Con em gái kiêu kỳ của tôi bỗng dưng đòi ở nhờ - Chương 27: Chapter 27: Đêm dài.(3)
Dưới cơn bão tuyết đã dần tàn, ánh mắt tôi quét qua tàn dư của trận chiến vừa nãy. Xung quanh giờ chỉ còn lại hai màu: đỏ của máu và trắng của tuyết. Khung cảnh này, nó kinh hoàng đến nỗi chỉ có thể thấy ở những bãi chiến trường đẫm máu.
Những cái xác nằm la liệt trên mặt đất, bẹo hình, bẹo dạng. Toàn bộ bọn chúng đã không còn đầu, óc não bắn tung toé, còn tay thì đã cụt hết. Ngay cả những tên mà tôi đã tha cũng chết, chẳng ai thoái nổi cả.
Vậy mà tôi không cảm thấy gì, thậm chí còn có chút an tâm - an tâm vì đã không còn phải chiến đấu.
Là do tôi đã quá quen với cái chết, quen với việc giết chóc, hay bản chất tôi thực sự là một kẻ khốn không quan tâm đến mạng người?
Chịu. Tôi không có quyền tự trả lời được câu hỏi đó. Cứ để người ngoài nhìn vào mà phán xét.
“Thôi, vào báo cho Laura.” Tôi thở ra làn khói cuối cùng. Nó lơ lửng một giây trong không khí lạnh buốt trước khi tan biến vào màn tuyết. Rồi tôi nhắm mắt lại, dập tắt đốm lửa đỏ của điếu thuốc bằng hai đầu ngón tay.
Hơi rát… mà, quen rồi.
Mặt trời vẫn còn lâu mới ló dạng, nhưng tốt nhất là xử lý đống xác này cho nhanh. Dù tôi khá chắc rằng lỡ có bị ai bắt gặp thì cũng chẳng sao. Đây hoàn toàn là tự vệ chính đáng. Vả lại, tôi đang làm việc này là để bảo vệ nhị công chúa của vương quốc.
Cơ mà để phiền phức đó xảy ra thì không đáng.
Nghĩ vậy, tôi quay người đi vào nhà. Lớp kết giới màu vàng kim đã mờ đi đáng kể, nhưng vẫn còn đó. Khi tôi bước qua, có một cảm giác lấn cấn nhẹ, như đi xuyên qua một màng nước đặc quánh, rồi lập tức biến mất.
Về cơ chế chính xác của thứ này tôi không rõ lắm, chỉ biết nó hoạt động dựa trên nhận dạng tín hiệu ma lực và chạy bằng lõi hạt nhân của toà nhà. Với tôi, nó hoàn toàn không phản ứng, nhưng với bất kỳ kẻ xâm nhập nào mang ma lực ngoại lai, nó sẽ kích hoạt ngay lập tức mà hoá cứng đồng thời phóng điện.
Nó khá hữu dụng. Nhưng giả sử không có tôi, chỉ dựa vào cái kết giới mỏng manh này, Laura chắc chắn sẽ bị giết. Nhất là khi đối mặt với con ả kia, khả năng dịch chuyển của ả ta có thể dễ dàng xuyên thủng lớp phòng ngự đó.
Liệu Laura đã tính đến nước này chưa? Hừm.
“Phiền thật.” Tôi lẩm bẩm, khẽ khàng mở cửa căn hộ, lách người vào trong mà không gây ra một tiếng động. Không khí ấm áp bên trong lập tức phả vào mặt, mang theo cảm giác an toàn tương phản hoàn toàn với cái lạnh và mùi máu tanh bên ngoài.
Mắt tôi lướt qua căn phòng, dừng lại ở chiếc giường duy nhất. Mây đen ngoài trời dường như đã tan, nhường chỗ cho ánh trăng bạc len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên hai bóng hình đang cuộn mình trong chăn, ngủ say.
Một nàng tiểu thư tóc xanh kiêu kỳ, hơi thở đều đặn, gương mặt hoàn toàn thư thái. Và bên cạnh là cô công chúa tóc vàng lạ kỳ, an ổn không chút phòng bị.
