Cửu thiên linh giới - Chương 998: Kỷ Nguyên Đa Đạo: Phản Chiếu Vạn Tượng
Lục Trường Sinh đứng trên đỉnh Thiên Nguyệt Phong, ánh trăng vằng vặc vẫn còn vương vấn trên nền trời xám nhạt, như một dấu tích của màn đêm huyền diệu vừa qua. Hắn đã chiêm nghiệm rất lâu, lắng nghe tiếng vọng của thiên đạo, cảm nhận sự luân chuyển vi tế của linh khí và tâm ý của vạn vật. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, hắn đã thấy rõ con đường mình đã đi, và những hạt mầm đã nảy nở khắp Cửu Thiên Linh Giới. Sự thanh thản ngập tràn, nhưng cũng đi kèm với một cảm thức sâu sắc về sự vô tận của Đạo, và những thử thách mới mẻ mà thời đại đang chuyển mình có thể mang lại. Hắn biết, hành trình của mình chưa bao giờ có hồi kết.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh xé tan màn sương mỏng, nhuộm vàng các đỉnh núi và thung lũng, Lục Trường Sinh nhẹ nhàng bước xuống. Hắn không vội vã, mỗi bước chân đều mang theo sự trầm tĩnh và hòa hợp với thiên địa. Hắn quyết định không quay về nơi quen thuộc, mà tiếp tục hành trình chiêm nghiệm, đi sâu vào những ngóc ngách của thế giới, để nhìn thấy rõ hơn bức tranh toàn cảnh của kỷ nguyên mới mà Đạo của hắn đã gián tiếp kiến tạo.
***
Rời khỏi Thiên Nguyệt Phong, thân ảnh Lục Trường Sinh nhẹ như gió, lướt qua hàng ngàn dặm núi non, xuyên qua những dòng sông uốn lượn, cuối cùng dừng chân tại một nơi mang tên An Bình Thôn. Đó là một ngôi làng nhỏ bé, nép mình bên một dòng suối trong vắt, bao quanh bởi những cánh đồng lúa xanh mướt và những thửa ruộng bậc thang được chăm sóc cẩn thận. Kiến trúc nơi đây vô cùng đơn sơ, chỉ là những ngôi nhà tranh vách đất, mái ngói đã ngả màu thời gian, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp mộc mạc, hiền hòa. Ở trung tâm thôn, một cây đa cổ thụ khổng lồ vươn tán lá xanh tốt như một chiếc ô che mát, bên dưới là một miếu thờ nhỏ, hương khói lãng đãng bay lên, hòa vào không khí trong lành của buổi sớm.
Sáng sớm tại An Bình Thôn mang một vẻ yên bình đến lạ. Tiếng gà gáy râm ran đâu đó từ phía xa, tiếng chó sủa lanh lảnh rồi chợt im bặt, nhường chỗ cho tiếng trẻ con cười đùa ríu rít khi chúng chạy đuổi nhau trên con đường đất. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây, hòa cùng tiếng nước suối chảy róc rách từ khe đá vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi khói bếp thoang thoảng mùi cơm mới, mùi rơm rạ khô hanh từ những đống rơm chất bên hiên nhà, mùi đất ẩm sau sương đêm và hương hoa dại mỏng manh từ triền núi xa xa, tất cả quấn quýt lấy nhau, tạo nên một cảm giác thân thuộc đến lạ kỳ. Bầu không khí nơi đây thanh khiết, không chút bụi trần, ánh nắng ban mai vàng óng như mật, rải đều trên những mái nhà, trên những cánh đồng, mang lại sự ấm áp và tràn đầy sức sống.
