Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 709: Huyết Vực Cổ Địa: Bản Nguyên Tà Khí

Sau khi rời khỏi Thâm Uyên Chi Địa, nơi linh mạch bị Ma Quân Huyết Ảnh tà hóa biến thành một vết sẹo nhức nhối trên da thịt Cửu Thiên Linh Giới, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục cuộc hành trình về phía tây. Con đường mà họ chọn không phải là con đường của binh đao và máu lửa, mà là con đường của sự chiêm nghiệm và tìm kiếm bản nguyên. Mỗi bước chân của họ đều như đang giẫm lên một tấm thảm mục nát của sự sống, nơi từng tấc đất đều thấm đẫm bi thương và tà khí mờ mịt.

Dọc đường đi, cảnh tượng hoang tàn càng lúc càng đậm đặc. Những khu rừng từng xanh tươi nay chỉ còn trơ lại những thân cây trơ trụi, cành lá khô quắt vươn lên trời như những ngón tay gầy guộc của tử thi. Dòng suối linh khí trong vắt ngày nào giờ chuyển thành một dòng nước đen ngòm, sủi bọt tanh hôi, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc. Không khí trở nên nặng nề và lạnh lẽo hơn, dù vẫn là ban ngày nhưng ánh sáng mặt trời dường như không thể xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp tà khí đang cuộn lên từ mặt đất, tạo thành một màn sương đen kịt bao phủ khắp nơi.

Tiêu Hạo, dù đã chuẩn bị tâm lý cho những điều tồi tệ nhất, vẫn không khỏi rùng mình khi chứng kiến sự hủy diệt khủng khiếp này. Khuôn mặt hắn, vốn dĩ luôn ánh lên vẻ hoạt bát, giờ đây đanh lại, đôi mắt láu lỉnh thường ngày tràn ngập sự lo lắng và bất an. Hắn siết chặt túi gấm đựng linh dược và bùa chú bên hông, cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo thấm sâu vào tận xương tủy, như thể tà khí đang không ngừng cố gắng ăn mòn sinh khí của hắn. Mái tóc đen cắt ngắn của hắn dường như cũng bị không khí u ám này làm cho rũ xuống, mất đi vẻ nhanh nhẹn thường thấy.

"Trường Sinh huynh, nơi này... tà khí thật sự đáng sợ, e rằng còn hơn cả những gì chúng ta tưởng tượng." Tiêu Hạo khẽ nói, giọng nói pha lẫn một chút run rẩy, đôi mắt không ngừng đảo quanh cảnh vật xung quanh, như muốn tìm kiếm một tia hy vọng, một dấu hiệu của sự sống. "Liệu có quá nguy hiểm không khi chúng ta tiến sâu hơn vào đây?"

Lục Trường Sinh bước đi phía trước, dáng người không cao lớn nhưng vững chãi, giống như một thân cây cổ thụ đã trải qua vạn ngàn phong ba bão táp. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh cố hữu, đôi mắt đen láy nhìn thẳng về phía trước, không một gợn sóng sợ hãi hay chần chừ. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn, dù đơn giản, vẫn toát lên vẻ giản dị mà kiên định, dường như miễn nhiễm với sự ăn mòn của thế giới bên ngoài. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận từng luồng tà khí đang len lỏi trong không khí, không né tránh mà đón nhận, như muốn thấu hiểu bản chất của chúng.

"Càng nguy hiểm, càng cho thấy bản chất của nó, Tiêu Hạo." Giọng Lục Trường Sinh trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Những gì chúng ta thấy chỉ là biểu hiện bên ngoài, phần ngọn của một căn bệnh đã ăn sâu vào gốc rễ. Chúng ta cần tìm hiểu tận gốc rễ, tìm ra nguồn gốc của lửa. Sức mạnh bên ngoài chỉ là ngọn, chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của lửa." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những tàn tích cổ xưa lờ mờ hiện ra trong màn sương đen. Đó là những đền đài đổ nát, những tượng đá khổng lồ bị ăn mòn đến mức không còn rõ hình thù, những đường hầm tối tăm dẫn sâu vào lòng đất. Tất cả đều mang một kiến trúc kỳ lạ, không giống với bất kỳ công trình nào mà họ từng thấy ở Tam Giới, Lục Vực hay Cửu Châu. Đây chính là U Minh Cổ Địa, nơi được cho là đã từng là một trung tâm tu hành cổ đại, nhưng giờ đây đã biến thành một khu vực bị tà khí hoành hành nặng nề nhất.

