Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 526: Tĩnh Tâm Quan Chiêm: Đạo Vô Nhị Nguyên

Màn đêm buông xuống Thanh U Cổ Quán, mang theo thứ sương lạnh nguyên thủy và linh khí dồi dào, đã chứng kiến một Lục Trường Sinh hoàn toàn mới. Hắn không còn là người phàm nhân mang nặng trăn trở về trách nhiệm và sự ích kỷ, mà đã trở thành một tu sĩ với đạo tâm được soi rọi bởi ánh sáng của chân lý: tu hành vì bản thân, chính là tu hành vì thiên hạ. Đạo của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là một công pháp đơn thuần, mà là một cội rễ vững bền, đủ sức chống chọi phong ba bão táp, đủ sức nuôi dưỡng một thân cây đại thụ vươn mình che chở muôn loài. Ánh mắt hắn sáng rực niềm tin, như vì tinh tú mới mọc giữa bầu trời đêm vô tận. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng giờ đây, hắn đã tìm thấy la bàn của chính mình.

Bình minh đầu tiên sau đêm chiêm nghiệm ấy ló dạng trên Bạch Vân Quan, mang theo vẻ đẹp thoát tục của một cõi tiên cảnh. Linh khí nguyên thủy của Vạn Cổ Khai Thiên vẫn còn nồng đậm trong từng làn sương mai, bảng lảng vương trên những đỉnh núi cao vút, tạo thành biển mây trắng bồng bềnh, vô tận. Kiến trúc của Bạch Vân Quan đơn sơ mà trang nhã, ẩn mình giữa mây trời, những mái ngói xám rêu phong, những bức tường gỗ trầm mặc, hòa quyện tuyệt đối với thiên nhiên hùng vĩ. Tiếng gió thổi vi vút qua mây, mang theo âm thanh trong trẻo của những chiếc chuông gió treo nơi mái hiên, ngân nga như lời tụng kinh của đất trời. Đâu đó, tiếng chim hót lảnh lót vọng lại từ những cánh rừng cổ thụ ẩn sâu trong thung lũng, điểm xuyết vào bức tranh thanh tịnh. Mùi trầm hương dịu nhẹ từ điện thờ thoảng bay trong không khí trong lành, tinh khiết, xua tan mọi tạp niệm, khiến tâm hồn con người trở nên tĩnh tại.

Lục Trường Sinh ngồi thiền định trên một tảng đá phẳng phiu, nhẵn bóng, nằm trên một vách núi cheo leo nhìn ra biển mây. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó tả. Bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm giản dị, không hoa văn, nhưng lại toát lên vẻ thanh thoát, hòa mình vào màu sương khói mờ ảo. Đôi mắt hắn khép hờ, hàng mi dài khẽ rung động theo từng nhịp thở đều đặn. Toàn bộ cơ thể hắn, từ tóc đến gót chân, dường như đã hòa làm một với không gian xung quanh, trở thành một phần của sương mù, của linh khí nguyên thủy dày đặc đang luân chuyển. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển chậm rãi, không ồ ạt, không phô trương, nhưng lại mang một sự kiên cố, bền bỉ đến kinh ngạc. Từng luồng linh khí tinh khiết từ Vạn Cổ Khai Thiên ồ ạt tràn vào cơ thể hắn, không phải bị ép buộc, mà như được dẫn dắt bởi một sợi dây vô hình, một sự cộng hưởng tự nhiên. Chúng đi qua kinh mạch, thâm nhập vào đan điền, rồi hòa vào đạo tâm, gột rửa, củng cố từng chút một. Nhưng tâm trí hắn, dù đang điều khiển công pháp, lại không hoàn toàn chìm đắm trong tu luyện. Hắn tĩnh lặng, quan sát.

Hắn lắng nghe tiếng gió thì thầm những câu chuyện cổ xưa của mây trời, tiếng chuông gió ngân nga khúc ca của sự vô thường. Hắn hít thở mùi hương của trầm, của sương sớm, của linh khí nguyên thủy, cảm nhận sự thanh khiết len lỏi vào từng tế bào. Hắn mở mắt, ánh nhìn trầm tư dõi theo những đỉnh núi cao vút, những áng mây trắng bồng bềnh như những dòng sông bạc chảy qua thung lũng. Trong cái khoảnh khắc giao thoa giữa không gian và thời gian ấy, hắn cảm nhận được sự tồn tại của Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh, dù không thấy bóng dáng. Hai vị tiền bối, giống như những ngọn núi kia, không cần phải nói, không cần phải phô trương, chỉ cần tồn tại đã đủ để tạo nên một khí trường thâm sâu, một triết lý sống. Lục Trường Sinh không còn vội vã tìm kiếm câu trả lời trực tiếp từ họ, bởi hắn đã hiểu rằng, đôi khi, câu trả lời nằm ở chính sự quan sát, ở chính sự chiêm nghiệm về cách họ sống, cách họ tồn tại.

