Cửu thiên linh giới - Chương 483: Đạo Tâm Thủ Hộ: Linh Mạch Sinh Tử
Cùng lúc đó, khi Tiêu Hạo và những người khác còn đang đứng trước miệng khe nứt, kinh hoàng nhận ra bản chất quỷ dị của "trái tim" tà khí, thì ở một nơi khác, sâu thẳm dưới lòng đất Cửu Thiên Linh Giới, Lục Trường Sinh đã bắt đầu hành trình đơn độc của mình. Hắn không có những đồng đội kề vai sát cánh, không có lời nói khích lệ, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ của Thâm Uyên Chi Địa và tiếng vọng của chính đạo tâm mình.
Thâm Uyên Chi Địa, nơi hắn đang đặt chân, không phải là một địa danh đơn thuần, mà là một vết sẹo khổng lồ trên da thịt Cửu Thiên Linh Giới, nơi tà khí đã ăn mòn đến tận xương tủy. Từ một cửa hang sâu hun hút, Lục Trường Sinh bước vào, ngay lập tức bị bao phủ bởi màn sương đen kịt dày đặc, mang theo mùi máu tanh nồng nặc, tử khí ngai ngái, và cả một chút lưu huỳnh lẫn ẩm mốc, thối rữa của những gì đã mục nát từ vô số kiếp luân hồi. Tiếng gió hú ghê rợn, như tiếng oan hồn ai oán không ngừng than khóc, vọng lại từ những ngóc ngách sâu thẳm, xen lẫn tiếng xương cốt lạo xạo va vào nhau khi hắn vô tình chạm vào những đống hài cốt đã hóa đá vì tà khí. Khắp nơi, những cây cối biến dạng với cành lá khô quắt như vuốt quỷ, những tàn tích pháo đài cổ xưa giờ chỉ còn là những khối đá đen xám, trơ trụi dưới ánh sáng xanh lục ma quái le lói từ các khe nứt dưới đất. Không khí nặng nề, áp lực vô hình đè nén khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn, như thể có hàng ngàn tảng đá đang đè nặng lên lồng ngực. Ngay cả không gian cũng bị bóp méo, tạo nên cảm giác rợn người, lạnh lẽo thấu xương.
Lục Trường Sinh, dù trên khuôn mặt còn vương vẻ nhợt nhạt vì sự kiệt quệ từ trận chiến trước, đôi môi đã khô nứt, nhưng đôi mắt đen láy của hắn vẫn giữ nguyên vẻ trầm tư, điềm tĩnh và đầy kiên định. Hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai phi thường, được tôi luyện qua vô vàn gian nan. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn đã ám một lớp bụi và tà khí mỏng, nhưng vẫn sạch sẽ một cách kỳ lạ, như một biểu tượng cho sự bất nhiễm của hắn giữa chốn ô trọc này. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, một luồng ánh sáng vàng nhạt mờ ảo bao quanh thân thể, tạo thành một lớp bảo hộ mỏng manh nhưng vững chắc, chống lại sự xâm thực của tà khí. Lớp bảo hộ này không rực rỡ hào quang, không uy vũ áp bức, mà chỉ là một sự tĩnh lặng, bền bỉ, như ngọn đèn giữa đêm tối, kiên cường bảo vệ chủ nhân.
Từng bước chân của Lục Trường Sinh vững chắc trên con đường gập ghềnh, đầy những xương cốt bị tà khí ăn mòn đến mức không còn hình dạng. Hắn không vội vã, không lo lắng, chỉ chuyên chú vào việc cảm ứng linh mạch. 'Đây chính là nguồn cội... Tà khí này, không chỉ là hủy diệt, mà là thôn phệ...' Hắn thầm nhủ trong nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Sự thấu triệt của Tàn Pháp Cổ Đạo cho phép hắn nhìn xuyên qua lớp vỏ tà khí, cảm nhận được sự rên rỉ, đau đớn của linh mạch đang bị ăn mòn từng chút một. Nó không chỉ là một dòng năng lượng vô tri, mà là một sinh mệnh, đang quằn quại trong cơn hấp hối.
