Cửu thiên linh giới - Chương 600: Ánh Sáng Đạo Tâm: Khai Sáng Kỷ Nguyên Mới
Ánh sáng của Đạo Tâm Lục Trường Sinh dần thu lại, không phải biến mất, mà hòa mình vào từng hạt bụi, từng dòng linh khí đang luân chuyển trong cõi Vạn Cổ Khai Thiên. Một luồng uy năng vô hình, bất diệt, đã khắc sâu những nguyên tắc cơ bản của Trật tự, Cân bằng, Hy vọng, và Ý chí vào tận cốt lõi của vũ trụ sơ khai. Các Chủng Tộc Đầu Tiên, những sinh linh đầu tiên được khai sáng, vẫn quỳ phục, thân hình họ giờ đây rõ nét hơn, không còn là những bóng hình mờ ảo. Ánh mắt họ bừng sáng niềm tin, như những mầm non đầu tiên vươn mình đón ánh ban mai sau đêm dài vô tận.
Mộc Thanh Y, Kiếm Lão Nhân, Cổ Thư Sinh, những người đã đồng hành cùng Lục Trường Sinh trong hành trình chiêm nghiệm vĩ đại này, nhìn nhau. Trong ánh mắt họ là sự thấu hiểu sâu sắc, là sự chứng kiến một khoảnh khắc định mệnh, một sự kiện sẽ mãi mãi được ghi dấu vào cội nguồn của Cửu Thiên Linh Giới.
Kiếm Lão Nhân thở dài một tiếng, râu tóc bạc phơ khẽ lay động trong luồng gió vô hình. “Hắn không chỉ chiến thắng một kẻ địch, hắn đã định hình lại cả một thế giới... khắc Đạo vào Thiên Địa.” Giọng ông trầm ấm, chứa đựng sự kính phục khôn cùng. Kiếm ý trong ông, vốn đã sắc bén nay lại càng thêm kiên định, không còn chỉ là sự sắc bén của kim loại, mà là sự vững chãi của Đạo Lý.
Cổ Thư Sinh, với đôi tay run rẩy, vội vã ghi chép trên cuộn da cổ. Từng nét bút không còn chỉ là ghi lại sự kiện, mà là khắc ghi lịch sử, ghi lại những nguyên tắc căn bản của vạn pháp. “Đây... đây chính là khởi nguyên của chính đạo, của vạn pháp... Tàn Pháp Cổ Đạo, chính là chìa khóa...” Hắn thì thầm, nhận ra rằng công pháp mà Lục Trường Sinh tu luyện không chỉ là một bí quyết cá nhân, mà là một công cụ để kiến tạo, để định hình vũ trụ. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về 'người phá vỡ cục diện' đã ứng nghiệm một cách sâu sắc và vượt xa mọi dự đoán, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự kiến tạo và định hình.
Lục Trường Sinh thu hồi ánh sáng Đạo Tâm, nhưng một vầng hào quang mờ ảo vẫn bao quanh hắn, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện bất biến của Đạo. Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua Cửu Thiên Linh Giới sơ khai đang bừng tỉnh, rồi quay lại nhìn những người bạn đồng hành với một nụ cười mãn nguyện nhưng đầy thâm ý.
“Đại thế đã định, trật tự đã thành.” Hắn nói, giọng nói trầm ổn, nhưng giờ đây mang theo một sự nhẹ nhõm và an nhiên. “Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, họ đã có một nền móng vững chắc để bước đi.”
Hắn biết rõ, bản chất hỗn loạn của Ma Quân Huyết Ảnh không bị hủy diệt hoàn toàn, mà chỉ bị đẩy lùi và định nghĩa lại. Điều này hàm ý rằng 'tà ác' và 'hỗn loạn' sẽ luôn tồn tại như một mặt đối lập cần thiết trong Cửu Thiên Linh Giới, tạo tiền đề cho các cuộc xung đột lớn trong các kỷ nguyên sau. Các nguyên tắc Đạo mà hắn đã khắc ghi vào Thiên Địa sơ khai sẽ trở thành những quy luật bất biến của Cửu Thiên Linh Giới, ảnh hưởng đến mọi con đường tu luyện, mọi cơ duyên, và thậm chí là bản chất của linh khí. Tầm ảnh hưởng sâu rộng của hắn trong Vạn Cổ Khai Thiên đã củng cố lời tiên tri, đặt nền móng cho vai trò thủ lĩnh tinh thần của hắn trong cuộc chiến chống lại Ma Quân Huyết Ảnh ở 'hiện tại', một cuộc chiến không chỉ bằng vũ lực, mà bằng Đạo Tâm và ý chí.
