Cửu thiên linh giới - Chương 752: Khởi Nguyên Tà Khí: Du Hành Ký Ức Cổ
Ánh nắng ban mai nhạt nhòa len lỏi qua kẽ lá, rọi xuống U Cốc, nhưng không đủ xua đi màn sương mù dày đặc vẫn còn vương vấn sau một đêm dài. Màn sương trắng đục như dải lụa khổng lồ, bao phủ lấy mọi vật, khiến không gian vốn đã tịch mịch lại càng thêm huyền ảo và đầy vẻ bí ẩn. Tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại, mơ hồ như một lời thì thầm từ cõi xa xăm, hòa cùng tiếng chim rừng vừa thức giấc hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng yên bình đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn mà Cửu Thiên Linh Giới đang phải đối mặt. Mùi đất ẩm sau sương đêm, mùi hương thoang thoảng của những đóa hoa dại nở muộn và mùi cây cỏ xanh tươi tràn ngập không khí, mang theo một cảm giác thanh tịnh, trong lành.
Trong một hang động nhỏ, được che khuất bởi những dây leo cổ thụ và những tảng đá rêu phong, Lục Trường Sinh vẫn ngồi xếp bằng, đôi mắt nhắm nghiền. Cửu Thiên Linh Châu lơ lửng ngay trước ngực hắn, phát ra một vầng sáng yếu ớt, dịu nhẹ nhưng lại vô cùng kiên định, tựa hồ một ngọn hải đăng nhỏ bé giữa biển khơi mù mịt. Vầng sáng ấy không rực rỡ, không chói chang, nhưng lại có sức mạnh vô hình xua đi những luồng tà khí mỏng manh đang lẩn quất trong không gian, giữ cho động phủ này một bầu không khí trong sạch đến kinh ngạc. Khuôn mặt thanh tú của Lục Trường Sinh lúc trầm tư, lúc lại khẽ nhíu mày, như thể hắn đang chứng kiến một điều gì đó kinh thiên động địa, một cảnh tượng vượt ra ngoài giới hạn của không gian và thời gian.
Tiêu Hạo ngồi cách đó không xa, lưng dựa vào vách đá lạnh lẽo, ánh mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây lại đầy vẻ lo lắng và cảnh giác. Hắn không ngừng bao quát xung quanh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lục Trường Sinh, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Tà khí bên ngoài U Cốc dường như càng lúc càng nặng nề, dù bị U Cốc này ngăn chặn ít nhiều, nhưng vẫn có một áp lực vô hình đè nén lên tâm thần, khiến người ta cảm thấy bất an. Tiêu Hạo khẽ thì thầm, giọng nói của hắn bị màn sương và không gian rộng lớn nuốt chửng, chỉ còn là một làn hơi mỏng manh: "Trường Sinh, huynh ổn chứ? Tà khí ở đây càng lúc càng nặng, ta cảm thấy nó đang bao vây lấy chúng ta..."
Lục Trường Sinh không đáp lời, hắn đã hoàn toàn chìm sâu vào trạng thái nhập định. Tâm thần hắn, thông qua sự liên kết huyền diệu với Cửu Thiên Linh Châu và sự dẫn dắt của Tàn Pháp Cổ Đạo, đang du hành ngược dòng thời gian, trở về một kỷ nguyên xa xưa mà ngay cả những vị Tiên Quân cao cao tại thượng cũng chỉ có thể mường tượng qua những truyền thuyết mơ hồ. Hắn không còn cảm nhận được sự nặng nề của tà khí, không còn nghe thấy tiếng Tiêu Hạo thì thầm. Toàn bộ ý thức của hắn tập trung vào dòng chảy ký ức đang cuồn cuộn đổ về, như một cuốn sử thi vĩ đại được viết bằng linh khí và đạo vận.
