Cửu thiên linh giới - Chương 753: Vết Nứt Nguyên Thủy: Hồi Ức Thức Tỉnh
Ánh sáng thuần khiết từ Cửu Thiên Linh Châu vẫn dẫn lối, soi rọi một con đường giữa màn đêm tăm tối của Thâm Uyên Chi Địa. Luồng sáng ấy không chỉ đẩy lùi tà khí, mà còn phản chiếu lại những dòng chảy tà khí xung quanh, giúp Lục Trường Sinh 'nhìn thấy' được những điểm yếu mà người khác không thể. Tàn Pháp Cổ Đạo trong linh hải hắn vận chuyển không ngừng, điều hòa linh khí quanh mình, tạo thành một lớp bảo vệ vô hình, giúp hắn và Tiêu Hạo không bị tà khí xâm thực quá nhanh.
"Đi theo ta, Tiêu Hạo," Lục Trường Sinh trầm giọng nói, bước chân hắn không hề chậm lại. "Bước vào đây, không cần đối đầu trực diện. Tà khí cuồng bạo này, cũng có quy luật của nó." Hắn đưa tay chỉ về một hướng, nơi tà khí dường như mỏng manh hơn một chút, một khe hở vô hình mà chỉ có hắn mới có thể nhận ra.
Tiêu Hạo nhanh chóng đi theo, giữ khoảng cách vừa phải với Lục Trường Sinh. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt trong cách Lục Trường Sinh đối mặt với tà khí. "Trường Sinh, huynh... dường như đã thay đổi," Tiêu Hạo nói, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. "Những luồng tà khí này... huynh biết cách đối phó?" Hắn nhớ lại những lần trước, Lục Trường Sinh cũng thanh tẩy tà khí, nhưng đó là một quá trình gian nan, tốn nhiều công sức. Còn giờ đây, Lục Trường Sinh dường như đang "đi xuyên" qua tà khí, chứ không phải "đối chọi" với nó.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không quay lại nhìn. "Chúng có gốc rễ của mình. Và gốc rễ nào cũng có điểm yếu." Hắn đưa tay ra, không phải để thi triển pháp thuật tấn công, mà là để vẽ một đường cong nhẹ nhàng trong không khí. Luồng linh khí từ Tàn Pháp Cổ Đạo lập tức bám vào đường cong ấy, và kỳ lạ thay, những luồng tà khí xung quanh, vốn đang cuồn cuộn và vặn vẹo, bỗng nhiên chậm lại, rồi từ từ tan rã, tạo thành một lối đi nhỏ, một khoảng trống an toàn giữa biển tà khí.
Đây không phải là một cuộc chiến, mà là một màn trình diễn của sự thấu hiểu. Lục Trường Sinh không dùng sức mạnh để đánh bại tà khí, mà hắn dùng sự lý giải về bản chất của nó, tìm kiếm những 'mạch tà' và 'nút thắt' đã được 'ý chí cổ xưa' tạo ra, rồi dùng Tàn Pháp Cổ Đạo và Cửu Thiên Linh Châu để làm tan rã chúng. Như một người thợ lành nghề tháo gỡ một cỗ máy phức tạp, hắn không phá hủy nó, mà hắn gỡ bỏ từng chi tiết, làm cho nó không còn hoạt động được nữa. Tà khí tan rã không phải vì bị tiêu diệt, mà vì bị 'hoàn nguyên', quay trở lại trạng thái linh khí thuần túy ban đầu, dù chỉ là tạm thời và ở quy mô nhỏ.
Lục Trường Sinh dẫn Tiêu Hạo tiến sâu vào Thâm Uyên Chi Địa, tránh né những khu vực tà khí cuồng bạo nhất, nơi Ma Binh và quái vật biến dị đang hoành hành. Hắn không lao vào những cuộc giao tranh không cần thiết, mà tập trung vào việc hóa giải tà khí một cách chiến lược, từng bước từng bước, tạo ra những lối đi an toàn. Mỗi khi hắn hóa giải được một 'nút thắt' tà khí, Tiêu Hạo đều cảm nhận được một sự nhẹ nhõm lan tỏa, dù chỉ là thoáng qua, như một gánh nặng vừa được trút bỏ khỏi tâm hồn.
