Cửu thiên linh giới - Chương 707: Chân Lý Cổ Xưa: Đạo Của Thanh Tẩy
Luồng ánh sáng nội tại trong tâm thức Lục Trường Sinh đã hoàn toàn thu lại. Cảm giác trôi dạt trong dòng thời gian vạn cổ từ từ biến mất, nhường chỗ cho sự hiện hữu nặng nề của thân thể phàm trần. Hắn cảm nhận được sức nặng của xương cốt, sự lưu chuyển của huyết mạch, và một luồng khí lạnh lẽo phả vào da thịt. Mí mắt hắn khẽ run rẩy, như thể bị một lực vô hình níu giữ. Sự hùng vĩ của Vạn Cổ Khai Thiên, tiếng gầm thét của những thực thể tà khí nguyên thủy, và cả nỗi tuyệt vọng hằn sâu trong ánh mắt của các Cổ Thần… tất cả vẫn còn vương vấn, như một giấc mộng chân thực đến đau đớn.
Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt.
Trước mắt hắn không còn là khung cảnh hùng vĩ của thuở khai thiên lập địa, mà là một hang động nhỏ, ẩn mình sâu trong lòng Cổ Hoang Sơn Mạch. Không gian hang động ẩm ướt, vách đá lởm chởm phủ đầy rêu phong xanh thẫm. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm, vẫn còn bị màn sương mù dày đặc bên ngoài che khuất, cố gắng len lỏi qua khe đá, chỉ đủ soi rõ vài mét vuông quanh lối vào. Một làn gió lạnh lẽo lùa vào, mang theo hơi ẩm của đất đá, mùi nồng của cây cỏ dại và một chút hương trầm u uẩn của linh thảo ẩn mình đâu đó. Tiếng suối chảy róc rách từ một mạch ngầm vang vọng trong hang, đều đặn như nhịp thở của tự nhiên.
Lúc này, Tiêu Hạo đang ngồi xổm bên một đống lửa nhỏ, ánh lửa bập bùng nhảy múa, xua đi một phần hơi lạnh và bóng tối. Hắn cẩn thận thêm vào vài cành củi khô, đôi mắt láu lỉnh vẫn không ngừng liếc nhìn về phía Lục Trường Sinh. Từ khi Lục Trường Sinh rơi vào trạng thái nhập định kỳ lạ đó, Tiêu Hạo đã không dám rời đi nửa bước, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh, canh giữ và lo lắng. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy một luồng năng lượng cổ xưa nhưng trầm tĩnh bao phủ lấy Lục Trường Sinh, khiến hắn không dám khinh suất quấy nhiễu.
Khi thấy mí mắt Lục Trường Sinh khẽ động, Tiêu Hạo lập tức bật dậy, gương mặt tròn hiện lên vẻ mừng rỡ xen lẫn lo lắng. "Trường Sinh, huynh tỉnh rồi! Huynh không sao chứ? Sắc mặt huynh tệ quá, trông cứ như vừa bị tẩu hỏa nhập ma vậy." Giọng nói của Tiêu Hạo, dù cố gắng giữ bình tĩnh, vẫn lộ rõ vẻ hoảng hốt. Hắn vội vàng tiến lại gần, đưa tay muốn đỡ Lục Trường Sinh dậy.
Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Hắn chỉ khẽ nhíu mày, một cảm giác choáng váng đột ngột ập đến, khiến đầu óc hắn quay cuồng. Cái lạnh lẽo từ vách đá nơi hắn tựa lưng như ngấm sâu vào tận xương tủy, nhưng đó không phải là cái lạnh của tiết trời, mà là cái lạnh của sự thật tàn khốc mà hắn vừa chứng kiến. Hắn đưa tay lên day thái dương, cố gắng xua đi những mảnh ký ức hỗn độn đang bủa vây. Trong đôi mắt đen láy của hắn, một thoáng kinh hoàng chưa kịp tan biến. Hắn đã nhìn thấy sự khởi đầu của một tai ương, một vết sẹo hằn sâu vào bản nguyên của Cửu Thiên Linh Giới từ thuở sơ khai, và sự bất lực của những cường giả vĩ đại nhất. Cái cảm giác cô độc khi đứng trước một sự thật quá lớn, quá cổ xưa, khiến hắn như một con thuyền nhỏ lạc giữa biển cả mênh mông.
