Cửu thiên linh giới - Chương 380: Quân Lâm Nộ Hống: Tổng Tấn Công Khởi Phát
Căn cứ tiền đồn của Ma Tông chìm trong hỗn loạn. Từng đợt linh khí tinh khiết cuộn trào từ lòng đất, như những mũi tên băng giá xuyên phá lớp ma khí dày đặc đang bao trùm. Các Ma Binh yếu ớt gào thét thảm thiết, thân thể chúng co quắp, hắc khí bao phủ bị linh khí đẩy lùi, để lộ ra những hình hài gầy yếu, xanh xao, tựa như những bức tượng bùn đất đang tan chảy. Một số thậm chí còn tan biến thành tro bụi, hóa thành hư vô dưới sự thanh tẩy của linh khí nguyên thủy. Tiếng "rắc rắc" ghê tai của pháp trận ma đạo nứt vỡ vẫn còn văng vẳng, hòa lẫn với tiếng la hét kinh hoàng của lũ Ma Binh, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc mà ngay cả Hắc Vương cũng chưa từng được chứng kiến. Hắn, kẻ vốn quen với việc gieo rắc sợ hãi, giờ đây lại cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Giữa sự hỗn loạn đó, ngay tại trung tâm của pháp trận vừa tan vỡ, nơi một linh mạch cổ vừa thức tỉnh, một quầng sáng trắng bạc tinh khiết bùng nổ, xua tan mọi u ám. Nó không chói chang như ánh mặt trời, mà dịu dàng, tựa như ánh trăng rằm, tưới tắm sự sống lên vạn vật. Từ trong quầng sáng ấy, một dòng suối nhỏ trong vắt bỗng tuôn trào, róc rách chảy qua những phiến đá khô cằn, mang theo sinh khí mát lành. Từng mảng đất đá từng bị tà khí ăn mòn nay bỗng nhuốm màu xanh biếc của cỏ non vừa nhú. Hương thơm của đất ẩm và những đóa hoa dại li ti, trắng muốt, phớt hồng bắt đầu lan tỏa, xua đi mùi máu tanh, tử khí và lưu huỳnh nồng nặc từng bao trùm nơi đây. Nơi Thâm Uyên Chi Địa vốn hoang tàn, đất đai khô cằn, cây cối biến dạng, nay bỗng được ban tặng một sinh mệnh mới, một hơi thở của sự sống.
Lục Trường Sinh đứng đó, ngay giữa quầng sáng bạc của linh mạch, đạo bào vải thô màu xám của hắn phất phơ trong làn gió mát. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy, nhưng lại đứng vững chãi như một ngọn núi cổ thụ, không chút động dung trước cảnh tượng biến đổi kỳ diệu xung quanh hay sự hỗn loạn của Ma Binh. Đôi mắt đen láy của hắn trầm tư, nhìn ngắm mảnh đất đang hồi sinh, trên môi nở một nụ cười nhạt, tựa như đã nhìn thấu mọi quy luật của thiên địa. Hắn khẽ cúi người, dùng ngón tay thon dài nhặt một nhúm đất tươi, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh và sức sống đang trỗi dậy từ trong lòng đất. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt ấy đã bao hàm vạn lời.
