Cửu thiên linh giới - Chương 564: Vạn Cổ Hỗn Loạn: Phản Phệ Từ Khởi Nguyên
Gió đêm mơn man lướt qua Cổ Hoang Sơn Mạch, mang theo hơi sương lành lạnh và chút hương đất ẩm sau cơn mưa chiều. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời rộng lớn, vẽ lên những đỉnh núi hùng vĩ bằng nét bút trầm mặc. Tiếng suối róc rách vọng lại từ khe đá, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích bắt đầu bản giao hưởng đêm. Lục Trường Sinh vẫn bước đi, bước chân của hắn giờ đây nhẹ nhàng và vững chãi hơn, mang theo sự bình yên lạ thường sau cơn bão tố nội tâm. Hắn hướng về phía đông bắc, nơi Thái Huyền Tông vẫn còn ẩn hiện trong màn sương mờ của ký ức, một điểm đến mà hắn biết rằng sẽ chứa đựng vô vàn thử thách.
Thế nhưng, khi những tia nắng cuối cùng khuất hẳn sau rặng núi, một luồng khí lạnh lẽo, vô hình bắt đầu lan tỏa, không phải từ cái lạnh tự nhiên của màn đêm, mà từ sâu thẳm tâm thức Lục Trường Sinh. Ban đầu, nó chỉ là một cảm giác mơ hồ, như một làn sương mỏng quấn quanh linh hồn, nhưng rồi dần dần, sự lạnh lẽo ấy trở nên sắc bén, thấu xương, như có hàng ngàn mũi kim vô hình đang châm chích vào từng mạch máu, từng sợi thần kinh. Cảnh vật xung quanh hắn cũng bắt đầu thay đổi một cách kỳ lạ. Những thân cây cổ thụ cao vút, vốn hiên ngang trong ánh chiều tà, giờ đây như những bóng ma khổng lồ, vặn vẹo và méo mó. Dòng suối trong vắt hóa thành dải lụa đen ngòm, chảy xiết về một nơi vô định. Ánh trăng non vừa hé lộ trên nền trời cũng bị nuốt chửng bởi một màn đêm đặc quánh, không một vì sao. Nhận thức của Lục Trường Sinh bị bóp méo, không gian dường như co rút lại, ép hắn vào một cõi vô hình, nơi sự thật và ảo ảnh hòa lẫn vào nhau.
Lục Trường Sinh dừng bước, đôi mắt đen láy nheo lại, nhìn thẳng vào hư không trước mặt. Hắn nhắm mắt, cố gắng tịnh tâm, sử dụng Tàn Pháp Cổ Đạo để thanh lọc tâm trí. Trong tâm hải của hắn, các ký tự cổ xưa của Tàn Pháp Cổ Đạo tự động hiện lên, phát ra ánh sáng mờ ảo, yếu ớt, như những vì sao le lói giữa màn đêm vũ trụ. Ánh sáng đó cố gắng xua tan sự xâm nhập, nhưng luồng khí lạnh lẽo kia vẫn không ngừng len lỏi, xuyên qua lớp phòng ngự tinh thần, mang theo những lời thì thầm vô định, những hình ảnh chớp nhoáng của sự hủy diệt và tuyệt vọng. Hắn cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên linh hồn, như có một bàn tay vô hình đang siết chặt trái tim hắn.
