Cửu thiên linh giới - Chương 705: Đại Chiến Bùng Nổ: Linh Châu Tà Hóa
Màn đêm dần buông xuống, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của hoàng hôn, như một bức màn đen kịt báo hiệu một tai ương khủng khiếp sắp giáng xuống Cửu Thiên Linh Giới. Trên đỉnh Huyết Ảnh Cung, kiến trúc gothic u ám vươn mình sừng sững giữa bầu trời giông bão, những tháp nhọn hoắt như những móng vuốt khổng lồ của quỷ dữ xé toạc tầng mây đen kịt đang cuồn cuộn vần vũ. Từng tia chớp đỏ máu xé ngang không trung, chiếu rọi khuôn mặt Ma Quân Huyết Ảnh, khắc họa rõ nét vẻ điên cuồng và tự mãn đến ghê rợn. Hắn đứng đó, thân hình cao lớn ẩn hiện trong bộ áo choàng đen, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái bừng cháy trong đêm tối, quan sát đám tà tu bên dưới đang reo hò cuồng loạn như những con thú khát máu.
Mùi máu tanh nồng nặc, mùi tử khí cùng với hương lưu huỳnh cháy khét từ những pháp trận tà ác bốc lên, hòa quyện vào làn gió rít gào, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Hàng ngàn tà tu, từ những kẻ tu vi thấp kém đến những cường giả Ma Đạo, đều quỳ rạp dưới chân hắn, ánh mắt sùng bái và khao khát được dìm mình trong biển máu. Tiếng reo hò của chúng vang vọng khắp không gian, như một lời cổ vũ cho sự hủy diệt sắp đến. Hắc Phong Lão Tổ, thân hình gầy gò hốc hác, đứng nép mình phía sau Ma Quân, đôi mắt lõm sâu ánh lên vẻ hưng phấn tột độ. Hắn rít lên những tiếng cười khàn đặc, the thé, như một con quỷ đói đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
Trên không trung, ngay phía trên đỉnh tháp cao nhất của Huyết Ảnh Cung, Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa lơ lửng, phát ra ánh sáng đỏ máu rực rỡ đến chói mắt. Nó không còn là bảo vật mang linh khí thuần khiết của trời đất, mà đã biến thành một quả tim ác độc, đập những nhịp đập nặng nề, tràn ngập oán niệm và sự hủy diệt. Từng luồng tà khí đen đặc, cuồn cuộn như những con rắn khổng lồ, không ngừng tuôn ra từ Linh Châu, làm cho không khí xung quanh trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Cả Huyết Ảnh Cung giờ đây như một cánh cổng dẫn đến địa ngục, nơi chuẩn bị khai mở một kỷ nguyên mới của Ma tộc.
Ma Quân Huyết Ảnh đưa cánh tay phải lên không trung, từng ngón tay thon dài, móng tay sắc nhọn như vuốt quỷ, chỉ thẳng vào Cửu Thiên Linh Châu. Một nụ cười tàn nhẫn và đầy tự mãn nở trên khuôn mặt gầy gò, đầy sẹo của hắn. Giọng nói của hắn, trầm thấp nhưng lại vang vọng khắp không gian như tiếng sấm rền, mang theo một sự uy hiếp lạnh lẽo và quyền năng tuyệt đối, khiến vạn vật phải run rẩy.
"Hỡi chúng sinh Cửu Thiên! Hãy run rẩy đi! Hãy tuyệt vọng đi! Kỷ nguyên mới của Ma tộc đã đến! Cửu Thiên Linh Giới này sẽ tái sinh trong biển máu và tuyệt vọng! Tất cả linh khí sẽ là của ta! Tất cả sinh linh sẽ là nô lệ của ta! Con đường tu hành của các ngươi, cái gọi là 'chính đạo' của các ngươi, chỉ là một trò cười trước sức mạnh tuyệt đối của ta! Cửu Thiên Linh Giới này sẽ chỉ còn một Đạo, đó là Ma Đạo của Huyết Ảnh ta!"
