Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 589: Ảo Ảnh Vạn Cổ: Ngàn Vạn Bản Thể

Ánh sáng chói chang tưởng chừng là lối thoát sinh tử bỗng chốc vặn vẹo, méo mó như một bức tranh bị xé toạc bởi bàn tay vô hình của quỷ thần. Lục Trường Sinh, thân hình còn đang chao đảo vì dư chấn của đòn phản phệ từ Ma Quân Huyết Ảnh và sự sụp đổ của Huyết Ảnh Cung, chưa kịp hít thở luồng không khí trong lành mà hắn khao khát, thì một lực lượng khổng lồ, vô hình nhưng lại mang sức nặng của cả vũ trụ, ập đến. Đó không phải là một đòn tấn công vật chất, mà là một sự bóp méo thực tại, một cú nện thẳng vào ý thức, vào linh hồn.

Không gian xung quanh hắn đột ngột co rút, rồi giãn nở một cách quái dị, mọi màu sắc đều bị hút cạn, chỉ còn lại một màu xám xịt của hư vô, rồi nhanh chóng chuyển thành một màn sương mù đen kịt, dày đặc đến mức không thể nhìn thấy đầu ngón tay. Mùi tử khí, ẩm mốc và cả mùi máu tanh quen thuộc trong Huyết Ảnh Cung vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với một mùi hương lạ lẫm, cay nồng và tanh tưởi, như mùi ozon khi không gian bị xé rách, một dấu hiệu của sự đổ vỡ không thể đảo ngược. Lục Trường Sinh cảm thấy toàn thân mình như bị giằng xé bởi hàng vạn sợi xích vô hình, kéo hắn vào một vực thẳm không đáy.

Tiếng gầm của Ma Quân Huyết Ảnh, tưởng chừng đã bị bỏ lại phía sau, đột ngột vang vọng khắp nơi, không còn là âm thanh vật lý mà là một luồng ý niệm dữ tợn, xuyên thẳng vào tâm thức hắn. Nó không phải là một tiếng gầm của kẻ chiến thắng, mà là tiếng gào thét của sự phẫn uất tột cùng, của kẻ bị chọc giận đến mức điên cuồng, muốn nuốt chửng tất cả.

"Ngươi nghĩ có thể thoát khỏi ta sao? Vô ích! Lục Trường Sinh, ngươi sẽ phải nếm trải nỗi sợ hãi và dục vọng của chính ngươi!" Giọng nói của Ma Quân trầm thấp, khàn khàn, nhưng giờ đây nó mang theo một âm hưởng ma mị, đầy mê hoặc, như tiếng gọi của quỷ dữ từ địa ngục sâu thẳm. Mỗi chữ thốt ra đều mang theo một luồng tà khí lạnh lẽo, ăn mòn, gặm nhấm vào từng tế bào, từng đạo niệm của Lục Trường Sinh. Hắn cảm nhận được một áp lực vô song đè nặng lên đạo tâm, cố gắng bẻ gãy ý chí của hắn.

Lục Trường Sinh nghiến chặt răng, luồng linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo và Vĩnh Hằng Đạo Nguyên bản năng tuôn trào, cố gắng tạo thành một lá chắn phòng ngự. Nhưng lực lượng ảo ảnh này quá mạnh mẽ, quá đột ngột. Nó không tấn công vật chất, mà trực tiếp nhắm vào ý thức. Hắn cảm thấy mình đang rơi tự do trong một không gian hỗn loạn, không có trên dưới, không có phương hướng. Những sợi linh khí thanh tịnh mà hắn vừa chuyển hóa từ oán khí giờ đây như bị bóp nghẹt, không thể phát huy tác dụng. Thân thể hắn bị giam cầm trong một trạng thái lơ lửng, mất phương hướng, không thể vận dụng bất kỳ pháp quyết nào.