Lục Trường Sinh đứng lặng lẽ bên rìa thôn, đôi mắt trầm tư quan sát. Hắn nhìn thấy những người nông dân đang cần mẫn làm việc trên cánh đồng. Điều đặc biệt là trong số họ, có cả những tu sĩ mang khí tức Luyện Khí kỳ hoặc Trúc Cơ kỳ, nhưng họ không hề tỏ vẻ cao ngạo hay tách biệt. Họ cùng nhau cuốc đất, gieo mầm trên những Chủng Linh Điền, những thửa ruộng không chỉ trồng lúa gạo mà còn xen kẽ các loại linh cốc, linh thảo thấp cấp. Họ không chỉ làm việc để mưu sinh, để đảm bảo lương thực cho bản thân và gia đình, mà còn để cảm ngộ thiên địa, để dưỡng tâm. Từng nhát cuốc, từng hạt mầm gieo xuống, đều chứa đựng một sự thành kính và kiên nhẫn.
Xa xa, dưới gốc cây đa cổ thụ, một lão nông với khuôn mặt khắc khổ, những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ an nhiên, tự tại, đang cúi xuống chỉ cho lũ trẻ cách nhận biết các loại linh thảo mọc ven đường. Đôi tay chai sạn của lão nhẹ nhàng vuốt ve một nhánh cây non, miệng lão chậm rãi giảng giải.
"Các ngươi xem đây," giọng lão Nông khàn đục nhưng ấm áp, "cây này gọi là Thanh Tâm Thảo, tuy nhỏ bé nhưng lại có tác dụng an thần, tĩnh tâm. Nó không mọc ở nơi ồn ào, tranh giành, mà thích những chỗ yên tĩnh, hòa hợp với đất trời." Lão dừng lại, nhìn lũ trẻ đang háo hức lắng nghe, đôi mắt chúng sáng rực tò mò. "Đạo không chỉ ở trên núi cao, tiên môn xa xôi, mà ở ngay trong tấc đất, ngọn cỏ ta chăm sóc hàng ngày. Cứ thuận theo tự nhiên, tâm sẽ an, đạo sẽ thành."
Lão Nông tiếp tục, chỉ vào một loại cây khác, "Còn đây là Huyết Chi, thân nó đỏ như máu, nhưng rễ lại bám rất sâu vào lòng đất. Nó dạy ta rằng, dù bề ngoài có vẻ yếu ớt, nhưng nếu có ý chí kiên định, có thể vượt qua mọi phong ba bão táp. Mấy đứa nhỏ phải nhớ, cái đạo của chúng ta, là cái đạo của đất, của nước, của nắng, của gió. Chúng ta phải học cách 'hít thở' cùng thiên địa, cảm nhận từng hơi thở của nó, như vậy, linh khí tự nhiên sẽ thẩm thấu vào cơ thể, dưỡng nuôi linh căn."
Lục Trường Sinh lắng nghe từng lời của lão Nông. Trong tâm trí hắn, những lời nói ấy vang vọng như một chân lý giản dị nhưng sâu sắc. Hắn tự nhủ: "Thật vậy, mỗi hạt mầm, mỗi giọt sương, mỗi tấc đất, đều chứa đựng đạo lý vô biên. Cái gọi là 'đạo' không phải là thứ xa vời, khó nắm bắt, mà nằm ngay trong cuộc sống thường nhật, trong những điều bình dị nhất. Chính sự thành kính, sự kiên nhẫn và lòng biết ơn đối với thiên địa mới là nền tảng vững chắc nhất cho con đường tu hành."
Hắn cảm nhận sự an nhiên và bền vững trong lối sống này. Những người tu sĩ cấp thấp, thay vì cố gắng chen chân vào các tông môn lớn, tranh giành tài nguyên hay cơ duyên xa vời, lại chọn cách hòa mình vào cuộc sống phàm trần, lấy việc chăm sóc ruộng vườn, cảm ngộ thiên địa làm phương pháp tu luyện của mình. Đạo tâm của họ được mài giũa qua từng mùa vụ, qua từng hạt mưa, từng tia nắng. Họ không chạy theo tốc độ, không ham hư danh, mà vững vàng trên con đường của riêng mình. Đó chính là một biểu hiện khác của "Trường Sinh Chi Đạo" – một con đường bền vững, tự nhiên, và chân thành.
Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, gật đầu tán thưởng. Hắn không cần phải can thiệp hay giảng giải gì thêm. Sự thay đổi đã diễn ra một cách tự nhiên, từ bên trong, không phải do một mệnh lệnh hay một sự ép buộc nào. An Bình Thôn là một minh chứng sống động cho một kỷ nguyên mới, nơi đạo thống không còn bị độc chiếm bởi vài thế lực lớn, mà trở nên đa dạng, phong phú hơn, mỗi người một con đường riêng. Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, như thể đã tìm thấy một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn về Đạo. Hắn đứng im lặng quan sát thêm một lúc lâu, sau đó, thân ảnh hắn hóa thành một làn gió nhẹ, không để lại dấu vết, tiếp tục hành trình chiêm nghiệm của mình.
***
Từ An Bình Thôn, Lục Trường Sinh theo dòng suối, rồi lại vượt qua một dãy núi non trùng điệp, cuối cùng tiến vào Vạn Tượng Thành. Nơi đây từng là trung tâm của sự tranh giành khốc liệt, của những cuộc đấu giá ồn ào và những cuộc mua bán đầy toan tính. Nhưng giờ đây, khi hắn đặt chân vào cổng thành, một không khí khác hẳn đã chào đón hắn.
Vạn Tượng Thành vẫn giữ nguyên sự hỗn tạp trong kiến trúc, phản ánh sự đa dạng của các nền văn hóa và chủng tộc gặp gỡ tại đây. Các tòa nhà bằng gỗ, đá, hoặc gạch, với đủ mọi phong cách, từ những lầu gác chạm trổ tinh xảo đến những cửa hàng mộc mạc. Chợ trời rộng lớn vẫn tấp nập, lều quán san sát, đường phố vẫn đông đúc người qua lại. Thế nhưng, không khí không còn quá căng thẳng và xô bồ như trước.
Thay vì tiếng rao hàng đầy cạnh tranh, Lục Trường Sinh nghe thấy những cuộc trao đổi về kinh nghiệm tu luyện, những cuộc tranh luận sôi nổi về các loại linh dược, pháp khí mới. Tiếng mặc cả vẫn có, nhưng không còn quá gay gắt, thay vào đó là sự cân bằng giữa người mua và người bán. Tiếng pháp khí va chạm trong các lò rèn vẫn vang lên đều đặn, nhưng không phải là tiếng vũ khí va vào nhau trong cuộc chiến, mà là tiếng búa gõ đúc rèn, tiếng luyện khí vang vọng. Tiếng nhạc từ các quán rượu cũng trở nên du dương, êm ái hơn, không còn là những khúc nhạc chiến đấu hay những bản ca hùng tráng kích động. Mùi thức ăn đa dạng từ khắp các vùng miền, mùi gia vị nồng nàn, mùi thảo dược thoang thoảng, mùi kim loại trong các tiệm rèn, mùi vải vóc từ các cửa hàng tơ lụa, và mùi bụi bặm đặc trưng của một thành phố lớn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của Vạn Tượng Thành. Bầu không khí nhộn nhịp, sôi động, nhưng lại tràn đầy năng lượng tích cực. Linh khí tại đây vẫn dồi dào, nhưng không còn hỗn loạn bởi sự tranh giành mà đã trở nên hài hòa hơn, như một dòng chảy tự nhiên. Ánh sáng rực rỡ từ các cửa hàng, từ những chiếc đèn lồng treo cao, thắp sáng cả con phố giữa ban ngày.
Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi giữa dòng người, quan sát những thay đổi vi tế. Các quảng trường giờ đây không chỉ là nơi tổ chức các buổi đấu giá những bảo vật hiếm có, mà còn là nơi các tu sĩ trẻ tuổi tụ tập, trao đổi kinh nghiệm tu luyện, chia sẻ tri thức về các loại công pháp, thần thông. Những nhóm đệ tử từ các tông môn nhỏ ngồi lại với nhau, thảo luận về những khó khăn trong quá trình tu luyện, hoặc trình bày những phát kiến mới mẻ của mình. Sự cởi mở và sẻ chia đã thay thế cho sự cảnh giác và giữ kẽ.