Tiêu Hạo nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Vậy chúng ta sẽ làm gì ở đây? Đối kháng trực tiếp với tà khí sao?" Hắn biết rõ Lục Trường Sinh không phải là người sẽ lao đầu vào những cuộc chiến vô nghĩa, nhưng cảnh tượng trước mắt quá đỗi kinh hoàng, khiến hắn không khỏi nghi hoặc về con đường mà họ đang đi.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn nhìn xa xăm, như đang xuyên thấu qua màn sương đen kịt để nhìn thấy một thứ gì đó vô hình. "Không. Chúng ta sẽ quan sát. Cảm nhận. Và thấu hiểu. Đạo của ta không phải là đối kháng, mà là hòa tan và thanh tẩy." Hắn nói, nhấn mạnh từng lời, như một lời nhắc nhở không chỉ cho Tiêu Hạo mà còn cho chính bản thân mình. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Tà khí này cũng có 'đạo' của nó, và chúng ta cần phải hiểu đạo đó."

Họ tiếp tục tiến sâu hơn, tiếng gió hú ghê rợn bắt đầu nổi lên, mang theo những âm thanh kỳ dị như tiếng xương cốt va chạm lạo xạo đâu đó trong màn sương, hay tiếng kêu thét yếu ớt của những vong hồn bị giam cầm. Mùi tử khí, mùi ẩm mốc, mùi lưu huỳnh và mùi kim loại gỉ sét hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hỗn tạp khiến người ta buồn nôn. Bầu không khí u ám, lạnh lẽo và chết chóc bao trùm lấy mọi thứ. Lục Trường Sinh dẫn Tiêu Hạo đến một khe đá ẩn khuất, được tạo thành từ những khối đá cổ kính đã bị phong hóa. Hắn lấy ra vài khối linh thạch thượng phẩm, đặt chúng theo một bố cục tinh vi, sau đó dùng một chút linh lực của mình để bố trí một pháp trận che giấu đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả. Pháp trận này không nhằm mục đích chống đỡ những đợt tấn công của tà khí, mà là để tạo ra một không gian nhỏ yên tĩnh, đủ để ngăn tà khí xâm nhập trực tiếp và che mắt bất kỳ sinh linh tà ác nào có thể cảm nhận được sự hiện diện của họ.

Tiêu Hạo quan sát Lục Trường Sinh thao tác, trong lòng không khỏi cảm thán. Sự bình tĩnh và khéo léo của Lục Trường Sinh trong môi trường khắc nghiệt này thực sự đáng kinh ngạc. Hắn hiểu rằng, sự nguy hiểm lớn nhất ở đây không phải là những thực thể tà ác có thể tấn công họ, mà là sự ăn mòn liên tục của tà khí đối với linh lực và cả ý chí của người tu hành. "Chúng ta sẽ hạ trại ở đây sao, Trường Sinh huynh?" Tiêu Hạo hỏi, giọng đã bớt run rẩy hơn một chút khi cảm thấy được sự che chở của pháp trận.

"Chỉ tạm thời thôi." Lục Trường Sinh đáp, ánh mắt quét qua từng ngóc ngách của khe đá, như đang ghi nhớ mọi chi tiết. "Chúng ta cần một nơi an toàn để ta có thể nhập định, cảm nhận và thấu hiểu." Hắn ngồi xuống, xếp bằng trên nền đất lạnh lẽo, hít thở sâu, chuẩn bị cho một cuộc chiêm nghiệm mới. Tiêu Hạo cũng ngồi xuống bên cạnh, lấy ra một viên đan dược thanh tâm phục dụng, cố gắng ổn định linh lực và tinh thần của mình. Dù thế giới bên ngoài đang hỗn loạn và tuyệt vọng, nhưng trong cái khe đá nhỏ này, dưới sự che chở của Lục Trường Sinh, một ngọn đèn của trí tuệ và niềm tin vẫn đang cháy sáng.

