Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 1000: Đạo Vô Cùng Cực: Bước Chân Bất Tận

Ánh trăng cuối đêm vẫn còn vương vấn trên những tán cây, buông xuống vạn vật một sắc bạc lấp lánh, huyền ảo. Hơi sương đêm còn đọng trên từng phiến lá, cánh hoa, khiến không khí se lạnh, tinh khiết đến lạ. Lục Trường Sinh nhẹ nhàng hạ sơn từ đỉnh Thiên Nguyệt Phong, nơi hắn vừa đạt đến cảnh giới giác ngộ hoàn toàn, buông bỏ mọi chấp niệm, mọi dấu ấn mà mình từng để lại trong thế gian. Từng bước chân của hắn khẽ khàng, không tạo ra tiếng động, như thể hắn đang hòa mình vào sự tĩnh lặng của rạng đông, trở thành một phần của hơi thở vũ trụ.

Đôi mắt hắn, vừa qua còn phản chiếu sự mênh mông của bầu trời đêm, giờ đây ngước nhìn Cửu Thiên Linh Giới đang dần bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Từ độ cao này, những ngôi làng xa xăm, những tòa thành cổ kính, những con đường mòn ẩn hiện trong sương sớm, tất cả hiện lên như một bức tranh thủy mặc khổng lồ, nơi linh khí cuộn chảy, nơi sinh linh hằng ngày vẫn miệt mài sinh tồn và tu hành. Hắn cảm nhận được sự chuyển mình của đại thế, không còn là những cơn chấn động dữ dội của thời kỳ hỗn loạn, mà là một dòng chảy êm đềm, sâu lắng hơn, nơi 'Đa Đạo' đã đâm chồi nảy lộc, mang theo sức sống mới, những con đường tu hành cá nhân độc đáo, không bị trói buộc bởi những đạo thống xưa cũ.

Trong tâm trí Lục Trường Sinh, Cửu Thiên Linh Giới giờ đây không còn là một nơi chốn để hắn can thiệp hay định hướng, mà là một thực thể sống động, tự nó đang tìm thấy con đường của riêng mình. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thầm nhủ, cảm nhận rõ ràng sự vững chắc của đạo tâm mình. Hắn không còn là người phải gánh vác, phải dẫn dắt, mà chỉ là một người chiêm nghiệm, một lữ khách vĩnh cửu trên dòng chảy bất tận của Đạo. Sự kết nối vô hình của hắn với thế giới vẫn còn đó, nhưng không phải là một sự ràng buộc hay trách nhiệm, mà là một phần của dòng chảy vĩnh cửu, một sợi tơ liên kết tinh tế, cho phép hắn cảm nhận được nhịp đập của vạn vật mà không cần phải nắm giữ hay điều khiển.

Mỗi khi gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương đất ẩm, mùi lá mục và tiếng lá cây xào xạc, Lục Trường Sinh lại hít thở sâu, cảm nhận từng luồng khí linh thanh khiết len lỏi vào châu thân. Linh khí này giờ đây không còn hỗn loạn, mà đã trở nên hài hòa, cân bằng hơn, phản ánh sự thay đổi sâu sắc trong tâm cảnh của chúng sinh. Hắn nhìn thấy những đạo quan nhỏ ẩn mình giữa rừng cây, những ngôi nhà tranh bên sườn núi vẫn còn vương khói bếp, những hình bóng mờ ảo của tu sĩ đang luyện công dưới ánh trăng tàn, tất cả đều toát lên một vẻ an nhiên, tự tại hiếm thấy. 'Trường Sinh Chi Đạo' đã thực sự ăn sâu vào tiềm thức của Cửu Thiên Linh Giới, không cần những lời rao giảng hay những dấu ấn to lớn, mà tự nhiên lan tỏa, tự nhiên tồn tại trong từng ngóc ngách của cuộc sống.

Lục Trường Sinh bước chậm rãi qua những con đường mòn đá cuội, xuyên qua những khu rừng già rậm rạp, nơi những thân cây cổ thụ đã chứng kiến bao thăng trầm của thời gian. Dưới ánh sáng dần chuyển màu từ bạc sang hồng nhạt của bình minh, những ngọn cây như những cột trụ khổng lồ vươn lên chạm mây, cành lá đan xen tạo thành một vòm trời xanh thẳm. Tiếng côn trùng đêm đã dần tắt, nhường chỗ cho những tiếng chim hót líu lo, báo hiệu một ngày mới đang đến. Hắn không có một đích đến cụ thể, không một kế hoạch rõ ràng. Con đường của hắn là vô định, mỗi bước chân đều là một sự chiêm nghiệm mới, một sự khám phá mới về bản chất của Đạo. Sự an nhiên trong tâm hồn hắn đã đạt đến một cảnh giới mà mọi lo âu, mọi tham vọng đều tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh tại thuần khiết. Hắn là một người lữ hành, không phải để tìm kiếm mà để cảm nhận, không phải để chinh phục mà để hòa mình.