"Đại Đạo vô hình, sinh dưỡng vạn vật," Lục Trường Sinh thầm nhủ. "Chẳng phải đó chính là ý nghĩa của Tàn Pháp Cổ Đạo sao? Không phô trương sức mạnh, mà củng cố cội rễ, dưỡng nuôi bản nguyên." Hắn cảm nhận Tàn Pháp Cổ Đạo trong mình ngày càng trở nên bền chặt, không phải là một công pháp để tranh hùng đoạt lợi, mà là một triết lý để sống, để tồn tại, để hòa mình vào vạn vật. Cái cảm giác kết nối với bản nguyên của Cửu Thiên Linh Giới ngày càng rõ ràng. Linh khí nguyên thủy như một dòng máu cổ xưa, chảy trong huyết quản của vũ trụ, và Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, giống như một điểm tựa, một kênh dẫn, giúp hắn hòa mình vào dòng chảy ấy. Sự lĩnh ngộ về "Đạo vô nhị nguyên" đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm thức hắn, cho phép hắn nhìn thấy sự liên kết giữa mọi thứ, giữa cái tôi nhỏ bé và cái Đại Đạo vô cùng. Hắn đã từng nghĩ rằng tu hành là để trở nên mạnh mẽ, để đối chọi với tai ương. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, tu hành còn là để trở nên kiên định, để trở thành một phần của dòng chảy tự nhiên, để không bị cuốn trôi mà vẫn có thể định hướng, để không bị tha hóa mà vẫn có thể ảnh hưởng. Sự thanh thản và kiên định ngập tràn trong tâm hồn hắn, như một tảng đá ngàn năm, vững vàng bất biến giữa phong ba.

***

Khi vầng thái dương lên cao, xua tan dần những làn sương mỏng manh, Bạch Vân Quan hiện ra rõ nét hơn, khoác lên mình vẻ đẹp rực rỡ dưới ánh nắng ban trưa dịu nhẹ. Lục Trường Sinh rời khỏi tảng đá thiền định, bước chân nhẹ nhàng không gây một tiếng động, như một cái bóng hòa mình vào cảnh vật. Hắn đi về phía một khu vườn nhỏ nằm khuất sau vách đá, nơi có tiếng động lách cách rất khẽ, như tiếng đất đá được xới lên. Đó là khu vườn của Kiếm Lão Nhân.

Kiếm Lão Nhân, với mái tóc bạc phơ như tuyết và tấm lưng hơi còng, đang tỉ mẩn chăm sóc một luống hoa dại. Ông không cầm bất kỳ một thanh kiếm nào, cũng không thi triển bất kỳ thần thông cao siêu nào. Trong tay ông chỉ có một cái cuốc nhỏ bằng gỗ và đất, và đôi bàn tay gầy guộc nhưng đầy mạnh mẽ. Mỗi động tác của ông đều chậm rãi, nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh nội tại phi thường. Khi ông cúi người, khi ông nhấc tay, khi ông xới đất, hay thậm chí chỉ là một hơi thở ra, Lục Trường Sinh đều cảm nhận được một dòng linh khí vô hình, tinh tế, hòa cùng động tác của ông. Dòng linh khí ấy không phải để tấn công, không phải để phá hủy, mà để dưỡng cây, để dưỡng đất, để dưỡng vật. Nó lan tỏa ra xung quanh, bao bọc lấy những bông hoa dại, những cây cỏ nhỏ bé, như một làn hơi ấm áp của sự sống. Những cánh hoa dại, đủ màu sắc, không rực rỡ như hoa trong vườn thượng uyển, nhưng lại mang vẻ đẹp kiên cường, thuần khiết của tự nhiên, như được ban phước bởi bàn tay của Kiếm Lão Nhân.

