Cửu thiên linh giới - Chương 710: Chân Nguyên Tà Hóa: Tiếng Vọng Khai Thiên
Bầu không khí tại U Minh Cổ Địa đêm nay dường như càng trở nên đặc quánh hơn, nặng nề đến mức khiến ngay cả Tiêu Hạo, người có linh lực tương đối cao cường, cũng cảm thấy từng hơi thở như bị hàng ngàn cân đá đè nén. Sương mù đen kịt không ngừng cuồn cuộn, không phải là sương mù thông thường mà là sự ngưng tụ của vô số oán niệm và tà khí, chúng bám dính vào từng thớ thịt, từng ngọn cây khô héo, len lỏi vào từng khe đá của những tàn tích đền đài đổ nát. Kiến trúc nơi đây mang một vẻ kỳ lạ, không thuộc về bất kỳ triều đại nào mà Tiêu Hạo từng biết, những khối đá khổng lồ bị ăn mòn bởi thời gian và tà khí, nhưng vẫn còn giữ lại những đường nét điêu khắc cổ xưa, tựa như đang kể về một nền văn minh đã bị chôn vùi từ vạn cổ.
Giữa tâm điểm của vùng đất chết chóc ấy, Lục Trường Sinh ngồi khoanh chân trên một bệ đá nứt nẻ, nơi tà khí dường như hội tụ dày đặc nhất. Chiếc đạo bào vải thô màu xám của hắn gần như hòa lẫn vào màu u tối xung quanh, chỉ có khuôn mặt thanh tú, gầy gò và đôi mắt đen láy vẫn ánh lên vẻ trầm tư, điềm tĩnh quen thuộc. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cố gắng điều hòa linh khí của mình để tiếp xúc với màn sương đen kịt đang bao vây. Tiếng gió hú ghê rợn, như tiếng thét của hàng vạn vong hồn bị giam cầm, không ngừng vọng lại từ những đường hầm tối tăm. Thỉnh thoảng, Tiêu Hạo lại nghe thấy tiếng xương cốt khô khốc va chạm vào nhau đâu đó trong bóng tối, cùng với tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong một hang động gần đó, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi tử khí, mùi ẩm mốc, mùi lưu huỳnh nồng nặc và cả mùi kim loại gỉ sét quyện vào nhau, xộc thẳng vào khứu giác, khiến Tiêu Hạo phải nín thở vài lần.
Tiêu Hạo đứng cách đó không xa, thân hình nhanh nhẹn, linh hoạt của hắn giờ đây lại có vẻ cứng nhắc vì lo lắng. Đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ ánh lên vẻ căng thẳng, cẩn trọng. Hắn không ngừng kiểm tra pháp trận che giấu nhỏ bé mà Lục Trường Sinh đã bố trí, một vòng sáng mờ ảo bằng linh lực được duy trì bởi một vài viên linh thạch nhỏ, nó chỉ đủ để che đi sự hiện diện của hai người khỏi những sinh linh tà ác cấp thấp hơn, chứ không thể hoàn toàn ngăn chặn tà khí xâm thực. Hắn biết Lục Trường Sinh đang làm gì, nhưng chứng kiến cảnh bạn mình trực tiếp đối diện với thứ tà khí quỷ dị này, hắn không khỏi bất an.
Linh khí của Lục Trường Sinh, vốn dĩ ôn hòa, thanh tịnh, khi vừa tiếp xúc với tà khí nơi đây liền gặp phải sự phản kháng dữ dội. Không phải là một đòn tấn công hữu hình, mà là một cảm giác áp lực vô hình, một sự ăn mòn chậm rãi nhưng kiên cố. Tà khí cuồn cuộn xoáy tròn quanh hắn, không ngừng cố gắng xuyên thấu lớp phòng ngự mỏng manh mà Tàn Pháp Cổ Đạo tạo ra. Nó không chỉ cố gắng xâm nhập vào kinh mạch, mà còn nhắm thẳng vào đạo tâm, gieo rắc những hạt giống của sự nghi ngờ, tuyệt vọng và oán hận.
