Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 706: Cửu Thiên Sơ Khởi: Linh Châu Biến Chất

Cột sáng tà khí vẫn sừng sững nơi chân trời phía Bắc, như một ngón tay khổng lồ của Ma Thần xuyên phá bầu trời, nhuộm đen cả một khoảng không rộng lớn. Tiếng gào thét của chiến tranh, dù đã bị khoảng cách làm dịu đi rất nhiều, vẫn vọng lại như những tiếng rên rỉ của thế giới đang hấp hối. Lục Trường Sinh đứng đó một lát, cảm nhận sự tuyệt vọng, sự sợ hãi và cả sự phẫn nộ bùng lên từ khắp Cửu Thiên Linh Giới. Hắn biết, một cuộc chiến sinh tử đã bắt đầu, nhưng con đường của hắn không phải là đối đầu trực diện. Hắn không thể tham gia vào vòng xoáy chiến tranh máu lửa này mà không làm suy yếu đạo tâm của mình. Hắn phải tìm ra con đường của riêng mình, một con đường để vô hiệu hóa nguồn gốc tà khí, để cứu lấy Cửu Thiên Linh Giới không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự cân bằng và thanh tịnh của Đạo.

Hắn khẽ thở dài, trong lòng không hề có một chút hoảng sợ hay dao động. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa, giờ đây đã trở thành vũ khí hủy diệt tối thượng của Ma Quân, là nguồn gốc chính của mọi tai ương. Hắn biết, cuối cùng hắn sẽ phải đối mặt với nó, không phải để phá hủy, mà để hóa giải, để trả lại bản nguyên thanh tịnh cho nó, và cũng là để trả lại sự cân bằng cho thế giới. Đây là trách nhiệm của hắn, là sứ mệnh mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã chỉ dẫn.

Lục Trường Sinh quay lưng lại với cảnh tượng hủy diệt phía sau, đôi mắt hắn hướng về phía trước, về một con đường mờ mịt nhưng đầy kiên định. Thế giới cần thời gian để phục hồi, và những thách thức mới sẽ xuất hiện. Con đường tu hành không bao giờ có điểm dừng. Hắn bước đi, từng bước chậm rãi nhưng vững chắc, Tiêu Hạo vội vã theo sau, không biết rằng, con đường độc đáo của Lục Trường Sinh sẽ là chìa khóa để xoay chuyển cục diện, chứ không phải chỉ là sức mạnh đơn thuần của Liên Minh chính đạo. Cuộc chiến vĩ đại đã bắt đầu, nhưng câu chuyện về sự hóa giải, về một đạo lộ mới, cũng chỉ vừa mới chớm nở.

***

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo không đi quá xa. Trong bối cảnh cả Cửu Thiên Linh Giới đang chìm trong biển lửa và tà khí cuồng bạo, việc tìm một nơi ẩn mình tuyệt đối an toàn là điều không thể. Tuy nhiên, Lục Trường Sinh, với linh giác nhạy bén cùng sự dẫn dắt của Tàn Pháp Cổ Đạo, đã chọn một ngọn Linh Thạch Sơn nhỏ, vốn dĩ không có gì nổi bật giữa vô vàn ngọn núi khác, nhưng lại ẩn chứa một mạch linh khí thuần khiết đến lạ thường. Ngọn núi này có lẽ đã bị lãng quên từ rất lâu, nằm khuất sau những dãy núi hùng vĩ hơn, chưa từng bị Ma Quân Huyết Ảnh chú ý tới, và quan trọng hơn, mạch linh khí của nó vẫn giữ được sự trong trẻo nguyên thủy, chưa bị tà khí xâm nhiễm.

Sáng sớm hôm đó, ngay sau sự kiện kinh hoàng ở Chương 705, Linh Thạch Sơn chìm trong màn sương mù linh khí dày đặc. Những dải khí trắng ngần cuồn cuộn bay lượn, ôm trọn những phiến đá cổ kính phủ đầy rêu phong, khiến cả ngọn núi như chìm vào một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Ánh mặt trời buổi sớm yếu ớt xuyên qua tầng mây dày và sương mù, chỉ đủ để tạo nên những vệt sáng lờ mờ, càng tăng thêm vẻ u tịch và siêu thoát cho không gian. Không có tiếng chim hót, không có tiếng suối reo, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm, như thể thế giới bên ngoài đang gào thét nhưng nơi đây lại là một ốc đảo của sự bình yên. Mùi hương của cây cỏ dại, của đất ẩm và linh khí tinh thuần phảng phất trong không khí, xoa dịu phần nào những cảm giác nặng nề còn vương vấn trong tâm thức.

Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng lì, đôi mắt khép hờ. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, giờ đây ẩn sau hàng mi khép chặt, nhưng sâu thẳm bên trong lại đang diễn ra một cuộc hành trình vĩ đại. Hắn mặc bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị và sạch sẽ, hoàn toàn hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Tiêu Hạo ngồi cách đó không xa, vẻ mặt vẫn còn chút lo lắng và bàng hoàng về những gì vừa chứng kiến, nhưng hắn biết Lục Trường Sinh đang làm điều gì đó quan trọng. Hắn không dám quấy rầy, chỉ lặng lẽ bảo vệ sư tôn của mình.

Dù Lục Trường Sinh không hề di chuyển, thân thể hắn vẫn bất động như một pho tượng, nhưng sâu trong tâm thức, một luồng ánh sáng kỳ lạ bỗng bùng lên. Đó không phải là ánh sáng rực rỡ chói lòa, mà là một thứ ánh sáng nội tại, vô hình nhưng lại có sức mạnh cuốn hút không thể cưỡng lại. Luồng sáng ấy, phát ra từ những tầng sâu nhất của đạo tâm hắn, từ sự dẫn dắt của Tàn Pháp Cổ Đạo, như một cánh cổng vô hình mở ra, kéo tinh thần hắn thoát ly khỏi hiện thực đau thương, khỏi cảnh tượng đổ nát và hỗn loạn đang diễn ra bên ngoài.

Hắn cảm nhận được mình đang lướt qua những dòng chảy thời gian, xuyên qua lớp lớp không gian. Cảm giác này thật kỳ lạ, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giúp hắn ổn định đạo tâm, chống lại phản phệ, mà còn dường như đã mở ra một cánh cửa đến với bản nguyên của thế giới, những tầng sâu bí ẩn mà ít tu sĩ nào có thể chạm tới. Linh giác của hắn được khuếch đại đến cực điểm, từng sợi tà khí cuộn trào từ Cửu Thiên Linh Châu tà hóa, từng tiếng kêu than của chúng sinh, từng mảnh vỡ của linh mạch đều vọng đến tâm trí hắn một cách rõ ràng, sắc nét. Hắn thấy được sự tuyệt vọng đang ăn sâu vào từng ngóc ngách của Cửu Thiên Linh Giới, thấy được những linh hồn bị tà khí xâm nhiễm, biến chất, thấy được sự sụp đổ của một thời đại.

Nhưng rồi, tất cả những hình ảnh đó dần mờ đi, những âm thanh đó dần tan biến. Luồng ánh sáng nội tại càng lúc càng mạnh mẽ, cuốn tinh thần hắn đi xa hơn, vượt qua cả những tầng không gian và thời gian mà phàm nhân hay tu sĩ bình thường có thể tưởng tượng. Hắn không còn là người quan sát hiện tại nữa, mà đang trở thành một lữ khách xuyên không, trở về với những thời khắc sơ khai nhất của Cửu Thiên Linh Giới.

Một ý niệm chợt lóe lên trong tâm trí Lục Trường Sinh, không phải bằng lời nói, mà bằng một sự cảm nhận sâu sắc đến tận cùng:

*'Đây là... nguồn gốc của nó ư? Sự tà hóa này đã tồn tại từ bao giờ?'*

Câu hỏi ấy không chỉ là một sự tò mò, mà là một sự khao khát tìm hiểu bản chất của vấn đề, một phẩm chất cố hữu của Lục Trường Sinh. Hắn không chấp nhận những lời giải thích hời hợt, không bằng lòng với việc chỉ đối phó với hậu quả. Hắn muốn đi đến tận cùng của nguồn cội, muốn hiểu rõ bản chất của tà khí, của Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa, để từ đó tìm ra con đường chân chính để hóa giải nó. Tàn Pháp Cổ Đạo, với triết lý sâu xa về sự ổn định và cân bằng, dường như đã chuẩn bị cho hắn cho khoảnh khắc này, cho cuộc hành trình tâm linh vượt thời gian để tìm kiếm sự thật ẩn giấu từ thuở Vạn Cổ Khai Thiên.

