Cửu thiên linh giới - Chương 528: Kiếm Ý Cổ Xưa: Chân Giải Đạo Kiếm
Sau những đêm dài chìm đắm trong dòng chảy vạn cổ của tri thức, Lục Trường Sinh bước ra khỏi am thất của Cổ Thư Sinh tại Bạch Vân Quan, tâm cảnh hắn tĩnh lặng như mặt hồ thu không gợn sóng, nhưng trong sâu thẳm lại dâng trào những luồng tư tưởng mới mẻ, mạnh mẽ như thác lũ. Linh khí nguyên thủy của Vạn Cổ Khai Thiên, vốn đã được hắn cảm nhận rõ rệt qua những cổ tịch, giờ đây như hòa quyện vào từng thớ thịt, mạch máu, từng tế bào trong cơ thể, tạo thành một giao hưởng vô hình cùng Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn cảm nhận được sự liên kết sâu sắc hơn bao giờ hết, như thể công pháp của mình không phải là thứ được tạo ra, mà là thứ đã luôn tồn tại, chờ đợi để được đánh thức, mang theo hơi thở của thời đại sơ khai.
Không khí sáng sớm tại Bạch Vân Quan trong lành và tinh khiết đến lạ, mang theo hơi sương mỏng tang vương vấn trên những mái ngói xám rêu phong. Tiếng gió thổi qua rặng thông già rì rào như lời tự sự của thời gian, tiếng chuông gió khẽ ngân nga nơi hiên chùa vọng lại, cùng với tiếng tụng kinh trầm bổng từ xa xa và tiếng chim hót lảnh lót trên cành cây cổ thụ, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh thanh tịnh, thoát tục. Mùi trầm hương thoang thoảng quyện trong không khí trong lành, xua tan đi mọi tạp niệm, mang đến cảm giác an yên đến lạ thường. Ánh sáng tự nhiên của bình minh vừa rạng, xuyên qua những tầng mây trắng bồng bềnh bao phủ, rải xuống mặt đất một vẻ mờ ảo, huyền hoặc, khiến cho cả không gian như lơ lửng giữa cõi hư vô.
Kiếm Lão Nhân, với dáng vẻ tiều tụy nhưng đôi mắt sắc như kiếm, đã chờ sẵn bên hiên. Ông vận bộ áo vải thô giản dị, râu tóc bạc phơ hòa vào màu sương sớm, lưng hơi còng nhưng lại toát ra một khí thế vững chãi, như một pho tượng đá cổ thụ đã trải qua vạn năm gió sương. Nhìn thấy Lục Trường Sinh bước ra, ánh mắt ông khẽ động, một nụ cười ẩn ý hiện lên trên khóe môi.
"Ngươi đã thấy gì trong dòng chảy vạn cổ, tiểu tử?" Giọng Kiếm Lão Nhân trầm ấm, mang theo sự từng trải của tháng năm, nhưng vẫn ẩn chứa một sự minh triết sâu sắc.
Lục Trường Sinh đứng lại, hít thở một hơi thật sâu, để luồng khí lạnh lẽo nhưng tinh khiết tràn ngập buồng phổi. Hắn thở ra một hơi dài, như trút bỏ gánh nặng của vạn kiếp luân hồi, ánh mắt trong trẻo lạ thường, không còn sự mơ hồ hay băn khoăn mà thay vào đó là một sự kiên định vững chắc. "Đạo có tuần hoàn, nhưng tâm không đổi. Vạn vật hưng vong, chỉ ý chí bất biến." Hắn cất giọng, chậm rãi nhưng đầy sức nặng, từng lời như khắc sâu vào không khí tĩnh mịch. "Những gì ta chiêm nghiệm được, không chỉ là sự khởi nguyên và tàn lụi của các đại đạo, của các chủng tộc, mà là sự trường tồn của một ý chí, một đạo tâm không bị lay chuyển bởi dòng chảy thời gian. Kẻ mạnh nhất không phải là kẻ có pháp lực cao nhất, mà là kẻ có đạo tâm kiên cố nhất, có thể đứng vững giữa mọi biến động của thiên địa."
Kiếm Lão Nhân nghe vậy, khẽ gật đầu nhẹ, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng. Ông không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ đưa tay chỉ về phía xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương mây, những đỉnh núi sắc nhọn như những lưỡi kiếm khổng lồ vươn lên tận trời xanh. "Vậy thì, hãy đi theo ta," ông nói, giọng điệu nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối từ. "Cổ Thư Sinh đã chỉ cho ngươi thấy dòng chảy của thời gian, những chu kỳ hưng vong của vũ trụ. Còn ta, sẽ chỉ cho ngươi thấy cách để đứng vững giữa dòng chảy ấy, bằng một thứ không bao giờ thay đổi: Ý chí."
