Cuộc Cách Mạng - Lời Nguyền - Chương 3: Chapter 3: Ngày Đó - Bầu Trời Sụp Đổ
Con tàu chiến hạ xuống như một con quái vật thép, thân hình khổng lồ che khuất cả vòm trời đêm. Gió từ động cơ quất mạnh, cuốn tung lá cây và bụi đất, khiến cả Hope rung chuyển như trong cơn địa chấn.
Kael nắm chặt tay mẹ, cảm giác lạnh buốt từ ngón tay bà Lena truyền sang. Bà run rẩy, khuôn mặt tái mét dưới ánh sáng xanh lam nhấp nháy từ con tàu.
“Kael, ta..ta phải chạy!”
Giọng bà lạc đi trong tiếng gầm rú của động cơ, nhưng ánh mắt đầy quyết liệt, như thể bà sẵn sàng hy sinh để anh thoát thân.
Nhưng chạy đi đâu? Ngôi làng nhỏ bé này, với những con đường đất hẹp và rừng cây bao quanh, giờ trở thành cái bẫy.
Dân làng tụ tập ở trung tâm, người đàn ông giương cung, phụ nữ ôm chặt con cái. Bác Tor, với bộ râu xồm và dáng người lực lưỡng, đứng ở hàng đầu, tay cầm một cây gậy sắt có mũi giáo tự chế từ linh kiện cũ.
“Giữ vị trí! Chúng ta không để chúng lấy làng này dễ dàng!”
Lira đứng bên cạnh Kael, tay nắm chặt dao găm, mái tóc đen dài buộc cao giờ rối bù vì gió.
Tiếng kim loại va chạm vang lên khi cửa tàu mở ra. Từ bên trong, những bóng dáng cao lớn bước ra, giáp đen bóng lấp lánh dưới ánh trăng. Chúng cao hơn hai mét, thân hình đồ sộ như được đúc từ kim loại, khuôn mặt che kín sau mũ giáp, chỉ lộ đôi mắt đỏ rực như than hồng.
Tiếng bước chân lạch cạch của chúng vang lên, hòa cùng tiếng rít hơi từ bộ giáp và những âm thanh giao tiếp tần số cao mà tai người không thể nghe rõ. Chúng di chuyền đồng bộ, như một quân đoàn được huấn luyện kỹ lưỡng, tay cầm vũ khí dài lóe sáng năng lượng.
Một tên lính dừng lại, cúi xuống nhặt một món đồ chơi trẻ con bị rơi, nhìn nó với vẻ tò mò lạnh lùng trước khi ném đi, cho thấy sự xa lạ hoàn toàn với sự sống con người
Đột nhiên, một mũi tên xé gió đầu tiên lao vút bay ra, nó trúng vào giáp một tên lính, nhưng chỉ kêu leng keng rồi rơi xuống. Tên lính thậm chí không dừng lại.
“Xông lên!” Ai đó hét, và những người đan ông của làng lao đến.
Kael buông tay mẹ, chạy đến gốc nhà nhặt cây cung gỗ, giương lên. Anh bắn một mũi tên, nhắm vào khoảng hở giữa giáp. Mũi tên sượt qua, nhưng tên lính chỉ quay đầu, đôi mắt đỏ lóe lên, khiến anh chết sững.
Chúng bắt đầu phản công. Vũ khí của chúng bắn ra những tia sáng xanh lam, như tia năng lượng rực nóng xẹt qua không khí. Một người đàn ông làng, chú Harlan, trúng tia đầu tiên. Ông ngã xuống, cơ thể co giật rồi bất động. Tiếng khóc vang lên từ vợ ông.
“Không!”
Lira hét lên, không phải vì tuyệt vọng, mà vì giận dữ. Thân hình nhỏ nhắn của cô lao nhanh tới đâm dao găm vào chân một tên lính, nhưng lưỡi dao cũ kĩ gãy đôi ngay trên lớp giáp.
Tên lính thậm chí không thèm nhìn, vung tay như đuổi một con muỗi. Lưỡi dao năng lượng từ cánh tay giáp lóe sáng, quét ngang người Lira. Nó cắt một đường dài và sâu qua bụng cô. Lira gục xuống, tay ôm lấy vết thương đau đớn, máu ồ ạt thấm qua kẽ ngón tay mà nhìn về phía Kael bất động ở xa.
“Ka...Kael...” Cô thều thào, trước khi bóng tối ập đến.
Một cơn buồn nôn nhanh chóng khiến đầu gối Kael khuỵu xuống, khi tận mắt chứng kiến điều đã xảy ra với Lira. Lúc này đây, anh cảm thấy mình bất lực hơn bao giờ hết.