"Những điểm yếu này không tồn tại mãi mãi," Lục Trường Sinh nói, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn sương đen kịt phía trước. "Chúng sẽ được 'ý chí cổ xưa' tái tạo, hoặc Ma Quân sẽ củng cố chúng. Nhưng điều này cho chúng ta thời gian. Thời gian để tìm hiểu sâu hơn, để tìm ra cách hóa giải triệt để."
Tiêu Hạo gật đầu, trong lòng dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. Hắn hiểu rằng, con đường mà Lục Trường Sinh đang đi không phải là con đường của một anh hùng xưng bá, mà là con đường của một tu sĩ chân chính, một người đi tìm chân lý của đạo, một người dám đối mặt với những bí mật bị lãng quên của vũ trụ.
Phía trước họ, Thâm Uyên Chi Địa vẫn u ám và đầy rẫy nguy hiểm. Nhưng trong tâm khảm của Lục Trường Sinh, không còn sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định. Hắn biết rằng, hành trình này sẽ còn gian nan gấp bội, rằng 'ý chí cổ xưa' kia có thể còn ẩn chứa những bí mật kinh hoàng hơn. Nhưng đạo tâm hắn đã vững như bàn thạch, hắn không còn nghi ngờ con đường mình đã chọn. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của Lục Trường Sinh, giờ đây, không chỉ là của riêng hắn, mà còn là ánh sáng dẫn lối cho cả Cửu Thiên Linh Giới đang chìm trong hỗn loạn, một ánh sáng âm thầm, kiên định, và đầy hy vọng.
Họ tiếp tục hành trình, xuyên qua những vệt tà khí xoáy ốc mà Lục Trường Sinh đã nhận diện là những 'vết nứt' trong cấu trúc của sự biến dị. Không khí trong Thâm Uyên Chi Địa càng lúc càng đặc quánh, nặng nề, như thể mỗi hơi thở đều mang theo vị của cái chết và sự mục rữa. Gió hú ghê rợn không ngừng, mang theo những âm thanh kỳ dị, khi thì như tiếng gào rú của dã thú, khi lại như tiếng xương cốt va vào nhau lách cách, hoặc tiếng thì thầm ma quái của vô số oán linh chưa siêu thoát. Quang cảnh xung quanh là một bức tranh của sự tàn phá: những thân cây cổ thụ đã biến thành những khối gỗ đen khô héo, vặn vẹo như những con quái vật bị hành hạ; đất đai nứt nẻ, khô cằn, lộ ra những khe rãnh sâu hoắm như miệng vực; và thỉnh thoảng, họ bắt gặp những tàn tích của các pháo đài xưa cũ, những bia mộ đổ nát hay những pháp trận phong ấn đã bị phá hủy, giờ chỉ còn là những khối đá vô tri bị tà khí ăn mòn. Bầu trời vẫn u ám, một màn sương đen dày đặc bao phủ, chỉ thỉnh thoảng mới có ánh sáng đỏ sẫm hoặc xanh lục ma quái len lỏi qua, chiếu rọi lên cảnh vật một màu sắc chết chóc.
Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi nhưng vững vàng, đôi mắt trầm tư quét qua từng chi tiết của môi trường xung quanh. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận bằng linh giác, bằng sự thấu hiểu về Đạo mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã ban cho hắn. Mỗi luồng tà khí, mỗi gợn sóng năng lượng biến dị đều như những cuốn sách mở ra trước mắt hắn, kể về nguồn gốc, về sự biến chất và về những điểm yếu cốt lõi. Cửu Thiên Linh Châu trong tay hắn không ngừng rung động nhẹ nhàng, phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt nhưng đầy kiên cường, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố, thanh tẩy những tạp chất nhỏ bé nhất trong không khí, giúp họ duy trì được sự trong sáng trong linh hồn.