Lục Trường Sinh đứng từ xa, nép mình sau một gốc tùng cổ thụ, lặng lẽ quan sát. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Kiếm Lão Nhân cầm kiếm chém phá càn khôn trước đây giờ đây đã bị thay thế bằng hình ảnh một lão nhân an nhiên tự tại chăm sóc hoa dại. "Kiếm có thể đoạn vật, nhưng cũng có thể dưỡng vật," Lục Trường Sinh suy nghĩ. "Đạo của Kiếm Lão Nhân không còn là đạo của chiến đấu, đạo của tranh giành, mà là đạo của sự sống, của sự hài hòa, của sự cân bằng." Hắn cảm nhận được sự hòa hợp tuyệt đối giữa con người và tự nhiên, giữa hành động và tĩnh lặng. Kiếm Lão Nhân, một tu sĩ đạt đến đỉnh cao của kiếm đạo, có thể chém đứt tinh tú, nhưng lại chọn dùng đôi tay mình để vun trồng những sinh linh nhỏ bé nhất. Đó không phải là sự từ bỏ, mà là sự thăng hoa, sự lĩnh hội sâu sắc về ý nghĩa của sự tồn tại.

"Đại đạo vốn vô thường, nhưng bản tâm bất biến," Lục Trường Sinh chiêm nghiệm. "Kiếm Lão Nhân đã 'nhập thế' vào cái hành động chăm sóc vườn tược, nhưng 'xuất thế' khỏi sự chấp niệm về sức mạnh hay danh vọng. Đạo của ông ấy là sự dung hòa tuyệt đối, là kiếm mà không kiếm, là tồn tại mà không chấp trước." Tàn Pháp Cổ Đạo trong Lục Trường Sinh khẽ rung động, như thể nó đang cộng hưởng với cái "Đạo của dưỡng vật" mà hắn cảm nhận được từ Kiếm Lão Nhân. Công pháp của hắn, vốn dĩ là để củng cố bản thân, để trụ vững, giờ đây dường như được mở rộng thêm một tầng ý nghĩa mới: củng cố bản thân để có thể dưỡng nuôi, để có thể bảo vệ. Sự vững chắc không chỉ là để chống đỡ, mà còn là để làm nền tảng cho sự sinh sôi, nảy nở.

Lục Trường Sinh cảm thấy một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong lòng. Cái nhìn của hắn về thế giới, về tu hành, về trách nhiệm càng trở nên rõ ràng và toàn diện hơn. Một tu sĩ vĩ đại không nhất thiết phải là người đứng trên vạn vật, mà có thể là người hòa mình vào vạn vật, dùng sức mạnh của mình để nuôi dưỡng và bảo vệ, chứ không chỉ để chinh phục. Tiếng gió nhẹ nhàng lướt qua những tán lá, tiếng suối chảy róc rách đâu đó dưới thung lũng, cùng với mùi đất ẩm và hương hoa dại, tất cả như hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống, của sự tồn tại. Lục Trường Sinh đã nhìn thấy một hình mẫu, một con đường mà hắn có thể theo đuổi, một con đường không chỉ của sức mạnh, mà còn của sự trí tuệ và tình yêu thương.

***

Buổi chiều dần buông, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua những rặng mây, rải rác trên những mái nhà cổ kính của Bạch Vân Quan. Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình chiêm nghiệm của mình, bước đến thư phòng của Cổ Thư Sinh. Thư phòng không lớn, làm bằng gỗ đơn sơ, nhưng lại chất chứa vô vàn sách cổ. Những chồng sách cao ngất, những cuốn kinh thư đã ngả màu thời gian, nằm im lìm trên kệ, tỏa ra một mùi giấy cũ đặc trưng, pha lẫn chút hương thảo dược khô và trầm lắng. Không gian nơi đây yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, và tiếng lật sách khẽ khàng.

Cổ Thư Sinh ngồi ngay ngắn trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, mái tóc búi cao gọn gàng, bộ áo thư sinh cũ kỹ nhưng sạch sẽ. Đôi mắt ông không còn vẻ ưu tư của người tìm kiếm, mà thay vào đó là sự thanh thản của người đã tìm thấy. Tay ông cầm một cuốn sách cổ, những ngón tay gầy gò lướt nhẹ trên từng hàng chữ. Ông không đọc thành tiếng, chỉ lướt mắt qua, đôi lúc lại nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc chén sứ đơn giản đặt bên cạnh. Lục Trường Sinh đứng ở ngưỡng cửa, không quấy rầy, chỉ lặng lẽ quan sát.

