Cửu thiên linh giới - Chương 401: Thức Tỉnh Ác Mộng: Linh Mạch Biến Chất
Ánh chiều tà buông xuống Cổ Hoang Sơn Mạch, nhuộm vàng những đỉnh núi cao chót vót và những cánh rừng già rậm rạp. Gió mát thổi qua, mang theo mùi đất rừng ẩm ướt và hương hoa dại nồng nàn. Tiếng suối reo róc rách, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của thiên nhiên hoang dã. Sau khi rời khỏi U Cốc, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục hành trình qua những con đường mòn cheo leo của Cổ Hoang Sơn Mạch.
Lục Trường Sinh ngồi thiền bên một con suối nhỏ, đôi mắt nhắm nghiền, cơ thể hòa mình vào không gian xung quanh. Hắn không vận chuyển pháp lực mạnh mẽ, chỉ là lắng nghe, cảm nhận từng hơi thở của thiên địa. Tàn Pháp Cổ Đạo vận hành một cách tự nhiên, không nhanh không chậm, giúp hắn kết nối sâu sắc với dòng chảy linh khí. Hắn cảm thấy một sự thay đổi tinh vi, một làn sóng dịu mát đang dần lan tỏa, không phải là sự bùng nổ của sức mạnh, mà là một sự 'hồi phục' chậm rãi nhưng kiên cố. Dường như những hạt mầm hy vọng mà hắn đã gieo, dù chỉ là những hành động nhỏ bé và lặng lẽ, đã bắt đầu nảy mầm, và cả thế giới cũng đang có những chuyển mình tích cực.
Tiêu Hạo ngồi đối diện, quan sát Lục Trường Sinh. Dáng người hắn hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy giờ đây đang nhắm nghiền, mang vẻ trầm tư. Tiêu Hạo khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thay đổi trong linh khí xung quanh. Nó không còn quá hung bạo hay hỗn loạn như vài ngày trước, mà đã có phần ôn hòa hơn, dễ chịu hơn, như thể có một luồng sinh khí mới đang len lỏi vào từng ngóc ngách của thiên địa.
"Trường Sinh, huynh có thấy không?" Tiêu Hạo cất lời, giọng hắn không còn vẻ lo lắng tột độ như trước, thay vào đó là một chút ngạc nhiên và hy vọng. "Linh khí dường như đang dịu đi ở một số nơi, không còn hung bạo như trước nữa. Ngay cả ở đây, ta cũng cảm thấy một sự khác biệt rõ rệt." Hắn đưa tay ra, cảm nhận làn gió mát lạnh lướt qua kẽ ngón tay, mang theo sự trong lành và tươi mới.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt, ánh mắt hắn sâu thẳm như hồ nước mùa thu, phản chiếu ánh chiều tà rực rỡ. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt, rồi quay sang Tiêu Hạo. "Thiên địa vạn vật, đều có đạo của riêng mình. Khi căn nguyên được phục hồi, tự nhiên sẽ có sinh cơ. Đây là dấu hiệu tốt, nhưng cũng là khởi đầu cho một chặng đường dài hơn." Giọng hắn vẫn trầm tĩnh, chậm rãi, nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ tuần hoàn của vũ trụ.
Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng như làn gió. Lục Trường Sinh không nói thêm, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ. Những hành động 'chữa lành' lặng lẽ của hắn, những hạt mầm hy vọng hắn gieo vào lòng đất và lòng người, đã bắt đầu tạo ra những ảnh hưởng sâu rộng hơn hắn tưởng. Sự thay đổi trong linh khí không chỉ là do hành động trực tiếp của hắn, mà còn là do sự chuyển mình trong tư duy của các thế lực chính đạo, những người đã bắt đầu nhận ra giá trị của việc 'phục hồi từ căn nguyên' thay vì chỉ 'tiêu diệt từ bên ngoài'.
