Cửu thiên linh giới - Chương 418: Ma Quân Giáng Lâm: Thiên Nguyên Huyết Ám
Ma Quân Huyết Ảnh nhắm mắt lại lần nữa, luồng ma khí quanh thân hắn cuồn cuộn mạnh mẽ hơn, như một cơn bão tố vô hình đang hình thành. Hắn cố gắng tập trung toàn bộ giác quan vào Thiên Nguyên Linh Mạch, cố gắng xác định nguồn gốc của sự nhiễu loạn. Hắn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng thanh khiết đang âm thầm hoạt động, như một dòng suối nhỏ len lỏi giữa biển tà khí rộng lớn. Nó không tấn công, không gây hấn, nhưng lại có một sự kiên trì đáng kinh ngạc, từ từ gột rửa và chuyển hóa tà khí. “Một loại 'Đạo' mà ta đã lâu không gặp,” hắn lặp lại lời nói của mình từ trước, nhưng lần này, giọng nói của hắn mang theo một sự trầm tư sâu sắc, pha lẫn chút hứng thú nguy hiểm. Hắn hiểu rằng, đây không phải là sức mạnh đơn thuần, mà là một đạo lý, một công pháp đặc biệt.
Kế hoạch "Huyết Dung" của Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là ô nhiễm các linh mạch để suy yếu chính đạo. Hắn đang tìm kiếm một vật phẩm hoặc sức mạnh cổ xưa, một thứ có thể liên quan đến Cửu Thiên Linh Châu, và việc ô nhiễm các linh mạch là một phần trong nghi thức lớn hơn, một cách để thay đổi địa mạch, để triệu hồi hoặc thức tỉnh thứ sức mạnh đó. Và giờ đây, cái "nhiễu loạn" này đang cản trở hắn, dù chỉ là một đốm sáng nhỏ bé.
"Dù là Tàn Pháp Cổ Đạo, hay một thứ gì khác," Ma Quân Huyết Ảnh thì thào, ánh mắt đỏ rực của hắn như xé toạc màn đêm, nhìn xuyên qua không gian, hướng về phía Thiên Nguyên Linh Mạch. "Ta sẽ tìm ra ngươi, kẻ dám chống lại ý chí của bản quân. Và rồi, ta sẽ dùng chính 'Đạo' của ngươi để phục vụ cho 'Đạo' của ta." Một nụ cười lạnh lẽo, tàn độc nở trên khóe môi hắn, ẩn hiện trong lớp ma khí. Cuộc chiến vô hình, giữa sự hủy diệt và sự hồi sinh, giữa đạo của tà và đạo của thanh khiết, giờ đây đã thực sự bắt đầu, và Thiên Nguyên Linh Mạch chính là tâm điểm của cuộc đối đầu định mệnh này.
***
Lời thì thầm lạnh lẽo của Ma Quân Huyết Ảnh vừa dứt, một đạo hắc quang xé toạc không gian, không gian trong Huyết Ảnh Cung vặn vẹo rồi khép lại, hắn đã biến mất. Khoảnh khắc tiếp theo, bầu trời Thiên Nguyên Linh Mạch – vốn đang trong buổi ban ngày, bị che phủ bởi một tầng mây xám xịt do tàn dư của ma khí từ các cuộc tấn công trước đó – bỗng nhiên tối sầm lại. Một luồng uy áp kinh thiên động địa từ trên cao giáng xuống, nặng nề như cả vạn ngọn núi đè ép, khiến vạn vật đều phải run rẩy, cúi đầu. Cây cối trong linh mạch, vốn đã héo úa một phần vì tà khí, giờ đây càng thêm cong oằn, lá úa rụng tả tơi như tuyết rơi giữa hạ.
Một bóng dáng cao lớn, vạm vỡ, ẩn mình trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, hiện ra giữa không trung. Hắn không xuất hiện đột ngột, mà như thể vẫn luôn ở đó, chỉ là ẩn mình trong màn đêm vũ trụ, chờ đợi thời khắc thích hợp để giáng lâm. Đôi mắt đỏ ngầu như máu của Ma Quân Huyết Ảnh quét qua vùng đất, không mang theo một chút cảm xúc nào ngoài sự khinh miệt và chán ghét. Khuôn mặt gầy gò, xương xẩu của hắn, ẩn hiện trong vành mũ rộng, lộ ra những vết sẹo hoặc hoa văn xăm trổ kỳ dị, càng tăng thêm vẻ ghê rợn. Khí tức u ám, lạnh lẽo từ hắn không chỉ tỏa ra xung quanh, mà còn như một dòng sông băng giá, chảy thẳng vào tận xương tủy của những kẻ đang ẩn mình quan sát.