"Ta... vừa thấy một điều kinh khủng." Giọng Lục Trường Sinh khàn đặc, yếu ớt, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua một bức tường vô hình của sự mệt mỏi. Hắn hít một hơi thật sâu, vị lạnh lẽo của không khí lùa vào phổi, mang theo mùi ẩm mốc của hang đá và mùi đất sau mưa. "Bản chất của sự hủy diệt này... nó không phải là mới. Nó đã ăn mòn thế giới này từ thuở khai thiên lập địa." Hắn nhắm mắt lại lần nữa, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép cuối cùng của thị giác. Hình ảnh các Cổ Thần tan biến trong ánh sáng, sự tuyệt vọng khi họ nhận ra không thể thanh tẩy được tà khí, mà chỉ có thể phong ấn tạm thời – tất cả đều hiện rõ mồn một.
Tiêu Hạo ngồi xuống bên cạnh, gương mặt đầy vẻ hoài nghi. "Ăn mòn từ thuở khai thiên? Ý huynh là sao? Không phải Ma Quân Huyết Ảnh mới là kẻ đã tà hóa Cửu Thiên Linh Châu sao?" Hắn không thể hiểu được những lời mà Lục Trường Sinh vừa nói. Trong nhận thức của hắn, và của cả Liên Minh chính đạo, Ma Quân Huyết Ảnh chính là nguồn gốc của mọi tai ương, là kẻ đã đánh thức và biến chất Linh Châu.
Lục Trường Sinh lắc đầu nhẹ, vẫn không mở mắt. "Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là kẻ đã đánh thức con quỷ cổ xưa. Hắn ta không tạo ra tà khí, hắn ta chỉ giải phóng nó. Bản chất của tà khí, của sự biến chất trong Cửu Thiên Linh Châu, đã tồn tại từ khi thế giới này mới hình thành. Nó giống như một căn bệnh bẩm sinh, một vết nhơ không thể xóa bỏ, chỉ có thể kìm hãm." Hắn ngừng lại, suy nghĩ. "Các Cổ Thần, những vị Tiên Tổ Sơ Khai vĩ đại nhất, họ đã cố gắng thanh tẩy nó. Họ đã thất bại. Cái giá phải trả là sự tan biến của vô số sinh linh, và sự suy yếu của cả thế giới. Cuối cùng, họ chỉ có thể phong ấn nó lại, đặt nó vào giấc ngủ dài, hy vọng rằng thời gian sẽ xoa dịu mọi thứ."
Tiêu Hạo nghe Lục Trường Sinh nói, toàn thân run lên. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng hắn. Nếu những gì Lục Trường Sinh nói là thật, thì mối nguy hiểm này còn đáng sợ hơn những gì hắn từng tưởng tượng. "Vậy... vậy thì chúng ta phải làm sao? Nếu ngay cả Cổ Thần cũng không thể thanh tẩy, thì liệu chúng ta có cơ hội nào không?" Giọng hắn run rẩy, không còn vẻ hoạt bát thường ngày. Hắn đưa cho Lục Trường Sinh một chén trà ấm vừa hâm nóng trên lửa trại. Chất chát của trà, cùng với hơi nóng nhẹ nhàng, phần nào xua đi cảm giác lạnh lẽo trong lòng Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh đón lấy chén trà, hơi nóng phả vào lòng bàn tay, mang lại một chút an ủi. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm, để vị trà lan tỏa trong khoang miệng. "Đó chính là điều ta đang suy nghĩ." Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn xuyên qua làn sương mờ mịt của hang động, như thể đang nhìn thấy một chân trời xa xăm nào đó. "Họ đã thất bại vì họ cố gắng thanh tẩy. Họ cố gắng dùng sức mạnh đối kháng, để loại bỏ một thứ đã trở thành bản chất. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo của ta... nó không phải là con đường của sức mạnh tuyệt đối, mà là con đường của sự cân bằng, sự hài hòa, sự thấu hiểu bản nguyên." Hắn dừng lại, suy tư. "Nếu không thể thanh tẩy, vậy thì liệu có thể vô hiệu hóa? Liệu có thể khiến tà khí trở về trạng thái nguyên bản, vô hại, mà không cần phải hủy diệt cả Linh Châu?"
