Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 613: Huyết Ảnh Mật Mã: Tà Thần Thức Tỉnh

Đêm khuya tại Thiên Cơ Các, thời khắc mà vạn vật chìm vào giấc ngủ sâu, nơi đây lại là trung tâm của một dòng chảy thông tin không ngừng nghỉ. Gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ bằng gỗ đàn hương, mang theo hơi sương lạnh lẽo của đêm, nhưng không thể xua đi bầu không khí căng thẳng, dồn nén trong mật thất. Tiếng lật sách giấy khô khốc vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng thì thầm khe khẽ từ những thiên cơ sư ở các phòng xa vọng lại, như những dòng suối ngầm chảy xiết dưới lòng đất. Đôi khi, tiếng chuông đồng hồ cổ kính “tích tắc” chậm rãi, điểm từng khắc thời gian trôi, tựa hồ đang đếm ngược cho một sự kiện trọng đại sắp sửa bùng nổ.

Mùi giấy cũ, mực tàu, thảo dược phơi khô, và một chút mùi kim loại lạnh lẽo từ những pháp khí trấn trạch, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của trí tuệ và bí ẩn. Bầu không khí nơi đây vừa tĩnh lặng, vừa chất chứa một áp lực vô hình từ linh khí được kiểm soát chặt chẽ, khiến người ta có cảm giác như đang đứng trước một trận đồ bát quái khổng lồ, nơi mọi thứ đều được sắp đặt với một ý đồ sâu xa. Ánh sáng xanh lam và tím mờ ảo từ các pháp trận chiếu sáng, hắt lên những bóng đổ dài, méo mó trên tường đá cổ kính, tựa như những linh hồn vô định đang chờ đợi một lời giải đáp.

Giữa mật thất, Tiêu Hạo ngồi bất động như một pho tượng, xung quanh hắn là cả một thế giới của tri thức cổ xưa. Hàng loạt điển tịch chất cao như núi nhỏ, các bản đồ sao chi chít những ký hiệu phức tạp, phù văn cổ được khắc trên xương thú, mai rùa, và những ghi chép được mã hóa bằng vô số loại mật ngữ. Dáng người Tiêu Hạo không quá cao, nhưng nhanh nhẹn và linh hoạt, thường ngày hắn luôn mang vẻ hoạt bát, dí dỏm. Thế nhưng giờ đây, khuôn mặt tròn của hắn lại vô cùng nghiêm trọng, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ dán chặt vào một mảnh vải lụa tẩm máu đã khô cứng, trên đó in hằn những ký tự ngoằn ngoèo, cổ quái. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, biểu cảm căng thẳng tột độ, như thể toàn bộ tâm trí hắn đang bị hút vào vực sâu của những mật ngữ kia.

Hắn miết nhẹ ngón tay thon dài qua từng hàng chữ viết ngoằn ngoèo, ánh mắt sắc bén như xuyên thấu qua từng ký tự cổ xưa, cố gắng bóc tách lớp vỏ ngôn ngữ để chạm đến cốt lõi của thông điệp ẩn giấu bên trong. Tiêu Hạo đã dành nhiều ngày, nhiều đêm không ngủ, đắm mình trong biển tài liệu mà Thiên Cơ Các thu thập được, từ các tin đồn vô căn cứ đến những báo cáo tình báo được xác thực từ Chương 612. Hắn biết rằng Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần muốn chia rẽ chính đạo bằng những lời thì thầm độc địa. Mục đích của hắn phải sâu xa hơn, tàn độc hơn rất nhiều. Những tin đồn chỉ là lớp vỏ bọc, là “cây độc” mà Thiên Cơ Lão Nhân từng ám chỉ, nhưng “gốc rễ” của nó, cái nguồn cơn nuôi dưỡng sự hỗn loạn này, vẫn còn ẩn khuất trong bóng tối.

“Quỷ kế này... rốt cuộc muốn che giấu điều gì?” Tiêu Hạo lầm bầm, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và sự tập trung cao độ, tựa như một tiếng vọng từ cõi hư vô. Hắn cầm lấy một cây bút lông mảnh, chấm vào nghiên mực đã khô một nửa, cẩn trọng vẽ lên một tấm bản đồ sao bằng da thú, nơi các chòm sao cổ đại được bố trí một cách huyền ảo. Hắn cố gắng kết nối các điểm dữ liệu, từ những vị trí mà tin đồn lan rộng nhất, đến những nơi cổ di tích có dấu hiệu hoạt động bất thường, và cả những địa điểm mà Ma Quân Huyết Ảnh đang tập trung lực lượng. Mọi thứ đều có một sự liên kết mờ ảo, một sợi chỉ đỏ vô hình đang dần được hắn kéo ra từ mớ bòng bong của thông tin.

