Cửu thiên linh giới - Chương 536: Bóng Đêm Của Hoài Nghi: Chậm Chạp Cổ Đạo
Ánh sáng ban mai dịu dàng xuyên qua những ô cửa sổ gỗ, rọi lên nền mật thất Bạch Vân Quan, mang theo hơi ấm và sự thanh khiết của một ngày mới. Tiếng chuông gió khẽ ngân nga trong làn gió sớm, như lời reo vui của tự nhiên, nhưng trong thâm tâm Lục Trường Sinh, sự thanh tịnh ấy lại mang một nỗi nặng nề khó tả. Hắn vẫn ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn đã sờn cũ, thân ảnh cô độc giữa không gian tĩnh mịch. Nhiều tuần đã trôi qua kể từ cuộc chiến nội tâm cam go với ảo ảnh của Ma Quân Huyết Ảnh, và hắn đã nỗ lực vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cố gắng dung hợp với 'căn nguyên' của Đạo mà hắn đã lĩnh hội.
Ban đầu, ý chí hắn kiên định như thái sơn, đạo tâm vững như bàn thạch, mỗi nhịp thở đều hòa cùng linh khí, mỗi vòng vận chuyển đều hướng về sự thấu triệt bản nguyên. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, tĩnh mịch và sâu lắng chảy trong kinh mạch, chậm rãi nhưng vững chắc, thanh lọc tạp chất, củng cố nền tảng. Đó là một cảm giác ấm áp, như dòng suối đầu nguồn chảy qua những tảng đá ngàn năm, mang theo dấu ấn của thời gian và sự kiên cố. Mùi trầm hương thoang thoảng trong mật thất, hòa quyện với không khí trong lành của núi non, tạo nên một không gian tu luyện lý tưởng, nơi thời gian dường như ngưng đọng.
Thế nhưng, sự chậm chạp của Tàn Pháp Cổ Đạo ở tầng sâu nhất này đã bắt đầu thử thách giới hạn chịu đựng của hắn. Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, rồi lại từng tuần, quá trình dung hợp 'căn nguyên' diễn ra chậm như rùa bò. Hắn cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé đang cố gắng lay chuyển một tảng đá ngàn năm, dùng sức lực nhỏ nhoi và ý chí đơn thuần để tác động vào một khối vật chất khổng lồ, bất di bất dịch. Dù linh khí trong cơ thể ngày càng tinh thuần, đạo tâm càng thêm kiên cố, nhưng sự gia tăng về tu vi hay sức mạnh lại gần như không đáng kể. Nó giống như việc đổ từng giọt nước vào một cái hồ cạn khô cằn, phải mất vô vàn giọt nước mới có thể thấy mặt hồ dâng lên một ly. Sự thiếu vắng những tiến triển rõ rệt, những đột phá kinh thiên động địa, đã dần gặm nhấm sự kiên nhẫn của Lục Trường Sinh.
Mồ hôi lấm tấm trên vầng trán hắn, không phải vì lao lực thể chất, mà là từ sự căng thẳng tột độ của tâm trí. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng gương mặt thanh tú đã lộ rõ vẻ khắc khổ, khóe môi khẽ mím chặt. Trong sâu thẳm nội tâm, tiếng gió hú dường như không còn là âm thanh của tự nhiên, mà biến thành tiếng gào thét của những hoài nghi, của những câu hỏi không ngừng vang vọng: *'Liệu con đường này có đúng? Liệu ta có đang lãng phí thời gian quý báu?'*
Hắn nhớ lại những lời cảnh báo của Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh về sự gian nan của Tàn Pháp Cổ Đạo ở cấp độ 'căn nguyên', nhưng sự gian nan ấy lại đến từ một khía cạnh hoàn toàn khác so với những gì hắn tưởng tượng. Không phải là những cơn đau đớn xé thịt xé xương, không phải là những cảnh tượng hãi hùng của tâm ma, mà là sự tĩnh lặng đến tột cùng, sự vô vi đến mức gần như vô ích, trong khi bên ngoài, sóng dữ đang gào thét.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, những mảnh ký ức về đại thế biến động, về những cuộc chiến khốc liệt, về những sinh linh vô tội đang vật lộn trong biển khổ lại hiện lên rõ nét. Hắn thấy những gương mặt thân quen của Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo, thấy bóng dáng những bằng hữu đang ngày đêm chiến đấu với tà đạo. Họ đang dốc toàn lực, đang liều mạng để bảo vệ từng tấc đất, từng sinh mạng, còn hắn thì sao? Hắn đang ngồi đây, trong mật thất thanh tịnh của Bạch Vân Quan, miệt mài với một con đường mà hiệu quả của nó mơ hồ như sương khói.
