Cửu thiên linh giới - Chương 751: Bão Tố Lan Truyền: Tiếng Vọng Hoang Mang
Trong màn sương mù dày đặc của U Cốc, nơi ánh trăng khó lòng xuyên thấu mà chỉ có chút ánh sao lấp lánh như những hạt ngọc vỡ vụn trên nền trời, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tìm thấy một khe núi hẹp, ẩn mình sau một thác nước nhỏ. Tiếng nước đổ ào ào không ngừng, vừa như tấm màn che chắn khỏi những âm thanh truy lùng từ bên ngoài, vừa như bản nhạc xoa dịu tâm hồn đang căng thẳng đến tột độ. Linh khí nơi đây tuy không nồng đậm đến mức hóa thành sương, nhưng lại vô cùng tinh khiết, mang theo hơi thở nguyên sơ của đất trời, đủ để dưỡng thương và an định tâm thần.
Tiêu Hạo tựa lưng vào vách đá ẩm ướt, làn da tái nhợt dưới ánh sáng mờ ảo của Cửu Thiên Linh Châu đang lơ lửng trước ngực Lục Trường Sinh. Vết thương trên cánh tay hắn đã được băng bó sơ sài bằng một vài loại linh thảo hắn vội vàng hái được, nhưng cơn đau nhức và sự kiệt quệ vẫn khiến hắn run rẩy. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, người đang ngồi xếp bằng, đôi mắt khép hờ, tựa như một pho tượng cổ kính giữa thâm sơn cùng cốc. Cửu Thiên Linh Châu xoay chuyển nhẹ nhàng, tỏa ra thứ ánh sáng xanh lục huyền ảo, chiếu rọi lên gương mặt thanh tú, nhưng giờ đây lại hằn sâu vẻ mệt mỏi và suy tư của Lục Trường Sinh. Hắn cảm nhận được sự chấn động liên hồi trong linh hồn Lục Trường Sinh, như thể có một trận đại hồng thủy đang cuộn trào trong tâm thức hắn.
“Hắc Vương… hắn sẽ không bỏ qua đâu,” Tiêu Hạo thều thào, giọng nói khản đặc vì mất nước và lo sợ. Hắn cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ khi một cơn đau nhói bất ngờ ập đến. “Chúng ta phải làm gì tiếp theo, Trường Sinh?” Hắn biết Lục Trường Sinh đang ở trong một trạng thái chiêm nghiệm sâu sắc, nhưng nỗi bất an trong lòng hắn không cho phép hắn giữ im lặng quá lâu. Hắn đã thấy sự tàn bạo của Hắc Vương, cảm nhận được cái chết rình rập, và hơn ai hết, hắn hiểu rõ sự dai dẳng của Ma Quân một khi đã khóa chặt mục tiêu. Đối với Tiêu Hạo, Lục Trường Sinh không chỉ là bằng hữu, mà còn là trụ cột tinh thần duy nhất trong cơn hoạn nạn này.
Lục Trường Sinh không mở mắt, hơi thở của hắn đều đặn, chậm rãi, tựa như dòng linh khí đang luân chuyển trong cơ thể hắn. Hắn đang dùng Tàn Pháp Cổ Đạo, không chỉ để điều hòa linh lực đã hao tổn, mà còn để ổn định đạo tâm, sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn loạn và những khải thị kinh hoàng từ 'Vạn Cổ Khai Thiên'. Từng mảnh ghép của thời đại đã lãng quên, từng hình ảnh về sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới và bản chất nguyên thủy của Linh Châu, đều cuộn trào trong tâm trí hắn. Hắn thấy một thế giới mới sinh, tràn đầy sức sống và linh khí thuần khiết, nơi Cửu Thiên Linh Châu là trái tim, là nguồn cội của vạn vật. Nhưng rồi, một thứ "ý chí" vô hình, tựa như một bóng ma cổ xưa, đã len lỏi, gặm nhấm, và biến đổi Linh Châu từ bên trong.