Hắn tiếp tục bước đi, không nhanh không chậm, hòa mình vào bóng tối dần buông của núi rừng. Con đường của hắn, dù cô độc, đã bắt đầu tạo ra những làn sóng lan tỏa khắp Cửu Thiên Linh Giới. Hắn vẫn giữ vững đạo tâm, không bị cuốn vào vòng xoáy danh vọng hay quyền lực, nhưng cũng không còn hoàn toàn đứng ngoài cuộc. Hắn là một 'người bảo hộ thầm lặng', gieo mầm hy vọng và sự kiên định, và giờ đây, những hạt mầm ấy đang dần nảy nở, báo hiệu một bình minh mới cho Cửu Thiên Linh Giới, nhưng cũng là khởi đầu cho một cuộc chiến trường kỳ, nơi Ma Tông sẽ không ngồi yên nhìn thế cục xoay chuyển. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của Lục Trường Sinh cũng chưa hề kết thúc, mà đang bước vào một giai đoạn mới, rộng lớn và đầy thử thách hơn bao giờ hết.
***
Cùng lúc đó, tại một vùng đất trù phú cách xa Cổ Hoang Sơn Mạch ngàn dặm, nơi linh khí Mộc thuộc tính dồi dào tụ hội, Bích Lạc Sơn đang chìm trong một buổi chiều tà yên ả. Đây là một cảnh tượng hiếm có trên Cửu Thiên Linh Giới, nơi các ngọn núi không quá cao chọc trời, mà trải dài thành những dãy đồi xanh mướt, ôm trọn những thung lũng ngập tràn cây cổ thụ và hoa dại. Các công trình bằng gỗ tự nhiên, hài hòa với môi trường, ẩn mình giữa tán lá sum suê. Những điện thờ cổ kính nép mình dưới những thân cây đại thụ, rêu xanh phủ kín tường đá, mang vẻ u tịch, thanh tịnh. Những ngôi nhà nhỏ nhắn nằm trên những cành cây vững chãi, hoặc nép mình trong những hang động được cải tạo khéo léo, tạo nên một bức tranh sơn thủy hữu tình, tựa chốn bồng lai tiên cảnh.
Linh khí Mộc thuộc tính nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, như những dải lụa xanh mờ ảo uốn lượn giữa không trung. Tiếng chim hót líu lo không ngớt, tiếng suối chảy róc rách từ các mạch nước ngầm tuôn ra, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc trong gió và tiếng côn trùng kêu rả rích, tạo nên một bản giao hưởng an bình của tự nhiên. Mùi cây cỏ tươi mát, hương hoa dại quyến rũ, và mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ thoảng qua, xen lẫn mùi hương đặc trưng của linh dược từ những vườn thảo mộc được chăm sóc cẩn thận. Ánh sáng mặt trời chiều vàng óng xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo nên những vệt sáng lung linh nhảy múa trên nền đất, trên những con đường mòn phủ đầy rêu xanh. Không khí mát mẻ, dễ chịu, khiến lòng người cũng trở nên thư thái, nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, sự thanh bình ấy chỉ là một khoảnh khắc trước cơn bão. Khi mặt trời bắt đầu khuất dạng sau rặng núi phía tây, một sự thay đổi kinh hoàng đột ngột ập đến. Từ dưới lòng đất, nơi linh mạch Mộc thuộc tính đang tuôn chảy dồi dào, một luồng khí đen kịt, đặc quánh như mực, bắt đầu trào ra. Nó không phải là sương mù hay khói, mà là một thực thể vật chất, cuồn cuộn dâng lên, mang theo một mùi tanh tưởi, ẩm mốc và thối rữa nồng nặc, khiến không khí trong lành ngay lập tức trở nên ngột ngạt, nặng nề.
Luồng tà khí ấy lan rộng với tốc độ chóng mặt, quấn lấy những thân cây cổ thụ ngàn năm. Chỉ trong chớp mắt, những tán lá xanh tươi héo úa, chuyển sang màu xám xịt rồi đen kịt. Vỏ cây nứt nẻ, chảy ra nhựa đen quánh đặc như máu, rồi toàn bộ thân cây vặn vẹo, biến dạng một cách ghê rợn, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nát từ bên trong. Hoa dại rụng cánh, linh thảo úa tàn, chỉ còn lại những bụi cây khô queo, đen đúa, trơ trụi.
