Cửu thiên linh giới - Chương 590: Vạn Thể Quy Nhất: Đạo Tâm Nguyên Thủy
"Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận," Lục Trường Sinh thầm nhủ. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn."
Hắn biết, đây là một dạng cám dỗ còn nguy hiểm hơn cả nỗi sợ hãi. Nỗi sợ hãi có thể khiến người ta co rúm, nhưng cám dỗ lại có thể khiến người ta lạc lối, thay đổi bản tâm. Quyền lực, danh vọng, sự công nhận... những thứ này đều là những thứ mà Lục Trường Sinh đã từng chạm đến, đã từng có thể nắm giữ, nhưng hắn đã chọn từ bỏ. Hắn đã chọn con đường chông gai, con đường của sự cân bằng và chuyển hóa, không phải con đường của sự thống trị hay vinh quang giả tạo.
Hắn bắt đầu phản bác, không phải bằng lời nói, mà bằng ý niệm, bằng sự kiên định trong đạo tâm.
*Quyền lực tuyệt đối chỉ mang lại sự cô độc và gông cùm. Danh vọng là hư ảo, sẽ tan biến theo thời gian. Cứu rỗi vạn vật không phải là hành động của một cá nhân, mà là sự thức tỉnh của vạn linh. Đạo của ta không tìm kiếm sự dễ dàng, mà tìm kiếm sự chân thật.*
Những lời phản bác đó, dù chỉ là trong tâm trí hắn, nhưng lại vang vọng như tiếng sấm giữa không gian ảo ảnh. Từng lời, từng chữ đều là sự tái khẳng định về con đường và lý tưởng của hắn. Hắn không phải là kẻ muốn xưng bá, không phải là kẻ muốn được vạn người kính ngưỡng. Hắn chỉ muốn đi trọn con đường của chính mình, tìm hiểu bản chất của vạn vật, và giữ vững đạo tâm giữa đại thế biến thiên.
Ánh sáng từ Tàn Pháp Cổ Đạo và Vĩnh Hằng Đạo Nguyên trong cơ thể Lục Trường Sinh bắt đầu tỏa ra, không phải là ánh sáng chói lòa, mà là một vầng hào quang ôn hòa, thanh tịnh. Hắn không chấp nhận những lời mời gọi, không bị cuốn vào những viễn cảnh tươi đẹp mà ảo ảnh vẽ ra. Hắn đứng đó, như một tảng đá kiên cố giữa dòng thác lũ của dục vọng và cám dỗ. Ma Quân Huyết Ảnh có thể khơi gợi những nỗi sợ hãi, những khao khát tiềm ẩn, nhưng hắn không thể bẻ gãy đạo tâm đã được tôi luyện qua bao năm tháng của Lục Trường Sinh.
Cuộc đấu tranh nội tâm vẫn tiếp diễn, không có hồi kết. Lục Trường Sinh vẫn còn mắc kẹt trong ảo ảnh của Ma Quân Huyết Ảnh, nhưng hắn đã có những bước tiến quan trọng. Hắn đã đối mặt với những phần tối nhất trong bản thân, và giờ đây, hắn đang đối mặt với những cám dỗ ngọt ngào nhất. Tuy nhiên, đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn vẫn đứng vững, kiên định trên con đường của mình, như một ngọn hải đăng cô độc nhưng không bao giờ tắt. Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu.
***
Lục Trường Sinh đứng giữa Hư Không Chi Hải, một không gian vô định được tạo nên từ ảo ảnh của Ma Quân Huyết Ảnh. Xung quanh hắn, không có kiến trúc, không có đất trời, chỉ có những mảnh vỡ của các thế giới xa lạ trôi nổi vô định, những hòn đảo không gian tạm thời hiện lên rồi tan biến như hơi sương, và những phế tích đổ nát của những nền văn minh đã bị hủy diệt từ thời viễn cổ. Nơi đây, ánh sáng kỳ ảo lúc lóe lên từ những vì sao cô độc, lúc lại chìm vào bóng tối tuyệt đối, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa rợn người. Tiếng gió hú xuyên không gian nghe như tiếng than khóc của vạn linh, tiếng mảnh vỡ va chạm nhau tạo thành những âm thanh khô khốc, xé rách thinh không, đôi khi lại là tiếng gầm gừ trầm đục của những sinh vật hư không vô hình, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và tận diệt. Không khí mang mùi kim loại cháy xém, đôi khi là mùi ozon nhàn nhạt, nhưng chủ yếu là một cảm giác hư vô, tĩnh mịch đến đáng sợ, ẩn chứa vô vàn hiểm nguy tiềm tàng mà phàm nhân không thể tưởng tượng nổi. Nhiệt độ nơi đây không cố định, có thể thay đổi đột ngột từ cực nóng sang cực lạnh, khiến mọi giác quan đều bị thử thách đến cực hạn.
