Cửu thiên linh giới - Chương 614: Thời Khắc Định Mệnh: Vị Trí Nghi Lễ Tà Thần
Tiếng bước chân vội vã của Tiêu Hạo vang vọng trong hành lang vắng lặng của Thiên Cơ Các, âm thanh ấy như tiếng trống trận dồn dập, báo hiệu một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Gió nhẹ vẫn thổi qua những ô cửa sổ chạm khắc, tạo nên những tiếng rít khe khẽ, nhưng giờ đây, trong tai Tiêu Hạo, chúng nghe như tiếng than vãn, tiếng rên xiết của hàng triệu sinh linh sắp phải đối mặt với tai ương. Mùi hương trầm thoang thoảng, thường ngày mang lại sự thanh tịnh, giờ đây lại trộn lẫn với mùi mồ hôi lạnh của Tiêu Hạo, tạo nên một sự tương phản đến rợn người. Bầu không khí vẫn giữ vẻ tĩnh lặng thường ngày, nhưng ẩn chứa bên trong là sự khẩn trương và căng thẳng đến tột độ. Ánh sáng xanh lam dịu nhẹ chiếu rọi khắp hành lang, giờ đây dường như không đủ để xua tan bóng tối đang bao trùm trong lòng Tiêu Hạo.
Trong đầu hắn vang vọng những lời thì thầm của Ma Quân Huyết Ảnh, những âm mưu chia rẽ mà hắn đã phơi bày ở chương trước, giờ đây tất cả đều có một ý nghĩa hoàn toàn mới. Ma Quân không chỉ muốn đánh bại chính đạo bằng vũ lực hay làm suy yếu họ bằng mưu kế. Mục tiêu thực sự của hắn là một thứ gì đó lớn lao hơn, cổ xưa hơn, và tàn độc hơn rất nhiều: đánh thức một Tà Thần Cổ Đại. Hắn không chỉ muốn thống trị Cửu Thiên Linh Giới, hắn muốn biến nó thành vật tế, thành một công cụ để phục sinh một ác mộng từ thời Hồng Hoang.
Tiêu Hạo chạy nhanh qua hành lang, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Hắn hướng về phía tổng bộ, nơi các trưởng lão và lãnh đạo cấp cao của Thiên Cơ Các thường hội họp, nơi mà những quyết định quan trọng nhất của tông môn được đưa ra. Hắn biết rằng thông tin này không thể chậm trễ dù chỉ một khắc. Nó phải được truyền đi ngay lập tức, tới những người có thể quyết định số phận của Cửu Thiên Linh Giới, những người có đủ quyền lực và trí tuệ để đối mặt với mối họa này.
Trong khoảnh khắc đó, Tiêu Hạo chợt nghĩ đến Lục Trường Sinh. Hắn nghĩ đến sự vững vàng của đạo tâm, đến con đường tu hành khác biệt mà Lục Trường Sinh đã chọn, con đường của sự bền bỉ, kiên trì, không chạy theo sức mạnh phù phiếm. Đối mặt với một Tà Thần Cổ Đại, một thực thể mà ngay cả tu vi đỉnh cao cũng khó lòng chống lại, thì có lẽ, thứ cần thiết nhất không phải là sức mạnh vũ phu, mà là một đạo tâm kiên cố, một ý chí bất khuất, một niềm tin vững chắc vào đạo lý. Chính cái đạo tâm đó, như mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo mà Lục Trường Sinh tu luyện, mới là trụ cột tinh thần duy nhất có thể chống đỡ cả Cửu Thiên Linh Giới khỏi sự sụp đổ.