Mộc Thanh Y đứng cách đó không xa, nàng vẫn còn ngỡ ngàng trước cảnh tượng trước mắt. Đôi mắt phượng của nàng mở to, chăm chú nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn quanh những gì đã từng là một vùng đất chết. Bộ đạo bào xanh ngọc của nàng phất phơ nhẹ nhàng, nhưng tâm trí nàng lại đang trải qua một cơn địa chấn. Nàng đã chứng kiến không ít thần thông diệu pháp, nhưng chưa từng thấy ai có thể dùng phương thức "chữa lành" này để biến đổi một linh mạch cổ bị tà khí ăn mòn thành một nguồn sinh khí dồi dào đến vậy. Nó khác xa với những trận pháp phòng ngự hay công kích mà Chính Đạo vẫn thường dùng để chống lại Ma Tông. "Thật không thể tin được... Một linh mạch cổ bị tà khí ăn mòn lại có thể hồi sinh nhanh đến vậy. Phương pháp của Lục đạo hữu... thực sự đã vượt ngoài dự đoán của ta," nàng khẽ thốt lên, giọng nói mang theo sự kinh ngạc chân thành và một chút run rẩy. Nàng cảm thấy, kiến thức và nhận định của mình về tu hành đã bị lung lay tận gốc rễ. Con đường mà Lục Trường Sinh đang đi, có lẽ không chỉ là một con đường đơn thuần, mà là một đạo lộ hoàn toàn mới, một chân lý ẩn mình mà bấy lâu nay Chính Đạo vẫn bỏ qua.
Lục Trường Sinh ngẩng đầu, ánh mắt trầm tĩnh nhìn nàng, rồi lại đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi ánh trăng mờ nhạt vừa ló dạng sau những đám mây tà khí đang dần tan. "Đạo không nằm ở việc tiêu diệt, mà ở việc cân bằng," hắn nói, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, nhưng lại mang một sức nặng khó tả. "Linh mạch bị tổn thương, ta chỉ giúp nó tìm lại bản nguyên. Tà khí chỉ là sự mất cân bằng. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Hắn buông nhúm đất xuống, để mặc cho những sinh linh bé nhỏ kia tiếp tục hấp thụ sinh khí. Đối với hắn, việc này không phải là hành động vĩ đại, mà chỉ là thuận theo tự nhiên, thuận theo đạo. Mộc Thanh Y lắng nghe, từng lời của hắn như những giọt sương mai thấm đẫm vào đạo tâm của nàng, dần dần rửa sạch những tạp niệm về sự đối kháng và chinh phạt.
Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn và linh hoạt, không ngừng đảo mắt quan sát xung quanh. Khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ lo lắng rõ rệt. Hắn vui mừng vì thành công của Lục Trường Sinh, nhưng cũng không khỏi thấp thỏm trước những hậu quả khôn lường. "Nhưng chuyện này... chắc chắn sẽ chọc giận Ma Tông. Hắc Vương sẽ không bỏ qua đâu," hắn thì thầm, giọng nói không còn vẻ hoạt bát thường thấy, thay vào đó là sự căng thẳng. Hắn biết rõ sự tàn bạo và tính toán của Ma Tông. Việc phá hủy một âm mưu lớn như thế này chắc chắn sẽ gây ra một phản ứng dữ dội. Hắn lo lắng cho Lục Trường Sinh, cho chính bản thân mình, và cho cả thế cục sắp tới.
Thần Y Cổ Thiên, với râu tóc bạc trắng và nụ cười hiền từ, bước đến gần Lục Trường Sinh. Ông đặt tay lên vai hắn, ánh mắt đầy vẻ mãn nguyện. "Mỗi lần chữa lành một sinh mệnh, một linh mạch, là ta lại thấy đạo của Trường Sinh vững chắc hơn một chút," ông nói, giọng điệu ấm áp và đầy trí tuệ. Ông đã chứng kiến Lục Trường Sinh từ khi hắn còn là một phàm nhân, và giờ đây, ông càng tin tưởng hơn vào con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn. Nhưng rồi, ánh mắt ông lại trở nên sâu thẳm, nhìn về phía xa xăm, nơi ma khí vẫn còn vương vấn trên bầu trời đêm. "Nhưng cuộc chiến... đang đến rồi." Lời tiên đoán của ông không phải là một sự bi quan, mà là một sự thật hiển nhiên, một vòng tuần hoàn không thể tránh khỏi của thế gian.