Khi đi ngang qua một con phố sầm uất, Lục Trường Sinh chợt nhận ra một cửa hàng quen thuộc, nhưng nay đã được mở rộng và trang hoàng lại. Đó là "Thông Thiên Các" của Tiêu Hạo. Vẻ ngoài của Tiêu Hạo vẫn không thay đổi nhiều, dáng người không quá cao nhưng nhanh nhẹn và linh hoạt. Khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh, luôn ánh lên vẻ thông minh và hiếu kỳ, giờ đây còn thêm một chút trưởng thành và tự tin. Mái tóc đen cắt ngắn, gọn gàng, tạo cảm giác năng động, và trên môi vẫn luôn nở một nụ cười thân thiện. Hắn vẫn mặc những bộ y phục màu sắc tươi sáng, nhưng có phần tinh tế hơn, vẫn có nhiều túi nhỏ để đựng các loại linh dược, bùa chú, nhưng không còn vẻ bừa bộn như trước.
Tiêu Hạo đang đứng trước cửa hàng, miệng không ngừng nói cười, tay chỉ trỏ giới thiệu sản phẩm cho một nhóm tu sĩ trẻ. Hắn không chỉ bán linh dược hay pháp khí như trước, mà còn cung cấp một lượng lớn thông tin đáng tin cậy về các vùng đất mới được khám phá, các loại linh vật quý hiếm, và thậm chí là kết nối các tu sĩ có đạo lộ đặc biệt. Từ những người luyện đan chuyên sâu, những người chế phù tinh xảo, đến những người chuyên nghiên cứu cổ tịch hay những nghệ nhân khắc trận pháp.
"Trường Sinh huynh!" Tiêu Hạo chợt nhìn thấy Lục Trường Sinh đang đứng đó, đôi mắt sáng rực lên, hắn mừng rỡ reo lên, bỏ lại nhóm tu sĩ trẻ đang lắng nghe, nhanh chóng bước đến, tươi cười vỗ vai Lục Trường Sinh. "Đã lâu không gặp, huynh vẫn vậy, vẫn ung dung tự tại như một lão tiên nhân ẩn thế!"
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, ánh mắt chan chứa sự thấu hiểu. "Tiêu Hạo, ngươi đã làm rất tốt. Cửa hàng của ngươi nay đã trở thành một trung tâm giao lưu quan trọng của giới tu hành."
Tiêu Hạo gãi đầu cười hì hì, vẻ mặt đầy tự hào nhưng cũng pha chút khiêm tốn. "Đệ chỉ là học theo lời huynh thôi, 'đạo là của riêng mỗi người'. Huynh thấy không, thế cục đã khác rồi. Giờ đây, ai cũng có thể tìm thấy con đường của mình, không cần chen chúc vào mấy con đường lớn nữa. Các đại tông môn cũng đã bớt đi sự độc đoán, bắt đầu chú trọng vào việc bồi dưỡng nhân tài đa dạng hơn. Đệ chỉ là giúp họ tìm thấy nhau thôi, kết nối những người có cùng chí hướng, tạo ra một 'hệ sinh thái' tu hành đa dạng hơn. Không chỉ vì lợi nhuận, mà còn vì đệ thấy, cái sự đa dạng này mới là con đường bền vững."
Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía quảng trường đông đúc. "Ngươi đã làm rất tốt, Tiêu Hạo. Đây chính là vạn tượng quy nhất, trăm hoa đua nở. Mỗi người một vẻ, mỗi đạo một đường, nhưng cuối cùng đều hướng về chân lý."
Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt thông minh của hắn chợt lóe lên một tia sáng. "À, nói đến 'đạo', đệ thấy có một Thiếu Nữ Thư Viện ở Đông thành, nàng ấy là người mới đến Vạn Tượng Thành, nhưng rất có tiếng tăm. Nàng ấy đang tìm kiếm cổ tịch về 'đạo văn', những văn tự cổ xưa chứa đựng triết lý về Đạo, không phải là công pháp hay thần thông. Đệ nghĩ, huynh có thể sẽ hứng thú."
