Cửu thiên linh giới - Chương 738: Bão Tố Bên Ngoài: Tiêu Hạo Giữ Vững Kết Giới
Trong lòng Huyết Ảnh Cung u ám, nơi tà khí từng cuộn trào như thủy triều, giờ đây một khoảng không gian nhỏ được thanh tẩy đã hiện hữu, tỏa ra vầng sáng dịu nhẹ đối chọi với sự thâm trầm của ma đạo. Kiến trúc gothic nhọn hoắt, những bức tường đá đen sẫm và họa tiết đầu lâu xương chéo vẫn bao quanh, nhưng tại đây, sự nặng nề của tử khí dường như đã lùi bước, nhường chỗ cho một thứ linh khí thuần khiết, mỏng manh như sương sớm. Lục Trường Sinh, với dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai kiên cố, đang khoanh chân tĩnh tọa giữa vầng sáng ấy. Đôi mắt đen láy của hắn khép hờ, khuôn mặt thanh tú phảng phất vẻ trầm tư sâu sắc, không chút biểu lộ cảm xúc rõ rệt. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, từng luồng linh lực tinh thuần như suối nguồn chảy qua kinh mạch, không chỉ giúp hắn phục hồi lại trạng thái đỉnh phong sau cuộc đối đầu tinh thần khốc liệt, mà còn như một dòng chảy dẫn dắt hắn đi sâu hơn vào bản chất của Cửu Thiên Linh Châu.
Tiếng gầm rú dữ dội từ bên ngoài, tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, cùng những âm thanh bùa chú nổ vang dội, vọng vào xuyên qua kết giới mỏng manh, khiến không gian dẫu đã được thanh tịnh vẫn không ngừng rung chuyển. Mỗi tiếng động đều như một nhát búa giáng vào tâm trí, báo hiệu cho sự nguy hiểm đang cận kề. Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, không phải vì sợ hãi, mà là vì hắn đang dốc toàn lực phân tích 'tiếng kêu cứu' mà hắn đã cảm nhận được từ sâu thẳm Cửu Thiên Linh Châu. Tiếng kêu ấy, giờ đây không còn mơ hồ mà trở nên rõ ràng hơn, như một linh hồn bị giam cầm đang khao khát được giải thoát. Hắn nhận ra, Linh Châu này không phải là một thực thể tà ác bẩm sinh, mà là một sinh linh bị Ma Quân Huyết Ảnh cưỡng ép, bóp méo, giam hãm trong sự tuyệt vọng. Con đường thanh tẩy, bởi vậy, không phải là đối kháng, mà là cảm hóa, là giải thoát. Đây là một đạo lý mới mẻ, khác biệt hoàn toàn so với tư duy tu hành thông thường, nơi sức mạnh tuyệt đối thường được dùng để hủy diệt kẻ địch. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhủ, ý niệm về sự dung hòa và cân bằng càng khắc sâu trong đạo tâm hắn.
Gần đó, Bách Lý Trần nằm dựa vào một vách đá được thanh tẩy, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, từng hơi thở đều nặng nhọc. Thanh kiếm của anh ta, vốn sắc bén và ngạo nghễ, giờ đây cắm xuống đất, kiếm khí yếu ớt, chỉ còn le lói những tia sáng bạc mờ nhạt. Kiếm bào màu trắng tinh khôi của hắn lấm lem vết máu khô và bụi bặm, cho thấy một trận chiến dữ dội vừa qua. Dù kiệt sức đến tận cùng, đôi mắt lạnh lùng, tự tin của Bách Lý Trần vẫn không ngừng dõi theo Lục Trường Sinh. Hắn cảm nhận được luồng linh khí thuần khiết đang lan tỏa từ Lục Trường Sinh, từ từ xoa dịu những vết thương trong cơ thể hắn, nhưng sự mệt mỏi về tinh thần thì vẫn còn đó. Hắn cố gắng điều hòa linh lực, từng chút một kéo nó về từ vực thẳm cạn kiệt. "Tà khí này... mạnh hơn trước. Hắn không giữ được lâu đâu," Bách Lý Trần thều thào, giọng nói khàn đặc vì hao tổn, nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng. Hắn không cần nói rõ "hắn" là ai, vì cả hai đều hiểu rõ đó là Tiêu Hạo, người đang một mình chống chọi với cả biển tà ma bên ngoài. Sự rung chuyển dữ dội từ bên ngoài càng lúc càng tăng, như một lời nhắc nhở tàn khốc về tình hình nguy cấp. Bách Lý Trần biết rõ, kiếm ý của mình đã đạt đến cực hạn khi bảo vệ Lục Trường Sinh khỏi những ảo ảnh tinh thần của Ma Quân Huyết Ảnh. Giờ đây, hắn chỉ có thể nằm đây, nhìn Lục Trường Sinh tĩnh tọa và lắng nghe tiếng giao tranh không ngừng vọng đến, nỗi bất lực đè nặng trong lòng.
