Cửu thiên linh giới - Chương 999: Đạo Tâm Vô Chấp: Nụ Cười Chiêm Nghiệm
Lục Trường Sinh hít thở thật sâu, cảm nhận linh khí thanh khiết tràn vào cơ thể, như một dòng chảy bất tận. Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết. Bởi Đạo vốn dĩ là vô tận, và hành trình chiêm nghiệm về nó cũng vậy. Hắn chậm rãi cất bước, hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong làn sương mỏng, như mời gọi hắn đến với những chiêm nghiệm mới, những khám phá mới về bản chất của Đạo và vũ trụ. Mỗi bước chân của hắn đều là một sự tiếp nối, một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
***
Lục Trường Sinh đứng lặng trên đỉnh một ngọn đồi thoai thoải, dõi mắt theo vầng thái dương cuối cùng chìm dần vào đường chân trời. Từng tia nắng vàng cam rực rỡ cuối ngày như những nét bút thư họa, vẽ nên một bức tranh huyền ảo trên nền trời xanh thẫm dần chuyển sang sắc tím. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hơi lạnh se se của buổi giao thời, khẽ vuốt ve mái tóc đen dài của hắn, khiến tà đạo bào vải thô màu xám tro khẽ lay động. Hắn không cao lớn, dáng người hơi gầy, nhưng lại ẩn chứa một sự dẻo dai khó tả, như một cây tùng cổ thụ đứng vững giữa phong ba. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, giờ đây càng sâu thẳm hơn, phản chiếu sự mênh mông của bầu trời đang dần chuyển mình.
Tâm trí hắn lúc này như một mặt hồ phẳng lặng, không gợn chút sóng, nhưng lại đủ sức phản chiếu toàn bộ những biến đổi vi tế của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn cảm nhận được sự bình yên đang dần trở lại, một sự bình yên không phải do áp đặt hay cưỡng chế, mà đến từ sự chuyển mình tự nhiên của Đạo. Những con đường tu hành khác nhau, những triết lý khác nhau, giờ đây đều hướng về một sự bền vững và nội tại. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng linh khí thanh khiết đang tràn vào châu thân, gột rửa đi mọi bụi trần. Trong khoảnh khắc đó, tâm thức hắn như du hành khắp Tam Giới, Lục Vực và Cửu Châu.
Hắn "thấy" được bóng dáng của Mộc Thanh Y, đứng vững vàng trên đỉnh Thái Huyền Tông, không còn là một Tông chủ quyền uy mà là một người thầy, một người dẫn dắt, gieo mầm đạo lý vào lòng các đệ tử. Hắn "thấy" Tiêu Hạo, với nụ cười sảng khoái, đang xây dựng những cầu nối tri thức và giao thương, nơi đạo đức và sự công bằng được đặt lên hàng đầu. Hắn "thấy" Bách Lý Trần, trầm mặc trong thư các, truyền thụ những kinh điển cổ xưa, nhưng lại lồng ghép vào đó những triết lý mới mẻ về sự hài hòa giữa tu hành và cuộc sống. Và vô số những tu sĩ vô danh khác, những tán tu ẩn mình, những phàm nhân cần mẫn, tất cả đều đang tiếp nối con đường của riêng họ, nhưng lại cùng chung một tinh thần: tìm kiếm sự an nhiên, vững vàng trong đạo tâm, không chạy theo danh lợi phù phiếm.
Một cảm giác mãn nguyện và thanh thản lan tỏa trong lòng hắn, như dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn. Hắn không còn là "người khai sáng", không còn là "người tiên phong", mà là một phần của dòng chảy vô tận này. Mọi chấp niệm về vai trò hay thành tựu đều tan biến. Hắn đã gieo những hạt giống, và chúng đã nảy mầm, đơm hoa, kết trái theo cách riêng của chúng. Đó là một thành tựu vĩ đại, nhưng lại không thuộc về riêng hắn. Đó là Đạo của vạn vật, là sự chuyển mình của thời đại. Hắn mở mắt, nhìn về phía xa, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm.
"Đa Đạo đã thành, vạn tượng quy nhất. Ta không còn là người khai sáng, mà là một phần của dòng chảy vô tận này," Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm mặc như tiếng gió đêm. Hắn không còn phải gánh vác trách nhiệm định hướng cho Cửu Thiên Linh Giới, bởi giới tu hành đã tự tìm thấy con đường của chính mình. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, một sự thôi thúc chiêm nghiệm không ngừng vẫn hiện hữu. Đạo là vô tận, vũ trụ là vô biên, và luôn có những chân lý cao hơn, sâu sắc hơn chờ đợi được khám phá. Mỗi bước đi, mỗi chiêm nghiệm chỉ là một giọt nước trong đại dương tri thức. Hắn biết rằng, hành trình của mình vẫn còn rất dài, không có điểm dừng. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, Lục Trường Sinh khẽ cất bước, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch, để lại ngọn đồi chìm trong ánh sao.