Đúng lúc đó, một đệ tử Thiên Cơ Các trẻ tuổi, với trang phục đơn giản, kín đáo và ánh mắt tinh anh, cảnh giác, nhẹ nhàng bước vào. Hắn cung kính đặt thêm một chồng thư tín mới lên bàn, động tác của hắn cẩn trọng đến mức không gây ra tiếng động đáng kể. “Tiêu sư huynh, đây là những tin tức mới nhất từ Tiên Đô Thành, có vẻ Ma Quân lại đang gây rối loạn bằng tin đồn.” Giọng nói của đệ tử trầm thấp, mang theo vẻ lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết của một người làm việc trong Thiên Cơ Các. Hắn biết rõ áp lực mà Tiêu Hạo đang phải đối mặt.

Tiêu Hạo gật đầu, tay không ngừng lật xem các báo cáo trên bàn. Hắn nhanh chóng quét mắt qua tập mật báo mới, những dòng chữ dày đặc như những con côn trùng bò lúc nhúc. Hắn thấy những tin tức về sự chia rẽ giữa Thái Huyền Tông và Vạn Pháp Tông, những nghi ngờ về Dao Trì Thánh Địa, tất cả đều được nhắc đến với tần suất dày đặc, và đặc biệt là sự trùng khớp về cách thức phát tán. Hắn thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo sự bất lực trước sự tinh vi của kẻ địch. “Quả nhiên, vẫn là chiêu trò cũ. Nhưng tại sao lại là lúc này? Hắn muốn chúng ta sa lầy vào những tranh chấp nội bộ, để hắn có thể đạt được mục đích thật sự của mình một cách dễ dàng hơn?”

Hắn lại quay về với mảnh vải lụa tẩm máu, cảm giác như có một lực hút vô hình đang kéo hắn vào những ký tự cổ xưa đó. Mỗi đường nét, mỗi nét bút đều ẩn chứa một bí mật, một lời nguyền rủa của thời gian. Tiêu Hạo nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận dòng linh khí còn sót lại trên mảnh lụa, một thứ linh khí vừa hùng vĩ, vừa tà ác, vừa xa xưa đến mức khiến người ta rợn tóc gáy. Hắn biết, đây không phải là thứ Ma Quân Huyết Ảnh có thể tạo ra. Đây là một thứ năng lượng đến từ một thời đại đã bị lãng quên, một thứ sức mạnh mà ngay cả Ma Quân Huyết Ảnh cũng phải khao khát.

Hắn lại mở mắt ra, đôi mắt lóe lên tia sáng của sự quyết tâm. Hắn đã hiểu rõ “cây độc” là gì, và giờ hắn phải tìm ra “gốc rễ”. Hắn tin rằng, nếu có thể giải mã được mảnh lụa tẩm máu này, mọi bí ẩn sẽ được phơi bày. Những lời thì thầm của Ma Quân Huyết Ảnh, những tin đồn chia rẽ, những hoạt động tại cổ di tích, tất cả sẽ liên kết lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, một bức tranh kinh hoàng về âm mưu thật sự của hắn. Ánh sáng xanh lam và tím từ pháp trận càng lúc càng nhấp nháy mạnh hơn, như một điềm báo cho sự thật sắp được hé lộ, một sự thật có thể làm rung chuyển cả Cửu Thiên Linh Giới. Hắn miết nhẹ ngón tay thon dài qua từng hàng chữ viết ngoằn ngoèo, ánh mắt sắc bén như xuyên thấu qua từng ký tự cổ xưa, cố gắng bóc tách lớp vỏ ngôn ngữ để chạm đến cốt lõi của thông điệp ẩn giấu bên trong. Mùi mực tàu và giấy cũ càng lúc càng nồng nặc hơn, hòa quyện với mùi mồ hôi lạnh của hắn, tạo nên một thứ hỗn tạp khó tả. Hắn biết, mình đang ở rất gần sự thật, một sự thật mà có thể sẽ thay đổi vĩnh viễn vận mệnh của thế giới này.

