Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 523: Thâm Sơn Cổ Cốc: Tiếng Vọng Đạo Nguyên

Lục Trường Sinh đứng đó, giữa phế tích của một nền văn minh đã lụi tàn, dưới ánh sáng xanh lục ma quái còn sót lại của ma khí cổ xưa. Hắn đã lĩnh hội sâu sắc ý nghĩa của sự suy vong, không phải từ một kẻ địch bên ngoài mà từ chính sự biến chất của Đạo nguyên thủy. Tấm bia đá nứt vỡ kia đã mở ra cho hắn một cánh cửa tri thức, một cái nhìn bao quát hơn về chu kỳ hưng thịnh và suy tàn của vạn vật. Hắn nhận ra, Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là một mảnh ghép trong bức tranh lớn lao của sự hỗn loạn, một triệu chứng của căn bệnh đã ăn sâu vào thiên địa từ thuở hồng hoang. Để thực sự cứu vãn Cửu Thiên Linh Giới, không thể chỉ đơn thuần là diệt trừ tà ma, mà phải tìm đến tận gốc rễ của sự biến chất, phải hiểu rõ và cân bằng lại Đạo nguyên thủy.

Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển, thanh lọc không ngừng, không chỉ chống lại sự ăn mòn của ma khí cổ mà còn giúp hắn dung nạp những tri thức cổ xưa, những cảm xúc bị lãng quên của Người Ghi Chép. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự bất lực của một thời đại, nhưng cũng cảm nhận được ngọn lửa kiên định, không ngừng tìm kiếm chân lý của vị triết gia kia. Đạo tâm hắn, sau những cuộc va chạm và đối mặt với nỗi sợ hãi nguyên thủy, nay càng thêm vững như bàn thạch.

"Sự suy tàn của Đạo... không phải là ngẫu nhiên, mà là một quy luật," Lục Trường Sinh lẩm bẩm, giọng nói trầm hẳn xuống, đầy chiêm nghiệm. "Người ghi chép này đã thấy gì? Tri thức này, có thể là chìa khóa." Hắn nhận ra rằng, Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là một biểu hiện của căn bệnh đó, một triệu chứng của sự mất cân bằng đã tồn tại từ hàng vạn năm. Để chữa trị căn bệnh này, không thể chỉ đơn thuần là tiêu diệt Ma Quân Huyết Ảnh, mà phải hiểu rõ nguồn gốc sâu xa của sự biến chất, phải tìm ra cách để cân bằng lại Đạo nguyên thủy. Hắn tập trung tinh thần, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận và hấp thu những tàn dư tri thức từ bia đá. Hắn không chỉ đọc, mà là cảm nhận, là sống lại những gì Người Ghi Chép đã trải qua. Hắn cảm thấy nỗi tuyệt vọng của một nền văn minh đứng trước bờ vực sụp đổ, sự bất lực của những tu sĩ mạnh mẽ nhất khi chứng kiến linh khí của thế giới biến chất. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự kiên định, sự không ngừng tìm kiếm chân lý của Người Ghi Chép. Manh mối về 'Người Ghi Chép' cổ đại này đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là một hình ảnh mơ hồ, mà là một dấu ấn cụ thể, một chỉ dẫn rõ ràng đến 'Cổ Thư Sinh' nguyên thủy, hoặc một di sản tri thức to lớn hơn mà ông đã để lại. Tri thức này không chỉ là về lịch sử, mà còn là về triết lý sâu sắc về Đạo, về sự hưng vong của thiên địa, và cách để một tu sĩ có thể đứng vững giữa đại thế biến thiên.

Lục Trường Sinh khắc sâu vào tâm trí hình ảnh và thông điệp mà tấm bia đá mang lại. Hắn không còn cảm thấy mơ hồ về con đường phía trước. Sự ô nhiễm ma khí cổ đại trong di tích này đã cho hắn thấy Ma Quân Huyết Ảnh không phải là nguồn gốc duy nhất của tà ác, mà chỉ là một phần của một chu kỳ hủy diệt lớn hơn, có thể có một thế lực hoặc quy luật cổ xưa hơn đứng đằng sau. Điều này khiến gánh nặng trên vai hắn càng thêm nặng nề, nhưng cũng khiến ý chí hắn càng thêm kiên định. Hắn đứng đó, giữa đống đổ nát của một thời đại đã mất, dưới ánh sáng xanh lục ma quái. Đạo tâm hắn vững vàng hơn bao giờ hết, không bị ma khí ăn mòn, không bị sự suy tàn làm lung lay. Hắn đã hiểu rõ hơn về mối liên hệ giữa 'Đạo' và 'thiên hạ' theo một cách cổ xưa, thấu triệt hơn về quy luật hưng vong của vũ trụ.

“Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Nhưng Đạo, dù có biến thiên, vẫn luôn có con đường để tìm về bản nguyên,” Lục Trường Sinh khẽ nhủ. Hắn biết, con đường tìm kiếm Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh sẽ còn nhiều gian nan, nhưng với tri thức mới này, với sự kiên định của Tàn Pháp Cổ Đạo, hắn đã có thêm một bước tiến vững chắc. Hắn sẽ tiếp tục đi, tìm kiếm những tri thức đã bị lãng quên, để tháo gỡ nút thắt trong lòng và để chuẩn bị cho trận chiến định mệnh sắp tới. Ánh mắt hắn hướng về phía trước, nơi những bí ẩn cổ xưa vẫn còn đang chờ đợi, và nơi con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, không hề có hồi kết.

***

Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình đơn độc qua Cổ Hoang Sơn Mạch rộng lớn, nơi những ngọn núi hùng vĩ vươn cao chót vót, chạm tới tầng mây, và những cây cổ thụ khổng lồ che phủ bầu trời, tạo thành một tán rừng xanh thẫm bất tận. Mỗi bước chân của hắn đều như đang giẫm lên tấm thảm của thời gian, xuyên qua những kỷ nguyên đã qua. Con đường gập ghềnh, hiểm trở, đôi khi là những vách đá dựng đứng, đôi khi là những khe nứt sâu hun hút. Nhưng Lục Trường Sinh không hề nản lòng, ánh mắt trầm tĩnh, không ngừng quan sát. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không chỉ giúp hắn chống lại những tàn dư ma khí cổ mà còn nhạy bén cảm ứng những luồng linh khí nguyên thủy đang cuộn trào trong lòng đất, dẫn lối hắn đi sâu hơn vào vùng đất hoang sơ này.

Tiếng gió hú qua khe núi và rừng cây cổ thụ tạo nên những bản giao hưởng hoang dã, hòa lẫn với tiếng gầm rú của yêu thú từ xa vọng lại, tiếng suối reo róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong, và tiếng chim chóc cổ xưa hót líu lo trên những cành cây cao vút. Mùi đất rừng nguyên thủy ẩm ướt, mùi cây cỏ dại tươi mát, và hương hoa rừng cổ thụ thoang thoảng xen lẫn với mùi nồng của rêu và đá, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí trong lành, tinh khiết đến lạ thường, khác hẳn với sự nặng nề, ô trọc của linh khí đã bị biến chất ở thời đại hắn. Mỗi hơi thở đều mang theo năng lượng dồi dào, thanh lọc phổi và tâm trí hắn, khiến tinh thần hắn sảng khoái, minh mẫn hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, sự tinh khiết ấy cũng đi kèm với một cảm giác hoang dã, nguy hiểm tiềm tàng. Những linh thú cổ đại ẩn mình trong rừng sâu, với sức mạnh và bản năng nguyên thủy, không hề thua kém bất kỳ cường giả nào mà hắn từng đối mặt. Lục Trường Sinh phải luôn thận trọng, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm ứng, tránh né những vùng lãnh địa nguy hiểm, hoặc đôi khi, hắn chỉ đơn giản là đứng yên, hòa mình vào thiên nhiên, để những con thú khổng lồ kia lướt qua mà không hề hay biết đến sự hiện diện của hắn. Hắn không muốn gây hấn, mục tiêu của hắn là tìm kiếm tri thức, không phải là chiến đấu để chứng tỏ sức mạnh.

