Cửu thiên linh giới - Chương 379: Linh Mạch Cổ Thức Tỉnh: Phá Vỡ Âm Mưu Vùng Đất Chết
Chớp mắt, hoàng hôn đã buông xuống trên An Bình Thôn. Những vệt nắng cuối cùng còn vương trên đỉnh núi, nhuộm vàng những đám mây ngũ sắc trước khi nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. Nhưng không gian nơi đây, vốn đã bị tà khí xâm thực, nay lại tràn ngập một luồng sinh khí mới, thanh khiết đến lạ thường. Lục Trường Sinh đứng đó, dáng người hơi gầy trong bộ đạo bào vải thô, đôi mắt đen láy bình tĩnh đối diện với Mộc Thanh Y, người vừa cất lên lời thỉnh cầu.
“Lục đạo hữu, phương pháp của ngài... liệu có thể truyền thụ cho chính đạo chúng ta để cùng chống tà?” Giọng Mộc Thanh Y trong trẻo, mang theo một sự cấp thiết khó tả. Nàng nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng sự ngưỡng mộ cùng một niềm hy vọng vừa nhen nhóm. Liên minh chính đạo đã chiến đấu với Ma Tông hàng trăm năm, trải qua vô số trận chiến đẫm máu, nhưng chưa bao giờ có một phương pháp nào có thể hóa giải tà khí một cách triệt để và bền vững như Lục Trường Sinh đã làm. Điều này khiến nàng không khỏi băn khoăn, liệu đây có phải là con đường mà bấy lâu nay chính đạo vẫn tìm kiếm, một con đường không chỉ dựa vào sức mạnh vũ lực mà còn chạm đến bản chất của sự sống và cái chết?
Lục Trường Sinh không lập tức đáp lời. Hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, không một chút gợn sóng trong đôi mắt. Hắn nhẹ nhàng đưa mắt về phía Thần Y Cổ Thiên, người đang cặm cụi hướng dẫn Tiêu Hạo và vài thôn dân yếu ớt thu thập thảo dược, phục hồi lại những vườn rau nhỏ. Tiếng cười nói yếu ớt của những đứa trẻ vừa được cứu sống, tiếng xào xạc của cây cỏ đang đâm chồi, và mùi đất ẩm thanh khiết hòa quyện với linh khí trong lành, tất cả như một bản hòa ca của sự hồi sinh. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu mà chỉ những kẻ có đạo tâm kiên cố mới có thể cảm nhận.
Hắn không nói một lời, chỉ khẽ đưa tay chỉ về phía một cây cổ thụ đang héo úa ở đầu làng, thân cây khô cằn, lá rụng tả tơi, như một chứng tích của sự tàn phá. Rồi hắn lại chỉ sang một dòng suối nhỏ, vốn là nguồn nước trong lành của thôn, giờ đây lại đục ngầu, đen kịt, lờ lững trôi giữa những tảng đá xám xịt. Ánh mắt hắn hướng về đó, như muốn nói: "Đạo lý không nằm ở lời nói suông, mà nằm ở hành động và sự chiêm nghiệm."
Mộc Thanh Y nhìn theo hướng tay Lục Trường Sinh, trong lòng hơi thất vọng. Nàng mong chờ một lời giải thích, một lý luận thâm sâu về phương pháp của hắn, nhưng thứ nàng nhận được chỉ là một cử chỉ im lặng. Tuy nhiên, sự điềm tĩnh và tự tin toát ra từ Lục Trường Sinh lại khiến nàng không thể nghi ngờ. Có lẽ, hắn muốn nàng tự mình cảm nhận, tự mình chứng kiến. Nàng vốn là người thông tuệ, dĩ nhiên hiểu được ý tứ của hắn. Sự tò mò trong nàng không những không giảm đi mà còn tăng lên gấp bội, thôi thúc nàng phải đi theo, phải tìm hiểu đến cùng.
Lúc này, Tiêu Hạo, người đang giúp Thần Y Cổ Thiên phân loại linh dược, ngẩng đầu lên, thấy Mộc Thanh Y đứng ngẩn người, liền vội vàng nói với vẻ mặt lém lỉnh: “Trường Sinh huynh luôn vậy đó, nói ít làm nhiều. Nhưng hiệu quả thì khỏi phải bàn! Mộc đạo hữu cứ quan sát đi, rồi sẽ rõ thôi.” Giọng điệu của Tiêu Hạo mang theo chút tự hào, xen lẫn sự thân thiết với Lục Trường Sinh, như một người em trai hiểu rõ tâm tư của huynh trưởng.