Trong sâu thẳm tâm trí Lục Trường Sinh, hắn cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm của thời gian, một cánh cửa đã bị khóa chặt hàng triệu năm đang từ từ mở ra. Tàn Pháp Cổ Đạo trong linh hải của hắn giờ đây không còn chỉ là một công pháp giúp ổn định đạo tâm, mà còn trở thành một cầu nối, một con thuyền đưa ý thức hắn vượt qua những lớp bụi thời gian dày đặc. Cửu Thiên Linh Châu trước ngực, vốn là vật phẩm bị tà hóa, lại chính là chìa khóa, là chiếc la bàn dẫn lối hắn đến với cội nguồn của chính nó. Từng dòng thông tin, từng mảnh ký ức nguyên thủy, không phải là những hình ảnh rõ ràng, mà là những cảm giác, những rung động của vạn vật, những dòng chảy của linh khí, đang thấm vào ý thức hắn.
Hắn 'nhìn thấy' một thế giới mới toanh, không có hình hài cụ thể, chỉ có những dòng năng lượng thuần khiết nhất đang hòa quyện vào nhau. Đây là thời khắc "Vạn Cổ Khai Thiên", buổi bình minh của Cửu Thiên Linh Giới. Linh khí không phải là thứ để tu luyện, mà là bản chất của sự tồn tại. Nó hóa lỏng thành những dòng sông trong vắt chảy qua không gian vô tận, tụ lại thành những hồ nước lấp lánh như ngàn vạn tinh tú. Những tinh tú ấy không nằm trên bầu trời mà dường như là một phần của chính thế giới, chúng lấp lánh, quay cuồng, tạo nên một vũ điệu của sự sống. Vạn vật sinh sôi, nảy nở một cách thuần khiết nhất, không có sự phân biệt thiện ác, không có sinh tử luân hồi, chỉ có sự hình thành và biến hóa không ngừng nghỉ.
Trong cái mênh mang vô tận và thuần khiết ấy, Lục Trường Sinh cảm nhận được sự ra đời của Cửu Thiên Linh Châu. Nó không phải do bất kỳ ai tạo ra, mà là sự ngưng tụ của bản nguyên linh khí, tinh hoa của thế giới mới hình thành, là trái tim, là nguồn gốc của mọi sự sống. Nó tỏa ra một ánh sáng vô cùng dịu dàng, bao trùm khắp không gian, nuôi dưỡng vạn vật. Đó là một ánh sáng của sự cân bằng, của sự hài hòa tuyệt đối, nơi mọi thứ đều vận hành theo một quy luật tự nhiên, chưa hề bị vẩn đục. Hắn cảm thấy một sự rung động sâu sắc trong linh hồn mình khi chứng kiến cảnh tượng ấy, một sự thuần khiết đến mức khiến mọi tạp niệm trong hắn đều tan biến.
Nhưng rồi, trong cái vẻ thuần khiết và vô tận ấy, một sự biến đổi bắt đầu xuất hiện. Không phải là một cuộc tấn công vũ bão, không phải là một sự hủy diệt hiển hiện, mà là một 'bóng tối' vô hình, một 'ý chí cổ xưa' không rõ nguồn gốc, bắt đầu len lỏi. Nó không có hình dạng, không có âm thanh, không có mùi vị, nhưng lại có một sự hiện diện không thể bỏ qua, một sự tồn tại lạnh lẽo và đầy mưu tính. Nó không phá hủy, mà nó biến chất. Như một giọt mực đen nhỏ vào dòng nước trong, nó từ từ làm vẩn đục sự thuần khiết của Linh Châu và các linh mạch đang tuôn chảy khắp thế giới.