Lục Trường Sinh nhíu mày, cảm nhận rõ rệt sự phản kháng này. Cổ đạo trong hắn vận chuyển không ngừng, mỗi chu thiên đều mang theo ý niệm "ổn định đạo tâm, vạn pháp bất xâm". Hắn không dùng sức mạnh để đối kháng, bởi hắn đã nhận ra bản chất của tà khí này không phải là thứ có thể dùng bạo lực để tiêu diệt. Nó giống như một căn bệnh, một vết thương, chứ không phải một kẻ thù. "Không thể dùng cường lực... nó chỉ làm nó càng phản kháng mạnh hơn," Lục Trường Sinh tự nhủ trong tâm thức, giọng nói khàn đặc của hắn vang vọng trong tâm trí. Hắn cố gắng điều chỉnh tần số linh khí của mình, muốn hòa mình vào tà khí, muốn thấu hiểu nó từ bên trong. Nhưng mỗi khi hắn cố gắng, tà khí lại bùng lên mãnh liệt hơn, như một sinh vật sống đang bảo vệ lãnh địa của mình. Một áp lực vô hình đè nén, khiến linh lực trong cơ thể hắn như bị đông cứng, các kinh mạch co rút lại đau buốt. Cảm giác linh lực bị ăn mòn dần dần, như thể có vô số con kiến nhỏ đang gặm nhấm, khiến hắn cảm thấy mệt mỏi và kiệt sức nhanh chóng.
Tiêu Hạo thấy trán Lục Trường Sinh lấm tấm mồ hôi lạnh, khuôn mặt hắn tái nhợt đi trông thấy. Dù Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng Tiêu Hạo cảm nhận được luồng khí tức quanh hắn đang dao động kịch liệt. Hắn lo lắng tiến thêm một bước, thấp giọng hỏi, "Trường Sinh huynh? Huynh có ổn không? Tà khí nơi đây quá mức hung tàn, ngay cả ta đứng bên ngoài cũng cảm thấy khó chịu. Huynh không nên quá mạo hiểm."
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, không mở mắt. "Ta... phải hiểu nó." Giọng hắn yếu ớt, nhưng kiên định. "Không hiểu được bản chất, không thể thanh tẩy." Hắn biết mình đang đi trên một con đường vô cùng nguy hiểm. Nếu sơ sẩy một chút, đạo tâm có thể bị lung lay, tà khí sẽ nhân cơ hội xâm nhập, biến hắn trở thành một phần của nó. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Các phương pháp của Liên Minh chính đạo đều chỉ là đối kháng trực diện, tiêu diệt những biểu hiện của tà khí, chứ không thể chạm đến cội nguồn. Ma Quân Huyết Ảnh có thể bị đánh bại, nhưng nếu bản nguyên của Cửu Thiên Linh Giới vẫn còn vết thương, tà khí sẽ lại bùng phát, có thể là dưới một hình thức khác, một Ma Quân khác. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã thấy quá nhiều sự tuyệt vọng, quá nhiều ý chí tan vỡ của chúng sinh, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn.
Hắn lại một lần nữa tập trung, dồn toàn bộ ý niệm vào Tàn Pháp Cổ Đạo. Không đối kháng, không bài xích, mà là tiếp nhận, là lắng nghe. Hắn hình dung linh khí của mình như một dòng nước trong chảy vào một vũng bùn đục, không phải để rửa trôi bùn, mà để cảm nhận cấu trúc của bùn, cảm nhận xem điều gì đã khiến nó đục ngầu. Dần dần, một sự thay đổi vi tế bắt đầu diễn ra. Tà khí cuồn cuộn xung quanh Lục Trường Sinh không còn tấn công một cách điên cuồng nữa, mà dường như bị thu hút bởi sự ôn hòa, tĩnh lặng của Tàn Pháp Cổ Đạo. Nó bắt đầu xoáy tròn chậm hơn, từ từ hình thành một xoáy nước đen bao quanh hắn. Cảm giác lạnh buốt thấu xương vẫn còn đó, nhưng áp lực vô hình lên linh lực của hắn đã giảm đi đôi chút, thay vào đó là một cảm giác nặng nề, trì trệ, như thể hắn đang lặn sâu xuống đáy một đại dương đầy bùn lầy.
Hắn cảm thấy như mình đang bị kéo xuống vực sâu thăm thẳm của U Minh Cổ Địa, nơi ánh sáng không thể chạm tới, nơi thời gian dường như ngưng đọng. Trong bóng tối vô tận ấy, hắn không còn nhận thức được thân thể vật lý của mình, chỉ còn lại ý thức trần trụi. Tiếng gió hú và tiếng xương cốt va chạm dần dần mờ đi, thay vào đó là một âm thanh khác, một tiếng vọng xa xăm, mơ hồ, như tiếng ngân nga của linh khí nguyên thủy thuở hồng hoang, nhưng lại xen lẫn một tiếng rạn nứt câm lặng, một sự biến đổi không thể đảo ngược.
