Cửu thiên linh giới - Chương 708: Ác Mộng Lan Rộng: Ý Chí Tan Vỡ
Đêm tàn, ánh trăng bạc cuối cùng cũng khuất sau rặng núi Cổ Hoang, nhường chỗ cho rạng đông hé mở. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá cổ thụ, rắc vàng lên thảm thực vật xanh biếc, làm tan đi màn sương mỏng còn vương vấn trên đỉnh non. Không khí nơi Cổ Hoang Sơn Mạch vốn đã thanh tĩnh, giờ đây lại càng thêm trong lành, mang theo mùi ẩm của đất rừng, hương cỏ dại và nhựa cây nồng đượm. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, hòa cùng tiếng suối reo róc rách từ khe đá, tạo nên một bản giao hưởng an bình, đối lập hoàn toàn với bức tranh chiến loạn đang bao trùm Cửu Thiên Linh Giới.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo lặng lẽ rời khỏi hang động nhỏ, nơi họ đã tá túc qua đêm. Dáng người Lục Trường Sinh vẫn thanh tú, khoác trên mình bộ đạo bào màu xám tro giản dị, không chút tì vết bụi trần. Đôi mắt hắn vẫn đen láy, nhưng sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả một bầu trời đầy bão tố. Sau một đêm chiêm nghiệm những ký ức cổ xưa về sự tà hóa nguyên thủy và sự thất bại của các Cổ Thần, tâm hồn hắn tựa hồ như một mặt hồ sâu không đáy, phẳng lặng bên ngoài nhưng ẩn chứa những dòng chảy xiết ngầm. Hắn cất bước chậm rãi, vững vàng trên con đường mòn phủ đầy lá mục, không một tiếng động dư thừa, như hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Mỗi bước đi của hắn đều ẩn chứa một sự trầm tĩnh lạ lùng, một sự kiên định mà ngay cả những cơn gió thoảng qua cũng không thể lay động.
Tiêu Hạo bước theo sau, dáng người nhanh nhẹn, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ lo lắng khôn nguôi. Y phục màu xanh lục của hắn dù đã dính chút bụi đường, nhưng vẫn toát lên vẻ năng động, đối lập với sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh. Hắn không khỏi liếc nhìn Lục Trường Sinh vài lần, cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong khí chất của người bạn đồng hành. Không phải là sự yếu đuối, mà là một sự nặng trĩu vô hình, như thể Lục Trường Sinh vừa gánh vác thêm một gánh nặng khổng lồ từ quá khứ xa xôi. Tiêu Hạo hiểu rằng, những gì Lục Trường Sinh đã chứng kiến trong đêm qua không hề đơn giản, nó đã khắc sâu vào đạo tâm hắn, mở ra một chiều không gian mới về nhận thức về bản chất của tà khí và sự tồn vong của thế giới. Hắn muốn hỏi han, muốn chia sẻ, nhưng lại sợ phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm lấy Lục Trường Sinh, một sự tĩnh lặng cần thiết cho những chiêm nghiệm sâu sắc.
"Trường Sinh huynh, huynh vẫn ổn chứ?" Tiêu Hạo cuối cùng không nhịn được, nhẹ giọng hỏi, tiếng nói hơi run rẩy, phá vỡ sự im lặng. "Ánh mắt huynh... có vẻ nặng trĩu hơn sau đêm qua."