Lục Trường Sinh mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây trong veo như hồ thu, không một gợn sóng. Hắn nhìn Bách Lý Trần, ánh mắt chứa đựng sự cảm kích sâu sắc. Hắn biết, Bách Lý Trần đã liều mạng đến thế nào để bảo vệ hắn, để hắn có thể hoàn thành bước đột phá nội tâm vừa rồi. Chính sự kiên cường và lòng trung thành của Bách Lý Trần đã giúp hắn có đủ thời gian để đối mặt với vực thẳm tuyệt vọng và tìm thấy con đường mới. Lục Trường Sinh đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên vai Bách Lý Trần. Một luồng Tàn Pháp Cổ Đạo ấm áp, thuần khiết, tinh lọc chảy vào cơ thể Bách Lý Trần, không chỉ giúp hắn nhanh chóng phục hồi linh lực mà còn xoa dịu những chấn động trong thần thức. Bách Lý Trần khẽ rùng mình, cảm nhận được sự sống đang trỗi dậy trong từng tế bào, một cảm giác dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể. Hắn ngẩng đầu nhìn Lục Trường Sinh, trong đôi mắt lạnh lùng thường ngày giờ đây ánh lên tia phức tạp, vừa là sự kinh ngạc, vừa là sự tôn kính.
"Tiêu Hạo, tình hình bên ngoài thế nào?" Lục Trường Sinh hỏi, giọng nói trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự lo lắng khó nhận thấy. Hắn không cần phải hỏi "ai" hay "cái gì", vì đối với hắn, Tiêu Hạo là một người bạn, một đồng đội đáng tin cậy. Hắn tin vào Tiêu Hạo, nhưng hắn cũng biết rõ sức mạnh của Ma Quân Huyết Ảnh và sự tàn bạo của tà khí. Ngay cả khi Ma Quân Huyết Ảnh đã tạm thời rút lui, tà khí của hắn vẫn còn dai dẳng, và những con Ma Binh vô tri kia vẫn là mối đe dọa khôn lường. Lục Trường Sinh đã thấu hiểu được rằng, sự kiên cố của đạo tâm không phải là ích kỷ chỉ lo cho bản thân, mà là nền tảng để bảo vệ những người xung quanh, để giữ vững thiên hạ. Hắn đã giác ngộ rằng, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và con đường của hắn giờ đây đã gắn liền với vận mệnh của Cửu Thiên Linh Giới.
Bách Lý Trần ngồi thẳng dậy, sắc mặt đã hồng hào hơn một chút. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh lực đang dần hồi phục. "Tình hình không mấy lạc quan, Lục huynh. Ma Binh bên ngoài rất đông, như thủy triều dâng. Ta có thể cảm nhận được tà khí đang dồn nén, chúng dường như được một lực lượng vô hình nào đó chỉ huy, không còn hỗn loạn như trước nữa." Bách Lý Trần dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự suy tư. "Nếu Ma Quân Huyết Ảnh đã rút lui, vậy thì... những con Ma Binh này đang chiến đấu một cách có tổ chức hơn bao giờ hết. Có lẽ... hắn đã để lại một vài thủ hạ tinh nhuệ hoặc một phần ý chí điều khiển chúng. Dù sao thì, Tiêu Hạo cũng không phải là tu sĩ chuyên về giao tranh trực diện. Hắn dùng trí và bùa chú để chống đỡ, nhưng số lượng Ma Binh quá lớn, hắn không thể cầm cự được bao lâu nữa." Lời nói của Bách Lý Trần tuy ngắn gọn, nhưng hàm chứa sự phân tích sắc bén và mối nguy hiểm đang rình rập.