Dưới chân Ma Quân, trên một phiến đá khổng lồ vừa bị tà khí biến thành màu đen kịt, Hắc Vương đã quỳ một gối, cúi đầu sát đất, toàn thân run rẩy không ngừng. Hắn không dám ngẩng đầu lên, nỗi sợ hãi tột cùng trộn lẫn với sự khâm phục vô bờ bến trước chủ nhân. Ma Quân Huyết Ảnh không nói nhiều. Hắn chỉ khẽ phất tay, một động tác đơn giản nhưng lại ẩn chứa sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng nổi.
"Ngươi nghĩ một vài kẻ yếu ớt có thể ngăn cản bước chân của Bổn Quân sao? Ngu xuẩn!" Giọng nói của Ma Quân trầm thấp, khàn khàn, vang vọng như tiếng đá mài nghiền nát xương cốt, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo. Từ cơ thể hắn, từng làn ma khí đen kịt, đặc quánh như mực, tuôn trào ra như thác lũ vỡ bờ, không ngừng đổ xuống Thiên Nguyên Linh Mạch. Nó không chỉ là năng lượng, mà là sự hủy diệt vật chất và tinh thần. Ma khí cuồn cuộn không ngừng, hóa thành những luồng xoáy khổng lồ, nhấn chìm mọi thứ trên đường đi của nó.
Quang cảnh tươi tốt, tràn đầy linh khí của Thiên Nguyên Linh Mạch trước đó, giờ đây nhanh chóng héo tàn và mục rữa chỉ trong chớp mắt. Cây cối già nua hóa thành tro bụi, dòng suối linh thiêng biến thành dòng nước đen ngòm hôi thối, đất đai nứt nẻ, khô cằn, phát ra mùi lưu huỳnh nồng nặc và tử khí tanh tưởi. Bầu trời xanh biếc biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một màn đêm vĩnh cửu, bị bao phủ bởi ma khí dày đặc như sương mù, khiến tầm nhìn chỉ còn vài trượng. Không khí trở nên lạnh lẽo thấu xương, một sự lạnh lẽo không đến từ nhiệt độ mà từ sự ăn mòn của ma khí, như đang rút cạn sinh lực của vạn vật.
Những sinh linh nhỏ bé, yếu ớt không kịp thoát thân, chỉ cần hít phải một chút ma khí liền tan chảy thành vũng máu đen ngòm hoặc hóa thành những bộ xương khô trong nháy mắt. Tiếng gió rít gào thảm thiết như tiếng than khóc của linh hồn, tiếng ma khí gào thét như hàng vạn quỷ dữ đang gặm nhấm thế gian, xen lẫn tiếng gầm gừ đe dọa từ Ma Quân Huyết Ảnh. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt, gieo rắc nỗi tuyệt vọng sâu sắc.
"Để ta cho các ngươi thấy, sự tuyệt vọng thực sự là như thế nào!" Ma Quân Huyết Ảnh lại cười ghê rợn, nụ cười đó không chỉ là tiếng cười, mà là sự châm biếm, là lời tuyên án tử hình cho mọi hy vọng. Đôi tay dài, móng tay sắc nhọn như vuốt quỷ của hắn khẽ bóp chặt không khí, và ma khí dưới chân hắn bỗng ngưng tụ thành một khối cầu đen kịt khổng lồ, từ từ hạ xuống, như muốn nghiền nát toàn bộ Thiên Nguyên Linh Mạch thành hư vô.
Dưới lòng đất, nơi ma khí vẫn chưa thể xâm nhập hoàn toàn, Lục Trường Sinh và nhóm đang cố gắng chống đỡ, dòng linh lực thanh khiết của Tàn Pháp Cổ Đạo chật vật giữ vững một vùng nhỏ bé, như một đốm lửa yếu ớt giữa biển cả bão tố. Sức ép từ bên trên, dù đã bị lớp đất đá dày đặc làm suy yếu phần nào, vẫn khiến không khí trong hang động trở nên nặng nề, khó thở. Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng sự khủng khiếp của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn biết, đây không còn là sự ô nhiễm thông thường, mà là một cuộc tàn phá, một sự hủy diệt có ý thức, được đích thân Ma Quân thực hiện.