Lục Trường Sinh dừng bước, quay đầu lại nhìn Tiêu Hạo, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa, không mang chút vui vẻ nào. Hắn không trực tiếp trả lời, mà hướng tầm mắt về phía xa xăm, nơi những đỉnh núi cao vút ẩn hiện trong màn sương sớm, nơi linh khí cuồn cuộn nhưng cũng tiềm ẩn những mối hiểm họa khôn lường. Giọng hắn trầm tĩnh, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng ngàn cân, như thể đang thuật lại một bi ca cổ xưa. "Không ổn... thế giới này, từ thuở khai thiên đã mang trong mình một vết thương khó lành. Và giờ đây, nó đang rỉ máu." Hắn nói, bàn tay khẽ nắm chặt lại, cảm giác lạnh lẽo từ một vết sẹo vô hình nào đó trong tâm trí. Vết thương ấy, Lục Trường Sinh đã cảm nhận được từ những khoảnh khắc đầu tiên của Cửu Thiên Linh Giới, khi tà khí nguyên thủy bắt đầu ăn mòn Cửu Thiên Linh Châu, gieo mầm cho một tai ương vĩnh cửu. Sự bất lực của các Cổ Thần trong việc thanh tẩy, mà chỉ có thể phong ấn, đã minh chứng cho sự dai dẳng và đáng sợ của nó. Giờ đây, khi Ma Quân Huyết Ảnh lại một lần nữa khơi dậy vết thương cũ, Cửu Thiên Linh Giới đứng trước nguy cơ hủy diệt thực sự.
Tiêu Hạo nghe vậy, lòng trĩu nặng. Hắn biết Lục Trường Sinh không phải là người dễ dàng biểu lộ cảm xúc, nhưng những lời này đã đủ để hắn hiểu được sự ưu tư và gánh nặng mà Lục Trường Sinh đang mang trong lòng. "Vậy chúng ta sẽ đi đâu trước, Trường Sinh huynh?" Tiêu Hạo hỏi, cố gắng chuyển hướng câu chuyện sang hành động cụ thể, để xua đi bầu không khí nặng nề. Hắn tin rằng, chỉ có hành động mới có thể xoa dịu phần nào nỗi ưu tư trong lòng Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt đã trở lại sự kiên định thường thấy, nhưng sâu thẳm vẫn ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Hắn rút ra tấm bản đồ da dê cũ kỹ từ trong đạo bào, trải nó lên một phiến đá phủ đầy rêu phong. Ngón tay thon dài của hắn lướt nhẹ trên những ký hiệu cổ quái, những đường nét đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng lại hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. "Chúng ta sẽ đi về phía Tây, theo con đường nhỏ này, tránh xa những khu vực đang giao tranh của Liên Minh. Mục tiêu đầu tiên... là Tiên Các Cổ Tàng." Hắn chỉ vào một chấm nhỏ trên bản đồ, nơi được đánh dấu bằng một biểu tượng hình tháp lăng trụ, đã gần như bị xóa nhòa bởi một vết ố. "Nơi này được cho là một trong những thư viện cổ xưa nhất của Tiên tộc sơ khai, bị chôn vùi dưới lòng đất hàng vạn năm. Có thể, ở đó chúng ta sẽ tìm thấy những ghi chép về bản chất của tà khí, hoặc những phương pháp thanh tẩy mà các Cổ Thần đã từng nghiên cứu trước khi quyết định phong ấn."
Tiêu Hạo nhìn chăm chú vào tấm bản đồ, rồi lại nhìn về phía Lục Trường Sinh. "Một thư viện cổ... Ta nhớ huynh đã từng nói, những di tích cổ xưa thường ẩn chứa nguy hiểm khôn lường, và Tiên Các Cổ Tàng này lại càng bị chôn vùi quá lâu. Liệu có đáng để mạo hiểm không?" Hắn hỏi, giọng điệu xen lẫn sự lo lắng và tò mò.
Lục Trường Sinh nhẹ nhàng cất tấm bản đồ đi, ánh mắt nhìn thẳng vào Tiêu Hạo, đầy kiên định. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Nguy hiểm là điều tất yếu trên con đường tu hành. Nhưng nếu không dám đối mặt với nguy hiểm, thì làm sao có thể tìm ra chân lý?" Hắn trầm giọng nói, "Liên Minh chính đạo đang chiến đấu bằng sức mạnh, bằng sự đối đầu trực diện. Đó là một con đường. Nhưng ta tin rằng, có một con đường khác, một con đường sâu sắc hơn, để hóa giải căn bệnh của Cửu Thiên Linh Giới. Con đường ấy, có thể nằm trong những tri thức đã bị lãng quên, trong những di tích bị chôn vùi. Tiên Các Cổ Tàng chính là bước đầu tiên."
