Cửu thiên linh giới - Chương 543: Minh Triết Cổ Điển: Đạo Của Bản Thân và Thiên Hạ
Khi bình minh hé rạng, xua tan màn đêm u ám, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên chiếu qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng tu luyện. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, mang theo sự tươi mới và hy vọng. Lục Trường Sinh mở mắt. Dù khuôn mặt hắn vẫn còn hằn rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng ánh mắt hắn đã lấy lại được sự kiên định thường thấy, thậm chí còn sâu sắc hơn. Sự hỗn loạn và dao động của đêm qua không còn nữa, thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạ thường, như mặt hồ sau cơn bão.
Hắn đứng dậy, bước ra ngoài sân của Bạch Vân Quan. Không khí buổi sớm trong lành, mát lạnh, mang theo mùi hương của sương đêm và cây cỏ, xoa dịu tâm hồn hắn. Những đám mây trắng bồng bềnh trôi trên nền trời xanh biếc, tạo nên một khung cảnh thoát tục, hùng vĩ. Hắn hít một hơi thật sâu khí trời buổi sớm, cảm nhận từng luồng linh khí tinh khiết tràn vào phổi, thanh lọc tâm trí và cơ thể.
Hắn biết rằng sự dao động là không thể tránh khỏi trên con đường tu hành. Mỗi khi đối mặt với một chân lý mới, một thử thách mới, đạo tâm của hắn sẽ lại trải qua những cơn sóng gió. Nhưng quan trọng không phải là tránh né sự dao động, mà là cách hắn đối diện và vượt qua nó, cách hắn biến những nghi hoặc thành những bước đệm để đi sâu hơn vào Đạo.
Lục Trường Sinh ngẩng đầu nhìn về phía xa, nơi những đỉnh núi mờ ảo ẩn hiện trong làn sương sớm. Hắn nhận ra, để thực sự hiểu được 'Đạo' và 'Ma', để tìm ra câu trả lời cho sự giằng xé giữa 'cứu thế' và 'hủy diệt', hắn cần phải có cái nhìn sâu sắc hơn về lịch sử và bản chất của Cửu Thiên Linh Giới. Không chỉ từ lời khai sáng của Kiếm Lão Nhân về 'căn nguyên kiên cố', mà còn từ những tri thức cổ xưa, những ghi chép đã bị lãng quên của những người từng chứng kiến sự hưng vong của Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu.
"Tàn Pháp Cổ Đạo là căn nguyên, nhưng căn nguyên cũng cần được tưới tẩm bằng tri thức. Ta cần thêm câu trả lời, không chỉ từ kiếm đạo, mà từ dòng chảy của thời gian." Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. Hắn nắm chặt tay, những ngón tay gầy guộc nhưng ẩn chứa một sức mạnh kiên cường. Một quyết định mới đã hình thành rõ ràng trong tâm trí hắn. Hắn không thể để những lời dụ hoặc của Ma Quân Huyết Ảnh làm lung lay con đường mà hắn đã dày công tôi luyện. Hắn không thể để lòng trắc ẩn của mình biến thành một công cụ hủy diệt.
Con đường của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, là con đường chậm rãi, vững chắc, không chạy theo tốc độ hay sức mạnh nhất thời. Nó là con đường của sự thấu hiểu, của sự kiên trì, của sự trưởng thành nội tâm. Và để tiếp tục con đường ấy, để củng cố thêm niềm tin và sự hiểu biết của mình, hắn cần phải tìm kiếm.
Lục Trường Sinh quay người, ánh mắt hướng về phía Đông, nơi Cổ Thư Sinh đang ẩn mình giữa những chồng sách cổ, giữa dòng chảy của lịch sử và tri thức. Hắn sẽ tìm đến Cổ Thư Sinh. Bởi vì, để chiến thắng một ý niệm, hắn cần một ý niệm khác, sâu sắc hơn, vững chãi hơn. Và để thực sự 'cứu thế', hắn phải hiểu rõ bản chất của 'thế', của 'đạo', của 'ma', từ tận cội nguồn. Cuộc đấu tranh nội tâm của đêm qua đã không làm hắn gục ngã, mà ngược lại, đã tôi luyện hắn thêm một bước, khiến đạo tâm của hắn trở nên kiên cố hơn, như một ngọn hải đăng vững vàng giữa biển cả mênh mông, sẵn sàng dẫn lối cho những ai đang lạc lối trong màn đêm. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng Lục Trường Sinh biết, hắn đã tìm thấy hướng đi mới cho mình.
