Cửu thiên linh giới - Chương 381: Bão Tố Càn Quét: Chấn Động Cửu Thiên
Gió rít gào mang theo mùi hương của đất ẩm và lá cây mục, hòa quyện với một thứ khí tức nặng nề, khó chịu đến từ phương xa, thứ mùi mà Lục Trường Sinh đã quá quen thuộc kể từ khi Ma Tông bắt đầu phô bày nanh vuốt. Đã một khắc trôi qua kể từ khi Mộc Thanh Y nhận được tín phù khẩn cấp, phá vỡ sự tĩnh lặng hiếm hoi trong Cổ Hoang Sơn Mạch. Những lời của Lục Trường Sinh, rằng "Chiến tranh này... là không thể tránh khỏi. Chỉ là, nó đến sớm hơn một chút," vẫn còn vang vọng trong không gian, mang theo một nỗi dự cảm u ám. Hắn không hối hận. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, nhưng sự tĩnh lặng ấy không phải là vô cảm, mà là sự chấp nhận một cách sâu sắc vận mệnh của thế giới này, và vai trò của chính mình trong đó.
Sáng sớm tại Cổ Hoang Sơn Mạch vốn nên là khoảnh khắc bình yên nhất, khi sương đêm còn đọng trên những ngọn cây cổ thụ ngàn năm, và tiếng chim hót líu lo chào đón bình minh. Thế nhưng, hôm nay, bầu trời phía đông không còn rạng rỡ ánh dương mà bị nhuộm một màu đỏ quạch, như máu, như lửa. Đó không phải là sắc đỏ của bình minh, mà là một thứ tà khí khổng lồ cuồn cuộn dâng lên từ tận chân trời, nuốt chửng cả vầng hồng ban mai, biến nó thành một bức tranh tận thế ghê rợn. Những đám mây đen kịt, không phải mây trời tự nhiên, mà là những khối ma khí đặc quánh, khổng lồ, đang vần vũ, tạo thành những xoáy ốc khổng lồ, như những móng vuốt của quỷ thần đang cào xé bầu không khí trong lành. Gió thổi mạnh bất thường, không còn là làn gió mát lành mang theo hương đất rừng, mà là những luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi lưu huỳnh hắc ám và một thứ tử khí tanh tưởi, khiến bất cứ sinh linh nào hít phải cũng cảm thấy lồng ngực mình bị đè nén, linh khí trong cơ thể như muốn bị đông cứng.
Tiếng gầm rú của yêu thú trong rừng, vốn dĩ đã là một phần của sự hoang dã, giờ đây trở nên điên cuồng, thất thanh, không còn là tiếng gọi bầy hay giao tranh lãnh thổ, mà là những tiếng kêu hoảng loạn, tuyệt vọng khi chúng cảm nhận được sự hỗn loạn, sự đe dọa không thể chống cự đang tràn đến. Từ những đỉnh núi cao chót vót, những thung lũng sâu hun hút cho đến những hang động tự nhiên phủ đầy rêu phong và những thác nước hùng vĩ đổ xuống, mọi ngóc ngách của Cổ Hoang Sơn Mạch đều đang rung chuyển, như thể bản thân linh mạch của đại địa cũng đang run rẩy trước tai ương. Ngay cả những di tích cổ xưa, vốn đã bị thời gian và thiên nhiên vùi lấp, nay cũng như đang than khóc trong câm lặng, những bức tường đá đổ nát dường như càng thêm xiêu vẹo dưới áp lực ma khí.
