(Đã dịch) Cùng Bốn Cái Bạn Gái Trước Làm Hàng Xóm, Cái Này Phòng Có Thể Ở Lại? - Chương 218: Khó giải dương mưu
Về tới phòng, Trần Lạc rón rén lên giường, dường như sợ làm Mạnh Nguyệt thức giấc.
Thế nhưng anh còn chưa kịp nằm xuống thì Mạnh Nguyệt đã tỉnh. Cô nghiêng người về phía anh, ôm lấy hắn rồi hỏi: “Làm sao đi lâu như vậy?”
Giọng Mạnh Nguyệt mang theo chút áp lực, khiến lòng Trần Lạc chợt rối bời. Cô ấy tỉnh từ lúc nào thế nhỉ? Chẳng lẽ không thấy vừa nãy mình ở bên ngoài sao… Trần Lạc âm thầm cầu nguyện.
“Thật lâu sao?” Trần Lạc hỏi lại.
“Hiện tại là 2 giờ 49 phút, còn anh rời giường lúc 2 giờ 30, anh vào nhà vệ sinh hết 19 phút.” Mạnh Nguyệt yếu ớt đáp.
Trần Lạc trong lòng giật mình. Cô giáo Mạnh tỉnh dậy đúng lúc mình rời giường à? Xem ra sau này không thể quá sơ ý.
“Bụng có chút không thoải mái.” Trần Lạc nghe vậy vội vàng giải thích thêm.
“Tốt nhất là. . .” Mạnh Nguyệt nghiêng người tựa vào lòng Trần Lạc, khiến anh cảm nhận rõ rệt sự áp bức.
…
Một đêm trôi qua. Thứ Sáu đã tới.
Các môn học ở trường về cơ bản đều dừng lại, cả tuần sẽ dành cho việc ôn tập. Cả buổi trưa, Trần Lạc đều ngồi trên bục giảng đọc tiểu thuyết. Thi thoảng thì giảng bài cho bọn nhỏ. Thời gian trôi qua thật nhanh.
Buổi chiều tan học. Bọn nhỏ đeo cặp sách về nhà, ngay cả học sinh nội trú cũng về nhà. Sau sáu giờ chiều, trường học trở nên vắng lặng hơn nhiều.
Trần Lạc trở về căn hộ. Mạnh Nguyệt đang chuẩn bị bữa tối. Thẩm Thu cùng Cố Tình đang vẽ phác thảo nhân vật, còn anh thì phụ giúp chuẩn bị bữa ăn. Sau bữa tối, mọi chuyện cũng diễn ra êm đẹp.
…
Sáng sớm thứ Bảy. Sau khi ăn sáng, Trần Lạc và mọi người cầm theo bản vẽ, đồng loạt đi xuống dưới nhà.
Trong thang máy, Mạnh Nguyệt đánh giá trang phục của Cố Tình, ánh mắt lóe lên vẻ không hài lòng. Trời lạnh thế này mà cô không mặc áo khoác ấm, lại diện một bộ váy liền áo len mỏng manh, đây là cố ý muốn cải thiện môi trường thao trường sao? Đúng là biết cách ăn mặc thật! Còn Thẩm Thu, cô mặc váy ngắn với quần tất thế này không lạnh sao?
So với hai người họ, Mạnh Nguyệt mặc ấm áp hơn hẳn. Phía dưới là chiếc quần bò ống rộng lót lông, trên người là chiếc áo khoác lông màu vàng ấm dáng ngắn. Kéo khóa áo lên, từ vẻ ngoài gần như không nhìn thấy đường cong cơ thể.
Xuống tới dưới nhà, Cố Tình nhìn hai người rồi nói: “Hai cô cứ cầm bản vẽ ra thao trường trước đi, thùng thuốc màu cứ để tôi và Trần Lạc đi lấy là được rồi.”
Nghe vậy, hai cô gái liếc nhìn Cố Tình, thật sự chẳng muốn nói gì cô ấy. Ai mà thèm cho c�� với Trần Lạc ở riêng với nhau chứ?