Tinh thần hắn hoàn toàn thoát ly khỏi hiện thực, vượt qua giới hạn của nhục thể, tiến vào một không gian vô định, nơi thời gian dường như không còn tồn tại. Ánh sáng bao trùm lấy hắn, không chói chang mà dịu dàng, như dẫn dắt một đứa trẻ đi vào một giấc mơ cổ xưa. Hắn không còn cảm nhận được thân thể mình, không còn nghe thấy tiếng thở của Tiêu Hạo, hay tiếng vọng của chiến tranh. Tất cả đều chìm vào hư vô, chỉ còn lại ý thức thuần túy của hắn, lơ lửng trong một vũ trụ sơ khai.

Cảm giác trôi dạt trong dòng chảy thời gian thật khó tả. Hắn thấy những vì sao vụt qua, những thiên hà xoắn ốc hình thành và tan biến, những chu kỳ sinh diệt của vũ trụ diễn ra trong khoảnh khắc. Tinh thần hắn được rèn giũa bởi Tàn Pháp Cổ Đạo, giờ đây đủ kiên cố để không bị nghiền nát bởi sự hùng vĩ và dữ dội của dòng chảy thời gian nguyên thủy. Hắn không phải là người phàm trần yếu ớt, cũng không phải là tu sĩ chỉ biết chạy theo sức mạnh. Hắn là Lục Trường Sinh, người mang trong mình một đạo tâm bền bỉ, một ý chí kiên định, và một con đường tu hành độc đáo, cho phép hắn chiêm nghiệm những điều mà kẻ khác không thể.

Và rồi, sự trôi dạt dừng lại. Hắn cảm thấy mình đang đứng trên ngưỡng cửa của một thời đại, một kỷ nguyên mà ngay cả những vị Tiên Quân cổ xưa nhất cũng chỉ còn nghe qua truyền thuyết. Một bức tranh hùng vĩ và tráng lệ, vượt xa mọi tưởng tượng, đang dần mở ra trước mắt tinh thần của Lục Trường Sinh.

***

Trước mắt Lục Trường Sinh, không gian không còn là màn đêm vô tận, mà là một vũ trụ đang cựa mình thức giấc. Hắn không có hình hài, chỉ là một ý thức thuần túy, nhưng lại có thể "thấy", "nghe", và "cảm nhận" mọi thứ với độ chân thực đến kinh ngạc. Đó là thời khắc Vạn Cổ Khai Thiên, khi Cửu Thiên Linh Giới mới được hình thành.

Những tinh vân rực rỡ, muôn màu muôn vẻ, cuồn cuộn như những dải lụa khổng lồ của tạo hóa, xoắn xuýt vào nhau trong vũ trụ bao la. Chúng không ngừng biến đổi, va chạm, rồi từ trong sự hỗn loạn ấy, những hạt vật chất đầu tiên ngưng tụ. Hắn chứng kiến những dải sáng lấp lánh, những cơn bão vũ trụ nguyên thủy gào thét, những vụ nổ tạo ra các vì sao mới, tất cả diễn ra với một tốc độ chóng mặt nhưng cũng đầy trật tự. Đó là bản giao hưởng của sự sáng tạo, một bức tranh sống động về sự khai sinh của vạn vật, vượt xa mọi miêu tả trong kinh điển hay truyền thuyết.

Dần dần, từ trong những tinh vân ấy, những khối vật chất khổng lồ bắt đầu hình thành. Linh khí nguyên thủy, vốn dĩ chỉ là những hạt năng lượng li ti trôi nổi trong không gian, dần dần cô đọng lại, hóa lỏng thành những dòng chảy màu xanh ngọc bích, vàng kim, tím biếc. Những dòng linh khí này không ngừng chảy, uốn lượn, rồi tụ hội lại, hình thành nên những đại dương mênh mông, những con sông cuồn cuộn, những ngọn núi cao chọc trời, tất cả đều được tạo nên từ linh khí thuần túy. Đó là Cửu Thiên Linh Giới trong hình hài sơ khai nhất của nó, một thế giới tràn ngập sự sống và năng lượng.

