Cửu thiên linh giới - Chương 535: Cổ Đạo Khai Khải: Ảo Ảnh Tâm Ma
Màn đêm buông xuống Bạch Vân Quan, mang theo hơi sương lành lạnh và thanh âm tĩnh mịch của núi rừng. Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên vị trên tấm bồ đoàn cũ kỹ trong mật thất, không gian xung quanh hắn dường như ngưng đọng, chỉ có linh khí nhè nhẹ luân chuyển, hòa vào từng hơi thở của hắn. Ánh trăng xuyên qua khe cửa sổ hẹp, rọi một vệt bạc xuống sàn đá, tựa như một sợi chỉ dẫn đường trong cõi u tối. Cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo được đặt ngay ngắn trên chiếc bàn thấp trước mặt, tự thân nó không phát ra bất kỳ ánh sáng chói lòa nào, chỉ phảng phất một vẻ cổ xưa, trầm mặc, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô hình, một triết lý sâu xa mà chỉ những kẻ có đạo tâm kiên cố mới có thể cảm nhận.
Hắn nhắm mắt, hình dung lại lời chỉ dẫn của Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh về 'tâm ma căn nguyên' và bản chất của Đạo trong kỷ nguyên Vạn Cổ Khai Thiên. Những lời lẽ ấy không chỉ là tri thức, mà còn là ánh sáng soi rọi vào những góc khuất trong tâm hồn hắn, nơi Ma Quân Huyết Ảnh đã khéo léo gieo rắc hạt giống nghi ngờ. Hắn đã hiểu, rằng Đạo không phải là một công thức cứng nhắc, mà là dòng chảy bất tận của vạn vật, là sự tồn tại trong mỗi sinh linh, mỗi hạt bụi. Và 'căn nguyên' của Đạo, chính là bản thể chân thật nhất, không bị vẩn đục bởi dục vọng hay sợ hãi. Để củng cố Đạo của mình, hắn phải quay về với 'căn nguyên' ấy, thanh lọc mọi tạp niệm, mọi cám dỗ từ bên ngoài.
Lục Trường Sinh hít thở sâu, từng luồng khí lạnh lẽo nhưng trong lành của núi cao tràn vào phổi, mang theo hương gỗ mục và chút ẩm ướt của sương đêm. Tâm cảnh hắn dần trở nên tĩnh lặng tuyệt đối, những tạp niệm như những đám mây tan biến trong ánh bình minh. Hắn cảm nhận rõ ràng từng mạch máu đang chảy trong cơ thể, từng nhịp đập của trái tim, và cả sự luân chuyển của linh khí đang hòa vào kinh mạch. Sự chuẩn bị tinh thần này không phải là sự ép buộc, mà là một quá trình tự nhiên, một sự trở về với bản ngã. Hắn nhớ lời Kiếm Lão Nhân: "Đạo không ở đâu xa, Đạo ở ngay trong tâm ngươi. Chân giải không phải là tìm kiếm bên ngoài, mà là thấu triệt bên trong." Và lời Cổ Thư Sinh: "Vạn Cổ Khai Thiên, Đạo nguyên sơ nhất, không phải là quyền năng hủy diệt, mà là sự hài hòa của vạn vật. Kẻ nào bóp méo nó, kẻ đó sẽ bị Đạo phản phệ."
Những lời ấy như khắc sâu vào linh hồn hắn, trở thành kim chỉ nam cho hành trình sắp tới. Hắn nhẹ nhàng vươn tay, chạm vào cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo. Cảm giác thô ráp của giấy da cổ xưa, cùng với một luồng khí tức ấm áp, thuần khiết truyền vào đầu ngón tay, lan tỏa khắp cơ thể. Hắn không còn xem nó như một công pháp chỉ để tu luyện, mà là một phần của chính mình, một tấm gương phản chiếu Đạo của hắn. "Tìm về gốc rễ," hắn thầm nhủ, "cũng chính là tìm về con người thật của mình, về ý nghĩa sâu xa nhất của sự tồn tại."