Ý thức của Lục Trường Sinh chìm dần vào màn sương mù đen kịt. Hắn cố gắng giữ vững bản ngã, cố gắng bám víu vào sợi dây của Đạo tâm đã được tôi luyện. Hắn biết, đây là một loại ma pháp tâm hồn, một đòn đánh trực diện vào ý chí, hòng phá vỡ sự kiên định của hắn. Hắn không sợ hãi cái chết, không sợ hãi cường địch, nhưng việc bị thao túng tâm trí, bị kéo vào vực thẳm của chính mình lại là một thử thách hoàn toàn khác. Hắn cảm thấy một cơn chóng mặt kinh hoàng, như thể toàn bộ thế giới đang quay cuồng xung quanh mình, rồi đột ngột, mọi thứ trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ.

Khi ý thức của Lục Trường Sinh dần hồi phục, hắn nhận ra mình đang đứng giữa một không gian vô tận, đen kịt như Thâm Uyên Chi Địa, nhưng lại mang vẻ nguyên thủy, hỗn độn của Vạn Cổ Khai Thiên. Không khí lạnh lẽo thấu xương, mang theo mùi của sự mục ruỗng và những nỗi buồn thảm đã hóa thành cát bụi từ vô số kiếp. Không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự tĩnh mịch đáng sợ bao trùm. Đó không phải là một địa điểm cụ thể, mà là một cảnh giới của ý niệm, một miền đất của tâm ma được Ma Quân Huyết Ảnh tạo ra.

Từ trong bóng tối vô tận, những hình ảnh bắt đầu hiện lên. Không phải là quỷ quái, không phải là cường địch, mà là chính hắn. Hàng triệu bản thể của Lục Trường Sinh, mỗi bản thể mang một vẻ mặt, một cảm xúc khác nhau, từ từ xuất hiện từ hư vô, bao vây lấy hắn.

Đó là Lục Trường Sinh của quá khứ, một phàm nhân run rẩy khi đối mặt với cường hào, thân hình gầy gò, đôi mắt đầy sợ hãi và bất lực. Hắn đứng đó, co rúm lại, chứng kiến cảnh gia đình bị ức hiếp, không thể làm gì.

"Ngươi yếu đuối! Ngươi sẽ thất bại như mọi lần!" Một bản thể khác, với đôi mắt đỏ ngầu, thân hình tiều tụy, gào thét. Đó là Lục Trường Sinh tuyệt vọng khi nhận ra linh căn tạp, bị coi thường, bị phỉ báng, không thể nào đạt được thành tựu trong tu hành. Hắn tái hiện lại những lời chế giễu, những ánh mắt khinh miệt mà hắn đã từng phải chịu đựng.

"Đạo của ngươi là vô nghĩa! Ngươi không thể thay đổi được gì!" Hàng trăm bản thể khác, mang vẻ mặt đau khổ, tuyệt vọng, không ngừng thì thầm, tiếng nói của chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự nghi ngờ và chán nản. Đó là Lục Trường Sinh sợ hãi khi chứng kiến sự hy sinh vô nghĩa của người vô tội, khi những nỗ lực của hắn dường như không thể thay đổi được đại cục, khi thiện lương bị chà đạp và tà ác hoành hành. Những hình ảnh máu me, tang thương, những nụ cười ghê rợn của kẻ ác, những tiếng kêu thét bi thương của người yếu thế không ngừng lướt qua tâm trí hắn.

Một bản thể khác, cô độc và lạc lõng, đứng giữa không gian trống rỗng, ánh mắt u buồn nhìn vào hư vô. Đó là Lục Trường Sinh cô độc trên con đường tu hành, một con đường mà hắn chọn đi ngược lại với thiên hạ. Hắn nhớ về những đêm dài tĩnh mịch, những lúc hoài nghi về sự lựa chọn của mình, về cái giá phải trả cho một đạo lộ khác biệt.

