Cửu thiên linh giới - Chương 601: Đạo Tâm Tỏa Sáng: Giữa Loạn Thế
Làn gió nhẹ khẽ lướt qua, mang theo chút ẩm ướt của sương sớm và hương hoa dại thoang thoảng từ những vách đá cheo leo. Một cánh hoa trắng muốt, nhỏ bé và mong manh, từ đâu bay tới, xoay tròn uyển chuyển trong không khí tựa như một vũ điệu của sinh mệnh. Nó lướt qua đầu ngón tay thon dài của Lục Trường Sinh, khẽ chạm vào rồi tiếp tục hành trình vô định của mình, bay xa theo làn gió, khuất dần vào màn sương bạc đang giăng mắc. Lục Trường Sinh đã đưa tay ra, nhẹ nhàng đón lấy cánh hoa đó, rồi lại buông ra, để nó tự do bay đi. Một hành động đơn giản, nhưng chứa đựng sự thấu suốt về sinh diệt, về tự nhiên, về quy luật bất biến của vạn vật, về sự chấp nhận, sự buông bỏ, và sự hòa hợp mà hắn đã lĩnh ngộ được từ sâu thẳm Vạn Cổ Khai Thiên.
Hắn quay lại, ánh mắt đen láy như chứa đựng cả tinh hoa của nhật nguyệt, kiên định nhìn về phía Mộc Thanh Y, Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh. Không một chút sợ hãi, không một chút do dự nào còn vương vấn trong ánh mắt ấy. Giờ đây, chỉ còn một ý chí sắt đá, một niềm tin mãnh liệt vào con đường mình đã chọn, và một sự bình thản đến lạ thường trước đại thế đang biến động dữ dội ngoài kia. Ma Quân Huyết Ảnh có thể là một mối đe dọa khổng lồ, chính đạo có thể đang suy yếu đến cùng cực, nhưng Lục Trường Sinh đã sẵn sàng. Hắn không phải để chiến đấu vì danh vọng hay quyền lực, mà vì chính những nguyên tắc Đạo mà hắn đã khắc ghi vào cội rễ thế giới trong thời khắc khai thiên lập địa. Đây không phải là kết thúc một cuộc chiến, mà là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi Lục Trường Sinh, với Đạo Tâm vững như bàn thạch, sẽ dẫn dắt hy vọng. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân đã hoàn thành, báo hiệu một sự thay đổi lớn trong cục diện chiến tranh giữa chính đạo và tà đạo. Lục Trường Sinh sẽ không chỉ là một tu sĩ mạnh mẽ mà sẽ trở thành một lãnh đạo tinh thần, người sẽ định hình lại niềm tin và con đường tu hành cho nhiều thế hệ. Các nguyên tắc Đạo mà Lục Trường Sinh đã khắc ghi vào Thiên Địa trong Vạn Cổ Khai Thiên sẽ có những ảnh hưởng cụ thể và sâu sắc đến thế giới hiện tại, có thể là nguồn gốc của các cơ duyên mới hoặc cách hóa giải các tà thuật của Ma Quân Huyết Ảnh. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng Lục Trường Sinh đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đối đầu trực diện và quyết định với Ma Quân Huyết Ảnh trong 'thời đại hiện tại', không còn là ảo ảnh hay chiêm nghiệm, mà là một thực tại khốc liệt đang chờ đợi.
Ánh bình minh từ từ xé tan màn sương mù còn giăng mắc trên đỉnh Bạch Vân Quan, nhuộm hồng cả một góc trời. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đậu trên những mái ngói xám rêu phong của các điện thờ, phòng luyện công và những căn phòng ở giản dị, bằng gỗ và đá, tạo nên một khung cảnh thanh tịnh đến nao lòng. Tiếng gió thổi vi vu qua những vạt mây trắng, hòa cùng tiếng chuông gió ngân nga, tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, và đâu đó vọng lại tiếng tụng kinh trầm bổng từ một điện thờ nhỏ, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của sự yên bình. Mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa, quyện vào không khí trong lành, tinh khiết, mang theo hơi sương sớm, khiến tâm hồn người ta như được gột rửa.