Trận chiến nội tâm lớn nhất của Lục Trường Sinh đã kết thúc, Đạo Tâm của hắn đã kiên cố như bàn thạch, đủ sức đứng vững giữa đại thế mà không bị cuốn trôi. Hắn đã không chỉ tu hành vì bản thân, mà còn vì thiên hạ, không bằng cách xưng bá, mà bằng cách định hình lại cả một thế giới, gieo mầm cho một kỷ nguyên mới của Đạo Lý và trật tự. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, mà giờ đây đã hòa quyện vào vạn vật, trở thành mạch sống của Cửu Thiên Linh Giới.
***
Trong tĩnh mịch của Bạch Vân Quan, trên đỉnh núi cao vời vợi, nơi mây trắng giăng lối và linh khí tụ hội, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Vầng hào quang mờ ảo quanh thân hắn dần tan biến, chỉ còn lại khí chất bình dị, thanh thoát như một vệt mây. Hắn nằm đó, trên nền đá lạnh lẽo của điện thờ, nơi hắn đã nhập định suốt một thời gian dài, trải qua ảo ảnh Vạn Cổ Khai Thiên. Không có tiếng động lớn, không có chấn động kinh thiên động địa nào báo hiệu sự trở lại của hắn, nhưng cả không gian xung quanh dường như trở nên an định hơn, linh khí trong lành bỗng nhiên ngưng đọng, lắng đọng một cách kỳ lạ. Ánh bình minh đầu tiên của một ngày mới đang từ từ lan tỏa, nhuộm vàng những mái ngói xám cổ kính của Bạch Vân Quan, xuyên qua những tán cây cổ thụ, chiếu rọi vào điện thờ nơi hắn đang an tọa.
Bạch Vân Quan, với kiến trúc đơn giản nhưng vững chãi bằng gỗ và đá, tựa như một phần của thiên nhiên hùng vĩ. Tiếng gió thổi qua các khe đá, mang theo hơi ẩm mát lạnh của sương sớm, tạo nên những giai điệu trầm bổng, hòa cùng tiếng chuông gió ngân nga từ mái hiên. Đâu đó trong khu rừng cổ thụ, tiếng chim hót líu lo, một bản giao hưởng tự nhiên chào đón bình minh. Mùi trầm hương thoang thoảng trong điện thờ, hòa quyện với mùi đất ẩm và không khí trong lành, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, thoát tục.
Mộc Thanh Y, Kiếm Lão Nhân, và Cổ Thư Sinh đã kiên nhẫn chờ đợi. Họ không hề rời đi, dường như bị một lực hút vô hình giữ chân lại, hoặc đơn giản là một niềm tin sắt đá vào Lục Trường Sinh. Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát trong bộ đạo bào xanh ngọc, đôi mắt phượng sáng ngời, chăm chú nhìn hắn. Nàng cảm nhận được sự thay đổi, một thứ gì đó vượt xa mọi cấp độ tu vi hay sức mạnh. Đó là sự vững chãi, sự kiên định đến tận cùng. Lông mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại, rồi giãn ra, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói thanh khiết như tiếng suối reo: “Hắn... đã trở lại rồi.” Trong lời nói của nàng, có một chút lo lắng đã tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc và một niềm hy vọng mãnh liệt. Nàng cảm nhận được sự vững chãi tuyệt đối từ Lục Trường Sinh, như một ngọn núi cổ vạn năm không thể lay chuyển.