"Mọi người sẽ bỏ rơi ngươi! Ngươi sẽ mãi mãi cô độc!" Tiếng thì thầm của bản thể cô độc như một luồng khí lạnh lẽo thổi thẳng vào trái tim hắn, làm rung động đạo tâm vốn vững như bàn thạch.

Hàng ngàn, hàng vạn bản thể của Lục Trường Sinh, mỗi bản thể là một vết sẹo, một nỗi sợ hãi, một sự hối tiếc đã từng gặm nhấm hắn, giờ đây vây quanh hắn như một đàn quỷ đói. Chúng không tấn công vật chất, mà dùng những lời nói sắc như dao, những hình ảnh khắc sâu trong ký ức, không ngừng công kích vào đạo tâm hắn. Tiếng cười khẩy, tiếng khóc than, tiếng chỉ trích, tiếng gọi của sự tuyệt vọng vang vọng khắp không gian vô tận này, tạo thành một mớ hỗn độn của âm thanh, cố gắng nhấn chìm hắn. Mùi mồ hôi lạnh toát ra từ chính bản thân hắn, trộn lẫn với mùi tanh tưởi của nỗi sợ hãi, cho thấy sự căng thẳng tột độ mà hắn đang phải chịu đựng.

Lục Trường Sinh đứng bất động, thân hình hơi gầy của hắn như một pho tượng giữa bão táp. Đôi mắt đen láy thường ngày mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, giờ đây ánh lên sự tập trung cao độ, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn ẩn chứa một chút ngỡ ngàng ban đầu. Hắn cảm nhận được sự rung chuyển dữ dội trong đạo tâm, nhưng không hề hoảng loạn. Hắn biết, đây chính là cuộc chiến nội tâm mà Ma Quân Huyết Ảnh đã chuẩn bị cho hắn.

"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn khẽ thì thầm với chính mình, thanh âm trầm lắng, cố gắng giữ vững sự bình tĩnh. Hắn nhắm mắt lại, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Không phải để đối kháng, mà để lắng nghe, để nhìn thấu. Hắn không chống cự những lời thì thầm, mà để chúng lướt qua tâm trí, như những đám mây lướt qua bầu trời. Hắn biết, những nỗi sợ hãi này là có thật, chúng là một phần của hắn, là những gì hắn đã trải qua. Nhưng chúng không phải là tất cả.

Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là công pháp tu luyện, mà còn là một phương pháp để củng cố đạo tâm, để nhận thức bản thân. Khi hắn vận chuyển công pháp, một luồng khí tức cổ xưa, thanh tịnh lan tỏa từ sâu bên trong, xoa dịu những cơn sóng dữ dội trong tâm trí. Hắn bắt đầu phân tích từng lời nói, từng hình ảnh. Hắn nhận ra, những bản thể này, dù là chính hắn, nhưng chúng chỉ đại diện cho một khoảnh khắc, một cảm xúc nhất định. Chúng không phải là toàn bộ con người hắn.

Những lời chỉ trích, những lời gieo rắc hoài nghi cứ thế vang vọng, nhưng Lục Trường Sinh giờ đây đã có thể lắng nghe mà không bị chúng cuốn đi. Hắn như một ngọn hải đăng vững chãi giữa biển khơi bão tố. Hắn nhớ lại lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện," và hắn hiểu rằng, để phá vỡ cục diện bên ngoài, trước tiên hắn phải phá vỡ những xiềng xích trong tâm hồn mình. Hắn phải đối diện, chứ không phải trốn tránh.