Chậm rãi, Lục Trường Sinh mở cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo. Những dòng chữ cổ xưa, tựa như những dòng sông linh khí chảy ngược thời gian, hiện rõ mồn một trước mắt hắn. Chúng không phải là những bí quyết thần thông chói lọi, mà là những lời lẽ đơn giản, súc tích, mô tả cách thức điều hòa tâm trí, cách nhận thức bản chất của linh khí, và quan trọng nhất, cách củng cố đạo tâm. Hắn nhắm mắt lại lần nữa, bắt đầu vận chuyển linh lực theo Tàn Pháp Cổ Đạo. Không có tiếng động lớn, không có ánh sáng rực rỡ, chỉ có một vầng sáng mờ nhạt, dịu dàng bao quanh thân thể hắn, như một lớp sương mỏng, thanh khiết. Đó là dấu hiệu của sự khởi đầu, một hành trình lặng lẽ nhưng đầy cam go, một cuộc lột xác từ bên trong, chuẩn bị cho một cuộc chiến không tiếng súng nhưng lại quyết định vận mệnh của hắn, và có thể, của cả Cửu Thiên Linh Giới. Hắn biết, Ma Quân Huyết Ảnh đang chờ đợi, nhưng hắn cũng đã sẵn sàng. Con đường này, hắn phải đi, không chỉ vì bản thân, mà còn vì lời hứa với chính Đạo của mình.
***
Khi Lục Trường Sinh càng đi sâu vào Tàn Pháp Cổ Đạo, linh hồn hắn dường như thoát ly khỏi thân xác phàm trần, lơ lửng trong một không gian hư ảo. Ban đầu, đó là một cảm giác thanh tịnh, nhẹ nhõm, như thể hắn đang hòa mình vào hư vô. Nhưng rồi, không gian ấy bắt đầu biến đổi, những hình ảnh chập chờn xuất hiện, như những vết nứt trên tấm gương tâm trí. Không còn là mật thất yên bình của Bạch Vân Quan, mà là một khung cảnh hùng vĩ đến đáng sợ, một ảo cảnh được tạo ra từ những mảnh vỡ của Vạn Cổ Khai Thiên, nơi thời gian và không gian dường như bị bóp méo.
Trước mắt hắn, những ngọn núi khổng lồ sụp đổ thành bụi, biển cả sôi trào, tinh hà tan rã, rồi lại tái sinh trong một vòng lặp vô tận. Hắn thấy mình đứng giữa một vùng đất hoang tàn nhưng đầy sức mạnh cổ xưa, nơi mà những sinh linh to lớn, mang hình hài nửa thần nửa quỷ, đang chiến đấu vì quyền lực tối thượng. Một giọng nói trầm thấp, khàn khàn, như tiếng vọng từ vực sâu thăm thẳm của thời gian, vang vọng trong tâm trí hắn, không phải từ tai, mà từ chính linh hồn: “Ngươi thấy đó, Lục Trường Sinh? Đây là Vạn Cổ Khai Thiên, là bản chất của Đạo. Hỗn loạn, tranh giành, kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu. Ngươi muốn cứu vớt cái gì? Cứu vớt sự mục ruỗng, sự yếu đuối hay sao?”
Những ảo ảnh tiếp tục dồn dập tấn công. Hắn thấy mình ngồi trên ngai vàng của một đế quốc vĩ đại, được xây dựng từ xương cốt của vô số chúng sinh. Quyền lực tuyệt đối cuồn cuộn trong huyết mạch, một cái phẩy tay có thể định đoạt sinh tử vạn vật, một ý niệm có thể thay đổi vận mệnh thiên địa. Hắn là chúa tể của một kỷ nguyên mới, không ai có thể đối địch, không ai có thể chất vấn. Sự cô độc của quyền lực ấy đáng sợ, nhưng cũng vô cùng cám dỗ. Một giọng nói khác, trầm hơn, thì thầm vào tai hắn: “Đây mới là Đạo chân chính. Đạo của kẻ mạnh. Đạo của sự tồn tại. Ngươi có thể định đoạt mọi thứ, xây dựng một trật tự theo ý mình. Tại sao phải gánh vác trách nhiệm của những kẻ yếu đuối, những kẻ chỉ biết than khóc và cầu xin?”