Thần Y Cổ Thiên, với bộ râu tóc bạc trắng và nụ cười hiền từ, cũng khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh đầy vẻ tán thưởng. “Sinh mệnh là vô giá, đạo cũng vậy. Đạo của Lục đạo hữu không chỉ cứu chữa thân xác, mà còn thanh tẩy tâm hồn.” Lời của ông không chỉ là một nhận định, mà còn là một sự xác nhận, giúp Mộc Thanh Y càng thêm tin tưởng vào con đường mà Lục Trường Sinh đang đi.
Lục Trường Sinh không nói thêm lời nào. Hắn chỉ khẽ gật đầu đáp lại Tiêu Hạo và Thần Y Cổ Thiên, rồi quay người, sải bước về phía dòng suối đục ngầu. Bước chân hắn nhẹ nhàng, vững chãi, như thể mỗi bước đi đều ẩn chứa một lực lượng vô hình. Mộc Thanh Y hít một hơi thật sâu, thu lại những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu. Nàng biết, đây là cơ hội hiếm có để nàng, và có lẽ là cả chính đạo, chiêm nghiệm một con đường mới. Nàng khẽ gật đầu với hai đệ tử Thanh Vân Môn, ra hiệu cho họ ở lại giúp đỡ thôn dân, còn mình thì cất bước theo sau Lục Trường Sinh, ánh mắt kiên định.
Họ đi qua những thửa ruộng vừa được "chữa lành", nơi những mầm cây xanh non đang cựa mình vươn lên, mang theo sức sống mãnh liệt. Đi qua những ngôi nhà tranh vách đất, nơi những đứa trẻ đang chơi đùa trở lại với tiếng cười trong trẻo, xua đi bóng tối của sợ hãi. Lục Trường Sinh không vội vã, từng bước chân của hắn đều chậm rãi, như thể hắn đang cảm nhận từng mạch đập của vùng đất. Mộc Thanh Y đi sau hắn, cảm nhận rõ rệt sự thay đổi của linh khí xung quanh. Từ một vùng đất chết chóc, An Bình Thôn đang dần hồi sinh, không phải bằng bạo lực hay trấn áp, mà bằng một thứ sức mạnh dịu dàng, bền bỉ, thấm sâu vào từng hạt đất, từng ngọn cỏ.
Tâm trí Mộc Thanh Y không ngừng phân tích. Nàng đã từng chứng kiến vô số cường giả chính đạo ra tay, dùng thần thông quảng đại để trấn áp tà khí, dùng trận pháp hùng vĩ để phong tỏa Ma Uyên. Những phương pháp đó tuy mạnh mẽ, nhưng thường đi kèm với sự hủy diệt, để lại những vết sẹo không thể xóa nhòa trên mặt đất và trong lòng người dân. Nhưng Lục Trường Sinh lại khác. Hắn không hề tạo ra sự tàn phá, mà lại mang đến sự tái sinh. Điều này khiến nàng liên tưởng đến một đạo lý cổ xưa: "Nước chảy đá mòn", sức mạnh không nhất thiết phải ồn ào, dữ dội, mà có thể là sự kiên trì, bền bỉ, thâm nhập vào cốt lõi của vấn đề.
Lục Trường Sinh dừng lại bên bờ suối đục ngầu, nơi tà khí vẫn còn vương vấn, khiến không khí trở nên nặng nề và ẩm lạnh. Hắn khẽ cúi người, chạm tay vào dòng nước đen kịt, đôi mắt trầm tư nhìn sâu vào đó, như thể đang lắng nghe tiếng thở dài của dòng suối bị ô nhiễm. Mộc Thanh Y đứng cách đó không xa, quan sát từng cử chỉ của hắn. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng dịu nhẹ từ bàn tay Lục Trường Sinh đang thẩm thấu vào dòng nước, nhưng nó quá vi diệu, quá tinh tế, đến nỗi nàng hầu như không thể nắm bắt được. Đây chính là Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đang tu luyện ư? Một công pháp không chú trọng vào sức mạnh bùng nổ, mà lại đi sâu vào bản chất của vạn vật?