Ánh mắt Lục Trường Sinh trở nên sâu thẳm, chất chứa vẻ chiêm nghiệm. Hắn không còn vẻ choáng váng như ban đầu, thay vào đó là sự kiên định đang dần hình thành. Cái gánh nặng của kiến thức về quá khứ đã không khiến hắn suy sụp, mà lại củng cố thêm đạo tâm của hắn. Hắn đã hiểu rằng, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, tìm ra một lời giải khác biệt cho những vấn đề tưởng chừng như vô vọng. "Cái nhìn của ta về 'tà vật' đã thay đổi. Nó không phải là một thực thể độc lập hoàn toàn, mà là một phần biến chất của Linh Châu, một phần của bản nguyên thế giới. Để đối phó với nó, có lẽ không thể dùng bạo lực, mà phải dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu."
Tiêu Hạo trầm ngâm lắng nghe, gương mặt từ bối rối dần chuyển sang nghiêm túc. Hắn luôn tin tưởng vào Lục Trường Sinh, và những lời mà huynh ấy nói luôn mang một sức nặng, một chiều sâu mà không ai khác có được. "Vậy là... chúng ta không thể chiến đấu trực diện với Ma Quân Huyết Ảnh sao? Không thể hợp sức với Liên Minh chính đạo để tiêu diệt hắn ta ư?"
Lục Trường Sinh khẽ thở dài. "Cuộc chiến bên ngoài vẫn sẽ tiếp diễn. Liên Minh chính đạo sẽ đổ máu để chống lại Ma Quân. Nhưng đó chỉ là một phần của vấn đề. Ngay cả khi Ma Quân Huyết Ảnh bị tiêu diệt, nếu bản nguyên tà khí của Cửu Thiên Linh Châu vẫn còn đó, thì một Ma Quân khác sẽ lại xuất hiện, hoặc tà khí sẽ lại bùng phát dưới một hình thức khác. Vấn đề không nằm ở kẻ điều khiển, mà ở bản thân cỗ máy hủy diệt đó." Hắn đặt chén trà xuống, động tác chậm rãi nhưng đầy vững chãi. "Con đường của ta, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để tham gia vào vòng xoáy tranh giành sức mạnh đó. Ta phải tìm cách vô hiệu hóa tận gốc, để Cửu Thiên Linh Giới không còn bị đe dọa bởi chính nguồn gốc của nó nữa."
Màn sương bên ngoài hang động dần tan đi, để lộ ra bầu trời xanh thẳm của buổi sớm. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống nền đất ẩm ướt, tạo nên những vệt sáng lấp lánh. Mùi đất rừng ẩm ướt và cây cỏ dại trở nên rõ nét hơn. Đâu đó, tiếng chim hót líu lo, một âm thanh bình yên đến lạ lùng, tương phản hoàn toàn với những suy nghĩ nặng nề trong tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng đầy quyết đoán. "Ta cần phải ra ngoài, Tiêu Hạo. Ta cần nhìn thấy rõ hơn tình hình bên ngoài. Và ta cần một nơi cao, để nhìn rõ con đường phía trước."