Lục Trường Sinh đứng đó, dáng người hơi gầy trong bộ đạo bào vải thô màu xám, mái tóc đen dài rủ xuống vai, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nhắm lại. Hắn không nhìn, nhưng hắn cảm nhận. Hắn cảm nhận từng đợt sóng tà khí và linh khí hỗn loạn đang càn quét khắp nơi, không phải chỉ ở một điểm, mà là trên một quy mô mà ngay cả hắn cũng chưa từng thấy trước đây. Mỗi nhịp đập của linh khí, mỗi luồng ma khí lướt qua, đều vẽ nên một bức tranh toàn cảnh về sự hủy diệt đang diễn ra. Hắn biết, cuộc tổng tấn công này đã vượt ra ngoài mọi dự đoán, mọi giới hạn mà chính đạo có thể hình dung. Cái gọi là "chiến lược" của Ma Tông, giờ đây đã hoàn toàn biến thành một cuộc tàn sát không có bất kỳ sự kiềm chế nào. Linh khí của Cửu Thiên Linh Giới đang bị xé toạc, bị vấy bẩn, bị bóp méo, tạo nên một cảm giác đau đớn đến thấu tâm can cho những ai có đạo tâm đủ để cảm nhận nó. Trong khoảnh khắc ấy, Lục Trường Sinh cảm thấy như mình đang đứng giữa một cơn bão táp của linh hồn, nơi mọi ranh giới giữa thiện và ác, giữa sống và chết, đều trở nên mờ nhạt. Hắn cảm thấy nỗi đau của vạn vật, tiếng kêu gào thầm lặng của linh mạch, và sự tuyệt vọng của những sinh linh đang bị cuốn vào vòng xoáy tàn khốc này.
Tiêu Hạo đứng cạnh Lục Trường Sinh, khuôn mặt tròn thường ngày tràn đầy sức sống giờ đây trắng bệch không còn một giọt máu. Đôi mắt láu lỉnh của hắn mở to, nhìn về phía chân trời đỏ máu, nơi những cột khói đen kịt đang bốc lên, cao ngút trời, như những ngọn nến khổng lồ đang cháy rụi sự sống. Hắn không có được đạo tâm vững chắc như Lục Trường Sinh, cũng không có khả năng cảm nhận linh khí sâu sắc đến vậy. Những gì hắn thấy và nghe được đã đủ để khiến hắn run rẩy từ tận xương tủy. Tiếng la hét vọng lại từ rất xa, những tiếng nổ long trời lở đất, dù chỉ là âm thanh mờ nhạt, vẫn đủ để vẽ nên một bức tranh kinh hoàng trong tâm trí hắn. Hắn siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng dường như không cảm thấy đau đớn. Nỗi sợ hãi cụ thể đang bóp nghẹt lồng ngực hắn, một nỗi sợ hãi mà hắn chưa từng trải qua, ngay cả khi đối mặt trực diện với Ma Binh. Hắn đã từng chứng kiến sự tàn bạo, nhưng đây là một quy mô hủy diệt hoàn toàn khác. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé, vô dụng trước đại họa này. "Trường Sinh," Tiêu Hạo thốt lên, giọng khàn đặc, đầy lo lắng. "Ma Quân Huyết Ảnh... hắn đã không kiên nhẫn nữa." Lục Trường Sinh mở đôi mắt đen láy, nhìn về phía Tiêu Hạo, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, như thể đã biết trước mọi chuyện. "Hắn đã không còn kiên nhẫn," hắn lặp lại, giọng nói từ tốn, trầm lắng, nhưng mang một sự chắc chắn đến đáng sợ. "Hắn muốn phá hủy trật tự cũ, để thiết lập trật tự của riêng mình. Và hắn nghĩ rằng, chỉ có sự hủy diệt triệt để mới có thể đạt được điều đó."
Tiêu Hạo nuốt khan, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Lục Trường Sinh, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một lời trấn an. Nhưng trong ánh mắt kia chỉ có sự thấu hiểu, sự chấp nhận nghiệt ngã của một kẻ đã nhìn thấy quá nhiều. "Trường Sinh," Tiêu Hạo lại gọi, giọng nói mang theo một sự tuyệt vọng, "Tình hình này... không thể đứng nhìn nữa rồi! Cả Cửu Thiên Linh Giới đang bị nhấn chìm trong biển lửa. Nếu chúng ta không làm gì, tất cả sẽ kết thúc!" Hắn vung tay về phía chân trời đỏ máu, nơi những đám mây tà khí đang tiếp tục cuồn cuộn dâng cao, như những con quái vật khổng lồ nuốt chửng từng mảnh đất, từng ngọn núi. Hắn muốn Lục Trường Sinh hành động, muốn hắn sử dụng sức mạnh của mình, dù hắn không biết sức mạnh đó lớn đến đâu, nhưng hắn tin rằng Lục Trường Sinh có thể làm được điều gì đó. Hắn tin vào "đạo" của Lục Trường Sinh, dù hắn chưa hoàn toàn thấu hiểu nó. Hắn cảm thấy áp lực của hàng triệu sinh linh đang kêu gào trong tuyệt vọng, và sự bất lực của chính mình càng khiến hắn thêm đau khổ.