Hắn đưa tay chạm vào một vách đá đen kịt, lạnh buốt như băng. Ngay lập tức, một cảm giác run rẩy đau đớn truyền đến từ sâu bên trong vách đá, như thể linh mạch đang cố gắng gửi đi một lời kêu cứu cuối cùng. Các đường vân linh khí mờ nhạt, vốn nên lấp lánh sự sống, giờ đây bị bao phủ bởi một màu đen sẫm, như những mạch máu bị nhiễm độc. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn khẽ thì thầm, nhưng không có ai nghe thấy, chỉ có tiếng gió hú và tiếng tà khí rít gào đáp lại. Hắn hiểu rằng đây không chỉ là một cuộc chiến chống lại tà khí, mà là một cuộc chiến bảo vệ linh hồn của Cửu Thiên Linh Giới. Đạo của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là thứ dùng để chiến đấu cường bạo, mà là thứ dùng để giữ gìn, để thanh tẩy, để duy trì sự cân bằng. Và giờ đây, hắn đang đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Càng tiến sâu, Thâm Uyên Chi Địa càng trở nên kinh khủng hơn. Sương mù đen kịt đặc quánh như mực, đôi khi có những giọt mưa axit nhẹ rơi xuống, tạo ra tiếng xèo xèo ghê rợn khi chạm vào đá. Những ảo ảnh kinh hoàng bắt đầu hiện ra trước mắt Lục Trường Sinh: những gương mặt oan nghiệt méo mó, những sinh linh bị tà khí biến dị đang gào thét trong đau đớn, những cảnh tượng chiến tranh tàn khốc và sự diệt vong của các chủng tộc. Chúng cố gắng lung lay đạo tâm hắn, gieo rắc sự sợ hãi và tuyệt vọng. Nhưng Lục Trường Sinh vẫn bước đi không ngừng nghỉ, mỗi bước chân đều vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn nhắm mắt lại, chỉ dựa vào cảm ứng của Tàn Pháp Cổ Đạo, để không bị cuốn vào vòng xoáy của ảo ảnh. Mùi hôi thối và tử khí càng lúc càng nồng nặc, khiến hắn phải vận chuyển linh khí để thanh lọc mỗi hơi thở. Những cơn đau nhức bắt đầu hành hạ cơ thể hắn, dấu hiệu của sự bào mòn từ tà khí ngay cả khi có lớp bảo hộ. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
Sau một khoảng thời gian tưởng chừng như vô tận, Lục Trường Sinh cuối cùng cũng đến được hạch tâm linh mạch. Đó là một không gian rỗng lớn, được hình thành từ sự ăn mòn của tà khí, với những vách đá đen xám lởm chởm như răng nanh của quỷ dữ. Ở trung tâm của không gian này, một khối cầu màu đen đỏ khổng lồ đang 'đập' chậm rãi, như một trái tim khổng lồ của tà ác. Từ khối cầu đó, vô số luồng tà khí cuồn cuộn tỏa ra, không ngừng bành trướng, mang theo những gương mặt oan nghiệt và tiếng rên rỉ thống khổ, như thể hàng tỷ linh hồn đang bị giam cầm và hành hạ bên trong. Ánh sáng xanh lục ma quái từ các khe nứt sâu hơn chiếu rọi, làm nổi bật sự gớm ghiếc của khối cầu tà khí, khiến nó trông như một sinh vật sống đang nuốt chửng sự sống.
Lục Trường Sinh nhận ra, đây không chỉ là ô nhiễm, mà là một sự 'đồng hóa' hoàn toàn. Ý chí của Ma Quân Huyết Ảnh đã xâm chiếm linh mạch, biến nó thành một phần cơ thể của hắn, một trái tim tà ác đang đập trong lồng ngực của Cửu Thiên Linh Giới. Tiếng gầm gừ, rên rỉ của linh mạch càng lúc càng lớn, vang vọng khắp không gian, hòa lẫn với tiếng cười khẩy đầy mỉa mai, khàn khàn và trầm thấp, như đến từ hư vô, nhưng lại rõ ràng vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể làm gì? Linh giới này, sớm muộn gì cũng là của ta... Ngươi chỉ là một con kiến cố gắng chống lại dòng thác lũ!"
Giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh mang theo sự uy hiếp lạnh lẽo và sự tự tin tuyệt đối vào sức mạnh của mình. Nó không chỉ là âm thanh, mà là một đợt sóng ý chí tà ác, trực tiếp tấn công vào tinh thần Lục Trường Sinh, cố gắng lung lay đạo tâm hắn. Nhưng Lục Trường Sinh không hề dao động. Hắn vẫn đứng đó, dáng người hơi gầy, bộ đạo bào đơn giản, đối mặt với trái tim tà ác của Ma Quân Huyết Ảnh mà không một chút sợ hãi. 'Đạo của ta... không thể bị phá vỡ!' Hắn phản bác trong nội tâm, không một lời nói ra, nhưng ý chí kiên định như kim cương. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.