"Hắn chỉ là một phần," Lục Trường Sinh trầm giọng đáp, giọng nói tuy yếu ớt nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh cố hữu, như một hồ nước sâu không gợn sóng. "Thứ chúng ta đang đối mặt... sâu xa hơn nhiều. Linh Châu... nó đang kể một câu chuyện."
Tiêu Hạo rùng mình, cảm giác lạnh giá không chỉ đến từ làn sương đêm, mà còn từ những lời nói của Lục Trường Sinh. Hắn biết Lục Trường Sinh không nói đùa, và cái "sâu xa hơn nhiều" đó có lẽ còn đáng sợ hơn cả Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn nhìn Cửu Thiên Linh Châu, ánh sáng của nó giờ đây không còn vẻ đẹp mê hoặc như trước, mà mang một sự bí ẩn, một gánh nặng ngàn cân. Hắn cố gắng nén cơn đau, tập trung vào việc hồi phục, đồng thời không ngừng quan sát xung quanh, đề phòng bất cứ dấu hiệu nguy hiểm nào. Màn sương đêm dày đặc, nhưng với kinh nghiệm của một người thường xuyên lang bạt, Tiêu Hạo vẫn có thể cảm nhận được từng làn gió lạnh buốt lướt qua kẽ đá, từng tiếng côn trùng rỉ rả trong bóng tối, cảnh giác cao độ trước mọi động tĩnh. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi cùng cực đang xâm chiếm từng tế bào, nhưng ý chí của hắn không cho phép hắn gục ngã. Hắn phải sống, phải bảo vệ Lục Trường Sinh, bởi hắn biết, trong thời khắc đại biến này, đạo hữu của hắn đang gánh vác một trọng trách vượt xa sức tưởng tượng của phàm nhân.
Lục Trường Sinh tiếp tục chìm đắm trong chiêm nghiệm. Hắn không chỉ thấy nguồn gốc của tà khí, mà còn cảm nhận được sự thèm khát, sự phá hoại của 'ý chí cổ xưa' ấy. Nó không phải là một thực thể có hình hài, mà là một tư duy, một bản năng nguyên thủy muốn nuốt chửng, muốn đồng hóa mọi thứ để trở thành duy nhất. Ma Quân Huyết Ảnh, với sự cuồng bạo và khát máu của chúng, chỉ là những kẻ bị 'ý chí' đó lợi dụng, trở thành công cụ để hoàn thành mục đích cuối cùng: biến Cửu Thiên Linh Giới trở về trạng thái hỗn độn nguyên thủy, nơi chỉ có mình nó tồn tại. Sự hiểu biết này khiến Lục Trường Sinh cảm thấy một gánh nặng vô cùng lớn đè lên vai. Cuộc chiến này không chỉ là chiến đấu chống lại Ma Quân, mà là đối đầu với một thứ bản chất tồn tại từ thuở khai thiên lập địa.
"Bản tâm bất biến..." Lục Trường Sinh thì thầm, đôi mắt vẫn khép hờ. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong chính Cửu Thiên Linh Châu, giữa bản chất thuần khiết nguyên thủy và sự tà hóa xâm chiếm. Linh Châu đang đau đớn, đang kêu gào trong im lặng. Và hắn, Lục Trường Sinh, bằng Tàn Pháp Cổ Đạo, bằng đạo tâm kiên cố của mình, có thể nghe thấy lời kêu gọi ấy. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã chọn con đường tu hành không vì sức mạnh vô biên, không vì danh vọng lẫy lừng, mà vì sự thấu hiểu chân lý, vì sự kiên định vào bản thân. Giờ đây, chân lý ấy đang được hé lộ, và con đường ấy đang đòi hỏi hắn phải dấn thân sâu hơn vào những vực thẳm mà chưa ai từng chạm tới.