Lục Trường Sinh khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ như không khí, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự chiêm nghiệm. Hắn biết Tiêu Hạo đúng. Không thể đứng nhìn. Nhưng hành động của hắn, sẽ không phải là hành động mà Tiêu Hạo hay bất kỳ ai khác mong đợi. "Đứng nhìn... thì không. Nhưng hành động... cần phải đúng lúc, đúng cách." Hắn nhìn về phía chân trời, nơi tà khí vẫn đang cuồn cuộn, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một đại dương sâu thẳm của sự thấu hiểu. Ánh mắt hắn không hề sợ hãi, không hề dao động, chỉ có sự kiên định đến lạ lùng. Hắn đã thấy trước cảnh tượng này trong những giấc mơ, trong những lần tĩnh tọa sâu sắc. Hắn đã biết rằng ngày này sẽ đến. Và hắn đã chuẩn bị cho nó, không phải bằng cách rèn luyện thần thông cường đại, mà bằng cách vững chắc đạo tâm, bằng cách tìm hiểu sâu hơn về bản chất của linh khí, của sinh mệnh, của sự cân bằng trong Cửu Thiên Linh Giới. Hắn biết rằng, cuộc chiến này không thể chiến thắng chỉ bằng vũ lực. Nó cần một phương pháp khác, một con đường mà không ai dám nghĩ tới.
Trong khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang đứng giữa sự tĩnh lặng đáng sợ của Cổ Hoang Sơn Mạch, cảm nhận được làn sóng hỗn loạn đang tràn đến, thì tại một nơi xa xôi, một bức tranh hoàn toàn khác đang diễn ra, một bức tranh của sự hủy diệt và tuyệt vọng.
Thiên Đô Thành, một trong những trung tâm phồn hoa và sầm uất nhất của Cửu Thiên Linh Giới, nơi từng ngập tràn tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng pháp khí va chạm từ các cửa hàng rèn đúc, và tiếng nhạc du dương từ những tửu lầu sang trọng, nay đã biến thành một đống đổ nát hoang tàn, một biển lửa không ngừng bốc cao. Từng là biểu tượng của sự thịnh vượng và trật tự, với những tòa tháp cao vút bằng đá quý, những cung điện lộng lẫy của các gia tộc lớn, và những con đường lát đá xanh rộng lớn được bao bọc bởi vô số pháp trận bảo vệ, giờ đây Thiên Đô Thành chỉ còn là một cảnh tượng kinh hoàng, minh chứng rõ ràng nhất cho sự tàn bạo của Hắc Ám Ma Tông.
Trời đất ban ngày tại đây vốn nắng gắt, nhưng giờ đã bị che phủ hoàn toàn bởi những đám mây đen kịt không phải của tự nhiên, mà là sự tụ tập của ma khí dày đặc, khói lửa bốc lên ngùn ngụt từ những công trình đang cháy rụi, và bụi mù mịt từ những tòa nhà sụp đổ. Ánh sáng mặt trời bị nuốt chửng, chỉ còn lại một màu xám xịt, u ám, phản chiếu lên những con phố nhuộm máu và những gương mặt đầy tuyệt vọng. Mùi hương liệu, mùi thức ăn, mùi linh dược đặc trưng của một đô thị phồn hoa đã biến mất, thay vào đó là mùi khói cháy khét lẹt, mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh từ tà khí, và một thứ tử khí ngai ngái bốc lên từ những thi thể ngổn ngang. Cả không khí đặc quánh một sự sợ hãi và tuyệt vọng, một cảm giác nặng nề đè nén lên mọi sinh linh còn sống sót.