Trước mặt Lục Trường Sinh, hàng triệu bản thể của hắn vẫn vây kín, không ngừng thì thầm, không ngừng mê hoặc. Mỗi bản thể là một mảnh vỡ của ký ức, một giọt cảm xúc, một khát vọng sâu thẳm nhất. Chúng là những phiên bản khác nhau của chính hắn, những con đường mà hắn đã không chọn, những ước mơ đã bị chôn vùi. Một bản thể trẻ tuổi, dáng vẻ gầy gò, đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi và sợ hãi, tiến đến gần. Đó là Lục Trường Sinh của những năm tháng đầu tiên trên con đường tu hành, khi hắn còn là một phàm nhân vô danh đối mặt với thế giới đầy khắc nghiệt.
Bản thể đó cất lời, giọng nói yếu ớt, mang theo sự tuyệt vọng: "Ngươi còn muốn kiên trì bao lâu? Sức mạnh của Ma Quân vô biên, thiên hạ đã tuyệt vọng. Buông bỏ đi, Trường Sinh. Buông bỏ tất cả, trở về làm một phàm nhân bình thường, tìm một chốn an yên, chẳng phải tốt hơn sao? Con đường này quá cô độc, quá gian nan, không có hồi kết."
Lục Trường Sinh mở mắt, đôi mắt đen láy của hắn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ thu, không một gợn sóng. Hắn không hề tỏ ra tức giận hay chối bỏ, mà chỉ nhìn bản thể kia bằng một ánh mắt thấu hiểu. "Tuyệt vọng không phải là điểm cuối, mà là khởi đầu cho một sự lựa chọn mới," hắn đáp, thanh âm bình tĩnh, nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nặng ngàn cân. "Ta không buông bỏ, ta tìm kiếm ý nghĩa. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Mỗi bước đi, mỗi khổ đau đều là một phần của sự tìm kiếm đó."
Không gian xung quanh đột nhiên rung chuyển, một bản thể khác xuất hiện, thân hình cao lớn, khí tức cường đại, đôi mắt rực cháy tham vọng. Hắn khoác trên mình bộ đạo bào lộng lẫy, đầu đội kim quan, tỏa ra khí chất vương giả, uy nghi. Bản thể này chính là Lục Trường Sinh nếu hắn chọn con đường quyền lực tuyệt đối, con đường mà đa số tu sĩ trong Cửu Thiên Linh Giới đều khao khát.
"Ngươi có thể có sức mạnh vô hạn, nếu ngươi chấp nhận bóng tối," bản thể tham vọng nói, giọng nói đầy mê hoặc, như tiếng chuông ngân vang dội khắp hư không. "Hãy nhìn xem, những con đường khác sẽ dẫn ngươi đến đỉnh cao, đến quyền uy tối thượng. Chỉ cần ngươi chịu buông bỏ cái gọi là 'đạo tâm' cứng nhắc của ngươi, chỉ cần một niệm chấp nhận sức mạnh của Ma Đạo, cả Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu này sẽ nằm trong lòng bàn tay ngươi. Danh vọng, quyền lực, mỹ nhân, tất cả đều sẽ là của ngươi. Tại sao phải tự đày đọa mình trên con đường chông gai, vô vị này?"
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Hắn không tranh cãi, không phủ nhận. "Đỉnh cao không phải là tất cả," hắn nói, thanh âm trầm thấp nhưng vang vọng. "Quan trọng là con đường ta đi, và ý nghĩa của nó. Quyền lực tuyệt đối chỉ mang lại sự cô độc và gông cùm. Danh vọng là hư ảo, sẽ tan biến theo thời gian. Cứu rỗi vạn vật không phải là hành động của một cá nhân, mà là sự thức tỉnh của vạn linh. Đạo của ta không tìm kiếm sự dễ dàng, mà tìm kiếm sự chân thật. Ta không cần thống trị, không cần vinh quang giả tạo. Ta chỉ cần đi hết con đường của chính mình."
Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong đan điền chậm rãi vận chuyển, không phải để chống đỡ hay phản công, mà để mở rộng. Hắn không hề tấn công bất kỳ bản thể nào, mà dùng ý niệm để tiếp cận, để dung nạp. Luồng linh lực thuần khiết, vững chãi từ Vĩnh Hằng Đạo Nguyên lan tỏa, bao bọc lấy từng bản thể, không cưỡng ép, không đối kháng. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự sợ hãi, sự tham lam, sự kiêu ngạo, sự oán hận... tất cả những cảm xúc đó, những khía cạnh tối tăm nhất của bản thân mà hắn đã từng chôn giấu, đã từng cố gắng phủ nhận. Giờ đây, hắn chấp nhận chúng, không phải như những kẻ thù, mà như những phần tất yếu đã hình thành nên con người hắn. Như một dòng sông lớn ôm trọn những nhánh suối nhỏ, hắn đón nhận tất cả, không phán xét, không bài trừ. Mỗi bản thể, mỗi ý niệm, đều được Tàn Pháp Cổ Đạo nhẹ nhàng hóa giải, chuyển hóa, không làm mất đi bản chất của chúng, mà chỉ làm cho chúng trở nên thuần khiết hơn, hòa hợp hơn. Đây là một hành trình tự vấn sâu sắc, một cuộc đối thoại không lời nhưng mạnh mẽ hơn bất kỳ ngôn ngữ nào, nơi Lục Trường Sinh không chiến đấu với bản thân, mà ôm lấy bản thân.
***
Giữa Hư Không Chi Hải vô tận, nơi những mảnh vỡ vũ trụ vẫn trôi nổi, Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt. Ánh nhìn của hắn giờ đây không chỉ tĩnh lặng mà còn thấu suốt, như thể đã nhìn thấy tận cùng của vạn vật, xuyên qua lớp vỏ hư ảo để chạm đến bản nguyên chân thật. Từng bản thể, từ bản thể sợ hãi run rẩy đến bản thể tham lam chói lòa, từ bản thể kiêu ngạo muốn xưng vương đến bản thể muốn buông xuôi tất cả, giờ đây không còn là những thực thể riêng biệt vây hãm hắn. Chúng đã trở thành những tấm gương phản chiếu, những bài học sâu sắc trên hành trình tu đạo của Lục Trường Sinh. Hắn không còn coi chúng là kẻ thù cần phải trấn áp, mà là những khía cạnh của chính mình, những phần tất yếu đã định hình nên hắn ngày hôm nay.
"Sợ hãi là để ta biết quý trọng sự sống, để không bao giờ đánh mất bản tâm khi đối diện với cái chết," Lục Trường Sinh độc thoại nội tâm, thanh âm vang vọng trong tâm thức. "Tham lam là để ta biết giới hạn của dục vọng, để hiểu rằng sự đủ đầy không nằm ở việc sở hữu vô hạn, mà ở sự buông bỏ đúng lúc. Oán hận là để ta hiểu về bao dung, về sự tha thứ, và về việc không để những gánh nặng quá khứ trói buộc linh hồn. Kiêu ngạo dạy ta về khiêm nhường, còn sự buông xuôi lại nhắc nhở ta về ý chí kiên định."
Hắn nhắm mắt lại lần nữa, cảm nhận từng bản thể đang dần tan chảy. Chúng không biến mất hoàn toàn, mà hóa thành những luồng ánh sáng đủ màu sắc, mỗi luồng mang theo một loại 'ngộ' – một tri thức, một sự thấu hiểu sâu sắc. Những luồng ánh sáng này nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng mãnh liệt, hòa vào thân thể Lục Trường Sinh, như những giọt nước trở về đại dương bao la. Hắn cảm nhận được sự thống nhất, một cảm giác vẹn toàn mà hắn chưa từng có trước đây. Đạo tâm của hắn không còn chỉ là kiên cố, mà đã trở nên vững chãi, như một cây cổ thụ ngàn năm cắm rễ sâu vào lòng đất nguyên thủy, không gì có thể lay chuyển. Hắn không phải là một người, mà là vạn người, vạn vật, vạn đạo, tất cả quy về một thể thống nhất.