Linh mạch dưới lòng đất, vốn là nguồn sống của Bích Lạc Sơn, giờ đây rên rỉ một cách đau đớn. Âm thanh ấy không thể nghe thấy bằng tai phàm, nhưng có thể cảm nhận được bằng linh giác, như tiếng một sinh linh khổng lồ đang bị tra tấn. Những dòng linh khí Mộc thuộc tính màu xanh ngọc bích dần chuyển sang màu đỏ máu, rồi đen sẫm, mang theo một vẻ ma quái, đầy rẫy sự hủy diệt. Linh mạch ấy không chỉ bị ô nhiễm, mà đang bị biến chất, biến đổi hoàn toàn thành một mạch tà, tuôn ra những luồng khí độc hại, ăn mòn mọi sự sống.
Những thôn dân hiền lành, những tu sĩ nhỏ bé sống ẩn dật trong vùng, vốn quen với sự thanh bình và linh khí dồi dào, không kịp phản ứng. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy một luồng khí lạnh lẽo thấu xương bao trùm, một cơn đau nhức nhối lan tỏa khắp cơ thể. Ánh mắt họ từ kinh hoàng chuyển sang vô hồn, rồi điên loạn. Da thịt họ khô quắt, biến thành màu xám tro, sức sống bị hút cạn.
"Cứu mạng! Tà khí... tà khí đang ăn mòn ta!" Một người thôn dân gầy yếu, quần áo rách rưới, bò lê lết trên mặt đất đầy lá khô, cố gắng vươn tay cầu cứu. Giọng nói của hắn yếu ớt, khàn đặc, đầy tuyệt vọng, trước khi cơ thể hắn co giật dữ dội rồi bất động, chỉ còn lại một cái xác khô héo, đôi mắt mở trừng trừng vô định.
Các loài linh thú hiền lành, vốn là những sinh vật may mắn được hưởng lợi từ linh khí Mộc thuộc tính, cũng không thoát khỏi tai ương. Một con hươu trắng muốt, vốn có đôi mắt hiền lành, giờ đây gào thét trong đau đớn. Lớp lông trắng của nó rụng dần, thay vào đó là những mảng da thịt đỏ ửng, rồi mọc ra những chiếc gai nhọn hoắt, đôi mắt chuyển sang màu đỏ ngầu đầy hung tợn. Nó không còn là linh thú mà đã biến dị thành một quái vật, mất đi lý trí, chỉ còn bản năng tàn sát. Những linh điểu đang ca hót trên cành cây cũng rơi rụng như lá mùa thu, hoặc biến thành những sinh vật gớm ghiếc, đôi cánh đầy mủ, bay lượn trong không trung với những tiếng kêu thảm thiết.
Sự tàn phá diễn ra quá nhanh, quá đột ngột, và trên một quy mô kinh hoàng. Chỉ trong vòng một canh giờ, Bích Lạc Sơn từ một chốn tiên cảnh đã biến thành một cảnh tượng địa ngục trần gian, bị bao phủ bởi sương mù đen đặc cuồn cuộn, tiếng rít ghê rợn của gió mang tà khí, và tiếng kêu than yếu ớt của những sinh linh đang hấp hối. Đây không phải là một trận chiến thông thường, mà là một sự hủy diệt từ tận căn nguyên, một vết sẹo không thể xóa nhòa trên Cửu Thiên Linh Giới. Ma Quân Huyết Ảnh đã chính thức lộ diện, không phải bằng một trận chiến, mà bằng một thảm họa kinh hoàng, đánh dấu sự khởi đầu của một kỷ nguyên đen tối.
***
Cùng lúc ấy, cách xa Bích Lạc Sơn ngàn dặm, tại Cổ Hoang Sơn Mạch, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang tiếp tục hành trình. Ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm bao phủ. Mặc dù ở một khoảng cách rất xa, nhưng đột nhiên, không khí xung quanh họ trở nên căng thẳng một cách kỳ lạ. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, không phải là cơn gió mát lành ban chiều, mà là những luồng gió lạnh buốt, mang theo một cảm giác ngột ngạt, áp lực đến khó thở.