Trên Vọng Nguyệt Đài, nơi cao nhất của Bạch Vân Quan, Lục Trường Sinh đứng đó, thân ảnh không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó lường. Hắn khoác trên mình bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm, giản dị nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ khiêm nhường. Ánh bình minh rực rỡ chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa của hắn, khiến đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư nay càng thêm phần sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không còn vẻ ưu tư hay bối rối của những ngày trước khi nhập định, thay vào đó là sự bình thản sâu sắc, tựa như một pho tượng cổ đã trải qua ngàn năm phong sương, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ uy nghiêm, thanh thoát. Đôi mắt hắn nhìn xa xăm, không phải để ngắm cảnh mây trời hùng vĩ, mà để cảm nhận sự hỗn loạn đang bùng phát khắp Cửu Thiên Linh Giới, những dấu hiệu không ngừng gia tăng áp lực từ Ma Quân Huyết Ảnh. Khí tức của hắn đã hoàn toàn nội liễm, không còn bùng nổ chói chang như lúc vừa tỉnh lại từ Vạn Cổ Khai Thiên, mà đã hòa quyện vào thân thể, trở nên bình dị đến mức khó nhận ra. Thế nhưng, Mộc Thanh Y, Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh, những người đang đứng cách đó không xa, đều cảm nhận được một sự khác biệt sâu sắc, một luồng uy áp vô hình nhưng kiên cố, tựa như một ngọn núi cổ sừng sững, không thể lay chuyển, tỏa ra từ thân ảnh bình thường ấy.
Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát, cao ráo, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định, nhưng lúc này lại mang một vẻ lo lắng không thể che giấu. Nàng bước đến gần hơn một chút, giọng nói dù cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ sự bất an: “Trường Sinh, tình hình... càng ngày càng tệ. Ma Quân Huyết Ảnh đã chiếm thêm ba thành trì lớn ở Lục Vực, các tông môn nhỏ đang tan rã từng ngày, ngay cả các đại tông cũng bắt đầu lung lay niềm tin. Các tin tức truyền về đều chỉ có sự tuyệt vọng và hỗn loạn. Ta không biết... chúng ta còn có thể trụ vững được bao lâu nữa.” Nàng ngừng lời, ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh với một niềm hy vọng mong manh, như thể hắn là ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão tố.
Kiếm Lão Nhân, râu tóc bạc phơ, lưng hơi còng nhưng ánh mắt sắc bén như kiếm, mặc bộ áo vải thô giản dị, khẽ thở dài. Ông nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt già nua lấp lánh sự kinh ngạc lẫn thâm trầm. “Đạo Tâm của ngươi đã đạt đến cảnh giới nào rồi, tiểu tử? Khí chất này... ngay cả lão phu cũng chưa từng thấy qua. Một sự tĩnh tại tuyệt đối, nhưng lại ẩn chứa vạn vật sinh diệt, tựa như một tiểu thiên địa thu nhỏ. Lão phu từng nghĩ mình đã thấu hiểu nhân gian, nhưng giờ đây, ngươi lại cho ta thấy một con đường hoàn toàn khác. Liệu đây có phải là... cái ‘Đạo’ mà Thiên Cơ lão nhân đã nhắc đến?” Ông trầm tư, dường như đang cố gắng thấu hiểu điều gì đó vượt quá tầm nhận thức của mình.
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, sau đó từ từ mở ra. Ánh mắt hắn giờ đây không chỉ nhìn về phía xa, mà như xuyên thấu cả không gian và thời gian, chạm đến bản chất của vạn vật. Hắn quay lại, bước về phía ba người bạn, động tác chậm rãi nhưng lại chứa đựng một sự uy nghi khó tả, tựa như mỗi bước chân đều đang giẫm lên những quy luật của thiên địa. Giọng hắn trầm ổn, bình thản, nhưng lại có sức nặng ngàn cân, vang vọng giữa không gian thanh tịnh của Bạch Vân Quan: “Loạn thế là tất yếu. Tự cổ chí kim, đại thế luôn trải qua chu kỳ hưng vong. Nhưng đó cũng là cơ hội để chân lý hiển lộ, để những đạo lý ẩn mình được soi sáng. Sức mạnh chân chính không nằm ở việc tiêu diệt mọi thứ, hay chạy theo quyền năng tuyệt đối, mà ở việc giữ vững bản nguyên của chính mình, của đạo lý mà mình tin tưởng. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Nếu tâm loạn, dù có thần thông quảng đại cũng chỉ là phù du.”