Nàng nhớ lại lời của Vạn Pháp Tông Chủ khi thảo luận về Lục Trường Sinh. Vị Tông Chủ ấy đã nói rằng phương pháp của Lục Trường Sinh không thể giải thích bằng bất kỳ công pháp chính đạo nào đã biết. Nó không phải là thuật thanh tẩy, cũng không phải là thuật hóa giải, mà giống như một sự "định vị" lại bản chất của linh khí. "Đạo của hắn, có lẽ là một đạo nguyên thủy, trở về với cội nguồn của vạn vật," Vạn Pháp Tông Chủ đã nói như vậy. Giờ đây, đứng trước Lục Trường Sinh và chứng kiến những gì hắn làm, Mộc Thanh Y dần hiểu được ý nghĩa sâu xa của lời nói đó.
Hắn không chiến đấu với tà khí, hắn không trấn áp nó. Hắn chỉ đơn thuần là "chữa lành" nó, đưa nó trở về với trạng thái nguyên bản. Điều này đòi hỏi một đạo tâm vững như bàn thạch, một sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật, và một ý chí kiên định đến mức không gì có thể lay chuyển. Nàng nhìn Lục Trường Sinh, lòng nàng dâng lên một sự tôn kính đặc biệt. Con đường tu hành của hắn, dẫu thầm lặng, nhưng lại vĩ đại hơn bất kỳ con đường nào mà nàng từng biết.
*****
Theo dấu vết tà khí đậm đặc nhất, Lục Trường Sinh dẫn Mộc Thanh Y đi sâu hơn vào vùng đất bị ảnh hưởng. An Bình Thôn dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một khung cảnh hoang tàn, chết chóc. Càng tiến vào sâu, không khí càng trở nên nặng nề, âm u. Ánh sáng mặt trời yếu ớt không thể xuyên qua lớp sương mù xám xịt dày đặc, khiến mọi thứ chìm trong một màu ảm đạm. Mùi tử khí nồng nặc xộc vào mũi, trộn lẫn với mùi tanh tưởi của bùn lầy và rêu mục, khiến người ta phải nín thở.
Mộc Thanh Y, dù là cường giả Nguyên Anh kỳ, cũng không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng. Linh khí trong cơ thể nàng tự động vận chuyển để chống lại sự xâm thực của tà khí. Những cây cổ thụ cao lớn hai bên đường đã chết khô từ lâu, cành lá trơ trụi như những cánh tay xương xẩu vươn lên bầu trời u ám, tạo thành một hành lang ghê rợn. Mặt đất nứt nẻ, khô cằn, không một ngọn cỏ nào có thể sống sót. Dòng suối nhỏ lúc nãy đã biến thành một con sông ma khí, cuồn cuộn chảy xiết, màu đen sánh đặc, phát ra những tiếng rít gào ghê rợn như tiếng oan hồn ai oán. Từng đợt gió lạnh buốt thổi qua, mang theo những hạt bụi ma khí li ti, khiến da thịt người ta cảm thấy rát buốt.
“Đây là... U Minh Cổ Địa thu nhỏ sao?” Mộc Thanh Y khẽ lẩm bẩm, giọng nàng mang theo sự kinh hãi tột độ. Nàng đã từng nghe nói về U Minh Cổ Địa, một vùng đất bị ma khí ăn mòn hoàn toàn, nơi sinh mệnh không thể tồn tại, chỉ có cái chết và sự mục nát ngự trị. Nhưng tận mắt chứng kiến một vùng đất đang trên đà biến đổi thành U Minh Cổ Địa, nàng mới thấy được sự tàn độc của Ma Tông.
Lục Trường Sinh vẫn bước đi điềm tĩnh, đôi mắt hắn không ngừng quan sát xung quanh, như đang đọc hiểu từng dấu vết tà khí, từng mạch ngầm của vùng đất. Hắn không nói gì, nhưng sự tập trung của hắn lại mang một sức nặng vô hình, khiến Mộc Thanh Y không dám lơ là.