Hắn hít thở sâu, linh lực trong đan điền chậm rãi vận chuyển, từ từ lấp đầy những khoảng trống cạn kiệt. Tàn Pháp Cổ Đạo không mang lại sức mạnh bùng nổ, nhưng nó mang lại sự bền bỉ, sự kiên cường và khả năng phục hồi đáng kinh ngạc. Quan trọng hơn, nó giúp hắn giữ vững đạo tâm, không bị những khải thị kinh hoàng kia làm cho choáng váng hay lạc lối. Hắn tựa như một tảng đá ngàn năm, vững vàng giữa dòng chảy thời gian, chứng kiến mọi đổi thay nhưng không hề bị cuốn trôi.
"Trường Sinh, ngươi... ngươi có ổn không?" Tiêu Hạo lo lắng hỏi, cảm thấy sự tĩnh lặng của Lục Trường Sinh có phần đáng sợ. Hắn từng thấy Lục Trường Sinh trầm tư, nhưng chưa bao giờ thấy hắn như một pho tượng tạc, với sự tập trung gần như siêu phàm. "Chúng ta có cần tìm một nơi an toàn hơn không? Hắc Vương... có lẽ hắn vẫn còn quanh đây."
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, mở mắt. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, tĩnh lặng như biển cả không đáy, nhưng lại ánh lên một tia sáng của sự quyết đoán. "Tạm thời không cần. Sương mù này, thác nước này, đủ để che giấu chúng ta một thời gian. Hơn nữa, Ma Quân sẽ không nghĩ chúng ta dám nán lại gần khu vực này." Hắn nhìn về phía xa, nơi màn đêm vẫn còn bao phủ, nhưng trong tầm mắt của hắn, dường như đã vượt ra ngoài không gian, nhìn thấy những điều mà người thường không thể. "Cửu Thiên Linh Giới đang gặp đại nạn, và căn nguyên của nó không phải là thứ Ma Quân có thể tạo ra. Hắn chỉ là kẻ lợi dụng. Chúng ta... cần phải tìm ra gốc rễ của mọi chuyện."
Tiêu Hạo im lặng. Hắn biết Lục Trường Sinh không phải là người nói những lời sáo rỗng. Khi Lục Trường Sinh nói "gốc rễ", đó chắc chắn là một thứ gì đó vô cùng cổ xưa, vô cùng mạnh mẽ, và vô cùng nguy hiểm. Mặc dù sợ hãi, nhưng trong lòng Tiêu Hạo vẫn dâng lên một tia hy vọng. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin vào con đường của Lục Trường Sinh. "Vậy... chúng ta sẽ đi đâu?" hắn hỏi, chấp nhận số phận của mình sẽ gắn liền với con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn.
Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại lần nữa, nhưng lần này không phải để chiêm nghiệm, mà là để cảm nhận. Hắn cảm nhận được sự lan rộng của tà khí, cảm nhận được sự suy yếu của linh mạch, và cả sự hoang mang, tuyệt vọng đang bao trùm khắp Cửu Thiên Linh Giới. Hắn cảm nhận được tiếng gào thét của những sinh linh vô tội, tiếng rên xiết của linh thổ bị tà hóa. Tất cả đều là hậu quả của "ý chí cổ xưa" ấy.
"Một nơi... nơi lịch sử đã bị lãng quên," Lục Trường Sinh cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói mang theo một sự nặng nề. "Một nơi mà những bí mật của 'Vạn Cổ Khai Thiên' có thể được tìm thấy. Có lẽ, trong những di tích cổ xưa, trong những truyền thuyết đã bị coi là hoang đường, chúng ta sẽ tìm thấy chìa khóa để hóa giải Cửu Thiên Linh Châu." Hắn mở mắt, và trong đôi mắt sâu thẳm ấy, Tiêu Hạo thấy được không chỉ sự mệt mỏi, mà còn là một quyết tâm sắt đá, một đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Lục Trường Sinh đã sẵn sàng cho một hành trình mới, một cuộc chiến không phải bằng sức mạnh mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu.
