Cửu thiên linh giới - Chương 739: Ánh Sáng Từ Vạn Cổ: Hồi Sinh Linh Mạch Cổ
Thời gian trôi qua chậm rãi như một thế kỷ, mỗi khắc đều là một thử thách sống còn đối với Tiêu Hạo. Khí hậu khắc nghiệt bên ngoài Huyết Ảnh Cung giờ đây càng trở nên khủng khiếp hơn. Cơn bão tà khí gào thét cuồng bạo, những tia sét đỏ máu đánh xuống liên tục, không ngừng tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc và những cột khói đen kịt bốc lên từ mặt đất. Tà khí dày đặc đến mức gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành một màn sương mù đỏ sẫm, nuốt chửng tầm nhìn. Mùi máu tươi và tử khí càng nồng nặc hơn bao giờ hết, khiến không khí trở nên nặng nề, đầy áp lực, như thể chính tử thần đang hiện diện, vung lưỡi hái vô tình.
Dù đã chiến đấu không ngừng nghỉ trong một thời gian dài, Tiêu Hạo vẫn đứng vững, nhưng tình trạng của hắn đã trở nên vô cùng tồi tệ. Vết thương trên vai hắn, do một Ma Binh bất ngờ tấn công, giờ đây đã bắt đầu rỉ máu đen, từng giọt máu độc chảy ra như những con rắn nhỏ, ăn mòn da thịt, khiến cả cánh tay hắn tê dại. Linh lực trong cơ thể hắn cạn kiệt đến mức báo động, mỗi lần vận chuyển đều cảm thấy đau nhói như xé ruột gan, như có ngàn vạn mũi kim châm vào kinh mạch. Y phục rách nát, mái tóc đen dính bết mồ hôi và bụi bẩn, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực, nhưng vẫn ánh lên một tia kiên cường không thể lay chuyển, một ngọn lửa nhỏ nhoi chống chọi với cơn bão táp. Hắn thở dốc, từng hơi thở đều nặng nhọc, phổi như bị xé toạc bởi tà khí độc hại đang xâm nhập từng chút một vào lục phủ ngũ tạng.
"Lão Lục, ngươi mà không nhanh lên, lão tử sẽ thành khô cốt mất!" Tiêu Hạo thầm rủa, lời nói mang theo chút hài hước châm biếm thường ngày, nhưng trong sâu thẳm, hắn biết rõ mình đang đứng trước bờ vực của sự suy sụp. Hắn đã dùng hết mọi chiêu trò, mọi lá bùa, mọi viên đan dược mà hắn có, thậm chí là những thứ hắn giấu kỹ đến mức chính mình cũng quên mất. Đám Ma Binh, dưới sự chỉ huy của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, giờ đây đã không còn hỗn loạn như trước. Chúng đã học được cách đối phó với những chiêu trò của hắn, chúng tấn công có tổ chức hơn, tạo thành một lưới bao vây chặt chẽ, từng bước ép hắn vào đường cùng, tựa như đàn sói săn mồi, kiên nhẫn và tàn nhẫn. Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, với khuôn mặt độc ác bị che khuất một phần bởi mũ trụ gỉ sét và vũ khí hình răng nanh sắc bén, gầm lên một tiếng đầy dã man, tiếng gầm vang vọng giữa làn tà khí đặc quánh, khiến không gian rung chuyển. "Ngươi chỉ là con kiến, sao có thể chống lại đại quân Ma Tôn!" Hắn vung vũ khí, một luồng tà khí khổng lồ cuồn cuộn lao tới, mang theo ý chí hủy diệt, không cho Tiêu Hạo bất kỳ cơ hội nào để né tránh.
Tiêu Hạo biết, đây là đòn quyết định. Hắn cảm nhận được linh lực cuối cùng đang tụ lại trong đan điền, yếu ớt như ngọn nến trước gió, lung lay sắp tắt. Hắn không còn lựa chọn nào khác. Với ánh mắt kiên quyết, hắn rút ra một viên đan dược cường lực màu đỏ sẫm, không chút do dự nuốt xuống. Viên đan dược lập tức phát huy tác dụng, một luồng linh lực mạnh mẽ nhưng đầy cuồng bạo bùng nổ trong cơ thể hắn, tạm thời xua tan đi sự mệt mỏi, nhưng cũng mang theo cảm giác như toàn thân sắp vỡ tung. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận!" Hắn gầm lên, không phải vì muốn xưng bá hay thống trị, mà là một lời thề với chính bản thân và với những người hắn muốn bảo vệ, một lời thề vang vọng giữa cõi hư vô.