Khi tà khí phản kháng đạt đến đỉnh điểm, Lục Trường Sinh không còn dùng sức mạnh để đối kháng mà dùng đạo tâm để 'cảm nhận'. Hắn đã hoàn toàn buông bỏ mọi phòng ngự, mọi ý niệm bài xích, chỉ còn lại sự chân thành tuyệt đối của đạo tâm, vững như bàn thạch. Bất ngờ, một luồng ánh sáng xanh lục ma quái từ tà khí bùng lên dữ dội, nuốt chửng hoàn toàn bóng dáng Lục Trường Sinh. Tiêu Hạo kinh hãi, định lao tới nhưng một lực lượng vô hình đã đẩy hắn lùi lại, ngăn cách hắn khỏi bạn mình. Pháp trận che giấu bắt đầu lung lay dữ dội, những viên linh thạch phát ra ánh sáng chập chờn rồi nứt vỡ. Tiêu Hạo cảm thấy một sự bất lực trỗi dậy trong lòng. Hắn không thể làm gì, chỉ có thể đứng nhìn, cầu nguyện.
Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh đi sâu vào một trạng thái nhập định kỳ lạ, nơi tâm thức hắn xuyên phá qua lớp màn thời gian. Thân thể hắn vẫn ngồi bất động trên bệ đá, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng nội tâm hắn đang trải qua một biến động lớn, một cuộc hành trình vượt qua vạn cổ. Các luồng tà khí quanh hắn như bị một lực lượng vô hình kéo giãn, lúc co lúc giãn, nhưng không còn tấn công trực diện nữa. Chúng trở thành một phần của trải nghiệm, những sợi chỉ dẫn hắn đi sâu hơn vào bản nguyên.
Hắn thấy mình đang lơ lửng trong một không gian vô định, nơi thời gian và vật chất chưa được định hình. Đó là ảo ảnh thời Vạn Cổ Khai Thiên, thuở sơ khai của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn thấy vũ trụ vừa mới hình thành, linh khí cuồn cuộn như những dải ngân hà, thuần khiết đến mức gần như trong suốt, mang một màu trắng tinh khiết, rực rỡ. Hắn cảm nhận được hương vị của linh khí nguyên thủy, một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ như sương sớm, pha lẫn hương hoa linh cổ xưa mà phàm nhân chưa từng được nếm trải. Tiếng ngân nga của linh khí vang vọng khắp không gian, như một bản giao hưởng hùng vĩ của sự sáng tạo, của sự sống. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán.
Nhưng rồi, giữa sự tinh thuần tuyệt đối ấy, một 'vết nứt' vô hình bắt đầu xuất hiện. Nó không phải là một vết rách vật lý, cũng không phải là một đòn tấn công từ bên ngoài. Nó là một sự biến chất vi tế, một sự sai lệch từ sâu thẳm bản nguyên, tựa như một nốt nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng hùng vĩ. Hắn thấy linh khí thuần khiết bắt đầu phai nhạt, những dải màu trắng tinh khôi dần chuyển sang màu xám xịt, rồi pha lẫn sắc xanh lục ma quái. Đó là một quá trình chậm rãi, kéo dài qua vô số kỷ nguyên, nhưng lại không thể đảo ngược. Tiếng ngân nga hùng vĩ của linh khí dần bị thay thế bởi một tiếng rạn nứt câm lặng, một sự vỡ vụn từ bên trong. Mùi hương thanh khiết của hoa linh biến mất, nhường chỗ cho một mùi kim loại cháy khét, mùi chua loét của sự phân hủy, của sự biến chất.
Hắn nhận ra, vết nứt này không phải do Ma Quân Huyết Ảnh tạo ra, mà nó đã tồn tại ngay từ khi Cửu Thiên Linh Giới được hình thành. Nó là một khả năng tiềm ẩn, một mầm mống của sự đổ vỡ nếu không được giữ vững trong sự cân bằng của Đạo. Và Cửu Thiên Linh Châu, viên linh bảo tối thượng của thế giới, thứ vốn dĩ được sinh ra từ linh khí nguyên thủy, lại chính là nơi đầu tiên hấp thụ và khuếch đại sự biến chất ấy. Nó không bị tà hóa bởi một thế lực bên ngoài, mà nó đã "nhiễm" từ rất lâu rồi, ngay từ khi vết nứt đầu tiên xuất hiện. Nó bộc lộ ra vết thương nguyên thủy của chính nó, vết thương của thế giới.