“Nếu tin tức này là thật, thì tất cả những gì chúng ta đang làm... đều chỉ là hời hợt,” Tiêu Hạo thầm nghĩ, giọng nói nội tâm run rẩy. “Liên Minh... phải hình thành ngay lập tức! Không phải để tranh giành quyền lực hay lợi ích, mà là để sinh tồn!” Sự cấp bách mà Tiêu Hạo cảm nhận được sẽ là động lực chính để các thế lực chính đạo đẩy nhanh quá trình hình thành Liên Minh, biến nó từ một sự lựa chọn thành một sự cần thiết sống còn. Thông tin này sẽ là "chìa khóa" để giải thích nhiều hiện tượng kỳ lạ hoặc mục tiêu khó hiểu trước đây của Ma Quân, làm sáng tỏ bản chất thực sự của Arc "Liên Minh Chi Khởi".
Mỗi bước chạy của Tiêu Hạo là một lời tuyên bố, một lời thề nguyền vô thanh trước vận mệnh của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn biết mình đang mang trong tay một sự thật kinh hoàng, một gánh nặng không ai muốn gánh vác, nhưng hắn cũng biết rằng, chỉ có đối mặt với sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu, thì mới có hy vọng sống sót. Phía trước hắn là một con đường đầy chông gai, nhưng phía sau hắn là sự hủy diệt. Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc chạy, chạy thật nhanh, để thắp lên ngọn lửa cảnh báo trước khi bóng tối của Tà Thần Cổ Đại nuốt chửng tất cả.
***
Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua đi màn sương mỏng giăng mắc trên đỉnh Thiên Đô Thành, tổng bộ Thiên Cơ Các đã chìm trong một sự khẩn trương đến tột độ. Tòa tháp ngọc cao vút, dường như xuyên qua tầng mây, vẫn giữ vẻ huyền bí và tĩnh lặng thường ngày. Nơi đây không có lối vào rõ ràng mà chỉ có các trận pháp dịch chuyển phức tạp, bảo vệ tuyệt đối những bí mật động trời mà Thiên Cơ Các nắm giữ. Tuy nhiên, bên trong, bầu không khí đã hoàn toàn biến đổi.
Tiêu Hạo, với đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, khuôn mặt tròn thường ngày nay hằn lên vẻ tiều tụy, nhưng ánh mắt láu lỉnh vẫn ánh lên ngọn lửa quyết tâm rực cháy. Mái tóc đen cắt ngắn, gọn gàng của hắn giờ đã có chút xáo trộn, lòa xòa trước trán. Bộ y phục màu sắc tươi sáng, năng động, với nhiều túi nhỏ đựng linh dược, bùa chú, nay dường như cũng bị nhuốm màu u ám của tình thế. Hắn đang gấp rút hoàn thiện bản báo cáo cuối cùng trên một tấm da thú cổ, đặt giữa một bàn đá lớn trong mật thất trung tâm của Thiên Cơ Các. Xung quanh hắn, vài đệ tử Thiên Cơ Các trẻ tuổi, với nét mặt tái nhợt và đầy lo lắng, cũng đang làm việc không ngừng. Bình thường, nơi đây chỉ có tiếng gió vút nhẹ qua các khe hở của kiến trúc, tiếng lật sách giấy thoang thoảng, hay tiếng thì thầm khe khẽ của các thiên cơ sư đang nghiền ngẫm những điển tịch cổ. Nhưng giờ đây, căn phòng vang lên tiếng lật giấy khẩn trương, tiếng bút sột soạt gấp gáp, và những lời thì thầm căng thẳng của Tiêu Hạo cùng các đệ tử.
Mùi giấy cũ, mực, thảo dược và một chút mùi kim loại quen thuộc của Thiên Cơ Các giờ đây lại trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, trộn lẫn với mùi mồ hôi lạnh toát ra từ những người đang làm việc. Linh khí trong phòng được kiểm soát chặt chẽ, tạo cảm giác huyền ảo với ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, nhưng không thể xua đi sự lạnh lẽo trong lòng họ.