Tiêu Hạo, với linh lực không cao bằng Lục Trường Sinh nhưng vẫn khá nhạy bén, lập tức cảm thấy sự bất thường. Vốn là người hoạt bát, dí dỏm, gương mặt tròn của hắn giờ đây hiện rõ vẻ lo lắng, đôi mắt láu lỉnh nheo lại. Hắn đưa tay ôm lấy ngực, cảm thấy linh lực trong cơ thể đang có dấu hiệu bất ổn, như một dòng nước chảy xiết đột nhiên gặp phải một tảng đá ngầm, xoáy mạnh và hỗn loạn.
"Trường Sinh huynh, huynh có cảm thấy không khí có gì đó bất thường không?" Tiêu Hạo cất lời, giọng nói nhanh và có chút run rẩy, mất đi vẻ hoạt bát thường ngày. "Linh lực trong người ta tự nhiên trở nên hỗn loạn, và có một mùi tanh tưởi... như mùi máu và sắt rỉ, nhưng lại rất lạ, rất ghê tởm..." Hắn hít một hơi thật sâu, rồi lại ho sặc sụa vì cảm giác khó chịu trong cổ họng. Khuôn mặt hắn tái đi, không còn chút hồng hào nào.
Lục Trường Sinh, vốn đang nhắm mắt cảm nhận những rung động vi tế của thiên địa, đột ngột mở mắt. Ánh mắt hắn, vốn dĩ đã sâu thẳm và trầm tư, giờ đây càng thêm phần trầm trọng, như một vực sâu không đáy. Hắn không có vẻ hoảng loạn hay kinh ngạc, nhưng nội tâm hắn đã dấy lên sự cảnh giác cao độ. Làn sóng "hồi phục" mà hắn cảm nhận được từ linh khí thế giới từ chương trước dường như đã bị một luồng sóng thần hung bạo khác đè bẹp hoàn toàn. Hắn cảm nhận rõ rệt một luồng tà khí khổng lồ, lạnh lẽo thấu xương, đang bùng nổ từ một hướng rất xa về phía đông bắc, lan tỏa nhanh chóng khắp không gian, như một vết mực đen loang lổ trên bức tranh thủy mặc.
"Không chỉ là bất thường..." Lục Trường Sinh chậm rãi nói, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng từng lời thốt ra đều mang sức nặng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ ràng từng luồng tà khí đang len lỏi vào không khí. "Đây là một loại tà khí cực kỳ tinh thuần, mang theo ý chí hủy diệt... quy mô lớn hơn nhiều so với những gì chúng ta từng thấy." Hắn nhắm mắt lại lần nữa, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cố gắng kết nối sâu hơn với dòng chảy linh khí của thiên địa. Tàn Pháp Cổ Đạo, vốn dĩ không tăng cường tu vi nhanh chóng, lại có khả năng đặc biệt trong việc ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, giúp Lục Trường Sinh có thể cảm nhận và phân tích bản chất của tà khí một cách rõ ràng nhất mà không bị nó xâm thực.
Hắn cảm nhận được sự ghê tởm của tà khí này, nó không chỉ là sự ô nhiễm đơn thuần, mà là sự biến chất, sự bóp méo từ tận căn nguyên của vạn vật. Nó không chỉ nhằm mục đích tàn sát, mà còn nhằm mục đích hủy hoại, biến những gì tươi đẹp nhất thành những thứ gớm ghiếc, những gì sống động nhất thành những thứ chết chóc. Hắn cảm nhận được ý chí của kẻ đứng sau luồng tà khí này – một ý chí tàn độc, xảo quyệt và vô cùng tham vọng, vượt xa tầm hiểu biết về các Ma Tôn thông thường mà hắn từng biết. Đây không phải là sự bùng nổ ngẫu nhiên của một Ma Tôn đơn lẻ, mà là một hành động có chủ đích, một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng, nhằm gây ra sự hỗn loạn và biến chất trên diện rộng.