Cổ Thư Sinh, mặc áo thư sinh cũ kỹ, tóc búi cao, tay luôn cầm một cuốn sách cổ sờn cũ, vẻ ngoài nho nhã nhưng khí chất uyên bác, nghe vậy không khỏi chấn động. Hắn kinh ngạc nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy suy tư. “Bản nguyên? Ý ngươi là... con đường chúng ta đang đi, con đường của chính đạo, liệu có thực sự đúng đắn? Liệu chúng ta có đang chạy theo hư danh, quyền lực mà bỏ quên đi những giá trị cốt lõi? Nếu vậy, liệu có phải chính sự phân tán, sự thiếu tin tưởng lẫn nhau trong nội bộ chính đạo đã tạo cơ hội cho Ma Quân Huyết Ảnh gieo rắc hỗn loạn?” Hắn đặt câu hỏi, không phải để nghi ngờ, mà là để tìm kiếm một lời giải đáp, một sự thấu triệt từ những chiêm nghiệm của Lục Trường Sinh. Câu hỏi của hắn chạm đến một điểm yếu chí mạng của chính đạo, một sự thật mà nhiều người cố tình lảng tránh.
Lục Trường Sinh không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua từng người, như thể đã thấu hiểu mọi suy nghĩ, mọi nỗi lo lắng trong lòng họ. Hắn thấu hiểu nỗi sợ hãi đang gặm nhấm các tông môn, sự chia rẽ bắt nguồn từ những lợi ích nhỏ nhen, và sự tuyệt vọng đang lan rộng như một dịch bệnh vô hình. Nhưng hắn cũng nhìn thấy, trong sâu thẳm mỗi người, vẫn còn một tia hy vọng, một khát khao về trật tự và đạo lý. Và tia hy vọng đó, chính là điểm tựa để hắn bắt đầu.
***
Sau khi nghe tin tức về tình hình chiến sự ngày càng tệ, Lục Trường Sinh không vội vã đưa ra bất kỳ quyết định nào mang tính chiến lược hay hành động. Hắn lui về Tàng Kinh Các của Bạch Vân Quan, nơi hắn thường tìm thấy sự bình yên và tri thức. Tàng Kinh Các này không đồ sộ như những thư viện của đại tông môn, mà mang một vẻ cổ kính, giản dị. Những kệ sách bằng gỗ mun đã cũ sờn, nhưng được lau chùi cẩn thận, chứa đầy những cuốn điển tịch, ngọc giản cổ xưa, tỏa ra một mùi hương giấy cũ và mực tàu đặc trưng, xen lẫn mùi trầm hương thoang thoảng từ điện thờ gần đó. Ánh nắng trưa dịu nhẹ xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải những vệt sáng vàng óng lên sàn gỗ bóng loáng và những trang sách đang mở.
Trong một góc nhỏ, nơi có một chiếc bàn trà đơn sơ và vài tấm bồ đoàn, Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng. Hắn không cầm ngọc giản hay pháp khí, mà tay lật giở một cuốn sách cổ bìa da đã ngả màu thời gian, không phải để tìm kiếm công pháp hay bí thuật, mà để chiêm nghiệm. Từng nét chữ Hán Việt cổ kính dường như chỉ là cái cớ để tâm trí hắn lặn sâu vào những suy tư. Hắn hồi tưởng lại những gì đã trải qua trong Vạn Cổ Khai Thiên, về sự hình thành của Đạo và Ma, về bản chất của hỗn loạn và trật tự. Từng khoảnh khắc hắn đối diện với bản chất hỗn loạn nguyên sơ của Ma Quân Huyết Ảnh, từng tia sáng Đạo Tâm mà hắn khắc ghi vào Thiên Địa sơ khai, tất cả hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn.
"Đạo Tâm kiên cố không phải là không có sợ hãi, mà là biết đối mặt với sợ hãi và vượt qua nó," Lục Trường Sinh độc thoại nội tâm. Hắn nhớ lại những lời của Ma Quân Huyết Ảnh, những lời lẽ gieo rắc tuyệt vọng, chia rẽ, và sự cô độc. "Huyết Ảnh muốn gieo rắc tuyệt vọng, vậy thì chúng ta phải gieo rắc hy vọng. Không phải bằng quyền lực tuyệt đối, không phải bằng những lời hứa hão huyền, mà bằng niềm tin vào chính đạo và sự đoàn kết từ bản nguyên, từ những giá trị cốt lõi nhất của tu hành." Hắn nhận ra rằng, Ma Quân Huyết Ảnh hiện tại không chỉ là một kẻ thù hữu hình với phép thuật tà ác, mà còn là hiện thân của sự tuyệt vọng và chia rẽ trong lòng chính đạo. Nó tấn công vào tâm hồn, vào niềm tin, vào ý chí của tu sĩ, khiến họ quay lưng lại với nhau.