***

Đêm vẫn còn rất dài, nhưng trong mật thất của Thiên Cơ Các, thời gian dường như đã ngưng đọng. Tiếng chuông đồng hồ cổ kính “tích tắc” bỗng trở nên rời rạc, xa xăm, như thể nó đang trôi về một quá khứ xa xôi, nơi những bí mật khủng khiếp nhất của Cửu Thiên Linh Giới vẫn còn bị phong ấn. Mùi giấy cũ, mực, thảo dược vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây có thêm một mùi vị chua xót của sự thật phũ phàng, một thứ mùi hương của sự đổ nát và tuyệt vọng đang dần len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng. Ánh sáng xanh lam và tím từ pháp trận nhấp nháy liên hồi, không còn là ánh sáng dịu mát mà trở thành những tia chớp lạnh lẽo, phản chiếu sự hỗn loạn và kinh hoàng đang bùng nổ trong tâm trí Tiêu Hạo.

Sau nhiều giờ vật lộn với những ký tự ngoằn ngoèo trên mảnh vải lụa tẩm máu, với những điển tịch cổ xưa và bản đồ sao huyền bí, một tia sáng vụt qua tâm trí Tiêu Hạo. Đó không phải là một tia sáng bình thường, mà là một luồng điện xẹt ngang qua đại não, khiến toàn thân hắn run rẩy. Hắn đột ngột kết nối được một phù văn cổ đại trên mảnh lụa với một ký hiệu trong một điển tịch cấm kỵ mà hắn đã vô tình lật mở. Đó là một cuốn sách được làm từ da thú không rõ chủng loại, bìa sách phủ đầy bụi thời gian và những lời nguyền rủa cổ xưa, chỉ được phép lưu giữ trong những tầng sâu nhất của Thiên Cơ Các, dành cho những trường hợp khẩn cấp nhất. Khi Tiêu Hạo lật đến trang đó, một luồng khí lạnh lẽo phả vào mặt hắn, như hơi thở của một thực thể đã chết từ hàng vạn năm trước.

Ngay lập tức, một hình ảnh kinh hoàng hiện lên trong tâm trí hắn. Không phải là một ảo ảnh đơn thuần, mà là một đoạn ký ức, một sự thật tàn khốc được khắc sâu vào tiềm thức của những người từng biết đến nó. Hắn thấy một thực thể khổng lồ, cao ngất trời, bị xiềng xích bằng vô số sợi xích đen kịt, vùi mình trong bóng tối vĩnh cửu của một vực sâu không đáy. Mỗi sợi xích đều phát ra một luồng năng lượng trấn áp khủng khiếp, cố gắng giam cầm thứ sức mạnh tà ác đang rục rịch bên trong. Xung quanh thực thể đó, hắn thấy những dòng chữ cổ đại được khắc trên vách đá, trên những bia đá đổ nát, lặp đi lặp lại những từ ngữ ghê rợn: “sinh tế”, “thức tỉnh”, và “Tà Thần Cổ Đại”.

“Không thể nào... Tà Thần Cổ Đại... Ma Quân... muốn đánh thức nó!” Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng, không còn nhận ra chính mình. Tiếng tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, dồn dập như tiếng trống trận, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của mật thất. Hắn run rẩy đặt tay lên tấm bản đồ sao, ngón tay run rẩy chỉ vào một vị trí cụ thể, nơi mà trong hình ảnh tâm trí hắn, đang phát ra một ánh sáng đỏ như máu, tựa như một vết thương hổng hoác trên mặt đất. Vị trí đó, trùng khớp một cách đáng sợ với một trong những cổ di tích mà Thiên Cơ Các đã theo dõi bấy lâu nay.

Hắn lùi lại, va vào chồng sách, những cuốn điển tịch chất cao đổ sập xuống, tạo ra một tiếng động lớn, phá vỡ sự tĩnh lặng ghê rợn của căn phòng. Vẻ mặt hắn trắng bệch vì kinh hoàng, đôi mắt mở to, ánh lên sự tuyệt vọng. Toàn thân hắn như bị đóng băng, đầu óc quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi. Tà Thần Cổ Đại? Một thực thể chỉ tồn tại trong truyền thuyết, trong những điển tịch cấm kỵ nhất, được cho là đã bị phong ấn từ thời Hồng Hoang, trước cả khi Cửu Thiên Linh Giới được hình thành một cách hoàn chỉnh. Một thực thể mà ngay cả Tiên Giới cũng phải kiêng dè, phong ấn nó bằng mọi giá. Và giờ đây, Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ mà hắn cứ ngỡ là đối thủ lớn nhất, lại đang âm mưu đánh thức nó?