Xa xa, phía chân trời, những ráng hồng đầu tiên đã bắt đầu xuất hiện, tô điểm cho những đám mây trắng muốt, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ, tráng lệ. Ánh sáng dần lan tỏa, xua đi màn đêm u tối, mang theo hơi ấm và sự sống. Lục Trường Sinh dừng lại bên một dòng suối nhỏ, nước trong vắt chảy róc rách qua những phiến đá rêu phong. Hắn cúi người, dùng bàn tay vốc một ngụm nước mát lành, cảm nhận sự tinh túy của thiên nhiên thấm vào châu thân. Trong khoảnh khắc đó, hắn không còn là một tu sĩ vĩ đại, không còn là người đã thay đổi Cửu Thiên Linh Giới, mà chỉ là một cá thể nhỏ bé, hòa mình vào dòng chảy bất tận của vũ trụ. Tâm cảnh hắn như mặt hồ phẳng lặng không chút gợn sóng, phản chiếu vạn vật một cách chân thực nhất. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn," hắn thầm nhủ, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi bình minh đang bừng sáng, hứa hẹn một hành trình mới, vô tận.

***

Khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả không gian, Lục Trường Sinh đã dạo bước đến một nơi được gọi là Bách Hoa Cốc. Nơi đây khác hẳn với sự hoang sơ hùng vĩ của Thiên Nguyệt Phong. Bách Hoa Cốc là một thung lũng được thiên nhiên ưu ái, nơi linh khí Mộc thuộc tính nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lượn lờ như những dải lụa xanh biếc. Muôn vàn loài hoa đua nhau khoe sắc, từ những đóa mẫu đơn đỏ thắm, cẩm tú cầu lam biếc, đến những đóa lan hồ điệp trắng ngần, thanh khiết. Hương thơm ngào ngạt của vô số loài hoa, thảo mộc hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương say đắm, thanh khiết, khiến người ta cảm thấy như đang lạc vào cõi thần tiên.

Lục Trường Sinh thong dong bước đi trên con đường mòn nhỏ uốn lượn giữa rừng hoa. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, tiếng côn trùng kêu vo ve trong bụi cỏ, và tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Ánh nắng dịu dàng xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên những cánh hoa còn đọng sương. Không khí trong lành, dễ chịu, mang theo hơi ẩm của đất và sự sống mãnh liệt của cây cỏ. Hắn dừng lại bên một đóa hoa đang hé nở, những cánh hoa mềm mại, tinh khôi từ từ bung ra, để lộ nhụy hoa vàng óng. Hắn không vội vàng, chỉ lặng lẽ quan sát, cảm nhận sự vận hành của Đạo trong từng khoảnh khắc sinh trưởng của nó. Đó là sự khởi đầu, sự nảy nở của một sự sống mới, đầy hy vọng và tiềm năng.

Rồi hắn lại ngắm nhìn một chiếc lá úa tàn, vàng ruộm, nhẹ nhàng rời khỏi cành, xoay tròn trong không trung một cách duyên dáng, rồi chầm chậm hạ cánh xuống mặt đất ẩm ướt. Chiếc lá không còn xanh tươi, không còn bám víu vào sự sống của cành cây, nhưng trong cái chết ấy, hắn nhìn thấy một vẻ đẹp khác, một sự hoàn thành trọn vẹn của một chu kỳ. Nó sẽ mục rữa, hóa thành dưỡng chất để nuôi dưỡng những mầm sống khác, tiếp tục dòng chảy vĩnh hằng của tự nhiên. Trong từng khoảnh khắc sinh diệt của vạn vật, hắn nhìn thấy sự vận hành của Đạo, chu kỳ vô thường mà không hề đau khổ hay bi lụy. Sự sống nảy nở, sự chết đi để nhường chỗ, tất cả đều là một phần của Đạo Vô Cực, một dòng chảy không ngừng nghỉ mà con người thường gọi là sinh lão bệnh tử.