Hắc Vương, với thân hình đồ sộ, toàn thân bao phủ trong hắc khí cuồn cuộn, đôi mắt đỏ rực như máu, đứng sừng sững trên đỉnh một tòa tháp cao đã bị phá hủy một nửa. Hắn không phải là một tu sĩ ma đạo tầm thường, mà là một trong những chỉ huy cấp cao của Ma Tông, một kẻ được Ma Quân Huyết Ảnh tin cậy. Khí tức ma đạo từ hắn tỏa ra ngút trời, tạo thành một vùng áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh như bị đông đặc. Giọng nói của hắn trầm đục, đầy uy lực, vang vọng khắp thành phố đổ nát, như tiếng gầm của một con quái vật khát máu: "Chỉ bằng lũ chuột nhắt các ngươi mà muốn chống lại đại quân Ma Tông? Vô ích! Hủy diệt tất cả!" Hắn cười khẩy, nụ cười tàn độc lộ rõ sự thỏa mãn khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn dưới chân mình. Đối với hắn, đây không phải là một cuộc chiến, mà là một màn trình diễn sức mạnh, một sự thanh tẩy những kẻ yếu đuối, những kẻ không xứng đáng tồn tại trong tr���t tự mới mà Ma Quân Huyết Ảnh muốn kiến tạo.
Dưới sự chỉ huy của Hắc Vương, hàng vạn Ma Binh và yêu ma đang càn quét thành phố không chút thương xót. Ma Binh, với toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm những vũ khí thô sơ nhưng đầy sát khí, đôi mắt đỏ ngầu của chúng phản chiếu sự khát máu và điên loạn. Chúng không có bất kỳ khái niệm nào về lòng trắc ẩn hay sự nhân từ. Chúng là những cỗ máy giết chóc, được tà khí nuôi dưỡng, chỉ biết phục tùng mệnh lệnh và gieo rắc sự hủy diệt. Những pháp trận phòng ngự tinh vi của Thiên Đô Thành, vốn được dựng lên qua hàng ngàn năm, sụp đổ liên tiếp dưới những đòn tấn công cuồng bạo của chúng. Từng lớp, từng lớp trận pháp bị xuyên thủng, như những mảnh giấy vụn bị xé toạc. Các tòa nhà kiên cố, từ những cửa hàng nhỏ bé đến những cung điện tráng lệ, đều bị phá hủy trong chốc lát, biến thành những đống gạch đá ngổn ngang, chôn vùi vô số sinh mạng.
Tiếng la hét tuyệt vọng của Thôn Dân Bị Nạn vang vọng khắp nơi, hòa lẫn với tiếng gầm thét của Ma Binh và tiếng pháp khí va chạm chói tai. Những người dân thường, không có chút tu vi nào, hay những tu sĩ cấp thấp, chạy trốn trong vô vọng, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, thân thể gầy yếu run rẩy. Quần áo của họ rách rưới, máu và bụi bẩn bám đầy. "Cứu mạng! Cứu mạng!" là những lời cuối cùng mà nhiều người trong số họ có thể thốt ra trước khi bị những lưỡi kiếm sắc lạnh hay móng vuốt của yêu ma kết liễu. Cảnh tượng thật tàn khốc, như một cơn ác mộng hiện hữu. Máu nhuộm đỏ đường phố lát đá xanh, tạo thành những dòng suối đỏ tươi chảy xiết, hòa lẫn với bụi và nước mắt.
Các tu sĩ chính đạo trong thành, dù đã cố gắng hết sức chống trả, nhưng bị áp đảo hoàn toàn. Họ chiến đấu dũng cảm, tung ra những đạo pháp, những thần thông quen thuộc, nhưng trước số lượng khổng lồ và sự hung hãn tàn bạo của Ma Tông, mọi nỗ lực đều trở nên vô vọng. Đội hình của họ tan vỡ, từng nhóm tu sĩ bị bao vây, bị cô lập, rồi bị nghiền nát. Ánh sáng của chính đạo, dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể xuyên thủng được màn đêm tà khí đang bao trùm. Họ rơi vào thế bị động hoàn toàn, chỉ có thể cố gắng cầm cự, hy vọng vào một phép màu không bao giờ đến. Khói lửa vẫn tiếp tục bốc cao, nuốt chửng những tàn tích cuối cùng của Thiên Đô Thành, để lại phía sau một vùng đất chết, một ký ức kinh hoàng về sự hủy diệt. Sự tàn bạo và quy mô của cuộc tổng tấn công này cho thấy Ma Quân Huyết Ảnh đã hoàn toàn phơi bày nanh vuốt, báo hiệu hắn sẽ sớm xuất hiện trực diện hoặc có hành động quyết định hơn nữa, và rằng Thiên Đô Thành chỉ là khởi đầu cho một chuỗi tai ương sắp đến với Cửu Thiên Linh Giới.