Lục Trường Sinh kinh ngạc, tâm thần chấn động kịch liệt. Đây không phải là sự hủy di��t... mà là sự biến chất... từ khởi nguyên? Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng tà khí lại có một nguồn gốc sâu xa đến vậy, không phải là một thực thể ngoại lai, mà là một phần cố hữu, một khía cạnh biến dạng của chính Cửu Thiên Linh Giới. Tiếng vọng cổ xưa, mơ hồ nhưng rõ ràng, vang vọng trong tâm thức hắn: "Cửu Thiên... Linh Châu... vết nứt... tà hóa..." Nó như một lời tiên tri, một lời cảnh báo đã bị lãng quên qua hàng vạn năm.
Sự thật này nặng nề như một ngọn núi đè lên tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn đã từng nghĩ rằng tà khí là kẻ thù cần phải tiêu diệt, nhưng giờ hắn hiểu rằng nó là một căn bệnh bẩm sinh, một vết thương cần phải chữa lành. Cuộc đấu tranh này không chỉ là chiến tranh, mà là một cuộc phẫu thuật cho toàn bộ thế giới. Nguy cơ tâm ma trỗi dậy khi tiếp xúc với những 'ký ức' này là rất lớn, hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của vũ trụ khi nó dần biến chất, sự vô vọng của linh khí khi bị ăn mòn. Nhưng đạo tâm của hắn, vốn dĩ vững như bàn thạch, đã giúp hắn đứng vững. Hắn không bị cuốn vào sự tuyệt vọng, mà ngược lại, sự thấu hiểu này càng củng cố ý chí của hắn. Hắn đã tìm thấy bản chất, đã thấu hiểu được cội nguồn của mọi vấn đề. Ánh sáng từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong tay hắn bỗng nhiên trở nên ấm áp hơn, không còn vẻ mờ ảo mà phát ra một vầng sáng thanh tịnh, như thể chính nó cũng đã 'hiểu' được điều gì đó, đã tìm thấy con đường để hoàn thiện chính mình.
Ngoại giới, Tiêu Hạo vẫn đứng đó, mắt không rời Lục Trường Sinh. Pháp trận che giấu đã hoàn toàn sụp đổ, những viên linh thạch vỡ vụn thành tro bụi. Tà khí cuồn cuộn xung quanh Lục Trường Sinh đã biến thành một vòng xoáy đen kịt khổng lồ, bao phủ cả một vùng rộng lớn của U Minh Cổ Địa. Bầu không khí u ám, lạnh lẽo, chết chóc càng trở nên dữ dội hơn, khiến Tiêu Hạo cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt mình, linh lực trong cơ thể cũng bị rút cạn nhanh chóng. Hắn hoảng sợ, không biết Lục Trường Sinh đang trải qua điều gì, nhưng hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ, vừa cổ xưa vừa tà dị, đang tỏa ra từ trung tâm vòng xoáy. Mặc dù lo lắng đến tột độ, nhưng Tiêu Hạo vẫn không lùi bước. Hắn tin tưởng Lục Trường Sinh, tin tưởng vào con đường khác thường mà người bạn mình đã chọn.
Đột nhiên, vòng xoáy tà khí khổng lồ bắt đầu thu hẹp lại, cuộn vào bên trong, rồi tan biến như chưa từng tồn tại. Một làn gió lạnh buốt lướt qua, mang theo mùi tử khí và ẩm mốc quen thuộc. Lục Trường Sinh chợt mở mắt. Đôi mắt hắn vừa sâu thẳm như vực thẳm, vừa mệt mỏi như đã thức trắng vạn năm, nhưng lại chứa đựng một tia sáng thấu suốt, rực rỡ, như thể vừa chứng kiến một bí mật vĩ đại của vũ trụ. Hắn hít sâu một hơi, nguồn linh khí trong cơ thể hắn vận chuyển theo một chu kỳ hoàn toàn mới, hòa hợp với Tàn Pháp Cổ Đạo, không còn cảm giác bị ăn mòn hay đè nén nữa. Cuộn da cổ xưa trong tay hắn khẽ rung động, vầng sáng thanh tịnh, ấm áp từ nó lan tỏa ra, đẩy lùi màn sương đen kịt và tà khí xung quanh một cách vô hình. Không phải bằng sức mạnh đối kháng, mà bằng sự 'hiện diện' của bản nguyên thanh tịnh, bằng sự cân bằng của Đạo. Tà khí dường như không thể tồn tại trong phạm vi ảnh hưởng của vầng sáng đó, tự động thối lui, như bóng tối phải nhường chỗ cho ánh sáng.
Tiêu Hạo giật mình, vội vàng tiến lại gần, thấp giọng hỏi, giọng nói run rẩy vì lo lắng và kinh ngạc, "Huynh đệ, huynh... huynh không sao chứ? Ta thấy huynh như đi vào cõi khác, cứ tưởng..." Hắn không dám nói hết câu, nhưng vẻ mặt đã thể hiện rõ sự hoảng sợ.