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, có chút tò mò. "Đạo văn?"
"Phải, nàng ấy nói rằng, 'Sách là kho tàng tri thức', và nàng muốn tìm hiểu sâu về nguồn gốc của Đạo, về những triết lý đã bị lãng quên. Nàng ấy không theo đuổi sức mạnh, mà theo đuổi sự thấu hiểu." Tiêu Hạo giải thích.
Lục Trường Sinh gật đầu, cảm thấy hứng thú. "Đa tạ ngươi."
Hắn không nán lại lâu, chỉ kịp uống một chén trà thảo mộc Tiêu Hạo mời, rồi chào từ biệt. Tiêu Hạo tiễn hắn ra tận cửa, ánh mắt vẫn còn sự nhiệt huyết và niềm tin vào con đường mà hắn đang xây dựng.
Lục Trường Sinh đi về phía Đông thành, tìm đến một thư viện cổ kính được Tiêu Hạo nhắc đến. Đó là một tòa kiến trúc bằng gỗ lim đen tuyền, trầm mặc và uy nghiêm. Bên trong, mùi giấy cũ, mực tàu và hương gỗ thoang thoảng. Giữa hàng ngàn giá sách cao ngất, hắn nhìn thấy một thiếu nữ. Nàng có dáng người dịu dàng, thanh thoát, mái tóc đen dài được búi gọn gàng, vài sợi lòa xòa trước trán. Nàng đeo một cặp kính nhỏ gọng đồng, càng làm nổi bật vẻ thông minh trên khuôn mặt thanh tú. Nàng mặc một chiếc áo dài màu lam nhạt, thêu hoa văn tinh xảo nhưng không quá cầu kỳ, toát lên vẻ thanh lịch và trang nhã. Nàng đang say sưa đọc một cuốn sách cổ, dường như đã quên hết mọi thứ xung quanh. Đôi mắt nàng di chuyển chậm rãi trên từng dòng chữ Hán cổ, thỉnh thoảng lại khẽ gật gù, môi mấp máy lẩm nhẩm điều gì đó. Nàng chính là Thiếu Nữ Thư Viện mà Tiêu Hạo đã nhắc đến. Hắn chỉ đứng từ xa quan sát, không muốn phá vỡ không gian yên tĩnh của nàng, cảm nhận được sự đam mê tri thức và lòng khao khát tìm hiểu Đạo từ sâu thẳm trong tâm hồn nàng. Đó cũng là một con đường tu hành, một con đường của trí tuệ và sự thấu hiểu.
***
Rời khỏi Vạn Tượng Thành, Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình, hướng về phía Đông, nơi Thái Huyền Tông tọa lạc. Hắn không cần phải lộ diện, chỉ cần dùng thần thức của mình bao quát toàn bộ tông môn. Những ngọn núi trùng điệp, hùng vĩ của Thái Huyền Tông vẫn sừng sững giữa trời xanh, nhưng không khí nơi đây đã thay đổi rất nhiều.
Các kiến trúc nguy nga, tráng lệ của Thái Huyền Tông vẫn được xây dựng từ đá cẩm thạch trắng và ngói lưu ly xanh biếc, trải dài qua nhiều đỉnh núi, như những bức tranh thủy mặc được vẽ lên nền trời. Các điện thờ, tháp tu luyện, và thư viện đều được chạm khắc tinh xảo với hình rồng, phượng, chim chóc, hoa lá, thể hiện sự giàu có và bề dày lịch sử của một đạo thống lớn. Cổng chính vẫn là một vòm đá khổng lồ với hai bức tượng Huyền Quy và Bạch Hổ trấn giữ, nhưng giờ đây, chúng không còn toát ra vẻ uy hiếp, áp bức, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh và vững chãi.