Lục Trường Sinh gật đầu. Hắn đã cảm nhận được điều đó. Tà khí bên ngoài đang trở nên dày đặc hơn, không còn là những cơn sóng vô định mà là những đợt tấn công có mục đích, có chiến thuật rõ ràng. Điều này cho thấy Ma Quân Huyết Ảnh, dù đã bị đạo tâm của hắn đẩy lùi, vẫn không từ bỏ ý định hủy diệt. Hắn đang thay đổi chiến lược, trở nên tinh vi và xảo quyệt hơn. Lục Trường Sinh nhìn vào sâu thẳm Cửu Thiên Linh Châu, 'tiếng kêu cứu' vẫn vang vọng. Hắn biết mình cần thêm thời gian để thực sự 'giải thoát' Linh Châu, không chỉ là thanh tẩy bề mặt. Nhưng thời gian là thứ xa xỉ nhất lúc này. "Chúng ta cần một phương án mới," Lục Trường Sinh nói, giọng điệu trầm ngâm. "Việc thanh tẩy Linh Châu không thể bị gián đoạn. Và Tiêu Hạo... không thể đơn độc quá lâu." Hắn đứng dậy, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên quyết. "Ma Quân Huyết Ảnh đã rút lui, nhưng tà khí và tư tưởng của hắn vẫn còn dai dẳng đâu đó. Thế giới cần thời gian để phục hồi, và những thách thức mới sẽ xuất hiện, tinh vi hơn, xảo quyệt hơn. Con đường tu hành không bao giờ có điểm dừng." Những lời này không chỉ là nhận định về tình hình, mà còn là sự khẳng định về đạo lộ của hắn, một con đường vạn kiếp bất hối.
***
Bên ngoài Huyết Ảnh Cung, khung cảnh tựa như một bức tranh địa ngục được vẽ bằng màu máu và tà khí. Dãy núi âm u, vốn đã bị bao phủ bởi trận pháp huyễn cảnh và tà khí nồng nặc, nay càng trở nên đáng sợ hơn dưới cơn bão tà khí cuồng loạn. Những tia sét đỏ máu xé toạc bầu trời đêm đen đặc, chiếu rọi xuống mặt đất những hạt mưa máu lất phất, tạo nên một không gian lạnh lẽo, ghê rợn. Mùi máu tanh nồng nặc hòa quyện với tử khí và mùi lưu huỳnh khét lẹt, xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta phải nôn nao. Tiếng gầm rú của vô số Ma Binh, tiếng pháp khí tà ác va chạm chan chát, và tiếng la hét đầy dã man của chúng tạo thành một bản giao hưởng chết chóc, vang vọng khắp thung lũng.
Giữa biển Ma Binh đen kịt, một thân ảnh nhỏ nhắn, nhanh nhẹn đang nhảy múa như một con sóc giữa bão tố. Đó là Tiêu Hạo, với dáng người không quá cao nhưng đầy linh hoạt, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây ánh lên vẻ tập trung cao độ và một chút vẻ tuyệt vọng bị che giấu. Y phục màu sắc tươi sáng của hắn đã bị nhuốm bẩn, rách nát vài chỗ, nhưng hắn vẫn không ngừng di chuyển, liên tục phóng ra các loại bùa chú, cạm bẫy và linh dược tự chế. Hắn không chọn cách đối đầu trực diện, bởi hắn biết rõ bản thân không phải là một chiến binh thuần túy. Hắn là một đạo sĩ bùa chú, một nhà luyện dược, một kẻ chuyên chế tạo đủ thứ vật phẩm kỳ quái, và đó chính là lợi thế của hắn.
"Mấy con quỷ gầy gò này dai như đỉa! Lão tử còn nhiều hàng lắm đây!" Tiêu Hạo vừa nói, vừa ném ra một quả cầu lửa xanh biếc, không phải là ngọn lửa bình thường mà là hỏa dược được luyện từ các loại linh thảo tà độc, khi nổ tung đã tạo ra một làn sóng độc tố ăn mòn, khiến đám Ma Binh gần đó phải gào thét thảm thiết. Hắn không ngừng di chuyển, lướt qua giữa đám Ma Binh, đôi khi dùng cây côn nhỏ của mình đâm vào những khớp nối giáp trụ yếu ớt của chúng, hoặc ném ra những túi bột gây mù mắt khiến chúng mất phương hướng. Các túi nhỏ trên y phục hắn liên tục được sử dụng, từ đó tuôn ra vô số loại "vũ khí" độc đáo: những lá bùa kim cương trấn áp, những viên đạn linh khí nhỏ xé gió, những bình thuốc độc nổ tung tạo ra khói độc xám xịt. Hắn tạo ra một khu vực hỗn loạn nhưng hiệu quả, khiến đám Ma Binh không thể tổ chức tấn công một cách hiệu quả vào kết giới.