"Trường Sinh, huynh có chắc là con đường này an toàn không? Tà khí ở đây dường như đang trở nên đậm đặc hơn," Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói mang chút căng thẳng. Hắn không có được sự thấu hiểu như Lục Trường Sinh, chỉ có thể dựa vào cảm giác bản năng của một tu sĩ và sự tin tưởng tuyệt đối vào bạn mình. Tay hắn nắm chặt thanh phi kiếm, các loại pháp bảo hộ thân cũng đã sẵn sàng kích hoạt. Thỉnh thoảng, một vài con yêu ma cấp thấp bị tà khí biến dị, hình thù quái gở, với đôi mắt đỏ ngầu, sẽ bất ngờ lao ra từ màn sương. Tiêu Hạo không chút do dự, phi kiếm xẹt qua, chém bay chúng thành những mảnh vụn tà khí, không cho chúng có cơ hội tiếp cận Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không quay lại. "Đừng lo. Nơi nào có 'vết nứt', nơi đó cũng có 'điểm mấu chốt'. Càng hiểu rõ bản chất của nó, càng dễ tìm ra sơ hở. Nhưng chúng ta phải cẩn trọng hơn..." Ánh mắt hắn quét qua một vệt tà khí xoáy ốc phía trước, nơi những luồng năng lượng đen tối cuộn lên như một cơn lốc thu nhỏ, nhưng lại mang một quy luật vận hành tinh vi mà chỉ hắn mới có thể nhận ra. Hắn nhìn thấu 'mô hình' lây lan của nó, một dấu ấn của 'ý chí cổ xưa' khắc sâu vào từng mạch tà. Hắn không cảm thấy sợ hãi, chỉ có sự tập trung cao độ và một chút xót xa cho sự biến chất của vạn vật.
Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh lại chìm vào trạng thái chiêm nghiệm đặc biệt đó, không dám quấy rầy. Hắn biết rằng, trong những khoảnh khắc ấy, Lục Trường Sinh không chỉ là tu sĩ mà còn là một triết gia, một người đang tìm kiếm chân lý trong hỗn loạn. Hắn chỉ có thể im lặng bảo vệ, tin tưởng vào con đường của bạn mình. Mùi máu tanh thoang thoảng trong gió, xen lẫn mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi ẩm mốc của đất đá. Mỗi bước đi của họ đều ẩn chứa nguy hiểm, nhưng cũng tràn đầy sự kiên định.
Một luồng gió mạnh bất chợt thổi qua, mang theo tiếng rít ghê rợn và một làn bụi tà khí đen kịt. Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được một sự biến động lớn hơn nhiều so với những "nút thắt" tà khí thông thường. Nó không phải là một luồng tà khí ngẫu nhiên, mà là một sự tập trung có chủ đích, một "vết nứt nguyên thủy" mà hắn đã nhìn thấy trong ký ức về Vạn Cổ Khai Thiên, nơi sự biến chất bắt đầu. Con đường phía trước dẫn họ đến một Cổ Thành Phế Tích, nơi mà linh khí bị xáo trộn đến cực điểm, tạo thành một vùng xoáy tà khí khổng lồ.