Tiêu Hạo gật đầu, vội vàng dập tắt lửa trại. Hắn biết rằng Lục Trường Sinh đã đưa ra một quyết định, một quyết định sẽ thay đổi hoàn toàn hướng đi của bọn họ. Dù vẫn còn chút hoài nghi và lo lắng, nhưng hắn vẫn sẽ đi theo Lục Trường Sinh. Bởi vì, Đạo của Lục Trường Sinh, dù chậm rãi và khác biệt, nhưng luôn mang lại sự vững chắc và một niềm tin khó tả.
Lục Trường Sinh bước ra khỏi hang động, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của Cổ Hoang Sơn Mạch. Những tia nắng đầu tiên của bình minh phủ lên những ngọn núi hùng vĩ, nhuộm vàng những đỉnh đá cổ kính. Cả khu rừng già thức giấc, tiếng chim chóc hót vang, tiếng côn trùng rỉ rả, và đâu đó là tiếng gầm nhẹ của một loài yêu thú nào đó vừa thức dậy. Tất cả tạo nên một bức tranh sinh động, nhưng trong mắt Lục Trường Sinh, nó lại ẩn chứa một nỗi bi tráng. Hắn biết, đằng sau vẻ đẹp hoang sơ này, là một thế giới đang rỉ máu, một thế giới đang phải gồng mình chống chịu cơn thịnh nộ của tà khí đã bùng phát. Con đường của hắn, con đường của sự hóa giải, chỉ vừa mới chớm nở, nhưng đã mang trong mình hy vọng cho cả Cửu Thiên Linh Giới.
***
Mặt trời đã lên cao, treo lơ lửng trên đỉnh đầu. Những đám mây đen kịt từ phương xa kéo đến, mang theo một làn gió mạnh mẽ, lạnh lẽo, khiến cây cối trong Cổ Hoang Sơn Mạch nghiêng ngả. Mùi đất rừng, cây cỏ dại giờ đây hòa quyện với một mùi vị kim loại tanh nồng và khói bụi thoang thoảng, một mùi vị không thể nhầm lẫn của chiến trường. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã đứng trên một mỏm đá cao, nhô ra khỏi vách núi dựng đứng, giống như một bàn tay khổng lồ vươn ra ôm lấy cả không gian. Từ vị trí này, toàn bộ khung cảnh của một phần Cửu Châu rộng lớn hiện ra trước mắt, nhưng không phải là một bức tranh thanh bình, mà là một vết thương lở loét, đang rỉ máu.
Xa xa về phía chân trời, một cột sáng tà khí khổng lồ vẫn đang bùng lên dữ dội, xuyên thủng tầng mây, nhuộm đen cả bầu trời. Đó chính là Huyết Ảnh Cung, nơi Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa đang phát huy sức mạnh hủy diệt của nó. Xung quanh cột sáng đó, những vệt lửa, khói đen và những luồng linh khí hỗn loạn không ngừng bùng nổ, báo hiệu các trận chiến ác liệt vẫn đang diễn ra. Từ vị trí của họ, Lục Trường Sinh có thể nhìn thấy những làng mạc nhỏ bé dưới chân núi, nay đã biến thành những đống tro tàn, khói đen vẫn còn nghi ngút bốc lên. Những khu rừng xanh tươi nay đã úa tàn, cây cối mục ruỗng, linh khí bị rút cạn, để lại một vẻ chết chóc và hoang tàn. Tiếng gào thét của yêu thú, tiếng chim chóc hoảng loạn vì những trận chiến, hòa lẫn với tiếng gió rít qua khe đá, tạo nên một bản giao hưởng bi tráng của sự hủy diệt.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, cảnh tượng tàn phá trước mắt hòa quyện với những gì hắn vừa chứng kiến trong thị giác cổ xưa. Cái chết chóc, sự tuyệt vọng của sinh linh hiện tại, và nỗi bất lực của các Cổ Thần thuở khai thiên, tất cả đều tạo nên một gánh nặng vô hình đè nén lên vai hắn. Hắn siết chặt tay, những khớp xương khẽ kêu răng rắc. Không phải vì tức giận, cũng không phải vì sợ hãi, mà là một sự đau đớn sâu sắc đến từ tận cùng đạo tâm. Hắn cảm nhận được nỗi đau của vạn vật, sự suy yếu của cả Cửu Thiên Linh Giới.