***
Hoàng hôn đã hoàn toàn nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và Lạc Hà Thành đã lên đèn. Dòng sông Lạc Hà lấp lánh phản chiếu ánh sáng từ vô số đèn lồng đỏ rực, vàng cam, xanh biếc treo dọc theo những con phố lát đá và trên những chiếc thuyền trôi lững lờ. Kiến trúc pha trộn giữa gỗ và đá, những ngôi nhà san sát ven sông, các cây cầu đá cong cong bắc qua dòng chảy, tất cả tạo nên một khung cảnh sầm uất nhưng lại mang một vẻ đẹp lãng mạn, cổ kính. Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào giản dị, hòa mình vào dòng người tấp nập. Hắn không còn là "Tiên Tôn Trường Sinh" uy nghiêm, mà chỉ là một đạo sĩ bình thường, lặng lẽ quan sát, cảm nhận từng nhịp đập của cuộc sống nơi đây.
Tiếng nước chảy rì rầm dưới chân cầu, tiếng thuyền bè khua mái chèo nhẹ nhàng, tiếng người nói chuyện xì xào, tiếng rao hàng vang vọng một cách êm ái, thậm chí cả tiếng nhạc cụ du dương từ những quán trọ ven sông cũng không tạo nên sự ồn ào hỗn loạn, mà là một bản giao hưởng hài hòa của cuộc sống. Mùi sông nước trong lành hòa quyện với hương vị thơm ngon của thức ăn đêm, gia vị nồng nàn và hải sản nướng, tạo nên một không khí ấm cúng, mời gọi. Linh khí trong thành phố vừa phải, không quá nồng đậm như ở những nơi tu luyện thâm sâu, nhưng lại vô cùng tinh khiết, dễ chịu.
Bên một góc phố, dưới ánh đèn lồng lờ mờ, Lục Trường Sinh nhìn thấy một Ông Lão Đánh Cờ. Lão râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn những nếp nhăn của thời gian, đang trầm ngâm bên bàn cờ vây. Từng nước đi của lão chậm rãi, cẩn trọng, nhưng lại đầy ý nghĩa, như mỗi bước đi trong đời người. Lão không còn vẻ mệt mỏi hay lo toan của cuộc sống thường nhật, mà toát lên một sự an nhiên, thấu triệt, như thể lão đã tìm thấy đạo lý trong từng quân cờ đen trắng.
Lục Trường Sinh dừng chân, lặng lẽ quan sát. Đôi mắt lão già chợt ngước lên, ánh mắt hiền từ, tinh anh, chạm vào ánh mắt của Lục Trường Sinh. Lão khẽ gật đầu, một nụ cười ẩn ý nở trên môi.
"Một nước cờ, một đời người. Vội vàng thì hỏng, chậm rãi mới thấu," Ông Lão Đánh Cờ cất tiếng, giọng nói trầm ấm như gió heo may. "Đạo lý nằm trong đó cả, tiểu hữu ạ."
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu đáp lại, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Hắn hiểu ý lão già. Cái "đạo lý" mà lão nhắc đến, chính là tinh hoa của "Trường Sinh Chi Đạo" đã len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống, không cần những lời rao giảng mà tự nhiên tồn tại, như hơi thở, như dòng chảy của thời gian.
Gần đó, dưới một tán cây cổ thụ, một Thiếu Nữ Bán Hoa xinh đẹp, dịu dàng, đang ôm bó hoa tươi thắm. Làn da nàng trắng mịn dưới ánh đèn lồng, đôi mắt trong sáng không chút lo toan, như một đóa hoa vừa hé nở. Mùi hương thanh khiết của những đóa hoa sen, hoa huệ, hoa nhài hòa quyện, thanh lọc không khí xung quanh, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ.
Thiếu nữ ngẩng đầu lên, thấy Lục Trường Sinh đang nhìn, liền cất giọng ngọt ngào, hồn nhiên: "Hoa tươi đây, đạo trưởng mua một bó đi ạ? Mùi hương này giúp tâm hồn thanh tịnh lắm."
Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ. Hắn rút ra vài viên linh thạch hạ phẩm, đưa cho nàng. Cô bé vui vẻ nhận lấy, đôi má ửng hồng. Hắn chọn một bó hoa nhài trắng muốt, hít hà hương thơm dịu mát. Cảm giác nhẹ nhàng khi cầm bó hoa trên tay như xua tan đi mọi phiền muộn. Cuộc sống nơi đây không vội vã, không tranh giành, mà tràn đầy sự hài hòa, tĩnh tại. Mỗi người đều tìm thấy niềm vui trong công việc của mình, sống một cách trọn vẹn, an nhiên.
Hắn tiếp tục cất bước, bó hoa nhài trắng muốt trên tay, mùi hương vấn vương theo từng bước chân. Lạc Hà Thành dưới ánh trăng non vừa lên cao không chỉ là một thành phố, mà là một bức tranh sống động về một kỷ nguyên mới, nơi mỗi cá thể đều là một nốt nhạc trong bản giao hưởng vĩ đại của Đạo. Và Lục Trường Sinh, hắn chỉ là một lữ khách, một người chiêm nghiệm, lặng lẽ thưởng thức vẻ đẹp của thế gian. Hắn cảm nhận được 'Trường Sinh Chi Đạo' đã thực sự ăn sâu vào tiềm thức của Cửu Thiên Linh Giới, không cần những lời rao giảng mà tự nhiên lan tỏa, tự nhiên tồn tại.