Lục Trường Sinh không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ đi theo Kiếm Lão Nhân. Hắn biết, con đường phía trước không phải là con đường của lời nói hay sách vở, mà là con đường của sự chiêm nghiệm thực tế, của việc tôi luyện bản thân trong những thử thách thầm lặng. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn khẽ rung động, như một dòng suối ngầm đang tìm thấy đường ra biển lớn, chuẩn bị cho một sự đột phá mới, một sự hòa nhập sâu sắc hơn với bản chất nguyên thủy của vạn vật. Hắn cảm thấy mình như một mảnh ghép nhỏ bé nhưng không thể thiếu của bức tranh Đại Đạo, đang dần tìm thấy vị trí của mình, kiên định và vững chãi, sẵn sàng đón nhận mọi chân lý mà tiền bối muốn truyền thụ.
***
Kiếm Lão Nhân dẫn Lục Trường Sinh rời khỏi sự thanh tịnh của Bạch Vân Quan, đi sâu vào vùng núi non hùng vĩ, nơi linh khí trở nên sắc bén và cương trực hơn. Họ không dùng phi hành pháp khí, mà bước đi chậm rãi trên những con đường mòn cheo leo, Kiếm Lão Nhân không hề vội vã, mỗi bước chân đều vững chãi như núi. Cuối cùng, sau một thời gian dài, họ đến một nơi mà Lục Trường Sinh chưa từng thấy trong Bạch Vân Quan. Đó là một khu vực đặc biệt của Vạn Kiếm Sơn Trang, nơi những công trình bằng đá xanh vững chãi, mang phong cách cổ điển nhưng lại sắc bén như kiếm, vươn mình giữa núi non hiểm trở. Các điện thờ, tháp kiếm, và sân luyện kiếm được bố trí hài hòa với địa hình, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa mang vẻ đẹp thô ráp, nguyên sơ. Những con đường lát đá quanh co dẫn đến các đỉnh núi khác nhau, mỗi đỉnh núi dường như đều ẩn chứa một bí mật, một truyền thuyết về kiếm đạo.
Càng đi sâu vào, Lục Trường Sinh càng cảm nhận rõ ràng bầu không khí hào hùng, cương trực nơi đây. Linh khí không còn êm dịu như ở Bạch Vân Quan, mà trở nên sắc bén như lưỡi kiếm, như thể mỗi hạt linh khí đều được tôi luyện qua lửa và sương gió. Từ xa vọng lại tiếng kiếm reo vang lanh lảnh, tiếng hô của các đệ tử đang luyện kiếm ở các sân tập, hòa cùng tiếng nước suối chảy xiết từ những khe núi và tiếng gió thổi vù vù qua những vách đá, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của kiếm đạo. Thỉnh thoảng, hắn còn ngửi thấy mùi kim loại từ lò rèn của các thợ rèn kiếm, mùi đá núi cổ xưa, thậm chí là mùi mồ hôi của người luyện võ, tất cả đều là minh chứng cho sự khổ luyện và tinh thần bất khuất nơi đây. Ánh sáng ban ngày rực rỡ chiếu rọi khắp nơi, làm nổi bật những đường nét góc cạnh của kiến trúc đá, và Lục Trường Sinh có thể tưởng tượng được rằng vào ban đêm, nơi đây sẽ rực sáng bởi những luồng kiếm quang vút bay trên bầu trời.
Kiếm Lão Nhân dừng lại trước một vách đá khổng lồ, cao vút chạm mây, bề mặt lởm chởm những vết chém ngang dọc, sâu hoắm, như thể đã trải qua hàng vạn trận chiến của những cường giả kiếm đạo cổ xưa. Đây không phải là nơi đệ tử luyện kiếm thông thường, mà là một di tích tự nhiên, nơi kiếm ý của các cường giả đã ăn sâu vào đá qua hàng vạn năm, đến mức chỉ cần đứng gần cũng có thể cảm nhận được sự sắc bén và uy lực kinh hồn. Lục Trường Sinh đưa mắt quan sát, cảm nhận từng luồng kiếm ý vô hình nhưng mạnh mẽ đang thẩm thấu vào tâm trí hắn, như những lời thì thầm của quá khứ. Hắn thấy trong đó không chỉ là sự hung hãn của chiến tranh, mà còn là sự kiên định của ý chí, sự cô độc của người tu đạo, và cả sự bình yên sau khi đạt đến đỉnh cao.