Hắn dừng lại một chút, để lời nói của mình thẩm thấu vào từng ngóc ngách của không gian, vào từng linh hồn đang quỳ gối dưới chân hắn. Đám tà tu lại càng reo hò dữ dội hơn, tiếng hô vang trời, biểu lộ sự cuồng tín đến điên dại.
"Huyết Ảnh chân thân, khai mở!" Ma Quân gầm lên, tiếng gầm rung chuyển cả thiên địa.
Ngay lập tức, hắn dốc toàn bộ tà khí và ý chí tà ác của mình vào Cửu Thiên Linh Châu. Một luồng sức mạnh đen tối, cuồn cuộn như sóng thần, tuôn trào từ cơ thể hắn, hòa nhập vào Linh Châu. Ánh sáng đỏ máu của Linh Châu bỗng chốc bùng lên mãnh liệt, hóa thành một quả cầu năng lượng khổng lồ, như mặt trời đỏ máu đang chuẩn bị nổ tung. Không gian xung quanh Linh Châu bắt đầu vặn vẹo, xé rách, tạo ra những vết nứt đen kịt như những vết thương hở của thế giới.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé toạc màn đêm và cả không gian, khiến cả Cửu Thiên Linh Giới phải rung chuyển dữ dội. Đó không phải là một tiếng nổ thông thường, mà là tiếng gào thét của bản nguyên thế giới đang bị cưỡng ép biến chất. Từ trung tâm của Cửu Thiên Linh Châu, một làn sóng xung kích đỏ máu khổng lồ bùng phát, quét ra bốn phương tám hướng với tốc độ kinh hoàng, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi. Làn sóng này vô hình nhưng lại mang theo sức mạnh hủy diệt ghê gớm, không chỉ phá nát vật chất mà còn ăn mòn cả linh hồn, gieo rắc sự tuyệt vọng và oán niệm vào tận sâu thẳm tâm trí sinh linh. Cả Huyết Ảnh Cung rung chuyển bần bật, nhưng Ma Quân Huyết Ảnh vẫn đứng vững, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ thỏa mãn tột độ, như một vị thần ác đang mỉm cười trước kiệt tác hủy diệt của mình. Làn sóng xung kích đỏ máu tiếp tục lan rộng, báo hiệu một kỷ nguyên đen tối đã chính thức bắt đầu.
***
Trong khi đó, ở Thâm Uyên Chi Địa, một vùng đất hoang tàn, đất đai khô cằn, cây cối bị biến dạng đến quỷ dị. Những tàn tích của các pháo đài cổ, những bia mộ đổ nát và những pháp trận phong ấn đã bị phá hủy nằm rải rác khắp nơi, như những chứng nhân câm lặng cho sự tàn phá của thời gian và tà khí. Sương mù đen kịt bao phủ dày đặc, khiến tầm nhìn bị hạn chế, và từng cơn mưa axit xối xả rơi xuống, mang theo mùi lưu huỳnh cháy khét và sự ăn mòn khủng khiếp. Gió xoáy tà khí gào thét như tiếng quỷ khóc, cuốn theo những mảnh xương cốt vụn vỡ và những tiếng gầm rú ghê rợn của các ma vật ẩn mình trong bóng tối. Bầu không khí u ám, khắc nghiệt, linh khí hỗn loạn và tà khí nồng nặc đến nghẹt thở, khiến bất kỳ tu sĩ chính đạo nào cũng cảm thấy khó chịu và kiệt sức.