Hắn thấy những linh mạch khổng lồ, như những huyết quản của trời đất, chạy dọc ngang khắp các lục địa mới hình thành. Chúng không ngừng luân chuyển, mang theo sức sống và năng lượng đến mọi ngóc ngách của thế giới. Và ở trung tâm của tất cả những dòng chảy linh khí ấy, ở trái tim của Cửu Thiên Linh Giới, Lục Trường Sinh thấy một cảnh tượng khiến hắn phải nín thở: Cửu Thiên Linh Châu.

Nó không phải là một viên ngọc nhỏ bé như hắn tưởng tượng, mà là một thực thể khổng lồ, tựa như một hành tinh thu nhỏ, lơ lửng giữa trung tâm vũ trụ non trẻ. Cửu Thiên Linh Châu tỏa ra ánh sáng thuần khiết, lấp lánh với muôn vàn sắc thái của linh khí nguyên bản của tạo hóa. Nó là trung tâm của mọi linh mạch, là nguồn gốc của sự sống, là biểu tượng cho trật tự và sự hài hòa của Cửu Thiên Linh Giới. Ánh sáng từ Linh Châu tỏa ra nuôi dưỡng vạn vật, khiến các chủng tộc đầu tiên từ hư vô mà sinh.

Những chủng tộc đầu tiên ấy không mang hình hài rõ ràng như con người hay yêu thú sau này. Chúng là những thực thể của ánh sáng, của năng lượng, của ý niệm. Có những sinh linh tựa như linh khí ngưng tụ thành hình, bay lượn giữa hư không. Có những kẻ mang hình hài nguyên thủy của các nguyên tố, lửa, nước, đất, gió, hòa quyện vào nhau. Chúng vô tư, thuần khiết, sống trong sự hài hòa tuyệt đối với thế giới mới sinh. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự thanh bình, sự vô ưu vô lo của thời đại ấy, một sự thanh tịnh mà thế giới hiện tại đã đánh mất từ lâu.

Nhưng rồi, sự thanh bình ấy bị phá vỡ.

Từ một vết nứt nhỏ li ti trong không gian, tựa như một vết xước trên bức tranh hoàn mỹ, một dòng chảy tà khí đen kịt, mang theo sự trống rỗng và hủy diệt, bắt đầu xuất hiện. Vết nứt ấy không hề lớn, nhưng nó lại mang một cảm giác ghê rợn đến lạ. Tà khí không cuộn trào dữ dội, mà lại len lỏi ra, như một con rắn độc đang từ từ trườn vào khu vườn địa đàng. Nó không có mùi, nhưng lại mang theo một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương, một sự ăn mòn vô hình đến tận cốt tủy.

Dòng chảy tà khí đen kịt ấy từ từ tiến đến Cửu Thiên Linh Châu. Ánh sáng thuần khiết của Linh Châu dường như co lại một chút, như thể cảm nhận được mối đe dọa. Nhưng nó không thể ngăn cản. Tà khí bắt đầu quấn lấy Linh Châu, những sợi đen kịt len lỏi vào từng khe hở, từng mạch năng lượng. Quá trình tà hóa diễn ra không phải trong chớp mắt, mà từ từ, chậm rãi, nhưng lại vô cùng khủng khiếp.

Ánh sáng của Linh Châu bắt đầu lay động, lúc sáng lúc tối. Những vệt đen bắt đầu xuất hiện trên bề mặt ngọc thuần khiết, như những vết mực loang lổ trên một tờ giấy trắng. Lúc đầu chỉ là những đốm nhỏ, rồi chúng dần lan rộng, ăn sâu vào bên trong. Linh Châu không còn tỏa ra ánh sáng thuần khiết nữa, mà thay vào đó, một luồng khí đen kịt bắt đầu bốc lên, hòa lẫn với ánh sáng nguyên thủy.

Lục Trường Sinh cảm nhận được sự biến đổi ấy một cách sâu sắc. Nó không phải là sự hủy diệt hoàn toàn, mà là sự biến chất, sự lai tạp. Linh Châu không bị phá hủy, nhưng nó đã bị "nhiễm bệnh". Từ một thực thể chỉ mang một mặt thuần khiết, nó biến thành một "thực thể mang hai mặt thiện ác". Một nửa vẫn lấp lánh ánh sáng của sự sống, của trật tự, nhưng một nửa kia lại chìm trong bóng tối của sự hủy diệt, của hỗn loạn. Hai nguồn năng lượng đối nghịch ấy không hòa hợp, mà không ngừng giằng xé lẫn nhau, tạo nên một sự bất ổn vĩnh viễn.