Con đường tu hành của hắn, chậm rãi, vững chắc, không chạy theo tốc độ hay sức mạnh nhất thời, giờ đây trở thành một lời giải cho tình hình hiện tại. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn đã chọn con đường vun đắp đạo tâm, con đường của sự kiên định và thấu triệt, dù bị coi thường, dù bị bỏ lại phía sau bởi những thiên tài khác. Giờ đây, chính con đường đó lại là ngọn đèn soi sáng giữa bóng tối. Sự vững chắc của đạo tâm cá nhân chính là nền tảng để có thể giúp đỡ người khác một cách bền vững, không bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả của quyền lực và tranh đấu.
Từ xa, Mộc Thanh Y và Kiếm Lão Nhân vẫn đang quan sát Lục Trường Sinh. Mộc Thanh Y thì thầm với Kiếm Lão Nhân, giọng nàng chứa đựng sự kinh ngạc và một niềm tin đang lớn dần: "Hắn... dường như đã tìm thấy lời giải đáp. Khí chất của hắn không còn là sự bùng nổ của sức mạnh, mà là sự yên bình, tĩnh tại đến khó tin. Nhưng lạ thay, sự tĩnh tại ấy lại khiến người ta cảm thấy an tâm một cách lạ thường, như thể mọi lo lắng đều tan biến khi đứng gần hắn." Nàng nhớ lại những lời Lục Trường Sinh đã nói về bản nguyên, về Đạo Tâm, và nàng bắt đầu thấu hiểu phần nào.
Kiếm Lão Nhân khẽ gật đầu, ánh mắt ông nhìn Lục Trường Sinh đầy thâm trầm. "Đó chính là Đạo, Thanh Y. Đạo của hắn đã vượt qua mọi giới hạn của phàm tục, chạm đến bản nguyên của thiên địa. Hắn là một sự tồn tại khác biệt. Khi Ma Quân Huyết Ảnh gieo rắc sợ hãi và tuyệt vọng, kẻ mạnh nhất không phải là người sở hữu thần thông quảng đại nhất, mà là người có Đạo Tâm kiên cố nhất. Lục Trường Sinh đã thấu triệt được điều đó, không chỉ qua lời nói, mà qua chính bản thân hắn." Ông trầm ngâm, như đang tự mình chiêm nghiệm lại con đường kiếm đạo của chính mình, nhận ra rằng Đạo Tâm mới là linh hồn của mọi loại Đạo. "Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Lục Trường Sinh đã thực sự đạt đến cảnh giới ấy."
Lục Trường Sinh khẽ thở ra, một luồng linh khí trong suốt, thuần khiết lượn lờ quanh người hắn rồi tan biến vào không khí, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Đó là biểu hiện của sự dung hợp hoàn toàn giữa linh khí và Đạo Tâm, đạt đến cảnh giới phản phác quy chân. Hắn đặt cuốn sách xuống một cách nhẹ nhàng, ngón tay khẽ vuốt lên những trang giấy cũ kỹ. Ánh mắt hắn kiên định, không còn một chút dao động, như thể đã có một quyết định nào đó được hình thành rõ ràng trong tâm trí, một con đường đã được vạch ra giữa bối cảnh hỗn loạn. Hắn không hề tìm kiếm vai trò của một người lãnh đạo, nhưng giờ đây, trách nhiệm đó lại tự tìm đến hắn, và hắn đã sẵn sàng gánh vác.
