Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 491: Hồi Âm Cổ Đạo: Tiếng Vọng Giữa Nhân Gian

Bóng dáng gầy gò của Lục Trường Sinh dần khuất mình vào màn hoàng hôn đỏ rực, kéo theo sau là Mộc Thanh Y với vẻ trầm tĩnh và Tiêu Hạo đầy tò mò. Hắn đã từ chối quyền lực, từ chối danh vọng, từ chối cả trách nhiệm minh chủ mà toàn bộ chính đạo đang khát khao. Quyết định ấy, như một làn sóng ngầm, cuộn chảy khắp Cửu Thiên Linh Giới, không ngừng khuấy động tâm tư của vô số tu sĩ.

Họ không trực tiếp trở về Thâm Uyên Chi Địa, mà chọn hướng về phía Vạn Tượng Thành, một trung tâm giao thương sầm uất, nơi tin tức và linh vật tụ hội, nơi dòng chảy nhân sinh cuồn cuộn không ngừng. Khi ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng, nhuộm vàng những mái ngói cong vút và những con đường đá cổ kính, nhóm Lục Trường Sinh đã đặt chân đến cổng thành.

Vạn Tượng Thành quả không hổ danh là nơi hội tụ của vạn vật. Kiến trúc nơi đây là một bản giao hưởng hỗn tạp của các phong cách, từ những tòa lầu gỗ chạm khắc tinh xảo của phương Đông, những tháp đá cao vút vươn mình giữa trời xanh, cho đến những công trình gạch kiên cố mang hơi thở của vùng đất phía Tây xa xăm. Các lều quán chen chúc nhau dọc theo những con phố lát đá xám, bày bán đủ loại kỳ trân dị bảo, linh thảo quý hiếm, pháp khí cổ xưa và cả những món ăn dân dã, thơm lừng.

Không khí buổi sáng trong thành phố nhộn nhịp đến lạ thường. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng, hòa cùng tiếng mặc cả của khách buôn. Tiếng pháp khí va chạm lanh canh từ các lò rèn, tiếng nhạc cụ cổ truyền từ các quán rượu đêm qua vẫn còn vương vấn, xen lẫn tiếng người đi lại ồn ào như thủy triều. Mùi hương cũng là một bữa tiệc của các giác quan: mùi thơm nồng của gia vị từ các quán ăn sáng, mùi thanh mát của thảo dược từ các tiệm thuốc, mùi kim loại nồng của đồ rèn, mùi vải vóc mới và cả mùi bụi đất đặc trưng của một thành phố cổ kính. Linh khí trong thành phố không quá nồng đậm, có lẽ vì sự ra vào của vô số tu sĩ và phàm nhân đã làm loãng nó, nhưng vẫn đủ để duy trì sự sống động, tràn đầy năng lượng. Ánh sáng mặt trời chiếu rọi rực rỡ, làm lấp lánh những biển hiệu đầy màu sắc và những món đồ trang sức bày bán.

Lục Trường Sinh chọn một quán trà nhỏ ven đường, nơi có thể quan sát dòng người qua lại mà không bị quá nhiều người chú ý. Hắn khoác trên mình bộ đạo bào màu xám đơn giản, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, gương mặt thanh tú vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh thường thấy. Mộc Thanh Y ngồi đối diện, bộ đạo bào xanh ngọc của nàng khẽ lay động trong làn gió nhẹ, đôi mắt phượng đẹp đẽ lẳng lặng nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại phóng tầm mắt ra ngoài đường phố. Nàng hiểu hắn, hiểu rằng nơi ồn ào nhất đôi khi lại là nơi tĩnh lặng nhất trong tâm hồn hắn. Tiêu Hạo thì không thể ngồi yên. Hắn nhanh nhẹn len lỏi vào dòng người tấp nập, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét qua các quầy hàng và lắng nghe những câu chuyện phiếm.

Chẳng bao lâu sau, Tiêu Hạo đã trở về, trên tay là vài xâu bánh bao nóng hổi và một vẻ mặt phấn khích. Hắn đặt bánh xuống bàn, kéo ghế ngồi phịch xuống, giọng nói đầy hoạt bát pha chút phấn khích: "Trường Sinh, huynh lại thành đề tài bàn tán rồi! Thật không thể tin nổi! Đi đâu cũng nghe người ta nhắc đến huynh. Kẻ khen huynh là chân tiên ẩn sĩ, có đạo tâm vững như bàn thạch, chẳng màng danh lợi. Kẻ chê huynh là hèn nhát, vô trách nhiệm, không dám gánh vác đại sự thiên hạ. Nhưng chung quy, ai cũng phải nhắc đến tên huynh, nhắc đến cái quyết định từ chối Minh chủ của huynh!" Hắn lắc đầu, nhai bánh bao ngon lành. "Cái tên Lục Trường Sinh giờ đây còn hot hơn cả tin tức về Ma Quân Huyết Ảnh vậy."