Trong sâu thẳm tâm thức, Lục Trường Sinh nghe thấy tiếng vọng của Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là một âm thanh cụ thể, mà là một cảm giác, một chân lý vĩnh hằng: *Vạn vật đồng nhất thể, vạn đạo quy nhất nguyên.* Đây là sự cộng hưởng, sự tán đồng từ chính công pháp mà hắn đã tu luyện, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã lựa chọn.
Lục Trường Sinh đứng thẳng, khí tức nội liễm, không chút phô trương, nhưng lại vô cùng uy nghi. Ánh sáng từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn bùng lên, không chói lóa mà thanh khiết, ôn hòa, bao trùm toàn bộ không gian ảo ảnh. Ánh sáng đó không mang tính hủy diệt, mà mang tính chuyển hóa, thanh lọc. Dưới tác động của nó, những bản thể cuối cùng cũng hoàn toàn hòa tan vào Lục Trường Sinh, như những hạt bụi trở về với vũ trụ. Cùng lúc đó, không gian Hư Không Chi Hải xung quanh hắn bắt đầu biến đổi. Những mảnh vỡ hỗn loạn dần ổn định lại, những hòn đảo không gian tạm thời kết nối với nhau, hình thành nên những cấu trúc vũ trụ sơ khai, cân bằng và hài hòa. Từ hỗn mang, vạn vật dần có trật tự, từ vô định, vạn vật dần có hình hài. Những dòng linh khí nguyên thủy chảy quanh hắn, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ, nguyên thủy như thời Vạn Cổ Khai Thiên.
Đây không còn là ảo ảnh đơn thuần của Ma Quân Huyết Ảnh, mà đã trở thành một phần của Đạo mà Lục Trường Sinh đang thể hiện. Hắn đã không chỉ phá giải ảo ảnh, mà còn biến nó thành một phần của sự giác ngộ, một minh chứng cho sự thống nhất của vạn vật. Đạo tâm của hắn giờ đây là một thể bất khả xâm phạm, một khối kiến vàng không gì có thể lay chuyển. Cái gọi là "Vạn Thể Quy Nhất" không chỉ là một trạng thái tu luyện, mà còn là sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của vũ trụ, về sự gắn kết giữa bản thân với vạn vật. Hắn đã vượt qua ranh giới của một cá thể, chạm đến những quy luật căn bản của vũ trụ, trở thành một ngọn hải đăng của hy vọng, của sự thấu hiểu. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" dường như đang dần hiện hữu, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sức mạnh của sự dung hòa và chuyển hóa.
***
Trong Huyết Ảnh Cung u ám, nơi những tòa tháp nhọn hoắt đâm xuyên bầu trời xám xịt và những bức tường đá đen sẫm khắc họa vô số họa tiết đầu lâu, xương chéo, không khí vẫn đặc quánh mùi máu tanh, tử khí và lưu huỳnh nồng nặc. Tiếng gió rít ghê rợn luồn qua các khe đá, hòa cùng tiếng kêu than yếu ớt của những linh hồn bị giam cầm và tiếng pháp khí tà ác va chạm trong các điện thờ sâu thẳm. Ánh sáng mờ ảo, thường là màu đỏ máu hoặc xanh lục ma quái, chỉ đủ để lộ ra những bóng hình lởn vởn của tà tu. Bầu không khí nặng nề, đầy áp lực, khiến bất kỳ ai bước vào đây cũng cảm thấy linh hồn mình bị đè nén, tan rã.
Ma Quân Huyết Ảnh vẫn đứng đó, thân hình cao lớn, vạm vỡ ẩn trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu như máu và nụ cười ghê rợn. Hắn đã theo dõi Lục Trường Sinh từ đầu, với vẻ tự mãn và chắc chắn rằng không ai có thể thoát khỏi ảo ảnh "Vạn Cổ Khai Thiên" của hắn. Hắn tin rằng Lục Trường Sinh sẽ bị nghiền nát, bị phân mảnh tâm hồn, hoặc tệ hơn là bị tha hóa, trở thành một bản thể phục tùng hắn.
Nhưng rồi, một sự kiện không tưởng đã xảy ra. Ảo ảnh khổng lồ bao trùm Lục Trường Sinh, cái không gian Hư Không Chi Hải rộng lớn như một vũ trụ thu nhỏ, đột ngột vỡ tan. Nó không phải là tan biến dần, mà là nổ tung, vỡ vụn thành hàng triệu mảnh sáng lấp lánh, như một tấm gương khổng lồ bị đập nát. Tiếng vỡ vụn vang vọng khắp Huyết Ảnh Cung, khô khốc và chói tai, khiến các tà tu gần đó phải rùng mình, che tai.