"Linh khí bất ổn... hay là tâm ta bất ổn?" Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói nội tại vang vọng trong tâm hải, mang theo chút nghi hoặc nhưng không hề có sự hoảng loạn. Hắn biết rõ đây không phải là tác động từ môi trường bên ngoài, mà là một cuộc tấn công tinh thần, một sự thử thách trực diện từ kẻ thù. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một ý thức tà ác, hùng mạnh đang cố gắng xuyên thủng bức tường đạo tâm kiên cố mà hắn đã dày công xây dựng.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự chế giễu và quyền năng vô hạn, vang vọng khắp tâm trí hắn, như thể nó không phát ra từ bên ngoài mà từ chính sâu thẳm linh hồn hắn. "Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn tránh mãi sao, Lục Trường Sinh? Ngươi nghĩ đạo tâm của ngươi là bất diệt? Hãy nhìn xem, cội nguồn của cái gọi là 'Đạo' của ngươi, cội nguồn của cái thế giới mà ngươi đang cố gắng bảo vệ... nó vốn dĩ là một vở kịch tàn khốc, không hơn không kém!" Giọng nói ấy vang vọng, xuyên thấu qua từng lớp phòng ngự của Tàn Pháp Cổ Đạo, mang theo một sức mạnh thao túng khủng khiếp. Luồng khí lạnh lẽo càng lúc càng mạnh, biến thành những dòng xoáy đen kịt, nuốt chửng ánh sáng mờ ảo của các ký tự cổ. Lục Trường Sinh cảm thấy một cơn đau nhói thấu tận linh hồn, như thể có một thứ gì đó đang cố gắng xé toạc hắn ra làm đôi, kéo hắn vào một vực thẳm vô vọng. Sự mệt mỏi thể xác sau những ngày hành trình và cuộc chiến tinh thần trước đó với Ma Quân Huyết Ảnh giờ đây như một cánh cửa mở toang, cho phép luồng tà khí kia xâm nhập sâu hơn, mạnh mẽ hơn. Hắn biết rằng đây không còn là một lời cám dỗ, mà là một cuộc tấn công toàn diện, một nỗ lực để phá vỡ đạo tâm hắn từ tận gốc rễ.
***
Trong một chớp mắt, không gian xung quanh Lục Trường Sinh sụp đổ. Hắn không còn đứng giữa Cổ Hoang Sơn Mạch tĩnh lặng nữa, mà bị kéo vào một cõi không gian đáng sợ, một ảo ảnh chân thực đến mức đáng kinh ngạc, nơi thời gian và không gian dường như không tồn tại. Trước mắt hắn là cảnh Cửu Thiên Linh Giới trong buổi đầu sơ khai, không phải là sự phồn thịnh hay vẻ đẹp hùng vĩ như trong những truyền thuyết mà hắn từng nghe, mà là một bức tranh hỗn loạn, tàn khốc và đầy rẫy sự đau thương.
Đây là Vạn Cổ Khai Thiên, thuở sơ khai của vũ trụ. Không khí đặc quánh mùi ozone nồng nặc từ những vụ nổ nguyên thủy, mùi sulfur chua gắt từ những dòng dung nham cuồn cuộn, mùi đất ẩm thối rữa của những sinh vật đầu tiên vừa hình thành đã mục ruỗng, và mùi máu tanh tưởi của những cuộc chiến không hồi kết. Bầu không khí quá tải, nặng nề, áp lực đè nén lên từng tấc da thịt, từng thớ thịt của Lục Trường Sinh, khiến hắn cảm thấy ngạt thở. Ánh sáng chớp tắt điên cuồng, từ những tia sét xé toạc bầu trời nguyên thủy đến bóng tối thăm thẳm của những hố đen vừa hình thành. Những khối đá khổng lồ, những mảnh vỡ của tinh cầu va chạm vào nhau, tạo ra những âm thanh gầm rú long trời lở đất, tiếng xương cốt vỡ vụn vang vọng không ngừng. Những sinh vật sơ khai, với hình thù quái dị, gớm ghiếc, gào thét trong đau đớn và giận dữ, chiến đấu lẫn nhau để giành giật từng chút sinh khí mong manh. Không có khái niệm về "thời tiết" hay "mùa", chỉ có sự hỗn loạn nguyên thủy của các yếu tố, sự tàn bạo và sự thờ ơ của vũ trụ. Đây là một thế giới không có luật lệ, không có đạo lý, chỉ có bản năng sinh tồn và sự hủy diệt.