***
Lục Trường Sinh một mình bước đi trên con đường mòn dẫn sâu vào một vùng núi hẻo lánh, nơi Tàng Thư Lâu Cổ tọa lạc. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cổ thụ xanh biếc, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt, điểm xuyết những giọt sương mai còn đọng lại trên lá cỏ. Tiếng gió thổi qua rừng cây rì rào như những lời thì thầm cổ xưa, hòa quyện cùng tiếng chim hót líu lo, trong trẻo, và tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại và hoa dại thoang thoảng trong không khí, mang theo một chút hương linh khí nhẹ nhàng, thanh khiết, xoa dịu tâm hồn. Bầu không khí nơi đây thanh bình đến lạ, nhưng ẩn sâu bên trong, Lục Trường Sinh vẫn cảm nhận được một sự uyên thâm, một luồng năng lượng cổ xưa khó nắm bắt, như thể mỗi gốc cây, mỗi tảng đá đều đang cất giữ những bí mật đã bị thời gian lãng quên. Dù cảnh vật xung quanh đẹp đến nao lòng, tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những hình ảnh và lời nói của Ma Quân Huyết Ảnh từ đêm qua, tựa như một sợi tơ nhện vô hình cứ vương vít mãi không tan.
"Bình yên hư vô... liệu đó có phải là kết cục của mọi Đạo? Hay đó chỉ là sự trốn tránh khỏi bản chất của tồn tại?" Hắn tự vấn, bước chân không hề chậm lại. Mỗi bước đi của hắn đều vững vàng, đầy quyết tâm tìm kiếm câu trả lời, dù trong lòng vẫn còn đầy rẫy những trăn trở. Hắn nhớ lại lời Kiếm Lão Nhân từng nói về "căn nguyên kiên cố", về việc tu hành không phải là chạy trốn khỏi thế sự, mà là đối diện với nó bằng một cái tâm vững như bàn thạch. Nhưng "bình yên hư vô" mà Ma Quân Huyết Ảnh vẽ ra lại quá đỗi mê hoặc, nó chạm đến tận cùng lòng trắc ẩn của hắn, nơi mà mọi tu sĩ đều ao ước một thế giới không còn khổ đau. Nếu có một con đường để vĩnh viễn chấm dứt mọi loạn lạc, mọi sinh ly tử biệt, thì cái giá phải trả cho sự "tĩnh lặng tuyệt đối" ấy liệu có đáng hay không?
Lục Trường Sinh hít một hơi sâu, cảm nhận luồng linh khí trong lành tràn vào phế phủ, giúp tâm trí hắn thêm phần tỉnh táo. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vẫn vận hành một cách chậm rãi, ổn định, như một dòng suối ngầm kiên nhẫn chảy dưới lớp đất đá. Nó không hứa hẹn sức mạnh bùng nổ, nhưng lại mang đến một sự kiên cố, một sự an tĩnh nội tại mà bất kỳ công pháp nào khác cũng khó lòng sánh bằng. Chính nhờ nó, hắn mới có thể đứng vững sau những lời dụ hoặc của Ma Quân, chứ không phải gục ngã hay lạc lối. Hắn biết, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo chính là con đường của sự thấu hiểu và chấp nhận. Chấp nhận sự biến động của Đạo, chấp nhận vòng luân hồi của sinh diệt, chấp nhận cả khổ đau và niềm vui như những phần tất yếu của tồn tại.
