Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 598: Làn Sóng Nguyên Sơ: Kháng Cự Từ Hạt Giống Đạo

Ánh sáng thanh tịnh từ Lục Trường Sinh dần thu về, nhưng dư âm của nó vẫn còn mãi trong tâm trí mỗi tu sĩ, như một ngọn hải đăng vừa vụt tắt nhưng để lại vệt sáng chói lòa trên nền trời đêm. Họ đã được củng cố niềm tin, không chỉ vào Lục Trường Sinh, mà còn vào chính bản thân họ, vào con đường tu hành của chính đạo. Sự thấu hiểu mới về bản chất của ‘Ma’ – không chỉ là một cá nhân mà là một ý niệm hỗn loạn – đã mở ra một hướng tiếp cận hoàn toàn mới cho họ. Từ nay, họ sẽ không chỉ chiến đấu với kẻ thù hữu hình, mà còn phải chiến đấu với những ý niệm tà ác, những mặt tối trong tâm hồn con người. Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó là sự kiên định vô bờ. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh khai sáng, đã trở thành ngọn hải đăng tinh thần cho Cửu Thiên Linh Giới. Vai trò của hắn không chỉ là một tu sĩ mạnh mẽ, mà là một thủ lĩnh tinh thần, người dẫn dắt chính đạo trong một kỷ nguyên mới, không chỉ bằng sức mạnh mà bằng triết lý và Đạo Tâm. Những tu sĩ chính đạo được củng cố niềm tin, tạo nền tảng cho một liên minh mạnh mẽ hơn, đoàn kết hơn trong tương lai, sẵn sàng đối mặt với những hiểm họa mới của Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

***

Lục Trường Sinh đứng vững giữa U Minh Cổ Địa, nơi mà sự sống còn đang chật vật hình thành, nơi mà thời gian dường như ngưng đọng trong một khoảnh khắc nguyên sơ, chứng kiến sự bùng nổ và sụp đổ của vạn vật trước khi chúng tìm thấy định hình. Vùng đất này, trong ảo ảnh của Vạn Cổ Khai Thiên, là hiện thân của sự hỗn loạn nguyên thủy, một bức tranh hoang dã và tàn khốc mà hắn đã từng chiêm nghiệm. Xung quanh hắn, sương mù đen kịt vẫn còn cuồn cuộn như những sợi tơ vương vấn của hư vô, nhưng giờ đây, chúng không còn mang vẻ tuyệt vọng thuần túy. Những tia sáng yếu ớt của bình minh, được cảm hóa bởi Đạo Tâm thanh tịnh của Lục Trường Sinh, đã cố gắng xuyên qua, tạo nên một sự tương phản kỳ diệu giữa ánh sáng và bóng tối nguyên thủy.

Không khí nơi đây vẫn ngột ngạt, nặng nề, mang theo mùi đất đá nguyên thủy vừa nung chảy, mùi kim loại sắc lạnh và cả mùi ozon nồng nặc của linh khí hỗn loạn chưa được thuần hóa. Tiếng gió rít gào của hư vô vẫn vang vọng, nhưng giờ đây, xen lẫn trong đó là những tiếng gào thét yếu ớt hơn của những sinh linh non nớt đang hình thành, cùng với âm thanh va chạm của các nguyên tố sơ khai, như thể chính thế giới đang cựa mình thức giấc sau giấc ngủ dài vô tận. Chúng là những Chủng Tộc Đầu Tiên, những mầm sống đầu tiên của Cửu Thiên Linh Giới, mang hình hài bán nhân bán thú, hoặc là những tinh linh cây cỏ, đá núi mới hình thành, tràn đầy sự hồn nhiên nhưng cũng dễ bị hỗn loạn xâm chiếm. Chúng co ro trên mặt đất, đôi mắt ban đầu đầy sợ hãi và tuyệt vọng, lấp lánh phản chiếu những ánh sáng yếu ớt của linh khí hỗn loạn. Chúng chưa biết "tu hành" là gì, chỉ đơn thuần là sinh tồn, nhưng ngay cả sự sinh tồn cơ bản nhất cũng bị đe dọa bởi sự khắc nghiệt và vô thường của môi trường. Dư âm của Ma Quân Huyết Ảnh, hiện thân của hỗn loạn nguyên sơ mà Lục Trường Sinh đã thấu hiểu, vẫn còn lẩn khuất trong từng luồng tà khí, cố gắng gieo rắc sự ngờ vực và tuyệt vọng vào tâm trí non nớt của những sinh linh này.