Bỗng nhiên, Thần Y Cổ Thiên, người theo sát phía sau, khẽ kêu lên một tiếng, giọng ông chứa đầy sự kinh ngạc và phẫn nộ. “Đây là... một linh mạch cổ! Đáng lẽ phải là nguồn sinh khí, nhưng lại bị tà khí xâm thực, biến thành một cái đầm lầy chết chóc. Ma Tông định biến cả khu vực này thành U Minh Cổ Địa thứ hai sao?”
Ông chỉ tay vào một khu vực trung tâm, nơi ma khí cuồn cuộn mãnh liệt nhất, tạo thành một xoáy nước xoắn ốc khổng lồ, đen đặc và đầy uy áp. Từ nơi đó, những luồng tà khí đậm đặc không ngừng phun trào, lan tỏa ra khắp mọi hướng, ăn mòn mọi sự sống. Mộc Thanh Y nhìn kỹ, quả nhiên, nàng cảm nhận được một nguồn năng lượng khổng lồ đang bị bóp méo, bị tha hóa, một luồng sinh khí lẽ ra phải dồi dào nay lại trở thành nguồn gốc của sự chết chóc.
“Linh mạch cổ?” Mộc Thanh Y thốt lên, vẻ mặt trắng bệch. Nàng là người của Thái Huyền Tông, một trong những tông môn lâu đời nhất chính đạo, nàng hiểu rõ giá trị của một linh mạch cổ xưa. Đó là huyết mạch của một vùng đất, là nơi hội tụ linh khí trời đất, là nguồn dưỡng nuôi vạn vật. Nếu một linh mạch cổ bị tha hóa, hậu quả sẽ không thể lường trước được.
“Thật độc ác!” Nàng nghiến răng. “Nếu linh mạch này hoàn toàn bị tha hóa, hàng vạn sinh linh trong phạm vi hàng trăm dặm sẽ bị hút cạn sinh cơ! Ma Tông... bọn chúng muốn tạo ra một vùng đất chết khổng lồ, để linh khí tinh khiết không thể phục hồi, để chúng có thể dễ dàng kiểm soát toàn bộ khu vực này!” Giọng Mộc Thanh Y run lên vì phẫn nộ. Âm mưu của Ma Tông vượt xa mọi dự đoán của nàng. Đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, mà là một cuộc chiến hủy diệt sinh mệnh, hủy diệt nguồn gốc của sự sống.
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, biểu cảm hiếm hoi lộ ra trên gương mặt điềm tĩnh của hắn. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia kiên định. “Không thể để điều đó xảy ra.” Giọng hắn trầm ấm, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, như một lời tuyên bố không thể lay chuyển.
Tiêu Hạo, tuy có phần sợ hãi trước cảnh tượng kinh hoàng này, nhưng khi nghe Lục Trường Sinh nói, hắn cũng lấy lại tinh thần. “Trường Sinh huynh đã nói không thể, thì chắc chắn sẽ không thể!” Hắn nắm chặt cây quạt giấy trong tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía Lục Trường Sinh.
Thần Y Cổ Thiên thở dài, đôi mắt hiền từ của ông lộ rõ vẻ lo lắng. “Ma Tông đã dùng phương pháp cực kỳ tàn độc để biến đổi linh mạch. Chúng không chỉ dẫn tà khí vào, mà còn phong tỏa các nhánh linh khí phụ, khiến linh mạch không thể tự làm sạch. Việc phục hồi nó sẽ không dễ dàng.” Ông đã chứng kiến quá nhiều sự tàn phá của Ma Tông, nhưng việc tha hóa một linh mạch cổ lại là một tội ác vượt quá giới hạn của ông.
Lục Trường Sinh không đáp lại. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nặng nề của ma khí, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự run rẩy yếu ớt của linh khí bị giam cầm sâu bên trong. Hắn biết, linh mạch này vẫn còn hy vọng.
Hắn bước về phía trung tâm linh mạch, nơi tà khí cuồn cuộn nhất, nơi sự sống và cái chết đang giằng co. Mỗi bước chân của hắn đều chậm rãi, vững chắc, như thể hắn đang bước đi trên một sợi dây mong manh giữa vực thẳm. Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo cảnh giác theo sau. Mộc Thanh Y rút thanh kiếm cổ bên hông ra, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối nguy hiểm nào. Nàng biết, nơi đây chắc chắn sẽ có những ma vật canh giữ, hoặc những cạm bẫy tà pháp do Ma Tông bố trí.