Trên một vách núi hoang tàn, lởm chởm những khối đá sắc nhọn bị ăn mòn bởi mưa axit, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang đứng đó. Tiêu Hạo, khuôn mặt tròn thường ngày tràn đầy sức sống và sự lém lỉnh, giờ đây trắng bệch vì kinh hãi. Đôi mắt láu lỉnh của hắn mở to, nhìn chằm chằm vào phía chân trời phía Bắc, nơi một cột sáng đỏ máu khổng lồ vừa bùng lên, cùng với tiếng nổ kinh thiên động địa vừa rồi. Cả mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội, đá vụn đổ xuống từ vách núi, khiến Tiêu Hạo không khỏi lùi lại một bước. Hắn cảm thấy một làn sóng áp lực vô hình, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương và mùi máu tanh nồng nặc, đang lao thẳng tới.
"Trường Sinh huynh... đây... đây là tận thế sao?!" Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói run rẩy đến lạc đi, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng và bất lực. Hắn chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng nào kinh hoàng đến vậy. Linh khí thế giới, thứ vốn là nền tảng của sự sống và tu hành, giờ đây đang bị bóp méo, bị nhiễm độc, và đang mục nát từng chút một. Hắn cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào đạo tâm, khiến linh khí trong cơ thể cũng trở nên bất ổn, chực trào ra khỏi khống chế.
Lục Trường Sinh không nói gì, hắn vẫn đứng vững như một ngọn núi đá, không hề nhúc nhích dù mặt đất đang rung chuyển dữ dội. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh quen thuộc, nhưng đôi mắt đen láy lại ẩn chứa một sự tập trung cao độ và một nỗi đau xót sâu sắc. Hắn chứng kiến làn sóng xung kích đỏ máu quét qua, nơi nó đi qua, linh mạch dưới đất nứt toác như những vết thương hở của trái đất. Cây cối cổ thụ hàng ngàn năm tuổi, vốn xanh tươi đầy sức sống, giờ đây khô héo rồi hóa thành tro bụi chỉ trong nháy mắt. Những sinh linh nhỏ bé, từ côn trùng đến dã thú, bị tà khí ăn mòn, biến thành những ma vật gào rú, đôi mắt đỏ ngầu, mất đi lý trí, chỉ còn lại bản năng hủy diệt. Cảm giác tuyệt vọng, oán niệm và sợ hãi không ngừng cuộn trào, ăn sâu vào tâm trí mọi người, như một căn bệnh vô phương cứu chữa.
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự biến chất của linh khí thế giới. Nó không chỉ đơn thuần là suy yếu hay bị ô nhiễm, mà là một sự tà hóa sâu sắc từ tận gốc rễ, một sự biến đổi bản nguyên. Hắn biết, đây là Ma Quân Huyết Ảnh đã kích hoạt Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa. Sự hủy diệt này không chỉ đến từ sức mạnh vật chất, mà còn đến từ một ý chí tà ác cổ xưa, một sự ăn mòn tinh thần khủng khiếp.
"Không chỉ là sức mạnh... mà còn là ý chí ăn mòn..." Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng trầm thấp, dường như đang nói với chính mình hơn là với Tiêu Hạo. "Nguồn gốc... phải được vô hiệu hóa..."
Hắn đưa tay ra, không phải để chống đỡ hay phản công trực diện, mà để kích hoạt Tàn Pháp Cổ Đạo. Một vầng sáng dịu nhẹ, trong suốt, không rực rỡ nhưng lại vô cùng kiên cố, bao bọc lấy hắn và Tiêu Hạo. Vầng sáng này như một tấm chắn vô hình, chống lại sự ăn mòn của tà khí và áp lực hủy diệt từ làn sóng xung kích. Dưới sự bảo vệ của Tàn Pháp Cổ Đạo, Tiêu Hạo cảm thấy áp lực trong lòng giảm đi đáng kể, nhưng vẻ mặt kinh hãi vẫn chưa tan biến.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà dùng cả đạo tâm để cảm nhận. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng lan tràn, tiếng kêu than của sinh linh, sự biến chất của linh mạch. Hắn cảm nhận được sự điên cuồng của Ma Quân Huyết Ảnh, sự cuồng tín của tà tu, và cả sự bất lực của chính đạo. Tàn Pháp Cổ Đạo, vốn được hắn tu luyện để ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, giờ đây lại như một tấm gương phản chiếu, giúp hắn nhìn thấu bản chất của sự tà hóa.