Mộc Thanh Y khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt nàng vẫn trầm tĩnh nhìn ra ngoài. "Họ vẫn chưa hiểu được đạo của huynh." Giọng nói của nàng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự kiên định. "Phàm nhân và tu sĩ cấp thấp chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt, cái quyền lực hữu hình. Họ không thể thấu triệt được sự vĩ đại của một đạo tâm không bị ngoại vật lay chuyển."

Lục Trường Sinh đặt chén trà xuống, khẽ thở dài một tiếng rất nhẹ, hầu như không thể nghe thấy. Ánh mắt hắn nhìn vào hư không xa xăm, như đang xuyên qua đám đông ồn ào để nhìn thấy bản chất của vạn vật. "Đạo vốn không cần người khác hiểu, chỉ cần bản thân rõ ràng." Giọng nói của hắn trầm thấp, mang theo một vẻ triết lý sâu sắc, như tiếng chuông chùa giữa chốn phàm trần. Hắn không có vẻ gì là tự mãn hay tức giận trước những lời bàn tán. Đối với hắn, những lời khen chê đó chỉ như gió thoảng mây bay, không thể chạm đến đạo tâm đã trải qua trăm ngàn phong ba bão táp.

Trong nội tâm Lục Trường Sinh, hắn hiểu rõ hơn ai hết cái giá của sự lựa chọn. Việc từ chối lãnh đạo liên minh không phải vì hắn không quan tâm đến sinh linh thiên hạ, mà vì hắn biết rõ con đường của mình không phải là con đường xưng bá hay thống trị. Tàn Pháp Cổ Đạo không ban cho hắn sức mạnh để chinh phạt, mà ban cho hắn sự vững vàng để đối diện với mọi biến cố. Hắn không phải là ngọn cờ hiệu triệu, mà là một gốc cổ thụ lặng lẽ, âm thầm tỏa bóng mát. Những lời bàn tán kia, dù tốt hay xấu, cũng chỉ là minh chứng cho sự ảnh hưởng mà hắn đã vô tình tạo ra. Hắn không tìm kiếm ảnh hưởng, nhưng ảnh hưởng lại tìm đến hắn. Điều này khiến hắn suy tư, về trách nhiệm vô hình mà hắn đang gánh vác, về những hạt mầm tư tưởng mà hắn đã gieo. Liệu sự kiên định của hắn, khi được người khác noi theo, có trở thành một gánh nặng? Liệu con đường của hắn có bị hiểu sai, bị lợi dụng? Nhưng rồi, hắn lại tự trấn an mình. Đạo của hắn, là đạo của tự nhiên. Ai hữu duyên, tự khắc sẽ lĩnh ngộ. Ai vô duyên, dù có cưỡng cầu cũng không thành.

Đến buổi trưa, ánh nắng gay gắt hơn một chút, Vạn Tượng Thành vẫn giữ nguyên vẻ náo nhiệt. Nhóm Lục Trường Sinh rời quán trà, tản bộ qua một khu phố yên tĩnh hơn, nơi tập trung nhiều Tụ Linh Các và các hiệu buôn linh dược. Tại một Tụ Linh Các có vẻ trang nhã hơn, Tiêu Hạo lại một lần nữa biến mất vào dòng người, để rồi quay trở lại với một vẻ mặt còn kinh ngạc hơn trước.

"Thật không thể tin được, Trường Sinh!" Tiêu Hạo thốt lên, mắt tròn xoe, chỉ tay về phía một nhóm người đang tiến lại gần. "Huynh từ chối cả liên minh, từ chối chức Minh chủ mà bao nhiêu cường giả mơ ước, vậy mà vẫn có người muốn theo huynh học đạo!"

Lục Trường Sinh và Mộc Thanh Y quay lại nhìn. Một nhóm khoảng sáu bảy tu sĩ trẻ tuổi, tuổi đời chỉ khoảng đôi mươi, ăn mặc giản dị nhưng ánh mắt lại bừng lên vẻ kiên nghị và tìm tòi, đang tiến đến. Ngoại hình của họ không quá nổi bật, không có khí chất của thiên tài hay kẻ xuất chúng, nhưng lại toát lên vẻ chân thành, khao khát. Họ đều là những tán tu vô danh, có lẽ đến từ những tông môn nhỏ bé hoặc tự mình tu luyện, nhưng trong ánh mắt họ có chung một sự khao khát tìm kiếm chân lý.