***
Khi nắng chiều bắt đầu ngả vàng, trải dài trên những thảm cỏ xanh mướt của Bạch Vân Quan, Lục Trường Sinh triệu tập Mộc Thanh Y, Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh đến Đình Thủy Tạ. Đình Thủy Tạ là một kiến trúc nhỏ xinh, mái cong duyên dáng, được dựng giữa một hồ nước trong xanh, tĩnh lặng như gương. Xung quanh hồ, những cây liễu rủ bóng, tà áo thướt tha trong gió chiều. Tiếng nước chảy róc rách từ một dòng suối nhỏ đổ vào hồ, cùng tiếng ve sầu râm ran từ rừng cây xa xa, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, tương phản hoàn toàn với không khí căng thẳng đang bao trùm Cửu Thiên Linh Giới. Mùi hương của sen và cỏ cây từ hồ nước hòa quyện vào không khí, mang đến một sự thư thái hiếm có.
Không khí trong Đình Thủy Tạ có phần căng thẳng do tình hình chiến sự đang ngày càng trầm trọng, nhưng sự hiện diện của Lục Trường Sinh lại mang đến một cảm giác kỳ lạ của sự yên bình, tựa như một tấm lá chắn vô hình đang trấn áp mọi nỗi lo âu. Hắn ngồi ở vị trí chủ tọa, không phải vì muốn thể hiện quyền uy, mà vì một lẽ tự nhiên, một sự sắp đặt vô hình mà ai cũng chấp nhận. Hắn không nói nhiều về sức mạnh hay chiến thuật, cũng không đề cập đến những thần thông hay pháp bảo để đối phó với Ma Quân Huyết Ảnh. Thay vào đó, hắn bắt đầu bằng việc phân tích cặn kẽ về bản chất của Ma Quân Huyết Ảnh và lý do vì sao chính đạo lại rơi vào tình thế hiện tại.
“Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ tấn công thân xác, mà còn gặm nhấm Đạo Tâm,” Lục Trường Sinh bắt đầu, giọng điệu trầm ổn, từ tốn nhưng lại đầy sức nặng, tựa như mỗi từ hắn thốt ra đều là một đạo lý được khắc sâu vào thạch bia. “Nó không chỉ muốn hủy diệt sinh linh, mà còn muốn hủy diệt niềm tin, hủy diệt ý chí. Các tông môn chia rẽ không phải vì họ thiếu sức mạnh, mà vì họ nhìn thấy sự yếu kém của nhau, sự ích kỷ, sự tranh giành danh lợi, rồi từ đó mà mất đi niềm tin vào chính nghĩa, vào bản thân. Họ quên đi bản chất của chính đạo, rằng chúng ta tồn tại không phải để tranh hùng xưng bá, mà để giữ gìn trật tự, để bảo vệ sinh linh, để truyền thừa đạo lý. Khi niềm tin bị xói mòn, khi sự nghi kỵ lên ngôi, dù có liên minh tạm thời cũng sẽ tan vỡ. Đó chính là kịch bản mà Ma Quân Huyết Ảnh mong muốn.”
Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người, như thể đang nhìn thấu tâm can họ. “Chúng ta không cần một lãnh tụ quyền lực tuyệt đối, một kẻ xưng vương xưng bá để đối chọi với Ma Quân. Kẻ đó chỉ tạo ra một vòng tuần hoàn mới của quyền lực và hỗn loạn. Cái chúng ta cần, là một trụ cột tinh thần, một ý chí không thể lay chuyển, một niềm tin chung vào một con đường, một Đạo. Một ngọn hải đăng soi sáng trong đêm tối, chứ không phải một ngọn cờ hiệu để tranh giành.”
Mộc Thanh Y, đôi mắt phượng bừng sáng, nàng dường như đã hiểu ra điều gì đó cốt lõi. “Vậy ý ngươi là... chúng ta cần khôi phục lại niềm tin, và liên kết các tông môn không phải vì lợi ích hay sợ hãi, mà vì Đạo? Vì những giá trị mà chúng ta đã từng tin tưởng và bảo vệ?” Nàng đặt câu hỏi, giọng nói đầy chân thành và sự khao khát được thấu hiểu.