***
Sâu trong lòng đất Thiên Nguyên Linh Mạch, nơi mạch khí nguyên bản vẫn còn lưu chuyển dù đã suy yếu đi nhiều, Lục Trường Sinh ngồi thiền định giữa trung tâm của một trận pháp phức tạp, được khắc vẽ tinh xảo trên nền đá ẩm ướt. Toàn thân hắn, từ đỉnh đầu đến gót chân, tỏa ra một vầng linh lực thanh khiết màu vàng nhạt, yếu ớt nhưng lại kiên định đến lạ thường. Vầng sáng ấy không rực rỡ chói mắt, không hùng vĩ như những thần thông uy lực, mà lại mang vẻ trầm tĩnh, ôn hòa, như ngọn nến nhỏ bé đứng vững giữa cuồng phong bão táp.
Áp lực từ bên trên giáng xuống, xuyên qua hàng trăm trượng đất đá, vẫn khiến không khí trong lòng đất trở nên ngột ngạt. Lục Trường Sinh có thể cảm nhận được từng đợt ma khí cuồn cuộn từ bên trên, như những con sóng dữ dội đang đập vào lớp vỏ bảo vệ mong manh. Mỗi đợt sóng ma khí va chạm, thân thể hắn lại khẽ run lên, mồ hôi lạnh thấm đẫm đạo bào vải thô. Đây là lần đầu tiên hắn phải đối mặt với áp lực trực tiếp từ một cường giả cấp bậc Ma Quân, cảm giác như một hạt cát đang cố gắng chống lại cả một ngọn núi sụp đổ. Nỗi sợ hãi bị nghiền nát, bị hủy diệt hoàn toàn, thoáng qua trong tâm trí hắn, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi ý chí kiên định.
Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh đang hoạt động hết công suất, chậm rãi nhưng kiên trì. Từng luồng linh lực màu vàng nhạt từ đan điền của hắn lan tỏa ra, hòa vào mạch đất, âm thầm chuyển hóa và gột rửa những vết bẩn của ma khí đang cố gắng len lỏi xuống. Nó không phải là một sự phản công mãnh liệt, mà là một sự bào mòn, một sự đồng hóa, một sự kiên nhẫn vô biên. Hắn không cố gắng đẩy lùi toàn bộ ma khí, mà chỉ cố gắng giữ vững "bản nguyên" của linh mạch, giữ cho ngọn lửa sinh mệnh không bị dập tắt hoàn toàn.
Xung quanh Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo và Bạch Ngưng Sương đứng thành ba góc, dốc hết sức duy trì các trận pháp phụ trợ. Mộc Thanh Y, với dáng người thanh thoát nhưng ánh mắt kiên định, vận chuyển linh lực vào một tấm bùa cổ, tạo ra một màn chắn vô hình chống lại sự ăn mòn của tà khí. Đôi mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại, khuôn mặt trái xoan thanh tú ẩn hiện vẻ lo lắng, nhưng đôi mắt phượng sáng ngời vẫn không rời khỏi Lục Trường Sinh.
"Trường Sinh, ngươi có chịu nổi không? Ma khí quá mạnh..." Giọng nàng khẽ thì thào, dù nàng biết hắn đang tập trung cao độ, nhưng nỗi lo lắng vẫn không thể kìm nén. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng từ bên ngoài, một áp lực khủng khiếp mà ngay cả tu sĩ Nguyên Anh như nàng cũng khó lòng chống đỡ.
Lục Trường Sinh khẽ mở mắt, ánh nhìn đen láy, trầm tĩnh của hắn ánh lên sự kiên định. Hắn không nói nhiều, chỉ dùng ánh mắt để trấn an nàng, rồi giọng nói bình tĩnh của hắn vang lên, mang theo sự vững chãi như bàn thạch: "Chưa đến lúc từ bỏ. Đạo của ta, là để kiên trì." Câu nói ngắn gọn, súc tích, nhưng lại có sức mạnh xua tan đi phần nào nỗi lo âu trong lòng Mộc Thanh Y.