Khi đến gần, nhóm tu sĩ trẻ tuổi cung kính hành lễ. Một trong số họ, một thiếu niên có khuôn mặt thư sinh, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ, cất tiếng: "Kính chào Lục tiền bối. Chúng tôi là những tán tu nhỏ bé, đã nghe danh ngài từ lâu, đặc biệt là sau đại chiến và quyết định động trời của ngài. Chúng tôi đã nghe về đạo của ngài, về sự kiên định trong đại chiến, về việc không màng danh lợi, chỉ giữ vững bản tâm." Giọng cậu ta đầy sự thành kính. "Bọn vãn bối tu hành nhiều năm, thấy người người tranh giành linh khí, tranh đoạt tài nguyên, chạy theo sức mạnh hư ảo, nhưng đạo tâm lại ngày càng lung lay. Xin ngài chỉ bảo cho con đường tu hành chân chính, con đường mà ngài đã đi, không bị ngoại vật lay chuyển."

Lời của thiếu niên vang vọng, thu hút sự chú ý của vài người xung quanh. Một Giang Hồ Lãng Tử đang ngồi gần đó, tay cầm bầu rượu, dáng vẻ phong trần, bất cần, khẽ khịt mũi. "Hừ, cái gì mà đạo tâm kiên định? Cái gì mà tu hành chân chính? Chẳng qua là hèn nhát không dám gánh vác đại nghĩa thiên hạ thôi! Cứ lo giữ cái thân mình, mặc kệ chúng sinh lầm than, đó gọi là đạo ư?" Hắn nhấp một ngụm rượu, ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh đầy vẻ hoài nghi và khinh thường. "Đời người như giấc mộng, có gì đáng bận tâm? Chẳng qua là tìm cớ để trốn tránh trách nhiệm mà thôi."

Lục Trường Sinh không đáp lời Giang Hồ Lãng Tử, ánh mắt hắn chỉ lướt qua gã một cách thờ ơ, rồi lại tập trung vào nhóm tu sĩ trẻ tuổi. Hắn trầm tư một lát, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một đại dương suy nghĩ. Hắn hiểu sự khao khát trong mắt họ, khao khát một con đường khác biệt giữa thế giới tu hành đầy nhiễu nhương này. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, đạo của hắn không thể truyền thụ như một công pháp thông thường.

"Các ngươi..." Lục Trường Sinh chậm rãi mở lời, giọng nói không nhanh không chậm, mang theo một sự an định lạ kỳ. "Con đường ta đi, là con đường của tự thân ta. Mỗi người đều có một đạo của riêng mình, một tâm tính riêng. Đạo của ta, có thể không phù hợp với tất cả. Tu hành không phải là bắt chước người khác, mà là tìm thấy chính mình. Tàn Pháp Cổ Đạo, nó không phải là một bộ công pháp thần thông để giúp ta cường đại một cách nhanh chóng, mà là một mảnh pháp tắc giúp ta ổn định đạo tâm, chống lại phản phệ, giữ vững bản nguyên. Nó là con đường của sự bền bỉ, của sự chiêm nghiệm, của sự thấu triệt."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt nhìn sâu vào từng người trong nhóm tán tu trẻ tuổi. "Ta không thể chỉ bảo các ngươi 'con đường chân chính' bởi vì 'chân chính' là một khái niệm nằm trong tâm mỗi người. Cái mà ta có thể nói với các ngươi, là hãy lắng nghe nội tâm mình, tìm kiếm cái mà mình thực sự muốn, và kiên định với nó. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Đó không phải là một cảnh giới cao xa, mà là một trạng thái của ý chí, của niềm tin. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Nếu các ngươi thực sự muốn tìm hiểu, hãy bắt đầu từ việc hiểu rõ chính mình, hiểu rõ mục đích tu hành của mình. Đừng chạy theo hư danh, đừng ham muốn sức mạnh nhất thời. Hãy vun đắp cho đạo tâm, cho bản nguyên của mình."

Lời của Lục Trường Sinh không phải là một lời dạy dỗ, mà là một sự gợi mở, một lời nhắc nhở. Nó không ban cho họ một công thức cụ thể, mà chỉ ra một hướng đi, một phương pháp tư duy. Nhóm tán tu trẻ tuổi lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt họ từ sự ngưỡng mộ chuyển sang vẻ suy tư sâu sắc. Ngay cả Tiêu Hạo cũng gật gù, dường như cũng lĩnh hội được điều gì đó. Giang Hồ Lãng Tử bên cạnh thì nhếch mép, vẻ khinh thường không giảm, nhưng cũng không nói thêm lời nào, có lẽ vì những lời của Lục Trường Sinh quá sức triết lý, không phải thứ mà một kẻ chỉ biết say rượu có thể thấu hiểu.