Mộc Thanh Y đứng cạnh Lục Trường Sinh, dáng người thanh thoát, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc tinh xảo, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng chăm chú quan sát từng biến chuyển nhỏ nhất. Nàng cảm nhận được sự ấm áp và thanh tịnh từ Đạo Tâm của Lục Trường Sinh lan tỏa, đẩy lùi những tà niệm còn sót lại. Nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm, rồi đưa mắt nhìn những sinh linh nguyên thủy đang dần ngẩng đầu. "Họ... họ đang thay đổi," nàng thì thầm, giọng nói mang theo một sự kinh ngạc chân thành. "Ánh sáng của huynh đã chạm tới tận sâu thẳm tâm hồn họ, đánh thức thứ gì đó."

Kiếm Lão Nhân, râu tóc bạc phơ, lưng hơi còng nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như kiếm, khẽ vuốt râu, gật gù liên tục. "Tia sáng đầu tiên của kiếm ý đã xuất hiện," ông nói, giọng trầm ấm. "Sự kiên định, ngay cả trong hỗn loạn nguyên sơ, cũng là một loại 'Đạo'. Chúng đang tìm kiếm một điểm tựa, một lý do để vươn lên." Ông nhìn về phía xa, nơi những luồng tà khí vẫn còn dày đặc, như thể đang nhìn thấy những thử thách vô hình sắp đến.

Cổ Thư Sinh, mặc áo thư sinh cũ kỹ, tay luôn cầm một cuốn sách cổ, chăm chú ghi chép vào cuộn da. Vẻ ngoài nho nhã nhưng khí chất uyên bác của hắn càng trở nên rõ nét hơn trong bối cảnh nguyên sơ này. Hắn trầm ngâm thốt lên, giọng điệu mang theo sự nghiêm trang của một nhà sử học đang chứng kiến thời khắc khai thiên lập địa: "Đây là chương đầu tiên của một kỷ nguyên. Đạo của Trường Sinh, đã khắc sâu vào căn nguyên thế giới, không chỉ là những lời nói, mà là một sự minh chứng, một sự khai sáng về bản chất của 'Ma' và 'Đạo'."

Lục Trường Sinh chậm rãi bước đi, không nhanh không chậm, mỗi bước chân đều để lại một dấu ấn linh khí thanh tịnh, như những đóa sen vô hình nở rộ trên nền đất hoang sơ. Những dấu ấn này không chỉ là dấu vết vật lý, mà là những làn sóng năng lượng tinh thần, lan tỏa ra xung quanh, len lỏi vào từng ngóc ngách của vùng đất, xua tan đi sự lạnh lẽo của hỗn độn. Hắn không nói lớn, nhưng lời nói của hắn vang vọng trong tâm trí của những sinh linh nguyên thủy như một tiếng chuông thức tỉnh, một thần niệm mang sức nặng của Đạo Lý. "Hỗn loạn là khởi nguyên, nhưng không phải là kết thúc," Lục Trường Sinh nhẹ nhàng nói, giọng điệu trầm lắng mà đầy sức thuyết phục, như dòng suối mát lành chảy qua sa mạc. "Trật tự nảy mầm từ sự thấu hiểu, hy vọng nở hoa từ ý chí. Các ngươi không phải là những kẻ bị bỏ rơi, không phải là những nạn nhân của số phận. Các ngươi là những hạt giống, mang trong mình tiềm năng vô hạn để định hình thế giới này."