Với sức mạnh tạm thời được phục hồi, Tiêu Hạo nhanh chóng phóng ra một đạo phù cuối cùng, một lá bùa ảo ảnh tinh vi mà hắn đã dồn hết tâm huyết để chế tạo, giờ đây nó là hy vọng cuối cùng. Lá bùa lập tức bùng nổ, tạo ra một phân thân của Tiêu Hạo, giống hệt như thật, lao thẳng vào đội hình Ma Binh, thu hút sự chú ý của chúng. Trong khi đó, bản thân Tiêu Hạo, với tốc độ kinh hồn, lướt vào một khe hở nhỏ trong lưới bao vây của Ma Binh, cố gắng câu kéo thêm một chút thời gian quý báu. Hắn biết mình không thể đánh bại chúng, nhưng hắn có thể trì hoãn. Hắn có thể chịu đựng. Hắn có thể làm mọi thứ để giữ vững kết giới này, để Lục Trường Sinh có đủ thời gian hoàn thành nhiệm vụ. Dù vết thương trên vai đau nhói, dù linh lực đang dần cạn kiệt trở lại, Tiêu Hạo vẫn không ngừng chạy, không ngừng chiến đấu. Hắn là một con kiến, đúng vậy, nhưng là một con kiến kiên cường, một con kiến không bao giờ bỏ cuộc. Hắn là minh chứng sống cho thấy, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dẫu con đường ấy đầy rẫy chông gai và hiểm nguy chết người. Con đường của Tiêu Hạo, cũng như con đường của Lục Trường Sinh, vẫn chưa hề kết thúc.
Tiếng gầm thét của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng càng lúc càng gần, những bước chân nặng nề của Ma Binh như những nhát búa giáng xuống trái tim Tiêu Hạo. Phân thân của hắn đã bị phá hủy, và giờ đây, hắn không còn gì để che chắn. Hắn ngã khuỵu, cơ thể run rẩy, linh lực đã hoàn toàn khô cạn. Đôi mắt hắn mờ đi, chỉ còn thấy những bóng đen Ma Binh khát máu đang ào tới, cùng với khuôn mặt độc ác của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng hiện rõ mồn một. "Khốn kiếp... không thể để chúng qua được!" Tiêu Hạo thốt ra từng tiếng khó nhọc, cố gắng nâng tay lên một lần cuối, nhưng thân thể hắn đã không còn vâng lời. Cảm giác bất lực và tuyệt vọng dâng trào, nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn vẫn không hối hận. Hắn đã làm tất cả những gì có thể.
Khi lưỡi vũ khí hình răng nanh của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đã chém xuống, mang theo luồng tà khí lạnh lẽo thấu xương, một tiếng "Vút!" xé gió vang lên, sắc bén đến chói tai. Một luồng kiếm quang rực rỡ, tinh khiết như trăng rằm, bỗng nhiên xuyên phá màn đêm tà khí, tựa như một dải lụa trắng vắt ngang qua bầu trời đen kịt. Luồng kiếm quang ấy không ồn ào dữ dội, nhưng lại ẩn chứa một uy lực kinh thiên động địa, một ý chí sắc bén đến mức có thể cắt đứt mọi thứ. Nó không trực tiếp nhắm vào Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, mà lại chém vào giữa đội hình Ma Binh đang xông tới Tiêu Hạo, tạo ra một khe hở lớn, đẩy lùi hàng trăm Ma Binh về phía sau.
