(Đã dịch) Cùng Bốn Cái Bạn Gái Trước Làm Hàng Xóm, Cái Này Phòng Có Thể Ở Lại? - Chương 209: Ca ca mua kẹo que
Nói thì chậm, nhưng sự việc diễn ra rất nhanh!
Trần Lạc vội vàng buông Cố Tình ra, sau đó xoay người lấy đôi giày cạnh cửa. Anh còn chưa kịp xỏ vào chân thì Mạnh Nguyệt đã đẩy cửa bước vào.
Vừa về đến nhà, cô đã mang bộ mặt "bắt gian", đánh giá Trần Lạc đang đứng ở cửa.
Trần Lạc âm thầm hít sâu một hơi, may mà mình nhanh tay! Bằng không nếu bị cô giáo Mạnh bắt tại trận, tối nay thể nào cũng chẳng có chuyện tốt lành gì.
Bất quá, đây còn chưa đến giờ tan học buổi chiều. Cô giáo Mạnh hôm nay dạy kín tiết buổi chiều mà sao giờ này đã về sớm thế?
"Cô giáo Mạnh, đây còn chưa đến giờ tan học mà?" Trần Lạc giả bộ như không có chuyện gì hỏi một câu.
"Chưa đến giờ tan học thì không được về sao? Có phải tôi về sớm, phá hỏng chuyện tốt của anh với con hồ ly tinh Thẩm Thu không?" Mạnh Nguyệt nghe vậy liền đi tới bên cạnh Trần Lạc, khí thế hừng hực đẩy anh dồn vào tường. Cô giáo Mạnh, người đầy sát khí, ghé sát như vậy thật sự khiến Trần Lạc trong chớp mắt áp lực tăng gấp bội!
Đúng là cô giáo Mạnh có khác! Áp lực này còn mạnh hơn nhiều so với Cố Tình vừa rồi gây ra cho anh ta!
"Làm gì có chuyện đó?" Trần Lạc vừa cười vừa nói: "Tôi đang định ra cửa mua thức ăn đây, làm gì có chuyện ở nhà với Thẩm Thu? Hơn nữa Thẩm Thu không phải do tôi gọi đến, là Cố Tình thấy trường mình thiếu giáo viên nên gọi điện thoại mời đến dạy hộ."
Nói rồi, Trần Lạc quay đầu nhìn về phía Cố Tình, đưa một ánh mắt cầu cứu.
Mà Cố Tình, vừa nếm được chút ngọt ngào, giờ phút này tâm trạng cũng dâng lên niềm mừng thầm, nhất là khi nhìn thấy vẻ mặt cảnh giác của Mạnh Nguyệt lúc này. Cô nàng không hiểu sao lại cảm thấy càng hưng phấn.
Huống hồ Trần Lạc lát nữa còn có thưởng. Thôi được! Vậy miễn cưỡng giúp anh một tay che đậy vậy.
"Thẩm Thu là do em gọi tới." Cố Tình nói rồi đón lấy ánh mắt của Mạnh Nguyệt.
"Chuyện đó không quan trọng." Mạnh Nguyệt nhẹ giọng đáp.
Điều quan trọng là Thẩm Thu đã đến rồi. Cô nàng này còn khó đối phó hơn cả Cố Tình nhiều, phong cách hành sự hoàn toàn không nói lý lẽ, cứ thế mà ra tay thì ai chịu nổi? Dù sao Trần Lạc thì chắc chắn là không chịu đựng được rồi.
Đúng là bó tay! Vốn dĩ cô định cùng Trần Lạc đến làng dạy học, hưởng thụ thế giới ngọt ngào của hai người. Thế mà mới được mấy ngày, Cố Tình và Thẩm Thu đã kéo đến rồi.
Nghĩ đến đó, Mạnh Nguyệt lại đưa mắt nhìn về phía Trần Lạc, khóe miệng chậm rãi nở một nụ cười "chết chóc".
Thấy biểu cảm đó... Trần Lạc đáy lòng trầm xuống. Xem ra tối nay lại phải dỗ dành cô ấy cả buổi rồi.
"Tôi đi mua thức ăn đây." Trần Lạc mở miệng nói.
"Đi đi!" Mạnh Nguyệt mỉm cười nói: "Nếu thấy chợ có bán con ba ba thì nhớ mua một con về, rồi mua thêm chút táo đỏ kỷ tử nữa. Lát nữa tan lớp tôi về sẽ hầm cho anh bát canh đại bổ!"
"Biết rồi." Trần Lạc thảm đạm cười một tiếng. Anh đã nghe ra từ lời nói ẩn ý của cô giáo Mạnh rằng tối nay khó tránh một trận "đại chiến", tất nhiên sẽ là nước sôi lửa bỏng, khó phân cao thấp, anh tới tôi đi, liên tục không ngừng nghỉ...
"Đi đi." Mạnh Nguyệt đáp.
Ngay lập tức, cô không còn dồn Trần Lạc nữa, quay người đi ra ngoài, hướng về phía khu nhà học.
Cô rời đi, Trần Lạc cũng thay giày ra khỏi nhà, cầm một cái túi vải đi chợ. Anh ra khỏi trường, đi dọc theo con đường nhựa, xuống một đoạn dốc khoảng 500 mét thì đến thị trấn Kim Khê. Chợ bán thức ăn nằm ngay cạnh thị trấn Kim Khê.
Chợ lúc này tuy không đông đúc như buổi sáng, nhưng vẫn có vài tiểu thương bày bán đồ ăn.