"Ý chí hủy diệt..." Tiêu Hạo lẩm bẩm, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn chưa bao giờ cảm nhận được một luồng khí tức nào đáng sợ đến vậy. Ngay cả những trận chiến với Ma Tông trước đây, sự hung tợn của tà khí cũng không thể sánh bằng sự "tinh thuần" và "ý chí" mà Lục Trường Sinh vừa nhắc đến. "Nó đến từ đâu vậy, Trường Sinh huynh? Có phải là một Ma Uyên nào đó vừa thức tỉnh?"
Lục Trường Sinh lắc đầu nhẹ. "Không phải Ma Uyên. Ma Uyên thường bùng phát một cách tự nhiên theo chu kỳ, hoặc do sự tích tụ tà khí quá lâu. Đây là một sự kiện đột ngột, mang tính chủ động..." Hắn dừng lại, đôi mắt lại nhắm nghiền, tập trung cao độ vào việc phân tích luồng tà khí đang lan tỏa. Hắn cảm thấy một sự liên kết mờ nhạt, một dấu ấn đặc trưng, mà hắn từng thoáng cảm nhận được trong những lần đối mặt với tà khí tinh thuần nhất. Đó là Ma Quân Huyết Ảnh. Cái tên này từng chỉ là một lời đồn đại, một bóng ma, nhưng giờ đây, hắn cảm nhận được sự hiện diện của kẻ đó đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, thông qua chính luồng tà khí khổng lồ đang tàn phá kia.
Cảm giác lạnh lẽo thấu xương từ tà khí dường như đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể hắn, nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo đã vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, giúp hắn chống lại mọi phản phệ. Tuy nhiên, sự lo ngại trong lòng hắn lại càng tăng lên. Hắn hiểu rằng, sự kiện này sẽ là một bước ngoặt lớn. Cái "bình minh mới" mà hắn cảm nhận được từ chương trước, giờ đây đã bị che khuất bởi một màn đêm tà khí dày đặc hơn bao giờ hết. Con đường tu hành của hắn, vốn dĩ là tìm kiếm sự vững chắc và chân lý, giờ đây buộc phải đối mặt với một mối đe dọa không thể làm ngơ. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến, nhưng sự biến thiên này đã vượt quá mọi dự liệu, đòi hỏi một sự ứng phó khác biệt.
***
Trong khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cảm nhận được sự biến động kinh hoàng từ xa, thì tại trung tâm của Cửu Thiên Linh Giới, Thiên Đô Thành vẫn rực rỡ dưới ánh đèn pháp trận và sự nhộn nhịp của đêm. Những tòa tháp cao vút bằng đá quý lấp lánh, cung điện lộng lẫy của các gia tộc lớn vẫn sừng sững, phô bày sự phồn thịnh. Các khu chợ sầm uất với nhà cửa san sát, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng xe ngựa lăn bánh trên đường đá xanh, tiếng rao hàng vang vọng, tiếng pháp khí va chạm từ các lò rèn, và tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu vẫn không ngừng vang lên. Mùi thức ăn đa dạng, hương liệu quý phái, mùi kim loại và mùi linh dược hòa quyện, tạo nên một không khí đặc trưng của một đô thị lớn. Linh khí ở đây khá ổn định, nhưng không quá dồi dào như ở các tông môn, mà là sự cân bằng nhân tạo được duy trì bởi vô số pháp trận.
Tuy nhiên, sự bình yên giả tạo này không kéo dài được bao lâu. Khi đêm xuống sâu hơn, không khí bỗng trở nên căng thẳng một cách bất thường. Những phái viên từ các vùng biên giới, mặt mũi tái mét, quần áo rách rưới, hốt hoảng mang theo những tin tức kinh hoàng về thảm họa Bích Lạc Sơn. Họ lao vào các tông môn lớn, các phủ đệ của các gia tộc tu hành, với vẻ mặt sợ hãi, thân thể run rẩy, vừa thở hổn hển vừa cố gắng tường thuật lại cảnh tượng địa ngục mà họ vừa chứng kiến.
Tại chính điện của Vạn Pháp Tông, nơi các tông chủ và trưởng lão của Liên Minh Chính Đạo đang hội họp, không khí bỗng trở nên nặng nề. Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng, đang ngồi ở vị trí cao nhất, thần thái vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt lại ẩn chứa sự lo âu. Các trưởng lão khác, bao gồm cả Mộc Thanh Y và Triệu Phong, cũng có mặt.