“Bản vẽ cứ để Thẩm Thu một mình cầm là đủ rồi, tôi sẽ đi giúp lấy thuốc màu.” Mạnh Nguyệt liền nói. Không đợi Thẩm Thu kịp nói gì, cô ấy đã đưa mấy tấm bản vẽ trong tay cho Thẩm Thu.
Vẻ mặt Thẩm Thu lộ rõ sự ghét bỏ. Này, cô thật sự không khách sáo chút nào. Đã thế còn nhét luôn bản vẽ vào tay tôi à? Cô đúng là đang giở trò gì vậy?
“Cùng đi thôi, chỉ mấy bước đường, coi như rèn luyện thân thể vậy.” Thẩm Thu thuận miệng đáp lại.
“…Được thôi.” Cố Tình bất đắc dĩ trả lời.
Ngay sau đó, mấy người đến phòng bảo vệ lấy bảy thùng thuốc màu, rồi cùng nhau đi về phía thao trường phía sau trường học.
Khi đến thao trường, họ liền bắt đầu công việc dọc theo bức tường rào của trường. Thẩm Thu phụ trách dán giấy lên tường. Trần Lạc thì phụ trách vận chuyển các thùng thuốc màu. Mạnh Nguyệt phụ trách pha trộn các loại thuốc màu khác nhau, pha chế ra màu sắc mà Cố Tình cần. Mà Cố Tình thì cầm cây cọ siêu lớn, từng nét từng nét bổ sung chi tiết cho bản vẽ.
Mấy ngư��i phân công rõ ràng. Sự hợp tác của họ tuy không nói thành lời nhưng lại vô cùng ăn ý. Có lẽ, ít nhiều cũng có liên quan đến Trần Lạc.
…
“Trần Lạc, chỗ này tôi hơi với không tới, anh có thể nâng tôi lên một chút được không?” Cố Tình chợt hỏi.
Lúc này, Cố Tình đang vẽ hình ảnh một nhân vật vận động ném thật tâm cầu. Nhân vật giơ cao hai tay giữ thật tâm cầu, điểm cao nhất thì Cố Tình đứng cũng không với tới để vẽ được. Hắc hắc! Nhân vật này đương nhiên là do cô ấy tỉ mỉ thiết kế rồi!
“Kiểu này được không?” Vẻ mặt Trần Lạc đầy khó xử. Cô không nên hỏi tôi câu này đâu, mà phải hỏi Thẩm Thu và Mạnh Nguyệt ấy. Trần Lạc liếc trộm nhìn Mạnh Nguyệt và Thẩm Thu. Ánh mắt hai người họ ném về phía anh đầy cảnh cáo.
“Được a.” Cố Tình hoàn toàn không thèm để ý ánh mắt của hai người kia, “Anh cứ hai tay ôm chân tôi, rồi nâng tôi lên, khi nào tôi vẽ xong cái thật tâm cầu phía trên kia là được mà.”
Trần Lạc cạn lời. Ngay trước mặt Mạnh Nguyệt và Thẩm Thu, cô đúng là gan to thật đấy, Tiểu Tình Tình.
���Hay là đi chuyển cái ghế đến đi? Phía sau còn nhiều bản vẽ mà, nói không chừng cũng sẽ cần dùng đến.” Mạnh Nguyệt không nhịn được lên tiếng.
Trong lòng thầm bĩu môi. Ai bảo cô vẽ cao như thế làm gì? Người thì lùn mà cứ thích vẽ cao vút, tôi thấy cô là cố tình muốn Trần Lạc ôm mình chứ gì!
“Cô thấy sao?” Cố Tình nghe vậy nhìn sang Thẩm Thu.
Người kia dường như đã bàn bạc trước với Cố Tình, lúc này bị Cố Tình hỏi đến, liền thản nhiên đáp lời.
“Tôi thấy cứ thế này đi, đi lấy ghế lại phiền phức lắm.”