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như đang lắng nghe một lời thì thầm từ lòng đất, từ những linh khí cổ xưa đang lay động xung quanh. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự hiện diện của linh khí dồi dào trong Cổ Hoang Sơn Mạch, nhưng cũng nhận ra sự bất ổn tiềm tàng trong đó, như một lời nhắc nhở về sự tà hóa đang lan rộng. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn khẽ vận chuyển, giúp hắn duy trì sự cân bằng nội tâm, chống lại những ảnh hưởng tiêu cực từ bên ngoài. Hắn biết, hành trình này sẽ không hề dễ dàng, nhưng đạo tâm hắn đã vững như bàn thạch, không gì có thể lay chuyển được.
"Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn khẽ nhắc lại câu nói ấy trong tâm trí, rồi mở mắt ra, một tia sáng kiên định lóe lên. "Chúng ta đi thôi."
Tiêu Hạo gật đầu, sự lo lắng trong lòng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng sự tin tưởng tuyệt đối vào Lục Trường Sinh. Hắn hiểu, con đường mà Lục Trường Sinh lựa chọn không phải là con đường của kẻ mạnh nhất, mà là con đường của kẻ kiên định nhất, kẻ dám đối mặt với những chân lý bị lãng quên. Họ tiếp tục cất bước, bước sâu hơn vào những con đường mòn, tránh xa các tuyến đường chính mà Liên Minh và Ma Tông đang giao tranh. Lục Trường Sinh thỉnh thoảng dừng lại, nhắm mắt lại như đang lắng nghe điều gì đó từ lòng đất, từ những luồng linh khí vô hình, rồi lại tiếp tục hành trình của mình, hướng về phía tây, nơi Tiên Các Cổ Tàng đang chờ đợi, ẩn mình trong lòng đất sâu thẳm.
***
Hành trình qua Cổ Hoang Sơn Mạch kéo dài suốt buổi sáng, băng qua những thung lũng sâu hun hút và những đỉnh núi đá tai mèo. Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, rải ánh nắng chói chang xuống nhân gian, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã ra khỏi vùng núi hoang vu, tiến vào vùng ngoại ô của Vạn Tượng Thành. Nhưng cảnh tượng đập vào mắt họ không phải là sự phồn hoa, tấp nập của một đô thị lớn, mà là một bức tranh tang thương, đổ nát, nhuốm màu tuyệt vọng.
Bầu trời quang đãng, nhưng ánh nắng dường như không đủ sức xua đi sự u ám bao trùm. Không khí nóng bức, khô hanh, mang theo mùi khói khét lẹt còn vương lại từ những đám cháy, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những tàn tích đổ nát và mùi tanh nồng của máu khô. Dọc theo con đường đất gập ghềnh, hàng ngàn người tị nạn đang chen chúc nhau, kéo lê những bước chân mệt mỏi, gương mặt hốc hác, thất thần, ánh mắt vô hồn nhìn về phía vô định. Quần áo của họ rách rưới, lấm lem bùn đất và tro tàn, nhiều người phải bế theo con nhỏ, hoặc dìu đỡ người già yếu. Tiếng ho khan vì khói bụi, tiếng trẻ con khóc thét vì đói khát, tiếng rì rầm than thở của những người trưởng thành tạo thành một bản hợp xướng bi ai, xé lòng.
"Ma Quân... hắn là ác quỷ! Hắn cướp đi tất cả!" Một người phụ nữ lớn tuổi, tóc bạc phơ, quần áo tả tơi, gục xuống bên vệ đường, đôi tay gầy guộc ôm chặt lấy một đứa bé gầy gò đang thoi thóp. Nước mắt bà lăn dài trên gò má nhăn nheo, hòa cùng bụi đất. "Linh mạch bị hủy, linh khí biến chất, chúng ta còn biết sống sao đây?" Giọng bà khản đặc, lạc đi trong nỗi tuyệt vọng tột cùng.