“...” Không hiểu sao, chỉ cần nhìn thấy khung cảnh yên bình đó, sự căng thẳng lạnh buốt trong lồng ngực tôi bỗng chốc dịu lại. Phải rồi. Tất cả những gì tôi làm... là vì cảnh tượng này.
Giết hoặc bị giết. Để có được hạnh phúc, ta phải tước đoạt nó từ tay kẻ khác. Để thành công, ta phải dẫm lên đầu những kẻ bên dưới. Chân lý trần trụi này, tôi đã ngẫm ra từ lâu rồi.
Chỉ là… không muốn, tôi muốn tin vào thứ được gọi là ‘công lý’. Dẫu vậy, để tiếp tục bảo vệ họ, tôi không còn lựa chọn nào khác.
Chẳng có lý do gì để tội lỗi. Nó đơn giản là việc phải làm. Phải, luôn luôn phải có ai đó trả giá cho sự bình yên.
Tôi thở một hơi dài. Bàn tay vẫn còn dính mùi máu và cái lạnh của đêm khẽ lướt qua má em gái mình, cẩn thận không làm em thức giấc. Rồi tôi quay sang, khẽ lay Laura dậy. Tôi cần cô ấy đánh giá tình hình. Nhưng quan trọng hơn, tôi muốn cô phải tận mắt thấy đống xác ngoài kia.
Tôi trả giá cho sự bình yên. Còn Laura, cô ấy phải trả giá cho tham vọng của chính mình. Cô ấy buộc phải nhìn thấy cảnh tượng ác mộng đó.
Cái lạnh buốt từ bàn tay tôi khiến Laura khẽ cựa mình. Cô ấy lim dim mở mắt, ánh nhìn vẫn còn mơ màng. Nhưng chỉ một giây sau, khi ánh trăng mờ hắt vào, giúp cô ấy nhìn rõ những vệt máu đã khô trên mặt tôi, sự hoảng loạn lập tức bùng lên trong đáy mắt.
“Leonor-”
Cô ấy vừa kịp bật ra một tiếng kêu nghẹn, tôi đã lập tức áp tay bịt miệng lại trước khi nó biến thành một tiếng hét.
Ánh mắt cô ấy mở to, đầy sợ hãi, nhìn tôi chằm chằm. Tôi chỉ chậm rãi đưa ngón trỏ còn lại lên môi, rồi hất cằm về phía cô em gái tóc xanh đang ngủ say.
Và chỉ khi thấy cô ấy gật đầu, dù vẫn còn run rẩy, tôi mới từ từ hạ tay xuống.
“Mặc đồ ấm vào rồi ra ngoài với tôi. Cũng không phải vội đâu. Chỉ là dọn dẹp chiến trường thôi.” Thế rồi tôi bỏ tay hẳn ra và đứng dậy.
Laura ngồi đó, mắt liếc từ mặt đến chân và cuối cùng dừng ở nơi bao kiếm nhuốm máu, đôi mắt nheo chứa đầy lo lắng. Thế rồi cô vừa vội vã bước giường, vừa hỏi. “Anh không sao chứ?”
Lúc này tôi mới để ý, cô ấy đúng là đang mặc chiếc áo phông mà tôi đưa. Tấm áo màu trắng có phần hơi rộng, che lấy thân hình đầy đặn nhưng không giấu nổi đồi núi bên dưới lớp vải mỏng. Mái tóc vàng kim của cô hơi bù xù, ánh nhẹ dưới sáng bạc của trăng tròn.
Trông cực kỳ quyến rũ… nhưng đây không phải lúc để tâm đến chuyện đó.
Tôi chỉ đơn giản là lắc đầu, không nói gì, rồi quay lưng bước ra ngoài cửa.
Lúc này, trận bão tuyết dữ dội đã ngưng gào thét. Giờ đây, chỉ còn những bông tuyết nhỏ, lất phất rơi đáp xuống vũng máu và những cái xác. Cái lạnh không còn cắt da cắt thịt nữa, mà chỉ còn là một cảm giác tê tái, bám riết lấy mọi thứ. Đây mới là sự tĩnh lặng thực sự của màn đêm.