Âm thanh nơi đây cũng đã khác. Tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn, không quá dồn dập, mà trầm bổng, du dương, như đang gột rửa tâm hồn. Tiếng tụng kinh từ các điện thờ vọng ra, không còn mang vẻ cưỡng ép, mà là sự tự nguyện, thành kính. Tiếng kiếm pháp vút gió vẫn có, nhưng không còn là những tiếng kiếm khí sắc bén, mang theo sát ý, mà là những tiếng kiếm múa uyển chuyển, dung hòa với thiên địa, như một điệu múa của gió và mây. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ các khe đá, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu thanh tịnh và an bình. Mùi hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ, mùi thảo dược dịu nhẹ từ các vườn thuốc, mùi đá núi và sương sớm, tất cả tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, thanh tịnh. Linh khí nơi đây vẫn dồi dào và tinh khiết, nhưng không còn cảm giác bị giam hãm hay ép buộc phải tuân theo một quy tắc cứng nhắc nào, mà tự do luân chuyển, nuôi dưỡng vạn vật. Ánh sáng thường là màu vàng nhạt hoặc xanh ngọc, xuyên qua những tán cây, những mái ngói, tạo cảm giác thiêng liêng và huyền ảo.
Lục Trường Sinh cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong Thái Huyền Tuyền Tông. Mộc Thanh Y, với tư cách là Tông chủ, đã dần đưa tông môn đi theo một con đường khác. Dáng người nàng vẫn thanh thoát, cao ráo, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định. Mái tóc đen nhánh dài mượt, được búi cao gọn gàng, và nàng vẫn mang theo thanh kiếm cổ bên hông, nhưng khí chất đã trầm tĩnh và bao dung hơn rất nhiều.
Thay vì chỉ chú trọng vào việc nâng cao cảnh giới hay mở rộng lãnh thổ, Mộc Thanh Y tập trung vào việc củng cố đạo tâm cho đệ tử. Nàng khuyến khích họ tìm hiểu bản chất của tu hành, hòa hợp với thiên địa, không chỉ thông qua công pháp mà còn qua nhiều phương diện khác của cuộc sống. Các đệ tử giờ đây không chỉ luyện kiếm, mà còn dành thời gian thiền định dưới gốc cây cổ thụ, nghiên cứu đan đạo trong các lò luyện, khắc phù lục trong các phòng chế phù, hoặc thậm chí là dành thời gian cho nghệ thuật, văn chương trong các thư viện.
Trong một khu vườn thiền viện, Lục Trường Sinh thấy một nhóm đệ tử đang ngồi tĩnh tọa, mắt nhắm nghiền, cảm thụ sự luân chuyển của linh khí. Trong một thung lũng khác, những đệ tử trẻ tuổi đang tỉ mẩn chăm sóc các vườn linh thảo, học cách hiểu cây cỏ, đất đai. Trên các đỉnh núi, không ít người đang luyện kiếm, nhưng không phải là những chiêu thức hung hãn, mà là những động tác mềm mại, uyển chuyển, kết hợp với hơi thở, dung hòa với gió và mây.
Thái Huyền Tông đã trở thành một biểu tượng của sự cân bằng giữa truyền thống và đổi mới. Nàng không phá bỏ nền tảng vững chắc của tông môn, mà lại thổi vào đó một luồng sinh khí mới, một triết lý tu hành sâu sắc hơn, bền vững hơn.
Lục Trường Sinh thầm nghĩ: "Thanh Y đã tìm thấy con đường của riêng mình, không hổ danh là người gánh vác đại nghiệp. Nàng đã biến một đạo thống hùng mạnh thành một trường học của Đạo, nơi mỗi đệ tử có thể khai mở tiềm năng bản thân theo cách riêng. Nàng không chỉ là một Tông chủ, mà còn là một người thầy, một người dẫn dắt, giúp các đệ tử tìm thấy bản ngã của mình trong dòng chảy vô tận của Đạo."
Hắn lướt qua các ngọn núi, quan sát các đệ tử luyện công, thiền định. Cuối cùng, thần thức của hắn dừng lại trên đỉnh núi cao nhất của Thái Huyền Tông, nơi Mộc Thanh Y đang ngồi tĩnh tọa. Nàng ngồi thẳng lưng, khí tức của nàng dung hòa với thiên địa, vững chãi và thanh khiết, như một ngọn núi sừng sững nhưng lại mang vẻ dịu dàng, bao dung. Nàng không tỏa ra uy áp của một cường giả, mà là sự tĩnh lặng của một người đã đạt đến cảnh giới hài hòa với Đạo.