Trong khi Thiên Đô Thành đang chìm trong biển lửa và hỗn loạn, thì tại Thái Huyền Tông, một trong những tông môn chính đạo danh tiếng nhất, không khí cũng nặng nề và căng thẳng không kém, mặc dù không có tiếng gào thét hay tiếng pháp khí va chạm trực tiếp.
Đại điện của Thái Huyền Tông, vốn là nơi trang nghiêm, thanh tịnh, với kiến trúc nguy nga, tráng lệ được xây dựng từ đá cẩm thạch trắng và ngói lưu ly xanh biếc, trải dài qua nhiều đỉnh núi hùng vĩ, nay lại tràn ngập một bầu không khí u ám đến nghẹt thở. Các điện thờ, tháp tu luyện, và thư viện, tất cả đều được chạm khắc tinh xảo với hình rồng, phượng, biểu tượng của sự uy nghi và trường tồn, giờ đây dường như đang run rẩy dưới áp lực của đại họa. Cổng chính, một vòm đá khổng lồ với hai bức tượng Huyền Quy và Bạch Hổ trấn giữ, dường như cũng không còn đủ sức trấn an lòng người.
Chiều tối buông xuống, không phải là một buổi chiều tối yên bình, mà là một màn đêm giông bão. Mưa tầm tã trút xuống như thác lũ, gõ lộp bộp lên mái ngói lưu ly, hòa cùng tiếng sấm chớp dữ dội xé toạc bầu trời. Mỗi tia sét lại chiếu sáng thoáng qua những gương mặt căng thẳng, lo lắng trong đại điện, phản chiếu một cách trần trụi sự nghiêm trọng của tình hình. Tiếng chuông chùa ngân vang, không phải là tiếng chuông báo hiệu thời khắc hành lễ, mà là tiếng chuông báo động, vang lên liên hồi, từng hồi từng hồi như những nhát búa giáng mạnh vào trái tim mỗi tu sĩ. Mùi hương trầm thoang thoảng, mùi thảo dược dịu nhẹ thường thấy, giờ đây bị át đi bởi mùi ẩm mốc của mưa và một thứ mùi vị chua chát của sự căng thẳng, của nỗi sợ hãi vô hình. Linh khí dồi dào và tinh khiết của Thái Huyền Tông cũng không thể xua tan được cái lạnh lẽo, nặng nề đang bao trùm.
Trong đại điện, Mộc Thanh Y, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, dáng người thanh thoát nhưng lúc này lại toát lên vẻ mệt mỏi và kiệt sức. Đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, giờ đây đầy rẫy sự lo âu và quyết đoán. Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, những ngón tay trắng bệch, thỉnh thoảng khẽ run lên. Nàng cùng Vạn Pháp Tông Chủ và các trưởng lão của liên minh chính đạo đang họp khẩn cấp. Những tin tức liên tục đổ về từ các chiến trường, mỗi bản báo cáo lại càng đẩy bầu không khí lên đến đỉnh điểm của sự tuyệt vọng. Tất cả đều là những thất bại và thiệt hại nặng nề. Cứ điểm này sụp đổ, cứ điểm kia bị bao vây, hàng vạn sinh linh bị tàn sát.
Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt sáng, mặc đạo bào màu xanh thẫm, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng gương mặt ông lộ rõ vẻ nghiêm trọng, những nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn. Ông đặt tay lên bàn, gõ nhẹ từng nhịp, mỗi nhịp như một tiếng chuông báo tử. "Tình hình tệ hơn chúng ta dự kiến," giọng ông trầm, nặng trĩu, vang vọng trong đại điện, "Ma Tông đã phát động đồng loạt vào hơn mười khu vực trọng yếu... từ Thiên Đô Thành đến các biên giới phía Tây, từ Đông Hải đến Bắc Nguyên. Chúng ta đang bị phân tán lực lượng nghiêm trọng, không thể ứng cứu kịp thời!" Ông ngừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong điện, nhìn thấy sự tuyệt vọng đang lan tràn. "Đây không phải là một cuộc tấn công thông thường. Đây là một cuộc tổng tấn công được lên kế hoạch kỹ lưỡng, với mục tiêu không phải là chiếm đóng, mà là hủy diệt."