"Cái gì!?" Ma Sát Tiểu Đội Trưởng kinh ngạc thốt lên, lực tấn công của hắn bị phân tán, và hắn cảm thấy một luồng kiếm ý vô hình sắc lạnh lướt qua mặt, khiến hắn phải giật mình lùi lại. Hắn quay phắt lại, nhìn về phía kết giới đang lung lay. Từ bên trong kết giới, một bóng người cao gầy, thân ảnh thanh mảnh nhưng khí chất ngạo nghễ, sắc bén như một thanh kiếm vừa mới xuất vỏ, đang đứng đó. Chính là Bách Lý Trần. Hắn ta, dù khuôn mặt tái nhợt, môi khô nứt, và thân thể vẫn còn run rẩy vì kiệt sức, nhưng đôi mắt lạnh lùng, tự tin của hắn lại lóe lên một tia kiếm quang rực rỡ, tựa như hai vì sao băng xẹt qua đêm tối. Thanh kiếm cổ đeo bên hông hắn, vốn dĩ đã hấp thu quá nhiều tà khí mà trở nên xỉn màu, giờ đây lại phát ra một tiếng "Keng!" vang vọng, tựa như tiếng lòng của kiếm khách đang gầm lên.
"Muốn qua... bước qua xác ta!" Giọng Bách Lý Trần khàn đặc, nhưng từng lời thốt ra lại mang theo một sức nặng ngàn cân, một ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn ta không hề che giấu sự mệt mỏi cùng cực, nhưng ý chí chiến đấu lại bùng lên mãnh liệt, tựa như ngọn lửa cuối cùng trước khi tàn lụi, nhưng lại cháy rực rỡ nhất. Từng tế bào trong cơ thể hắn ta gào thét vì cạn kiệt, nhưng kiếm ý trong lòng lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn ta không còn vận dụng linh lực, mà là dùng thuần túy kiếm ý của mình, dùng đạo tâm kiên định để chém ra nhát kiếm vừa rồi. Hắn biết, nếu kết giới này sụp đổ, Lục Trường Sinh sẽ bị quấy rầy, và mọi nỗ lực sẽ đổ sông đổ biển. Hắn sẽ không để điều đó xảy ra.
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng giận dữ gầm lên: "Ha ha, chỉ là con kiến, dám cản đường Ma Quân! Giết!" Hắn ta không tin vào mắt mình, một kẻ trọng thương sắp chết lại có thể phát ra kiếm ý kinh người đến vậy. Hắn ta thúc giục Ma Binh tiếp tục tấn công. Nhưng lần này, khi Ma Binh lại ào tới, Bách Lý Trần không lùi bước. Hắn vung kiếm, một lần nữa, kiếm quang lại bùng nổ, không phải là thứ hào nhoáng, mà là những tia sáng tinh khiết, sắc bén, như hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào tâm trí của Ma Binh, khiến chúng hoảng loạn. Hắn không có sức để tạo ra những đòn tấn công vật chất mạnh mẽ, nhưng kiếm ý của hắn lại có thể xuyên thấu tâm trí, gây ra sự hỗn loạn trong hàng ngũ của kẻ địch.
Tiêu Hạo, nằm sõng soài dưới đất, chứng kiến cảnh tượng đó. Hắn không thể tin vào mắt mình. "Cái tên cứng đầu này... sao lại lì lợm đến vậy?" Hắn lẩm bẩm, một nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi. Dù cả Tiêu Hạo và Bách Lý Trần đều đã kiệt sức, gục xuống như hai pho tượng đá sau khi đã dốc hết sức lực, nhưng sự can thiệp kịp thời của Bách Lý Trần đã tạo ra một khoảng trống quý giá, đẩy lùi tạm thời làn sóng Ma Binh. Kết giới, tuy vẫn còn lung lay dữ dội, nhưng đã giữ vững được trong gang tấc. Mùi máu tanh và tử khí vẫn nồng nặc, nhưng giờ đây, xen lẫn trong đó là một tia hy vọng mỏng manh, một bằng chứng cho thấy ý chí kiên cường có thể tạo ra kỳ tích. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," Tiêu Hạo thầm nghĩ, thấu hiểu sâu sắc hơn về câu nói đó qua hành động của Bách Lý Trần.
