Cửu thiên linh giới - Chương 599: Huyết Ảnh Tận Công: Đạo Tâm Bất Diệt
Gió rít bên ngoài vầng sáng Đạo Tâm của Lục Trường Sinh giờ đây đã biến thành một trận cuồng phong của hư vô, gào thét như hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Sự thanh bình vừa đạt được trong tâm trí của các Chủng Tộc Đầu Tiên, những mầm non Đạo Lý vừa nảy nở, đang bị đe dọa bởi một thế lực còn nguyên sơ và tàn bạo hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng. Nơi tận cùng của ảo ảnh, nơi ranh giới giữa tồn tại và hư vô mờ nhạt, U Minh Cổ Địa dần hiện rõ.
Đây không phải là một địa danh cụ thể với núi non hay sông suối, mà là một không gian của bản chất, một cảnh tượng mà ngay cả khái niệm về không gian và thời gian cũng trở nên méo mó. Các tàn tích của một nền văn minh cổ đại, những đền đài đổ nát, những tượng đá bị ăn mòn bởi thời gian và sự lãng quên, đứng sừng sững giữa một khoảng không vô tận. Những công trình ấy mang kiến trúc kỳ dị, không tuân theo bất kỳ quy luật nào của thế giới hữu hình, như thể chúng được dựng nên từ những giấc mơ hỗn loạn nhất. Đường hầm tối tăm dẫn sâu vào lòng đất, nơi không ánh sáng nào có thể chạm tới, chỉ có những vách đá lạnh lẽo và sự im lặng rợn người.
Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc là tiếng gió hú ghê rợn, như tiếng khóc than của một thế giới đang hấp hối. Đôi khi, người ta còn nghe thấy tiếng xương cốt va chạm, như thể vô số sinh linh đã hóa thành tro bụi đang cố gắng tìm lại hình hài. Tiếng kêu thét của vong hồn vọng lại từ những kẽ nứt không gian, mang theo nỗi tuyệt vọng vô hạn. Thỉnh thoảng, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong một hang động không nhìn thấy, vang vọng một cách ma mị, gợi lên sự tàn lụi của thời gian.
Mùi tử khí nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc, mùi lưu huỳnh và mùi kim loại gỉ sét, tạo nên một hương vị tanh tưởi, ghê tởm, như thể nơi đây là mồ chôn của vạn vật. Bầu không khí u ám, lạnh lẽo và chết chóc bao trùm lấy tất cả, khiến linh hồn cũng phải run rẩy. Ánh sáng yếu ớt, le lói như những ngọn nến sắp tàn, hoặc hoàn toàn không có, bị nuốt chửng bởi sương mù đen kịt cuồn cuộn. Tà khí ở đây không chỉ là một dạng năng lượng, mà là một thực thể sống, liên tục ăn mòn linh lực và ý chí của bất kỳ ai dám đặt chân đến.
Ma Quân Huyết Ảnh, không còn là một cá thể với hình hài cụ thể, mà là một ý niệm thuần túy của hỗn loạn, tuyệt vọng và hư vô, lan tỏa khắp không gian. Nó là bản chất của sự vô định, là tiếng gọi của sự trở về không. "Ngươi không thể đảo ngược số mệnh!" Một tiếng vọng trầm thấp, khàn khàn, nhưng đầy sức nặng và sự khinh miệt, xuyên thẳng vào tâm trí của Lục Trường Sinh và những sinh linh đang cố gắng bám víu vào Đạo Lý vừa được khai sáng. Tiếng nói ấy không phát ra từ một cơ thể, mà từ chính bản chất của không gian, của hư vô. "Hỗn loạn là khởi nguyên và là kết cục! Đạo của ngươi chỉ là ảo ảnh phù du trước hư vô vĩnh cửu!"