"Vạn pháp bất xâm... Đạo tâm vững như bàn thạch..." Lục Trường Sinh thầm nhủ, cố gắng bám víu vào những lời đã tự răn mình. "Nhưng nếu Đạo tâm vững chắc mà không có đủ sức mạnh để bảo vệ những gì mình tin tưởng, thì sự vững chắc ấy có ý nghĩa gì?" Câu hỏi ấy như một nhát dao cứa vào nội tâm hắn, khiến linh khí trong người hắn thoáng chốc đình trệ. Cảm giác nặng nề đè nén, như có một tảng đá vô hình đang đè chặt lên ngực. Mùi trầm hương ngọt ngào dường như bị lấn át bởi một mùi ẩm mốc của sự nghi ngờ, một mùi máu tưởng tượng từ những chiến trường xa xôi. Tim hắn đập dồn dập, không còn là nhịp đập bình ổn của người tu hành, mà là tiếng trống trận dồn dập, báo hiệu một cuộc chiến mới, không phải với kẻ thù bên ngoài, mà là với chính bản thân hắn.
Hắn cố gắng vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, mong tìm lại sự bình yên. Cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn nằm yên trước mặt hắn, tỏa ra ánh sáng mờ ảo, vàng kim thanh khiết. Nhưng ánh sáng ấy, trong mắt Lục Trường Sinh lúc này, lại trở nên mờ nhạt, yếu ớt, như một ngọn đèn dầu lay lắt giữa đêm tối vô tận. Hắn cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, một mình đối mặt với sự vô thường của đại thế và sự vô hạn của Đạo.
Rốt cuộc, sau nhiều tháng bế quan, Lục Trường Sinh quyết định tạm dừng tu luyện. Hắn không thể tiếp tục khi tâm trí cứ bị những hoài nghi gặm nhấm. Hắn từ từ đứng dậy, đôi chân hơi tê dại, bước ra khỏi mật thất, tiến về phía ban công nhìn ra biển mây trắng.
Bình minh một ngày mới, nhưng không mang lại sự tươi sáng cho tâm hồn Lục Trường Sinh. Khí hậu mát mẻ của Bạch Vân Quan, với những tầng mây mù bao phủ, khiến khung cảnh trở nên huyền ảo như cõi tiên. Nhưng cảnh sắc thoát tục ấy lại không thể xua đi cái bóng đêm đang bao trùm lấy tâm trí hắn. Hắn đứng tựa lan can, đôi mắt đen láy nhìn xa xăm vào vô tận, nơi những tầng mây trắng bồng bềnh cuộn trào như đại dương.
Hắn hồi tưởng về tình hình đại thế hỗn loạn, không phải qua những ảo ảnh mơ hồ, mà qua những ký ức chân thực về những gì hắn đã nghe, đã thấy trước khi bế quan. Những tin tức về Ma Quân Huyết Ảnh tung hoành, tà đạo trỗi dậy, sinh linh đồ thán, tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. "Thế gian đang bốc cháy..." Hắn thầm nhủ, giọng nói khàn đặc. "Hàng vạn sinh linh đang rơi vào cảnh lầm than, còn ta... ta đang làm gì ở nơi đây?"