Lục Trường Sinh chậm rãi đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi và tàn khí vô hình trên chiếc đạo bào xám của mình. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng lại toát ra một khí chất hùng vĩ, bao dung, như thể đã gánh vác cả một thế giới. Khuôn mặt thanh tú vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng ánh mắt đã thêm phần sâu sắc, kiên định. "Ta không sao..." Giọng hắn trầm tĩnh, có chút mệt mỏi nhưng lại chứa đựng một ý chí sắt đá, "Ta chỉ vừa chạm vào một bí mật... rất cổ xưa." Hắn nhìn sâu vào U Minh Cổ Địa, rồi quay sang Tiêu Hạo, ánh mắt tràn đầy quyết tâm nhưng cũng ẩn chứa sự nặng nề của một gánh nặng mới.
"Tà khí này... nó không chỉ là sự phá hoại. Nó là sự biến chất của linh khí nguyên thủy," Lục Trường Sinh chậm rãi nói, từng lời như được khắc sâu vào không khí nặng nề. "Và Cửu Thiên Linh Châu... đã bị 'nhiễm' từ rất lâu rồi. Không phải do Ma Quân, mà là một vết nứt từ chính thuở Khai Thiên."
Tiêu Hạo nghe xong, đôi mắt láu lỉnh mở to, gương mặt tròn bầu bĩnh hiện rõ vẻ kinh ngạc tột độ. "Cái gì? Nhiễm... từ Khai Thiên? Vậy chẳng phải... chẳng phải Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là kẻ lợi dụng vết thương đó sao? Vậy thì... chúng ta phải làm gì? Đánh bại hắn có ích gì nếu bản nguyên vẫn còn tà hóa?" Hắn cảm thấy một sự bất lực lớn lao, một cảm giác rằng mọi nỗ lực của Liên Minh chính đạo đều chỉ là giải quyết phần ngọn, không chạm đến gốc rễ.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía màn sương đen kịt vẫn còn cuồn cuộn nơi xa. "Đúng vậy. Bản chất của tà khí không chỉ là sản phẩm của Ma Quân Huyết Ảnh mà có nguồn gốc sâu xa hơn, từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, gợi ý một bí mật lớn hơn về Cửu Thiên Linh Giới và thách thức thực sự mà ta phải đối mặt. Tàn Pháp Cổ Đạo của ta, không nghi ngờ gì nữa, sẽ là chìa khóa để thấu hiểu và hàn gắn những vết thương cổ xưa của thế giới, không chỉ đơn thuần là chiến đấu." Hắn ngừng một lát, rồi tiếp tục, "Con đường thanh tẩy Cửu Thiên Linh Châu sẽ phức tạp hơn nhiều, đòi hỏi ta phải tìm kiếm tri thức và phương pháp không chỉ để đánh bại Ma Quân mà còn để 'chữa lành' thế giới từ gốc rễ. Nó là một quá trình hàn gắn, một quá trình chữa lành bản nguyên."
Hắn đã tìm thấy con đường, không phải con đường của sự hủy diệt, mà là con đường của sự hàn gắn. Tà khí không phải là kẻ thù cần phải tiêu diệt, mà là một vết thương cần phải chữa lành. Con đường của hắn sẽ phức tạp hơn nhiều, đòi hỏi sự kiên nhẫn và hiểu biết sâu sắc về 'đạo' thay vì chỉ dựa vào sức mạnh. Lục Trường Sinh nhìn ra ngoài màn sương đen kịt, nơi tà khí vẫn cuồn cuộn không ngừng, nhưng trong lòng hắn, một tia hy vọng đã bùng cháy, hòa lẫn với gánh nặng của trách nhiệm. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn thầm nhủ. "Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của ta cũng chưa hề kết thúc. Đây chỉ là khởi đầu."
Với một cái nhìn kiên định, Lục Trường Sinh xoay người, bước chậm rãi ra khỏi tâm điểm tà khí. Bước chân hắn tuy không nhanh, nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô hình, như thể mỗi bước đi đều đang định hình lại vận mệnh của Cửu Thiên Linh Giới. Tiêu Hạo nhìn theo, lòng vẫn còn bàng hoàng trước những gì vừa nghe, nhưng trong ánh mắt hắn đã lóe lên một tia sáng của sự tin tưởng và kiên định. Hắn biết, con đường phía trước sẽ vô cùng khó khăn, nhưng hắn sẽ luôn đồng hành cùng Lục Trường Sinh.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.