Khi những tin tức đầu tiên về Bích Lạc Sơn được đưa đến, sự kinh ngạc lan tỏa khắp đại điện. Các trưởng lão xôn xao bàn tán, không tin vào tai mình. Nhưng khi càng nhiều phái viên mang đến những mô tả chi tiết hơn về sự tàn phá, về tà khí đen kịt, về linh mạch biến chất và sinh linh nhiễm độc, sự kinh ngạc dần chuyển thành hoang mang.
"Chuyện này... đây là sự thật sao? Bích Lạc Sơn, nơi linh khí Mộc thuộc tính dồi dào nhất nhì Cửu Châu, lại bị hủy hoại chỉ trong một đêm?" Một Trưởng Lão đầu bạc phơ của Thiên Huyền Tông thốt lên, giọng run rẩy, đôi mắt trợn tròn không tin nổi.
Tuy nhiên, sau khoảnh khắc hoang mang ban đầu, nhiều người nhanh chóng trấn an bản thân và những người xung quanh. Họ đã quen với những cuộc bùng phát tà đạo, với sự tàn phá của các Ma Tôn.
"Không cần quá lo lắng, cùng lắm chỉ là một Ma Tôn cấp cao ra tay, Liên Minh chúng ta đã có kế hoạch đối phó rồi," Trưởng Lão A của một tông môn hạng trung nói, cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng bàn tay hắn vẫn siết chặt ghế ngồi. "Đây chỉ là một đợt bùng phát mạnh mẽ hơn bình thường mà thôi. Chúng ta đã có kinh nghiệm đối phó với những tình huống như vậy."
Một Trưởng Lão khác, Trưởng Lão B, một người nổi tiếng với sự bảo thủ, thậm chí còn nhíu mày, tỏ vẻ nghi ngờ về tính xác thực của thông tin. "Đúng vậy, Ma Quân Huyết Ảnh kia chỉ là tin đồn, làm sao có thể gây ra cảnh tượng như vậy trong một đêm? Có lẽ là do một loại độc tố tự nhiên nào đó, hoặc một trận pháp cổ xưa bị kích hoạt nhầm mà thôi." Hắn lắc đầu, phẩy tay, cho rằng đây là sự thổi phồng quá mức.
Nhưng Mộc Thanh Y, với dáng người thanh thoát khoác lên bộ đạo bào xanh ngọc, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, lại không nghĩ như vậy. Nàng đã lắng nghe từng lời tường thuật, và cảm nhận được sự khác biệt sâu sắc trong tính chất của tà khí này so với những gì nàng từng biết. Nàng nhớ lại những lời Lục Trường Sinh đã nói, về sự biến chất từ căn nguyên, về sự phục hồi từ bên trong. Nàng cũng nhớ đến những báo cáo bí mật về Ma Quân Huyết Ảnh mà Liên Minh đã thu thập được.
Nàng đứng dậy, đôi môi mỏng thường mím chặt giờ đây mở ra, giọng nói sắc sảo và dứt khoát vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người. "Không, các vị! Tà khí này khác biệt, nó mang theo sự biến chất từ tận căn nguyên của linh mạch, và quy mô của nó... không phải một Ma Tôn bình thường có thể làm được! Chúng ta đang đánh giá thấp mối nguy hiểm này!" Ánh mắt nàng kiên định quét qua từng gương mặt trong đại điện, cố gắng truyền tải sự nghiêm trọng của vấn đề. "Những gì xảy ra ở Bích Lạc Sơn không phải là một sự bùng phát đơn thuần. Đó là một hành động có chủ đích, một sự hủy diệt có hệ thống. Nó không chỉ giết chết sinh linh, mà còn biến đổi linh mạch, khiến vùng đất đó vĩnh viễn không thể hồi phục theo cách thông thường được nữa."