Lục Trường Sinh 'nhìn thấy' rõ ràng quá trình này. 'Ý chí cổ xưa' kia không tấn công trực diện vào bản nguyên của Linh Châu, mà nó tìm cách bám rễ vào những điểm yếu nhỏ nhất, những khe hở vô hình trong dòng chảy linh khí. Nó không phá vỡ cấu trúc, mà nó thay đổi bản chất. Linh khí thuần khiết dần dần mang theo một sắc thái u ám, một sự biến dị tinh vi mà nếu không có đạo tâm kiên cố và Tàn Pháp Cổ Đạo, Lục Trường Sinh có lẽ đã không thể nhận ra. Hắn nhận ra các 'mạch tà' được hình thành từ những điểm biến chất nhỏ nhoi ấy, chúng như những tĩnh mạch đen tối, lan rộng khắp cơ thể sống của thế giới. Hắn cũng nhận ra những 'nút thắt' của sự tha hóa, những điểm mà tà khí trở nên đậm đặc nhất, là nơi 'ý chí cổ xưa' kia đã gieo mầm sâu nhất, biến đổi hoàn toàn linh khí thuần túy thành tà khí hủy diệt.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, một tiếng thở dài vô hình vang vọng. 'Đây là... sự khởi nguồn của vạn vật... và của tà niệm?', hắn tự hỏi. 'Không phải hủy diệt, mà là biến chất... Lỗ hổng nằm ở bản nguyên...' Hắn hiểu ra rằng, tà khí không phải là một thực thể độc lập, mà là linh khí bị bóp méo, bị biến dạng bởi một ý chí ngoại lai. Bản chất của nó vẫn là linh khí, nhưng đã bị tha hóa. Điều này có nghĩa là, nếu có thể tìm về bản chất nguyên thủy, nếu có thể thanh tẩy được lớp vỏ biến chất, thì vẫn có cơ hội để hóa giải.
Hắn quan sát từng chi tiết, ghi nhớ từng mô hình tà khí, từng 'nút thắt' và 'mạch tà' mà 'ý chí cổ xưa' đã tạo ra. Chúng như một bản đồ chi tiết, chỉ rõ những điểm yếu, những khe hở mà Ma Quân Huyết Ảnh đang lợi dụng để khuếch tán tà khí khắp Cửu Thiên Linh Giới. Lục Trường Sinh hiểu rằng, không cần phải đối đầu trực diện với sức mạnh khổng lồ của Ma Quân, mà cần phải tìm cách hóa giải những 'mạch tà', tháo gỡ những 'nút thắt' này, từ đó cắt đứt nguồn gốc tà khí và làm suy yếu bản thân 'ý chí cổ xưa' kia. Đây không phải là một trận chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của nhận thức, của sự thấu hiểu và thanh tẩy.
Từng khoảnh khắc trong dòng chảy ký ức Vạn Cổ Khai Thiên, Lục Trường Sinh cảm nhận được gánh nặng của kiến thức cổ xưa này. Sự thật kinh hoàng về sự khởi nguồn của tà khí, về sự biến chất tinh vi từ thuở ban sơ của thế giới, khiến trái tim hắn nặng trĩu. Hắn chiến đấu với cảm giác bất lực khi chứng kiến sự vẩn đục của một thế giới thuần khiết đến vậy. Nhưng đồng thời, đạo tâm của hắn cũng được củng cố. Hắn không còn hoang mang trước sức mạnh hủy diệt của tà khí, bởi hắn đã nhìn thấy bản chất thật sự của nó. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Và giờ đây, hắn đã nhìn thấy cả sự biến chất của "đạo" trong thời khắc khai thiên lập địa. Một tia hy vọng le lói trong tâm hồn, rằng nếu hiểu được cách nó bị biến chất, thì cũng sẽ tìm được cách để hoàn nguyên.
Thời gian trôi qua trong vô thức, không biết là bao lâu. Cửu Thiên Linh Châu trước ngực Lục Trường Sinh bỗng phát ra một luồng sáng mạnh hơn, như một lời hiệu triệu, kéo ý thức hắn trở về thực tại. Màn sương đêm U Cốc dần tan, nhường chỗ cho ánh ban mai rực rỡ hơn, xua đi vẻ âm u của hang động.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư hay mệt mỏi, mà thay vào đó là một sự sắc bén đến lạ thường, như thể chúng vừa nhìn thấu vạn cổ. Một tia sáng trí tuệ lóe lên trong đáy mắt, thấu hiểu mọi căn nguyên. Hắn khẽ thở ra một hơi, luồng trọc khí bị kìm nén trong linh hải từ từ thoát ra, mang theo một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ thường. Hắn đã trở về từ Vạn Cổ Khai Thiên, mang theo những tri thức cổ xưa và một cái nhìn hoàn toàn mới về cuộc chiến.
Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh tỉnh lại, vội vàng tiến đến, vẻ mặt đầy lo lắng: "Trường Sinh, huynh... huynh không sao chứ? Ta thấy huynh ngồi bất động đã rất lâu, sắc mặt lúc trầm lúc biến, ta còn tưởng..." Hắn chưa kịp nói hết câu, Lục Trường Sinh đã đứng dậy, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
"Ta không sao, Tiêu Hạo," Lục Trường Sinh đáp, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định mới mẻ. Hắn cầm Cửu Thiên Linh Châu vào tay, cảm nhận sự liên kết sâu sắc hơn bao giờ hết. Ánh sáng từ Linh Châu giờ đây không chỉ xua đi tà khí, mà còn tỏa ra một luồng năng lượng quen thuộc đến lạ, như thể nó đã được 'nhận diện' lại bản chất ban đầu của mình. "Ta đã nhìn thấy. Căn nguyên của tà khí, và cả điểm yếu của nó."
Tiêu Hạo vẫn còn chút hoang mang, nhưng ánh mắt tin tưởng vẫn không hề suy suyển. Hắn biết rằng Lục Trường Sinh vừa trải qua một điều gì đó phi thường, một kinh nghiệm mà hắn không thể nào tưởng tượng nổi. "Vậy... chúng ta sẽ làm gì tiếp theo, Trường Sinh?"
Lục Trường Sinh nhìn ra bên ngoài cửa hang, nơi những dải sương mù cuối cùng đang tan biến, để lộ ra khung cảnh U Cốc xanh tươi. "Chúng ta sẽ rời khỏi U Cốc. Đi về phía Thâm Uyên Chi Địa." Hắn nói, chỉ về một hướng, nơi không gian dường như bị bóp méo, nơi một màn sương đen kịt dày đặc không ngừng cuồn cuộn, nuốt chửng cả ánh sáng ban ngày. Đó là một trong những vùng bị tà khí tàn phá nặng nề nhất, nơi Ma Quân Huyết Ảnh đã gieo rắc sự hủy diệt không ngừng nghỉ.
Tiêu Hạo không khỏi giật mình. "Thâm Uyên Chi Địa? Nơi đó tà khí nồng nặc, Ma Binh hoành hành, ngay cả những tu sĩ Nguyên Anh cũng không dám đặt chân vào. Chúng ta..." Hắn ngừng lại, nhớ đến lời Lục Trường Sinh vừa nói, rằng hắn đã nhìn thấy điểm yếu của tà khí. "Huynh muốn đi tìm căn nguyên ở đó sao?"
"Không phải tìm căn nguyên, mà là hóa giải," Lục Trường Sinh kiên định nói. "Chúng ta không cần phải đối đầu trực diện với Ma Quân hay những Ma Binh cuồng loạn. Ta đã nhìn thấy những 'mạch tà', những 'nút thắt' mà 'ý chí cổ xưa' đã tạo ra để biến chất linh khí. Chúng ta sẽ tìm và tháo gỡ chúng. Đó là cách để làm suy yếu Ma Quân từ bên trong, không phải bằng sức mạnh mà bằng sự thấu hiểu." Hắn bắt đầu bước ra khỏi hang động, bước chân vững vàng, không chút do dự.