"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười an nhiên tự tại, không vướng bận. Hắn cảm thấy mình hòa nhập hoàn toàn vào khung cảnh ấy, không còn là một người quan sát đứng ngoài, mà là một phần không thể tách rời của sự luân chuyển vĩnh hằng. Mỗi nhịp thở của hắn đều hòa cùng nhịp đập của vạn vật, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như thể không muốn làm xáo động sự bình yên nơi đây. Hắn khẽ chạm vào một cánh hoa mỏng manh, cảm nhận sự mềm mại, tinh khiết của nó, rồi lại nhẹ nhàng rút tay về, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Cảnh giới của hắn giờ đây không còn đo lường bằng sức mạnh hay cảnh giới tu vi, mà bằng sự thấu hiểu, sự hòa nhập vào bản chất nguyên thủy của vũ trụ. Hắn không còn truy cầu sự trường sinh bất tử cho bản thân, bởi hắn đã hiểu rằng bản thân Đạo chính là sự trường tồn vĩnh cửu. Dù thân xác có diệt vong, nhưng triết lý, tinh thần của Đạo vẫn sẽ mãi mãi tiếp nối. Hắn đã tìm thấy sự trường sinh trong chính dòng chảy của vạn vật, trong sự luân chuyển không ngừng của sinh diệt, trong sự vô tận của vũ trụ.

Khi đi ngang qua một đình nghỉ mát nhỏ bằng gỗ ẩn mình dưới tán cây cổ thụ, hắn nhìn thấy một cặp vợ chồng già đang ngồi uống trà, gương mặt họ toát lên vẻ bình yên, mãn nguyện. Họ không phải tu sĩ, nhưng trong ánh mắt của họ, Lục Trường Sinh vẫn nhìn thấy một sự thấu hiểu sâu sắc về cuộc sống, về quy luật tự nhiên. Đó cũng là một phần của 'Trường Sinh Chi Đạo', không nhất thiết phải tu luyện thần thông, mà là tìm thấy sự an nhiên, cân bằng trong chính cuộc sống đời thường.

Bách Hoa Cốc là một minh chứng sống động cho sự thay đổi của Cửu Thiên Linh Giới. Nơi đây không còn là nơi ẩn cư của những cường giả lánh đời, hay nơi chứa đựng những bí mật cổ xưa, mà là một không gian sống, nơi sự sống nảy nở một cách tự nhiên, nơi Đạo được thể hiện một cách giản dị, mộc mạc nhất. Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình, bước chân hắn vẫn thong dong, nhưng trong tâm trí hắn, hình ảnh của Bách Hoa Cốc sẽ là một phần của bức tranh lớn hơn về sự vô tận của Đạo, một mảnh ghép của chân lý mà hắn đang chiêm nghiệm. Hắn đi về phía mặt trời lặn, hướng đến những vùng đất xa xôi hơn, những chân lý vĩ mô hơn, nơi vũ trụ còn vô vàn điều để khám phá.

***

Sau một hành trình dài dằng dặc, không rõ đã trải qua bao nhiêu tháng năm, bao nhiêu thế giới nhỏ, Lục Trường Sinh cuối cùng cũng đặt chân đến rìa Hư Không Chi Hải. Nơi đây không còn là Cửu Thiên Linh Giới quen thuộc, mà là một vùng không gian hỗn loạn, vượt ra ngoài mọi khái niệm về thế gian phàm tục hay tiên giới. Không có khái niệm ngày đêm, chỉ có những dòng chảy thời gian hỗn loạn, những mảnh vỡ không gian lấp lánh như tinh tú vỡ vụn, và những phế tích khổng lồ của những nền văn minh bị hủy diệt trôi nổi trong hư vô.

Lục Trường Sinh đứng giữa hư vô, một mình đối diện với sự bao la vô tận. Không khí nơi đây mang một mùi kim loại cháy nhẹ, đôi khi là mùi ozon sắc lạnh, và một sự tĩnh mịch đến rợn người, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió hú xuyên không gian, hay tiếng mảnh vỡ khổng lồ va chạm vào nhau, tạo ra những âm thanh trầm đục, vang vọng. Ánh sáng nơi đây kỳ ảo, từ ánh sao lấp lánh xa xăm đến những vùng bóng tối tuyệt đối nuốt chửng mọi thứ. Không có nhiệt độ cố định, có thể thay ��ổi đột ngột từ lạnh giá cắt da đến nóng bỏng như dung nham. Đó là sự hỗn loạn nguyên thủy, một bức tranh không gian đầy vẻ đẹp u tối và sự nguy hiểm tiềm tàng.