***

Ban ngày tại U Minh Cổ Địa cũng không khác gì đêm tối, màn sương đen kịt vẫn không tan, thậm chí còn dày đặc hơn, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt còn sót lại. Không khí lạnh lẽo và ẩm ướt thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng giữa pháp trận, hai mắt nhắm hờ, nhưng tâm thần hắn lại mở rộng đến vô cùng, cảm nhận mọi biến động nhỏ nhất của tà khí xung quanh. Trong tay hắn là mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo, cuộn da cổ xưa đã sờn rách, nhưng lúc này lại phát ra một vầng sáng mờ ảo, không rực rỡ chói mắt, mà lại mang vẻ kiên cố, tĩnh lặng đến lạ thường. Vầng sáng ấy như một tấm màn chắn vô hình, không ngăn cách mà lại dẫn dắt linh lực của Lục Trường Sinh, giúp hắn giao hòa với thế giới bên ngoài một cách tinh tế nhất.

Hắn không hấp thu tà khí, cũng không cố gắng đẩy lùi nó. Thay vào đó, hắn dùng đạo tâm của mình để cảm nhận, để thấu hiểu. Giống như một dòng nước chảy qua một tảng đá, không cố gắng phá vỡ mà chỉ bao bọc và cảm nhận từng đường nét, từng vân đá, từng vết nứt. Từng luồng tà khí, từng hạt bụi linh lực bị biến chất, từng tiếng gió hú mang theo oán niệm, tất cả đều được thu vào trong tâm thức hắn, được phân tích và chiêm nghiệm dưới ánh sáng của Tàn Pháp Cổ Đạo. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, cho phép hắn tiếp xúc với những thứ ô uế nhất mà không bị nhiễm bẩn, vạn pháp bất xâm.

Tiêu Hạo ngồi cách đó không xa, chăm chú canh gác. Hắn thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lục Trường Sinh, trong ánh mắt vừa có sự lo lắng, vừa có sự ngưỡng mộ sâu sắc. Lục Trường Sinh đã ngồi đó cả nửa ngày, bất động như một pho tượng cổ xưa, chỉ có vầng sáng mờ ảo từ Tàn Pháp Cổ Đạo là minh chứng cho sự sống và hoạt động của hắn. Tiêu Hạo không thể hiểu hết những gì Lục Trường Sinh đang làm, nhưng hắn tin tưởng vào con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn. Hắn cũng cố gắng vận chuyển linh lực để thanh tẩy tà khí đang không ngừng cố gắng len lỏi vào cơ thể, nhưng hiệu quả không đáng kể. Mùi tử khí nồng nặc hơn, xen lẫn mùi lưu huỳnh, khiến hắn cảm thấy buồn nôn. Tiếng gió hú càng thêm thê lương, như tiếng kêu than của vô số linh hồn bị giam cầm trong vùng đất chết này. Cây cối xung quanh bị tà khí ăn mòn, biến dạng thành những hình thù quái dị, khô quắt, càng làm tăng thêm vẻ ma mị, rùng rợn.

Thời gian trôi qua, màn đêm buông xuống, nhưng bầu trời vẫn là một màu đen kịt không rõ ràng. Lục Trường Sinh khẽ thở ra một hơi dài, chậm rãi mở đôi mắt. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ bao la, nhưng lại chứa đựng một sự mệt mỏi khó tả, như thể hắn vừa trải qua một cuộc hành trình dài vạn dặm trong tâm thức.

"Tà khí này... không đơn thuần là ma khí do Ma Quân tạo ra." Giọng Lục Trường Sinh trầm thấp, khàn khàn, như tiếng suối chảy từ sâu thẳm lòng đất. "Nó là sự biến chất của linh khí. Như thể... một vết thương hằn sâu từ thủa ban sơ." Hắn nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt kiên định.

Tiêu Hạo giật mình, vội vàng quay sang nhìn Lục Trường Sinh. "Biến chất của linh khí? Ý huynh là sao, Trường Sinh huynh?" Hắn chưa từng nghe đến khái niệm này. Trong nhận thức của tu sĩ Cửu Thiên Linh Giới, tà khí là sản phẩm của ma đạo, là thứ đối lập hoàn toàn với linh khí.