Hắn cảm nhận được sự hoang dã, nguyên thủy của thế giới này, khác hẳn với sự 'ô nhiễm' linh khí ở thời đại của mình, nơi mà linh khí đã bị pha tạp bởi vô số tạp chất và lòng tham của con người. Càng đi sâu, linh khí càng thuần khiết và dồi dào, khiến tinh thần hắn sảng khoái, nhưng cũng nhận ra sự nguy hiểm tiềm tàng từ những linh thú cổ đại chưa từng thấy. Có lúc, hắn bắt gặp một thân cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức phải hàng chục người ôm không xuể, tán lá xòe rộng như một mái vòm che kín cả một khu rừng nhỏ. Linh khí từ thân cây này tỏa ra đặc quánh, tạo thành những dải sương mù màu lục nhạt lượn lờ xung quanh. Lục Trường Sinh chậm rãi đến gần, đặt tay lên thân cây, cảm nhận sự sống vĩ đại đang chảy bên trong. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo tự động vận chuyển, dung hòa với linh khí của cây cổ thụ, và một dòng tri thức mơ hồ nhưng mạnh mẽ truyền vào tâm trí hắn. Đó là những ký ức về sự sinh trưởng qua hàng triệu năm, về sự kiên cường của thiên nhiên, về chu kỳ sinh diệt của vạn vật.

"Linh khí nguyên thủy... nó không chỉ là sức mạnh, mà còn là bản thể của Đạo," Lục Trường Sinh trầm ngâm. "Ở đây, Đạo chưa bị chia cắt, chưa bị làm ô nhiễm bởi dục vọng và tranh chấp." Hắn thấu hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của sự "bản nguyên" mà hắn đang tìm kiếm. Con đường tu hành của hắn, vốn dĩ đã đi ngược lại với xu thế chạy theo sức mạnh và tốc độ, lại càng phù hợp với môi trường này. Tàn Pháp Cổ Đạo, với khả năng ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, chính là tấm khiên vững chắc nhất, giúp hắn không bị lạc lối giữa dòng chảy linh khí hỗn loạn và những cám dỗ từ sức mạnh nguyên thủy.

Nhiều ngày trôi qua, mặt trời mọc rồi lặn, nhuộm vàng đỉnh núi rồi chìm vào màn đêm sâu thẳm. Lục Trường Sinh không còn biết mình đã đi bao xa, chỉ biết rằng mỗi bước chân đều đưa hắn đến gần hơn với một điều gì đó vĩ đại và cổ xưa. Đôi khi, hắn dừng lại bên một dòng suối trong vắt, ngồi thiền định dưới ánh trăng, lắng nghe tiếng vọng của núi rừng, để tâm hồn mình hòa vào cùng vạn vật. Sự mệt mỏi thể xác là không thể tránh khỏi, nhưng tinh thần hắn lại càng thêm minh mẫn và kiên định. Nỗi lo lắng về Ma Quân Huyết Ảnh và sự hỗn loạn của thời đại hắn vẫn còn đó, nhưng không còn đè nặng lên tâm trí hắn một cách mù quáng. Thay vào đó, hắn cảm thấy một sự bình tĩnh lạ thường, một niềm tin sâu sắc rằng tri thức hắn tìm kiếm sẽ là chìa khóa. Hắn đang tìm kiếm sự khai sáng, không chỉ cho bản thân, mà còn cho cả thiên hạ. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận," hắn tự nhủ, ánh mắt kiên định hướng về phía chân trời, nơi những đỉnh núi cao nhất đang ẩn hiện trong sương khói. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến."

***

Sau nhiều ngày miệt mài trong rừng sâu, vượt qua vô số hiểm trở và những vùng đất hoang sơ, Lục Trường Sinh Sinh cuối cùng cũng phát hiện một con đường mòn nhỏ. Con đường này không phải do con người tạo ra, mà là một lối đi tự nhiên, bị che khuất bởi vô số dây leo cổ kính quấn quýt và những tảng đá rêu phong sừng sững, hòa mình hoàn toàn vào màu xanh thẫm của rừng già. Nếu không phải Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng rung động, chỉ dẫn một luồng linh khí cổ xưa đặc biệt, hắn có lẽ đã bỏ qua nó.

Hắn thận trọng bước lên con đường mòn, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, như sợ làm xáo trộn sự yên tĩnh ngàn đời của nơi đây. Con đường dẫn hắn đi sâu vào một thung lũng bí ẩn, ẩn mình giữa những vách núi đá vôi cao vút, sừng sững như những bức tường thành tự nhiên. Càng đi sâu vào thung lũng, sương mù linh khí càng trở nên dày đặc, huyền ảo, bao phủ mọi thứ trong một màn sương mờ ảo, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo, hư ảo như chốn bồng lai tiên cảnh. Ánh hoàng hôn, đã yếu ���t sau những tán cây cổ thụ khổng lồ, giờ đây chỉ còn là những vệt sáng vàng cam yếu ớt, nhuộm một màu lung linh lên những vách đá rêu phong, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa thanh tịnh.