Tiêu Hạo đứng cạnh Lục Trường Sinh, gương mặt hắn cũng đầy vẻ đau xót và căm phẫn. Hắn có thể cảm nhận được tà khí nặng nề đang bao phủ khắp nơi, ăn mòn từng chút sinh khí của thế giới. "Tà khí... nó mạnh quá. Cả Cổ Hoang Sơn Mạch này cũng đang bị ảnh hưởng. Linh khí bị hút cạn, cây cối héo úa... Nếu cứ tiếp tục như vậy, toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới sẽ biến thành một vùng đất chết." Giọng Tiêu Hạo nghẹn lại, hắn không thể nào tưởng tượng được một tương lai đen tối như vậy. Hắn đã từng là một tu sĩ hoạt bát, yêu đời, nhưng giờ đây, trước cảnh tượng tận thế này, hắn chỉ cảm thấy sự nhỏ bé và bất lực.
Lục Trường Sinh vẫn im lặng, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm về phía chân trời. Trong ánh mắt hắn, không có sự tuyệt vọng, mà chỉ có một sự kiên định sâu sắc đang lớn dần. Hắn đã hiểu rằng, những gì đang diễn ra không phải là một cuộc chiến thông thường, nơi chỉ cần sức mạnh đủ lớn là có thể chiến thắng. Đây là một cuộc chiến chống lại bản chất, chống lại một "căn bệnh" đã ăn mòn thế giới từ thuở khai thiên.
Hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, như thể đang nói với chính mình, nhưng cũng như đang tuyên thệ với cả Cửu Thiên Linh Giới. "Đối đầu trực diện... chỉ là vô vọng. Ngay cả khi Liên Minh chính đạo dốc toàn lực, ngay cả khi họ có thể tiêu diệt Ma Quân Huyết Ảnh, thì tà khí đã ăn mòn Linh Châu vẫn còn đó. Vấn đề không nằm ở sức mạnh của Ma Quân, mà ở bản chất của Linh Châu... và tà khí đã ăn mòn nó từ thuở khai thiên." Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy mây đen, cảm nhận từng luồng gió mạnh táp vào mặt, lạnh buốt. "Các Cổ Thần đã dạy ta một bài học đắt giá. Sức mạnh có thể phong ấn, nhưng không thể thanh tẩy một thứ đã trở thành bản chất."
Một luồng suy nghĩ mạnh mẽ chợt lóe lên trong tâm trí Lục Trường Sinh. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Câu nói này, vốn là một phần của Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn tu luyện, giờ đây lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Nếu tà khí là một phần của Đạo, một phần biến chất của vạn vật, thì việc dùng bạo lực để chống lại nó chẳng khác nào tự chống lại chính mình. Con đường mà hắn phải đi, phải là con đường của sự thấu hiểu, của sự cân bằng, để đưa vạn vật trở về đúng quỹ đạo của nó.
Hắn quay lưng lại với chiến trường đang rỉ máu, không phải để trốn chạy, mà để tìm một con đường khác. Ánh mắt hắn hướng về phía những dãy núi hùng vĩ, những thung lũng sâu thẳm, nơi ẩn chứa vô vàn bí ẩn và những tri thức cổ xưa. "Chúng ta không thể bị cuốn vào vòng xoáy sức mạnh này, Tiêu Hạo. Con đường của chúng ta phải khác. Con đường của chúng ta phải đi sâu vào bản chất, tìm kiếm nguồn gốc, và hóa giải nó từ tận gốc rễ."