Kiếm Lão Nhân, với mái tóc và râu bạc phơ, lưng hơi còng nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như kiếm, đứng tựa vào một cột đá. Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự thấu hiểu và cảm thán. “Khí chất này... đã vượt xa những gì ta có thể tưởng tượng.” Ông khẽ vuốt chòm râu, trong ánh mắt chứa đựng sự hài lòng sâu sắc và một chút tự hào khó tả. Ông cảm nhận được 'kiếm ý' trong đạo tâm của Lục Trường Sinh, một thứ kiếm ý không còn chỉ là sự sắc bén để chặt đứt vạn vật, mà là sự kiên định để định hướng vạn vật, để khắc ghi Đạo Lý vào tận cội rễ. "Kiếm có thể đoạn vật, nhưng đạo tâm mới định hướng vạn vật," ông tự nhủ, câu nói đó dường như là dành cho chính mình, hay cho cả thế gian.
Cổ Thư Sinh, vẫn trong bộ áo thư sinh cũ kỹ, tay cầm cuốn sách cổ đã sờn cũ, nhắm mắt lại, dường như đang dùng toàn bộ tâm trí để cảm nhận. Khí chất uyên bác của hắn càng thêm phần thâm thúy. Hắn không cần nhìn, mà cảm nhận được từng làn sóng Đạo Lý lan tỏa từ Lục Trường Sinh. “Không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là sự hòa hợp tuyệt đối. Hắn đã tìm thấy Đạo của chính mình, và hơn thế nữa...” Giọng hắn trầm ngâm, như đang đọc lên một trang sử mới được viết ra. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là sự tiến bộ trong tu vi, mà là sự lột xác hoàn toàn về bản chất, là sự định nghĩa lại chính Đạo. Lịch sử của Cửu Thiên Linh Giới, từ giờ phút này, sẽ mang một chương mới.
Lục Trường Sinh từ từ ngồi dậy. Dáng người hắn không cao lớn, vẫn hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai vô song. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, nhưng đôi mắt đen láy giờ đây không còn chỉ là trầm tư, mà sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không, thấu suốt vạn vật. Ánh mắt ấy bình thản, không một chút gợn sóng, nhưng lại khiến người đối diện cảm thấy như mọi bí mật đều bị nhìn thấu. Làn da ngăm đen của hắn dường như cũng được thanh lọc, trở nên sáng hơn, nhưng vẫn giữ vẻ chân chất của một phàm nhân từng trải. Hắn mặc một bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị nhưng sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ khiêm nhường. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn, không phải nụ cười mừng rỡ hay tự mãn, mà là nụ cười của sự thấu hiểu, của sự buông xả, của một tâm hồn đã đạt đến sự an nhiên tự tại. Đó là một nụ cười mãn nguyện nhưng đầy thâm ý, như thể hắn đã nhìn thấy toàn bộ hành trình phía trước và chấp nhận nó.
***
Lục Trường Sinh đứng dậy, không một chút mệt mỏi hay lảo đảo, động tác nhẹ nhàng như mây trôi. Hắn bước ra khỏi điện thờ, tiến về phía sân chính của Bạch Vân Quan. Sân chính rộng rãi hơn, được lát bằng đá xanh cổ kính, nơi có thể nhìn thấy một phần cảnh quan hùng vĩ xung quanh. Linh khí tại đây vẫn dồi dào và trong lành, như thể toàn bộ Bạch Vân Quan là một trái tim đang hô hấp cùng trời đất. Tiếng gió thổi nhẹ qua các hành lang, tiếng lá cây xào xạc trong khu rừng cổ thụ phía xa, hòa cùng tiếng chuông gió từ các góc mái, tạo nên một bản nhạc tự nhiên êm đềm. Mùi trầm hương vẫn thoang thoảng, xen lẫn với mùi hoa dại thanh khiết từ các vách đá.
Mộc Thanh Y, Kiếm Lão Nhân, và Cổ Thư Sinh tiến lại gần hắn, vẻ mặt họ vừa kinh ngạc vừa đầy hy vọng. Họ cảm nhận được sự thay đổi trong Lục Trường Sinh, không chỉ là sự mạnh mẽ hơn, mà là một sự chuyển hóa về bản chất, một sự lột xác toàn diện. Ánh mắt họ nhìn hắn đầy ngưỡng mộ và chờ đợi.