Đi dạo một vòng, Trần Lạc mua hơn một cân sườn, bốn quả cà chua, hơn hai cân tôm tươi, cùng với đậu phụ, bắp ngô, khoai tây. Anh còn ghé vào cửa hàng tạp hóa mua năm cây kẹo mút vị nguyên bản hiệu Alps.
Sau đó về đến nhà, Trần Lạc nhìn đồng hồ thấy đã gần 5 giờ 40 phút, cô giáo Mạnh sắp về đến rồi.
Không nghỉ ngơi chút nào, Trần Lạc thay giày, thắt tạp dề, rồi bắt tay vào nấu nướng trong bếp ngay.
Thẩm Thu giờ phút này đã thu xếp xong hành lý, cầm quần áo thay ra đi vào phòng tắm để tắm.
Trong phòng khách, chỉ còn lại Cố Tình và Trần Lạc. Cố Tình đương nhiên không bỏ qua cơ hội này. Lúc này từ trên ghế sofa đứng dậy, nhanh chóng đi đến bên cạnh Trần Lạc, duỗi bàn tay ngọc thon dài ra hỏi.
"Kẹo mút của em đâu?"
"Đây." Trần Lạc từ trong túi móc ra hai cây, nhanh chóng nhét vào tay Cố Tình rồi nói.
"Ra ghế sofa ngồi ăn đi, cô giáo Mạnh sắp về rồi. Lát nữa hai cô ấy mà có hỏi, em cứ nói là tự em mua. Hiểu không?" Trần Lạc nhìn vẻ mặt "đã hiểu rõ" của Cố Tình, không nhịn được nhắc nhở cô bé một câu.
"Em hiểu mà ~" Cố Tình cười khúc khích.
Sau đó nhét một cây kẹo mút vào túi, mở cây kẹo còn lại trong tay, rồi đưa vào miệng mút một miếng. Cảm nhận chút vị ngọt, tiện thể để lại mùi của mình trên đó, rồi đưa cây kẹo mút đến bên miệng Trần Lạc, dịu dàng nói.
"Ngọt lắm ~ anh nếm thử một miếng xem ~"
"... Thôi, anh bỏ qua đi." Trần Lạc lắc đầu từ chối. Hai tay anh cầm dao phay, chuyên tâm thái sườn trên thớt. Đây lại có một chi tiết nhỏ, mặc dù Trần Lạc tối nay muốn làm ba món ăn, nhưng món đầu tiên anh làm lại là món cô giáo Mạnh thích ăn. Tuy chỉ là một chi tiết nhỏ, nhưng phụ nữ lại rất dễ bị "dính chiêu" này...
"Anh nếm một miếng thôi mà ~ một miếng thôi! Đừng sợ mà!" Cố Tình giơ cánh tay lên, đưa cây kẹo mút đến sát miệng anh, còn thiếu chút nữa là trực tiếp đút vào miệng anh rồi.
Hơn nữa còn ghé sát vào. Cử chỉ thân mật như vậy, nếu để cô giáo Mạnh nhìn thấy thì còn phải nói. Trần Lạc nghĩ đến thiệt hơn, lúc này đành bất đắc dĩ há miệng ra.
Cố Tình đưa tay, nhét cây kẹo mút vào miệng Trần Lạc, sau đó Trần Lạc nhấm nháp một chút.
Ngay lập tức, mắt Cố Tình sáng rỡ, giọng điệu ngạc nhiên nói: "Wow! Anh Trần Lạc ~ nếu chị Mạnh Nguyệt biết hai chúng ta ăn chung một cây kẹo mút, chị ấy sẽ không giận sao? Khác với em ~ em thì sẽ chỉ..."
"... Nhanh đi ngồi xuống!" Trần Lạc nhìn Cố Tình cứ như một chú mèo con bám người, thật sự là có chút hết cách với cô bé. Lúc này anh liền hai tay nắm lấy vai cô, cưỡng ép xoay người cô lại rồi nói.
"Lát nữa anh sẽ làm món trứng xào cà chua em thích."
"Thôi được." Cố Tình miễn cưỡng quay lại ngồi ở sofa, sau đó ngồi ăn kẹo mút. Cái lưỡi hồng nhuận cứ cuốn lấy viên kẹo trong miệng, vị ngọt cứ từng đợt tràn vào lòng, khiến Cố Tình cảm thấy ngon "siêu cấp vô địch".
Quả nhiên! Kẹo mút có "phép thuật" của Trần Lạc quả nhiên ngọt hơn hẳn!
...
Chẳng mấy chốc.
Cô giáo Mạnh cuối cùng cũng kết thúc một ngày dạy học, mang theo thân thể mỏi mệt về đến nhà. Phải nói là, dạy một ngày học còn mệt hơn cả làm đạo diễn, cho dù là "lên lớp" với Trần Lạc cả đêm, cô ấy vẫn tỏ ra thành thạo điêu luyện...
"Cô giáo Mạnh, về rồi ạ! Nghỉ ngơi một chút đồ ăn sẽ xong ngay thôi!" Trong bếp, bên cạnh bếp lò, Trần Lạc thấy Mạnh Nguyệt bưng sách giáo khoa về, liền quay đầu, nở nụ cười tươi đón chào.
Hy vọng tối nay có thể bình an vô sự mà qua đi. Tục ngữ có câu "vạn sự khởi đầu nan" mà! Chỉ cần vượt qua được giai đoạn mở đầu chật vật này, cuộc sống tương lai chắc chắn sẽ phát triển không ngừng!
Nội dung mượt mà và tự nhiên này đã được đội ngũ biên tập của truyen.free dày công hoàn thiện.