***
Trong khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang ẩn mình trong U Cốc, cố gắng tìm kiếm hướng đi giữa mịt mờ sương khói và những khải thị kinh hoàng, thì bên ngoài, toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới đang chìm trong một cơn bão tố của sự hoang mang và tuyệt vọng. Tin tức về sự tà hóa của Cửu Thiên Linh Châu, về sức mạnh hủy diệt của Ma Quân Huyết Ảnh, đã lan truyền nhanh như cháy rừng, không còn bị giới hạn bởi những bức tường của các đại tông môn hay những cấm địa linh thiêng.
Tụ Linh Các, một quán trà nổi tiếng ở Vạn Tượng Thành, thường ngày vốn nhộn nhịp, ồn ào với tiếng cười nói, tiếng pháp khí va chạm, và mùi hương nồng nàn của đủ loại linh tửu, giờ đây lại mang một không khí nặng nề đến lạ. Chiều tối hôm đó, mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ, những hạt nước nhỏ li ti bám vào khung gỗ, càng làm tăng thêm vẻ u ám cho không gian bên trong. Ánh đèn lồng đỏ treo dọc hành lang vẫn thắp sáng, nhưng không đủ để xua đi bóng tối đang bao trùm lòng người.
Ông Chủ Quán Trọ, một lão nhân béo tốt với khuôn mặt phúc hậu, thường ngày luôn tươi cười niềm nở, giờ đây chỉ còn biết lặng lẽ lau bàn. Động tác của hắn chậm chạp, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn ra bên ngoài, nơi những dòng người tị nạn với quần áo rách rưới, vẻ mặt thất thần, vẫn đang lũ lượt kéo về Vạn Tượng Thành, tìm kiếm một chút bình yên giữa cơn loạn lạc. Hắn thở dài thườn thượt, tiếng thở hòa vào tiếng xì xào bàn tán của những vị khách khác, tạo nên một bản giao hưởng của sự bất an. "Khách quan, muốn dùng gì đây ạ?" hắn hỏi một vị khách vừa bước vào, giọng nói không còn vẻ hoạt bát như thường lệ, mà thay vào đó là một sự mệt mỏi khó tả.
Ở giữa đại sảnh, nơi thường là trung tâm của những câu chuyện phiếm và những lời khoe khoang, giờ đây một Người Kể Chuyện trung niên, với khuôn mặt hiền từ nhưng đôi mắt đầy vẻ bi thương, đang kể một câu chuyện. Hắn không cầm quạt như thường lệ, mà thay vào đó là nắm chặt đôi bàn tay run rẩy. Giọng nói của hắn, vốn dĩ truyền cảm và hùng hồn, nay lại mang theo một sự kịch tính đến rợn người, nhưng ẩn sâu trong đó là sự sợ hãi và bất lực trước hiện thực tàn khốc.
“...Chư vị khách quan, xin hãy lắng nghe câu chuyện này!” Người Kể Chuyện bắt đầu, tiếng nói của hắn vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. "Cửu Thiên Linh Châu tà hóa! Nó không chỉ phá hủy linh mạch, mà còn gieo rắc tử khí, biến linh thổ thành vùng đất chết! Bao nhiêu tông môn bị san bằng, bao nhiêu sinh linh hóa thành tro bụi chỉ trong một đêm! Thiên hạ đại loạn rồi!"
Những lời của hắn như những nhát búa giáng mạnh vào trái tim mỗi người có mặt. Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt còn non nớt, hoảng sợ đánh rơi chén trà. Nước trà vương vãi trên sàn, nhưng không ai bận tâm đến. Tất cả đều chìm đắm trong nỗi kinh hoàng mà Người Kể Chuyện đang khắc họa. Mùi trà thơm lừng, mùi rượu mạnh vốn dĩ dễ chịu, giờ đây lại trở nên ngột ngạt, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của không khí và mùi mồ hôi chua chát của những người đang sợ hãi.