Những lời than vãn tương tự vang lên khắp nơi. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo lặng lẽ đi qua đám đông, chứng kiến tận mắt những cảnh tượng đau lòng ấy. Dù đã chuẩn bị tâm lý cho sự tàn khốc của chiến tranh, nhưng khi đối mặt với nỗi khổ đau chân thật của chúng sinh, lòng Tiêu Hạo vẫn không khỏi quặn thắt. Hắn siết chặt bàn tay, vẻ mặt đầy căm phẫn. "Ma Quân này... hắn thật sự muốn hủy diệt tất cả sao? Liên Minh đang làm gì? Tại sao họ không thể bảo vệ được những người dân vô tội này?" Giọng Tiêu Hạo run rẩy, ẩn chứa sự bất lực và phẫn nộ.
Lục Trường Sinh không nói gì, hắn chỉ khẽ thở dài, ánh mắt trầm tư nhìn về phía chân trời, nơi một cột khói đen khổng lồ vẫn còn bốc lên cuồn cuộn, nhuộm đen một phần bầu trời xanh. Đó là dấu vết của một linh mạch trọng yếu của một tông môn chính đạo gần đó, đã bị Ma Quân Huyết Ảnh càn quét. Linh khí tại khu vực đó đã bị tà hóa nghiêm trọng, biến thành một vũng bùn đen ngòm, không còn sự sống, và cả một thị trấn dân cư lân cận cũng bị san bằng chỉ sau một đêm. Những câu chuyện kinh hoàng ấy được truyền tai nhau giữa những người tị nạn, gieo rắc thêm nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.
Hắn dừng lại một lát bên một đứa trẻ đang ho khan, khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu. Lục Trường Sinh không nói một lời, chỉ khẽ đặt tay lên trán đứa bé, truyền một luồng linh khí thanh tịnh và ấm áp vào cơ thể nhỏ bé. Luồng linh khí ấy không đủ để chữa lành hoàn toàn bệnh tật, nhưng nó giúp đứa bé dễ chịu hơn phần nào, giảm bớt cơn ho và mang lại chút hơi ấm. Đứa bé ngước nhìn Lục Trường Sinh bằng đôi mắt ngây thơ, rồi nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi trong vòng tay người mẹ. Người mẹ ngẩng đầu nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt đục ngầu vì nước mắt bỗng lóe lên một tia hy vọng mong manh, rồi vội vàng cúi đầu tạ ơn. Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, rồi lại tiếp tục bước đi, hòa vào dòng người tị nạn hỗn loạn.
"Hắn không chỉ muốn hủy diệt..." Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, giọng nói trầm tĩnh, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Hắn muốn gieo rắc sự tuyệt vọng. Khi ý chí kháng cự tan vỡ, sức mạnh cũng sẽ biến mất." Hắn đã nhận ra điều này từ rất lâu, từ khi còn là một phàm nhân, khi chứng kiến những cuộc tranh giành quyền lực và tài nguyên. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn giết chóc, hắn muốn bẻ gãy ý chí của Cửu Thiên Linh Giới, muốn biến mọi hy vọng thành tro tàn, để rồi trên đống đổ nát ấy, hắn sẽ xây dựng một đế chế của riêng mình, nơi tà khí thống trị. Sự hủy diệt có hệ thống của hắn, nhắm vào các linh mạch và khu vực dân cư, không chỉ là để cướp bóc tài nguyên, mà còn là để phá hủy tận gốc rễ niềm tin và hy vọng của chúng sinh.
Tiêu Hạo đi bên cạnh Lục Trường Sinh, cố gắng thu thập thêm thông tin từ những người tị nạn. Hắn nghe được những câu chuyện về sự tàn bạo của Ma Quân, về những phương pháp tà ác mà hắn sử dụng để tà hóa linh mạch, biến linh khí thanh tịnh thành suối nguồn tà khí cho Cửu Thiên Linh Châu của hắn. Hắn cũng nghe về sự yếu ớt của Liên Minh chính đạo, về những thất bại liên tiếp, về việc các tông môn lớn đang cố gắng giữ vững phòng tuyến của riêng mình, nhưng lại bỏ mặc những người dân vô tội. "Liên Minh... họ quá bận rộn với việc đối phó với những trận chiến lớn, mà quên đi những sinh linh yếu ớt này." Tiêu Hạo thở dài, cảm thấy bất lực.
Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn biết, Liên Minh có những khó khăn riêng của họ. Họ chiến đấu theo cách mà họ tin là đúng, bằng sức mạnh và sự đoàn kết. Nhưng Lục Trường Sinh đã nhìn thấy một lỗ hổng trong phương pháp đó, một lỗ hổng đã tồn tại từ thuở khai thiên, khi các Cổ Thần cũng từng thất bại trong việc thanh tẩy tà khí. Con đường của hắn, không phải là đối đầu trực diện, mà là đi tìm cội nguồn, tìm cách hóa giải. Chứng kiến cảnh tượng trước mắt càng củng cố niềm tin của hắn vào con đường đã chọn. Nỗi đau của chúng sinh không thể được chữa lành bằng một chiến thắng đơn thuần, mà phải bằng cách nhổ tận gốc rễ mầm mống tai ương.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đứng trên một ngọn đồi cao, nhìn về phía Thâm Uyên Chi Địa. Khung cảnh trước mắt họ là một sự tương phản đến choáng váng với vẻ đẹp hùng vĩ của Cổ Hoang Sơn Mạch vào buổi sáng. Đây không còn là đất trời của Cửu Thiên Linh Giới nữa, mà là một vùng đất hoang tàn, u ám, nhuốm màu tử khí.
Bầu trời ở phía đó không còn là màu xanh biếc hay đỏ rực của hoàng hôn, mà bị che phủ bởi một màn sương mù đen kịt, cuồn cuộn bốc lên từ lòng đất, như một vết thương lở loét khổng lồ đang chảy máu. Không khí trở nên lạnh lẽo một cách bất thường, dù mặt trời vẫn chưa lặn hẳn. Một làn gió mang theo mùi tanh tưởi của máu, mùi mục rữa của xác chết và một thứ mùi hôi hám đặc trưng của tà khí, phả vào mặt họ, khiến Tiêu Hạo phải rùng mình.
Cảnh tượng dưới chân đồi là sự hoang tàn đến tột độ. Những ngọn núi vốn cao chót vót, sừng sững giờ đây đã bị san phẳng, hoặc bị đẽo gọt thành những hình thù quái dị, như thể bị một bàn tay vô hình khổng lồ bóp nát. Cây cối trong khu vực khô héo, thân cây mục rữa, lá rụng trơ trụi, như bị rút cạn sự sống chỉ trong phút chốc. Mặt đất nứt nẻ, loang lổ những vết đen kịt của tà khí đã ăn mòn. Sông suối đã cạn khô, hoặc biến thành những dòng nước đen ngòm, đặc quánh, bốc lên hơi lạnh lẽo.
"Thật đáng sợ... Đây là địa ngục trần gian." Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói run rẩy, ánh mắt không thể rời khỏi cảnh tượng hủy diệt. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình từ khối tà khí khổng lồ đang cuồn cuộn phía xa, như muốn bóp nghẹt hơi thở. Hắn đã từng nghe nói về sức mạnh của Ma Quân Huyết Ảnh, nhưng chứng kiến tận mắt sự tàn phá này mới thật sự khiến hắn kinh hãi. Cảm giác linh khí trong không khí bị ô nhiễm, bị biến chất, khiến hắn cảm thấy toàn thân khó chịu, như thể có hàng ngàn con côn trùng đang bò dưới da.
Lục Trường Sinh đứng đó, trầm mặc, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào trung tâm của vùng tà khí cuồn cuộn. Hắn cảm nhận được sự suy yếu rõ rệt của linh khí trong không khí xung quanh mình, như thể vùng đất này đã bị rút cạn mọi sự sống, mọi năng lượng. Đây chính là hậu quả của việc Ma Quân Huyết Ảnh đã phá hủy một linh mạch lớn, biến nó thành nguồn cung cấp tà khí cho Cửu Thiên Linh Châu của hắn. Cảnh tượng này không chỉ là sự hủy diệt vật chất, mà còn là sự ăn mòn linh khí, ăn mòn cả căn nguyên của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn biết, một khi linh mạch bị tà hóa hoàn toàn, nó sẽ trở thành một vết sẹo vĩnh viễn trên da thịt thế giới, liên tục rỉ máu tà khí, nuôi dưỡng sự mục nát.