***
Lục Trường Sinh leo lên đỉnh Thiên Nguyệt Phong, nơi hắn đã từng chiêm nghiệm về Đạo nhiều lần. Đêm đã khuya, trăng tròn vằng vặc treo lơ lửng trên đỉnh đầu, tỏa ra ánh sáng bạc lấp lánh, soi rọi khắp không gian. Gió lạnh buốt thổi qua vách đá dựng đứng, mang theo mùi đá lạnh, sương đêm và không khí trong lành tinh khiết. Tiếng gió rít qua khe đá tạo nên những âm thanh kỳ ảo, hòa cùng tiếng côn trùng đêm và tiếng chim kêu xa xăm, tạo nên một bản nhạc hoang sơ, hùng vĩ. Bầu không khí trên đỉnh núi thanh tịnh, tịch mịch, linh khí nồng đậm hơn bao giờ hết, đặc biệt dưới ánh trăng.
Hắn đứng lặng trên đỉnh cao nhất, nhìn xuống Cửu Thiên Linh Giới đang chìm trong màn đêm, lấp lánh những ánh đèn như những vì sao rơi xuống trần gian. Bó hoa nhài trắng muốt trên tay, hắn khẽ buông lỏng. Từng cánh hoa nhỏ li ti, tinh khôi, nhẹ nhàng rời khỏi cành, theo làn gió lạnh lẽo bay lượn trong không trung, rồi chầm chậm rơi xuống vực sâu thăm thẳm. Như buông bỏ những dấu ấn của mình trong thế gian, như rũ bỏ mọi chấp niệm về "thành tựu", "ảnh hưởng" hay "danh vọng" mà mình đã tạo ra. Hắn không còn là "người tạo ra con đường" mà là "người lữ hành trên con đường" – một con đường vô tận, không có điểm dừng.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự vô tận của vũ trụ, sự luân chuyển của thiên đạo. Trong khoảnh khắc đó, mọi ranh giới giữa hắn và vũ trụ đều tan biến. Hắn cảm nhận được nhịp đập của vạn vật, dòng chảy của linh khí, sự sống và cái chết đang luân chuyển không ngừng. Không gian và thời gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại một sự tồn tại thuần túy, nguyên thủy. Hắn đã hoàn toàn giác ngộ, hòa mình vào Đạo. Một nụ cười thanh thản, tự tại, không vướng bận, hiện lên trên môi hắn. Đó là nụ cười của một người đã thấu hiểu, đã buông bỏ, đã đạt đến cảnh giới "vô vi" tuyệt đối.
Hắn hiểu rằng, con đường tu hành không bao giờ có điểm dừng, và chính sự tiếp nối không ngừng đó mới là bản chất vĩnh cửu của Đạo. Cái gọi là "kết thúc" chỉ là một ảo ảnh, một điểm dừng tạm thời trong một dòng chảy bất tận. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thầm nhủ, cảm nhận rõ ràng sự vững chắc của đạo tâm mình.
Ánh mắt hắn, giờ đây trong suốt như bầu trời đêm không gợn mây, phản chiếu sự mênh mông của vũ trụ, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của sự sống và cái chết, về sự hưng vong của linh khí, về chu kỳ bất biến của các thế giới. Hắn nhìn lên bầu trời sao, nơi vô số thiên hà, vô số thế giới đang lấp lánh, như mời gọi hắn đến với những khám phá mới, những chiêm nghiệm mới. Cửu Thiên Linh Giới đã thay đổi, đã tìm thấy con đường của riêng mình. Nhưng Đạo thì vô tận, vũ trụ thì vô biên. Những hiểm họa mới có thể không đến từ tranh giành quyền lực, mà từ những quy luật vũ trụ vĩ mô hơn, từ những chu kỳ hưng vong của linh khí trên quy mô vũ trụ, từ những thay đổi sâu xa mà phàm nhân hay tu sĩ bình thường không thể cảm nhận.
Hắn không còn là người phải "cứu thế", mà là người "chiêm nghiệm thế". Vai trò của hắn là một "người dẫn đường vô hình", ảnh hưởng đến thế giới thông qua triết lý chứ không phải quyền lực, thông qua sự thức tỉnh chứ không phải sự can thiệp trực tiếp.
"Đạo của ta... không có điểm dừng. Và cũng chưa hề kết thúc. Nó là vĩnh cửu, như vũ trụ này," Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió đêm, nhẹ nhàng như hơi thở. Hắn quay người, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện trong màn đêm. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, thanh thoát, không mang theo chút bụi trần. Hắn không đi tìm một đích đến cụ thể, mà chỉ đi để chiêm nghiệm, để cảm nhận, để hòa mình vào dòng chảy vô tận của Đạo.
Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết. Bởi Đạo vốn dĩ là vô tận, và hành trình chiêm nghiệm về nó cũng vậy. Hắn cất bước, hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những vì sao dẫn lối, nơi những chân lý mới đang chờ đợi được khám phá.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.