Tuy nhiên, kỳ lạ thay, không có một ma vật nào xuất hiện. Có lẽ, Ma Tông tự tin rằng tà khí ở đây đã đủ mạnh để ngăn cản bất kỳ ai tiếp cận. Hoặc, chúng nghĩ rằng không ai có thể làm gì được một linh mạch cổ đã bị tha hóa đến mức này. Sự im lặng chết chóc càng khiến không khí trở nên căng thẳng.
Lục Trường Sinh đứng lại ở ngay giữa xoáy ma khí, nơi tà khí đậm đặc đến mức gần như hóa lỏng, tạo thành một màn sương đen bao phủ lấy hắn. Gương mặt hắn vẫn điềm tĩnh, không chút sợ hãi. Hắn nhắm mắt lại, đôi môi khẽ mấp máy, như đang thì thầm một lời chú cổ xưa. Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y nín thở quan sát. Thần Y Cổ Thiên cũng bắt đầu bố trí một số trận pháp y dược phụ trợ xung quanh, chuẩn bị cho việc thanh tẩy quy mô lớn. Ông biết, một trận chiến không tiếng súng, nhưng lại cực kỳ gian nan, sắp sửa bắt đầu.
Trong giây phút đó, Mộc Thanh Y cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình đang lan tỏa từ Lục Trường Sinh, không phải là linh khí bùng nổ, mà là một sự tĩnh lặng đến khó tả, một sự kết nối sâu sắc với vạn vật. Nàng tự hỏi, liệu đây có phải là khởi đầu cho một sự thay đổi lớn lao, không chỉ cho vùng đất này, mà còn cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới?
*****
Không khí tại trung tâm linh mạch cổ đặc quánh mùi tử khí và sự nặng nề của ma khí. Từng cơn gió thổi qua đều mang theo hơi lạnh buốt thấu xương, khiến người ta cảm thấy như bị hàng ngàn bàn tay vô hình níu kéo. Lục Trường Sinh đứng giữa xoáy ma khí, toàn thân như chìm trong một biển mực đen. Hắn không hề né tránh hay chống cự, mà lại hít sâu một hơi, để tà khí len lỏi vào từng tế bào, nhưng đạo tâm hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, khiến tà khí không thể gây tổn hại.
Hắn ngồi xuống, khoanh chân, hai tay kết ấn, đôi mắt khẽ nhắm lại. Xung quanh hắn, ma khí vẫn cuồn cuộn, gào thét, như muốn nuốt chửng mọi sự sống. Nhưng Lục Trường Sinh vẫn bất động, giống như một tảng đá cổ xưa giữa dòng thác lũ. Từ cơ thể hắn, một luồng linh khí dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa, không rực rỡ chói mắt, không hùng vĩ vang dội, mà tinh tế, trong suốt như sương sớm. Đây chính là Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn tu luyện – một công pháp không nhằm mục đích tranh đấu hay cường hóa bản thân một cách nhanh chóng, mà lại đi sâu vào việc ổn định đạo tâm, thấu hiểu vạn vật và chống lại phản phệ.
Linh khí từ hắn không bùng nổ mạnh mẽ, mà nhẹ nhàng, bền bỉ thẩm thấu vào linh mạch bị ô nhiễm. Từng chút một, từng chút một, ma khí xung quanh Lục Trường Sinh dường như bị một lực lượng vô hình làm cho chậm lại, rồi bị kéo giãn ra. Mộc Thanh Y đứng cách đó không xa, nàng trừng mắt quan sát, không bỏ sót một chi tiết nào. Nàng cảm nhận được một sự đối kháng mạnh mẽ giữa linh khí của Lục Trường Sinh và ma khí xung quanh, nhưng không phải là một cuộc chiến bạo liệt, mà là một sự "cảm hóa," một sự "thanh tẩy" thầm lặng.