Lục Trường Sinh nắm chặt tay, cảm nhận được sức mạnh của Tàn Pháp Cổ Đạo trong mình đang lặng lẽ vận chuyển, thanh tẩy những tạp chất và tà khí mờ nhạt đang cố gắng xâm nhập. Đạo tâm hắn vẫn vững như bàn thạch, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi ưu tư sâu sắc. "Sức mạnh của hắn đến từ sự tuyệt vọng và hủy diệt." Hắn khẽ nói, giọng trầm thấp, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển. "Nếu chúng ta cứ mãi đối đầu bằng sức mạnh, chúng ta sẽ càng nuôi lớn hắn. Hắn không chỉ muốn giết chóc, hắn muốn bẻ gãy ý chí, muốn biến mọi niềm tin thành tro tàn. Phải tìm ra gốc rễ... phải thanh tẩy."
Lời nói của Lục Trường Sinh không chỉ là một nhận định, mà còn là một lời thề, một lời cam kết với chính bản thân hắn. Hắn hiểu rằng, Ma Quân Huyết Ảnh không phải là một kẻ điên loạn đơn thuần. Hắn có một kế hoạch lớn hơn, một âm mưu nhằm biến đổi hoàn toàn Cửu Thiên Linh Giới, biến nó thành một thế giới của tà khí và tuyệt vọng. Sự hủy diệt có hệ thống của hắn, nhắm vào linh mạch và ý chí của chúng sinh, cho thấy hắn đang thực hiện một nghi lễ tà ác vĩ đại, biến thế giới thành một lò luyện khổng lồ cho Cửu Thiên Linh Châu tà hóa. Con đường đối đầu trực diện chỉ là giải quyết phần ngọn, không bao giờ có thể chấm dứt vĩnh viễn mối họa này. Chỉ có thanh tẩy từ gốc rễ, mới có thể trả lại sự cân bằng cho vạn vật.
Lục Trường Sinh lấy ra tấm bản đồ cũ nát, trải nó lên phiến đá lạnh lẽo. Ngón tay hắn lướt qua một điểm được đánh dấu bằng mực đỏ, một ký hiệu hình tròn xoắn ốc cổ xưa. Đó là nơi được đánh dấu là di tích của Tiên Quân Dao Quang, người được cho là đã nắm giữ 'Đạo lý cân bằng'. "Nơi này... Tiên Các Cổ Tàng chỉ là bước khởi đầu. Chúng ta cần hiểu rõ hơn về bản chất của 'cân bằng' mà vị Tiên Quân này đã đạt được. Có thể, chính trong đạo lý đó, chúng ta sẽ tìm thấy chìa khóa để thanh tẩy."
Tiêu Hạo gật đầu, ánh mắt đã dần lấy lại sự bình tĩnh, thay thế sự sợ hãi bằng sự tập trung và tin tưởng. "Ta hiểu. Con đường của chúng ta... thật sự khác biệt." Hắn nhìn Lục Trường Sinh, cảm nhận được ý chí sắt đá đang tỏa ra từ người bạn đồng hành. Dù thế giới ngoài kia đang chìm trong khói lửa và hỗn loạn, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một ngọn đèn của trí tuệ và niềm tin vẫn đang cháy sáng, soi rọi con đường mịt mờ phía trước.
Họ quay lưng lại với cảnh tượng hủy diệt của Thâm Uyên Chi Địa, quay lưng lại với sự hỗn loạn và tuyệt vọng đang lan rộng. Ánh chiều tà vẫn hắt lên những tia sáng cuối cùng, nhưng không còn chạm tới được vùng đất bị tà khí nuốt chửng. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đi sâu vào một con đường mòn khác, hướng về phía tây, nơi Tiên Các Cổ Tàng đang chờ đợi, nơi những tri thức cổ xưa bị lãng quên có thể nắm giữ hy vọng cuối cùng cho Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.