Lục Trường Sinh gật đầu hài lòng. Sự phát triển của Mộc Thanh Y, cũng như sự chuyển mình của Thái Huyền Tông, là một minh chứng hùng hồn cho sự lan tỏa của "Trường Sinh Chi Đạo". Nó không ép buộc mọi người phải đi theo một con đường duy nhất, mà lại khai mở vô số con đường, giúp mỗi cá thể tìm thấy "đạo" của riêng mình. Hắn thu hồi thần thức, không để lại bất kỳ dấu vết nào, tiếp tục hành trình chiêm nghiệm của mình.
***
Lục Trường Sinh đứng trên một vách đá cheo leo, phóng tầm mắt ra xa, nhìn ngắm Cửu Thiên Linh Giới đang trải dài dưới chân mình. Dòng chảy của thời gian dường như đã chậm lại, để hắn có thể chiêm nghiệm từng khoảnh khắc của sự thay đổi. An Bình Thôn với những linh điền xanh mướt, Vạn Tượng Thành với "Thông Thiên Các" sôi động, và Thái Huyền Tông với đạo phong uyên bác – mỗi nơi một vẻ, nhưng tất cả đều phản chiếu một chân lý duy nhất: Đạo thống không còn bị độc chiếm bởi vài thế lực lớn, mà đã trở nên đa dạng, phong phú hơn, mỗi người một con đường riêng.
Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Những hạt mầm hắn gieo trồng đã nảy nở, tạo nên một kỷ nguyên đa đạo, nơi tu hành không chỉ là cuộc đua tranh giành quyền lực hay bảo vật, mà là hành trình khám phá bản thân, chiêm nghiệm chân lý, và hòa hợp với thiên địa. Đó là một sự chuyển mình từ bên trong, một sự thức tỉnh tập thể của giới tu hành.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn Lục Trường Sinh, vẫn tồn tại một sự trầm tư. Hắn nhận ra rằng dù Cửu Thiên Linh Giới đã thay đổi, hành trình chiêm nghiệm của hắn vẫn còn rất dài, không có điểm dừng. Đạo là vô tận, vũ trụ là vô biên, và luôn có những chân lý cao hơn, sâu sắc hơn chờ đợi được khám phá. Mỗi bước đi, mỗi chiêm nghiệm chỉ là một giọt nước trong đại dương tri thức.
Và dù hiện tại đang bình yên, hắn vẫn mơ hồ cảm nhận được chu kỳ hưng vong của linh khí là bất biến. Một kỷ nguyên mới sẽ không tránh khỏi những thử thách mới, dù chúng có thể mang bản chất khác xưa. Có thể không phải là những cuộc chiến tranh giành đẫm máu, mà là những cuộc chiến đấu nội tâm, những cám dỗ của lòng tham, của sự tự mãn khi đã đạt được cảnh giới nhất định. Hoặc có thể, một hiểm họa từ hư không xa xôi, một sự biến đổi lớn lao của thiên địa, sẽ lại một lần nữa thử thách đạo tâm của vạn vật. Vai trò của hắn, Lục Trường Sinh, có lẽ sẽ tiếp tục là một "người dẫn đường vô hình", ảnh hưởng đến thế giới thông qua triết lý chứ không phải quyền lực, thông qua sự thức tỉnh chứ không phải sự can thiệp trực tiếp.
Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận linh khí thanh khiết tràn vào cơ thể, như một dòng chảy bất tận. Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết. Bởi Đạo vốn dĩ là vô tận, và hành trình chiêm nghiệm về nó cũng vậy. Hắn chậm rãi cất bước, hướng về phía ch��n trời xa xăm, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong làn sương mỏng, như mời gọi hắn đến với những chiêm nghiệm mới, những khám phá mới về bản chất của Đạo và vũ trụ. Mỗi bước chân của hắn đều là một sự tiếp nối, một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.