Những sinh linh nguyên thủy, bị ảnh hưởng bởi khí tức thanh tịnh và lời nói của hắn, bắt đầu ngẩng đầu. Đôi mắt chúng, vốn từ hoang mang, sợ hãi, giờ đây ánh lên một tia sáng tò mò, rồi dần chuyển thành sự tập trung. Một vài sinh linh yếu ớt, mang hình hài giống cây non đang oằn mình trong gió, cố gắng bắt chước tư thế vững chãi của Lục Trường Sinh. Chúng hít thở sâu hơn, không còn là những hơi thở gấp gáp của sự sợ hãi, mà là những nhịp điệu chậm rãi, cố gắng thu nạp linh khí hỗn loạn xung quanh theo một cách có trật tự hơn, dù chỉ là bản năng. Chúng cảm thấy một luồng sức mạnh mới, không phải là sức mạnh thể chất, mà là một ý chí kiên cường đang trỗi dậy từ sâu thẳm nội tâm, một ý chí muốn sống, muốn vươn lên khỏi sự hỗn độn. Đó là những hạt giống đầu tiên của "tu hành" được gieo vào tâm thức nguyên thủy của Cửu Thiên Linh Giới, không phải bằng pháp quyết phức tạp, mà bằng sự khai sáng của Đạo Tâm.

***

Trong khi U Minh Cổ Địa dần được bao phủ bởi sự thanh tịnh từ Lục Trường Sinh, tác động của hắn lan tỏa khắp Cửu Thiên Linh Giới nguyên sơ, như những gợn sóng vô hình nhưng mạnh mẽ. Ở những vùng đất khác, nơi sự sống còn đang chật vật hình thành, những cảnh tượng kỳ diệu bắt đầu diễn ra, không lời nhưng đầy ý nghĩa.

Tại một khu rừng đá nguyên thủy, nơi chỉ có những khối đá xám xịt và khô cằn, một mầm cây yếu ớt, tưởng chừng đã khô héo, bỗng vươn mình. Nó đâm chồi xanh biếc, mạnh mẽ phá vỡ lớp vỏ đá cằn cỗi, hướng về phía ánh sáng ban mai yếu ớt. Đó là một mầm sống đơn độc, nhưng ý chí vươn lên của nó lại mãnh liệt đến lạ thường, như thể đang đáp lại một lời kêu gọi vô hình, một thông điệp về sự sống và hy vọng. Những giọt sương linh khí nhỏ bé, như những viên ngọc trai li ti, đọng lại trên những chiếc lá non, lấp lánh trong ánh nắng ban mai, mang theo mùi đất ẩm và cây cỏ non tươi mới. Không còn tiếng gió rít gào của hư vô, thay vào đó là tiếng gió vi vu mang theo sự sống mới, thổi qua những tán lá non, tạo nên một bản giao hưởng dịu dàng của sự khởi đầu.

Bên một dòng suối cạn, vốn chảy xiết và hỗn loạn, khiến những tinh linh nước nhỏ bé phải hoảng sợ, giờ đây đã có sự thay đổi. Một vài tinh linh nước, với hình hài trong suốt và lung linh, không còn co cụm sợ hãi. Chúng dũng cảm hơn, bắt đầu bơi lội trong dòng chảy, không phải bị cuốn trôi, mà dường như đang cố gắng điều khiển dòng chảy theo một quy luật đơn giản, tạo ra những xoáy nước nhỏ, những gợn sóng đều đặn. Chúng hấp thu linh khí trong dòng nước, cảm nhận được sự kết nối giữa bản thân và nguồn sống. Tiếng nước chảy róc rách yếu ớt giờ đây đã trở thành một giai điệu đều đặn, êm đềm hơn, như tiếng thở của một sinh linh khổng lồ đang dần bình ổn. Mùi nước trong lành, thanh khiết lan tỏa, xua đi những tạp chất của linh khí hỗn loạn.

Xa hơn nữa, tại những vùng đất hoang sơ nơi những khối đá nguyên thủy đang xếp chồng lên nhau tạo thành hình thù kỳ lạ, những Chủng Tộc Đầu Tiên khác cũng bắt đầu có những hành động mang tính tổ chức. Những sinh linh bán nhân bán thú, vốn sống rải rác và đơn độc, giờ đây bắt đầu hình thành những nhóm nhỏ. Chúng không còn chỉ biết tìm kiếm thức ăn một cách bản năng, mà cùng nhau xây dựng những nơi trú ẩn đơn sơ, dùng những hòn đá thô sơ để tạo thành những bức tường chắn gió, chống lại sự khắc nghiệt của tự nhiên. Ánh mắt họ không còn vô định mà hiện lên sự quyết tâm và hy vọng mong manh. Họ học cách chia sẻ, học cách hợp tác, những khái niệm cơ bản nhất của xã hội đang dần hình thành. Một nhóm khác, mang hình hài giống tinh linh đất đá, đang cùng nhau đào đất, không phải để trốn tránh, mà để tìm kiếm nguồn nước ngầm, hay những mạch khoáng chất ẩn sâu trong lòng đất, những hành động có ý thức về việc khai thác tài nguyên một cách có định hướng.