Vạn Pháp Tông Chủ, vẫn giữ vẻ uy nghiêm, khẽ thở dài, ánh mắt ông nhìn Mộc Thanh Y đầy sự thấu hiểu và tin tưởng. "Thanh Y nói không sai. Đây có thể là một mối họa lớn hơn chúng ta tưởng." Ông đã nhận thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, nhưng cũng hiểu rằng việc thuyết phục toàn bộ Liên Minh Chính Đạo thay đổi tư duy không phải là điều dễ dàng. Sự chậm chạp và bảo thủ của tổ chức là một gánh nặng lớn. Ông nhớ lại những lời Lục Trường Sinh đã nói về việc "phục hồi từ căn nguyên", và một tia lo lắng hiện lên trong mắt ông. Nếu Ma Quân Huyết Ảnh có thể hủy hoại căn nguyên của cả một vùng đất, thì "phục hồi" sẽ trở thành một nhiệm vụ khó khăn gấp bội.
"Nhưng Ma Quân Huyết Ảnh vẫn chỉ là một cái tên, một bóng ma. Hắn ta chưa từng lộ diện trực tiếp, và những thông tin chúng ta có đều rất mơ hồ." Một Trưởng Lão khác lên tiếng, giọng điệu đầy hoài nghi. "Làm sao chúng ta có thể tin rằng hắn có năng lực gây ra một thảm họa lớn như vậy?"
Mộc Thanh Y đáp lời ngay lập tức, giọng nàng trầm xuống nhưng vẫn đầy kiên quyết. "Sự thiếu hiểu biết không đồng nghĩa với việc không tồn tại. Chính bởi hắn ẩn mình quá kỹ, và thủ đoạn của hắn quá tinh vi, nên chúng ta mới càng phải cảnh giác! Hắn không chỉ nhắm vào việc tàn sát, mà còn nhắm vào việc hủy hoại nền tảng của Cửu Thiên Linh Giới. Nếu chúng ta vẫn cứ chủ quan, vẫn cứ cho rằng đây chỉ là một sự kiện thông thường, thì cái giá phải trả sẽ là vô cùng đắt!"
Cuộc tranh luận trong đại điện tiếp diễn gay gắt. Một bên là sự lo lắng, kiên định của Mộc Thanh Y và sự trầm trọng của Vạn Pháp Tông Chủ, những người đã bắt đầu nhận thức được bản chất khác biệt của mối đe dọa. Một bên là sự chủ quan, hoài nghi và chậm chạp trong nhận thức của phần lớn các tông chủ và trưởng lão, những người vẫn còn bị ràng buộc bởi những định kiến và kinh nghiệm cũ. Họ tin rằng Liên Minh Chính Đạo, với sức mạnh quân sự hùng hậu, có thể đối phó với mọi mối đe dọa. Họ chưa nhận ra rằng, Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ chiến đấu bằng vũ lực, mà còn bằng sự biến chất, bằng sự hủy hoại từ bên trong.
Đêm đó, Thiên Đô Thành chìm trong một bầu không khí lo lắng và bất an lan tỏa, dù bề ngoài vẫn rực rỡ và sầm uất. Sự kiện Bích Lạc Sơn đã giáng một đòn mạnh vào sự bình yên của Cửu Thiên Linh Giới, nhưng liệu giới tu hành chính đạo có thực sự tỉnh ngộ, hay vẫn sẽ tiếp tục chìm đắm trong sự chủ quan của mình? Đây chỉ là khởi đầu, một tín hiệu báo trước cho một cuộc chiến trường kỳ, nơi Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không ngừng gieo rắc tà khí và hủy diệt, trong khi các tông môn chính đạo vẫn còn đang loay hoay trong vòng xoáy của sự hoài nghi và chậm chạp, đẩy Lục Trường Sinh, người đã cảm nhận được bản chất sâu xa của vấn đề, vào một vị trí mà hắn sẽ không thể đứng ngoài cuộc lâu hơn nữa.
Sự kiện Bích Lạc Sơn, với quy mô và tính chất hủy diệt căn nguyên của nó, chính là lời cảnh báo đầu tiên, và cũng là một lời thách thức đầy tàn độc từ Ma Quân Huyết Ảnh gửi đến toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Hắn đã chính thức lộ diện, không phải bằng hình hài mà bằng hành động, gieo rắc một cơn ác mộng kinh hoàng lên vùng đất này.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.