Hắn nhìn ngắm sự bao la vô tận của vũ trụ, cảm nhận sự nhỏ bé của Cửu Thiên Linh Giới, nơi hắn từng sinh ra và trưởng thành, nơi hắn đã kiến tạo nên 'Trường Sinh Chi Đạo'. Cửu Thiên Linh Giới giờ đây chỉ là một chấm nhỏ trong biển sao vô tận này, một hòn đảo giữa đại dương hư vô. Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự vĩ đại của Đạo bao trùm tất cả, một quy luật tối cao vận hành mọi thứ, từ sự hình thành của một vì sao đến sự sụp đổ của một thiên hà. Những khái niệm về sinh tử, thành bại, đúng sai mà phàm nhân hay tu sĩ thường chấp niệm đã hoàn toàn tan biến trong tâm trí hắn. Hắn không còn tìm kiếm cảnh giới, không tranh giành quyền lực, chỉ có sự chiêm nghiệm thuần túy về bản chất của sự tồn tại, về sự vô tận của Đạo.

"Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm," hắn thầm nhủ, cảm nhận đạo tâm mình giờ đây đã hòa mình vào sự mênh mông của hư không, vững chắc hơn bao giờ hết. Những thử thách, những biến cố mà hắn từng trải qua ở Cửu Thiên Linh Giới giờ đây chỉ là những bước đệm nhỏ trên con đường chiêm nghiệm vô tận này. Hắn không còn cảm thấy cô đơn hay lạc lõng, bởi hắn đã hiểu rằng mình là một phần của toàn bộ vũ trụ, một giọt nước trong đại dương vô biên, nhưng cũng chính là đại dương.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối đó, Lục Trường Sinh thì thầm một câu, không phải với ai khác mà là với chính vũ trụ bao la, một câu hỏi không cần lời đáp, bởi lời đáp nằm trong chính hành trình: "Đạo, rốt cuộc là gì?" Giọng nói hắn hòa vào tiếng gió hú xuyên không gian, tan biến vào hư vô, nhưng câu hỏi ấy lại vang vọng mãi trong tâm hồn hắn, trở thành động lực cho hành trình vô tận.

Hắn hiểu rằng, những hiểm họa mới có thể không còn đến từ tranh giành quyền lực giữa các tông môn, hay sự trỗi dậy của tà đạo trong Cửu Thiên Linh Giới. Mà chúng có thể đến từ những quy luật vũ trụ vĩ mô hơn, từ những chu kỳ hưng vong của linh khí trên quy mô thiên hà, từ những thay đổi sâu xa mà phàm nhân hay tu sĩ bình thường không thể cảm nhận. Vũ trụ là vô tận, và các chu kỳ là bất biến. Mặc dù hiện tại Cửu Thiên Linh Giới đã tìm thấy sự bình yên, nhưng sự chiêm nghiệm của hắn cho thấy sự bình yên này chỉ là một khoảnh khắc trong dòng chảy vĩnh hằng của vũ trụ.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự hư vô bao trùm, rồi cất bước. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, thanh thoát, không mang theo chút bụi trần hay gánh nặng. Hắn không đi tìm một đích đến cụ thể, bởi Đạo vốn dĩ là vô tận, và hành trình chiêm nghiệm về nó cũng vậy. Con đường của hắn vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, bởi "Đạo của hắn... không có điểm dừng. Và cũng chưa hề kết thúc. Nó là vĩnh cửu, như vũ trụ này."

Hắn bước đi, hướng vào sâu hơn trong Hư Không Chi Hải, nơi những vì sao xa xăm lấp lánh như những ngọn đèn dẫn lối, nơi những chân lý mới đang chờ đợi được khám phá. Phía trước hắn là vô số thế giới, vô số con đường, vô số cảnh giới cao hơn mà Cửu Thiên Linh Giới chỉ là một phần nhỏ. Hành trình của Lục Trường Sinh không phải là một sự kết thúc, mà là một khởi đầu vĩ đại, một sự tiếp nối vĩnh cửu của Đạo và sự chiêm nghiệm. Hắn không còn là người cứu thế, mà là biểu tượng của một hành trình không ngừng nghỉ, một minh chứng cho sự trưởng thành nội tâm và ảnh hưởng vĩnh cửu của triết lý. Hắn là lữ khách vĩnh cửu trên con đường vô tận.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free