Những lời lẽ ấy mang theo sự tức giận cố chấp, một niềm tin sắt đá vào quyền năng của sự hủy diệt. Nó muốn dập tắt ngọn lửa hy vọng vừa được thắp lên, kéo mọi thứ trở lại trạng thái vô định ban đầu, nơi không có trật tự, không có sự sống, chỉ có sự trống rỗng vĩnh hằng. Bóng tối của Ma Quân Huyết Ảnh mở rộng vô tận, nuốt chửng mọi ánh sáng và mầm sống. Vô số xúc tu đen kịt, không phải bằng xương bằng thịt, mà bằng ý niệm thuần túy của tà khí và tuyệt vọng, như những sợi xích trói buộc vũ trụ, lao thẳng vào Lục Trường Sinh và những đốm sáng hy vọng mong manh xung quanh.
Các Chủng Tộc Đầu Tiên, những sinh linh nguyên thủy vừa mới cảm nhận được hơi ấm của Đạo Tâm, giờ đây lại run rẩy dưới áp lực khủng khiếp này. Họ là những dạng sống bán vật chất, những bóng hình mờ ảo, nhưng trong ánh mắt họ, nỗi sợ hãi lại bùng lên như một ngọn lửa. Những tia hy vọng nhỏ nhoi, những hạt giống ý chí vừa nhen nhóm trong chương trước, đang có nguy cơ bị dập tắt hoàn toàn. Họ co rúm lại, cố gắng bám víu vào vầng sáng yếu ớt từ Lục Trường Sinh, như những con thuyền nhỏ bé giữa đại dương bão tố.
Mộc Thanh Y đứng cạnh Lục Trường Sinh, đôi mắt phượng nàng nheo lại, lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng cảm nhận được sự áp đảo của luồng năng lượng hỗn loạn, thứ có thể nghiền nát mọi thứ thành hư vô. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, như thể nó cũng cảm nhận được hiểm nguy. Kiếm Lão Nhân, dù râu tóc bạc phơ, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt sắc bén của ông vẫn không rời khỏi Lục Trường Sinh. Ông biết đây là thời khắc định đoạt, một cuộc đối đầu không chỉ là sức mạnh, mà là ý chí, là Đạo Lý. Cổ Thư Sinh vội vã lật giở cuộn da cổ, nét mặt đầy căng thẳng. Hắn muốn ghi lại khoảnh khắc này, nhưng tốc độ của sự hủy diệt lại nhanh hơn bất kỳ ngòi bút nào. Ánh mắt hắn tràn đầy sự kinh ngạc pha lẫn lo âu, tự hỏi liệu Đạo Lý vừa được khai sáng có thể chống lại được bản chất nguyên sơ của hỗn loạn hay không.
Lục Trường Sinh đứng đó, giữa tâm điểm của cơn bão vũ trụ của tà khí và tuyệt vọng, không lùi một bước. Khuôn mặt hắn vẫn bình thản, không một chút biểu cảm sợ hãi hay dao động. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ẩn chứa cả một vũ trụ triết lý, như hai hồ nước tĩnh lặng phản chiếu vô số vì sao. Tóc đen dài của hắn, vốn thường được buộc gọn, giờ đây bay phấp phới trong cơn cuồng phong năng lượng, nhưng thân thể hắn vẫn vững chãi như một ngọn núi cổ.
Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận hành đến cực hạn, không phải để bùng nổ sức mạnh hủy diệt, mà là để duy trì sự ổn định và kiên cố tuyệt đối. Nó giống như một trụ cột vô hình, chống đỡ toàn bộ áp lực của hư vô. Từ ngực hắn, nơi Đạo Tâm tọa lạc, một vầng sáng trắng thuần khiết bùng lên. Ánh sáng này không chói lóa, không rực rỡ, nhưng lại mang một sự thanh tịnh đến vô cùng, như ánh trăng vằng vặc giữa đêm đen. Đó chính là Đạo Tâm đã được tôi luyện qua vô số kiếp nạn, đã thẩm thấu chân lý của Vạn Cổ Khai Thiên, đạt đến mức không thể lay chuyển.