Từng sợi ma khí đen kịt, dưới tác động của linh khí từ Lục Trường Sinh, bắt đầu co lại, cô lập, rồi dần dần chuyển hóa. Một phần bị tinh lọc thành linh khí nguyên thủy, một phần bị đẩy lùi, và một phần khác, kỳ lạ thay, lại bị "hấp thụ" vào cơ thể Lục Trường Sinh, nhưng không phải để tăng cường tu vi, mà để hắn thấu hiểu bản chất của chúng, để từ đó tìm ra cách hóa giải triệt để hơn. Quá trình này không nhanh chóng, mà chậm rãi, kiên định, như một dòng nước chảy đá mòn, gặm nhấm sự kiên cố của tà khí.
Tiêu Hạo, người đã từng chứng kiến Lục Trường Sinh "chữa lành" nhiều lần, vẫn không khỏi kinh ngạc. Hắn thì thầm: “Trường Sinh huynh... y như một cây cổ thụ vậy, lặng lẽ nhưng bền bỉ, mang lại sự sống.” Hắn nhìn thấy những hạt bụi ma khí li ti đang dần biến mất, nhường chỗ cho những đốm sáng nhỏ li ti của linh khí.
Thần Y Cổ Thiên cũng không ngừng hỗ trợ. Ông nhanh chóng rải các loại linh dược quý hiếm có khả năng thanh tẩy tà khí và khôi phục sinh cơ xung quanh khu vực. Các trận pháp y dược của ông phát ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, hòa quyện với linh khí từ Lục Trường Sinh, tạo thành một lớp màn bảo vệ và hỗ trợ mạnh mẽ. Ông mỉm cười hiền từ, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. “Đạo tâm của hắn đã đạt đến cảnh giới phi thường... đây là sự chữa lành thế gian, không phải tranh đấu.” Ông đã từng chứng kiến nhiều cường giả dùng linh dược và trận pháp để thanh tẩy tà khí, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể làm được điều này một cách triệt để và tự nhiên như Lục Trường Sinh.
Thời gian trôi qua, từng khắc, từng khắc. Ma khí trong linh mạch dần yếu đi, tiếng rít gào của nó cũng dần trở nên thảm thiết hơn, rồi im bặt. Khoảng cách giữa linh khí của Lục Trường Sinh và ma khí bị thu hẹp lại, đến khi chúng hòa vào nhau. Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bùng nổ từ trung tâm linh mạch, không chói chang như ánh mặt trời, mà ấm áp như ánh trăng. Luồng ánh sáng đó lan tỏa nhanh chóng, đánh tan tà khí còn sót lại, xua đi màn sương mù xám xịt, và mang theo một nguồn linh khí tinh khiết, cuồn cuộn trào lên, lan tỏa ra khắp khu vực.
Mộc Thanh Y ngỡ ngàng, đôi mắt phượng mở to hết cỡ. Nàng cảm nhận được một sự thay đổi kỳ diệu. Không khí trở nên trong lành, mát mẻ. Mùi bùn lầy, tử khí tanh tưởi biến mất, thay vào đó là hương thơm ngai ngái của đất ẩm, hương cỏ cây thanh khiết và mùi linh khí trong lành. Nàng nhìn thấy những cây cổ thụ khô cằn bắt đầu nứt chồi, những chiếc lá xanh non đầu tiên cựa mình vươn ra. Dòng suối đục ngầu, đen kịt giờ đây đã trở nên trong vắt, nước chảy róc rách, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà. Cả khu vực như được hồi sinh, một sức sống mãnh liệt trỗi dậy từ sâu thẳm lòng đất.