Hắn ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi những đám mây trắng bồng bềnh trôi, không vướng bận. Thiên địa vạn vật đều tuân theo quy luật của riêng mình, không cưỡng cầu, không oán thán. Ma Quân Huyết Ảnh muốn phá vỡ quy luật đó, muốn ép buộc vạn vật vào một sự "bình yên" do hắn định nghĩa, một sự "bình yên" không có sự sống, không có sự phát triển. Điều đó khác gì tự hủy hoại căn nguyên của Đạo? Lục Trường Sinh lắc đầu nhẹ. Lòng trắc ẩn của hắn vẫn còn đó, nhưng lý trí đã bắt đầu tìm thấy một lối thoát. Hắn cần tìm Cổ Thư Sinh, không chỉ để giải đáp những nghi vấn về Đạo và Ma, mà còn để hiểu sâu hơn về dòng chảy của thời gian, về những bài học mà cổ nhân đã để lại. Bởi vì, "lịch sử là tấm gương phản chiếu tương lai, kẻ biết nhìn mới thấy." Hắn tin rằng trong những điển tịch cổ xưa, trong những trang sách ố vàng chất chứa trí tuệ của hàng vạn năm, hắn sẽ tìm thấy những mảnh ghép còn thiếu để hoàn thiện bức tranh về Đạo của chính mình. Bước chân hắn càng thêm kiên định, hướng thẳng về phía trước, nơi Tàng Thư Lâu Cổ đang chờ đợi.
***
Sau nhiều giờ hành trình, xuyên qua những thung lũng sâu, vượt qua những con dốc cheo leo, Lục Trường Sinh cuối cùng cũng đến được Tàng Thư Lâu Cổ – một tòa tháp cổ kính, rêu phong, đứng sừng sững giữa rừng cây cổ thụ ngàn năm. Tòa tháp được xây bằng đá xám, từng viên đá đều mang dấu ấn của thời gian, phủ đầy rêu xanh mướt và những dây thường xuân bám víu, như thể nó đã tồn tại từ thuở hồng hoang, chứng kiến bao thăng trầm của Cửu Thiên Linh Giới. Không khí xung quanh tòa tháp tĩnh mịch đến lạ thường, chỉ có tiếng gió lùa qua những khe cửa sổ hẹp, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của quá khứ. Một luồng linh khí cổ xưa, trầm lắng bao trùm lấy không gian, không mạnh mẽ cuộn trào, mà nhẹ nhàng, bền bỉ, mang theo cảm giác của hàng ngàn năm tích lũy.
Cánh cửa gỗ khổng lồ, nặng nề, được chạm khắc tinh xảo những phù văn cổ xưa đã phai mờ, bỗng khẽ mở ra một kẽ hở, như thể nó đã chờ đợi sự xuất hiện của hắn từ lâu. Không gian bên trong lập tức tràn ngập một mùi hương đặc trưng, khó tả: mùi giấy cũ ố vàng, mùi mực tàu cổ xưa, mùi thảo dược khô phảng phất, hòa quyện cùng mùi bụi thời gian và một chút hương gỗ mục, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, đậm chất lịch sử và tri thức. Ánh sáng bên trong Tàng Thư Lâu không hề tối tăm như hắn tưởng, mà lại dịu nhẹ một cách kỳ lạ, xuyên qua những ô cửa sổ nhỏ và từ những pháp trận chiếu sáng ẩn mình trên trần nhà, làm cho không gian trở nên huyền ảo, như một thế giới khác biệt hoàn toàn với bên ngoài.
Lục Trường Sinh bước vào, khẽ khàng, như sợ làm xáo động sự yên bình đã tồn tại ở đây hàng vạn năm. Ngay lập tức, hắn nhìn thấy Cổ Thư Sinh. Vị lão nhân mặc một bộ áo thư sinh cũ kỹ đã bạc màu, mái tóc búi cao gọn gàng, điểm bạc lấm tấm. Đôi mắt Cổ Thư Sinh tinh anh đến lạ thường, dù thân thể hơi còng xuống vì tuổi tác và thói quen cúi mình bên sách vở, nhưng ánh mắt ấy lại sắc bén và sâu thẳm, như chứa đựng cả một kho tàng tri thức vô biên. Lão đang ngồi bên một chồng sách cao ngất, thậm chí còn cao hơn cả đầu lão, tay mân mê một cuốn điển tịch đã ố vàng, bìa sách đã sờn rách, từng chữ từng nét đều mang đậm dấu ấn của thời gian.