Vầng sáng này không tấn công. Nó giống như một tấm gương vô tận, một không gian tĩnh lặng, hấp thụ và phản chiếu lại toàn bộ năng lượng hỗn loạn của Ma Quân Huyết Ảnh. Mỗi khi một xúc tu đen kịt, đại diện cho ý niệm về hư vô, chạm vào vầng sáng, nó không bị phá hủy một cách thô bạo. Thay vào đó, nó bị thanh lọc, bị chuyển hóa một cách kỳ diệu. Từ những sợi xích đen tối, chúng dần biến thành những sợi tơ ánh sáng mỏng manh, mang theo trật tự, mang theo sự hài hòa, rồi phản chiếu ngược trở lại. Chúng không còn là những sợi xích trói buộc, mà như những dòng suối trong lành, những tia sáng dịu dàng, tưới tắm vào thế giới sơ khai, nơi mà sự sống đang chật vật nảy mầm.
"Đạo không phải là sự hủy diệt, mà là sự kiến tạo." Giọng nói của Lục Trường Sinh trầm ổn, vang vọng khắp không gian hỗn loạn, không to lớn nhưng lại chứa đựng sức nặng của vạn vật, của chân lý. Lời nói của hắn không phải là sự đối đáp đơn thuần, mà là một tuyên ngôn, một lời khẳng định về bản chất của vũ trụ, của tu hành. "Hỗn loạn chỉ là một trạng thái, không phải là bản chất. Ta tu Đạo, vì bản thân, vì thế giới này, vì hy vọng! Ngươi không thể dập tắt ý chí của vạn vật!" Mỗi lời hắn nói ra đều mang theo một luồng linh khí thanh khiết, như những mũi tên vô hình xuyên thủng màn sương mù tuyệt vọng, ghim chặt vào bản thể của Ma Quân Huyết Ảnh.
Hắn giang hai tay ra, động tác chậm rãi nhưng đầy uy lực. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, vô số phù văn cổ xưa, những ký hiệu của trật tự và quy luật, xoay chuyển không ngừng quanh hắn, tạo thành một vòng xoáy chuyển hóa năng lượng khổng lồ. Vòng xoáy này không chỉ đẩy lùi hỗn loạn, mà còn tái cấu trúc nó, biến đổi nó.
Các Chủng Tộc Đầu Tiên, những sinh linh nguyên thủy đang run rẩy, giờ đây được vầng sáng Đạo Tâm bao phủ. Họ cảm nhận được một sự thanh tẩy từ sâu thẳm linh hồn, như những vết nhơ của tuyệt vọng và sợ hãi bị rửa trôi. Một nguồn năng lượng sống mới, ấm áp và mạnh mẽ, lan tỏa khắp cơ thể bán vật chất của họ. Ý chí của họ, vừa mới được Lục Trường Sinh đánh thức, giờ đây hòa quyện với nhau, tạo thành một làn sóng hy vọng nhỏ bé nhưng kiên cường, một bức tường thành vô hình chống lại sự đe dọa của Ma Quân Huyết Ảnh. Họ không còn chỉ là những cá thể đơn lẻ, mà là một tập thể, một ý niệm của sự sống đang vươn lên.
Mộc Thanh Y, đứng bên cạnh Lục Trường Sinh, đôi mắt phượng nàng sáng lên. Nàng nhìn thấy sự chuyển hóa kỳ diệu, nhìn thấy những xúc tu đen tối bị bẻ cong, bị biến thành ánh sáng. Nàng hiểu rằng, đây không phải là một trận chiến thông thường, mà là một cuộc định nghĩa lại bản chất của vũ trụ. Kiếm Lão Nhân khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện thoáng qua trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Ông cảm nhận được kiếm ý của mình cũng đang được thanh lọc, được nâng tầm bởi Đạo Lý này. Kiếm có thể đoạn vật, nhưng Đạo Tâm mới định hướng vạn vật. Cổ Thư Sinh run run tay ghi chép. Hắn không chỉ ghi lại hành động, mà còn cố gắng nắm bắt lấy những triết lý sâu xa mà Lục Trường Sinh đang thể hiện. Hắn biết, đây là những dòng chữ đầu tiên của một kỷ nguyên mới.