Hắn vội vàng kiểm tra lại các ghi chép, đối chiếu từng chi tiết, từng phù văn, từng đoạn văn tự cổ đại. Hắn lật giở những trang sách đã ngả vàng, tìm kiếm bất cứ manh mối nào có thể chứng minh rằng đây chỉ là một sự nhầm lẫn, một ảo giác do quá sức. Nhưng mỗi lần kiểm tra, sự thật lại càng trở nên rõ ràng và tàn khốc hơn. Các tin đồn về sự chia rẽ mà Ma Quân Huyết Ảnh gieo rắc, không phải là mục đích cuối cùng, mà chỉ là một phương tiện. Hắn muốn chính đạo tự suy yếu, tự tàn sát lẫn nhau, để không ai có thể can thiệp vào âm mưu đánh thức Tà Thần Cổ Đại. Những hoạt động tại cổ di tích, không phải là để tìm kiếm bảo vật, mà là để chuẩn bị cho một nghi thức tế lễ, một cuộc triệu hồi quy mô lớn, cần đến vô số sinh linh làm vật hiến tế.

Mùi mồ hôi lạnh thấm đẫm y phục của Tiêu Hạo. Hắn cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè nén lên vai, một gánh nặng có thể nghiền nát bất kỳ ai. Trước đây, hắn luôn nghĩ Ma Quân Huyết Ảnh là một kẻ mạnh về vũ lực, một chiến lược gia đáng gờm, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ Ma Quân có thể có tham vọng đến mức này, muốn đánh thức một Tà Thần Cổ Đại, một mối họa có thể hủy diệt toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, thậm chí là lan sang cả Tam Giới.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, hình ảnh Lục Trường Sinh hiện lên trong tâm trí hắn. Một phàm nhân với linh căn tạp, không thiên phú nghịch thiên, nhưng lại sở hữu một đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Lục Trường Sinh, người đã chọn con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, không chạy theo tốc độ hay sức mạnh nhất thời. Hắn nhớ lại những lời Thiên Cơ Lão Nhân từng nói về "người phá vỡ cục diện", về "trụ cột tinh thần". Có lẽ, chính cái đạo tâm kiên cố, không bị ảnh hưởng bởi những cám dỗ hay những sự thật kinh hoàng, mới là thứ mà Cửu Thiên Linh Giới đang cần nhất lúc này.

Sự tồn tại của Tà Thần Cổ Đại hé lộ một lớp nguy hiểm mới, sâu xa hơn và cổ xưa hơn cả Ma Quân Huyết Ảnh. Nó không chỉ là một mục tiêu, mà có thể chính là nguồn gốc sức mạnh, hay thậm chí là mục tiêu cuối cùng của Ma Quân. Việc Ma Quân sẵn sàng sử dụng "sinh tế" để đánh thức Tà Thần cho thấy sự tàn nhẫn và tham vọng vô đáy của hắn, đồng thời gợi ý về các trận pháp quy mô lớn và sự hy sinh khủng khiếp sẽ diễn ra trong tương lai gần. Thông tin này sẽ là "chìa khóa" để giải thích nhiều hiện tượng kỳ lạ hoặc mục tiêu khó hiểu trước đây của Ma Quân, làm sáng tỏ bản chất thực sự của Arc "Liên Minh Chi Khởi". Tiêu Hạo cảm thấy lạnh toát sống lưng, không phải vì khí lạnh của đêm, mà vì sự thật tàn khốc đang hiện hữu.

***

Không một chút chần chừ, không còn thời gian để sợ hãi hay do dự. Tiêu Hạo ôm theo bản mật mã đã giải mã, những điển tịch cấm kỵ liên quan và tấm bản đồ sao chi chít ký hiệu, lao ra khỏi mật thất. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo gánh nặng của một bí mật có thể hủy diệt cả thế giới. Vẻ mặt hắn vẫn còn tái nhợt vì kinh hoàng, nhưng ánh mắt đã trở nên kiên định, ánh lên một ngọn lửa quyết tâm rực cháy. Hắn biết rằng, không còn con đường lùi nào nữa.