Cách đó không xa, Tiêu Hạo đang thở dốc, hai tay không ngừng điều khiển những khối linh thạch tỏa ra ánh sáng yếu ớt, cố gắng củng cố kết giới phòng ngự. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt tròn thường ngày tràn đầy sức sống giờ đây trắng bệch vì căng thẳng. Hắn luôn mang theo một nụ cười thân thiện, nhưng giờ đây nụ cười đó đã biến mất, thay vào đó là sự nghiêm nghị và cảnh giác cao độ. Hắn luôn là người hoạt bát, dí dỏm, nhưng trước áp lực này, hắn cũng cảm thấy vô cùng nhỏ bé.
"Thật sự là Ma Quân đích thân ra tay sao? Áp lực này... ta cảm giác như linh hải của mình sắp vỡ tung rồi!" Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói đầy sự kinh ngạc và hoảng sợ. Hắn từng đối mặt với nhiều cường giả, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh tuyệt đối, hoàn toàn nằm ngoài tầm với của mình.
Bạch Ngưng Sương đứng cạnh Tiêu Hạo, bộ bạch y tinh khiết của nàng giờ đây đã dính chút bụi bẩn và ẩm ướt, nhưng khí chất thanh tao của nàng vẫn không hề suy giảm. Nàng không nói gì, chỉ tập trung toàn bộ linh lực vào việc duy trì một thanh kiếm băng giá đang cắm sâu vào lòng đất, tạo ra một vòng tròn ánh sáng trắng, thanh tẩy những tàn dư ma khí nhỏ bé cố gắng lọt vào. Đôi mắt long lanh như sương mai của nàng, vốn chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, giờ đây lại ánh lên sự quyết tâm. Nàng tin tưởng Lục Trường Sinh, tin tưởng vào con đường của hắn, và nàng sẽ bảo vệ hắn bằng mọi giá.
Không khí trong lòng đất trở nên nặng nề và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Mùi đất ẩm và một chút hương thanh khiết từ linh khí của Lục Trường Sinh xen lẫn với mùi hôi tanh, ẩm mốc của ma khí đang cố gắng xâm nhập. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần đều tập trung vào việc vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng hắn có một đạo tâm vững như bàn thạch, một ý chí bền bỉ không gì lay chuyển nổi. Hắn biết, hắn không thể đẩy lùi toàn bộ Ma Quân, nhưng hắn có thể bảo vệ linh mạch này, giữ cho hạt giống hy vọng không bị nghiền nát. Đó là con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
***
Trên rìa Thiên Nguyên Linh Mạch, trên một vách đá cheo leo, bị gió mạnh và ma khí thổi qua tạo thành những hình thù kỳ dị, Bách Lý Trần ẩn mình trong một khe nứt nhỏ. Bộ kiếm bào màu đen tuyền của hắn hòa lẫn vào màn đêm do ma khí tạo ra, khiến hắn gần như vô hình. Từ vị trí này, hắn có thể tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng bên dưới: Ma Quân Huyết Ảnh đích thân giáng lâm, và sự hủy diệt mà hắn mang lại.
Từng đợt ma khí cuồn cuộn như sóng thần, nhấn chìm từng tấc đất, từng ngọn cây, từng sinh linh. Bầu trời đã hoàn toàn biến thành một màu đen kịt, không một tia sáng nào có thể xuyên qua. Mùi tử khí nồng nặc, mùi lưu huỳnh và máu tanh xộc vào mũi, khiến hắn cảm thấy buồn nôn. Tiếng gầm gừ của Ma Quân, tiếng gió rít thê lương, tiếng ma khí gào thét như quỷ dữ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc tận thế.
Bách Lý Trần là một thiên tài kiếm đạo, một người luôn tự tin vào thực lực của mình, nhưng ngay cả hắn cũng phải rùng mình trước sức mạnh tuyệt đối, sự tàn nhẫn và vô tình của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn đã từng nghe về danh tiếng của Ma Quân, nhưng việc chứng kiến tận mắt lại là một chuyện hoàn toàn khác. Sức mạnh này... hoàn toàn vượt ra ngoài phạm trù mà hắn có thể tưởng tượng. Nó không phải là sức mạnh của tu sĩ, mà là sức mạnh của một vị thần hủy diệt, một cơn ác mộng sống.