Ảo ảnh lại thay đổi. Giờ đây, hắn thấy mình đứng giữa một biển khổ của chúng sinh, nơi bệnh tật, chiến tranh, đói khát hoành hành. Những tiếng kêu than thảm thiết vang vọng khắp nơi, cầu xin sự cứu rỗi. Nhưng bên cạnh đó, hắn lại thấy những tu sĩ khác, những tông môn hùng mạnh, họ thờ ơ quay lưng, họ tranh giành tài nguyên, họ tự mãn với sức mạnh của mình, để mặc thế gian chìm trong tuyệt vọng. “Ngươi muốn cứu vớt ư?” Tiếng cười khẩy lạnh lẽo của Ma Quân Huyết Ảnh vang lên. “Ngươi muốn tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn ư? Ngươi đã quên rồi sao? Từ Vạn Cổ Khai Thiên, Đạo đã là hỗn loạn. Sự thiện lương của ngươi, sự hy sinh của ngươi, cuối cùng cũng chỉ là một trò cười. Tất cả sẽ quay về hư vô. Mọi nỗ lực của ngươi đều vô nghĩa.”
Linh lực trong cơ thể Lục Trường Sinh trở nên hỗn loạn dữ dội. Từng thớ thịt, từng mạch máu như bị xé toạc bởi những luồng năng lượng trái ngược. Đạo tâm của hắn chấn động, những vết rạn vô hình xuất hiện, đe dọa phá vỡ sự kiên cố mà hắn đã dày công tôi luyện. Mồ hôi lạnh toát ra, làm ướt đẫm y phục. Hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng trào, không phải sợ chết, mà là sợ sự vô nghĩa, sợ những gì hắn tin tưởng bấy lâu nay chỉ là một ảo ảnh.
Giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh trở nên sắc bén và trực diện hơn, như một lưỡi dao bén nhọn đâm thẳng vào yếu huyệt trong tâm hồn hắn: “Ngươi có thể là vua của Vạn Cổ, Lục Trường Sinh. Ngươi có thể nắm giữ quyền năng tuyệt đối, kiến tạo thế giới theo ý mình. Tại sao phải gánh vác trách nhiệm của những kẻ yếu đuối? Đạo của ngươi, ích kỷ hay vì thiên hạ, rốt cuộc cũng chỉ là một con đường cho kẻ mạnh. Hãy nhìn xem, những kẻ mà ngươi muốn bảo vệ, chúng có xứng đáng không? Chúng chỉ biết tranh giành, đố kỵ, tự hủy hoại lẫn nhau. Ngươi hi sinh vì ai, vì cái gì?”
Những lời lẽ ấy không chỉ là cám dỗ, mà còn là sự châm biếm sâu cay, đánh thẳng vào triết lý tu hành của Lục Trường Sinh, vào những gì hắn đã chiêm nghiệm và tin tưởng. Hắn cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực thẳm, một bên là quyền lực vô hạn nhưng vô đạo, một bên là sự vô nghĩa của mọi nỗ lực. Đạo tâm hắn dao động mãnh liệt, như một ngọn nến đứng trước cuồng phong bão táp, có thể lụi tàn bất cứ lúc nào. Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi, bóp nghẹt hơi thở hắn. Nhưng sâu thẳm trong linh hồn, một tia sáng yếu ớt vẫn còn đó, một sự kiên định mong manh, từ chối đầu hàng.