"Nơi nào tà khí đi qua, cây cối héo úa, sông ngòi cạn khô, linh thú biến thành quái vật khát máu! Linh mạch của Cửu Thiên Linh Giới đang bị hút cạn, như một cây đại thụ bị ăn mòn từ gốc rễ! Các vị, chúng ta đang đứng trên bờ vực của sự diệt vong!" Người Kể Chuyện nấc nghẹn, đôi mắt hắn đỏ hoe, như thể chính hắn đã chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng đó.
Ông Chủ Quán Trọ lắc đầu lia lịa, tay vẫn miết nhẹ chiếc khăn trên mặt bàn gỗ bóng loáng. "Đời nào ta sống mà thấy cảnh này? Linh khí ngày càng suy yếu, không biết rồi sẽ ra sao... Người dân vô tội biết nương tựa vào đâu?" Giọng hắn đầy sự chua xót và bất lực. Hắn đã trải qua bao nhiêu năm tháng, chứng kiến bao nhiêu thịnh suy của các tông môn, nhưng chưa bao giờ thấy một tai ương nào khủng khiếp như vậy, đe dọa đến tận căn nguyên của thế giới tu hành.
Một nhóm Thôn Dân Tị Nạn ngồi co ro ở một góc quán, áo quần rách rưới, bụi bặm, ánh mắt thất thần. Họ là những người may mắn sống sót sau khi làng mạc bị tà khí xâm chiếm, nhưng lại mang trong mình nỗi đau mất mát không gì bù đắp được. Một người phụ nữ trẻ ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, đôi mắt vô hồn nhìn vào hư không. "Chúng tôi không còn nơi nào để đi!" nàng thì thầm, giọng nói yếu ớt như một làn khói. "Ma Quân đến rồi, mọi thứ đều biến mất... Chúng tôi chỉ muốn có một nơi để trú chân, một nơi mà tà khí không thể chạm tới."
Một tu sĩ trung niên, vốn là một đệ tử ngoại môn của một tông phái nhỏ, giờ đây khuôn mặt đầy vẻ hoảng loạn, lên tiếng: "Liên Minh chính đạo... liệu có thể chống lại được Ma Quân và thứ bảo vật tà ác đó không? Nghe nói sức mạnh của nó đã vượt quá tầm hiểu biết của chúng ta. Các vị trưởng lão, các vị Tiên Quân... họ đang làm gì? Chẳng lẽ... chẳng lẽ Cửu Thiên Linh Giới này thực sự phải chìm trong biển tà khí sao?"
Lời nói của tu sĩ kia làm dấy lên một làn sóng tranh cãi và sợ hãi mới. "Ma Quân Huyết Ảnh đã trở nên mạnh mẽ đến mức không ai có thể đối địch! Nghe nói hắn đã hấp thụ một phần sức mạnh của Cửu Thiên Linh Châu tà hóa, trở thành bán thần bán ma, sức mạnh đã vượt qua cảnh giới Đại Thừa!" một tu sĩ khác nói, giọng run rẩy. "Vết nứt không gian xuất hiện khắp nơi, ma vật tràn ra như thủy triều! Ngay cả những tông môn lớn cũng phải co cụm phòng thủ, không dám ra mặt!"
"Nhưng không phải là có những người đã cố gắng chống lại sao?" một giọng nói yếu ớt vang lên, "Ta nghe nói có một vị đạo hữu thần bí, đã từng thanh tẩy một phần tà khí ở Mê Vụ Cổ Trấn, khiến Ma Quân Huyết Ảnh tức giận phái Hắc Vương đến truy lùng."
"Vô ích thôi!" một lão tu sĩ râu bạc phơ gạt đi, "Ma Quân có vô số Hắc Vương, vô số quân đoàn ma binh. Một người làm sao có thể chống lại một đại thế? Hơn nữa, nếu Cửu Thiên Linh Châu thực sự là nguồn gốc của mọi tai ương, thì dù có bao nhiêu anh hùng cũng khó lòng xoay chuyển được cục diện. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Nhưng con đường này... đã đến hồi kết rồi sao?" Hắn thở dài, ánh mắt nhìn về phía cửa sổ, nơi những giọt mưa phùn vẫn rơi lã chã, như những giọt nước mắt của Cửu Thiên Linh Giới. Sự hoang mang và tuyệt vọng không chỉ là của dân thường, mà còn của những tu sĩ đã từng coi mình là trụ cột của thế giới. Tất cả đều chìm trong bóng tối của sự bất lực.