“Nhanh lên! Từng giây đều quý giá!” Tiêu Hạo thều thào, giọng khản đặc vì thức trắng đêm và sự căng thẳng tột độ. Hắn dùng ngón tay run rẩy nhưng chắc chắn, chấm một loại mực đỏ đặc biệt lên tấm bản đồ sao cổ, khoanh tròn một địa điểm hẻo lánh mang tên “U Minh Cổ Địa” và viết một con số bí ẩn bên cạnh: “Thất Nhật Hậu, Nguyệt Viên Chi Dạ” – Bảy ngày sau, đêm trăng tròn. Hắn không chỉ giải mã được ý đồ của Ma Quân, mà còn xác định được vị trí và thời điểm chính xác của nghi lễ. Đây là một bước đột phá lớn, nhưng cũng là một bản án tử hình cho Cửu Thiên Linh Giới nếu không được ngăn chặn kịp thời.
Một đệ tử trẻ tuổi, khuôn mặt vẫn còn non nớt nhưng ánh mắt đầy lo lắng, vội vàng đáp: “Dạ, Tiêu Hạo sư huynh. Đã chuẩn bị sẵn linh phù truyền tin tốc độ cao nhất, có thể xuyên phá mọi trận pháp phong tỏa, trực tiếp gửi tới các tông chủ và nữ đế.” Hắn đưa ra một mảnh ngọc phù khắc họa vô số phù văn phức tạp, phát ra ánh sáng lung linh.
Tiêu Hạo khẽ gật đầu, môi mím chặt. Hắn kiểm tra lại lần cuối tấm bản đồ cổ, nơi điểm đánh dấu đỏ rực lên như một vết thương nhức nhối trên da thịt Cửu Thiên Linh Giới. Hắn cuộn báo cáo, sử dụng ấn ký đặc biệt của Thiên Cơ Các để niêm phong một cách cẩn mật. “Không được để lọt ra ngoài, dù chỉ là một tia tin tức!” Hắn dặn dò, giọng nói trầm hẳn xuống, mang theo uy quyền và trách nhiệm của người đứng đầu thế hệ trẻ Thiên Cơ Các. Các đệ tử đồng loạt cúi đầu, vẻ mặt nghiêm trọng.
Nắm chặt bản báo cáo quan trọng trong tay, Tiêu Hạo lao ra khỏi mật thất. Mỗi bước chân của hắn đều như muốn xé toạc không gian, mang theo gánh nặng của sinh linh Cửu Thiên Linh Giới. Hắn biết rằng, với thông tin này, hắn không chỉ báo động về một mối nguy, mà còn đặt lên vai các lãnh đạo chính đạo một trách nhiệm lớn hơn bao giờ hết: đoàn kết, hoặc bị hủy diệt. Hắn là người truyền tin, nhưng cũng là người thắp lên ngọn lửa hy vọng mong manh cuối cùng.
***
Sáng sớm tại Thiên Đô Thành, khí hậu vốn ôn hòa, nhưng bên trong một mật thất tạm thời của Vạn Pháp Tông, không khí lại lạnh lẽo đến lạ thường. Mật thất được bố trí đơn giản nhưng trang trọng, với một bàn trà gỗ trầm hương đặt giữa phòng và vài chiếc đệm ngồi êm ái. Mùi hương trầm nhẹ nhàng tỏa ra từ lư hương cổ kính, cố gắng xua đi sự bất an đang bao trùm. Ánh sáng yếu ớt từ một pháp trận chiếu sáng trung tâm hắt lên những bức tường đá xám lạnh lẽo, khiến không gian càng thêm phần nặng nề.
Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt sáng và bộ đạo bào màu xanh thẫm, đang ngồi đối diện với Thanh Liên Nữ Đế. Khí chất lãnh đạo toát ra từ người hắn không thể che giấu được vẻ u ám và mệt mỏi. Thanh Liên Nữ Đế, với khuôn mặt thanh tú, khí chất trang nghiêm, mặc y phục màu xanh ngọc bích, tay cầm phất trần, cũng không giấu được sự lo lắng sâu sắc. Họ đã thảo luận suốt đêm về những tin đồn chia rẽ lan truyền gần đây, về những âm mưu xảo quyệt mà Ma Quân Huyết Ảnh đã giăng ra.