Bàn tay tôi theo thói quen lục túi, định châm thêm một điếu nữa, nhưng lại khựng rồi thôi.
Laura sắp ra rồi. Để cô ấy thấy bộ dạng phì phèo thuốc lá ngay lúc này... cũng không hay.
Thế rồi, tôi nghe tiếng “cạch” cửa. Laura bước ra, đã khoác lên mình bộ quần áo ấm dày dặn, mái tóc vàng cũng đã được tết lại gọn gàng.
Và đúng như tôi dự đoán.
Khoảnh khắc cô ấy nhìn thấy cảnh tượng ngoài sân, thấy những cái xác không toàn vẹn nằm la liệt trên nền tuyết nhuốm máu, cả người cô ấy khựng lại. Nhưng không phải là theo kiểu hoảng loạn, Laura, cô ấy không run rẩy, cũng không la hét. Và tuy trông cô ấy như sắp nôn đến nơi, ấy mà lại ực xuống, nuốt lấy cảm giác đó.
“Leonore, tất cả những thứ này, là anh làm?” Cuối cùng, cô ấy hỏi.
Tôi có thể thấy rõ sự hoảng sợ thuần túy trong đôi mắt xanh biếc ấy. Phải đoán rằng, đây là lần đầu tiên cô ấy trực tiếp chứng kiến một cảnh tàn sát. Tôi đoán ngay cả trong quá khứ, nếu cô ấy từng hãm hại ai đó, nó cũng không thể nào đẫm máu và trần trụi đến mức này.
“Hừm.” Tôi nhếch mép. “Phải, là tôi giết hết.”
Tất nhiên, tôi đang nói dối. Con ả sát thủ kia cũng đã “bịt miệng” tất cả. Nhưng về cơ bản thì... lời nói dối đó cũng là sự thật. Nếu lũ này chống trả quyết liệt thay vì đầu hàng, kết cục của chúng cũng chẳng khác gì.
Laura rõ ràng là bị sốc. Cô ấy bất giác lùi lại một bước, tôi đoán đó là một phản xạ vô thức trong khi vẫn dán chặt mắt vào tôi, như thể đang nhìn một con quái vật.
Hê.
“Sao thế?” Tôi hỏi, giọng không hề che giấu vẻ mỉa mai. “Đây là hệ quả tất yếu thôi. Nếu cô đã muốn cái ngai vàng đó, thì những cảnh tượng thế này là không thể tránh khỏi.”
Thế rồi, tôi đặt bàn tay vẫn còn dính vệt máu đã khô cứng của mình lên bờ vai nhỏ nhắn của cô ấy. Dưới lớp áo ấm, tôi có thể cảm nhận cô ấy khẽ run lên, nhưng tôi vẫn giữ cái giọng bàng quan. “Laura, tôi là thanh kiếm và tấm khiên của cô. Cứ ngẫm cho kỹ đi.”
Nói xong, tôi buông tay và bắt đầu công việc. Tôi túm lấy một cái xác, kéo nó lại một góc sân. Cái lạnh buốt của tử thi lập tức thấm qua da, truyền thẳng vào tay tôi. Xác người khi chết, cơ bắp sẽ co cứng lại rất nhanh, nhất là sau khi bị phơi thây giữa trận bão tuyết. Toàn bộ máu huyết đã đông đặc, khiến những cái xác này nặng trĩu và cứng ngắc, chẳng khác nào những tảng thịt đông lạnh.
Tôi lôi thêm một cái nữa, rồi lại một cái nữa, kéo chúng thành một đống gọn gàng ở góc sân. Suốt cả quá trình, tâm trí tôi không hề bận tâm đến sự thật rằng mình đang phi tang xác người. Cái lạnh cứng ngắc của chúng, mùi máu tanh... đối với tôi, nó thực sự không khác gì xử lý xác ma vật sau một nhiệm vụ.
Tất cả, ẩn sau vẻ ngoài hay lời nói, cuối cùng cũng chỉ là xương với thịt.