***
Sáng hôm sau, U Cốc đã rũ bỏ lớp sương mù dày đặc của đêm qua. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cổ thụ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Không khí vẫn còn mang theo hơi lạnh, nhưng đã trong lành và thanh khiết hơn nhiều. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, tạo nên một khung cảnh yên bình đến nao lòng, hoàn toàn đối lập với những gì đang diễn ra bên ngoài.
Lục Trường Sinh đứng bên ngoài hang động, đôi mắt hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ mờ ảo trong làn hơi nước còn sót lại. Cửu Thiên Linh Châu nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, phát ra ánh sáng xanh lục mờ nhạt, như đang đáp lại những suy nghĩ sâu thẳm trong tâm trí hắn. Một đêm chiêm nghiệm và tĩnh tâm đã giúp hắn hồi phục phần nào linh lực đã tiêu hao, nhưng quan trọng hơn, nó đã giúp hắn sắp xếp lại những mảnh khải thị từ 'Vạn Cổ Khai Thiên'. Hắn cảm thấy mình đã hiểu rõ hơn về "ý chí cổ xưa" ấy, về bản chất nguyên thủy của tà khí, và về vai trò của Cửu Thiên Linh Châu trong toàn bộ cục diện này. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán, nhưng giờ đây hắn đã nhìn thấy một phần "đạo" của tà khí, một "đạo" của sự phá hủy và đồng hóa.
Tiêu Hạo đứng phía sau hắn, vết thương ở cánh tay đã đỡ hơn nhiều, khuôn mặt cũng không còn tái nhợt như tối qua. Hắn đã dùng hết những linh dược quý giá nhất của mình để trị thương, và phần nào đã hồi phục lại sức lực. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của đạo hữu. Sự mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng thay vào đó là một vẻ kiên định mới, một sự trầm tĩnh sâu sắc hơn, như thể hắn đã tìm thấy được con đường của riêng mình giữa muôn trùng bão tố.
"Tiêu Hạo, ta đã hiểu thêm một phần," Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là một sự chắc chắn. "Sự tà hóa này không chỉ là sức mạnh thuần túy. Nó là sự thức tỉnh của một thứ gì đó cổ xưa, một 'ý chí' đã ngủ yên từ Vạn Cổ Khai Thiên, bị Ma Quân lợi dụng. Muốn vô hiệu hóa Linh Châu, không thể chỉ dùng sức mạnh hay pháp thuật thông thường." Hắn siết nhẹ Cửu Thiên Linh Châu trong tay, cảm nhận sự rung động nhè nhẹ của nó, như thể nó đang lắng nghe lời hắn nói.
Tiêu Hạo gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ nghiêm nghị. "Vậy chúng ta phải làm sao? Tìm cách phá hủy nó sao, hay cố gắng thanh tẩy nó một lần nữa?" Hắn vẫn nhớ những nỗ lực thanh tẩy tà khí đầy gian nan ở Mê Vụ Cổ Trấn, và hắn biết rằng đó chỉ là một giải pháp tạm thời, không thể chữa trị tận gốc.