“…!” Mạnh Nguyệt liền sầm mặt xuống.
Cô ấy thầm nghiến răng ken két. Tôi thấy hai người các cô thông đồng với nhau ghê lắm rồi hả? Cố tình bày trò này ra để làm tôi khó chịu đây mà.
“Cô giáo Mạnh, nếu cô muốn đi lấy ghế, cứ đi lấy đi. Việc pha màu này tuy tôi chưa quen lắm, nhưng về cơ bản vẫn có thể pha ra màu mình muốn.” Cố Tình mỉm cười nói.
Mạnh Nguyệt hoàn hồn, mới nhận ra tình thế này khó xử đến mức nào. Nếu cô ấy đi lấy ghế, Trần Lạc sẽ ở một mình với hai người kia. E rằng khó thoát khỏi móng vuốt của hai con hồ ly tinh này. Nhưng nếu không đi, cô ấy cũng chỉ có thể đứng nhìn Cố Tình được Trần Lạc nâng lên.
Đúng là tính toán giỏi thật! Cái dương mưu này… Chỉ đành chọn cách ít tệ hơn vậy.
“Được thôi.” Mạnh Nguyệt đáp: “Trần Lạc, anh cứ nâng Cố Tình lên đi, nhớ là động tác phải thật vững, thật nhẹ nhàng, cách ôm như thế nào thì anh rõ rồi chứ gì.”
Cậu nhóc, tốt nhất là giữ mình cho đoàng hoàng đấy. Tôi sẽ giám sát chặt chẽ. Nếu để tôi phát hiện cậu dám giở trò linh tinh, thì liệu hồn khi về nhà tôi sẽ xử lý cậu thế nào.
“Rõ ràng.” Vẻ mặt Trần Lạc khổ sở, anh quay sang nhìn Cố Tình rồi hỏi: “Cố Tình, tôi nên đỡ vào đâu đây?” Lúc này anh cần phải hỏi cho rõ ràng. Nếu không, sau này bị truy cứu trách nhiệm, Trần Lạc cũng chẳng thể trốn tránh được.
“Từ phía sau tôi, ôm lấy đùi tôi ấy.” Cố Tình đã sớm nghĩ ra tư thế này rồi.
“OK.” Trần Lạc đáp lời, liền nửa ngồi xuống, hai tay vòng lấy đùi Cố Tình, rồi từ từ nâng cô ấy lên. Cố Tình mặc một bộ váy liền áo len m��ng manh. Khi Trần Lạc nâng lên, đầu anh lại vừa vặn ở ngang eo nhỏ của Cố Tình, mờ ảo ngửi thấy mùi tóc cô ấy.
Mạnh Nguyệt đứng một bên, nét mặt thoáng hiện vẻ lo lắng. Đến lúc này, cô ấy cuối cùng cũng hiểu ra cái cô nàng Cố Tình này, vì sao lại muốn mặc đồ bó sát như vậy. Thì ra là đã có ý đồ từ trước. Thật là xấu a.
Chỉ một lát sau, Cố Tình cuối cùng cũng vẽ xong hình ảnh nhân vật ném thật tâm cầu. Trần Lạc nhẹ nhàng đặt cô ấy xuống. Mấy người lại tiếp tục vẽ những thứ khác.
Cả buổi trưa hôm đó, Cố Tình đã vẽ hơn hai mươi nhân vật vận động, cuối cùng cũng hoàn thành phần vẽ nhân vật. Mạnh Nguyệt thì thầm tính toán cho Trần Lạc. Anh ấy tổng cộng đã ôm Cố Tình bảy lần, tính ra cũng gần 29 phút. Khi nào về, cô ấy cũng muốn được ôm. Muốn Trần Lạc ôm mình 29 phút, mà lúc ôm còn phải động đậy nữa. Không thể chỉ là ôm. Hừ ừm!
Nội dung này được chuyển ngữ và đăng tải độc quyền tại truyen.free, cảm ơn độc giả đã theo dõi.