Thế nhưng, số lượng Ma Binh là quá lớn. Chúng liên tục dồn ép, tiếng gầm gừ khát máu vang vọng khắp nơi. Tiêu Hạo có thể cảm nhận được tà khí nặng nề đang đè nén lấy mình, linh lực trong cơ thể cũng đang tiêu hao nhanh chóng. Từ trong đám Ma Binh, một thân ảnh to lớn hơn, với bộ giáp đen gỉ sét và vũ khí hình răng nanh sắc nhọn, xông ra. Đó là Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, với đôi mắt đỏ ngầu rực lửa, hung tợn và đầy sát khí. Hắn gầm lên một tiếng, giọng nói thô bạo và khàn đục, mang theo mùi máu tanh nồng. "Kẻ cản đường... chết!" Hắn vung vũ khí lên, một luồng tà khí đỏ sẫm bắn thẳng về phía Tiêu Hạo.
Tiêu Hạo khẽ rùng mình, cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp từ đòn tấn công đó. Hắn không dám đối đầu trực diện, vội vàng tung ra một chuỗi bùa nổ liên hoàn. Những lá bùa vàng rực lập tức bùng cháy, tạo ra một bức tường lửa và khói dày đặc, che chắn tầm nhìn và làm chậm đà tấn công của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Hắn nhân cơ hội đó, lướt nhanh sang bên cạnh, tránh thoát khỏi đòn đánh chí mạng. Tiêu Hạo liên tục thay đổi vị trí, không ngừng sử dụng các loại bùa chú và linh dược để gây nhiễu loạn đội hình địch. Hắn không chỉ ném bùa nổ, mà còn có cả bùa ngưng trệ, bùa suy yếu, bùa mê hoặc... Mỗi lá bùa đều được hắn sử dụng một cách tinh vi, biến hóa khôn lường, khiến đám Ma Binh vô tri phải lúng túng. Hắn giống như một con cá nhỏ lanh lợi, luồn lách giữa dòng nước xiết, tuy nguy hiểm cận kề nhưng vẫn chưa bị tóm gọn. Tuy nhiên, hắn biết rõ, đây chỉ là những chiêu trò nhỏ, không thể duy trì được lâu. Ma lực của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng là thứ mà hắn không thể xem nhẹ. Mỗi cú vung vũ khí của hắn đều mang theo sức nặng ngàn cân, khiến không khí xung quanh rung động dữ dội. Hắn đã nhiều lần phải né tránh trong gang tấc, cảm nhận được hơi thở tử vong phả vào gáy. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Tiêu Hạo, nhưng ánh mắt hắn vẫn lóe lên sự kiên cường. Hắn biết, nhiệm vụ của mình là cầm chân chúng, là mua thời gian cho Lục Trường Sinh. "Lão Lục, ngươi mà không nhanh lên, lão tử sẽ thành khô cốt mất!" Tiêu Hạo thầm rủa, nhưng trong lòng hắn vẫn không hề nao núng.
***
Thời gian trôi qua chậm rãi như một thế kỷ, mỗi khắc đều là một thử thách sống còn đối với Tiêu Hạo. Khí hậu khắc nghiệt bên ngoài Huyết Ảnh Cung giờ đây càng trở nên khủng khiếp hơn. Cơn bão tà khí gào thét cuồng bạo, những tia sét đỏ máu đánh xuống liên tục, không ngừng tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc và những cột khói đen kịt bốc lên từ mặt đất. Tà khí dày đặc đến mức gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành một màn sương mù đỏ sẫm, nuốt chửng tầm nhìn. Mùi máu tươi và tử khí càng nồng nặc hơn bao giờ hết, khiến không khí trở nên nặng nề, đầy áp lực, như thể chính tử thần đang hiện diện.