“Không phải bạo lực, không phải trấn áp... mà là thanh tẩy, chuyển hóa. Đây mới là đạo lý thật sự sao?” Mộc Thanh Y thì thầm, giọng nàng run run. Nàng đã từng chiến đấu với Ma Tông bằng kiếm pháp, bằng thần thông, bằng sức mạnh. Nàng đã từng nghĩ rằng chiến thắng chỉ có thể đến từ sự áp đảo về lực lượng. Nhưng những gì Lục Trường Sinh vừa làm đã hoàn toàn thay đổi nhận thức của nàng. Hắn không hề dùng bạo lực, hắn chỉ dùng cái "Đạo" của mình để cảm hóa, để thanh lọc. Đó là một con đường hoàn toàn khác biệt, một con đường có thể mang lại sự hồi sinh chứ không phải sự hủy diệt.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây sáng hơn bao giờ hết, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của linh mạch vừa hồi sinh. Hắn khẽ thở ra một hơi dài, gương mặt vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi nhẹ nhàng. Hắn đã dốc toàn lực để thanh tẩy linh mạch cổ này, nhưng sự mệt mỏi đó không đến từ việc tiêu hao linh lực, mà đến từ sự tập trung cao độ và sự thấu hiểu sâu sắc vạn vật. Hắn đứng dậy, nhìn quanh, ánh mắt hắn tràn đầy sự mãn nguyện. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Sự kiện này, dù diễn ra thầm lặng, nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng to lớn. Một linh mạch cổ được hồi sinh, không chỉ giúp vùng đất thoát khỏi kiếp nạn, mà còn đánh một đòn chí mạng vào âm mưu của Ma Tông. Nó cũng là bằng chứng rõ ràng nhất cho Mộc Thanh Y, và qua nàng, cho toàn bộ liên minh chính đạo, về hiệu quả của Tàn Pháp Cổ Đạo và con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn.
*****
Cùng lúc đó, tại Thâm Uyên Chi Địa, một tiền đồn ẩn mình trong lòng đất, nơi ma khí cuồn cuộn như sóng dữ. Cả căn cứ được bao phủ bởi những ma trận cổ xưa, phát ra ánh sáng đỏ và đen đầy tà khí, tạo nên một không gian u ám, ngột ngạt. Hắc Vương, với thân hình đồ sộ, toàn thân bao phủ trong hắc khí, đôi mắt đỏ rực như máu, đang ngồi trên một ngai vàng làm từ xương thú, theo dõi tình hình linh mạch cổ qua một pháp trận ma đạo khổng lồ. Pháp trận này được kết nối trực tiếp với linh mạch bị tha hóa, hiển thị hình ảnh của xoáy ma khí đang ngày càng lớn mạnh.
“Ha ha ha! Linh mạch cổ sắp hoàn toàn bị tha hóa rồi! Chẳng mấy chốc, toàn bộ khu vực này sẽ trở thành bình chướng tự nhiên cho Ma Tông ta, và nguồn ma khí dồi dào sẽ giúp chúng ta quét sạch lũ chính đạo!” Giọng Hắc Vương trầm đục, đầy uy lực và sự đắc thắng, vang vọng khắp căn cứ, khiến các Ma Binh xung quanh phải cúi đầu run rẩy. Hắn tưởng tượng ra cảnh tượng hàng ngàn sinh linh bị hút cạn sinh cơ, biến thành những xác khô, và nguồn ma khí từ linh mạch cổ sẽ giúp Ma Quân Huyết Ảnh thực hiện đại nghiệp thống nhất Cửu Thiên Linh Giới.
Bỗng nhiên, pháp trận ma đạo trước mặt Hắc Vương rung chuyển dữ dội. Các phù văn ma đạo đỏ sẫm nứt vỡ từng mảnh, tạo ra những tiếng "rắc r��c" ghê tai. Hắc Vương cau mày, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ khó chịu. “Chuyện gì xảy ra?” Hắn gầm lên, giọng nói mang theo sự tức giận.
Chưa kịp dứt lời, một luồng linh khí tinh khiết mạnh mẽ, không thể ngờ tới, đột nhiên bùng nổ từ pháp trận. Nó không phải là ma khí, mà là linh khí nguyên thủy, thanh khiết đến mức khiến mọi thứ tà ác phải run sợ. Luồng linh khí này phản phệ dữ dội, xuyên thủng lớp bảo vệ của pháp trận, lan tỏa ra khắp tiền đồn. Hàng trăm Ma Binh gần đó, vốn đã bị ma khí ăn mòn cơ thể và linh hồn, bị linh khí tinh khiết xua tan tà khí, chúng gào thét thảm thiết. Cơ thể chúng co quắp, hắc khí bao phủ thân thể bị phá vỡ, lộ ra những thân thể gầy yếu, xanh xao. Một số Ma Binh yếu hơn thậm chí còn bị linh khí tinh khiết hóa giải hoàn toàn, tan biến thành tro bụi.