Tiêu Hạo nhìn thấy sự kiên định trong mắt Lục Trường Sinh, và một tia hy vọng chợt bùng lên trong lòng hắn. "Vậy chúng ta phải làm gì? Huynh có ý tưởng gì sao?"
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu tanh và khói bụi từ chiến trường xa xăm hòa lẫn vào không khí lạnh lẽo. "Ta cần tìm kiếm. Tìm kiếm những tri thức cổ xưa, những di tích bị lãng quên, những nơi mà người đời đã bỏ qua vì cho rằng chúng không còn giá trị trong cuộc chiến này. Ta tin rằng, lời giải cho vấn đề của Cửu Thiên Linh Châu không nằm ở sức mạnh, mà nằm ở sự thấu hiểu, ở một thứ gì đó đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian." Hắn vỗ nhẹ lên vai Tiêu Hạo, một động tác hiếm thấy ở Lục Trường Sinh, nhưng lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng con đường này, sẽ không dễ dàng."
Tiêu Hạo gật đầu, gương mặt nghiêm túc. "Ta sẽ đi cùng huynh. Dù con đường có khó khăn đến mấy, ta cũng sẽ không bỏ rơi huynh." Hắn biết, Lục Trường Sinh không phải là kiểu người sẽ đứng nhìn mà không làm gì. Và con đường "khác người" của Lục Trường Sinh, có lẽ, chính là hy vọng duy nhất cho Cửu Thiên Linh Giới này. Hắn đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì, miễn là được đồng hành cùng Lục Trường Sinh. Mây đen trên bầu trời vẫn đang tụ tập ngày một dày đặc, và gió mạnh vẫn không ngừng thổi, như một lời báo hiệu cho những thử thách lớn lao sắp tới. Nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một ngọn lửa của sự quyết tâm đã được thắp lên, bùng cháy dữ dội, xua tan đi màn sương mờ mịt của sự bất định.
***
Đêm khuya buông xuống, bao trùm Cổ Hoang Sơn Mạch bằng một màn đen thăm thẳm. Hơi lạnh của sương đêm và gió thổi qua hang động trở nên buốt giá hơn. Trong một hang đá nhỏ, nơi linh khí tương đối ổn định, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ngồi đối diện nhau bên một đống lửa trại đang cháy bập bùng. Ánh lửa yếu ớt nhảy múa trên vách đá, đổ bóng những hình thù kỳ dị và ấm áp một góc nhỏ trong hang. Mùi khói củi khô hòa lẫn với mùi đất ẩm và hương thảo mộc dịu nhẹ, tạo nên một không khí tĩnh mịch, trầm lắng. Đâu đó ngoài xa, tiếng gầm gừ trầm đục của một loài yêu thú nào đó vọng lại, rồi nhanh chóng chìm vào màn đêm, như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm luôn rình rập.
Lục Trường Sinh đang chăm chú nhìn ngọn lửa, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh sáng vàng cam. Trầm ngâm một lát, hắn cất tiếng, giọng nói trầm thấp, chậm rãi, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc của những gì hắn đã trải qua. "Tiêu Hạo, ta sẽ không tham gia vào các trận chiến đối đầu trực diện. Sức mạnh không thể giải quyết gốc rễ của vấn đề này." Hắn nói, mỗi từ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, như thể đang khắc ghi từng chữ vào đá. "Ta đã nhìn thấy. Các Cổ Thần vĩ đại nhất của Vạn Cổ Khai Thiên cũng đã thất bại khi cố gắng dùng sức mạnh để thanh tẩy tà khí. Họ chỉ có thể phong ấn, và cái giá phải trả là quá lớn."