Cổ Thư Sinh ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh anh lướt qua Lục Trường Sinh, không chút ngạc nhiên, như thể lão đã đoán trước được sự xuất hiện của hắn. Một nụ cười mỉm hiện lên trên khuôn mặt nhăn nheo của lão, mang theo chút vẻ lập dị nhưng cũng đầy sự chào đón. Tiếng lật sách sột soạt ngừng hẳn, không gian trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng tim Lục Trường Sinh đập nhẹ.
"Ồ, vị khách hiếm hoi." Cổ Thư Sinh cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng lại vang vọng khắp không gian tĩnh mịch, mang theo m��t âm hưởng trầm bổng đặc trưng của người thường xuyên đọc sách. "Đạo hữu tìm đến ta, chắc hẳn có điều muốn hỏi?" Lão không hề hỏi tên hắn, cũng không hỏi hắn đến từ đâu, mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, như thể lão đã biết trước mục đích của chuyến viếng thăm này.
Lục Trường Sinh tiến lên vài bước, cung kính cúi đầu hành lễ. "Vãn bối Lục Trường Sinh, bái kiến Cổ tiền bối. Có một nghi vấn lớn trong lòng, mong tiền bối khai sáng." Hắn dùng từ ngữ trang trọng, đúng mực, thể hiện sự tôn trọng sâu sắc đối với vị tiền bối uyên bác này. Ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một khao khát cháy bỏng muốn tìm kiếm tri thức. Hắn không che giấu sự mệt mỏi sau đêm dài đấu tranh nội tâm, cũng không giấu diếm sự băn khoăn đang giày vò hắn. Cổ Thư Sinh nhìn hắn, đôi mắt tinh anh quét một lượt từ đầu đến chân, như thể đang đọc thấu tâm can hắn. Lão gật đầu chậm rãi, rồi ra hiệu cho Lục Trường Sinh ngồi xuống chiếc bồ đoàn đối diện, giữa những chồng sách cao ngất, nơi mùi giấy cũ và tri thức cổ xưa dường như đậm đặc nhất. Lão không thúc giục, chỉ kiên nhẫn chờ đợi, để Lục Trường Sinh tự mình trải lòng. Sự bình thản của lão khiến Lục Trường Sinh cảm thấy an tâm hơn rất nhiều, như tìm được một bến đỗ vững chãi giữa dòng nước xoáy hỗn loạn.
***
Trong căn phòng tràn ngập sách, dưới ánh sáng dịu nhẹ từ cửa sổ và những pháp trận, Lục Trường Sinh bắt đầu kể lại. Hắn kể về viễn cảnh Vạn Cổ Khai Thiên, về sự hỗn loạn nguyên thủy và sự hình thành của các chủng tộc. Hắn kể về sự xuất hiện của Ma Quân Huyết Ảnh, không phải với hình hài hung ác mà với một lời dụ hoặc đầy mê hoặc, về một "giải pháp nhanh chóng" để chấm dứt mọi khổ đau, tạo ra một "bình yên hư vô" vĩnh cửu. Giọng hắn trầm ổn, nhưng mỗi câu chữ đều chứa đựng sự giằng xé nội tâm dữ dội mà hắn đã trải qua. Hắn không bỏ sót chi tiết nào, từ cảm giác bất lực khi chứng kiến khổ đau nguyên thủy, đến sự dao động đạo tâm khi đối diện với lời hứa về sự "tĩnh lặng tuyệt đối" ấy.