***
Trong khi đó, bên trong kết giới, một không gian tưởng chừng như tĩnh mịch và tách biệt hoàn toàn với trận chiến khốc liệt bên ngoài, Lục Trường Sinh vẫn ngồi thiền, bất động như một pho tượng cổ xưa. Bầu không khí nơi đây hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn của Huyết Ảnh Cung. Không có tiếng gào thét, không có mùi máu tanh, chỉ có một sự yên tĩnh sâu thẳm, nơi linh khí thanh tịnh nhẹ nhàng lưu chuyển, xua tan mọi tà niệm. Cửu Thiên Linh Châu lơ lửng trước mặt hắn, xoay tròn chậm rãi, phát ra thứ ánh sáng đỏ tà dị, nhưng giờ đây đã yếu đi rất nhiều, như một ngọn lửa sắp tàn. Từng luồng tà khí đen kịt, đặc quánh, không ngừng thoát ra từ Linh Châu, hòa vào hư không rồi dần tan biến dưới tác động của Tàn Pháp Cổ Đạo.
Lục Trường Sinh hoàn toàn nhập định, tâm trí hắn giao hòa với Linh Châu, từng nhịp đập của nó như chính nhịp đập của trái tim hắn. Hắn không nhìn, không nghe, không cảm nhận thế giới bên ngoài, nhưng sâu thẳm trong tâm thức, hắn vẫn mường tượng được sự căng thẳng của Tiêu Hạo, sự kiệt quệ của Bách Lý Trần. Tuy nhiên, đạo tâm hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, không chút dao động. Hắn biết, lúc này, điều duy nhất hắn có thể làm là hoàn thành nhiệm vụ của mình, thanh tẩy Linh Châu, tạo ra một hy vọng sống còn cho tất cả.
"Không phải đối kháng... mà là thanh tẩy, giải thoát... trở về bản nguyên..." Lục Trường Sinh tâm niệm. Những lời thì thầm của 'ý chí cổ xưa' từ chương trước vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn, không còn là những tiếng kêu đau đớn tuyệt vọng, mà là một lời cầu nguyện khẩn thiết, một khát vọng được trở về với sự thuần khiết ban đầu. Hắn cảm nhận được sự giằng xé bên trong Linh Châu, giữa tà khí cuồng bạo và một bản nguyên thiêng liêng đang bị chôn vùi. Công pháp Tàn Pháp Cổ Đạo không hề thúc đẩy hắn đối đầu trực diện, mà chỉ nhẹ nhàng dẫn dắt, như dòng nước chảy qua đá, từ từ xói mòn mọi tạp chất, đưa mọi thứ trở về với dòng chảy tự nhiên.
Lục Trường Sinh duy trì trạng thái nhập định, mỗi hơi thở của hắn đều điều hòa, hòa nhịp với sự thanh tẩy của Linh Châu. Tà khí từ Linh Châu bị Tàn Pháp Cổ Đạo từ từ bóc tách, hóa thành từng làn khói đen mỏng manh, rồi tan biến vào hư vô, không để lại dấu vết. Quá trình này không nhanh chóng, mà diễn ra một cách chậm rãi, kiên nhẫn, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối và một đạo tâm không chút tạp niệm. Cùng lúc đó, ánh sáng bên trong Linh Châu dần chuyển biến. Từ màu đỏ tà dị, nó từ từ nhạt đi, rồi hóa thành một màu trắng tinh khiết, trong trẻo như pha lê mới gột rửa. Sau đó, màu trắng ấy lại không ngừng biến đổi, bùng lên thành những dải màu ngũ sắc lấp lánh, rực rỡ như cầu vồng sau mưa, tựa như một viên bảo ngọc vừa được đánh thức khỏi giấc ngủ vạn năm.