Mộc Thanh Y siết chặt tay, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt phức tạp, vừa ngưỡng mộ, vừa suy tư, pha lẫn một chút lo lắng. Nàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè lên vai. Phương pháp của Lục Trường Sinh đã chứng minh hiệu quả vượt trội, nhưng nó cũng đã đẩy hắn vào tâm điểm của mọi sự chú ý, của mọi hiểm nguy. Con đường Chính Đạo đã đi bấy lâu nay, liệu có phải đã sai lầm? Hay chỉ là chưa đủ? Nàng tự hỏi, liệu liên minh Chính Đạo có thể chấp nhận một con đường khác, một con đường không dựa vào bạo lực và tiêu diệt, mà dựa vào cân bằng và chữa lành? Bầu không khí nơi đây dần trở nên thanh tĩnh, linh khí trong lành hòa quyện với ánh trăng, nhưng trong lòng mỗi người, một cơn bão tố mới đang ấp ủ. Lục Trường Sinh quay lại, ánh mắt chạm vào nàng, một sự thấu hiểu vô ngôn truyền đến. Hắn biết nàng đang suy nghĩ gì. Hắn biết, con đường của hắn sẽ không dễ dàng, nhưng đạo tâm hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm.
***
Cùng lúc đó, tại Thâm Uyên Chi Địa, nơi tà khí còn bao trùm, sâu thẳm trong lòng Huyết Ảnh Cung u ám, một cơn thịnh nộ đang bùng phát. Huyết Ảnh Cung được kiến tạo từ những khối đá đen sẫm khổng lồ, với những tòa tháp nhọn hoắt chọc thẳng lên bầu trời ma khí, nơi thường xuyên có sấm sét đỏ máu giáng xuống. Các họa tiết đầu lâu, xương chéo khắc sâu trên tường đá, những hang động tự nhiên được mở rộng và biến đổi thành điện thờ, phòng luyện công, và nhà tù, nơi tiếng kêu than yếu ớt của những kẻ bị giam cầm vọng lại như những lời nguyền rủa. Mùi máu tanh, tử khí, lưu huỳnh và thảo dược tà ác nồng nặc đến mức khiến bất kỳ tu sĩ Chính Đạo nào cũng phải buồn nôn. Ánh sáng mờ ảo, thường là màu đỏ máu hoặc xanh lục ma quái, rọi chiếu lên những gương mặt gớm ghiếc của các tà tu, tạo nên một bầu không khí lạnh lẽo, u ám và đầy áp lực.
Trong chính điện nguy nga và tàn khốc nhất, Hắc Vương, với thân hình đồ sộ, toàn thân bao phủ trong hắc khí, quỳ gối trước Ma Quân Huyết Ảnh. Khuôn mặt hắn đầy vẻ tức giận và tủi nhục, đôi mắt đỏ rực như máu giờ đây lộ rõ sự sợ hãi và bất lực. Hắn đã phải chịu một chút thương thế từ sự phản phệ của linh khí tinh khiết, nhưng nỗi ô nhục khi thất bại còn đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào. "Bẩm Ma Quân, kế hoạch Vùng Đất Chết đã thất bại..." Hắc Vương cúi gằm mặt, giọng nói trầm đục của hắn lần đầu tiên mang theo sự run rẩy. Hắn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu như máu của Ma Quân, kẻ đang ngồi trên ngai vàng làm từ vô số xương cốt của những sinh linh đã ngã xuống.
Hắn tiếp tục báo cáo, từng lời như những nhát dao cứa vào lòng Ma Quân. "Kẻ đã phá hoại là Lục Trường Sinh, hắn dùng một phương pháp quỷ dị, không chiến đấu nhưng lại thanh tẩy linh mạch... khiến toàn bộ tà khí bị đẩy lùi, thậm chí còn khiến khu vực hồi sinh." Hắc Vương mô tả lại cảnh tượng kinh hoàng mà hắn đã chứng kiến, cố gắng truyền tải sự bất thường và nguy hiểm của Lục Trường Sinh. Hắn không hiểu nổi làm thế nào mà một kẻ không dùng vũ lực, không dùng ma pháp cường đại, lại có thể phá hủy một mưu đồ to lớn, tiêu tốn hàng trăm năm công sức của Ma Tông. Đó là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận.