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ thở dài, giọng nói trầm thấp, mang theo chút bất lực: “Những tin đồn này càng ngày càng ác ý, Ma Quân Huyết Ảnh quả nhiên xảo quyệt. Hắn không chỉ dùng vũ lực, mà còn dùng tâm kế để chia rẽ chúng ta từ bên trong. Chúng ta không thể để hắn tiếp tục gieo rắc nghi kỵ, phá hoại nền tảng của chính đạo. Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp, nhưng nếu nội bộ bất hòa, thì bền vững cũng chỉ là hư ảo.”
Thanh Liên Nữ Đế khẽ vuốt phất trần, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy kiên nghị: “Vấn đề là, hắn đã thành công. Sự tin tưởng giữa các tông môn đang lung lay. Những mối nghi ngờ cũ, những lợi ích cá nhân, những bất đồng tưởng chừng đã ngủ yên giờ đây lại trỗi dậy mạnh mẽ. Liên Minh... nếu không thể xây dựng trên nền tảng vững chắc của sự tin tưởng, thì cũng khó lòng đứng vững trước đại họa. Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm. Nếu nhân tâm đã chia rẽ, đại nghĩa cũng khó lòng thực hiện.”
Bầu không khí căng thẳng bao trùm, nặng nề đến mức dường như có thể cảm nhận được bằng xúc giác. Đúng lúc đó, cánh cửa mật thất đột ngột mở ra, tạo nên một tiếng động nhỏ nhưng đủ để cắt đứt dòng suy nghĩ của hai vị cường giả. Tiêu Hạo xông vào, dáng vẻ tiều tụy nhưng ánh mắt rực lửa, mồ hôi ướt đẫm trán. Hắn lao tới bàn đá, hơi thở dồn dập.
Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế nhíu mày, có chút bất mãn vì bị gián đoạn, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng và khẩn cấp của Tiêu Hạo, họ lập tức nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình.
“Không phải tin đồn! Đây là sự thật kinh hoàng hơn vạn lần!” Tiêu Hạo gần như gào lên, giọng nói khản đặc, lạc hẳn đi vì mệt mỏi và sợ hãi. Hắn đặt mạnh bản báo cáo đã niêm phong xuống bàn, tạo nên một tiếng ‘bịch’ khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Ma Quân Huyết Ảnh... hắn muốn giải phong ấn Tà Thần Cổ Đại! Tại U Minh Cổ Địa... đêm trăng tròn bảy ngày tới!”
Cả Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế đều chấn động kịch liệt. Khuôn mặt uy nghiêm của Vạn Pháp Tông Chủ biến sắc, đôi mắt sáng bỗng co rút lại. Thanh Liên Nữ Đế, vốn luôn giữ vẻ thanh tĩnh, giờ đây cũng kinh hãi đến mức bật dậy khỏi đệm, phất trần trong tay khẽ run lên. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng họ, không phải vì cái lạnh của mật thất, mà vì sự thật kinh hoàng mà Tiêu Hạo vừa tiết lộ.
“Tà Thần Cổ Đại?” Vạn Pháp Tông Chủ thì thào, giọng nói không giấu được sự run rẩy. Hắn vội vàng mở cuộn báo cáo, tay hơi run rẩy.