Hắn hiểu rằng, Ma Quân không chỉ muốn hủy diệt thế giới, mà muốn biến nó thành một phần của chính mình, một vũ khí của sự tà ác. Thanh lọc đơn thuần, như cách hắn vẫn làm ở An Bình Thôn, sẽ không còn đủ hiệu quả. Nguồn gốc của sự tà hóa là Cửu Thiên Linh Châu, và chừng nào nó còn tồn tại dưới sự khống chế của Ma Quân, chừng đó thế giới sẽ còn chìm trong biển khổ.
Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết, nhưng cũng chất chứa một sự trầm tư sâu sắc. Hắn biết, đây là cuộc chiến không chỉ về sức mạnh hay pháp thuật, mà là cuộc chiến về bản chất, về đạo lý, về sự tồn vong của chính Cửu Thiên Linh Giới. Để chiến thắng, không thể chỉ dựa vào sức mạnh hay sự thanh lọc đơn thuần, mà phải hiểu rõ bản nguyên của tà khí, tìm cách vô hiệu hóa nó từ gốc rễ. Hắn cần phải tìm ra một con đường khác, một phương pháp mà Tàn Pháp Cổ Đạo, với triết lý sâu xa về sự ổn định và cân bằng, có thể giúp hắn khám phá.
Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, đạo tâm của hắn lại càng thêm kiên cố. Hắn không còn nghĩ đến việc thanh lọc từng chút tà khí nữa. Hắn cần phải tìm ra một phương pháp để vô hiệu hóa hoàn toàn nguồn gốc của sự tà hóa này. Làn sóng xung kích đỏ máu đã đi qua, nhưng phía chân trời vẫn còn đó một cột sáng tà khí khổng lồ, như một vết thương rỉ máu của thế giới, báo hiệu sự hủy diệt vẫn chưa dừng lại. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.
***
Cùng lúc đó, tại Thiên Đô Thành, trung tâm của Liên Minh chính đạo. Thành phố vẫn đang sầm uất, nhộn nhịp, với những tòa tháp cao vút bằng đá quý, những cung điện lộng lẫy và những khu chợ tấp nập. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng xe ngựa lướt đi trên đường lát đá xanh, tiếng rao hàng của các thương nhân, và cả tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu sang trọng, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh sống động của phồn hoa. Linh khí trong thành khá ổn định nhờ những pháp trận khổng lồ bảo vệ, mặc dù không dồi dào như ở các tông môn lớn.
Trong một hội trường lớn, được xây dựng từ đá cẩm thạch trắng và được chạm khắc những hoa văn tinh xảo hình rồng phượng, các lãnh đạo Liên Minh chính đạo đang tiến hành một cuộc thảo luận khẩn cấp. Mộc Thanh Y, với dáng người thanh thoát trong bộ đạo bào màu xanh ngọc, khuôn mặt trái xoan thanh tú nhưng giờ đây đầy vẻ căng thẳng. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng quét qua từng gương mặt trong hội trường, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng giữa biển thông tin tồi tệ về sự lan rộng của tà khí.
Thanh Liên Nữ Đế, khí chất trang nghiêm, mặc y phục màu xanh ngọc bích, tay cầm phất trần, ngồi đối diện Mộc Thanh Y. Nàng lắng nghe báo cáo từ các trinh thám về sự biến chất của linh mạch và sự xuất hiện ngày càng nhiều của ma vật ở biên giới, đôi môi mỏng mím chặt, biểu lộ sự lo lắng sâu sắc. Bên cạnh nàng, Long Tộc Thái Tử, vẻ ngoài uy phong, tuấn tú, đôi mắt vàng kim sắc bén, thỉnh thoảng lại vỗ mạnh tay xuống bàn, biểu lộ sự phẫn nộ và sốt ruột. Các tông chủ, gia chủ và cường giả khác của Liên Minh cũng đều mang vẻ mặt nặng nề, không khí trong hội trường căng như dây đàn.