Tiếng bước chân vội vã của Tiêu Hạo vang vọng trong hành lang vắng lặng của Thiên Cơ Các, âm thanh ấy như tiếng trống trận dồn dập, báo hiệu một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Gió nhẹ vẫn thổi qua những ô cửa sổ chạm khắc, tạo nên những tiếng rít khe khẽ, nhưng giờ đây, trong tai Tiêu Hạo, chúng nghe như tiếng than vãn, tiếng rên xiết của hàng triệu sinh linh sắp phải đối mặt với tai ương. Mùi hương trầm thoang thoảng, thường ngày mang lại sự thanh tịnh, giờ đây lại trộn lẫn với mùi mồ hôi lạnh của Tiêu Hạo, tạo nên một sự tương phản đến rợn người. Bầu không khí vẫn giữ vẻ tĩnh lặng thường ngày, nhưng ẩn chứa bên trong là sự khẩn trương và căng thẳng đến tột độ. Ánh sáng xanh lam dịu nhẹ chiếu rọi khắp hành lang, giờ đây dường như không đủ để xua tan bóng tối đang bao trùm trong lòng Tiêu Hạo.

Trong đầu hắn vang vọng những lời thì thầm của Ma Quân Huyết Ảnh, những âm mưu chia rẽ mà hắn đã phơi bày ở chương trước, giờ đây tất cả đều có một ý nghĩa hoàn toàn mới. Ma Quân không chỉ muốn đánh bại chính đạo bằng vũ lực hay làm suy yếu họ bằng mưu kế. Mục tiêu thực sự của hắn là một thứ gì đó lớn lao hơn, cổ xưa hơn, và tàn độc hơn rất nhiều: đánh thức một Tà Thần Cổ Đại. Hắn không chỉ muốn thống trị Cửu Thiên Linh Giới, hắn muốn biến nó thành vật tế, thành một công cụ để phục sinh một ác mộng từ thời Hồng Hoang.

Tiêu Hạo chạy nhanh qua hành lang, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Hắn hướng về phía tổng bộ, nơi các trưởng lão và lãnh đạo cấp cao của Thiên Cơ Các thường hội họp, nơi mà những quyết định quan trọng nhất của tông môn được đưa ra. Hắn biết rằng thông tin này không thể chậm trễ dù chỉ một khắc. Nó phải được truyền đi ngay lập tức, tới những người có thể quyết định số phận của Cửu Thiên Linh Giới, những người có đủ quyền lực và trí tuệ để đối mặt với mối họa này.

Trong khoảnh khắc đó, Tiêu Hạo chợt nghĩ đến Lục Trường Sinh. Hắn nghĩ đến sự vững vàng của đạo tâm, đến con đường tu hành khác biệt mà Lục Trường Sinh đã chọn, con đường của sự bền bỉ, kiên trì, không chạy theo sức mạnh phù phiếm. Đối mặt với một Tà Thần Cổ Đại, một thực thể mà ngay cả tu vi đỉnh cao cũng khó lòng chống lại, thì có lẽ, thứ cần thiết nhất không phải là sức mạnh vũ phu, mà là một đạo tâm kiên cố, một ý chí bất khuất, một niềm tin vững chắc vào đạo lý. Chính cái đạo tâm đó, như mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo mà Lục Trường Sinh tu luyện, mới là trụ cột tinh thần duy nhất có thể chống đỡ cả Cửu Thiên Linh Giới khỏi sự sụp đổ.

“Nếu tin tức này là thật, thì tất cả những gì chúng ta đang làm... đều chỉ là hời hợt,” Tiêu Hạo thầm nghĩ, giọng nói nội tâm run rẩy. “Liên Minh... phải hình thành ngay lập tức! Không phải để tranh giành quyền lực hay lợi ích, mà là để sinh tồn!” Sự cấp bách mà Tiêu Hạo cảm nhận được sẽ là động lực chính để các thế lực chính đạo đẩy nhanh quá trình hình thành Liên Minh, biến nó từ một sự lựa chọn thành một sự cần thiết sống còn. Thông tin này sẽ là "chìa khóa" để giải thích nhiều hiện tượng kỳ lạ hoặc mục tiêu khó hiểu trước đây của Ma Quân, làm sáng tỏ bản chất thực sự của Arc "Liên Minh Chi Khởi".

Mỗi bước chạy của Tiêu Hạo là một lời tuyên bố, một lời thề nguyền vô thanh trước vận mệnh của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn biết mình đang mang trong tay một sự thật kinh hoàng, một gánh nặng không ai muốn gánh vác, nhưng hắn cũng biết rằng, chỉ có đối mặt với sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu, thì mới có hy vọng sống sót. Phía trước hắn là một con đường đầy chông gai, nhưng phía sau hắn là sự hủy diệt. Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc chạy, chạy thật nhanh, để thắp lên ngọn lửa cảnh báo trước khi bóng tối của Tà Thần Cổ Đại nuốt chửng tất cả.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free