Lục Trường Sinh chậm rãi ngồi xếp bằng giữa không gian hỗn loạn, nhắm mắt lại. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận sự đau đớn tột cùng của linh mạch, và cả sự cuồng nộ của tà khí đang muốn xé nát hắn. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển đến cực hạn, luân chuyển theo một chu kỳ huyền ảo, mỗi vòng xoáy đều mang theo một ý nghĩa sâu xa của sự thanh tịnh và cân bằng. Một vầng sáng vàng nhạt thuần khiết, khác biệt hoàn toàn với ánh sáng xanh lục ma quái, bắt đầu tỏa ra từ cơ thể hắn, bao trùm một không gian nhỏ xung quanh.
Ngay lập tức, tà khí từ khối cầu đen đỏ như bị khiêu khích, điên cuồng phản công. Vô số luồng tà khí đen kịt, mang theo những gương mặt oan nghiệt gào thét, những tiếng rít chói tai, lao thẳng vào Lục Trường Sinh như bão tố. Chúng không chỉ tấn công vật lý, mà còn là sự ăn mòn tinh thần, cố gắng phá vỡ lớp bảo hộ của Tàn Pháp Cổ Đạo, xé nát ý chí của hắn. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương tăng lên gấp bội, như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, sau đó là cảm giác bỏng rát như bị ngọn lửa tà khí thiêu đốt. Áp lực đè nén khiến xương cốt hắn kêu răng rắc, như muốn vỡ vụn.
Cơ thể Lục Trường Sinh bắt đầu run rẩy dữ dội. Máu tươi từ khóe môi hắn rỉ ra, chảy thành một dòng nhỏ trên cằm, nhuộm đỏ đạo bào màu xám. Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên làn da hắn, như thể da thịt đang bị xé toạc bởi sức mạnh khủng khiếp của tà khí. Tàn Pháp Cổ Đạo xoay chuyển chậm rãi, mỗi vòng xoáy đều hóa giải một phần tà khí, biến chúng thành hư vô, nhưng cũng khiến hắn phải trả giá đắt. Cứ mỗi khi một luồng tà khí bị thanh tẩy, một dòng phản phệ kinh hoàng lại đánh thẳng vào lục phủ ngũ tạng, vào linh hồn hắn, khiến hắn đau đớn tột cùng. Mùi máu tanh trong khoang miệng hắn hòa lẫn với mùi tử khí nồng nặc của môi trường.
Ý chí của Ma Quân Huyết Ảnh không ngừng gào thét trong tâm trí hắn, tạo ra những ảo ảnh kinh hoàng và những lời lẽ mỉa mai, châm biếm: "Vô ích thôi, con kiến nhỏ bé! Ngươi đang cố gắng làm gì? Chống lại số mệnh ư? Linh Giới này đã mục nát, đã đến lúc ta ban cho nó một sự hồi sinh mới, một trật tự mới! Ngươi yếu đuối như vậy, làm sao có thể gánh vác được thiên hạ? Hãy nhìn xem, sự diệt vong của Linh Giới đang đến gần, và ngươi, ngươi sẽ thất bại! Ngươi sẽ trở thành một phần của ta, một linh hồn bị giam cầm trong khối cầu tà ác này!"
Lục Trường Sinh nhìn thấy những ảo ảnh về sự diệt vong của Linh Giới, về sự thất bại của chính mình, về những người hắn yêu quý bị tà khí nuốt chửng. Nỗi sợ hãi tột cùng, sự cám dỗ của việc từ bỏ khi đau đớn vượt quá giới hạn, và áp lực khi phải gánh vác số phận của toàn bộ linh mạch một mình, tất cả dồn dập tấn công hắn. Nhưng đạo tâm của hắn, được tôi luyện qua bao năm tháng tu hành chậm rãi, vững chắc như bàn thạch, không hề lung lay. Hắn đã chọn con đường này, không phải vì danh vọng, không phải vì sức mạnh, mà vì bản tâm, vì đạo lý trong lòng.