Đột nhiên, cảnh vật xung quanh Lục Trường Sinh thay đổi. Không còn là không gian vô tận đen kịt và u ám của nỗi sợ hãi. Thay vào đó, hắn thấy mình đứng giữa một cung điện tráng lệ, nguy nga, được kiến tạo từ những khối ngọc bích lấp lánh, hoặc trên một tiên đảo lơ lửng giữa tầng không, mây trắng bao phủ, thỉnh thoảng lại xuất hiện những cầu vồng ảo ảnh rực rỡ sắc màu. Linh khí dồi dào đến mức hóa lỏng, chảy thành những dòng suối nhỏ, mang theo hương hoa tiên ngọt ngào, mùi trầm hương thoang thoảng, dịu nhẹ, hoàn toàn đối lập với không khí lạnh lẽo và mùi tử khí vừa rồi. Tiếng nhạc tiên du dương, êm ái vang vọng khắp nơi, như tiếng gọi mời của chốn thiên đường.

Và rồi, những bản thể khác của Lục Trường Sinh lại xuất hiện. Chúng không còn là những hình ảnh tiều tụy, sợ hãi hay tuyệt vọng. Ngược lại, chúng toát lên vẻ uy nghi, rạng rỡ, mang theo khí chất của một bậc cường giả thống trị thiên hạ.

Một bản thể, khoác trên mình hoàng bào lộng lẫy, đầu đội kim quan, ánh mắt uy nghiêm nhìn thẳng vào hắn. Đó là Lục Trường Sinh quyền uy, thống trị Cửu Thiên Linh Giới, vạn vật đều phải cúi đầu thần phục dưới chân hắn. Hắn không còn là một tu sĩ bình thường, mà là một Đế Vương vĩ đại, một chúa tể của thời đại.

"Hãy nắm lấy sức mạnh! Ngươi có thể thống trị Cửu Thiên Linh Giới, không ai dám chống lại ngươi!" Bản thể quyền lực cất tiếng, giọng nói hùng hồn, vang vọng như tiếng chuông hồng chung, đầy sức thuyết phục. "Ngươi sẽ không còn phải vất vả, không còn phải cô độc. Mọi thứ sẽ nằm trong tay ngươi. Đây là con đường dễ dàng hơn, là vinh quang mà mọi tu sĩ đều khao khát!"

Một bản thể khác, đứng giữa đám đông cuồng nhiệt, được vạn người kính ngưỡng, tung hô. Hắn tươi cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy tự tin và sự thỏa mãn. Đó là Lục Trường Sinh được vạn người kính ngưỡng, sống một cuộc đời vinh hoa phú quý, không còn phải lo toan, không còn phải tranh đấu. Hắn là anh hùng trong mắt thiên hạ, là người được ghi danh vào sử sách.

"Vạn người kính ngưỡng! Không cần phải cô độc, không cần phải chịu khổ! Danh vọng và sự tôn kính sẽ là của ngươi!" Bản thể danh vọng cất lời, giọng nói ấm áp, đầy mê hoặc, như một lời hứa hẹn về một cuộc sống không có phiền muộn. "Ngươi đã vất vả quá lâu rồi, Lục Trường Sinh. Hãy hưởng thụ thành quả xứng đáng với tài năng của ngươi."

Lại có một bản thể khác, thân hình tỏa sáng chói lòa, đứng giữa một biển sinh linh đang quỳ lạy, cầu xin sự cứu rỗi. Hắn giơ tay lên, ban phát ánh sáng và sự sống, cứu vớt vô số linh hồn khỏi khổ đau. Đó là Lục Trường Sinh có thể cứu rỗi mọi sinh linh bằng sức mạnh tuyệt đối, trở thành một vị thần cứu thế, một vị Phật sống.

Những bản thể này không còn thì thầm hay chỉ trích. Chúng nói thẳng vào tâm can hắn, phơi bày những khao khát tiềm ẩn, những con đường khác mà hắn đã từng mơ ước, đã từng cân nhắc, nhưng cuối cùng đã từ bỏ. Chúng không mang vẻ ác độc, mà mang một vẻ đẹp hoàn mỹ, một sự hấp dẫn không thể cưỡng lại, cố gắng lung lay ý chí hắn. Mùi hương của những ước mơ chưa thành, của những khát vọng bị kìm nén, giờ đây bốc lên nồng nặc, quấn quýt lấy hắn.