"Tình hình ngày càng tệ hơn," Mộc Thanh Y khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, mang theo vẻ mệt mỏi. "Tà khí không chỉ ăn mòn linh mạch, mà còn gieo rắc sự tuyệt vọng vào tâm trí sinh linh. Chúng ta đã cố gắng hết sức để thanh lọc, nhưng tốc độ lan rộng của nó... quá nhanh."
Long Tộc Thái Tử gầm nhẹ, đôi mắt vàng kim lóe lên sát khí: "Ma Quân Huyết Ảnh muốn dùng sự tuyệt vọng để làm suy yếu ý chí kháng cự của chúng ta. Hắn đang biến cả Cửu Thiên Linh Giới thành một lò luyện ma khí khổng lồ!"
Thanh Liên Nữ Đế thở dài: "Chúng ta cần một đối sách triệt để hơn. Nếu cứ tiếp tục phân tán lực lượng để thanh lọc, chúng ta sẽ dần bị bào mòn."
Đột nhiên, một tiếng "ầm!" kinh thiên động địa vang lên từ phía chân trời, xuyên qua cả những pháp trận bảo vệ kiên cố nhất của Thiên Đô Thành. Cả hội trường rung chuyển dữ dội, những bức tường đá cẩm thạch nứt nhẹ, và những ngọn đèn linh thạch trên trần nhà chao đảo kịch liệt. Bên ngoài, cả Thiên Đô Thành chìm trong hoảng loạn. Bầu trời, vốn quang đãng, bỗng chốc bị một tầng mây đen đỏ kỳ dị bao phủ, ánh sáng trong thành trở nên u ám và đáng sợ, như thể đêm tối đã nuốt chửng cả ban ngày.
Một luồng tà khí đỏ máu khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng, lao thẳng vào Thiên Đô Thành. Pháp trận phòng ngự của thành phố, vốn được cho là bất khả xâm phạm, chớp tắt liên hồi, phát ra những tiếng "rắc... rắc..." yếu ớt rồi vỡ vụn từng mảng lớn. Tà khí tràn vào, dù chỉ là một phần nhỏ của làn sóng xung kích, cũng đủ để gieo rắc sự hoảng loạn tột độ. Người dân trong thành la hét, chạy toán loạn, nhiều người ngã gục, khuôn mặt biến dạng vì sợ hãi.
Tất cả các lãnh đạo Liên Minh trong hội trường đều đứng bật dậy, sắc mặt ai nấy đều tái nhợt. Họ đều là cường giả đỉnh cao, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác kinh khủng đến thế. Sức mạnh này vượt xa bất cứ thứ gì họ từng đối mặt.
Mộc Thanh Y, dù vẫn giữ được vẻ kiên định, nhưng giọng nàng run rẩy khi thốt lên: "Ma Quân Huyết Ảnh... hắn đã kích hoạt Cửu Thiên Linh Châu!" Nàng cảm nhận được một nguồn năng lượng hủy diệt kinh hoàng, một ý chí tà ác cổ xưa đang trỗi dậy mạnh mẽ từ phía Huyết Ảnh Cung. Đây không còn là cuộc chiến cục bộ nữa, mà là một cuộc chiến sinh tử của cả thế giới.
Thanh Liên Nữ Đế đứng thẳng người, đôi mắt nàng ánh lên vẻ kiên nghị và quyết đoán. Nàng siết chặt phất trần trong tay, giọng nói vang vọng khắp hội trường, dứt khoát và không một chút do dự: "Không còn đường lui! Đại chiến đã chính thức bùng nổ! Toàn bộ Liên Minh, chuẩn bị nghênh chiến! Ta ra lệnh, toàn bộ tông môn, gia tộc, và quân đội phải ngay lập tức tập trung về các cứ điểm phòng thủ, sẵn sàng chống trả!"