Ma Quân Huyết Ảnh hiện diện trong ảo ảnh, không phải dưới hình hài cụ thể, mà như một ý thức bao trùm, một giọng kể chuyện trầm thấp, khàn khàn, vang vọng khắp không gian hỗn loạn, lột tả sự tàn khốc đến tận cùng. Hắn ta không ngừng xoáy sâu vào tâm trí Lục Trường Sinh, cố gắng bóp méo nhận thức của hắn về bản chất của thế giới này. "Nhìn đi, Lục Trường Sinh," giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh vang lên, "đây là khởi nguyên của tất cả. Ngươi thấy gì? Có phải là ánh sáng của tạo hóa? Hay là sự hỗn loạn vô tận? Không có đạo lý, chỉ có kẻ mạnh sinh tồn. Tất cả sự phồn thịnh mà ngươi tôn thờ, tất cả những cái gọi là 'trật tự' mà ngươi muốn kiến tạo, đều xây dựng trên xương máu và sự hủy diệt của vô số sinh linh."
Lục Trường Sinh bị buộc phải chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng, những cuộc giao tranh đẫm máu giữa các chủng tộc đầu tiên, sự hình thành của những ngọn núi từ tro tàn và xác chết, sự ra đời của những dòng sông từ nước mắt và máu. Hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của những sinh linh sơ khai bị xé xác, bị nuốt chửng, bị nghiền nát dưới bánh xe của tạo hóa tàn bạo. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy hắn, cố gắng bóp nát niềm tin của hắn vào sự thiện lương, vào đạo lý.
"Ngươi... đang bóp méo sự thật!" Lục Trường Sinh khó nhọc đáp, giọng nói của hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự giằng xé dữ dội trong tâm hồn. Hắn cố gắng bám víu vào những gì hắn tin tưởng, vào những lời kinh cổ của Tàn Pháp Cổ Đạo. Nhưng Ma Quân Huyết Ảnh không ngừng đẩy sâu hơn, phô bày những cảnh tượng ghê rợn nhất, những khoảnh khắc mà sự sống bị nghiền nát một cách vô nghĩa. Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải hắn rung động dữ dội, ánh sáng mờ ảo của nó cố gắng xua tan ảo ảnh, hóa giải sự hỗn loạn tinh thần, nhưng "phản phệ dữ dội" từ Ma Quân Huyết Ảnh quá lớn. Linh hồn Lục Trường Sinh như bị xé toạc thành từng mảnh, mỗi mảnh đều cảm nhận được nỗi đau và sự tuyệt vọng của vạn vật sơ khai. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng tà ác, đặc quánh sự hỗn loạn và vô vọng, đang cố gắng xâm chiếm, biến đổi đạo tâm mình, muốn biến hắn thành một phần của sự tàn khốc nguyên thủy đó. Nó không chỉ là đau đớn thể xác, mà là sự ăn mòn từ bên trong, một cuộc tấn công trực diện vào bản ngã và niềm tin của hắn. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước bờ vực của sự tan rã, nơi đạo tâm vững như bàn thạch của hắn đang lung lay dữ dội.
***
Ảo cảnh Vạn Cổ Khai Thiên càng trở nên mãnh liệt, dữ dội hơn, như một cơn bão tinh thần không ngừng nghỉ. Những thực thể nguyên thủy, ma quỷ hóa từ sự hỗn loạn ban sơ, với đôi mắt đỏ ngầu và hàm răng sắc nhọn, gầm gừ lao tới Lục Trường Sinh, cố gắng kéo hắn vào vòng xoáy hủy diệt. Chúng không phải là những sinh vật hữu hình, mà là những hiện thân của nỗi sợ hãi, của sự tuyệt vọng, của sự tàn bạo nguyên thủy, được Ma Quân Huyết Ảnh thổi phồng và khuếch đại. Tiếng gầm rú ghê rợn của ảo ảnh hòa cùng tiếng kinh văn cổ xưa của Tàn Pháp Cổ Đạo đang vang vọng trong tâm hải Lục Trường Sinh, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, điên cuồng.