Từng luồng linh lực thuần khiết, dịu mát, tràn đầy sức sống bắt đầu lan tỏa từ Linh Châu, lan ra khắp không gian nhỏ bé bên trong kết giới. Bách Lý Trần, nằm gục gần đó, tuy vẫn còn suy yếu, nhưng hắn cảm nhận được luồng linh khí thanh tịnh ấy đang nhẹ nhàng bao bọc lấy mình, xoa dịu những vết thương và sự kiệt sức. Làn da hắn, vốn dĩ tái nhợt vì mất máu và linh lực, dần lấy lại chút sắc hồng. Hắn hít thở sâu, cảm nhận sự sống đang chảy trong từng mạch máu, dù chậm rãi. Đó là minh chứng rõ ràng nhất cho sự thành công bước đầu của Lục Trường Sinh. Sự thanh tịnh từ Linh Châu đã bắt đầu lan tỏa, đẩy lùi tà khí, không chỉ trong bản thân nó mà còn tác động lên cả môi trường xung quanh. Lục Trường Sinh, trong trạng thái nhập định sâu sắc, vẫn không chút dao động, hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu.
***
Sâu thẳm trong tâm thức, Lục Trường Sinh phiêu du. Hắn không còn là thể xác trần tục, mà là một linh hồn, một ý niệm, hòa mình vào dòng chảy của thời gian và không gian. Hắn cảm thấy mình đang trôi nổi trong một thế giới nguyên thủy, một linh giới bao la, hùng vĩ, tràn ngập linh khí dồi dào đến mức hóa lỏng, tựa như một đại dương vô tận của sự sống. Đây chính là bản nguyên của Cửu Thiên Linh Châu, một cõi giới được kiến tạo từ những linh mạch cổ xưa nhất, nơi Vạn Cổ Khai Thiên.
Trước mắt hắn, không có kiến trúc gothic u ám của Huyết Ảnh Cung, không có tiếng gào thét của Ma Binh, cũng không có mùi máu tanh hay tử khí. Thay vào đó là một bầu trời trong xanh đến vô tận, không một gợn mây, không một vết bẩn của tà khí hay chiến tranh. Những linh mạch nguyên thủy cuộn trào, không phải là những dòng sông bằng nước, mà là những dòng sông linh khí chảy xiết, tạo nên những thác nước linh dịch trắng xóa, đổ xuống những hồ nước trong vắt, lấp lánh ánh kim cương. Tiếng linh khí lưu chuyển như tiếng suối chảy róc rách, tiếng Long Ngâm vọng lại từ những đỉnh núi xa xăm, hùng vĩ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo của những linh cầm cổ đại, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và sự an bình. Không khí tinh khiết tuyệt đối, thoang thoảng mùi hương ngọc quý và hoa linh hiếm có, mùi đất nguyên thủy, mang đến một cảm giác thiêng liêng và thanh thản đến lạ kỳ.
Lục Trường Sinh, trong dạng linh hồn, nhẹ nhàng chạm vào một linh mạch đang cuộn trào. Hắn cảm nhận được sự sống động mãnh liệt của nó, từng dòng năng lượng nguyên thủy chảy qua tâm thức hắn, mang theo những ký ức xa xưa của vũ trụ. Hắn "thấy" sự hình thành của các linh mạch, từ những hạt bụi vũ trụ đầu tiên cho đến khi chúng kết tinh thành những dòng chảy năng lượng khổng lồ, nuôi dưỡng toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Hắn "nghe" được những câu chuyện về sự xuất hiện của các chủng tộc đầu tiên, những sinh linh được sinh ra từ linh khí nguyên thủy, thuần khiết và mạnh mẽ.
Hắn cảm nhận được sự tinh khiết tuyệt đối của linh khí, sự vô tư và an bình của thế giới này trước khi bị tà hóa. Đây là một thế giới không có tranh giành, không có thù hận, chỉ có sự cân bằng và hài hòa tuyệt đối. Đó là bản chất nguyên thủy của Cửu Thiên Linh Giới, và cũng là bản nguyên của Cửu Thiên Linh Châu, một viên ngọc quý được tạo ra để lưu giữ và duy trì sự cân bằng ấy. Qua những viễn cảnh này, Lục Trường Sinh hiểu rõ hơn về bản chất thực sự của Linh Châu, không chỉ là một vật phẩm, mà là một phần sống động của Cửu Thiên Linh Giới, một trái tim đang bị bóp nghẹt.
Trong khoảnh khắc chiêm nghiệm sâu sắc ấy, một tiếng thì thầm vang lên trong tâm trí Lục Trường Sinh, không phải là lời nói, mà là một ý niệm, một rung động từ sâu thẳm nhất của Linh Châu. Đó là tiếng của 'ý chí cổ xưa', giờ đây không còn là tiếng kêu cứu đầy tuyệt vọng, mà là một lời khẩn cầu thanh tịnh.