Ma Quân Huyết Ảnh, dáng người cao lớn, vạm vỡ, thường ẩn mình trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu như máu và nụ cười ghê rợn, ban đầu vẫn ngồi im lìm trên ngai vàng xương cốt, không một tiếng động. Khuôn mặt gầy gò, xương xẩu, đầy những vết sẹo hoặc hoa văn xăm trổ kỳ dị của hắn vẫn bất động, nhưng ánh mắt đỏ thẫm kia lại lóe lên những tia tàn độc, xen lẫn sự khó tin. Mùi tử khí từ hắn càng lúc càng nồng nặc, khiến không khí trong chính điện trở nên đặc quánh, nặng nề. Hắn đã nghe Hắc Vương báo cáo chi tiết, nhưng từng lời lại như những mũi kim châm thẳng vào kiêu hãnh của hắn. "Hồi sinh?" Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của Ma Quân Huyết Ảnh vang lên, chứa đựng một sự uy hiếp cực điểm, khiến cả chính điện như rung chuyển. "Ngươi nói hắn đã biến vùng đất chết chóc của ta thành... một nơi tràn đầy sinh cơ? Hắn dám... chọc giận ta đến thế sao?"
Ma Quân Huyết Ảnh đứng phắt dậy. Hắn không chỉ đứng, mà là bùng nổ, khí tức ma đạo cuồn cuộn từ thân thể hắn trào ra, lập tức bao trùm toàn bộ chính điện. Từng tia sáng đỏ máu lóe lên từ đôi mắt hắn, và những vết sẹo trên khuôn mặt gầy gò như đang rỉ máu. Toàn bộ kiến trúc Huyết Ảnh Cung, vốn kiên cố như thành đồng vách sắt, giờ đây cũng rung chuyển bần bật dưới cơn thịnh nộ của Ma Quân. Các tà tu khác đang hầu cận trong chính điện lập tức quỳ rạp xuống, không dám ngẩng đầu, sợ hãi đến mức hồn vía lên mây. Họ có thể cảm nhận được cơn bão ma khí đang bùng nổ từ Ma Quân Huyết Ảnh, một cơn bão có thể xé xác bất kỳ kẻ nào ngáng đường.
"Một con kiến hôi lại dám phá hoại mưu đồ lớn của ta. Hắn không chỉ làm chậm bước tiến, mà còn nhục nhã ta!" Ma Quân Huyết Ảnh gầm lên, giọng nói vang vọng khắp chính điện, mang theo sự phẫn nộ tột cùng. Kế hoạch "Vùng Đất Chết" là một phần quan trọng trong đại nghiệp thống nhất Cửu Thiên Linh Giới của hắn, là nền tảng để hắn củng cố sức mạnh, tạo ra một nguồn ma khí khổng lồ và biến những vùng đất trọng yếu của Chính Đạo thành căn cứ của Ma Tông. Nhưng giờ đây, tất cả đã tan thành mây khói, bị hủy hoại bởi một tu sĩ phàm nhân mà hắn chưa từng đặt vào mắt. Sự sỉ nhục này, hắn không thể nào nuốt trôi. Hắn đã đánh giá thấp kẻ này, và sự trả giá cho sai lầm đó là quá đắt. Ma Quân vung tay, một tấm bản đồ Cửu Thiên Linh Giới khổng lồ hiện ra giữa không trung, được vẽ bằng những đường nét ma khí đỏ thẫm và xanh lục. Trên bản đồ, vô số điểm sáng và tối đại diện cho các thế lực Chính Đạo và Tà Đạo. Hắn chỉ vào một vài điểm sáng lớn, là các cứ điểm trọng yếu của Chính Đạo, ánh mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ tàn độc và tính toán.