Lục Trường Sinh lắc đầu nhẹ. "Không... Chúng ta phải hiểu nó, phải tìm về *căn nguyên*. Có lẽ, chìa khóa không nằm ở việc chiến đấu, mà là tìm lại *bản chất ban đầu* của nó. Cửu Thiên Linh Châu không phải là một vật phẩm tà ác từ ban đầu, nó bị tà hóa. Nếu chúng ta có thể hiểu được bản chất thuần khiết của nó, và hiểu được 'ý chí cổ xưa' kia đã làm cách nào để biến đổi nó, chúng ta mới có thể tìm ra phương pháp chân chính để hóa giải." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những ngọn cây cổ thụ, như đang tìm kiếm điều gì đó trong vô định. "Chúng ta cần tìm những nơi lưu giữ ký ức, những di tích cổ xưa, hoặc những người có thể hiểu được lịch sử bị lãng quên của Cửu Thiên Linh Giới. Con đường này, sẽ nguy hiểm hơn bất kỳ cuộc chiến nào. Nhưng đó là con đường duy nhất."
Hắn biết rõ rằng, việc tìm kiếm những bí mật từ 'Vạn Cổ Khai Thiên' không chỉ là một hành trình gian nan về địa lý, mà còn là một cuộc đối đầu với những kiến thức bị phong ấn, với những thực thể đã ngủ yên hàng triệu năm. Nó có thể dẫn hắn đến những cấm địa chưa ai từng đặt chân, đối mặt với những nguy hiểm vượt xa cả Ma Quân Huyết Ảnh. Nhưng đạo tâm của hắn đã vững như bàn thạch, hắn không còn sợ hãi. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn sẽ không để bản thân bị cuốn trôi bởi dòng xoáy của sự hỗn loạn, mà sẽ tự mình tạo ra con đường riêng, con đường thấu hiểu và hóa giải.
Tiêu Hạo im lặng một lúc lâu, suy ngẫm về những lời của Lục Trường Sinh. Cuối cùng, hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây đầy vẻ nghiêm túc và kiên định. "Được thôi, Trường Sinh. Nếu đó là con đường ngươi chọn, ta sẽ cùng ngươi đi đến cùng. Dù gian nan, dù hiểm nguy, ta tin vào ngươi." Hắn biết mình không thể hiểu sâu sắc như Lục Trường Sinh, nhưng hắn tin vào trực giác của Lục Trường Sinh, tin vào đạo tâm kiên cố của đạo hữu mình.
Lục Trường Sinh quay lại nhìn Tiêu Hạo, khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. Hắn không nói nhiều, nhưng sự tin tưởng của Tiêu Hạo là nguồn động viên lớn nhất đối với hắn. Hắn siết chặt Cửu Thiên Linh Châu trong tay lần cuối, cảm nhận sự liên kết sâu sắc giữa hắn và vật phẩm kỳ lạ này.
"Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận," Lục Trường Sinh trầm giọng nói, như tự nhắc nhở bản thân, cũng như khẳng định với Tiêu Hạo. "Chúng ta không phải là kẻ xưng bá thiên hạ, cũng không phải là anh hùng cứu thế. Chúng ta chỉ là những tu sĩ, đi tìm chân lý của đạo. Và chân lý này, e rằng nằm sâu trong những bí mật của Vạn Cổ Khai Thiên."
Hắn cất Cửu Thiên Linh Châu vào trong tay áo, rồi quay lưng bước ra khỏi U Cốc, hướng về phía đông, nơi ánh nắng ban mai đang dần rọi sáng. Tiêu Hạo đi theo sau, bước chân vững vàng, dù vết thương vẫn còn nhức nhối. Cả hai đều biết rằng, họ đang dấn thân vào một hành trình không có hồi kết, một cuộc tìm kiếm không chỉ vì Cửu Thiên Linh Giới, mà còn vì sự thấu hiểu chân lý vĩnh cửu. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của Lục Trường Sinh cũng chưa hề kết thúc, mà chỉ vừa mới bắt đầu một chương mới, bí ẩn và đầy hứa hẹn. Phía trước họ, Cửu Thiên Linh Giới đang gào thét trong hỗn loạn, nhưng trong tâm khảm của Lục Trường Sinh, một tia hy vọng đã bừng sáng, dẫn lối cho một hành trình tìm kiếm căn nguyên, một cuộc đối đầu với chính bản chất của tà ác.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.