"...Tịnh hóa... Quy nguyên..."
Lục Trường Sinh cảm nhận được sự khát khao được trở về với bản nguyên của Linh Châu, khát khao được thanh tẩy khỏi mọi ô uế. Hắn biết, nhiệm vụ của mình không chỉ là đẩy lùi tà khí, mà là khôi phục lại sự tinh khiết ban đầu, giải thoát 'ý chí cổ xưa' khỏi sự giam cầm của bóng tối. Sự thanh tịnh từ Linh Châu dâng lên, lan tỏa khắp tâm thức hắn, như một lời khẳng định cho sự thành công bước đầu.
Tuy nhiên, Lục Trường Sinh cũng nhận ra rằng, dù linh mạch cổ đã bắt đầu được giải thoát, và ánh sáng thanh tịnh đã lóe lên, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài. Việc thanh tẩy hoàn toàn sẽ đòi hỏi không chỉ sức mạnh, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về nguồn gốc của Cửu Thiên Linh Châu, về bản chất nguyên thủy của vạn vật. Con đường tu hành của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là con đường của sự hủy diệt, mà là con đường của sự phục hồi, sự cân bằng, và sự trở về với bản nguyên. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Dù Ma Quân Huyết Ảnh có mạnh đến đâu, dù tà khí có lan tràn đến mức nào, Lục Trường Sinh tin rằng, chỉ cần giữ vững đạo tâm, vạn vật đều có thể tìm thấy con đường trở về. Ánh sáng từ Vạn Cổ Khai Thiên đã bừng sáng trong tâm trí hắn, báo hiệu một hy vọng mới, nhưng cũng nhắc nhở rằng cuộc chiến vẫn còn rất dài và đầy gian nan.
Khi Lục Trường Sinh dần thoát khỏi trạng thái nhập định sâu sắc, hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong Cửu Thiên Linh Châu. Nó không còn là vật chứa tà khí đơn thuần, mà đã trở thành một ngọn hải đăng nhỏ bé, phát ra ánh sáng ngũ sắc dịu nhẹ, đẩy lùi đi phần nào bóng tối đang bao trùm. Cùng lúc đó, hắn cũng cảm nhận được sự yên tĩnh tạm thời bên ngoài kết giới. Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đã thất bại trong việc đột phá, bị đẩy lùi bởi kiếm ý của Bách Lý Trần, và đám Ma Binh cũng đã tạm thời rút lui, mang theo sự tức giận và thất vọng. Lục Trường Sinh khẽ mở mắt. Bên cạnh hắn, Bách Lý Trần vẫn còn nằm đó, hơi thở yếu ớt nhưng đã đều đặn hơn. Tiêu Hạo, qua kết nối tâm linh, hắn biết rằng Tiêu Hạo tuy trọng thương nhưng vẫn sống sót.
Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua trong lòng Lục Trường Sinh, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự trầm tư. Cuộc chiến này còn lâu dài. Ma Sát Tiểu Đội Trưởng có thể đã bị bất ngờ bởi sự phản công của Bách Lý Trần, điều này cho thấy Hắc Ám Ma Tông có thể đã đánh giá thấp khả năng phản kháng hoặc sự kiên cường của Liên Minh, và có lẽ sẽ phải thay đổi chiến thuật. Bách Lý Trần, dù trọng thương, vẫn có thể dùng kiếm ý để phản công, điều đó cho thấy tiềm năng to lớn của hắn khi được hồi phục hoàn toàn và lĩnh hội sâu hơn về kiếm đạo. Và quan trọng nhất, Cửu Thiên Linh Châu đã bắt đầu được thanh tẩy. Đây mới chỉ là bước khởi đầu, nhưng là một khởi đầu đầy hứa hẹn. Lục Trường Sinh biết, họ đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, bảo vệ được khu vực trọng yếu này, và giờ đây, họ đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo. Con đường phía trước vẫn còn tối tăm, nhưng ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.