Sự chậm chạp của Tàn Pháp Cổ Đạo khiến hắn cảm thấy bất lực tột cùng. Hắn đã dành hàng tháng trời, nhưng sự tiến bộ lại nhỏ bé đến đáng thương. Trong khi đó, Ma Quân Huyết Ảnh và tà đạo lại như thủy triều dâng, mỗi ngày một mạnh hơn, một hung hãn hơn. Hắn cảm thấy mình như một người đứng trên bờ, nhìn con thuyền đang chìm dần giữa dòng nước xiết, mà bản thân lại không thể vươn tay cứu vớt. Sự bất lực ấy, cùng với nỗi lo lắng về số phận của thiên hạ, đã tạo thành một vết nứt sâu trong đạo tâm kiên cố của hắn.
Và rồi, từ sâu thẳm tâm trí, tiếng vọng quen thuộc của Ma Quân Huyết Ảnh lại bắt đầu xuất hiện, không còn là những ảo ảnh ghê rợn, mà là những lời thì thầm tinh vi, len lỏi vào từng kẽ hở của hoài nghi.
"Nhìn xem, Trường Sinh, thế gian đang bốc cháy," giọng nói khàn khàn, trầm thấp của Ma Quân vang lên trong đầu hắn, như thể chính hắn đang nghĩ vậy. "Con đường của ngươi, cái gọi là 'căn nguyên' ấy, có ích gì khi mọi thứ đang sụp đổ? Khi linh khí hỗn loạn, khi tà đạo trỗi dậy như vũ bão, ngươi lại chọn cách lẩn tránh vào cái gọi là 'căn nguyên' vô ích đó sao? Sức mạnh mới là chân lý, và nó không chờ đợi kẻ yếu mềm, kẻ lề mề với những triết lý xa vời!"
Những lời nói ấy như những mũi tên độc, găm thẳng vào đạo tâm của Lục Trường Sinh. Hắn cảm thấy máu mình như đông lại, trái tim thắt lại. Ma Quân Huyết Ảnh tiếp tục thao túng, so sánh sự 'chậm chạp' của Lục Trường Sinh với sự 'nhanh chóng' và 'hiệu quả' của tà đạo, thậm chí là sự biến chuyển không ngừng của Vạn Cổ Khai Thiên.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thấu triệt Đạo của Vạn Cổ Khai Thiên bằng cách chậm rãi như vậy ư? Trường Sinh, ngươi có biết Vạn Cổ Khai Thiên là thời đại của sự biến chuyển không ngừng, của những sinh diệt chớp nhoáng, của những quyền năng hủy diệt vũ trụ trong một ý niệm? Đạo của họ là Đạo của kẻ mạnh, kẻ tạo lập, kẻ dám phá vỡ và kiến tạo. Còn ngươi, ngươi đang cố gắng bám víu vào cái 'gốc rễ' đã mục ruỗng, cái 'căn nguyên' đã bị bỏ quên hàng vạn năm. Ngươi chỉ là kẻ học theo, kẻ yếu đuối, ôm ấp một giấc mộng hão huyền. Ngươi muốn cứu thiên hạ, nhưng chính ngươi còn không thể tự cứu mình khỏi sự vô dụng này!"
"Không, Đạo không thể vội vàng. Căn nguyên phải vững chắc," Lục Trường Sinh thầm nhủ, cố gắng phản bác lại tiếng vọng ma mị. Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay gầy gò. Ánh mắt hắn chớp động liên hồi, cố gắng xua tan những ảo ảnh và tiếng vọng ma mị đang giày vò tâm trí. Hắn nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng lắng nghe tiếng chuông gió thanh thoát, tiếng chim hót đâu đó giữa màn cây lá, để tìm lại sự bình yên đã mất. Nhưng những âm thanh trong lành ấy dường như cũng bị méo mó, biến thành tiếng cười nhạo báng, tiếng than khóc của chúng sinh.