"Nó không chỉ làm ô nhiễm, mà còn biến đổi bản chất của vạn vật." Lục Trường Sinh giải thích, từng lời đều chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Nó ăn mòn cả sinh mệnh và ý chí, không chỉ là thân xác. Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa... có lẽ không phải là do Ma Quân 'truyền' tà khí vào, mà là 'đánh thức' một loại tà tính cố hữu nào đó, một vết nứt đã tồn tại từ rất lâu." Hắn đưa tay, một tia đạo lực cực kỳ vi tế, mang theo ý niệm 'thanh tịnh' từ Tàn Pháp Cổ Đạo, chậm rãi tiếp xúc với một luồng tà khí nhỏ đang lượn lờ trong pháp trận.

Tia đạo lực này không mang theo sức mạnh hủy diệt, cũng không cố gắng thanh tẩy ngay lập tức. Nó chỉ bao bọc lấy luồng tà khí, nhẹ nhàng thăm dò, như một vị y sĩ đang cẩn trọng thăm khám một vết thương sâu, cố gắng hiểu rõ căn nguyên bệnh tật thay vì chỉ chữa trị triệu chứng. Tia sáng mờ ảo từ Tàn Pháp Cổ Đạo dường như đang 'giao tiếp' với tà khí, không phải bằng ngôn ngữ mà bằng bản nguyên của đạo. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, toàn tâm toàn ý cảm nhận sự tương tác tinh tế này. Hắn đang tìm kiếm một chìa khóa, một phương pháp để không phải tiêu diệt, mà là 'làm lành' vết thương của cả thế giới. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và con đường này, đối với Lục Trường Sinh, là con đường của sự thấu hiểu và hòa giải.

***

Trong trạng thái nhập định sâu, Lục Trường Sinh cảm thấy thực tại xung quanh mình dần trở nên mờ ảo, không gian như bị kéo giãn ra, mất đi mọi giới hạn. Tiếng hú của gió và tiếng kêu than của vong hồn không còn là những âm thanh thê lương bên ngoài, mà biến thành những tiếng vang vọng, méo mó, như những tiếng vọng từ quá khứ xa xôi, từ thời đại sơ khai nhất của vũ trụ. Mùi tử khí dường như trở nên nguyên thủy hơn, mang theo cảm giác của sự hỗn loạn sơ khai, của một thời kỳ mà vạn vật còn chưa định hình, tốt xấu còn chưa phân biệt rõ ràng.

Hắn thấy những mảnh ký ức vụn vỡ, những hình ảnh mơ hồ hiện lên trong tâm thức. Đó là một vũ trụ vừa mới hình thành, linh khí nguyên thủy dồi dào đến mức hóa lỏng, tạo thành những dòng sông, những biển cả linh quang vô tận. Nhưng ngay cả trong sự hùng vĩ và tinh thuần ấy, hắn cũng cảm nhận được một vết nứt, một sự bất toàn tiềm ẩn ngay từ thuở ban đầu. Một khoảng trống vô hình, một sự mất cân bằng vi tế, một hạt mầm của sự đổ vỡ đã được gieo vào trong bản nguyên của Cửu Thiên Linh Giới. Hạt mầm đó không phải là tà ác bẩm sinh, mà là một khả năng biến đổi, một tiềm năng cho sự suy đồi nếu không được giữ vững trong sự cân bằng của Đạo.

Tà khí mà hắn đang tiếp xúc không phải là một thực thể độc lập hoàn toàn. Nó dường như là sự bùng phát của vết nứt đó, sự biến chất của chính linh khí khi mất đi sự cân bằng, khi bị những oán niệm và dục vọng của chúng sinh tác động. Vết nứt ấy, vốn dĩ chỉ là một tiềm năng, giờ đây lại bị Ma Quân Huyết Ảnh lợi dụng và khuếch đại thông qua Cửu Thiên Linh Châu tà hóa. Cửu Thiên Linh Châu không bị tà hóa bởi một thế lực bên ngoài, mà là bộc lộ ra vết thương nguyên thủy của chính nó, vết thương của thế giới. Hắn chợt hiểu rằng, việc thanh tẩy không phải là 'trừ ma' theo cách thông thường, không phải là tiêu diệt những kẻ tà ác, mà là 'làm lành vết thương' của cả thế giới, trả lại sự cân bằng vốn có cho vạn vật. Nó là một quá trình hàn gắn, một quá trình chữa lành bản nguyên.