Cổ Thư Sinh lắng nghe chăm chú, đôi mắt tinh anh lấp lánh suy tư, tay vuốt chòm râu bạc. Lão không ngắt lời, chỉ đôi lúc khẽ gật đầu, như thể đã biết trước hoặc đã từng chiêm nghiệm những điều tương tự. Mùi giấy cũ, mực tàu, thảo dược khô, và một chút mùi hương trầm phảng phất từ đâu đó, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, tĩnh mịch, rất thích hợp cho những cuộc đàm đạo sâu sắc về Đạo. Tiếng lật sách giấy của lão đã ngừng hẳn, thay vào đó là tiếng bút lông sột soạt của Lục Trường Sinh khi hắn thỉnh thoảng ghi lại vài ý chính vào một cuốn sổ tay nhỏ.
Khi Lục Trường Sinh kết thúc, Cổ Thư Sinh im lặng một lát, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang xuyên qua hàng vạn năm lịch sử. "Sự 'bình yên' mà Ma Quân kia hứa hẹn, e rằng là sự bình yên của hư vô." Lão cất tiếng, giọng nói trầm bổng, mang theo sự uyên bác của người đã đọc qua vô số điển tịch. "Đạo của thiên địa, dù trong Vạn Cổ Khai Thiên hay hiện tại, đều nằm ở sự vận động, sự cân bằng, không phải sự tĩnh lặng tuyệt đối. Sinh – Diệt, Hưng – Vong, Hỗn Loạn – Trật Tự, tất cả đều là những mặt của cùng một Đạo. Nếu cưỡng ép chúng vào một trạng thái tĩnh lặng vĩnh viễn, thì đó không còn là Đạo nữa, mà là sự hủy diệt chính căn nguyên của Đạo."
Cổ Thư Sinh chậm rãi đứng dậy, dẫn Lục Trường Sinh đến một kệ sách phủ đầy bụi thời gian, nơi cất giữ những điển tịch cổ xưa nhất. "Hãy nhìn xem, vãn bối. Đây là những ghi chép về thời Vạn Cổ Khai Thiên, khi Tam Giới còn chưa định hình, khi vạn vật còn đang trong quá trình thai nghén." Lão chỉ vào một cuốn sách lớn, bìa da đã bong tróc, những ký tự cổ xưa viết bằng một loại ngôn ngữ đã thất truyền. "Thời đại đó, có những tai họa lớn, những cuộc chiến tranh giữa các chủng tộc sơ khai, những biến động địa chất kinh hoàng, còn hơn cả sự hỗn loạn mà ngươi đã thấy trong viễn cảnh. Đó là quá trình thanh lọc, là sự sàng lọc để Đạo có thể tiến hóa. Chính trong sự hỗn loạn ấy, những sinh linh đầu tiên đã học được cách tồn tại, cách dung hòa, và từ đó, Đạo mới thực sự nở rộ."
Lão lướt ngón tay qua những trang sách, đôi mắt tinh anh quét nhanh qua từng dòng chữ. "Những cường giả cổ xưa, họ không tìm kiếm sự tĩnh lặng tuyệt đối. Họ tìm kiếm sự thấu hiểu về bản chất của Đạo, và tìm cách sống hòa hợp với nó, dù Đạo có biến động đến đâu. Thậm chí, Tàn Pháp Cổ Đạo mà ngươi tu luyện, ta dám chắc, cũng có nguồn gốc từ một triết lý tương tự, hoặc là một phần của những công pháp được thai nghén từ chính thời Vạn Cổ Khai Thiên ấy. Nó không cường điệu sức mạnh tức thời, mà tập trung vào sự kiên cố của căn nguyên, sự ổn định của nội tâm, chính là để giúp tu sĩ đứng vững trước mọi biến động của thời đại."
Lục Trường Sinh lắng nghe chăm chú, từng lời của Cổ Thư Sinh như những tia sáng, xua tan màn sương mù trong tâm trí hắn. "Vãn bối đã hiểu. Sự 'tĩnh lặng' của Ma Quân là sự trốn tránh khỏi quy luật phát triển, sự biến hóa của Đạo..."