Hắn mở mắt ra, nhìn vào biển mây vô tận, cảm thấy một sự cô độc đến lạnh lẽo. Ma Quân Huyết Ảnh không ngừng nghỉ, hắn biết rõ điểm yếu của Lục Trường Sinh: lòng trắc ẩn và ý chí kiên định với Đạo. Giờ đây, kẻ đó đang lợi dụng chính những điều ấy để đả kích hắn.
"Ngươi nghĩ xem, Trường Sinh," tiếng nói lại vang lên, lần này mang theo một sự mỉa mai sâu cay. "Những người ngươi muốn bảo vệ, những bằng hữu ngươi tin tưởng, họ đang nhìn ngươi thế nào? Một kẻ bế quan, ẩn mình, trong khi đại thế biến thiên, sinh linh đồ thán. Ngươi chỉ đang tự lừa dối mình bằng cái gọi là 'tu hành vì bản thân', trong khi thực chất, ngươi chỉ đang trốn tránh trách nhiệm. Ngươi không thấy sao? Đạo của ngươi là một Đạo của sự ích kỷ, của sự vô trách nhiệm!"
Những lời lẽ ấy như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào tận đáy lòng Lục Trường Sinh. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói, một sự mệt mỏi tột cùng bao trùm lấy toàn bộ cơ thể và tâm trí. Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng, cảm giác nặng nề đè nén khiến hắn gần như không thể thở. Hắn đã luôn tin vào con đường của mình, tin rằng sự vững chắc của bản thân là tiền đề để giúp đỡ thiên hạ. Nhưng giờ đây, những lời nói của Ma Quân Huyết Ảnh đã gieo rắc một hạt giống nghi ngờ khủng khiếp: Liệu sự kiên trì của hắn có phải chỉ là sự cố chấp ngu ngốc? Liệu hắn có đang vô tình trở thành một kẻ ích kỷ, chỉ biết lo cho bản thân, trong khi mọi người cần hắn nhất?
Đêm khuya buông xuống, mật thất Bạch Vân Quan lại chìm vào tĩnh lặng. Lục Trường Sinh cố gắng quay trở lại tu luyện, hy vọng có thể tìm thấy lời giải đáp trong Tàn Pháp Cổ Đạo. Cuộn cổ tịch phát ra ánh sáng vàng kim yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một ngọn nến sắp tàn. Hắn vận chuyển linh khí, cố gắng thanh tịnh tâm thần, nhưng những hoài nghi và ảo ảnh đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không còn là tiếng vọng mơ hồ, mà là những hình ảnh sống động, chân thực đến rợn người.
Hắn thấy cảnh tượng những thành trì đổ nát, những dòng sông đỏ ngầu máu, những tiếng kêu than xé lòng của hàng vạn sinh linh. Hắn thấy ánh mắt tuyệt vọng của những người dân thường, ánh mắt chất vấn của những đồng đạo, tất cả đều hướng về phía hắn, như thể chính hắn là nguyên nhân của mọi đau khổ. "Tại sao ngươi không hành động? Tại sao ngươi lại trốn tránh? Ngươi đang ở đâu, Lục Trường Sinh?" Những tiếng nói vang vọng, dồn dập, như hàng vạn con quỷ đang gào thét trong tâm trí hắn.
Ma Quân Huyết Ảnh tận dụng triệt để những yếu điểm này, gợi ý rằng con đường 'căn nguyên' từ Vạn Cổ Khai Thiên mà hắn đang theo đuổi là một sự lãng phí, một ảo tưởng xa vời, hoàn toàn không phù hợp với thời đại hỗn loạn hiện tại.