Tiêu Hạo mở tấm bản đồ, chỉ tay vào điểm đánh dấu đỏ rực, nơi ghi rõ ba chữ “U Minh Cổ Địa”. “Chính xác! Ma Quân không chỉ muốn thống trị Cửu Thiên Linh Giới, hắn muốn biến nó thành vật tế để đánh thức một Tà Thần từ thời Hồng Hoang, một thực thể mà ngay cả Tiên Giới cũng phải kiêng kỵ! Hắn đã thu thập đủ linh hồn, đủ linh khí tà dị, và giờ đây, chỉ cần thời điểm thích hợp…”
Thanh Liên Nữ Đế đọc những dòng chữ rùng rợn trong báo cáo, nội dung chi tiết về Tà Thần Cổ Đại, về phương pháp giải phong ấn, và về sự tàn phá mà nó có thể mang lại. “U Minh Cổ Địa... đó là nơi bị phong ấn từ vạn cổ, chứa đựng tà khí nồng đậm nhất Cửu Thiên Linh Giới! Hắn muốn dùng chính tà khí đó để nuôi dưỡng Tà Thần, và dùng linh hồn sinh linh làm vật dẫn!” Nàng nghiến răng, vẻ mặt u ám đến cực điểm.
Vạn Pháp Tông Chủ đọc đến đoạn Ma Quân Huyết Ảnh dự định kích hoạt trận pháp hủy diệt quy mô lớn để tiêu diệt Liên Minh sau khi Tà Thần thức tỉnh hoàn toàn, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn ngẩng đầu nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đầy vẻ phức tạp. “Ngươi đã làm rất tốt, Tiêu Hạo. Thông tin này… nó đã cứu Cửu Thiên Linh Giới một mạng. Chúng ta đã quá thiển cận, quá sa đà vào những tranh chấp nhỏ nhặt, mà quên đi mối họa thực sự đang rình rập.”
Thanh Liên Nữ Đế nhìn vào bản đồ, rồi nhìn sang Vạn Pháp Tông Chủ. Nàng biết, giờ đây, mọi nghi kỵ, mọi bất đồng cá nhân hay tông môn đều phải được gạt bỏ. “Bảy ngày… chúng ta chỉ còn bảy ngày. Thời gian không còn nhiều. Đây không còn là cuộc chiến giữa chính đạo và ma đạo, đây là cuộc chiến sinh tử của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.” Nàng nói, giọng nói tuy vẫn lạnh lùng nhưng chứa đựng sự kiên cường và quyết tâm sắt đá.
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ gật đầu, khuôn mặt nghiêm nghị. “Phải triệu tập tất cả các tông chủ, các cường giả ngay lập tức! Liên Minh phải hình thành, không phải để tranh giành quyền lực, mà là để sinh tồn!” Hắn đứng dậy, khí thế bỗng trở nên mạnh mẽ, quyết đoán hơn bao giờ hết. Sự kinh hoàng đã nhường chỗ cho ý chí chiến đấu. Họ biết, một trận chiến định mệnh quy mô lớn sắp diễn ra, với mức độ tàn khốc chưa từng có, và lời tiên tri về “người phá vỡ cục diện” sẽ trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.
***
Trong khi đó, cách xa Thiên Đô Thành hàng vạn dặm, tại Bích Lạc Sơn, một nơi vốn nổi tiếng với cảnh sắc thanh bình và linh khí Mộc thuộc tính nồng đậm, Lục Trường Sinh đang ngồi thiền trên một tảng đá phủ rêu phong. Bích Lạc Sơn được bao phủ bởi những khu rừng cổ thụ ngàn năm, nơi các công trình bằng gỗ tự nhiên hài hòa với môi trường, các điện thờ ẩn mình trong rừng cây, nhà ở trên cây, hoặc hang động được cải tạo. Những con đường mòn phủ đầy rêu xanh uốn lượn giữa những hàng cây cổ kính.
Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng côn trùng kêu rả rích là những âm thanh quen thuộc nơi đây, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của thiên nhiên. Mùi cây cỏ tươi mát, hoa dại, đất ẩm, và mùi hương đặc trưng của linh dược từ những khu vườn bí mật lan tỏa trong không khí, mang lại cảm giác thanh tịnh và sảng khoái. Ánh sáng tự nhiên xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lung linh trên nền đất, và bầu không khí mát mẻ, dễ chịu.