Lục Trường Sinh hít thở sâu, cảm nhận linh khí thuần khiết đến mức gần như đặc quánh trôi nổi trong không khí. Nó không còn là linh khí hoang dã và hỗn loạn như ở bên ngoài Cổ Hoang Sơn Mạch, mà là một dòng chảy êm đềm, thanh bình, mang theo một năng lượng cổ xưa, tĩnh lặng. Mùi trầm hương thanh nhẹ, thoang thoảng trong không khí, không biết từ đâu bay đến, hòa quyện với mùi đất rừng ẩm ướt và hương hoa dại lạ lẫm, tạo nên một cảm giác an nhiên đến lạ thường. Hắn cảm thấy mọi mệt mỏi của chặng đường dài tan biến, chỉ còn lại sự thanh thản trong tâm hồn.

Trung tâm thung lũng là một hồ nước trong vắt, tĩnh lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời đang dần chuyển màu tím sẫm của hoàng hôn. Mặt hồ không một gợn sóng, nước trong đến mức có thể nhìn thấy tận đáy, nơi những viên đá cuội lấp lánh và những loài thủy sinh cổ xưa đang vươn mình. Cạnh hồ nước, một kiến trúc cổ kính hiện ra trong màn sương mờ ảo. Đó không phải là một tòa tháp hùng vĩ hay một cung điện tráng lệ, mà là một quán nhỏ, làm từ gỗ đá mộc mạc, hòa mình hoàn toàn vào thiên nhiên. Những cột gỗ cổ kính đã ngả màu thời gian, những bức tường đá phủ đầy rêu phong, và mái ngói xám xịt bị dây leo xanh mướt bao phủ, khiến nó như một phần hữu cơ của ngọn núi, chứ không phải là một công trình do con người tạo ra.

Những cây cổ thụ khổng lồ, thân cây to lớn đến mức ba bốn người ôm không xuể, vươn cao che kín cả bầu trời phía trên quán, tán lá xanh thẫm tạo thành một vòng tròn bao bọc, bảo vệ nơi này khỏi mọi sự nhòm ngó từ bên ngoài. Có những cây mà Lục Trường Sinh chưa từng thấy trong sách vở hay truyền thuyết, với những bông hoa nở rộ giữa đêm, phát ra ánh sáng dịu nhẹ như những vì sao trên mặt đất. Đây chính là 'Thanh U Cổ Quán' mà hắn tìm kiếm, nơi ẩn cư bí ẩn của hai vị hiền triết cổ đại.

Lục Trường Sinh đứng lặng một hồi, chiêm ngưỡng vẻ đẹp thanh bình và cổ kính của nơi này. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng hòa ái, tỏa ra từ trong quán. Đó là năng lượng của Đạo, của tri thức, của sự tĩnh lặng. Hắn không vội vàng tiến vào, mà đứng đó, hít thở sâu, để tâm hồn mình thật sự an tĩnh, để hòa mình vào không gian thiêng liêng này. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, cộng hưởng với linh khí nguyên thủy xung quanh, tạo nên một vòng xoáy năng lượng nhẹ nhàng. Hắn cảm thấy mình như một hạt bụi, nhưng lại là một hạt bụi được kết nối với vạn vật.

Cảm giác mát mẻ của sương đêm, sự trong lành của linh khí, sự ẩm ướt của rêu phong, và sự tĩnh lặng tuyệt đối của nơi đây khiến hắn cảm thấy như đang trở về với bản nguyên của chính mình. Những âm thanh của thế giới bên ngoài, những tiếng ồn ào của tranh chấp, của dục vọng, tất cả đều bị bỏ lại phía sau những vách núi cao ngất. Ở đây, chỉ còn lại Đạo, và con đường tìm kiếm Đạo. Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn sáng lên một tia kiên định. Hắn biết, đây chính là nơi hắn cần đến. Hắn chậm rãi bước đi, nhẹ nhàng như một làn gió, tiến về phía Thanh U Cổ Quán, nơi bí ẩn đang chờ đợi được khám phá, nơi những tri thức cổ xưa đang chờ đợi được truyền thụ.