Hắn không nói được lời nào, chỉ có thể quan sát và cảm nhận. Nỗi kinh hoàng dâng lên trong tâm trí hắn không phải vì sự hủy diệt, mà vì sự ăn mòn, sự biến dạng của bản nguyên. Hắn hiểu rằng, nguồn gốc của tà khí không phải là một lực lượng ngoại lai hoàn toàn, mà nó đã "ký sinh" vào Cửu Thiên Linh Châu từ thuở sơ khai, trở thành một phần không thể tách rời, một căn bệnh cố hữu của thế giới này.

Sự kiện này, được Ma Quân Huyết Ảnh lợi dụng trong hiện tại, không phải là một điều mới mẻ, mà là sự bùng phát của một vết thương cổ xưa. Lục Trường Sinh cảm thấy một sự thấu hiểu sâu sắc đến tận cùng. Hóa ra, mối hiểm họa mà thế giới đang phải đối mặt không chỉ là một kẻ thù mạnh mẽ, mà còn là một phần của chính bản chất Cửu Thiên Linh Giới, một sự bất ổn đã tồn tại từ thuở hồng hoang.

Và rồi, sự biến đổi của Cửu Thiên Linh Châu đã kéo theo một phản ứng dây chuyền. Sự cân bằng bị phá vỡ, linh khí trở nên hỗn loạn. Những chủng tộc đầu tiên, vốn dĩ thuần khiết, cũng bắt đầu cảm nhận được sự bất an, sự sợ hãi. Một thời đại mới, đầy rẫy xung đột và tranh giành, đang dần hé mở.

***

Sự biến chất của Cửu Thiên Linh Châu không chỉ dừng lại ở đó. Nguồn năng lượng đen tối, giao thoa với linh khí nguyên thủy, bắt đầu lan tỏa ra khắp Cửu Thiên Linh Giới, biến đổi cảnh quan và gieo rắc sự hỗn loạn. Những dòng linh khí thuần khiết bắt đầu bị nhiễm bẩn, hóa thành những dòng chảy âm u, mang theo hơi thở của sự mục nát. Những ngọn núi hùng vĩ, những khu rừng xanh tốt, những đại dương trong xanh dần dần bị bao phủ bởi một màn sương mù u ám, những màu sắc u ám, báo hiệu một tai ương đang đến.

Lục Trường Sinh chứng kiến sự biến đổi kinh hoàng ấy, và rồi, hắn thấy sự xuất hiện của những thực thể đầu tiên mang trong mình ý chí chính đạo: các vị Cổ Thần và Tiên Tổ Sơ Khai. Họ là những sinh linh đầu tiên được sinh ra từ linh khí thuần khiết nhất của Cửu Thiên Linh Giới trước khi bị tà hóa hoàn toàn, mang trong mình trách nhiệm và sứ mệnh bảo vệ sự sống.

Họ hiện hữu với hình dáng mơ hồ, khổng lồ, tựa như những ngọn núi lửa đang bùng cháy hoặc những dòng sông linh khí cuộn trào. Một số mang hình hài của những vị thần ánh sáng, rực rỡ và uy nghiêm, phát ra ánh sáng nguyên thủy của tạo hóa. Một số khác lại là những linh thú khổng lồ, thân hình được bao phủ bởi những vân linh khí cổ xưa, mang sức mạnh khai thiên tích địa. Mỗi người trong số họ đều là một biểu tượng của sức mạnh và ý chí, đại diện cho những chủng tộc đầu tiên của Cửu Thiên Linh Giới.

Họ tụ tập lại, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi và phẫn nộ khi chứng kiến Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa. Tiếng gầm thét của họ vang vọng khắp vũ trụ sơ khai, không phải bằng âm thanh mà bằng những làn sóng ý niệm mạnh mẽ, thể hiện sự quyết tâm bảo vệ thế giới. Họ triệu hồi những thần thông cổ xưa nhất, những phép thuật mà sau này sẽ trở thành nền tảng của vô số công pháp tu hành. Linh khí nguyên thủy cuồn cuộn trong tay họ, biến thành những lưỡi kiếm ánh sáng, những ngọn lửa thần thánh, những tấm khiên vững chãi, tất cả đều hướng về phía Cửu Thiên Linh Châu đang dần chìm vào bóng tối.

Cuộc chiến bùng nổ.