Hắn cảm nhận được sự bao la của tri thức và lịch sử đang chảy trong tâm trí Cổ Thư Sinh. Cuốn sách trong tay ông có thể là một ghi chép về sự hưng vong của một triều đại, một công pháp thất truyền, hay một triết lý cổ xưa. Nhưng Cổ Thư Sinh không hề bị những câu chuyện thịnh suy, được mất làm lay động. Vẻ mặt ông bình thản như một dòng sông chứng kiến bao đổi thay của vạn vật, không giữ lại một chút gợn sóng nào. Ông không tìm kiếm những lời giải đáp cụ thể cho mọi vấn đề, mà ông tìm kiếm sự thấu hiểu, sự dung hòa giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Đối với ông, lịch sử không phải là một chuỗi sự kiện khô khan, mà là một tấm gương phản chiếu, một bài học sống động cho những ai biết nhìn, biết suy ngẫm.

"Tri thức không phải là gánh nặng, mà là đôi cánh," Lục Trường Sinh suy tư. "Lịch sử không phải là vết sẹo, mà là bài học." Hắn nhận ra, Cổ Thư Sinh đã 'nhập thế' vào dòng chảy của thời gian, vào vô số những câu chuyện hưng vong của thế gian thông qua những trang sách, nhưng lại 'xuất thế' khỏi những ràng buộc cảm xúc, khỏi sự chấp niệm về kết quả. Ông ấy không bị cuốn vào vòng xoáy của thị phi, của tranh giành, mà vẫn giữ được sự thanh tịnh của bản tâm. Cái gọi là "nhập thế" của Cổ Thư Sinh là nhập vào dòng chảy của tri thức, của sự thấu hiểu; còn "xuất thế" là xuất khỏi sự mê hoặc của danh lợi, của được mất. Đây chính là một hình thái khác của "Đạo vô nhị nguyên," một sự cân bằng tuyệt vời giữa sự hiểu biết sâu sắc và sự bình yên nội tại.

Tàn Pháp Cổ Đạo trong Lục Trường Sinh lại một lần nữa cộng hưởng. Hắn hiểu rằng, sự vững chắc của đạo tâm không chỉ đến từ việc tôi luyện linh lực hay bản lĩnh chiến đấu, mà còn đến từ sự lĩnh hội tri thức, từ việc hiểu rõ bản chất của vũ trụ, của nhân sinh. Việc Ma Quân Huyết Ảnh chuẩn bị cho đòn tấn công cuối cùng, muốn thống trị Cửu Thiên Linh Giới, và lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về 'người phá vỡ cục diện' ngày càng rõ ràng, không còn khiến hắn hoang mang như trước. Bởi vì giờ đây, hắn không chỉ thấy một cuộc chiến của sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của tri thức, của đạo lý. Và để phá vỡ cục diện, không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự thấu hiểu sâu sắc. Tàn Pháp Cổ Đạo, với sự kiên định của nó, sẽ là nền tảng để hắn tiếp thu và dung hòa mọi tri thức, để không bị lạc lối trong biển thông tin mênh mông, để giữ vững bản tâm trước mọi biến cố.

Mùi giấy cũ, mùi trà thơm, tiếng lật sách khẽ khàng, tất cả tạo nên một không gian tĩnh mịch, nơi thời gian dường như ngưng đọng. Lục Trường Sinh cảm thấy mình đã tìm thấy thêm một mảnh ghép quan trọng cho bức tranh Đạo của mình. Để có thể gánh vác thiên hạ, không chỉ cần sức mạnh để chống đỡ, không chỉ cần tình yêu thương để dưỡng nuôi, mà còn cần trí tuệ để thấu hiểu, để định hướng. Cổ Thư Sinh, với sự uyên bác và thanh thản của mình, đã chỉ cho hắn thấy con đường của trí tuệ, của sự tĩnh tại trong dòng chảy của thời gian.

***

Khi vầng thái dương từ từ lặn xuống phía tây, nhuộm vàng cả biển mây trắng thành một dải lụa rực rỡ sắc cam, đỏ, tím, Lục Trường Sinh bước lên đỉnh núi cao nhất của Bạch Vân Quan. Gió thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của độ cao và sự mênh mông của không gian. Hắn đứng đó, dáng người cô độc giữa đất trời, nhưng nội tâm lại chưa bao giờ kiên cố và đầy đủ đến thế.