"Đạo của Vạn Cổ Khai Thiên là của kẻ mạnh, kẻ tạo lập, kẻ dám vượt qua mọi giới hạn để kiến tạo vũ trụ," giọng Ma Quân Huyết Ảnh vang lên rõ ràng, gần như có thể chạm tới. "Ngươi chỉ là kẻ học theo, kẻ yếu đuối, ôm ấp một công pháp cũ kỹ, chẳng qua chỉ là tàn pháp mà thôi. Ngươi nghĩ ngươi có thể nắm giữ Đạo của Vạn Cổ Khai Thiên bằng sự chậm chạp và trì trệ này sao? Ngươi đang bỏ lỡ thời cơ, Trường Sinh. Ngươi đang nhìn thế giới sụp đổ mà không làm gì được. Sự kiên trì của ngươi chỉ là sự cố chấp ngu ngốc, là sự yếu đuối ngụy trang dưới danh nghĩa 'đạo tâm vững vàng'. Ngươi muốn cứu vãn mọi thứ, nhưng chính ngươi lại đang tự hủy hoại cơ hội đó bằng sự chậm chạp của mình!"
Những lời nói ấy như một lời nguyền rủa, gặm nhấm từng chút một sự tự tin của Lục Trường Sinh. Hắn cảm thấy mình đang lạc lối, hoàn toàn mất phương hướng. Sự kiên trì mà hắn đã giữ vững bấy lâu, cái gọi là "Đạo của ta" mà hắn đã tự răn mình, giờ đây lung lay dữ dội. Nó không còn là sự kiên định, mà biến thành một gánh nặng khủng khiếp, một sự cố chấp ngu xuẩn trong mắt hắn.
Đạo tâm của Lục Trường Sinh bắt đầu lung lay dữ dội, như một ngọn nến trước gió bão, chực chờ tắt lịm bất cứ lúc nào. Linh khí trong cơ thể hắn đột ngột đình trệ, không còn vận chuyển theo Tàn Pháp Cổ Đạo, mà trở nên hỗn loạn, cuộn trào như một dòng sông mất đi dòng chảy. Một làn khí tức u ám, hỗn loạn bắt đầu bủa vây quanh hắn, suýt chút nữa gây phản phệ, khiến kinh mạch hắn đau nhói.
"Không... Ta... không thể..." Lục Trường Sinh gầm nhẹ trong tâm trí, một tiếng gầm yếu ớt, đầy sự bất lực và tuyệt vọng. Hắn cố gắng bám víu vào sợi dây lý trí cuối cùng, nhưng mọi thứ dường như đang rời bỏ hắn.
Cảm giác lạnh lẽo bao trùm, không phải từ gió núi, mà từ sâu thẳm tâm hồn. Mùi ẩm mốc của nghi ngờ, mùi máu tưởng tượng, tất cả xộc thẳng vào khứu giác, khiến hắn buồn nôn. Hắn slumps xuống, không còn giữ được tư thế tĩnh tọa, ôm lấy đầu, khuôn mặt nhăn nhó vì đau khổ và giằng xé nội tâm. Đôi mắt hắn mở to, vô hồn nhìn vào khoảng không, không còn thấy ánh sáng vàng kim của Tàn Pháp Cổ Đạo, mà chỉ thấy một màn đêm đen kịt, vô tận, đầy vẻ tuyệt vọng và hoài nghi.
Sự cô độc của con đường mà hắn đã chọn, sự nặng nề của trách nhiệm mà hắn tự gánh vác, và sự chậm chạp đến mức vô vọng của Tàn Pháp Cổ Đạo, tất cả đã hợp lại thành một gánh nặng không tưởng, đè bẹp lấy tinh thần Lục Trường Sinh. Hắn cảm thấy mình đã đến giới hạn, đã kiệt sức.
Đạo tâm của hắn, vốn từng vững như bàn thạch, giờ đây đã xuất hiện những vết nứt sâu. Ma Quân Huyết Ảnh đã thành công trong việc gieo rắc hạt giống của sự hoài nghi và tuyệt vọng vào sâu thẳm tâm hồn hắn. Một cuộc chiến nội tâm trường kỳ, cam go hơn bất kỳ cuộc chiến nào trước đây, đã chính thức đẩy Lục Trường Sinh vào bờ vực của sự sụp đổ. Hắn không biết phải làm gì, không biết phải đi đâu. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, dường như đang tan biến vào hư vô.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.