Lục Trường Sinh đứng dậy, không nói thêm lời nào. Hắn đã nói những gì cần nói. Đạo của hắn, không thể dùng lời để truyền thụ hết thảy, mà phải dùng tâm để cảm nhận, dùng hành động để chứng minh. Hắn không có ý định thu đồ đệ, cũng không có ý định xây dựng một đạo thống. Hắn chỉ đơn thuần chia sẻ những gì mình đã lĩnh ngộ, và để mặc cho nhân duyên tự sắp đặt.

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhóm Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình, rời khỏi Vạn Tượng Thành ồn ào. Hắn, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo bước đi trên con đường đá dẫn ra ngoại ô, hướng về phía bờ Thanh Thủy Giang. Gió mát thổi qua, mang theo hơi nước và mùi hương của đất ẩm, làm dịu đi cái nóng bức còn vương lại của buổi trưa.

Thanh Thủy Giang cuồn cuộn chảy, dòng nước lấp lánh phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, tựa như một dải lụa vàng cam trải dài vô tận. Cảnh vật nơi đây thanh bình và hùng vĩ, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào của Vạn Tượng Thành mà họ vừa rời bỏ. Lục Trường Sinh điềm tĩnh bước đi, đôi mắt nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần chìm xuống.

"Họ vẫn theo sau chúng ta." Mộc Thanh Y khẽ nói, giọng nàng nhẹ như gió thoảng, đôi mắt phượng đẹp đẽ lướt qua phía sau. Quả thật, cách một đoạn không xa, nhóm tán tu trẻ tuổi ban nãy vẫn giữ khoảng cách, lặng lẽ đi theo. Ánh mắt họ không còn vẻ tò mò hay ngưỡng mộ đơn thuần, mà thay vào đó là sự suy tư sâu sắc, như đang cố gắng tiêu hóa những lời mà Lục Trường Sinh vừa nói. Có lẽ, họ đang cố gắng tìm hiểu, cố gắng lĩnh hội "đạo" của hắn qua từng bước chân, qua từng cử chỉ.

Lục Trường Sinh không quay đầu lại. Hắn chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, như dòng Thanh Thủy Giang kia, dù có bao nhiêu vật trôi qua cũng không hề xao động. "Đạo của ta, là đạo của tự nhiên." Giọng hắn trầm ấm, hòa vào tiếng gió và tiếng nước chảy. "Ai hữu duyên, tự khắc sẽ lĩnh ngộ. Ai vô duyên, dù có cưỡng cầu cũng không thành. Ta không cần phải dẫn dắt, chỉ cần kiên định với chính mình."

Hắn biết, những lời hắn nói không phải là giáo điều, mà là những hạt giống. Hắn gieo chúng vào mảnh đất tâm hồn của những người có duyên, và việc chúng nảy mầm, đơm hoa kết trái hay không, lại phụ thuộc vào chính họ. Con đường của hắn, dù cô độc, giờ đây đã bắt đầu gieo mầm. Không phải là một đạo thống hùng mạnh, mà là một xu hướng tư tưởng, một niềm tin vào bản nguyên của tu hành.

Trong lòng Lục Trường Sinh, hắn cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế. Những lời nói của hắn, những hành động của hắn, dù không cố ý, đã bắt đầu ảnh hưởng đến những người xung quanh. Điều này vừa là một sự bất ngờ, vừa là một trách nhiệm vô hình. Hắn không muốn trở thành một lãnh tụ, không muốn gánh vác số phận của người khác. Mục tiêu của hắn vẫn là tu hành vì bản thân, vì sự thấu triệt chân lý. Nhưng dường như, khi một người kiên định với "đạo" của mình đến mức tận cùng, thì "đạo" ấy sẽ tự động tỏa sáng, thu hút những người đồng điệu.

Những tu sĩ trẻ tuổi lặng lẽ theo sau, hình ảnh họ dần mờ ảo trong ánh chiều tà. Đây có thể chỉ là khởi đầu của một làn sóng mới, nơi nhiều người sẽ tìm đến Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải như một công pháp, mà như một triết lý sống, một con đường tu hành khác biệt. Sự kiên định của Lục Trường Sinh trong việc không lãnh đạo có thể sẽ bị thử thách khi các thế lực khác lợi dụng hoặc gây áp lực lên những "người theo đạo" của hắn. Nhưng hắn biết, dù có bất kỳ phong ba bão táp nào, đạo tâm của hắn sẽ không hề thay đổi. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, âm thầm, bền bỉ, và đầy hy vọng, trên con đường mà hắn đã chọn. Bởi vì, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn nhìn về phía xa, nơi dòng sông Thanh Thủy Giang uốn lượn vào bóng tối, nơi tương lai còn chưa định hình, nhưng đạo của hắn, đã rõ ràng như ánh trăng rằm.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free