Trong tâm hải Lục Trường Sinh, các ký tự Tàn Pháp Cổ Đạo phát sáng chói lọi, tạo thành một lá chắn kiên cố, nhưng cũng xuất hiện những vết nứt nhỏ do áp lực quá lớn. Ánh sáng vàng nhạt từ những ký tự cổ xưa cố gắng chống lại màn đêm hỗn loạn đang bao trùm, nhưng sức mạnh của Ma Quân Huyết Ảnh quá khủng khiếp. Hắn ta không ngừng tăng cường áp lực, cố gắng tận dụng mọi điểm yếu, mọi vết rạn trong đạo tâm Lục Trường Sinh. Hắn tạo ra những hình ảnh về sự sụp đổ của những anh hùng vĩ đại từng cố gắng kiến tạo trật tự trong Vạn Cổ, những người đã hi sinh thân mình nhưng cuối cùng cũng chỉ nhận lại sự vô nghĩa. Những lời thì thầm đầy tuyệt vọng, những tiếng khóc ai oán của hàng tỷ sinh linh bị nghiền nát vang vọng trong đầu hắn: "Vô ích thôi! Tất cả chỉ là phù du! Đạo lý nào mà trường tồn giữa dòng chảy hủy diệt này? Ngươi chỉ là một hạt cát yếu ớt, muốn chống lại số phận của cả một thế giới!"
Lục Trường Sinh cảm thấy toàn thân mình đau đớn tột cùng, không chỉ là nỗi đau của linh hồn bị xé toạc, mà còn là nỗi đau của sự bất lực khi chứng kiến sự tàn khốc không hồi kết. Mồ hôi lạnh toát ra trên da hắn, thấm ướt cả đạo bào. Hắn thở dốc, từng hơi thở đều nặng nề như mang theo cả gánh nặng của vạn vật. Tuy nhiên, giữa cơn bão tố tinh thần ấy, ánh mắt đen láy của Lục Trường Sinh không hề lùi bước. Hắn biết rằng đây là khoảnh khắc quyết định, là lúc đạo tâm của hắn phải được tôi luyện đến cực hạn. Hắn tập trung cao độ, linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo tuôn trào, không chỉ để phòng thủ mà còn để chống lại sự ăn mòn của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn không cho phép mình bị cuốn vào dòng chảy của sự tuyệt vọng.
"Vô ích thôi! Ngươi không thể phủ nhận bản chất của thế giới. Tất cả đều là hư vô, là trò đùa của số phận! Ngươi chỉ là một hạt cát yếu ớt!" Giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh vang lên đầy khinh miệt, cố gắng bóp nát chút hy vọng cuối cùng trong lòng Lục Trường Sinh.
Nhưng Lục Trường Sinh không chỉ phòng thủ. Hắn bắt đầu "quan sát" sâu hơn vào ảo ảnh, tìm kiếm những chi tiết mà Ma Quân Huyết Ảnh cố tình che giấu hoặc bóp méo. Tàn Pháp Cổ Đạo, không chỉ là một công pháp phòng thủ tinh thần, mà còn là một công cụ giúp hắn thấu hiểu bản chất của vạn vật. Hắn nhìn thấy những dòng chảy của linh khí nguyên thủy, không chỉ mang theo sự hủy diệt, mà còn là nguồn gốc của sự sống. Hắn nhìn thấy những mầm sống nhỏ bé, kiên cường nảy nở giữa đống đổ nát, những bông hoa dại nhỏ bé vươn mình từ khe đá, những giọt nước trong vắt tụ lại thành suối nguồn giữa sa mạc khô cằn. Chúng không gào thét, không than vãn, mà âm thầm tồn tại, kiên cường sinh trưởng. Hắn nhìn thấy những ý chí bất khuất, dù yếu ớt, đã cố gắng chống lại sự tàn bạo, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng chính những khoảnh khắc đó đã tạo nên nền tảng cho sự phồn thịnh sau này của Cửu Thiên Linh Giới.