Mộc Thanh Y nghiến răng, nàng đã nhận ra điều này. Ma Tông đã chuẩn bị cho cuộc tổng tấn công này kỹ lưỡng hơn họ tưởng rất nhiều, vượt xa mọi phán đoán và cảnh báo. Những lời của Lục Trường Sinh về "chiến tranh không thể tránh khỏi" giờ đây càng trở nên khắc nghiệt. Nàng cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai, trách nhiệm bảo vệ sinh linh và trật tự của Cửu Thiên Linh Giới. "Không thể để chúng càn quét như vậy!" Nàng đứng bật dậy, giọng nói dù có chút khàn đi vì căng thẳng, nhưng vẫn đầy sự quyết đoán. "Phải tập hợp tất cả lực lượng còn lại, cho dù phải bỏ một số cứ điểm... phải tạo ra một tuyến phòng thủ cuối cùng!" Ánh mắt nàng đầy lo âu, nhưng cũng toát lên sự kiên cường không thể lay chuyển. Nàng biết, quyết định này là vô cùng khó khăn, đồng nghĩa với việc bỏ mặc hàng triệu sinh linh ở những cứ điểm bị bỏ lại. Nhưng đó là cách duy nhất để hy vọng cứu vãn được một phần nào đó. Cuộc họp khẩn cấp tiếp tục diễn ra, với những tranh luận gay gắt, những quyết định đau đớn được đưa ra. Sự chật vật của liên minh chính đạo sẽ buộc họ phải tìm kiếm một phương pháp đối phó hiệu quả hơn, không chỉ là chiến đấu trực diện, mà có thể là liên hệ với Lục Trường Sinh, hoặc tìm kiếm các cường giả ẩn thế khác, và nhận ra giá trị của con đường 'chữa lành' mà họ đã từng xem thường.
Trong khi đó, ở một nơi cách xa những tiếng gào thét của chiến tranh, vùng đất được 'chữa lành' từ Chương 379 vẫn giữ được vẻ đẹp yên bình của mình, như một ốc đảo giữa đại dương hỗn loạn. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu cam rực rỡ lên những đỉnh cây xanh tươi, phản chiếu lung linh trên dòng suối trong vắt. Gió nhẹ nhàng lướt qua những cọng cỏ non, mang theo mùi hoa cỏ tươi mát và đất ẩm, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tràn đầy sức sống. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, như một bản giao hưởng dịu êm của thiên nhiên, hoàn toàn trái ngược với những âm thanh hỗn loạn của chiến tranh đang diễn ra ở khắp nơi. Linh khí tinh khiết dồi dào, len lỏi vào từng thớ đất, từng cành cây, từng sinh linh, nuôi dưỡng sự sống.
Lục Trường Sinh đứng một mình bên dòng suối, dáng người thanh tú trong bộ đạo bào giản dị, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía chân trời. Nơi đó, sắc đỏ rực rỡ của hoàng hôn dần bị nuốt chửng bởi một màu đỏ máu khác, màu đỏ của khói lửa và tà khí đang cuồn cuộn dâng lên từ phương xa, như một vết thương lớn trên bầu trời. Hắn cảm nhận rõ rệt sự đối lập giữa khung cảnh yên bình trước mắt và biển lửa hỗn loạn đang bao trùm thế giới. Một bên là sự sống đang hồi sinh mạnh mẽ, một bên là cái chết đang càn quét không ngừng. Sự bình yên nơi đây không làm hắn quên đi những gì đang diễn ra, mà càng làm nổi bật thêm sự tàn khốc của chiến tranh. Hắn lắng nghe tiếng suối chảy, nhưng trong tâm trí, hắn nghe thấy tiếng la hét của những sinh linh đang tuyệt vọng. Hắn ngửi thấy mùi hương hoa cỏ, nhưng trong sâu thẳm, hắn ngửi thấy mùi máu tanh và khói cháy.