Giữa những mảnh vỡ không gian và tà khí cuồn cuộn đang tan ra, Lục Trường Sinh xuất hiện trở lại. Hắn đứng vững vàng trên mặt đất đầy đổ nát, đôi chân không hề nhúc nhích. Khí chất của hắn đã thay đổi hoàn toàn. Không còn vẻ mệt mỏi hay dao động nào, thay vào đó là một sự thanh tịnh đến khó tả, một vẻ kiên cố, bất động như bàn thạch, và một ý chí bất khuất tỏa ra mạnh mẽ đến mức gần như hữu hình. Làn da ngăm đen của hắn vẫn như cũ, bộ đạo bào vải thô màu xám vẫn giản dị, nhưng dường như có một vầng hào quang vô hình bao bọc lấy hắn, khiến hắn trở nên khác biệt hoàn toàn. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây sâu thẳm như vũ trụ, không còn chút cảm xúc nào, chỉ có sự bình thản tuyệt đối. Hắn chậm rãi, bình tĩnh nhìn về phía Ma Quân Huyết Ảnh đang đứng cách đó không xa.
Ma Quân Huyết Ảnh, người đang quan sát với vẻ tự mãn, đột nhiên biến sắc. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn mở lớn, khuôn mặt gầy gò, xương xẩu đầy những vết sẹo co rúm lại vì kinh ngạc tột độ. "Không thể nào!" Hắn gầm lên, giọng nói trầm thấp, khàn khàn, nhưng giờ đây lại run rẩy vì tức giận và sự bất lực. "Ngươi... ngươi đã làm gì? Tại sao ngươi không bị nghiền nát?! Tại sao ảo ảnh của ta... lại vỡ tan?!"
Ma Quân Huyết Ảnh không thể tin vào mắt mình. Hắn đã dùng toàn bộ sức mạnh tinh thần, khơi gợi những nỗi sợ hãi và cám dỗ sâu thẳm nhất trong tâm hồn Lục Trường Sinh, tin chắc rằng không ai có thể vượt qua thử thách đó. Nhưng Lục Trường Sinh không những không bị nghiền nát, mà khí chất của hắn còn trở nên thanh tịnh và mạnh mẽ hơn gấp bội. Sự phẫn nộ dữ dội bùng lên trong Ma Quân, tà khí quanh hắn cuồn cuộn như bão tố, bắn ra khắp nơi, xé nát những phiến đá xung quanh, như muốn xé nát cả không gian và thời gian.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ thở ra một hơi, rất nhẹ nhàng, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân đã đeo đẳng bấy lâu. Hắn không hề có động tác thừa, không giơ tay, không niệm chú. Hắn chỉ đơn thuần là đứng đó, nhưng lại tạo ra một áp lực vô hình cực lớn, khiến cả không gian Huyết Ảnh Cung như bị đông cứng. Đôi mắt hắn vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một uy lực thâm sâu, một sự thấu hiểu mà Ma Quân Huyết Ảnh không thể nào chạm tới. Hắn không nói một lời nào, chỉ dùng ánh mắt ấy để đáp lại câu hỏi của Ma Quân. Đó là một cái nhìn nói lên tất cả: *Đạo của ta, ngươi không thể hiểu.*
Cơn phẫn nộ của Ma Quân Huyết Ảnh lên đến cực điểm. Hắn gầm lên lần nữa, những luồng tà khí đen kịt, mang theo sức mạnh hủy diệt cuồn cuộn từ hắn bắn ra như hàng ngàn mũi tên sắc nhọn, lao thẳng về phía Lục Trường Sinh. Nhưng chúng chỉ dừng lại cách Lục Trường Sinh vài trượng. Tại đó, những luồng tà khí hung bạo va phải một bức tường vô hình, một màn chắn thanh tịnh mà không mắt thường nào nhìn thấy được, rồi tan biến như gặp phải ánh nắng ban mai. Cả Huyết Ảnh Cung chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gầm gừ giận dữ của Ma Quân Huyết Ảnh và sự bình thản tuyệt đối của Lục Trường Sinh. Ma Quân biết rằng, cuộc chiến này, đã bước sang một giai đoạn hoàn toàn mới.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.