Cổ Thư Sinh gật đầu, đưa tay vuốt chòm râu. "Đúng vậy. Mọi sự vật, hiện tượng trong vũ trụ đều là một phần của Đạo. Sông có chảy, núi có mọc, cây có sinh, có diệt. Đạo không bao giờ đứng yên. Kẻ nào muốn cưỡng ép Đạo vào một khuôn khổ tĩnh lặng, kẻ đó chính là nghịch hành thiên lý. Hơn nữa, còn có một chân lý khác mà các cường giả cổ xưa đã đúc kết, đó là: tiểu ngã là gốc, đại ngã là cành. Cành lá có thể vươn xa, nhưng nếu gốc không vững, cành lá cũng sẽ úa tàn. Tu hành vì bản thân không phải là ích kỷ, mà là củng cố cái gốc, để khi cành lá vươn ra, nó có thể chống chịu được phong ba bão táp."
Lão quay sang nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy thâm ý. "Ngươi muốn cứu vớt chúng sinh, muốn chấm dứt khổ đau? Đó là một đại nguyện. Nhưng nếu bản thân ngươi không thấu triệt Đạo, không có một đạo tâm vững vàng, thì liệu ngươi có thể thực sự giúp đỡ ai? Sự dao động của ngươi đêm qua chính là minh chứng. Ngươi bị lời dụ hoặc của Ma Quân làm lung lay, bởi vì căn nguyên của ngươi tuy kiên cố, nhưng tri thức về Đạo chưa đủ sâu sắc để nhận diện chân tướng."
Lục Trường Sinh im lặng suy nghĩ, lời nói của Cổ Thư Sinh vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn nhận ra sự thật đau lòng: lòng trắc ẩn của hắn, nếu không được dẫn dắt bởi trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc, có thể dễ dàng bị kẻ xấu lợi dụng, biến thành một công cụ hủy diệt mà hắn không hề mong muốn. "Vậy thì, vãn bối cần phải làm gì, thưa tiền bối?" Hắn hỏi, giọng điệu khiêm tốn.
Cổ Thư Sinh mỉm cười. "Ngươi đang đi đúng hướng rồi. Ngươi đến đây để tìm kiếm tri thức, để lấp đầy những khoảng trống trong nhận thức của mình. Điều đó chính là củng cố cái gốc. Lịch sử là tấm gương phản chiếu tương lai. Trong những điển tịch này, ngươi sẽ tìm thấy những chân lý đã bị lãng quên, những bài học về sự hưng vong của các thế lực, về sự trỗi dậy và sụp đổ của các đạo thống. Ngươi sẽ hiểu được, Ma Quân Huyết Ảnh không phải là kẻ đầu tiên, cũng sẽ không phải là kẻ cuối cùng muốn cưỡng ép Đạo theo ý mình. Nhưng Đạo thì vẫn trường tồn, qua bao tai họa, qua bao biến động. Và để thực sự phá vỡ cục diện, để vượt qua Ma Quân Huyết Ảnh, ngươi cần phải tìm ra một chân lý sâu sắc hơn, một con đường không phải là trốn tránh hay hủy diệt, mà là dung hòa và phát triển."
Lão chỉ tay vào một góc thư viện, nơi có những cuộn da cổ được niêm phong cẩn thận. "Ở đó, có những ghi chép về 'Đạo của Thời Gian', những triết lý mà chỉ những người có đạo tâm cực kỳ kiên cố mới có thể lĩnh hội. Nếu ngươi có thể thấu triệt, ngươi sẽ không chỉ phá vỡ được cục diện hiện tại, mà còn có thể định hình lại tương lai của Cửu Thiên Linh Giới." Lục Trường Sinh nhìn về phía đó, trong lòng dấy lên một khao khát mãnh liệt. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng ánh sáng tri thức mà Cổ Thư Sinh mang lại đã soi rọi, giúp hắn nhìn rõ hơn phương hướng. Đạo tâm của hắn, sau một đêm giằng xé, giờ đây lại được củng cố thêm một tầng, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và trí tuệ. Hắn đã sẵn sàng tiếp tục hành trình, không chỉ vì bản thân, mà còn vì Đạo, vì thiên hạ, bằng một con đường vững chắc và kiên định hơn bao giờ hết.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.