Lục Trường Sinh không nói nhiều lời hoa mỹ hay khoa trương. Giọng hắn vẫn trầm ổn, từ tốn, nhưng giờ đây mỗi câu chữ đều mang theo một sức nặng, một chiều sâu của Đạo Lý, vang vọng vào tận tâm can người nghe, tựa như lời khai sáng của bậc thánh hiền.
“Ta đã thấy Vạn Cổ Khai Thiên,” Lục Trường Sinh bắt đầu, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua không gian, nhìn về phía chân trời, nơi những dải mây trắng bồng bềnh cuộn mình theo gió. “Thấy nơi Đạo và Ma nguyên sơ giao tranh. Ma Quân Huyết Ảnh không phải một cá nhân, mà là một ý niệm hỗn loạn, một phần không thể thiếu để định hình trật tự.” Hắn dừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí những người đang lắng nghe. Khí chất của hắn không hề mang theo uy áp, nhưng lại khiến người ta không thể không lắng nghe, không thể không suy ngẫm.
Mộc Thanh Y nắm nhẹ tay hắn, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào hắn, chất chứa sự sốt ruột và khao khát được thấu hiểu. “Vậy... chúng ta phải làm gì?” Nàng hỏi, giọng nói sắc sảo thường ngày giờ đây mang một chút mềm mỏng, thể hiện sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối vào Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. “Đạo tâm kiên cố không phải để diệt trừ Ma, mà là để định nghĩa ranh giới, để bảo vệ những hạt giống hy vọng đã được gieo rắc.” Hắn giải thích, ánh mắt bình thản nhưng thâm sâu, như nhìn thấy rõ mọi ngọn ngành của vạn vật. “Tu hành vì bản thân, chính là để tìm thấy bản ngã, để vững vàng trước mọi phong ba. Khi bản thân đã vững vàng, Đạo Tâm đã kiên cố như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, ấy là lúc ta có thể tu hành vì thiên hạ một cách bền vững, không bị cuốn trôi bởi vòng xoáy nhân quả.” Hắn nhìn Kiếm Lão Nhân, rồi Cổ Thư Sinh, như đang truyền tải một chân lý mà họ đã tìm kiếm bấy lâu.
Kiếm Lão Nhân vuốt chòm râu bạc, ánh mắt sắc bén giờ đây mang theo sự suy tư sâu sắc. “Ngươi đã tìm ra câu trả lời rồi sao, Trường Sinh?” Ông hỏi, giọng điệu chứa đựng sự tôn trọng và cả một chút bừng tỉnh. Ông đã từng nói "Kiếm có thể đoạn vật, nhưng đạo tâm mới định hướng vạn vật", giờ đây ông nhận ra Lục Trường Sinh đã đưa lời nói đó lên một tầm cao mới.
Lục Trường Sinh gật đầu. “Ma và Đạo, không phải là hai thái cực hoàn toàn đối lập để tiêu diệt lẫn nhau. Chúng là hai mặt của một đồng xu, cần thiết để duy trì sự cân bằng của vũ trụ. Vấn đề không phải là diệt Ma, mà là không để Ma thôn tính Đạo, không để hỗn loạn lấn át trật tự.” Hắn nói, lời lẽ ngắn gọn, súc tích nhưng hàm chứa đạo lý thâm sâu, phản ánh một thế giới quan mới mẻ, vượt xa những định kiến thông thường của giới tu sĩ. “Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Bởi lẽ, nó không phải là con đường của sức mạnh hay thống trị, mà là con đường của sự thấu hiểu và định hình.”