Lục Trường Sinh, với dáng người không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày. Hắn mặc một bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản, không hoa văn, nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường. Hắn hòa mình vào thiên địa, dường như trở thành một phần của tảng đá, của cây cỏ xung quanh. Hắn không trực tiếp nghe thấy tin tức từ Thiên Cơ Các, nhưng sâu bên trong, đạo tâm của hắn đang cảm nhận được một sự xáo động lớn, một sự hỗn loạn chưa từng có đang khuấy động linh khí toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.
Đột nhiên, tiếng chim hót líu lo bỗng im bặt một cách bất thường. Những chú chim non đang nhảy nhót trên cành cây cũng ngừng lại, co rúm mình. Cây cỏ xung quanh Lục Trường Sinh khẽ run rẩy, những chiếc lá xanh ngát bỗng lay động dữ dội dù không có gió lớn. Một luồng tà khí cổ xưa và cực kỳ mạnh mẽ, như một con quái vật khổng lồ đang thức giấc từ giấc ngủ ngàn năm, trỗi dậy từ sâu thẳm lòng đất, xuyên qua các tầng phong ấn và lan tỏa khắp không gian. Nó không phải là tà khí thông thường, mà là một thứ khí vận cổ xưa, đầy ác ý, mang theo cảm giác mục nát và hủy diệt.
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Đạo tâm của hắn, vốn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, giờ đây cũng cảm nhận được sự bất an tột độ. Hắn đã tu luyện Tàn Pháp Cổ Đạo, một công pháp không tăng cường tu vi nhanh chóng mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, khiến hắn có một sự nhạy cảm đặc biệt đối với biến động của thiên địa và nhân tâm.
“Đại thế… sắp biến động rồi sao? Một luồng khí vận cổ xưa, đầy ác ý, đang thức tỉnh…” Lục Trường Sinh tự nhủ, giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí, sự rung chuyển nhẹ của thiên địa, như thể bản thân Cửu Thiên Linh Giới đang run rẩy vì sợ hãi. Hắn không biết chi tiết, nhưng bản năng mách bảo rằng đây là một mối họa lớn hơn bất kỳ điều gì hắn từng trải qua.
Hắn từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên vẻ sâu thẳm, nhìn về phía chân trời xa xăm. Nơi đó, những tầng mây đang cuộn trào một cách bất thường, không theo quy luật tự nhiên, mà như bị một luồng năng lượng vô hình nào đó khuấy động. Không khí mát mẻ thường ngày bỗng trở nên lạnh lẽo một cách khó hiểu, như một luồng khí lạnh lẽo đột ngột ập đến, xuyên thấu da thịt.
Lục Trường Sinh đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt ve một chiếc lá đang run rẩy, cảm nhận sự bất an đang lan tỏa khắp nơi, từ những sinh vật bé nhỏ nhất cho đến tầng sâu nhất của linh mạch. Hắn biết, con đường tu hành của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, nhưng giờ đây không còn chỉ là của riêng hắn nữa. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến, nhưng sự biến thiên lần này quá lớn, đến mức có thể nuốt chửng cả bản tâm của vạn vật.
“Mối họa này… sẽ thử thách đạo tâm của tất cả. Không phải là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.” Hắn thì thầm, ánh mắt xa xăm, ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn biết rằng, với sự thức tỉnh của một Tà Thần Cổ Đại, cục diện của Cửu Thiên Linh Giới sẽ thay đổi hoàn toàn. Và hắn, dù muốn hay không, cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy ấy, không chỉ với tư cách một người tu hành, mà còn với tư cách một trụ cột tinh thần. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về “người phá vỡ cục diện” đang dần trở thành hiện thực, và Lục Trường Sinh cảm nhận được rằng, vai trò không thể thay thế của hắn trong việc hóa giải mối nguy này sẽ sớm được hé lộ.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.