Một tinh linh lửa nhỏ bé, vốn chỉ biết bùng cháy dữ dội và vô định, giờ đây học cách kiểm soát ngọn lửa của mình. Nó không còn phóng thích năng lượng một cách bừa bãi, mà tập trung sức mạnh, tạo ra một ngọn lửa ấm áp, nhỏ gọn để sưởi ấm cho những sinh linh yếu ớt khác, thay vì đốt cháy và phá hủy. Những hành động nhỏ bé này, tưởng chừng đơn giản, nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Chúng là những hạt giống đầu tiên của trật tự, của sự hợp tác, của ý chí và sự tu luyện, được gieo vào căn nguyên của Cửu Thiên Linh Giới. Sương mù hỗn độn tan dần, ánh sáng ban mai yếu ớt chiếu rọi khắp nơi, mang theo một bầu không khí dần trở nên thanh khiết và tràn đầy sức sống non trẻ, dù đâu đó vẫn còn dấu vết của sự hỗn loạn nguyên sơ, như nhắc nhở rằng cuộc chiến giữa trật tự và hỗn độn vẫn còn dài.

***

Quay trở lại U Minh Cổ Địa, Lục Trường Sinh nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận những thay đổi vi tế nhưng mạnh mẽ đang diễn ra khắp nơi trong thế giới nguyên sơ. Tâm hắn như hòa vào vạn vật, thấu hiểu từng rung động nhỏ nhất của sự sống đang trỗi dậy. Khi hắn mở mắt ra, ánh mắt vẫn trầm tĩnh nhưng ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc, như thể đã nhìn thấu hàng vạn năm lịch sử đang được hình thành. Xung quanh hắn, một vầng sáng dịu nhẹ đã thành hình, không quá chói lóa nhưng đủ để tạo nên một ốc đảo yên bình, thanh tịnh giữa sự hỗn độn vẫn còn bao trùm bên ngoài. Tà khí cuồn cuộn vẫn vây quanh, tạo thành một bức tường vô hình, nhưng không thể xâm nhập vào không gian được bảo hộ bởi Đạo Tâm của Lục Trường Sinh. Tiếng gió rít bên ngoài vẫn còn, nhưng bên trong vầng sáng, chỉ còn tiếng nói chuyện trầm tĩnh của Lục Trường Sinh và đồng bạn, cùng với tiếng nhịp tim đập đều đặn của thế giới đang thức tỉnh, như một bản hòa ca của sự sống mới. Mùi linh khí thanh khiết hòa lẫn với mùi đất đá nguyên thủy, tạo nên một hương thơm vừa quen thuộc vừa xa lạ, một sự giao thoa giữa cái cũ và cái mới.

Mộc Thanh Y, Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh cũng cảm nhận được sự lan tỏa của Đạo Lý và ý chí này. Họ hiểu rằng, những hành động của Lục Trường Sinh không chỉ là cứu vớt một số sinh linh khỏi sự tuyệt vọng tạm thời, mà đã gieo những hạt giống đầu tiên của 'Đạo' và 'ý chí' vào căn nguyên của Cửu Thiên Linh Giới, chống lại sự thao túng của hỗn loạn nguyên sơ mà Ma Quân Huyết Ảnh đại diện.

"Những hạt giống đã được gieo," Lục Trường Sinh nhìn về phía chân trời, nơi bình minh đã lên rõ hơn, xua tan phần lớn sương mù, nhưng bầu trời vẫn còn mang màu sắc của buổi sớm nguyên thủy, một sự chuyển giao giữa đêm và ngày. Giọng hắn trầm lắng, như đang nói với chính bản thân và với cả thế giới. "Con đường còn dài, nhưng giờ đây, họ đã có bước đi đầu tiên." Hắn biết rằng đây chỉ là khởi đầu, một hành trình vô tận của sự tu hành và phát triển.