Tiêu Hạo ngồi thẳng người, gương mặt tròn hiện lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy. Hắn không còn vẻ hoạt bát, dí dỏm thường ngày, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ. Hắn biết, những lời Lục Trường Sinh nói không phải là lời nói suông, mà là kết tinh từ một sự thật tàn khốc mà hắn chưa từng hay biết. "Vậy... vậy huynh muốn làm gì?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói cũng trở nên trầm hơn. Hắn đưa cho Lục Trường Sinh một chén nước linh tuyền ấm nóng, pha chút linh dược giúp an thần. Lục Trường Sinh nhận lấy, nhấp một ngụm, cảm nhận chất ngọt dịu của linh tuyền lan tỏa trong khoang miệng, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong tâm trí.
"Ta cần tìm hiểu về 'Tàn Pháp Cổ Đạo' và Cửu Thiên Linh Châu một cách sâu sắc hơn." Lục Trường Sinh nói tiếp, đặt chén xuống. "Bản chất của tà khí, như ta đã nói, nó không phải là một thực thể ngoại lai hoàn toàn, mà là một phần biến chất của Linh Châu. Giống như một cái cây bị sâu bệnh. Chặt bỏ cành lá sâu bệnh chỉ là giải pháp tạm thời. Muốn cứu cây, phải tìm cách chữa trị từ gốc rễ, từ nguồn sống của nó." Hắn ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt của Tiêu Hạo. "Phải hóa giải tận gốc tà khí, chứ không phải chỉ là phong ấn tạm thời, hay tiêu diệt kẻ đang lợi dụng nó."
Tiêu Hạo trầm ngâm. "Hóa giải tận gốc... Nghe thì dễ, nhưng huynh định làm cách nào? Huynh muốn thanh tẩy Linh Châu sao? Mà ngay cả Cổ Thần cũng không thể làm được." Hắn vẫn còn ám ảnh bởi câu chuyện về sự thất bại của các Cổ Thần mà Lục Trường Sinh vừa kể.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Không phải thanh tẩy. Mà là vô hiệu hóa. Để nó trở về trạng thái nguyên bản, vô hại. Tàn Pháp Cổ Đạo của ta không phải là phép thuật cường đại để công phá, mà là một con đường thấu hiểu bản nguyên, đạt đến sự cân bằng. Nếu tà khí là sự mất cân bằng của Linh Châu, thì Tàn Pháp Cổ Đạo có thể là con đường để trả lại sự cân bằng đó." Hắn dừng lại, ánh mắt trở nên xa xăm, như thể đang nhìn thấy một con đường dài phía trước. "Điều đó có nghĩa là, ta phải tìm kiếm những tri thức cổ xưa, những phương pháp đã bị lãng quên, hoặc thậm chí là những thứ mà người đời cho là vô dụng trong cuộc chiến này."
Tiêu Hạo cau mày. "Nhưng... chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu? Thế giới này đã tàn phá như vậy, tà khí đã ăn mòn khắp nơi. Liệu có còn tri thức nào đủ cổ xưa để giúp chúng ta không? Hơn nữa, những di tích cổ xưa thường là những nơi đầy rẫy nguy hiểm."
Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Chính vì thế giới đang tàn phá, nên những tri thức đó mới trở nên quý giá. Người đời thường chỉ nhìn vào sức mạnh và sự phồn thịnh. Nhưng đôi khi, chân lý lại nằm ở những nơi hoang tàn, những nơi bị lãng quên. Ta có linh cảm, con đường của ta sẽ nằm ở những nơi mà người đời đã lãng quên, những di tích cổ xưa, hoặc những tri thức mà người ta cho là vô dụng trong cuộc chiến này."