"Ma Quân Huyết Ảnh... Sức mạnh này... Thật sự là không thể chống lại sao?" Bách Lý Trần tự lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, ánh mắt kiếm khí sắc bén thường ngày giờ đây tràn ngập sự kinh ngạc và một chút bất lực. Hắn cảm thấy nhỏ bé, yếu ớt đến lạ thường. Kiếm đạo của hắn, con đường hắn đã chọn, liệu có thể làm được gì trước một thế lực như vậy? Cái ý nghĩ "tu hành vì bản thân" bỗng trở nên vô nghĩa khi đứng trước sự hủy diệt toàn diện.
Tuy nhiên, giữa biển ma khí cuồn cuộn và sự tuyệt vọng bao trùm, Bách Lý Trần lại cảm nhận được một luồng khí tức khác. Một luồng khí tức thanh tịnh, yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng lại kiên cường đến khó tin. Nó không phát ra từ bên trên, nơi Ma Quân đang tung hoành, mà từ sâu trong lòng đất, từ tận cùng của Thiên Nguyên Linh Mạch. Luồng khí tức này đối lập hoàn toàn với ma khí, nó không hủy diệt, không xâm lấn, mà lại mang theo một sự sống động, một sự kiên trì âm thầm, như dòng suối nhỏ đang cố gắng rửa trôi vết bẩn của bùn lầy.
Hắn đã theo dấu luồng khí tức này từ rất lâu, từ khi nó chỉ là một tia sáng nhỏ bé trong Thần Long Cổ Mạch, đến khi nó mạnh mẽ hơn một chút tại Thiên Nguyên Linh Mạch, và giờ đây, ngay cả dưới áp lực khủng khiếp của Ma Quân Huyết Ảnh, nó vẫn không hề tắt.
"Nhưng... cái khí tức thanh tịnh kia... Nó vẫn còn! Ai có thể làm được điều đó dưới áp lực của Ma Quân?" Bách Lý Trần nhíu mày thật chặt, đôi mắt lạnh lùng của hắn ánh lên sự suy tư sâu sắc. Hắn biết, đó chính là nguồn gốc của sự "nhiễu loạn" mà Ma Quân đã cảm nhận được. Và hắn cũng gần như chắc chắn rằng, người tạo ra luồng khí tức kỳ lạ đó chính là Lục Trường Sinh.
Hắn đã từng xem thường Lục Trường Sinh, xem hắn là một kẻ yếu đuối, một kẻ tu hành chậm chạp, không có chí tiến thủ. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự thất bại của chính đạo, sự tàn phá của Ma Quân, và đặc biệt là sự kiên cường bất khuất của luồng khí tức thanh tịnh kia, nhận thức của Bách Lý Trần bắt đầu chuyển biến sâu sắc. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, cái "Đạo" mà hắn theo đuổi, không phải là sự yếu đuối, mà là một loại sức mạnh khác, một sức mạnh mà hắn chưa từng thấy, một sức mạnh có thể đứng vững giữa đại thế mà không bị cuốn trôi.
Gió lạnh rít mạnh qua vách đá, thổi tung mái tóc đen dài của Bách Lý Trần. Hắn vẫn đứng đó, bất động, ánh mắt xuyên qua màn ma khí dày đặc, cố gắng cảm nhận thêm về luồng khí tức thanh tịnh yếu ớt kia. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được hiểu rõ hơn về con đường của Lục Trường Sinh, về cái "Đạo" mà hắn đang gìn giữ. Cuộc đối đầu trực diện giữa sự hủy diệt và sự hồi sinh này, giữa Ma Quân Huyết Ảnh và Lục Trường Sinh, không chỉ là cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là cuộc chiến về đạo lý, về con đường tu hành. Và trong khoảnh khắc đó, Bách Lý Trần cảm thấy rằng, con đường kiếm đạo của hắn, dường như đã tìm thấy một hướng đi mới, một chân lý mới cần phải khám phá.
Ma Quân Huyết Ảnh vẫn tiếp tục giáng xuống ma khí, cả Thiên Nguyên Linh Mạch chìm trong bóng tối và sự hủy diệt. Nhưng sâu thẳm dưới lòng đất, một đốm sáng màu vàng nhạt vẫn kiên cường tỏa ra, và trên vách đá cheo leo, một con mắt vẫn không ngừng dõi theo, chứng kiến tất cả. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.