Một tia sáng lóe lên trong tâm trí Lục Trường Sinh, không phải ánh sáng của quyền năng, mà là ánh sáng của sự thấu hiểu. Hắn nhận ra rằng ngay cả trong sự hỗn loạn nguyên thủy nhất, vẫn tồn tại những tia sáng của sự sống, của ý chí tồn tại và phát triển, không hoàn toàn là sự hủy diệt vô nghĩa. Sự hỗn loạn chỉ là một giai đoạn, là một phần của chu kỳ, chứ không phải là bản chất vĩnh cửu. Trật tự và sự sống luôn tìm cách vươn lên từ tro tàn.
"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," Lục Trường Sinh lẩm bẩm, giọng nói nội tại vang vọng trong tâm hải, không còn run rẩy, mà kiên định như một tiếng chuông cổ. "Ma Quân, ngươi chỉ cho ta thấy một nửa sự thật, nửa còn lại, là sự kiên cường của sinh linh, là đạo lý của sự tồn tại."
Với một ý chí kiên cường đến không ngờ, Lục Trường Sinh dồn toàn bộ linh lực còn lại vào Tàn Pháp Cổ Đạo. Các ký tự cổ xưa bỗng nhiên bùng lên ánh sáng chói lọi, không còn là ánh sáng yếu ớt mà là một vầng hào quang rực rỡ, xua tan bóng tối và sự hỗn loạn. Hắn dùng ý chí của mình để đẩy lùi ảo ảnh, cảm nhận 'nguy hiểm cận kề' khi tinh thần bị giằng xé nhưng không hề gục ngã. Thay vì chống cự một cách thụ động, Lục Trường Sinh chủ động "khai mở" tâm trí, để Tàn Pháp Cổ Đạo thanh lọc, không chỉ chống lại sự xâm nhập mà còn hóa giải bản chất thao túng của ảo ảnh. Những vết nứt trên lá chắn tâm hải dần khép lại. Áo choàng đen của Ma Quân Huyết Ảnh hiện rõ hơn trong ảo ảnh, đôi mắt đỏ ngầu của hắn lộ vẻ ngạc nhiên và tức giận.
Lục Trường Sinh kiệt quệ, nhưng đôi mắt hắn giờ đây sáng hơn bao giờ hết. Hắn đã trải qua một cuộc chiến tinh thần khốc liệt, đã bị đẩy đến giới hạn của bản thân, nhưng hắn không những không gục ngã mà còn trở nên vững vàng hơn. Hắn đã hiểu rõ hơn về bản chất của Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ không chỉ mạnh về vũ lực mà còn thâm độc trong việc thao túng tâm lý, kẻ có khả năng tái tạo và bóp méo cả quá khứ để gieo rắc sự tuyệt vọng. Nhưng hắn cũng đã tìm thấy một chân lý mới trong chính sự hỗn loạn đó: ngay cả trong Vạn Cổ Khai Thiên tàn khốc nhất, sự sống và ý chí kiên cường vẫn luôn tồn tại.
Ảo ảnh mờ dần, tan biến như sương khói. Lục Trường Sinh mở mắt, hắn vẫn đứng giữa Cổ Hoang Sơn Mạch, nhưng màn đêm đã về khuya, ánh trăng bạc đã chiếu rọi khắp không gian. Không khí trong lành của núi rừng ùa vào lồng ngực, xua đi mùi tanh tưởi của ảo ảnh. Toàn thân hắn rã rời, linh lực cạn kiệt, nhưng đạo tâm của hắn lại càng thêm kiên cố, như một khối đá nguyên khối đã trải qua muôn ngàn bão táp. Hắn biết rằng con đường phía trước sẽ còn nhiều gian nan, Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không từ bỏ, và những cuộc đối đầu trực diện, hiểm nguy hơn sẽ chờ đợi. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không chạy trốn, cũng không mù quáng lao vào vòng xoáy nhân quả của hủy diệt. Hắn sẽ đi hết con đường đã chọn, vững chắc và kiên định, trở thành ngọn hải đăng cho những người còn hy vọng, giữa đại thế biến thiên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.