Mộc Thanh Y nhìn hắn, trong mắt đầy sự tin tưởng và một chút lo lắng. "Họ sẽ không còn đơn độc đối mặt với sự hỗn loạn nữa, phải không?" nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự kiên định. Nàng hiểu gánh nặng mà Lục Trường Sinh đang mang, gánh nặng của người khai sáng.

Kiếm Lão Nhân khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và đầy mãn nguyện, làm lộ ra những nếp nhăn sâu trên khuôn mặt già nua. "Kiếm ý cần được tôi luyện qua thử thách. Nhưng trước đó, cần có một lý do để vung kiếm. Giờ đây, họ đã có nó." Ông nhìn những sinh linh nguyên thủy đang dần thay đổi, trong tâm khảm ông vang vọng tiếng kiếm reo, không phải là sự chém giết, mà là sự tự vệ, sự vươn lên để bảo vệ những gì mình trân quý. Điều này cũng chính là sự khởi đầu của chính đạo, của những nguyên tắc đạo đức đầu tiên được hình thành trong thế giới tu hành, vượt lên trên bản năng sinh tồn đơn thuần.

Cổ Thư Sinh ghi lại những dòng cuối cùng vào cuộn da cổ, nét chữ thư pháp uyển chuyển mà kiên định. "Sự khởi đầu của trật tự. Lịch sử sẽ ghi nhớ khoảnh khắc này, dù không ai biết tên người đã tạo ra nó." Hắn hiểu rằng, tên tuổi chỉ là phù du, nhưng Đạo Lý được khai sáng sẽ trường tồn vạn cổ, định hình nên bản chất của thế giới. Hắn nhận ra rằng, bản chất của Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ là một cá nhân, mà là một ý niệm hỗn loạn nguyên thủy, một thế lực vĩnh cửu mà 'chính đạo' sẽ phải đối mặt qua các thời đại, và Lục Trường Sinh đã gieo mầm cho cuộc chiến vĩnh cửu đó, không phải bằng bạo lực, mà bằng sự thấu hiểu và Đạo Tâm.

Lục Trường Sinh quay đầu lại, ánh mắt kiên định nhìn những người bạn đồng hành. "Mỗi sinh linh đều có Đạo của riêng mình. Ta chỉ là người thắp lên ngọn lửa đầu tiên." Hắn đưa tay ra, một luồng sáng ấm áp từ Tàn Pháp Cổ Đạo lan tỏa, bao trùm lấy không gian xung quanh, không phải để áp đặt, mà để củng cố, để dưỡng dục. Luồng sáng ấy không chỉ làm ấm áp thể xác, mà còn sưởi ấm tâm hồn, gieo vào đó niềm tin vững chắc vào con đường mình chọn. Hắn không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát thế giới đang dần thay đổi, thấu hiểu rằng Đạo Tâm của hắn, cùng với Tàn Pháp Cổ Đạo, đã đặt nền móng vững chắc cho sự tồn tại và phát triển của Cửu Thiên Linh Giới, định hình các quy luật cơ bản của thế giới tu hành trong kỷ nguyên Vạn Cổ Khai Thiên.

Những hạt giống hy vọng đã được gieo, không phải bằng phép thuật diệu kỳ, mà bằng sự kiên định của một Đạo Tâm, bằng sự thấu hiểu bản chất của vạn vật. Chúng sẽ nảy mầm, lớn lên, và tạo nên một làn sóng kháng cự đầu tiên, một ý chí tập thể chống lại sự thao túng của hỗn loạn, mở ra một kỷ nguyên mới cho Cửu Thiên Linh Giới, nơi mà chính đạo sẽ dần hình thành từ những hạt giống nguyên sơ ấy. Con đường phía trước còn muôn vàn thử thách, nhưng với ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, Cửu Thiên Linh Giới sẽ không còn chìm đắm trong tuyệt vọng.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free