Long Tộc Thái Tử gầm lên một tiếng vang dội, đôi mắt vàng kim rực lửa, khí chất vương giả bộc phát: "Long Tộc ta sẽ không bao giờ cúi đầu trước tà ma! Điều động toàn bộ lực lượng, bảo vệ Cửu Thiên Linh Giới! Dẫu cho phải đổ máu, dẫu cho phải hy sinh, chúng ta cũng sẽ chiến đấu đến cùng!" Hắn vung tay, một tín vật long ngâm phát sáng, truyền lệnh khẩn cấp tới toàn bộ Long Tộc.
Các lãnh đạo khác cũng nhanh chóng phát ra mệnh lệnh khẩn cấp tới các tông môn và thế lực của mình. Tin tức về sự hủy diệt lan rộng và việc Ma Quân Huyết Ảnh kích hoạt Cửu Thiên Linh Châu tà hóa được truyền đi khắp nơi trong Cửu Thiên Linh Giới, như một tiếng chuông báo tử, đồng thời cũng thổi bùng lên ngọn lửa kháng chiến cuối cùng. Cả thế giới chìm trong cảnh chiến tranh, từ những vùng đất hoang tàn bị tà khí nuốt chửng cho đến những thành trì kiên cố nhất của chính đạo. Đại chiến đã chính thức bùng nổ.
Trong khi đó, ở Thâm Uyên Chi Địa, Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, trầm tư nhìn về phía chân trời phía Bắc, nơi cột sáng tà khí vẫn đang bùng lên dữ dội. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự sợ hãi, và cả sự phẫn nộ bùng lên từ khắp Cửu Thiên Linh Giới. Một cuộc chiến sinh tử đã bắt đầu, nhưng hắn biết, con đường của hắn không phải là đối đầu trực diện. Hắn không thể tham gia vào vòng xoáy chiến tranh máu lửa này mà không làm suy yếu đạo tâm của mình. Hắn phải tìm ra con đường của riêng mình, một con đường để vô hiệu hóa nguồn gốc tà khí, để cứu lấy Cửu Thiên Linh Giới không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự cân bằng và thanh tịnh của Đạo.
Hắn khẽ thở dài, trong lòng không hề có một chút hoảng sợ hay dao động. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa, giờ đây đã trở thành vũ khí hủy diệt tối thượng của Ma Quân, là nguồn gốc chính của mọi tai ương. Hắn biết, cuối cùng hắn sẽ phải đối mặt với nó, không phải để phá hủy, mà để hóa giải, để trả lại bản nguyên thanh tịnh cho nó, và cũng là để trả lại sự cân bằng cho thế giới. Đây là trách nhiệm của hắn, là sứ mệnh mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã chỉ dẫn.
Lục Trường Sinh quay lưng lại với cảnh tượng hủy diệt phía sau, đôi mắt hắn hướng về phía trước, về một con đường mờ mịt nhưng đầy kiên định. Thế giới cần thời gian để phục hồi, và những thách thức mới sẽ xuất hiện. Con đường tu hành không bao giờ có điểm dừng. Hắn bước đi, từng bước chậm rãi nhưng vững chắc, Tiêu Hạo vội vã theo sau, không biết rằng, con đường độc đáo của Lục Trường Sinh sẽ là chìa khóa để xoay chuyển cục diện, chứ không phải chỉ là sức mạnh đơn thuần của Liên Minh chính đạo. Cuộc chiến vĩ đại đã bắt đầu, nhưng câu chuyện về sự hóa giải, về một đạo lộ mới, cũng chỉ vừa mới chớm nở.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.