'Đạo của ta, là vĩnh hằng! Không thể thôn phệ!' Lục Trường Sinh gầm nhẹ trong nội tâm, tiếng gầm tuy không phát ra thành lời nhưng lại mang theo một sức mạnh ý chí cuồng bạo, đánh tan những ảo ảnh. Hắn dốc toàn lực, Tàn Pháp Cổ Đạo bùng nổ. Vầng sáng vàng nhạt bao quanh hắn đột nhiên chói lòa hơn, biến thành một luồng sáng trắng tinh khiết, mạnh mẽ như mặt trời, cuốn trôi mọi thứ tà khí xung quanh. Luồng sáng đó không chỉ là năng lượng, mà là sự thanh tẩy thuần túy, là ý chí bất khuất của Lục Trường Sinh.
"Vù!"
Một tiếng động vang vọng khắp không gian, như tiếng gió thoảng qua, nhưng lại mang theo sức mạnh lay chuyển trời đất. Luồng sáng trắng tinh khiết như một lưỡi dao vô hình, xé toạc màn đêm tà khí, xuyên thẳng vào khối cầu đen đỏ khổng lồ. Từ khối cầu tà ác, những tiếng rít gào thảm thiết vang lên, không còn là tiếng cười khẩy của Ma Quân Huyết Ảnh, mà là tiếng kêu gào đau đớn của một thực thể bị thương tổn nặng nề. Vô số gương mặt oan nghiệt tan biến trong ánh sáng, như băng tuyết gặp nắng hè. Tà khí cuồn cuộn xung quanh khối cầu lập tức bị đẩy lùi, co rút lại, để lộ ra những đường vân linh khí mờ nhạt bên trong, vẫn còn ám màu đen nhưng đã bắt đầu phát ra ánh sáng yếu ớt của linh khí thuần khiết.
Tuy nhiên, giá phải trả là cực kỳ đắt. Ngay khi luồng sáng thanh tẩy bùng nổ, một dòng phản phệ cuối cùng, mạnh mẽ nhất, đánh thẳng vào Lục Trường Sinh. Hắn cảm thấy như toàn bộ linh hồn mình bị xé ra từng mảnh. Đôi mắt hắn tối sầm lại, cơ thể mất hết sức lực. Hắn ngã gục xuống, toàn thân run rẩy không ngừng, bất tỉnh nhân sự ngay giữa không gian hỗn loạn đó. Máu tươi không ngừng trào ra từ miệng hắn, nhuộm đỏ một mảng đất.
Thế nhưng, hành động của hắn không vô ích. Hạch tâm linh mạch đã bớt đi phần lớn tà khí, không còn vẻ gớm ghiếc như một trái tim tà ác, mà đã lộ ra phần bản chất của linh mạch, phát ra ánh sáng yếu ớt của linh khí thuần khiết. Nó chậm rãi phục hồi, như một sinh linh vừa thoát khỏi cơn ác mộng. Dù vẫn còn vết tích của sự ô nhiễm, nhưng phần nguy hiểm nhất đã được loại bỏ. Cuộc chiến chống lại sự ô nhiễm của Ma Quân vẫn còn dài và phức tạp, không thể kết thúc chỉ bằng một hành động. Lục Trường Sinh kiệt quệ sau cuộc thanh tẩy này, cho thấy những hành động tương tự sẽ gây ra cái giá rất đắt, có thể dẫn đến những thời điểm hắn yếu đuối và cần sự bảo vệ từ đồng đội hoặc phải đối mặt với nguy hiểm lớn hơn.
Sức mạnh và độ xảo quyệt của tà khí cho thấy Ma Quân Huyết Ảnh có thể đang thao túng các linh mạch không chỉ để phá hủy mà còn để biến chúng thành nguồn năng lượng sống cho một mục đích nào đó sâu xa hơn. Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh đã chứng minh khả năng thanh tẩy tà khí ở mức độ mà ngay cả chính đạo cũng không thể làm được, báo hiệu nó sẽ là chìa khóa quan trọng trong cuộc chiến cuối cùng. Việc ý chí của Ma Quân Huyết Ảnh trực tiếp đối thoại với Lục Trường Sinh cho thấy mối liên kết giữa hai người sẽ trở nên cá nhân hơn, không chỉ là kẻ thù thông thường.
Giữa sự tĩnh lặng bao trùm sau cơn bão tà khí, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt của linh mạch đang dần hồi phục và bóng hình Lục Trường Sinh nằm bất động, cô độc. Hắn đã thực hiện được điều tưởng chừng như không thể, nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và con đường phía trước vẫn còn xa vời vợi.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.