***

Đêm khuya, sau khi Lục Trường Sinh đã tìm được Thanh U Cổ Quán và tĩnh tâm một lúc bên bờ hồ, hắn nhẹ nhàng bước qua cánh cổng gỗ cũ kỹ, không khóa, không chốt. Bên trong quán, một không gian rộng lớn hiện ra, dường như được mở rộng bởi một loại trận pháp cổ xưa nào đó, tách biệt hoàn toàn với không gian bên ngoài. Sương mù linh khí dày đặc vẫn bao phủ, nhưng bên trong quán, nó lại mang một màu sắc khác, ấm áp và dịu dàng hơn, được thắp sáng bởi những ngọn đèn dầu cổ xưa tỏa ra ánh sáng lung linh, huyền ảo.

Một bên của quán là một thư phòng rộng lớn, với vô số giá sách cao chất ngất, làm từ gỗ cây cổ thụ, xếp kín những điển tịch cổ xưa. Những cuốn sách ấy không phải là những bản sao chép mới, mà là những cuốn da thú, thẻ tre, hoặc giấy cổ đã ngả màu thời gian, tỏa ra một mùi hương đặc trưng của giấy cũ và linh khí cổ xưa. Trên một chiếc bàn gỗ lớn giữa thư phòng, một vị thư sinh đang ngồi, áo vải cũ kỹ, tóc búi cao gọn gàng, tay lật từng trang sách cũ kỹ. Đó chính là Cổ Thư Sinh. Vẻ ngoài của ông nho nhã, thanh tao, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như biển cả, tập trung cao độ vào những dòng chữ cổ. Ông không ngẩng đầu lên, như thể đã biết Lục Trường Sinh sẽ đến, và sự xuất hiện của hắn không làm gián đoạn dòng suy nghĩ của ông. Khí chất uyên bác, trầm mặc tỏa ra từ ông khiến Lục Trường Sinh cảm thấy một sự kính trọng sâu sắc.

Bên kia, trong một khoảng sân rộng rãi, lát đá cuội, dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua những tán cây cổ thụ, một lão nhân đang đứng. Râu tóc ông bạc phơ, lưng hơi còng, nhưng dáng vẻ lại toát lên một sự thanh thoát kỳ lạ. Ông mặc áo vải thô giản dị, tay nắm chặt một thanh mộc kiếm, đứng bất động như một bức tượng điêu khắc tinh xảo. Đó là Kiếm Lão Nhân. Khí chất sắc bén như kiếm ẩn chứa trong ông, không hề phô trương, nhưng lại khiến không gian xung quanh dường như đông cứng lại. Ánh sáng từ những ngọn đèn dầu không chạm tới được ông, như thể ông thuộc về một thế giới khác, một cõi tĩnh lặng tuyệt đối.

Cả hai vị tiền bối đều không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Lục Trường Sinh, như thể đã chờ đợi hắn từ rất lâu. Lục Trường Sinh cảm nhận được một sự uyên bác và sức mạnh cổ xưa từ cả hai, vượt xa những gì hắn từng biết về tu sĩ. Đây không phải là sức mạnh của tu vi cao thâm, mà là sức mạnh của Đạo đã được lĩnh hội đến tận cùng.

Lục Trường Sinh cung kính hành lễ, cúi đầu thật sâu trước hai vị tiền bối. "Tiền bối, vãn bối Lục Trường Sinh, mạo muội cầu kiến để tìm hiểu Đạo nguyên thủy, mong tiền bối chỉ giáo." Giọng hắn trầm tĩnh, không một chút khoa trương, phản ánh đúng đạo tâm kiên định của hắn.

Cổ Thư Sinh vẫn không ngẩng đầu, ánh mắt vẫn dán vào trang sách cổ, nhưng giọng nói ông lại vang lên, trầm ấm và đầy triết lý, như thể đã biết trước mọi điều. "Khách phương xa, cuối cùng cũng tìm đến." Lời nói của ông nhẹ nhàng, nhưng lại chứa đựng một hàm ý sâu xa, như thể hắn đã là một phần của câu chuyện từ rất lâu. "Lịch sử là tấm gương phản chiếu tương lai, kẻ biết nhìn mới thấy."