Kiếm Lão Nhân đứng trước vách đá, dáng vẻ nhỏ bé nhưng lại toát lên một khí thế khổng lồ. Ông chậm rãi rút ra một thanh kiếm gỗ mục, không có vẻ gì là sắc bén hay uy nghi. Thân kiếm đã mòn vẹt, không có锋锐, nhưng lại toát ra một khí thế khiến trời đất phải cúi đầu, như thể thanh kiếm ấy không còn là vật chất đơn thuần, mà là hiện thân của một loại Đạo nào đó.
"Kiếm không chỉ là binh khí, Trường Sinh. Kiếm là ý chí. Kiếm là Đạo," Kiếm Lão Nhân cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sự kiên định không gì lay chuyển nổi, vang vọng trong không gian núi rừng. "Vách đá này, nó chứa đựng ý chí bất diệt của những người đã từng đứng đây, không phải vì chiến thắng, mà vì giữ vững chân tâm. Kiếm của họ, Đạo của họ, đã hòa vào vách đá này, trở thành một phần của thiên địa. Ngươi có cảm nhận được không?"
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận rõ rệt những luồng kiếm ý đang luân chuyển quanh mình, chúng không hề tấn công hay gây hại, mà như đang kể lại một câu chuyện, một hành trình. Hắn cảm nhận được sự cứng cỏi, sự dẻo dai, sự bền bỉ của những ý chí đã khắc sâu vào đá. Chúng không phải là những ý chí tranh giành, mà là những ý chí bảo vệ, ý chí kiên định với con đường đã chọn, bất chấp mọi phong ba bão táp của thời gian.
Kiếm Lão Nhân chậm rãi múa một đường kiếm. Động tác của ông vô cùng đơn giản, không hề có những chiêu thức hoa mỹ hay phức tạp, nhưng lại thâm thúy đến lạ. Thanh kiếm gỗ mục trong tay ông như hóa thành một phần của không gian, của vách đá, của ngọn gió, của dòng nước đang chảy xiết dưới khe núi. Không tạo ra tiếng gió rít hay kiếm quang chói mắt, mỗi động tác đều là sự tinh thuần của ý chí, sự hòa hợp tuyệt đối với Đạo. Đó không phải là một bài kiếm pháp để chiến đấu, mà là một bài kiếm pháp để chiêm nghiệm, để cảm nhận sự tồn tại, sự kiên định của vạn vật.
Lục Trường Sinh mở mắt, chăm chú theo dõi từng cử động của Kiếm Lão Nhân. Hắn không nhìn chiêu thức, mà nhìn vào ý cảnh, vào tinh thần ẩn chứa đằng sau mỗi động tác. Hắn thấy sự tĩnh lặng trong sự chuyển động, sự kiên định trong sự mềm mại, sự vô tận trong sự hữu hạn. Đó là Đạo của kiếm, cũng là Đạo của bản thân, của sự tồn tại. Hắn chợt hiểu rằng, sự kiên định mà hắn đã lĩnh hội từ Cổ Thư Sinh, chính là nền tảng để nắm giữ ý chí này. "Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm," câu nói đó vang vọng trong tâm trí hắn. Kiếm Lão Nhân không chỉ truyền thụ kiếm pháp, mà đang truyền thụ một phần của Đạo, một phần của ý chí bất diệt. Lục Trường Sinh cảm thấy Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn đang cộng hưởng mạnh mẽ, như được tưới tắm bởi một nguồn năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ và thuần khiết. Hắn biết, đây chính là cơ duyên để hắn tôi luyện đạo tâm của mình đến một cảnh giới cao hơn, để chuẩn bị cho những thử thách cam go sắp tới, đặc biệt là khi phải đối mặt với sự thao túng tâm lý của Ma Quân Huyết Ảnh.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, ánh tà dương đổ dài trên những đỉnh núi hùng vĩ và vách đá cổ xưa tại Vạn Kiếm Sơn Trang. Gió vẫn thổi nhẹ, mang theo hơi thở của núi rừng, của thời gian và của những kiếm ý đã trải qua hàng vạn năm. Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trước vách đá, nhắm mắt lại, không còn vội vã. Hắn không cố gắng bắt chước chiêu thức hay hình thái của Kiếm Lão Nhân, mà là lĩnh hội tinh túy của ý chí, sự kiên định và tinh thuần mà Kiếm Lão Nhân đã truyền thụ. Hắn cảm nhận từng luồng kiếm ý vô hình đang thẩm thấu vào tâm hồn, không phải là sự xâm lấn, mà là sự hòa nhập, sự tôi luyện.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, những hình ảnh về chu kỳ hưng vong của Cửu Thiên Linh Giới mà Cổ Thư Sinh đã chỉ dẫn hiện lên rõ nét. Hắn thấy những đại đạo phồn thịnh rồi suy tàn, những chủng tộc hùng mạnh rồi biến mất, những trận chiến khai thiên kinh thiên động địa rồi cũng chỉ còn là cát bụi. Nhưng giữa tất cả sự vô thường ấy, hắn nhận ra một sợi chỉ đỏ xuyên suốt: Đó là ý chí bất diệt của những người đã từng đứng vững, không đầu hàng số phận, không từ bỏ con đường của mình. "Kiên định... tinh thuần..." Lục Trường Sinh tự nhủ trong nội tâm, từng từ ngữ như khắc sâu vào linh hồn. "Đây không phải là sự cứng nhắc, mà là sự vững chãi, không bị lay chuyển bởi ngoại cảnh. Đạo của ta, cũng phải như kiếm này, thẳng thắn và không hề do dự."
Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn bắt đầu vận chuyển mạnh mẽ, không ngừng tôi luyện đạo tâm. Những kiếm ý sắc bén mà hắn cảm nhận được không còn là những lưỡi kiếm cắt gọt, mà là những công cụ tinh vi để gọt giũa, mài dũa bản thân hắn. Mỗi tạp niệm, mỗi sự dao động, mỗi nghi hoặc về con đường riêng của mình đều bị những luồng kiếm ý này cắt đứt, hóa giải, để lại một tâm trí trong trẻo, một ý chí kiên cố. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa Tàn Pháp Cổ Đạo và kiếm ý cổ đại, như thể công pháp của hắn có khả năng thích nghi và hấp thụ các loại 'Đạo' khác, biến chúng thành một phần sức mạnh của chính mình, củng cố thêm cho nền tảng vững chắc của 'Đạo vô nhị nguyên'. Hắn đã hiểu rằng, để có thể tồn tại và cống hiến trong mọi chu kỳ biến đổi, bản thân phải vững chãi, đạo tâm phải kiên cố.
Một luồng sáng mờ ảo, không chói lóa nhưng kiên cố, bùng lên từ Lục Trường Sinh, bao phủ lấy hắn. Ánh sáng này không phải là hào quang của pháp lực, mà là biểu hiện của một đạo tâm đã được tôi luyện đến cực điểm, một ý chí đã được tinh lọc đến thuần khiết. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây sắc bén như kiếm, nhưng lại chứa đựng sự tĩnh lặng của hồ sâu không đáy, không gợn một chút tạp niệm. Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại mang một sức nặng của sự quyết đoán. Lục Trường Sinh nhẹ nhàng vươn một tay ra, không có kiếm trong tay, nhưng động tác lại mang theo một loại kiếm ý vô hình, hòa hợp với thiên địa, như thể bản thân hắn đã trở thành một thanh kiếm, một phần của Đạo.
Giữa không gian chiều tà, Kiếm Lão Nhân vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát Lục Trường Sinh. Một nụ cười hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt già nua. Ông đã thấy được sự thay đổi, sự trưởng thành trong Lục Trường Sinh. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" ngày càng trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí ông. Sự tôi luyện đạo tâm bằng kiếm ý cổ xưa này sẽ giúp Lục Trường Sinh có một sức mạnh tinh thần kiên cố chưa từng có, chuẩn bị cho những cuộc đối đầu trực diện với sự thao túng tâm lý của Ma Quân Huyết Ảnh. Bởi lẽ, đối mặt với ma đạo, không chỉ cần sức mạnh hữu hình, mà còn cần một ý chí bất diệt, một đạo tâm không thể bị lung lay.
Lục Trường Sinh hít thở sâu, cảm nhận mùi ozon nhẹ khi linh khí sắc bén tập trung xung quanh hắn. Hắn cảm thấy làn gió lạnh thổi qua da thịt, sự thô ráp của vách đá phía sau lưng, và sự rung động của linh khí sắc bén thẩm thấu vào cơ thể. Tất cả những cảm giác đó không còn là ngoại cảnh, mà đã trở thành một phần của sự tôi luyện nội tại. Hắn đã thực sự dung hòa triết lý "kiếm tức là Đạo" với "Đạo vô nhị nguyên" của mình. Lời của Kiếm Lão Nhân về "ý chí bất diệt" giờ đây đã trở thành kim chỉ nam cho hắn, một lời hứa, một niềm tin để bám víu vào khi đối mặt với những thất bại và tuyệt vọng của chính đạo trong cuộc chiến cam go sắp tới.
Đứng đó, Lục Trường Sinh cảm thấy mình đã sẵn sàng hơn bao giờ hết. Con đường của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, không chỉ là con đường của sự cân bằng và kiên định, mà còn là con đường của ý chí bất diệt, một ý chí có thể xuyên phá mọi chướng ngại, mọi mê hoặc. Hắn đã tìm thấy sự bình yên trong sự biến động, sự kiên định trong sự vô thường, và một đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, đủ sức đứng vững trước mọi phong ba bão táp của thời đại.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.