“Tà khí... tà khí bị đẩy lùi! Pháp trận bị phá hủy!” Tiếng kêu hoảng loạn của các Ma Binh vang lên khắp nơi. Căn cứ chìm trong hỗn loạn.
Hắc Vương đứng phắt dậy, thân hình đồ sộ của hắn tỏa ra ma khí ngập trời. Hắn nhìn chằm chằm vào pháp trận đang nứt vỡ, và trên đó, hình ảnh của linh mạch cổ bừng sáng, không còn là màu đen của tà khí, mà là một quầng sáng trắng bạc tinh khiết. Và giữa quầng sáng đó, hắn nhìn thấy một bóng dáng mờ ảo – một nam nhân mặc đạo bào vải thô, dáng người không cao lớn, nhưng lại đứng vững chãi như một ngọn núi. Dù chỉ là một ảo ảnh, nhưng Hắc Vương vẫn cảm nhận được sự điềm tĩnh và kiên định tỏa ra từ người đó.
“Là ngươi!” Hắc Vương gầm lên một tiếng như dã thú bị thương, giọng nói chứa đựng sự căm phẫn tột độ. Hắn nhận ra bóng dáng đó. Đó chính là kẻ đã "chữa lành" những khu vực bị tà hóa mà hắn đã điều tra trước đây. Kẻ mà Ma Quân Huyết Ảnh đã ra lệnh cho hắn phải đích thân tìm ra và tiêu diệt. Hắn đã đánh giá thấp kẻ này. Hắn nghĩ rằng đó chỉ là một tên tu sĩ có chút tài mọn, chỉ có thể thanh tẩy những khu vực nhỏ lẻ. Nhưng giờ đây, hắn đã trực tiếp phá hủy một âm mưu chiến lược của Ma Tông, gây tổn thất lớn, và làm suy yếu một phần quyền lực của Ma Tông trong khu vực này.
Âm mưu biến linh mạch cổ thành vùng đất chết, một kế hoạch tốn kém hàng trăm năm của Ma Tông, đã bị phá hủy trong chớp mắt. Nguồn ma khí khổng lồ mà hắn kỳ vọng để củng cố sức mạnh cho Ma Quân Huyết Ảnh đã biến mất, thay vào đó là một nguồn linh khí tinh khiết. Hắn cảm thấy một cơn giận dữ bùng nổ trong lòng, thiêu đốt mọi lý trí.
“Lục Trường Sinh! Ngươi dám phá hoại đại sự của Ma Tông! Ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết!” Hắc Vương đập nát pháp trận bằng một chưởng, những mảnh vỡ ma khí bắn tung tóe. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn lóe lên sự tàn bạo và quyết tâm trả thù. Hắn biết, kẻ này không thể để sống. Kẻ này không chỉ là một mối đe dọa nhỏ lẻ, mà là một yếu tố có thể phá vỡ toàn bộ cục diện của cuộc chiến.
Hắn quay sang các Ma Binh còn lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng kẻ đang run rẩy. “Tập hợp! Toàn bộ lực lượng! Lục Trường Sinh... hắn chính là mục tiêu số một! Dù phải lật tung Cửu Thiên Linh Giới, ta cũng phải tìm ra hắn và xé xác hắn thành vạn đoạn!” Giọng hắn vang dội như tiếng sấm sét, mang theo một sự điên cuồng và khát máu.
Các Ma Binh, dù vẫn còn sợ hãi trước sự phản phệ của linh khí, nhưng trước mệnh lệnh của Hắc Vương, chúng không dám trái lời. Chúng nhanh chóng tập hợp, chuẩn bị cho một cuộc săn lùng tàn khốc. Hắc Vương biết, đây không còn là một cuộc điều tra hay một trận chiến nhỏ. Đây là một cuộc săn đuổi sinh tử, giữa Ma Tông hùng mạnh và một tu sĩ điềm tĩnh, với con đường "chữa lành" đầy bí ẩn. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu. Con đường của Lục Trường Sinh, dẫu thầm lặng, đã không còn có thể che giấu. Hắn đã trở thành mục tiêu hàng đầu của Ma Tông, và đại thế biến thiên, bản tâm bất biến, nhưng sự chú ý từ cả chính và tà đạo đã hoàn toàn tập trung về phía hắn.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.