Cổ Thư Sinh, với đôi mắt sáng ngời, cất tiếng. “Lịch sử... liệu có lặp lại?” Hắn không ngừng ghi chép, từng câu nói của Lục Trường Sinh đều được hắn cẩn thận khắc ghi, bởi hắn biết rằng, đây không chỉ là lời nói của một cá nhân, mà là lời khai sáng cho cả một thời đại.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua từng người, mang theo sự thấu hiểu và trấn an. “Lịch sử là tấm gương phản chiếu tương lai, kẻ biết nhìn mới thấy. Nhưng lần này, chúng ta sẽ không để nó lặp lại một cách mù quáng. Chúng ta sẽ định nghĩa lại nó.” Hắn không nói về việc sẽ làm gì cụ thể, không hứa hẹn những điều vĩ đại, nhưng sự hiện diện của hắn, khí chất bình thản và vững vàng của hắn đã là một lời khẳng định mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói hoa mỹ nào. Hắn đã là một ngọn hải đăng tinh thần, một biểu tượng của sự kiên định giữa loạn thế, một trụ cột mà chính đạo đang suy yếu có thể nương tựa. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Nhưng khi Đạo Tâm đã định, thì dù đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.”
Mộc Thanh Y nhìn hắn, cảm nhận được một luồng năng lượng trấn an lan tỏa từ hắn, xua tan đi những lo âu bấy lâu trong lòng nàng. Nàng hiểu rằng, Lục Trường Sinh không chỉ trở lại mạnh mẽ hơn, mà còn trở thành một người lãnh đạo tinh thần, người sẽ định hình lại niềm tin và con đường tu hành cho nhiều thế hệ. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và Lục Trường Sinh đã chọn một con đường vĩ đại hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng.
***
Khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả Bạch Vân Quan, Lục Trường Sinh cùng các đồng minh đi đến Vọng Nguyệt Đài. Đây là một đài cao được xây dựng trên đỉnh núi, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh vùng núi non trùng điệp, hùng vĩ. Từ đây, những dải mây trắng bồng bềnh trôi dưới chân, xa xa là những tia nắng vàng rực rỡ đang lan tỏa khắp chân trời, trải dài trên những cánh rừng xanh thẳm và những dòng suối uốn lượn. Linh khí thanh tịnh, trong lành như được gột rửa, hòa cùng tiếng gió lộng và tiếng chuông gió ngân nga từ các mái hiên cổ kính. Bầu không khí nơi đây vừa khoáng đạt, vừa tĩnh mịch, tạo cảm giác như đứng trên đỉnh thế giới, chiêm ngưỡng sự vô biên của thiên địa.
Khi Lục Trường Sinh và các đồng minh đang đắm chìm trong những chiêm nghiệm về Đạo và thế cuộc, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện không báo trước. Thiên Cơ Lão Nhân, với bộ râu tóc bù xù, quần áo rách rưới nhưng ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không, bước tới. Ông không đi lại, dường như chỉ là một làn khói nhẹ nhàng hiện hữu giữa không trung. Tay ông vẫn cầm quẻ bói đã cũ sờn, nhưng nụ cười trên môi ông bí ẩn và thâm thúy hơn bao giờ hết. Ông không nói nhiều, chỉ nhìn Lục Trường Sinh một cách thâm thúy, rồi khẽ gật đầu, như xác nhận một lời tiên tri đã thành hiện thực, một định mệnh đã được an bài. Sự xuất hiện của ông củng cố thêm niềm tin vào con đường của Lục Trường Sinh, như một lời khẳng định từ thiên đạo.
Thiên Cơ Lão Nhân cất tiếng, giọng nói thâm trầm, như vang vọng từ ngàn xưa, mang theo sự thấu suốt thiên cơ. “Người phá vỡ cục diện... đã trở về. Quả nhiên không phụ kỳ vọng của thiên đạo.”
Lục Trường Sinh quay lại nhìn ông, ánh mắt bình thản, không chút kinh ngạc, như thể đã biết trước sự xuất hiện của vị lão nhân này. “Chỉ là làm tròn bổn phận của một tu sĩ.” Hắn đáp, lời nói khiêm nhường nhưng ẩn chứa một ý chí kiên cường không thể lay chuyển.