***
Trong sâu thẳm hỗn loạn của tâm trí, một tia sáng mờ nhạt bắt đầu lóe lên. Lục Trường Sinh không còn cố gắng chống cự hay xua đuổi những ảo ảnh một cách mù quáng. Hắn hít một hơi thật sâu, dường như hút lấy linh khí thanh tịnh của Bạch Vân Quan vào tận đáy lòng mình, rồi từ từ thở ra những tạp niệm, những nỗi sợ hãi mà Ma Quân Huyết Ảnh đã gieo rắc. Hắn biết, đây không phải là cuộc chiến của sức mạnh linh lực, mà là cuộc chiến của Đạo, của ý chí.
Hắn vận dụng hết thảy tri thức đã học từ Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh, những lời lẽ về 'tâm ma căn nguyên' và 'chân giải' lướt qua tâm trí hắn như những dòng chảy khai sáng. "Tâm ma không phải là kẻ thù bên ngoài, mà là bóng tối bên trong ta, được ngoại lực khuếch đại," hắn thầm nhủ. "Ma Quân Huyết Ảnh không tạo ra nỗi sợ hãi, hắn chỉ khơi gợi những nghi ngờ đã tồn tại, những yếu điểm trong đạo tâm ta." Hắn nhận ra rằng, sự cám dỗ về quyền lực tuyệt đối hay sự tuyệt vọng về ý nghĩa của sự tồn tại đều là những biến thể của 'tâm ma căn nguyên', muốn bóp méo ý nghĩa chân thực của Đạo. Chúng không phải là Đạo, chúng là sự hủy hoại Đạo.
Tàn Pháp Cổ Đạo, cuộn sách cổ xưa đặt ngay trước mặt hắn trong thực tại, giờ đây như một ngọn hải đăng rọi sáng trong cơn bão tố nội tâm. Hắn không cần phải mở mắt để thấy những dòng chữ, không cần phải đọc để hiểu những lời dạy. Chúng đã hòa vào huyết mạch, vào linh hồn hắn. Tàn Pháp Cổ Đạo không dạy hắn cách trở thành kẻ mạnh nhất, mà dạy hắn cách trở thành người kiên định nhất, cách tìm về 'căn nguyên' của chính mình, của Đạo.
Hắn kiên định khẳng định lại triết lý 'tu hành vì bản thân là nền tảng để tu hành vì thiên hạ'. Đúng vậy, nếu bản thân hắn không vững vàng, không thấu triệt Đạo, thì làm sao có thể nói đến chuyện cứu vớt chúng sinh? M��t kẻ yếu đuối, dễ bị lung lay bởi cám dỗ, làm sao có thể đứng vững trước đại thế biến thiên? Hắn đã chiêm nghiệm sâu sắc rằng, chỉ khi bản ngã vững chắc, khi Đạo tâm không lay chuyển, khi hắn hiểu rõ con đường mình đã chọn, hắn mới có thể làm được điều gì đó cho thiên hạ, cho những kẻ yếu đuối đang cần được bảo vệ.
"Đạo của ta là Đạo của ta, không phải là Đạo của kẻ khác," Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng mạnh mẽ, dứt khoát. "Kẻ mạnh phải có trách nhiệm, không phải để tận hưởng sự vô nghĩa hay gieo rắc tuyệt vọng. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Đạo của ta là Đạo của sự tồn tại, của sự kiên cường, của niềm tin vào bản tâm. Ma Quân Huyết Ảnh muốn dùng hỗn loạn để thống trị? Ta sẽ dùng trật tự nội tâm để đối kháng. Hắn muốn dùng vô nghĩa để hủy diệt? Ta sẽ dùng ý nghĩa của sự sống để đáp trả."