Đó là một trận chiến không tưởng, một cuộc chiến giữa sự sống và hủy diệt, giữa trật tự và hỗn loạn, diễn ra trên quy mô vũ trụ. Những thần thông của các Cổ Thần va chạm với dòng chảy tà khí đen kịt, tạo ra những vụ nổ ánh sáng và bóng tối rung chuyển cả hư không. Các vị Tiên Tổ Sơ Khai dùng thân mình che chắn, cố gắng phong tỏa vết nứt không gian, ngăn chặn dòng tà khí tiếp tục tuôn ra. Họ chiến đấu anh dũng, sức mạnh của họ là vô song, đủ sức san bằng cả một tinh hệ trong khoảnh khắc.

Tuy nhiên, tà khí không phải là một kẻ thù có hình dạng rõ ràng để có thể bị đánh bại bằng sức mạnh vật chất. Nó là một dòng chảy, một sự ăn mòn, một ý niệm hủy diệt. Mỗi khi một Cổ Thần dùng thần thông đánh tan một luồng tà khí, những sợi tà khí khác lại lập tức len lỏi vào, tìm cách xâm nhiễm linh hồn và đạo tâm của họ. Lục Trường Sinh thấy rõ sự đau đớn, sự kiệt sức trên những gương mặt mơ hồ của các Cổ Thần. Dù họ mạnh mẽ đến đâu, tà khí vẫn quá mạnh, quá quỷ quyệt, ăn mòn cả linh hồn và vật chất, biến những dòng linh khí thuần khiết thành thứ năng lượng độc hại.

Hắn chứng kiến sự phân tán của họ. Không phải họ yếu đuối hay hèn nhát, mà vì mối đe dọa quá lớn, quá lan rộng. Mỗi người cố gắng bảo vệ một mảnh linh mạch, một chủng tộc mới sinh đang gặp nguy hiểm. Một Cổ Thần dùng thân mình chặn đứng một dòng tà khí đang lan đến một lục địa non trẻ. Một Tiên Tổ khác triệu hồi những phép thuật cổ xưa để bảo vệ một nhóm linh thể yếu ớt khỏi sự xâm nhiễm. Họ hy sinh, họ chiến đấu đến cùng, nhưng tà khí vẫn không ngừng lan rộng.

Cửu Thiên Linh Châu ở trung tâm, giờ đây đã biến chất hoàn toàn, trở thành một quả cầu ánh sáng đen-trắng giao thoa. Nửa trắng vẫn lấp lánh sự sống, nửa đen lại cuồn cuộn tà khí. Hai nguồn năng lượng ấy giằng xé nhau không ngừng, tạo nên một sự bất ổn vĩnh viễn, một biểu tượng cho cuộc chiến không hồi kết giữa thiện và ác ngay trong lòng thế giới.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, khi nhìn thấy một Cổ Thần khổng lồ, hình dáng như một vị thần đất, bị tà khí ăn mòn đến mức thân thể dần tan biến, ý niệm của hắn vang vọng khắp hư không, mạnh mẽ nhưng đầy bi thương:

*"Nó ăn mòn tất cả! Không thể thanh tẩy! Chỉ có thể phong ấn!"*

Lời nói ấy, không phải là một mệnh lệnh, mà là một sự thừa nhận đau đớn về giới hạn của sức mạnh. Các Cổ Thần và Tiên Tổ Sơ Khai đã cố gắng thanh tẩy tà khí, nhưng họ đã thất bại. Tà khí đã trở thành một phần của Linh Châu, không thể tách rời mà không hủy diệt chính nó. Giải pháp duy nhất mà họ tìm ra, trong sự tuyệt vọng, là phong ấn Cửu Thiên Linh Châu, để nó ngủ yên, để ngăn chặn sự lây lan của tà khí, và để thế giới có một cơ hội để hồi phục. Đó là một sự hy sinh vĩ đại, nhưng cũng là một sự thất bại đầy chua xót.

Lục Trường Sinh chứng kiến toàn bộ quá trình. Sự tuyệt vọng và thất bại của các Cổ Thần/Tiên Tổ Sơ Khai nhấn mạnh mức độ nguy hiểm của tà khí. Hắn hiểu rằng, ngay cả những thực thể mạnh mẽ nhất của thời đại khai thiên cũng không thể thanh tẩy nó. Điều này càng củng cố thêm suy nghĩ của Lục Trường Sinh về việc phải tìm một con đường "vô hiệu hóa" thay vì "thanh lọc" hay "phá hủy". Con đường của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là con đường của sức mạnh tuyệt đối, mà là con đường của sự cân bằng và thấu hiểu bản nguyên.