Khi nhận ra điều này, một luồng chấn động mạnh mẽ chạy dọc theo tâm thần Lục Trường Sinh. Hắn đã tìm thấy bản nguyên, đã thấu hiểu được cội nguồn của mọi vấn đề. Ánh sáng từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong tay hắn bỗng nhiên trở nên ấm áp hơn, không còn vẻ mờ ảo mà phát ra một vầng sáng thanh tịnh, như thể chính nó cũng đã 'hiểu' được điều gì đó, đã tìm thấy con đường để hoàn thiện chính mình.

"Bản nguyên... không phải là ma, mà là sự đổ vỡ... của chính Đạo." Lục Trường Sinh thốt lên trong vô thức, giọng nói khàn đặc, nhưng lại mang một sức nặng của sự chiêm nghiệm cuối cùng. "Cửu Thiên Linh Châu... không bị tà hóa, mà là bộc lộ... vết thương nguyên thủy."

Tiêu Hạo đang ngồi canh gác, bỗng giật mình khi nghe Lục Trường Sinh nói. Hắn vội vàng quay sang, thấy ánh mắt Lục Trường Sinh đang nhìn thẳng vào hư không, như đang nhìn thấy một thế giới khác. "Trường Sinh huynh? Huynh sao vậy?" Tiêu Hạo hỏi, trong lòng đầy lo lắng. Hắn không hiểu hết được những lời Lục Trường Sinh vừa nói, nhưng cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ đang tỏa ra từ người bạn đồng hành.

Lục Trường Sinh chậm rãi mở choàng mắt. Đôi mắt hắn vừa sâu thẳm như vực thẳm, vừa mệt mỏi như đã thức trắng vạn năm, nhưng lại chứa đựng một tia sáng của sự thấu hiểu rực rỡ. Hắn hít thở sâu, nguồn linh khí trong cơ thể hắn vận chuyển theo một chu kỳ hoàn toàn mới, hòa hợp với Tàn Pháp Cổ Đạo. Cuộn da cổ xưa trong tay hắn khẽ rung động, vầng sáng thanh tịnh, ấm áp từ nó lan tỏa ra, đẩy lùi màn sương đen kịt và tà khí xung quanh một cách vô hình. Không phải bằng sức mạnh đối kháng, mà bằng sự 'hiện diện' của bản nguyên thanh tịnh, bằng sự cân bằng của Đạo. Tà khí dường như không thể tồn tại trong phạm vi ảnh hưởng của vầng sáng đó, tự động thối lui, như bóng tối phải nhường chỗ cho ánh sáng.

Lục Trường Sinh đứng dậy, dáng người không cao lớn nhưng lại toát ra một khí chất hùng vĩ, bao dung. Hắn đã tìm thấy con đường, không phải con đường của sự hủy diệt, mà là con đường của sự hàn gắn. Tà khí không phải là kẻ thù cần phải tiêu diệt, mà là một vết thương cần phải chữa lành. Con đường của hắn sẽ phức tạp hơn nhiều, đòi hỏi sự kiên nhẫn và hiểu biết sâu sắc về 'đạo' thay vì chỉ dựa vào sức mạnh. Bản chất của tà khí không chỉ là sản phẩm của Ma Quân Huyết Ảnh mà có nguồn gốc sâu xa hơn, từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, gợi ý một bí mật lớn hơn về Cửu Thiên Linh Giới. Và Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh, không nghi ngờ gì nữa, sẽ đóng vai trò then chốt trong việc 'làm lành vết thương' cho thế giới, không chỉ là 'đánh bại kẻ thù'.

Hắn nhìn ra ngoài màn sương đen kịt, nơi tà khí vẫn cuồn cuộn không ngừng, nhưng trong lòng hắn, một tia hy vọng đã bùng cháy. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free