Cả không gian, trước đó bị bủa vây bởi tiếng gào thét vũ trụ của Ma Quân Huyết Ảnh, giờ đây dần bị thay thế bởi một linh khí ngân nga thanh tịnh, một âm thanh du dương, hài hòa. Tiếng Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển không còn là một tiếng vọng đơn thuần, mà là một bản giao hưởng của trật tự, của quy luật đang được hình thành. Mùi tử khí và lưu huỳnh bị đẩy lùi một cách rõ rệt, thay vào đó là một cảm giác tinh khiết, trong lành, như hơi thở đầu tiên của một thế giới mới.
Cảm giác áp lực cực lớn từ tà khí dần tan biến, thay vào đó là sự thanh tịnh và ấm áp của linh khí Đạo Tâm, bao bọc lấy tất cả, khiến linh hồn cảm thấy được an ủi và bảo vệ. Một cảm giác kết nối sâu sắc với Thiên Địa lan tỏa, như thể vạn vật đang cùng nhau thở, cùng nhau sống. S�� rung động của không gian không còn là sự hỗn loạn, mà là nhịp đập đều đặn của Đạo đang được khắc ghi. Lục Trường Sinh không chỉ là một tu sĩ, hắn là một kiến trúc sư, đang tái tạo lại vũ trụ bằng chính Đạo Tâm của mình.
Bóng tối của Ma Quân Huyết Ảnh co rút lại một cách chậm rãi, như một vết mực đen bị nước trong cuốn trôi. Nó bị đẩy lùi về những vùng xa xôi nhất của vũ trụ, không bị hủy diệt hoàn toàn, mà trở thành một nguyên tắc đối lập, một ranh giới của hỗn loạn chứ không còn là sự vô hạn tuyệt đối. Nó vẫn tồn tại, nhưng đã bị định nghĩa, bị kiềm chế, bị buộc phải tuân theo một quy luật nào đó. Sự hủy diệt không biến mất, nhưng nó không còn là bản chất duy nhất.
Cửu Thiên Linh Giới sơ khai, thoát khỏi gông cùm của hỗn loạn, dần ổn định. Những dòng linh khí cuộn chảy theo quy luật, không còn tán loạn mà bắt đầu hình thành các mạch ngầm, các dòng chảy năng lượng. Núi non từ từ nhô lên từ lòng đất nguyên thủy, hùng vĩ và tráng lệ. Sông hồ xuất hiện, dòng nước trong lành chảy xiết, tạo nên những đường nét đầu tiên cho cảnh quan. Cây cối đầu tiên nảy mầm, vươn mình đón ánh sáng, mang màu xanh của sự sống. Mùi không khí trong lành, đất tươi mới, cây cỏ đầu tiên nảy mầm, và mùi hương thanh tịnh của linh khí lan tỏa, một bản giao hưởng của sự sống mới.
Ánh sáng Đạo Tâm của Lục Trường Sinh không tan biến, mà hòa quyện vào vạn vật, trở thành một phần của quy tắc Thiên Địa. Nó không còn là một nguồn sáng cụ thể, mà là một nguyên lý, một nền tảng. Nó khắc ghi những nguyên tắc cơ bản của 'Đạo' – Trật tự, Cân bằng, Hy vọng, Ý chí – vào nền tảng của thế giới. Đó là những quy luật bất biến sẽ ảnh hưởng đến mọi con đường tu luyện, mọi cơ duyên, và thậm chí là bản chất của linh khí trong Cửu Thiên Linh Giới về sau.
Các Chủng Tộc Đầu Tiên, nay đã có hình thái rõ ràng hơn, không còn là những bóng hình mờ ảo. Họ quỳ phục trong sự tôn kính và ngưỡng mộ, ánh mắt bừng sáng niềm tin. Họ không chỉ là những sinh linh may mắn được cứu rỗi, mà là những người đầu tiên được khai sáng, những nhân chứng của sự hình thành Đạo.