Hắn nhắm mắt lại. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển mãnh liệt hơn bao giờ hết. Không còn là sự chậm rãi, mà là một dòng chảy mạnh mẽ, tuần hoàn không ngừng, nhưng vẫn giữ được sự vững chắc và kiên cố vốn có. Hắn không còn cố gắng phân tách 'bản thân' với 'thiên hạ', 'xuất thế' với 'nhập thế'. Những khái niệm tưởng chừng đối lập ấy giờ đây đã hòa quyện làm một trong đạo tâm của hắn, không còn ranh giới, không còn mâu thuẫn. Hắn nhận ra, sự vững chắc của đạo tâm, sự thanh tịnh của bản ngã, chính là nền tảng để có thể nhìn thấu mọi sự, để có thể gánh vác trách nhiệm mà không bị lu mờ, không bị cuốn trôi. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, vốn dĩ đã là đạo của sự cân bằng, của sự dung hòa, của sự kiên định. Nó là cội rễ, là gốc rễ của mọi hành động, mọi suy nghĩ, mọi sự tồn tại.

Linh khí nguyên thủy từ Vạn Cổ Khai Thiên, vốn dĩ dồi dào và tinh khiết, giờ đây không chỉ đi vào cơ thể hắn, mà còn lan tỏa ra xung quanh, như một lời đáp của thiên địa cho sự lĩnh ngộ sâu sắc của hắn. Hắn cảm thấy mình như một cây cổ thụ khổng lồ, rễ cắm sâu vào lòng đất, thân vươn cao chạm tới mây xanh, lá xum xuê đón nhận ánh nắng mặt trời. Hắn là một phần của thế giới, nhưng cũng là một trụ cột vững vàng. Hắn không cần phải hô hào cứu thế, không cần phải xưng bá thiên hạ. Hắn chỉ cần là chính mình, một Lục Trường Sinh với Tàn Pháp Cổ Đạo kiên cố, với đạo tâm thanh tịnh, đủ sức đứng vững trước mọi phong ba bão táp, đủ sức trở thành một ngọn hải đăng cho những linh hồn lạc lối.

"Tu hành vì bản thân, chính là tu hành vì thiên hạ," Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói chỉ vang vọng trong tâm thức, nhưng lại hùng hồn như tiếng chuông đại hồng. "Đạo vô nhị nguyên." Hắn đã tìm thấy một con đường, một con đường thực sự của riêng mình, vừa tĩnh lặng mà lại ẩn chứa sức mạnh vô biên, vừa dung hòa mà lại kiên định. Con đường này không chỉ là của một cá nhân, mà là của vạn vật, là của Đại Đạo.

Hắn mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm, rực rỡ một tia sáng của sự 'chân ngộ'. Ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhưng trong mắt hắn, một bình minh mới đã ló rạng. Mây vẫn trôi, gió vẫn thổi, nhưng Lục Trường Sinh đã không còn là người phàm trần đầy hoài nghi và trăn trở. Hắn là một tu sĩ, một người đi trên con đường của Đạo, con đường của sự dung hòa và kiên định. Sự lĩnh ngộ về 'Đạo vô nhị nguyên' và sự kết nối sâu sắc hơn với linh khí nguyên thủy của Vạn Cổ Khai Thiên báo hiệu Lục Trường Sinh sắp đạt đến một cảnh giới tu luyện cao hơn trong Tàn Pháp Cổ Đạo, có thể khai phá những khả năng tiềm ẩn mà trước đây hắn chưa từng biết đến. Việc Lục Trường Sinh dần hiểu được sự dung hòa giữa 'xuất thế' và 'nhập thế' qua Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh cho thấy hắn sẽ trở thành một hình mẫu lãnh đạo mới, không chỉ mạnh về sức mạnh mà còn về trí tuệ và đạo tâm, một ngọn hải đăng cho chính đạo trong cuộc chiến chống Ma Quân Huyết Ảnh. Cảm giác linh khí nguyên thủy cộng hưởng với Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh có thể là dấu hiệu cho thấy công pháp này có nguồn gốc sâu xa hơn, liên quan đến chính sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới.

Hắn đứng đó, mặc cho gió thổi tung tà áo, mặc cho bóng đêm dần bao phủ. Trong khoảnh khắc ấy, Lục Trường Sinh cảm thấy mình đã thực sự 'trưởng thành' trên con đường tu hành. Cái 'nguyên' của hắn đã được củng cố, cái 'bản ngã' của hắn đã được định hình. Hắn đã sẵn sàng cho bất kỳ thử thách nào, bởi vì giờ đây, hắn đã hiểu rằng, tất cả đều là một phần của Đạo.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free