Dù đã chiến đấu không ngừng nghỉ trong một thời gian dài, Tiêu Hạo vẫn đứng vững, nhưng tình trạng của hắn đã trở nên vô cùng tồi tệ. Vết thương trên vai hắn, do một Ma Binh bất ngờ tấn công, giờ đây đã bắt đầu rỉ máu đen, từng giọt máu độc chảy ra như những con rắn nhỏ, ăn mòn da thịt. Linh lực trong cơ thể hắn cạn kiệt đến mức báo động, mỗi lần vận chuyển đều cảm thấy đau nhói. Y phục rách nát, mái tóc đen dính bết mồ hôi và bụi bẩn, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực, nhưng vẫn ánh lên một tia kiên cường không thể lay chuyển. Hắn thở dốc, từng hơi thở đều nặng nhọc, phổi như bị xé toạc bởi tà khí độc hại.
"Lão Lục, ngươi mà không nhanh lên, lão tử sẽ thành khô cốt mất!" Tiêu Hạo thầm rủa, lời nói mang theo chút hài hước châm biếm thường ngày, nhưng trong sâu thẳm, hắn biết rõ mình đang đứng trước bờ vực của sự suy sụp. Hắn đã dùng hết mọi chiêu trò, mọi lá bùa, mọi viên đan dược mà hắn có. Đám Ma Binh, dưới sự chỉ huy của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, giờ đây đã không còn hỗn loạn như trước. Chúng đã học được cách đối phó với những chiêu trò của hắn, chúng tấn công có tổ chức hơn, tạo thành một lưới bao vây chặt chẽ, từng bước ép hắn vào đường cùng. Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, với khuôn mặt độc ác và vũ khí hình răng nanh, gầm lên một tiếng đầy dã man. "Ngươi chỉ là con kiến, sao có thể chống lại đại quân Ma Tôn!" Hắn vung vũ khí, một luồng tà khí khổng lồ cuồn cuộn lao tới, không cho Tiêu Hạo bất kỳ cơ hội nào để né tránh.
Tiêu Hạo biết, đây là đòn quyết định. Hắn cảm nhận được linh lực cuối cùng đang tụ lại trong đan điền, yếu ớt như ngọn nến trước gió. Hắn không còn lựa chọn nào khác. Với ánh mắt kiên quyết, hắn rút ra một viên đan dược cường lực màu đỏ sẫm, không chút do dự nuốt xuống. Viên đan dược lập tức phát huy tác dụng, một luồng linh lực mạnh mẽ nhưng đầy cuồng bạo bùng nổ trong cơ thể hắn, tạm thời xua tan đi sự mệt mỏi. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận!" Hắn gầm lên, không phải vì muốn xưng bá hay thống trị, mà là một lời thề với chính bản thân và với những người hắn muốn bảo vệ.
Với sức mạnh tạm thời được phục hồi, Tiêu Hạo nhanh chóng phóng ra một đạo phù cuối cùng, một lá bùa ảo ảnh tinh vi mà hắn đã dồn hết tâm huyết để chế tạo. Lá bùa lập tức bùng nổ, tạo ra một phân thân của Tiêu Hạo, giống hệt như thật, lao thẳng vào đội hình Ma Binh, thu hút sự chú ý của chúng. Trong khi đó, bản thân Tiêu Hạo, với tốc độ kinh hồn, lướt vào một khe hở nhỏ trong lưới bao vây của Ma Binh, cố gắng câu kéo thêm một chút thời gian quý báu. Hắn biết mình không thể đánh bại chúng, nhưng hắn có thể trì hoãn. Hắn có thể chịu đựng. Hắn có thể làm mọi thứ để giữ vững kết giới này, để Lục Trường Sinh có đủ thời gian hoàn thành nhiệm vụ. Dù vết thương trên vai đau nhói, dù linh lực đang dần cạn kiệt trở lại, Tiêu Hạo vẫn không ngừng chạy, không ngừng chiến đấu. Hắn là một con kiến, đúng vậy, nhưng là một con kiến kiên cường, một con kiến không bao giờ bỏ cuộc. Hắn là minh chứng sống cho thấy, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dẫu con đường ấy đầy rẫy chông gai và hiểm nguy chết người. Con đường của Tiêu Hạo, cũng như con đường của Lục Trường Sinh, vẫn chưa hề kết thúc.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.