Mộc Thanh Y, Kiếm Lão Nhân, Cổ Thư Sinh, những người bạn đồng hành trong ảo ảnh, nhìn nhau với ánh mắt thấu hiểu. Họ biết rằng họ đã chứng kiến một khoảnh khắc định mệnh của vũ trụ, một sự kiện sẽ được ghi nhớ vĩnh viễn, dù có thể không ai biết tên người đã tạo ra nó.
Kiếm Lão Nhân thở dài một tiếng, tràn đầy cảm thán, râu tóc bạc phơ khẽ lay động. "Hắn không chỉ chiến thắng một kẻ địch, hắn đã định hình lại cả một thế giới... khắc Đạo vào Thiên Địa." Ông khẽ vuốt chòm râu, trong ánh mắt chứa đựng sự kính phục sâu sắc. Kiếm ý của ông, giờ đây, không còn chỉ là sự sắc bén của kim loại, mà là sự kiên định của ý chí, của Đạo Lý.
Cổ Thư Sinh ghi chép vội vã, nét chữ thư pháp trên cuộn da cổ của hắn giờ đây không còn chỉ là ghi lại sự kiện, mà là khắc ghi lịch sử. Giọng hắn run run vì xúc động. "Đây... đây chính là khởi nguyên của chính đạo, của vạn pháp... Tàn Pháp Cổ Đạo, chính là chìa khóa..." Hắn hiểu rằng, Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp, mà là một công cụ để kiến tạo, để định hình. Hắn nhận ra, lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về 'người phá vỡ cục diện' đã ứng nghiệm một cách sâu sắc và vượt xa mọi dự đoán.
Lục Trường Sinh thu hồi ánh sáng Đạo Tâm, nhưng một vầng hào quang mờ ảo vẫn bao quanh hắn, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của Đạo. Hắn khẽ gật đầu, nhìn khắp Cửu Thiên Linh Giới sơ khai đang bừng tỉnh, rồi quay lại nhìn những người bạn đồng hành với một nụ cười mãn nguyện nhưng đầy thâm ý.
"Đại thế đã định, trật tự đã thành." Hắn nói, giọng nói vẫn trầm ổn, nhưng giờ đây mang theo một sự nhẹ nhõm và an nhiên. "Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, họ đã có một nền móng vững chắc để bước đi."
Lục Trường Sinh biết rằng, bản chất hỗn loạn của Ma Quân Huyết Ảnh không bị hủy diệt hoàn toàn, mà chỉ bị đẩy lùi và định nghĩa lại. Điều này ngụ ý rằng 'tà ác' và 'hỗn loạn' sẽ luôn tồn tại như một mặt đối lập cần thiết trong Cửu Thiên Linh Giới, tạo tiền đề cho các cuộc xung đột lớn trong các Arc sau của dòng thời gian 'hiện tại'. Các nguyên tắc Đạo mà hắn đã khắc ghi vào Thiên Địa sơ khai sẽ trở thành những quy luật bất biến của Cửu Thiên Linh Giới, ảnh hưởng đến mọi con đường tu luyện, mọi cơ duyên, và thậm chí là bản chất của linh khí. Tầm ảnh hưởng sâu rộng của hắn trong Vạn Cổ Khai Thiên đã củng cố lời tiên tri, đặt nền móng cho vai trò thủ lĩnh tinh thần của hắn trong cuộc chiến chống lại Ma Quân Huyết Ảnh ở 'hiện tại', một cuộc chiến không chỉ bằng vũ lực, mà bằng Đạo Tâm và ý chí.
Trận chiến nội tâm lớn nhất của Lục Trường Sinh đã kết thúc, Đạo Tâm của hắn đã kiên cố như bàn thạch, đủ sức đứng vững giữa đại thế mà không bị cuốn trôi. Hắn đã không chỉ tu hành vì bản thân, mà còn vì thiên hạ, không bằng cách xưng bá, mà bằng cách định hình lại cả một thế giới, gieo mầm cho một kỷ nguyên mới của Đạo Lý và trật tự. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, mà giờ đây đã hòa quyện vào vạn vật, trở thành mạch sống của Cửu Thiên Linh Giới.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.