Kiếm Lão Nhân khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự thâm thúy của một người đã trải qua muôn vàn phong sương. “Ngươi muốn dùng Đạo Tâm để cảm hóa chúng sinh, tiểu tử? Để liên kết vạn người bằng một ý chí chung, một niềm tin bất diệt? Đó là một con đường khó khăn hơn cả chiến đấu trực diện với Ma Quân Huyết Ảnh, một con đường mà lão phu chưa từng nghĩ đến.” Ông hiểu rằng, việc thay đổi suy nghĩ, thay đổi niềm tin của hàng vạn tu sĩ, của vô số tông môn, còn khó hơn việc giết chết một Ma Quân. Nhưng ông cũng nhận ra, đây có thể là con đường duy nhất để phá vỡ cục diện bế tắc hiện tại. "Kiếm có thể đoạn vật, nhưng đạo tâm mới định hướng vạn vật." Câu nói quen thuộc của ông giờ đây lại càng thêm phần ý nghĩa.
Cổ Thư Sinh, tay vẫn cầm cuốn sách cổ, cẩn thận ghi chép lại từng lời của Lục Trường Sinh, ánh mắt hắn đầy sự thán phục. “Nhưng lại là con đường duy nhất để thực sự chiến thắng, thưa Kiếm Lão Nhân. Ma Quân dựa vào hỗn loạn, chúng ta dựa vào trật tự. Ma Quân dựa vào sợ hãi, chúng ta dựa vào kiên định. Ma Quân dựa vào chia rẽ, chúng ta dựa vào đoàn kết. Đó là Đạo của Lục Trường Sinh! Một Đạo vượt qua mọi thần thông, mọi pháp bảo, chạm đến bản chất của tồn tại.” Hắn ngẩng đầu nhìn Lục Trường Sinh, như thể đang nhìn thấy một triết gia vĩ đại chứ không phải một tu sĩ. “Lịch sử là tấm gương phản chiếu tương lai, kẻ biết nhìn mới thấy. Và Đạo của Lục Trường Sinh, chính là tấm gương cho tương lai của Cửu Thiên Linh Giới.”
Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt kiên định quét qua từng người, như thể đang gieo một hạt giống hy vọng vào sâu thẳm tâm hồn họ. Hắn biết con đường này sẽ đầy chông gai, rằng Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không ngồi yên nhìn chính đạo đoàn kết, mà sẽ tiếp tục sử dụng các thủ đoạn chia rẽ và tấn công tâm lý để ngăn cản sự hình thành liên minh. Con đường "Đạo Tâm" của hắn sẽ không dễ dàng được chấp nhận bởi tất cả, đặc biệt là những kẻ đã quen với quyền lực và sức mạnh. Nhưng hắn cũng tin rằng, sự khác biệt của mình, sự kiên định vào bản nguyên, sẽ khiến hắn trở thành một mối đe dọa đặc biệt đối với Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ nhìn thấy mối đe dọa từ bản chất kiên định của hắn.
Hắn đưa ra những chỉ dẫn sơ bộ về việc tiếp cận các tông môn, bắt đầu từ những người có cùng chí hướng, những tông môn vẫn còn giữ được chút nhiệt huyết và niềm tin vào chính đạo. “Chúng ta sẽ không ép buộc, không lôi kéo bằng lợi ích. Chúng ta sẽ dùng Đạo để cảm hóa, dùng niềm tin để liên kết. Mộc Thanh Y, nàng hãy liên hệ với các tông môn ở Lục Vực, đặc biệt là những tông môn nhỏ đang đứng bên bờ vực. Kiếm Lão Nhân, kinh nghiệm và uy tín của ngài sẽ là cầu nối với các đại tông môn còn đang do dự. Cổ Thư Sinh, trí tuệ và sự thấu suốt của ngươi sẽ giúp chúng ta tháo gỡ những khúc mắc về lý lẽ, về đạo lý.” Hắn nhấn mạnh sự cần thiết của việc thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau, không chỉ trong liên minh, mà ngay từ trong chính mỗi con người.
Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả mặt hồ Đình Thủy Tạ. Bóng đêm sắp sửa bao trùm, nhưng trong lòng ba người Mộc Thanh Y, Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh, một tia sáng hy vọng đã được thắp lên, một con đường mới đã được vạch ra. Lục Trường Sinh, với Đạo Tâm vững như bàn thạch, đã sẵn sàng đối mặt với đại thế biến thiên, không phải để chinh phục, mà để dẫn dắt, để bảo vệ. Con đường tu hành của hắn, một con đường khác biệt, giờ đây đã trở thành ngọn đuốc soi sáng cho Cửu Thiên Linh Giới giữa loạn thế. Đây là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi những lời tiên tri sẽ ứng nghiệm, và số phận của Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu sẽ được định đoạt.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.