Tiêu Hạo hít một hơi thật sâu, nén lại sự lo lắng trong lòng. Hắn tin Lục Trường Sinh. Hắn đã chứng kiến đạo tâm kiên cố và trí tuệ phi thường của đạo hữu mình không ít lần. "Được thôi, Trường Sinh. Nếu đó là con đường huynh chọn, ta sẽ cùng huynh đi đến cùng." Hắn đi theo sau Lục Trường Sinh, ánh mắt quét qua những cành cây khô héo, những tảng đá bị ăn mòn bởi tà khí, chuẩn bị cho một hành trình đầy hiểm nguy.
Khi cả hai rời khỏi U Cốc, không gian xung quanh lập tức thay đổi. U Cốc như một ốc đảo cuối cùng của sự trong lành, và ngay khi bước ra khỏi ranh giới của nó, một luồng tà khí nồng nặc lập tức ập đến, như một bàn tay vô hình siết chặt lấy lồng ngực. Mùi máu tanh, mùi tử khí, mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc vào mũi, khiến người ta buồn nôn. Bầu trời vốn đã u ám, giờ lại càng thêm đen kịt, bị bao phủ bởi một màn sương đen quỷ dị không ngừng cuồn cuộn. Thỉnh thoảng, từ phía xa vọng lại tiếng gầm rú ghê rợn của những quái vật bị tà khí biến dị, hay tiếng xương cốt va chạm khô khốc, khiến sống lưng người nghe phải lạnh toát.
Thâm Uyên Chi Địa hiện ra trước mắt họ là một cảnh tượng hoang tàn và chết chóc. Đất đai khô cằn, nứt nẻ, không còn dấu vết của sự sống. Cây cối biến dạng thành những hình thù kỳ dị, cành lá khô quắt, thân cây vặn vẹo như những con quỷ đang giãy dụa. Có những tàn tích của các pháo đài cũ, bia mộ đổ nát, hay những pháp trận phong ấn đã bị phá hủy, tất cả đều nhuốm một màu đen xám của sự mục ruỗng. Không khí nặng nề, áp lực đè nén, khiến Tiêu Hạo cảm thấy khó thở. Linh khí trong không gian hoàn toàn hỗn loạn, bị tà khí lấn át, không thể hấp thụ hay vận dụng một cách bình thường.
Tuy nhiên, Lục Trường Sinh không còn hoang mang. Đôi mắt hắn quét qua cảnh tượng tàn khốc, không phải với vẻ sợ hãi mà với một sự thấu hiểu sâu sắc. Cửu Thiên Linh Châu trong tay hắn tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, như một ngọn đèn soi đường giữa màn đêm tăm tối. Luồng sáng ấy không chỉ đẩy lùi tà khí, mà còn phản chiếu lại những dòng chảy tà khí xung quanh, giúp Lục Trường Sinh 'nhìn thấy' được những điểm yếu mà người khác không thể. Tàn Pháp Cổ Đạo trong linh hải hắn vận chuyển không ngừng, điều hòa linh khí quanh mình, tạo thành một lớp bảo vệ vô hình, giúp hắn và Tiêu Hạo không bị tà khí xâm thực quá nhanh.
"Đi theo ta, Tiêu Hạo," Lục Trường Sinh trầm giọng nói, bước chân hắn không hề chậm lại. "Bước vào đây, không cần đối đầu trực diện. Tà khí cuồng bạo này, cũng có quy luật của nó." Hắn đưa tay chỉ về một hướng, nơi tà khí dường như mỏng manh hơn một chút, một khe hở vô hình mà chỉ có hắn mới có thể nhận ra.