Thiên Cơ Lão Nhân cười khẽ, tiếng cười bí ẩn như tiếng chuông gió trong làn sương sớm. “Bổn phận của ngươi, giờ đây, đã là gánh vác thiên hạ. Ma Quân Huyết Ảnh... sẽ không còn dám xem thường nữa.” Ông nói, ánh mắt lướt qua Mộc Thanh Y, Kiếm Lão Nhân, và Cổ Thư Sinh, như đang nhìn thấy toàn bộ cục diện của Cửu Thiên Linh Giới đang chờ đợi một sự thay đổi. Lời nói của ông không chỉ là một lời tiên tri, mà còn là một lời khẳng định, một sự cảnh báo về cuộc đối đầu lớn sắp tới.
Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Hắn nhìn về phía xa, nơi những dải mây cuộn mình trên đỉnh núi. Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi lên khuôn mặt hắn, khiến khí chất thanh thoát của hắn càng thêm phần siêu phàm. “Hỗn loạn là một phần của Đạo. Nhưng tuyệt vọng... thì không.” Hắn nói, giọng điệu trầm ổn, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vũ trụ. Hắn đã hoàn toàn vượt qua xung đột nội tâm giữa 'tu hành vì bản thân' và 'tu hành vì thiên hạ', nhận ra rằng sự vững chắc của đạo tâm cá nhân chính là nền tảng để có thể giúp đỡ người khác một cách bền vững. Mọi cám dỗ và tuyệt vọng từ Ma Quân Huyết Ảnh (ý niệm hỗn loạn) đã bị thanh tẩy hoàn toàn trong quá trình rèn luyện Vạn Cổ Khai Thiên, để lại một ý chí sắt đá không thể lay chuyển.
Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa dại thoang thoảng. Một cánh hoa trắng muốt từ đâu bay tới, xoay tròn trong không khí rồi lướt qua đầu ngón tay Lục Trường Sinh. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng đón lấy cánh hoa mong manh đó. Hắn siết nhẹ, rồi buông ra, để cánh hoa tiếp tục hành trình của mình, bay đi theo làn gió. Một hành động đơn giản nhưng chứa đựng sự thấu suốt về sinh diệt, về tự nhiên, về quy luật bất biến của vạn vật. Đó là biểu tượng cho sự chấp nhận, sự buông bỏ, và sự hòa hợp.
Hắn quay lại, ánh mắt kiên định nhìn về phía các đồng minh. Không có sự sợ hãi, không có sự do dự, chỉ có một ý chí sắt đá và một niềm tin mãnh liệt vào con đường mình đã chọn. Ma Quân Huyết Ảnh có thể là một mối đe dọa lớn, chính đạo có thể đang suy yếu, nhưng Lục Trường Sinh đã sẵn sàng. Hắn không phải để chiến đấu vì danh vọng hay quyền lực, mà vì chính những nguyên tắc Đạo mà hắn đã khắc ghi vào cội rễ thế giới. Đây không phải là kết thúc một cuộc chiến, mà là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi Lục Trường Sinh, với Đạo Tâm vững như bàn thạch, sẽ dẫn dắt hy vọng. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân đã hoàn thành, báo hiệu một sự thay đổi lớn trong cục diện chiến tranh giữa chính đạo và tà đạo. Lục Trường Sinh sẽ không chỉ là một tu sĩ mạnh mẽ mà sẽ trở thành một lãnh đạo tinh thần, người sẽ định hình lại niềm tin và con đường tu hành cho nhiều thế hệ. Các nguyên tắc Đạo mà Lục Trường Sinh đã khắc ghi vào Thiên Địa trong Vạn Cổ Khai Thiên sẽ có những ảnh hưởng cụ thể và sâu sắc đến thế giới hiện tại, có thể là nguồn gốc của các cơ duyên mới hoặc cách hóa giải các tà thuật của Ma Quân Huyết Ảnh. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng Lục Trường Sinh đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đối đầu trực diện và quyết định với Ma Quân Huyết Ảnh trong 'thời đại hiện tại', không còn là ảo ảnh hay chiêm nghiệm, mà là một thực tại khốc liệt đang chờ đợi.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.