Phía khác, bác Tor chống cự dữ dội, dùng gậy sắt đập vào đầu gối một tên, khiến nó khựng lại. Nhưng một tia sáng bắn tới, xuyên qua ngực ông. Bác Tor ngã quỵ, mắt vẫn mở to đầy giận dữ.
Vài người khác lao vào, dùng dao rựa chém, nhưng chỉ là những con ếch trước voi. Hai người đàn ông nữa ngã xuống, cơ thể cháy xém từ tia năng lượng. Dân làng bắt đầu hoảng loạn, một số chạy vào rừng, nhưng những tên lính bắn hạ họ từ xa. Tiếng khóc trẻ con, tiếng hét phụ nữ hòa lẫn với tiếng vũ khí rít.
Sự kháng cự của dân làng nhanh chóng bị dập tắt. Một người mẹ, với đứa con nhỏ cố chạy về phía ngôi nhà đang cháy của mình. Một tia sáng xanh xé toạc không trung, và cả hai ngã gục xuống, im bặt. Kael chứng kiến cảnh tượng ấy, cổ họng nghẹn ứ.
Anh nhìn thấy cô bé Elia, đứa trẻ hay cười nhất làng, đang nấp sau một gốc cây, đôi mắt mở to đầy kinh hãi. Rồi một tên lính ập đến, kéo phăng cô bé ra khỏi chỗ nấp.
“Buông con tao ra! Thằng khốn!"
Một giọng nói gầm gừ vang lên. Đó là ông Jax. Ông xuất hiện từ một góc nhà, trên tay cầm một khẩu súng hoen gỉ, thứ mà ông luôn giấu kín như báu vật. Ông giương súng, nhắm vào tên lính đang kéo lê Elia.
“Bắn nó đi!" Giọng ai đó đầy phẫn nộ hét lên.
Tiếng nổ đinh tai vang lên, một làn khói lửa phụt ra từ nòng súng. Viên đạn trúng vào vai tên lính, khiến hắn chệch choạng, buông Elia ra. Nhiều ánh mắt đỏ rực lập tức quét về phía ông Jax, đầy giận dữ. Chúng đổi mục tiêu, bỏ mặc đứa trẻ và những người khác, vũ khí nâng lên. Hàng chục tia sáng xanh chợt loé.
Ông Jax đứng đó, không lùi bước, nụ cười đau đớn trên môi. Những tia sáng xuyên qua cơ thể ông, để lại nhiều lỗ hổng cháy đen.
Ông gục xuống, khẩu súng rơi khỏi tay, lăn lóc trên mặt đất.
Lúc này tim Kael như ngừng đập. Cơ thể không chút sức lực như bản năng của một con người khi đối mặt với sức mạnh tuyệt đối. Bà Lena nhanh chóng kéo anh đứng dậy.
“Con trai, chúng ta phải sống!”
Nhưng một tên lính đứng trước họ, cao lớn như ngọn núi, đá văng bà Lena ra xa. Sau đó, túm lấy cổ áo Kael, mặc anh giãy giụa, hét lên trước mặt. Anh đấm mạnh vào giáp nhiều lần, nhưng chỉ truyền đến là cảm giác đau buốt.
Những tên lính khác gom dân làng lại, dùng dây năng lượng trói họ. Chúng không giết hết, chỉ những ai chống cự mạnh.
Kael thấy ông già làng bị bắn khi cố bảo vệ bọn trẻ. Ba người nữa chết, máu thấm đất, nhưng chúng bỏ mặc xác họ, chỉ tập trung vào những người còn sống.
Những tên lính liếc nhìn cơ thể bất động của Lira, nhưng chúng không bận tâm bắn thêm một phát nào để kết liễu. Chúng chỉ tập trung vào những mục tiêu đang còn khả năng chống cự, như thể Lira đã không còn giá trị.
Bọn chúng gom dân làng bắt được về phía cửa tàu. Một tên khác thì lôi bà Lena đang bất tỉnh và quăng vào đám người mà chúng xem là cỏ rác. Họ bị đẩy lên cửa tàu ngay sau đó.
Đi ngang qua xác của Tor, một tên lính dừng lại, dùng chân đá nhẹ vào thi thể như thể kiểm tra hàng.
Rồi hắn lườm một tên lính khác, phát ra một chuỗi âm thanh cục cẳn bằng thứ ngôn ngữ kim loại. Tên kia lắc đầu, rồi chỉ tay về phía những tù nhân đang sống. Ánh mắt đỏ rực của chúng lướt qua đám đông, lạnh lùng và tính toán, như những kẻ chăn nuôi đang kiểm kê tài sản.