Tiêu Hạo chạy đến, gương mặt tái nhợt, thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm áo. Hắn đã đi thám thính và mang về những tin tức mới nhất, những tin tức khủng khiếp về sự tàn phá của Ma Tông. "Trường Sinh... Họ... họ đang tàn sát mọi thứ," Tiêu Hạo thốt lên, giọng khàn đặc, đầy tuyệt vọng, "Liên minh chính đạo đang gặp khó khăn lớn chưa từng có! Thiên Đô Thành đã... đã sụp đổ. Nhiều cứ điểm khác cũng đang bị tấn công đồng loạt. Tình hình... không thể cứu vãn được nữa!" Hắn ngã quỵ xuống bên cạnh Lục Trường Sinh, đôi mắt nhìn chằm chằm vào dòng suối, như muốn tìm kiếm một chút bình yên trong hỗn loạn, nhưng lại không thể. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc, quá nhiều cái chết, khiến tâm trí hắn gần như suy sụp.
Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, lắng nghe Tiêu Hạo một cách tĩnh lặng, đôi mắt trầm tư nhìn về phía chân trời đỏ máu. Hắn không ngắt lời, không biểu lộ cảm xúc quá rõ ràng, nhưng trong ánh mắt ấy lại chất chứa một sự thấu hiểu sâu sắc, một nỗi đau không lời. Hắn biết những gì Tiêu Hạo nói đều là sự thật, thậm chí còn tồi tệ hơn những gì Tiêu Hạo có thể nhìn thấy. Hắn cảm nhận được sự rung chuyển của linh mạch Cửu Thiên Linh Giới, sự tan vỡ của đạo thống, sự tuyệt vọng của vạn vật. Hắn biết rằng, cuộc chiến này không thể chiến thắng bằng cách giết chóc thêm nữa, không thể bằng cách đổ máu thêm nữa. Đó chỉ là vòng lặp vô tận của hận thù và hủy diệt.
Hắn khẽ nhắm mắt, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương của cỏ dại và một chút hơi lạnh từ dòng suối. "Cứu một nơi không khó, cứu vạn nơi mới là nan đề...," Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm lắng, như đang nói với chính mình hơn là với Tiêu Hạo, "nhưng không phải không có đường. Đạo của ta, là để chữa lành." Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định nhìn xa xăm, xuyên qua màn đêm đỏ máu, xuyên qua những đám mây tà khí, nhìn thẳng vào bản chất của sự hỗn loạn này. Hắn biết, đã đến lúc mình phải hành động, nhưng không phải bằng cách lao vào cuộc chiến giết chóc như những tu sĩ khác. Hắn sẽ không tham gia vào chiến trường trực diện, mà sẽ tìm một hướng đi độc đáo để gây ảnh hưởng đến cuộc chiến, có thể là ổn định các linh mạch lớn hơn, hóa giải tà khí ở những điểm chiến lược, hoặc thậm chí là ảnh hưởng đến nguồn gốc của tà khí.
Lục Trường Sinh đã nhìn thấy sự bất lực của chính đạo, sự tàn bạo của ma đạo, và sự tuyệt vọng của sinh linh. Hắn biết, con đường của hắn, dù chậm rãi, dù khác biệt, lại chính là hy vọng duy nhất để phá vỡ vòng lặp này. Hắn sẽ không cứu vớt thế giới bằng cách trở thành một anh hùng đơn độc, mà bằng cách kiến tạo một con đường mới, một tư tưởng mới, nơi mà sự cân bằng và chữa lành sẽ thay thế cho sự hủy diệt và chinh phục. Lục Trường Sinh sẽ không cứu vớt thế giới bằng cách trở thành một anh hùng đơn độc, mà bằng cách kiến tạo một con đường mới, một tư tưởng mới, nơi mà sự cân bằng và chữa lành sẽ thay thế cho sự hủy diệt và chinh phục. Sự chật vật của liên minh chính đạo sẽ buộc họ phải tìm kiếm một phương pháp đối phó hiệu quả hơn, có thể là liên hệ với Lục Trường Sinh hoặc tìm kiếm các cường giả ẩn thế khác, và nhận ra giá trị của con đường 'chữa lành'. Hắn biết rằng Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không từ thủ đoạn để tiêu diệt hắn, nhưng đó không phải là điều hắn bận tâm. Đạo của hắn đã được định, và hắn sẽ đi theo nó đến cùng, không chút hối hận.
Ánh mắt hắn chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ, như một vì sao cô độc giữa màn đêm hỗn loạn, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô biên. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Hắn sẽ chứng minh rằng, ngay cả trong thời đại hỗn loạn nhất, bản tâm bất biến, và một con đường khác vẫn có thể dẫn đến sự cứu rỗi.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.