Kiếm Lão Nhân, lúc này mới từ từ mở mắt. Đôi mắt ông không còn vẻ lạnh lùng như trong tưởng tượng của Lục Trường Sinh, mà lại sắc bén như kiếm, nhưng lại ẩn chứa một sự thấu hiểu và chút cô độc của người đã trải qua vô số năm tháng cảm ngộ kiếm đạo. Ông nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, ánh mắt như xuyên thấu mọi bí mật, mọi trăn trở trong tâm hồn hắn. "Đạo tâm kiên cố... nhưng còn thiếu một mảnh ghép." Giọng ông khàn khàn, trầm thấp, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sức nặng khó tả. "Kiếm có thể đoạn vật, nhưng đạo tâm mới định hướng vạn vật."

Lục Trường Sinh không hề ngạc nhiên trước những lời nói của hai vị tiền bối. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều này. Hắn biết họ không phải là những tu sĩ bình thường, mà là những người đã đạt đến một cảnh giới mà hắn còn chưa thể tưởng tượng. "Vãn bối đã chứng kiến sự suy tàn của Đạo, sự ô nhiễm của linh khí, và sự trỗi dậy của ma khí cổ xưa. Vãn bối cảm thấy gánh nặng của thiên hạ, của sinh linh, nhưng lại bất lực trước sự hỗn loạn ấy." Hắn không giấu giếm nỗi trăn trở về Ma Quân Huyết Ảnh và sự hỗn loạn của thời đại hắn, về những gì hắn đã chứng kiến trong U Minh Cổ Địa và từ tấm bia đá cổ. "Vãn bối muốn tìm hiểu nguồn gốc của sự biến chất, tìm cách để cân bằng lại Đạo nguyên thủy, để không chỉ cứu vãn thế giới của mình, mà còn để hoàn thiện con đường tu hành của chính mình."

Cổ Thư Sinh khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn Lục Trường Sinh. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Ngươi đã đi một chặng đường dài, Lục Trường Sinh. Mảnh ghép còn thiếu của ngươi, không phải là sức mạnh, mà là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về mối liên kết giữa Đạo và thiên hạ, giữa bản nguyên và biến chất."

Kiếm Lão Nhân gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn dán vào Lục Trường Sinh. "Sự tinh khiết của linh khí nguyên thủy ở đây đã cộng hưởng với Tàn Pháp Cổ Đạo của ngươi. Công pháp đó, e rằng có nguồn gốc từ thời đại này, là chìa khóa để đối phó với những loại năng lượng tà ác nhất, cũng như để tìm ra bản nguyên của Đạo." Lời nói của ông khẳng định những gì Lục Trường Sinh đã mơ hồ cảm nhận. Sự chấp nhận của hai vị hiền triết đối với hắn, không hề ngạc nhiên và những lời chào hỏi đầy hàm ý, cho thấy họ đã biết hoặc cảm nhận được sự đặc biệt của hắn và vai trò của Tàn Pháp Cổ Đạo. Họ không chỉ là những người gác đền của tri thức, mà còn là những người khai sáng, những người đã chờ đợi một người như hắn đến.

Lục Trường Sinh đứng đó, giữa ánh sáng dịu nhẹ của cổ quán, giữa tri thức vô biên của Cổ Thư Sinh và kiếm ý sắc bén của Kiếm Lão Nhân. Hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một niềm hy vọng mãnh liệt. Con đường tìm kiếm của hắn mới chỉ bắt đầu, và còn nhiều điều cần phải lĩnh hội, nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Sự thâm thúy và uyên bác của Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh ở thời Vạn Cổ Khai Thiên cho thấy họ không chỉ là những nhân vật bình thường mà là những 'người gác đền' hoặc 'người khai sáng' của các Đạo lớn, và việc Lục Trường Sinh gặp họ sẽ mang lại những tri thức mang tính đột phá. Lời nói của Kiếm Lão Nhân về 'một mảnh ghép còn thiếu' trong đạo tâm Lục Trường Sinh gợi ý rằng hành trình tìm kiếm của hắn mới chỉ bắt đầu và còn nhiều điều cần phải lĩnh ngộ. Với sự chỉ dẫn của các tiền bối cổ đại này, Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn chắc chắn sẽ được tôi luyện và phát triển mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây chính là nơi mà hắn có thể tìm thấy lời giải đáp cho những trăn trở của mình, nơi hắn có thể hoàn thiện đạo tâm, để đủ sức đứng vững giữa đại thế biến thiên. Ánh mắt hắn hướng về phía hai vị tiền bối, đầy vẻ cầu thị và kiên định.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free