Cảnh tượng hùng vĩ nhưng bi tráng ấy dần dần mờ đi. Các Cổ Thần cuối cùng cũng thành công trong việc phong ấn Linh Châu, nhưng cái giá phải trả là sự tan biến của nhiều vị thần, sự phân ly của các chủng tộc, và sự suy yếu nghiêm trọng của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Thế giới trở lại vẻ bình yên tương đối, nhưng một vết sẹo vĩnh viễn đã in hằn sâu vào bản nguyên của nó.

Luồng ánh sáng nội tại trong tâm thức Lục Trường Sinh bắt đầu thu lại. Cảm giác trôi dạt trong thời gian quay trở lại, nhưng lần này là theo chiều ngược lại. Hắn cảm thấy mình đang được kéo về hiện tại, về thân thể phàm trần của mình. Sự hùng vĩ của Vạn Cổ Khai Thiên dần nhường chỗ cho tiếng gào thét của chiến tranh, cho cảm giác nặng nề của tà khí đang hoành hành.

Mí mắt Lục Trường Sinh khẽ run rẩy. Hắn chậm rãi mở mắt.

Trước mắt hắn vẫn là Linh Thạch Sơn yên tĩnh, chìm trong màn sương mù linh khí dày đặc. Tiêu Hạo vẫn ngồi đó, vẻ mặt lo lắng nhưng không dám làm phiền. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm vẫn đang cố gắng xuyên qua lớp sương, nhuộm vàng những phiến đá cổ kính. Nhưng thế giới trong mắt Lục Trường Sinh đã khác. Hắn đã nhìn thấy nguồn gốc, đã hiểu rõ bản chất.

Trong đôi mắt đen láy của Lục Trường Sinh, không có sự sợ hãi, không có sự tuyệt vọng, mà chỉ có một sự kiên định sâu sắc. Hắn đã hiểu rằng, mối hiểm họa tà hóa không phải là một kẻ thù mới nổi, mà là một "bệnh tật" cố hữu của Cửu Thiên Linh Giới từ thuở sơ khai, gây ra sự nghi ngờ về khả năng "thanh tẩy" hoàn toàn. Hắn đã đối mặt với sự thật rằng ngay cả những cường giả cổ xưa nhất cũng chỉ có thể phong ấn, chứ không thể hóa giải triệt để.

Nhưng chính sự hiểu biết ấy lại củng cố đạo tâm của hắn. Nếu các Cổ Thần thất bại trong việc thanh tẩy, thì con đường của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, phải là một con đường khác. Nó không phải là đối đầu bằng sức mạnh, mà là tìm kiếm sự cân bằng, sự hài hòa, để vô hiệu hóa sự bất ổn cố hữu của Cửu Thiên Linh Châu. Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là kẻ đã đánh thức con quỷ cổ xưa, nhưng gốc rễ của vấn đề nằm sâu hơn nhiều.

Lục Trường Sinh đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng đầy vững chãi. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi cột sáng tà khí vẫn đang bùng lên dữ dội. Cuộc chiến bên ngoài vẫn đang diễn ra ác liệt, Liên Minh chính đạo đang đổ máu để chống lại Ma Quân. Nhưng Lục Trường Sinh biết, đó chỉ là một phần của cuộc chiến. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến để trả lại sự cân bằng cho thế giới, chỉ mới bắt đầu đối với hắn.

Hắn khẽ thở ra một hơi dài, mang theo tất cả những gánh nặng của quá khứ và hiện tại. Con đường phía trước vẫn mịt mờ, nhưng bản tâm hắn đã càng thêm kiên cố. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Và giờ đây, hắn đã nhìn thấy một phần của Đạo, một phần của bản chất thế giới mà ít ai có thể chạm tới. Với kiến thức và kinh nghiệm mới này, Lục Trường Sinh đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo, không phải để chiến đấu bằng máu và lửa, mà để hóa giải bằng trí tuệ và đạo tâm. Con đường của hắn, con đường của sự hóa giải, chỉ vừa mới chớm nở, nhưng đã mang trong mình hy vọng cho cả Cửu Thiên Linh Giới.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free