***
Không khí trong Huyết Ảnh Cung càng lúc càng trở nên đặc quánh, nặng nề, tựa như có ngàn vạn ngọn núi đang đè nén. Ma Quân Huyết Ảnh đứng sừng sững trước tấm bản đồ Cửu Thiên Linh Giới, những tia ma khí đen kịt cuộn trào quanh thân hắn như một cơn bão dữ dội. Khuôn mặt gầy gò, xương xẩu của hắn giờ đây hiện rõ vẻ tàn độc, và nụ cười ghê rợn kéo rộng khóe môi, không phải vì vui vẻ mà vì sự khát máu đã đạt đến cực điểm. Hắn đã không còn kiên nhẫn để chờ đợi kế hoạch từng bước được thực hiện. Sự sỉ nhục mà Lục Trường Sinh đã mang đến, cùng với sự thất bại của mưu đồ "Vùng Đất Chết", đã châm ngòi cho một quyết định tàn bạo và vội vàng hơn dự kiến.
"Không cần chờ đợi nữa!" Giọng Ma Quân Huyết Ảnh vang lên, trầm thấp nhưng lại mang sức mạnh xuyên phá màng nhĩ, khiến các tướng lĩnh Ma Tông đang quỳ rạp dưới đất đều rùng mình. "Kế hoạch lớn của ta bị phá hoại, vậy thì ta sẽ dùng bạo lực tuyệt đối để đáp trả. Hắc Vương, truyền lệnh xuống, tập hợp toàn bộ binh lực! Mục tiêu: Thành Thiên Đô, Vạn Kiếm Sơn Trang, và các cứ điểm trọng yếu khác. Ta muốn cả Cửu Thiên Linh Giới phải rung chuyển!" Hắn không che giấu chút nào ý định hủy diệt, ánh mắt đỏ ngầu như máu quét qua từng điểm sáng trên bản đồ, như muốn nuốt chửng tất cả.
Hắc Vương, dù vẫn còn chút thương thế và nỗi sợ hãi tột độ, lập tức ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên sự khát máu quen thuộc. Hắn đã bị sỉ nhục, và giờ đây, hắn có cơ hội rửa sạch nỗi nhục này bằng máu. "Vâng, Ma Quân! Thuộc hạ lĩnh mệnh!" Hắn gầm lên, giọng nói trầm đục giờ đây tràn đầy sự hung hãn. Các tướng lĩnh Ma Tông khác cũng lập tức lĩnh mệnh, khẩn trương rút lui, chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công quy mô chưa từng có. Không ai dám chần chừ, bởi Ma Quân Huyết Ảnh đã ra lệnh, và bất tuân lệnh chỉ có một kết cục duy nhất: hồn phi phách tán.
Ma Quân Huyết Ảnh không để ý đến sự rời đi của các tướng lĩnh. Hắn vẫn đứng đó, một mình trước tấm bản đồ khổng lồ, ánh mắt quét qua từng ngóc ngách của Cửu Thiên Linh Giới. Một nụ cười tàn độc hiện trên khuôn mặt hắn, như một lời hứa hẹn về sự hủy diệt sắp tới. Hắn biết, hành động của Lục Trường Sinh đã làm lộ ra điểm yếu, nhưng cũng đồng thời cung cấp cho hắn một cái cớ hoàn hảo để đẩy nhanh tiến độ thống trị. Các pháp trận truyền tin của Ma Tông, vốn đã được chuẩn bị từ lâu, hoạt động hết công suất. Từng luồng ma khí đen kịt mang theo mệnh lệnh tấn công bay vút lên trời, xé toạc màn đêm và lan tỏa khắp Cửu Thiên Linh Giới. Từ những cứ điểm ẩn sâu nhất của Ma Tông, vô số Ma Binh, Ma Tướng, cùng các cường giả tà đạo bắt đầu tập hợp, như một đội quân địa ngục đang trỗi dậy. Tiếng gầm rú, tiếng binh khí va chạm, tiếng hô hào tàn bạo của chúng vang vọng, xuyên qua cả không gian và thời gian, báo hiệu một thời khắc lịch sử sắp đến.