Laura đứng chết trân chứng kiến toàn bộ, không nói một lời. Khi tôi đã xếp xong cái xác cuối cùng, tôi liếc nhìn cô ấy. Trong đôi mắt xanh biếc đó vẫn là một vẻ mông lung, trống rỗng.
Tôi cũng chẳng nói gì, mà quay lại với công việc, bắt đầu lột sạch trang bị của chúng. Áo giáp, dao găm, ma cụ... tôi lột tất cả, chỉ chừa lại cho mỗi tên cái quần lót. Ẩn dưới lớp đồ nghề sát thủ đó, chúng cũng chỉ là những cơ thể người bình thường. Gầy gò, da dẻ xanh xao, vài vết sẹo cũ... nhưng vẫn là người.
Khi tôi chết, chắc trông cũng chẳng khác gì thế này.
“Ha.” Tôi bật ra một tiếng cười khô khốc.
Rồi, không một lời nào nữa, tôi tuốt kiếm ra. Lưỡi kiếm loé lên lạnh lùng dưới ánh trăng, phản chiếu lại ánh mắt tôi lúc này.
Tôi bắt đầu công việc.
Nhát thứ nhất, Nhát thứ hai, Thập trảm, Nhị thập trảm, Tam thập trảm, en nờ thập trảm. Tôi chẳng buồn đếm số lần mình chém chúng nữa, mục tiêu duy nhất là băm nát chúng thành những mảnh vụn không thể nhận dạng.
Máu không còn bắn ra nữa. Tất cả đã đông cứng lại trong cơn bão tuyết. Thứ tôi đang chém bây giờ, thực chất, chỉ là những tảng thịt đông lạnh, phát ra những tiếng “phập phập” dưới lưỡi kiếm của tôi.
“…Leonore. Dừng lại được rồi đó.”
Và cuối cùng, cô công chúa của chúng ta cũng lên tiếng.
Tôi lia mắt sang, thở hắt ra. Cô ấy bước lại gần, bàn tay khẽ nắm lấy cánh tay đang cầm kiếm của tôi. “Để tôi giải quyết nốt phần còn lại.”
Giọng cô lúc này đã bình tĩnh hơn một chút, nhưng qua giáp tay, tôi vẫn cảm nhận được sự run rẩy từ cái chạm đó.
Tôi nhắm mắt lại, hạ thanh kiếm xuống, chùi đi thứ thịt đông còn dính trên lưỡi thép bằng tấm áo choàng rách rưới của mình. Xong xuôi, tôi mới mở mắt, đối diện thẳng với Laura.
“Tôi không ngờ chúng lại cử nhiều sát thủ đến vậy.” Cô nói, ánh mắt dán chặt vào đống thịt băm lộn xộn, biểu cảm khó tả thành lời. “Cảm ơn anh... vì đã bảo vệ tôi.” Rồi cô cố nở ra một nụ cười gượng gạo.
Ít nhất cô ấy cũng biết chấp nhận thực tại. Tốt thôi, như thế này thì cả hai sẽ chẳng xảy ra xung đột tư tưởng nào.
Cô giương trượng phép của mình lên. Quả cầu trên đầu trượng bắt đầu rực sáng. Ánh sáng trắng lóa tụ lại, ngày càng chói gắt, hút cả những bông tuyết xung quanh vào. Rồi nó bùng nổ, phóng ra một luồng năng lượng nóng rực, quét qua đống bầy nhầy trước mặt.
Thân thể con người, khi không còn trường lực bảo vệ, thực sự quá yếu ớt trước ma lực.
Tất cả nhanh chóng chìm trong luồng ánh sáng hủy diệt đó. Mùi thịt cháy khét lẹt nồng nặc bốc lên, át đi cả mùi tuyết và mùi máu tanh, bám riết lấy không khí. Đến khi ánh sáng từ trượng phép của Laura tắt hẳn, trên mặt đất không còn lại gì, ngay cả một giọt máu cũng không, chỉ còn một mảng đất đen cháy xém.
Và sau đó chúng tôi cùng nhau dọn nốt những vệt máu trên tuyết, xoá xổ hết những gì đã xảy ra trong cái đêm dài này.