Lời khẳng định ấy như một tia chớp xé toạc màn đêm u ám trong tâm trí hắn. Một luồng linh lực thuần khiết, mạnh mẽ, khác hẳn với linh lực hỗn loạn vừa rồi, bùng lên từ sâu thẳm Đạo tâm hắn, lan tỏa khắp kinh mạch. Vầng sáng mờ nhạt bao quanh thân thể hắn đột nhiên trở nên rực rỡ hơn, một màu vàng kim ấm áp, thanh khiết, tỏa ra từ cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo, xuyên qua ảo cảnh, đẩy lùi những hình ảnh ghê rợn. Những ngọn núi sụp đổ, biển cả sôi trào, tinh hà tan rã đều biến mất như làn khói. Tiếng cười khẩy của Ma Quân Huyết Ảnh dần yếu đi, rồi hoàn toàn im bặt, như thể bị nuốt chửng bởi thứ ánh sáng thuần khiết ấy.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn còn hằn lên sự mệt mỏi cùng cực sau cuộc chiến nội tâm cam go, nhưng đã sáng rõ sự kiên định, sự thấu triệt. Mật thất Bạch Vân Quan hiện ra trước mắt hắn, vẫn tĩnh lặng và thanh tịnh như ban đầu. Mây mù bên ngoài đã tan hết, ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua cửa sổ, rọi sáng căn phòng, mang theo hơi ấm và sự sống. Tiếng chuông gió khẽ ngân nga trong làn gió sớm, tiếng chim hót đâu đó giữa màn cây lá, tất cả như một bản hòa tấu chào đón sự trở lại của tâm hồn hắn.
Những ảo ảnh đã tan biến, tiếng thì thầm đã im bặt. Lục Trường Sinh cảm nhận linh lực trong cơ thể mình dần ổn định trở lại, không chỉ ổn định mà còn trở nên tinh thuần và mạnh mẽ hơn trước, như một dòng sông sau cơn lũ đã tìm lại được dòng chảy bình yên, nhưng sâu hơn, rộng hơn. Hắn biết, cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không từ bỏ dễ dàng, hắn sẽ tiếp tục tìm cách tấn công vào đạo tâm của Lục Trường Sinh bằng những cách tinh vi hơn nữa trong tương lai. Nhưng giờ đây, Lục Trường Sinh đã có một tấm khiên vững chắc hơn, được rèn đúc từ chính sự thấu hiểu về 'căn nguyên' của Đạo, được tôi luyện bằng Tàn Pháp Cổ Đạo.
Hắn khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi mà vì sự nhẹ nhõm và một niềm tin mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn cúi đầu nhìn cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Đây không chỉ là một công pháp, mà là một minh chứng, một lời nhắc nhở rằng Đạo của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Những ảo ảnh về quyền lực Vạn Cổ Khai Thiên và sự vô nghĩa của sinh linh chỉ càng củng cố thêm quyết tâm của hắn. Hắn sẽ dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để tôi luyện lại, để Đạo của hắn không chỉ kiên cố mà còn thấu triệt hơn bao giờ hết. Ma Quân Huyết Ảnh muốn gieo rắc sự vô nghĩa? Hắn sẽ dùng ý nghĩa của sự tồn tại, của Đạo trong mỗi sinh linh, để đáp trả. Hắn muốn thống trị Cửu Thiên Linh Giới bằng sự tuyệt vọng? Hắn sẽ xây dựng một Đạo vững chắc từ chính niềm tin vào bản tâm, vào 'căn nguyên' của vạn vật.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại lần nữa, tiếp tục vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, nhưng lần này, tâm trí hắn đã hoàn toàn thanh tịnh, không còn vương vấn chút ảo ảnh nào. Linh khí của Bạch Vân Quan bao bọc lấy hắn, hòa vào từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim. Một hành trình mới, một cuộc chiến nội tâm trường kỳ, đã chính thức bắt đầu. Hắn biết, đây là con đường hắn đã chọn, và hắn sẽ đi đến cùng, dù cho có phải đối mặt với bao nhiêu ảo ảnh, bao nhiêu cám dỗ từ Ma Quân Huyết Ảnh đi chăng nữa. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.