Ma Quân Huyết Ảnh khẽ vung tay, tấm bản đồ ma khí dần tan biến. Hắn đưa mắt nhìn về phía xa xăm, nơi một luồng linh khí tinh khiết vừa bùng nổ. "Lục Trường Sinh... ngươi nghĩ rằng bằng cách đó ngươi có thể ngăn cản ta sao?" Hắn lẩm bẩm, giọng nói chứa đầy sự mỉa mai và khinh miệt. "Ngươi chỉ là một con cờ nhỏ, vô tình đẩy nhanh cuộc chơi mà thôi. Chỉ có hủy diệt mới mang lại trật tự mới!" Hắn không hề hối hận về quyết định của mình. Đại thế đã thay đổi, và hắn sẽ là kẻ nắm giữ vận mệnh của Cửu Thiên Linh Giới. Sự xuất hiện của Lục Trường Sinh, dù gây ra chút phiền toái, nhưng cũng chỉ là một biến số nhỏ trong đại cục mà hắn đã vạch ra. Ma Quân Huyết Ảnh biết, cuộc tổng tấn công này sẽ buộc các thế lực chính đạo phải liên kết chặt chẽ hơn, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc chúng sẽ tập trung lại một chỗ, dễ dàng bị hắn nghiền nát hơn. Hắn sẽ không từ thủ đoạn để tiêu diệt Lục Trường Sinh, không chỉ vì sự phá hoại mà còn vì cái đạo lý quỷ dị mà hắn theo đuổi, một thứ đe dọa đến tận gốc rễ triết lý của Ma Tông.
***
Vài giờ sau đó, tại Thâm Uyên Chi Địa, nơi linh mạch cổ vừa hồi sinh, không khí ban đầu đã trong lành và mát mẻ, nhưng giờ đây lại mang theo một sự bất thường đến đáng sợ. Ánh trăng mờ nhạt vẫn còn treo trên bầu trời, nhưng những đám mây đen kịt không phải của Ma Uyên, mà là của chiến tranh, đang cuồn cuộn kéo đến từ phía chân trời. Chúng không phải là những đám mây tà khí thông thường, mà là một sự tụ tập của khí tức chiến tranh, của những linh lực và ma khí hỗn tạp đang di chuyển với tốc độ kinh hoàng. Tiếng gió lạnh buốt thổi qua, không còn mang theo hương hoa dại, mà thay vào đó là một mùi máu tanh nhàn nhạt, dù trận chiến còn chưa bắt đầu. Tiếng chim hót líu lo vừa mới vang lên từ những cành cây non, giờ đây cũng đột ngột im bặt, như cảm nhận được điềm báo chẳng lành.
Mộc Thanh Y đang đứng cạnh Lục Trường Sinh, ánh mắt nàng vẫn còn dõi theo những cọng cỏ non vừa nhú, đột nhiên cơ thể nàng khẽ run lên. Một tín phù khẩn cấp, được giấu kín trong tay áo, bỗng phát sáng rực rỡ, rồi tự động bay ra, lơ lửng trước mặt nàng. Nàng nhanh chóng bắt lấy, ánh mắt quét qua những dòng chữ hiện lên trên đó. Gương mặt thanh tú của nàng lập tức biến sắc, từ kinh ngạc chuyển sang hoảng hốt, rồi lại trở nên nghiêm trọng và căng thẳng. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng mở to, vẻ bình tĩnh thường ngày đã bị thay thế bởi sự khẩn trương và lo lắng tột độ. "Không ổn! Ma Tông... Ma Quân Huyết Ảnh đã ra lệnh tổng tấn công! Các cứ điểm chính đạo đều bị nhắm đến... nhanh hơn dự kiến rất nhiều!" Nàng khẽ thốt lên, giọng nói run rẩy, khẩn cấp, phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm.