Lục Trường Sinh mở mắt, đôi mắt đen láy vẫn giữ vẻ tĩnh lặng, nhưng sâu thẳm bên trong lại ánh lên một tia sáng sắc bén. Hắn vận hành Vĩnh Hằng Đạo Nguyên, luồng linh lực thuần khiết, vững chãi lan tỏa khắp cơ thể. Hắn không để những cảnh tượng tráng lệ, những lời mời gọi mê hoặc làm mờ mắt. Hắn cảm nhận được sự giả dối của cảnh vật, sự trống rỗng trong những lời hứa hẹn.

"Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận," hắn thầm nhủ. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn."

Hắn biết, đây là một dạng cám dỗ còn nguy hiểm hơn cả nỗi sợ hãi. Nỗi sợ hãi có thể khiến người ta co rúm, nhưng cám dỗ lại có thể khiến người ta lạc lối, thay đổi bản tâm. Quyền lực, danh vọng, sự công nhận... những thứ này đều là những thứ mà Lục Trường Sinh đã từng chạm đến, đã từng có thể nắm giữ, nhưng hắn đã chọn từ bỏ. Hắn đã chọn con đường chông gai, con đường của sự cân bằng và chuyển hóa, không phải con đường của sự thống trị hay vinh quang giả tạo.

Hắn bắt đầu phản bác, không phải bằng lời nói, mà bằng ý niệm, bằng sự kiên định trong đạo tâm.

*Quyền lực tuyệt đối chỉ mang lại sự cô độc và gông cùm. Danh vọng là hư ảo, sẽ tan biến theo thời gian. Cứu rỗi vạn vật không phải là hành động của một cá nhân, mà là sự thức tỉnh của vạn linh. Đạo của ta không tìm kiếm sự dễ dàng, mà tìm kiếm sự chân thật.*

Những lời phản bác đó, dù chỉ là trong tâm trí hắn, nhưng lại vang vọng như tiếng sấm giữa không gian ảo ảnh. Từng lời, từng chữ đều là sự tái khẳng định về con đường và lý tưởng của hắn. Hắn không phải là kẻ muốn xưng bá, không phải là kẻ muốn được vạn người kính ngưỡng. Hắn chỉ muốn đi trọn con đường của chính mình, tìm hiểu bản chất của vạn vật, và giữ vững đạo tâm giữa đại thế biến thiên.

Ánh sáng từ Tàn Pháp Cổ Đạo và Vĩnh Hằng Đạo Nguyên trong cơ thể Lục Trường Sinh bắt đầu tỏa ra, không phải là ánh sáng chói lòa, mà là một vầng hào quang ôn hòa, thanh tịnh. Hắn không chấp nhận những lời mời gọi, không bị cuốn vào những viễn cảnh tươi đẹp mà ảo ảnh vẽ ra. Hắn đứng đó, như một tảng đá kiên cố giữa dòng thác lũ của dục vọng và cám dỗ. Ma Quân Huyết Ảnh có thể khơi gợi những nỗi sợ hãi, những khao khát tiềm ẩn, nhưng hắn không thể bẻ gãy đạo tâm đã được tôi luyện qua bao năm tháng của Lục Trường Sinh.

Cuộc đấu tranh nội tâm vẫn tiếp diễn, không có hồi kết. Lục Trường Sinh vẫn còn mắc kẹt trong ảo ảnh của Ma Quân Huyết Ảnh, nhưng hắn đã có những bước tiến quan trọng. Hắn đã đối mặt với những phần tối nhất trong bản thân, và giờ đây, hắn đang đối mặt với những cám dỗ ngọt ngào nhất. Tuy nhiên, đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn vẫn đứng vững, kiên định trên con đường của mình, như một ngọn hải đăng cô độc nhưng không bao giờ tắt. Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free