Kael bị đẩy lên đường dốc dẫn vào tàu, trong tằm mắt anh chỉ còn thấy được những ngôi nhà gỗ cháy le lói, rừng cây rung rinh, bầu trời đêm giờ đầy khói. Chúng là ai? Tại sao chúng đến? Câu hỏi dồn dập trong đầu anh.
Bị kéo lên tàu bởi những cú đánh vô cảm, chặn tuyệt đi những cơ hội phản kháng mong manh. Bên trong tàu, ánh sáng xanh lam lạnh lẽo bao trùm. Dân làng bị tách ra, trẻ con khóc gọi mẹ. Kael cố nhìn mẹ, nhưng một tên lính đẩy anh vào phòng giam. Cửa đóng sập, tiếng kim loại khóa lại vang vọng.
Anh ngồi xuống sàn lạnh ngắt, tay run rẩy. Trong bóng tối lạnh lẽo, anh co người lại. Một giọt nước mắt nóng hổi, hiếm hoi, lăn dài trên má. Đó là giọt nước mắt cho Lira, cho bác Tor, cho ông Jax, cho làng Hope, và cho cả sự ngây thơ đã mất của chính anh.
Anh đưa tay lên lau vội, sợ ai đó nhìn thấy, dù trong phòng giam chỉ có một mình anh. Sự xấu hổ vì đã yếu đuối càng thổi bùng lên ngọn lửa mà anh đang cố giấu đi.
Căn phòng giam chật hẹp, bốn bức tường kim loại trơn nhẵn và lạnh buốt. Không có giường, không có chăn, chỉ là một sàn nhà cứng ngắc và một lỗ thông hơi tỏa ra thứ không khí có mùi ozone nồng nặc.
Ánh sáng xanh nhạt từ trần nhà chiếu xuống, tạo ra những bóng đen dài ngoằng, làm tăng thêm vẻ hãi hùng của nơi này. Từ bên ngoài, anh có thể nghe thấy tiếng bước chân kim loại đều đặn của lính gác, tiếng khóc xa xa của một đứa trẻ, và thỉnh thoảng là một tiếng rít ngắn, chói tai của cửa tự động mở ra đóng lại.
Đây không phải là một nhà tù theo cách anh từng tưởng tượng, nó chính là địa ngục đầu tiên mà anh thấy trong đời.
Những tên lính kiểm tra từng tù nhân, quét một thiết bị sáng lên người họ. Khi đến lượt Kael, thiết bị kêu bip bip, và tên lính gật đầu với đồng bọn. Chúng thì thầm gì đó, nhưng Kael không hiểu.
Từ cuối hành lang, một giọng nói yếu ớt vang lên, đầy hoảng loạn:
"Chúng ta... chúng ta sẽ bị đưa đi đâu?"
Một giọng nam trầm, khàn đặc vì khói và sợ hãi, đáp lại:
"Im đi! Không ai biết cả. Nhưng chúng không giết chúng ta, thế nghĩa là chúng cần chúng ta vì thứ gì đó."
"Vì cái gì? Chúng ta chẳng có gì cả!" Giọng nói kia gần như rên rỉ.
"Có đấy" Giọng nam trầm nói, mà Kael giờ đã nhận ra là chú Finn, thợ rèn của làng.
"Chính là chúng ta. Có lẽ là sức lao động, hoặc... hoặc một thứ gì đó tệ hơn. Nhưng cứ im đi, giữ sức đi. Cơ hội sẽ đến."
Lời nói của chú Finn chìm vào trong bóng tối, để lại một nỗi sợ mới, mơ hồ nhưng còn đáng sợ hơn: số phận không rõ ràng. Anh chỉ biết, chúng đang chuẩn bị đưa họ lên tàu, rời khỏi Eryndor.
Ở phòng bên là bà Lena từ khi nãy đã bất tỉnh đột nhiên dùng giọng khàn đặc nói vang qua vách kim loại.
"Kael, con có sao không?"
Kael cứng người, chỉ có thể gọi lại một chữ: "Mẹ"
Anh gật đầu nhiều lần, dù bà Lena không thấy. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, lúc này hòa quyện cùng nước mắt nóng hổi trên khoé mắt trở nên nhức nhối như một vết thương, nhưng giờ đây, nó đang dần bị lấn át bởi một thứ gì đó cứng rắn và lạnh lẽo – sự căm thù.
--
Kael nhìn qua khe nhỏ, thấy Hope nhỏ dần, nhỏ dần... cho đến khi nó chỉ còn là một vệt sáng cô đơn giữa màu đen của rừng già và ký ức.