Tiêu Hạo, người vẫn đang cảnh giác quan sát xung quanh, giật mình khi nghe lời của Mộc Thanh Y. "Cái gì? Nhanh đến vậy sao? Chẳng lẽ vì vụ linh mạch này...?" Hắn không khỏi kinh hãi. Mặc dù đã dự đoán được phản ứng của Ma Tông, nhưng hắn không ngờ rằng sự trả đũa lại đến nhanh và tàn khốc đến thế. Sự lo lắng trong lòng hắn giờ đây đã biến thành một nỗi sợ hãi cụ thể. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ phức tạp, vừa muốn hỏi, vừa muốn trách.
Lục Trường Sinh đứng đó, vẫn điềm tĩnh như một pho tượng cổ. Hắn không cần tín phù, cũng không cần ai báo tin. Ngay từ khi linh mạch cổ được khai thông, hắn đã cảm nhận được một sự biến động lớn trong khí vận của thiên địa. Sự dao động của linh khí và ma khí trên toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới đã thay đổi một cách rõ rệt. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen kịt của chiến tranh đang kéo đến. Một nụ cười nhạt hiện trên môi hắn, không phải là sự vui vẻ, mà là sự chấp nhận một cách bình thản. "Hành động của ta đã châm ngòi. Nhưng chiến tranh này... là không thể tránh khỏi. Chỉ là, nó đến sớm hơn một chút." Giọng nói của hắn vẫn từ tốn, chậm rãi, nhưng lại mang một sự kiên định sắt đá, như một lời khẳng định về đạo lộ mà hắn đã chọn.
Mộc Thanh Y siết chặt tín phù trong tay, những ngón tay nàng trắng bệch. Nàng nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt nàng đầy phức tạp. Nàng đã từng nghĩ rằng Lục Trường Sinh là một người kỳ lạ, một kẻ ngoại đạo. Nhưng giờ đây, phương pháp của hắn đã trực tiếp gây ra một cuộc chiến tranh tổng lực, đẩy Chính Đạo vào thế bị động. Mặc dù hắn đã "chữa lành" một vùng đất, nhưng hành động đó lại vô tình châm ngòi cho tai ương lớn hơn. Nàng tự hỏi, liệu đây có phải là cái giá phải trả cho việc đi ngược lại xu thế, cho việc cố gắng cân bằng thay vì tiêu diệt? Hay đây chính là cách mà thế giới này vận hành, nơi sự cân bằng chỉ có thể đạt được sau khi trải qua sự hủy diệt?
Trong đầu nàng, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra. Nàng đại diện cho Vạn Pháp Tông, cho liên minh Chính Đạo. Trách nhiệm của nàng là bảo vệ sinh linh, bảo vệ trật tự. Nhưng phương pháp của Lục Trường Sinh lại hoàn toàn khác biệt, thậm chí còn gây ra những hệ lụy khó lường. Nàng phải làm gì? Tiếp tục tin tưởng vào con đường truyền thống của Chính Đạo, hay chấp nhận một tư tưởng mới, dù nó có vẻ điên rồ và nguy hiểm?
Lục Trường Sinh cảm nhận được sự dao động trong tâm tư của Mộc Thanh Y, nhưng hắn không nói thêm lời nào. Hắn chỉ đứng đó, đối diện với bầu trời đang vần vũ, với những đám mây chiến tranh đang kéo đến. Hắn biết, một thời đại hỗn loạn thực sự đã bắt đầu, và hành động của hắn đã vô tình đẩy nó đi xa hơn. Nhưng hắn không hối hận. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả, với đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức khai màn, và Lục Trường Sinh, dù thầm lặng, đã trở thành một biến số không thể bỏ qua trong trận đại chiến định đoạt vận mệnh Cửu Thiên Linh Giới.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.