Hắn đưa tay vào trong đạo bào, lấy ra một tấm da dê cũ kỹ, đã ngả màu ố vàng vì thời gian. Đó là một tấm bản đồ cổ, được hắn thu thập từ một di tích đổ nát cách đây rất lâu, vốn chỉ là một vật phẩm trang trí vô giá trị đối với hầu hết tu sĩ. Nhưng trong mắt Lục Trường Sinh, nó lại chứa đựng những bí ẩn sâu xa. Hắn trải tấm bản đồ lên nền đất khô, dưới ánh sáng yếu ớt của lửa trại. Trên tấm bản đồ, không có những địa danh quen thuộc của các tông môn hay thành trì lớn, mà chỉ là những ký hiệu cổ quái, những con đường mòn đã bị thời gian xóa nhòa, và những chấm nhỏ đánh dấu những di tích được cho là đã biến mất.
Lục Trường Sinh dùng ngón tay thon dài của mình, khẽ lướt qua một vài chấm nhỏ trên bản đồ. "Nơi này... có lẽ là một thư viện cổ của Tiên tộc sơ khai, bị chôn vùi dưới lòng đất. Nơi kia... là một di tích của tộc Thần Thú đã tuyệt chủng, có thể lưu giữ những bí pháp cổ xưa về cân bằng linh khí. Và nơi này..." Hắn dừng lại, khoanh tròn một chấm nhỏ trên bản đồ, nơi được đánh dấu bằng một ký hiệu hình tròn xoắn ốc cổ xưa. "Đây là nơi mà ta đã nghe nói có liên quan đến một vị Tiên Quân Dao Quang, người được cho là đã giữ gìn trật tự và cân bằng cho Cửu Thiên Linh Giới trong một kỷ nguyên rất xa xưa, sau sự kiện phong ấn Linh Châu của các Cổ Thần."
Tiêu Hạo chăm chú lắng nghe, gương mặt từ lo lắng dần chuyển sang vẻ nghiêm túc và tập trung. Hắn nhìn tấm bản đồ cũ kỹ, cố gắng ghi nhớ những ký hiệu và địa điểm mà Lục Trường Sinh vừa chỉ. "Tiên Quân Dao Quang... ta đã từng nghe nói về vị Tiên Quân đó trong một vài điển tịch cổ. Người được cho là đã nắm giữ một loại 'Đạo lý cân bằng' nào đó, nhưng sau này lại biến mất không dấu vết."
Lục Trường Sinh gật đầu. "Chính xác. Tri thức của vị Tiên Quân đó, có thể là chìa khóa. Hoặc ít nhất, nó sẽ dẫn ta đến những tri thức khác. Dù con đường của Liên Minh chính đạo là chiến đấu và tiêu diệt, thì con đường của chúng ta sẽ là tìm kiếm và hóa giải. Chúng ta sẽ không trực tiếp tham gia vào các trận chiến, mà sẽ âm thầm đi sâu vào những nơi ẩn chứa bí mật, tìm ra lời giải cho căn bệnh của Cửu Thiên Linh Giới."
Đôi mắt Lục Trường Sinh trở nên sáng rực trong ánh lửa. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn tin vào Tàn Pháp Cổ Đạo, tin vào con đường riêng của mình. Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, cảm nhận được sự kiên định vững như bàn thạch trong đạo tâm của hắn. Dù thế giới ngoài kia đang chìm trong khói lửa và hỗn loạn, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một ngọn đèn của trí tuệ và niềm tin vẫn đang cháy sáng, soi rọi con đường mịt mờ phía trước.
Đêm dần khuya hơn, và cái lạnh cũng tăng lên. Nhưng bên đống lửa trại, trong hang động nhỏ bé này, một hạt giống hy vọng đã được gieo trồng. Một hành trình mới, khác biệt hoàn toàn với xu thế của thời đại, đã chính thức bắt đầu. Lục Trường Sinh đã sẵn sàng cho một cuộc tìm kiếm vĩ đại, không phải bằng gươm đao, mà bằng trí tuệ và sự kiên trì, để hóa giải căn bệnh cố hữu của Cửu Thiên Linh Giới, và trả lại sự cân bằng cho vạn vật.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.