Tiêu Hạo nhanh chóng đi theo, giữ khoảng cách vừa phải với Lục Trường Sinh. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt trong cách Lục Trường Sinh đối mặt với tà khí. "Trường Sinh, huynh... dường như đã thay đổi," Tiêu Hạo nói, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. "Những luồng tà khí này... huynh biết cách đối phó?" Hắn nhớ lại những lần trước, Lục Trường Sinh cũng thanh tẩy tà khí, nhưng đó là một quá trình gian nan, tốn nhiều công sức. Còn giờ đây, Lục Trường Sinh dường như đang "đi xuyên" qua tà khí, chứ không phải "đối chọi" với nó.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không quay lại nhìn. "Chúng có gốc rễ của mình. Và gốc rễ nào cũng có điểm yếu." Hắn đưa tay ra, không phải để thi triển pháp thuật tấn công, mà là để vẽ một đường cong nhẹ nhàng trong không khí. Luồng linh khí từ Tàn Pháp Cổ Đạo lập tức bám vào đường cong ấy, và kỳ lạ thay, những luồng tà khí xung quanh, vốn đang cuồn cuộn và vặn vẹo, bỗng nhiên chậm lại, rồi từ từ tan rã, tạo thành một lối đi nhỏ, một khoảng trống an toàn giữa biển tà khí.
Đây không phải là một cuộc chiến, mà là một màn trình diễn của sự thấu hiểu. Lục Trường Sinh không dùng sức mạnh để đánh bại tà khí, mà hắn dùng sự lý giải về bản chất của nó, tìm kiếm những 'mạch tà' và 'nút thắt' đã được 'ý chí cổ xưa' tạo ra, rồi dùng Tàn Pháp Cổ Đạo và Cửu Thiên Linh Châu để làm tan rã chúng. Như một người thợ lành nghề tháo gỡ một cỗ máy phức tạp, hắn không phá hủy nó, mà hắn gỡ bỏ từng chi tiết, làm cho nó không còn hoạt động được nữa. Tà khí tan rã không phải vì bị tiêu diệt, mà vì bị 'hoàn nguyên', quay trở lại trạng thái linh khí thuần túy ban đầu, dù chỉ là tạm thời và ở quy mô nhỏ.
Lục Trường Sinh dẫn Tiêu Hạo tiến sâu vào Thâm Uyên Chi Địa, tránh né những khu vực tà khí cuồng bạo nhất, nơi Ma Binh và quái vật biến dị đang hoành hành. Hắn không lao vào những cuộc giao tranh không cần thiết, mà tập trung vào việc hóa giải tà khí một cách chiến lược, từng bước từng bước, tạo ra những lối đi an toàn. Mỗi khi hắn hóa giải được một 'nút thắt' tà khí, Tiêu Hạo đều cảm nhận được một sự nhẹ nhõm lan tỏa, dù chỉ là thoáng qua, như một gánh nặng vừa được trút bỏ khỏi tâm hồn.
"Những điểm yếu này không tồn tại mãi mãi," Lục Trường Sinh nói, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn sương đen kịt phía trước. "Chúng sẽ được 'ý chí cổ xưa' tái tạo, hoặc Ma Quân sẽ củng cố chúng. Nhưng điều này cho chúng ta thời gian. Thời gian để tìm hiểu sâu hơn, để tìm ra cách hóa giải triệt để."
Tiêu Hạo gật đầu, trong lòng dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. Hắn hiểu rằng, con đường mà Lục Trường Sinh đang đi không phải là con đường của một anh hùng xưng bá, mà là con đường của một tu sĩ chân chính, một người đi tìm chân lý của đạo, một người dám đối mặt với những bí mật bị lãng quên của vũ trụ.
Phía trước họ, Thâm Uyên Chi Địa vẫn u ám và đầy rẫy nguy hiểm. Nhưng trong tâm khảm của Lục Trường Sinh, không còn sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định. Hắn biết rằng, hành trình này sẽ còn gian nan gấp bội, rằng 'ý chí cổ xưa' kia có thể còn ẩn chứa những bí mật kinh hoàng hơn. Nhưng đạo tâm hắn đã vững như bàn thạch, hắn không còn nghi ngờ con đường mình đã chọn. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của Lục Trường Sinh, giờ đây, không chỉ là của riêng hắn, mà còn là ánh sáng dẫn lối cho cả Cửu Thiên Linh Giới đang chìm trong hỗn loạn, một ánh sáng âm thầm, kiên định, và đầy hy vọng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.