Khi họ tiến vào Cổ Thành Phế Tích, cảnh tượng càng trở nên thảm khốc và hùng vĩ một cách đáng sợ. Những bức tường thành cổ kính, vốn được xây bằng những khối đá khổng lồ, giờ đây đổ nát tan hoang, những vết nứt chạy dài khắp thân tường như những vết sẹo của thời gian và chiến tranh. Những pho tượng thần linh hay anh hùng, từng sừng sững uy nghi, giờ đã bị tà khí ăn mòn đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu, mang một vẻ nguyên thủy, hỗn độn, như những khối đá vô tri vừa được khai thiên lập địa nhưng đã lập tức bị phá hủy bởi một lực lượng siêu nhiên. Âm thanh ở đây không còn là tiếng gió hú đơn thuần, mà là tiếng gió rít qua những khe đá vỡ, tạo nên những giai điệu ai oán, cùng với tiếng đổ vỡ lách cách của gạch đá từ xa, và tiếng chim chóc hoang dã kêu rít lên như những oán linh bị giam cầm. Mùi hương của đất cũ, bụi bặm và rêu phong trộn lẫn với mùi tử khí và lưu huỳnh nồng nặc, tạo nên một bầu không khí chết chóc. Ánh sáng tự nhiên, dù đang là giữa ngày, cũng bị bóp méo bởi tà khí, chiếu rọi lên cảnh vật một màu xanh lục hoặc đỏ sẫm ma quái, khiến mọi thứ trở nên ảo ảnh và đầy đe dọa. Không khí nặng nề, bụi bặm, mang theo cảm giác như đang đứng trên bờ vực của sự hủy diệt, một sự hủy diệt không chỉ của vật chất mà còn của linh hồn.
Lục Trường Sinh đứng lại, đôi mắt hắn lướt qua những tàn tích, cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí nơi đây. Hắn biết, đây chính là một trong những "vết nứt nguyên thủy" mà hắn đã nhận diện, nơi tà khí không chỉ lây lan mà còn biến chất, ăn sâu vào bản nguyên của thế giới. Hắn chuẩn bị vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cố gắng tìm kiếm "điểm mấu chốt" để hóa giải, nhưng đột nhiên, một âm thanh chói tai cắt ngang sự tập trung của hắn.
"Cứu mạng! Cứu mạng! Ma quỷ... chúng tới rồi!"
Tiếng la hét thất thanh của con người vang lên từ sâu trong phế tích, phá tan sự tĩnh mịch chết chóc. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo quay phắt lại. Từ phía sau một đống đổ nát, một nhóm thôn dân tị nạn đang hoảng loạn chạy ra. Họ gồm cả người già yếu, phụ nữ và những đứa trẻ mặt mày xanh xao, quần áo rách rưới, trên tay mang theo những bọc đồ lỉnh kỉnh. Đôi mắt họ đầy vẻ tuyệt vọng và sợ hãi tột độ, mỗi bước chạy đều như đang cố gắng thoát khỏi địa ngục.
Phía sau họ, một đội tu sĩ, vốn là những người bảo vệ chúng sinh, giờ đây đã hoàn toàn bị tà hóa, với đôi mắt đỏ ngầu, thân thể biến dạng, lớp giáp đen gỉ sét, tay cầm những vũ khí hình răng nanh hoặc những lưỡi hái thô sơ, đang truy đuổi một cách tàn bạo. Tiếng cười khẩy ghê rợn, khàn đục của kẻ dẫn đầu vang vọng khắp phế tích, như tiếng gầm của ma quỷ. Đó là Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, một kẻ mà tà khí đã ăn mòn đến tận xương tủy, khuôn mặt hắn ta vặn vẹo trong sự độc ác và khát máu.
"Hừm... Chạy đi đâu cho thoát? Linh hồn các ngươi, sẽ là chất bổ cho quân đoàn Ma Quân!" Ma Sát Tiểu Đội Trưởng gầm lên, giọng nói khàn đục như tiếng đá mài, chứa đầy sự tàn bạo. Hắn đưa tay chỉ về phía những thôn dân, ra lệnh cho đám Ma Binh phía sau: "Giết sạch, không tha một ai!"
Những tên Ma Binh, vốn là những tu sĩ bị tà hóa, giờ đây không còn lý trí, chỉ còn là những cỗ máy giết chóc. Chúng gào thét những âm thanh ghê rợn, lao vào đám thôn dân yếu ớt như những con thú đói. Sợ hãi tột độ, đám thôn dân ngã dúi dụi, một vài người đã ngất xỉu vì kiệt sức và kinh hoàng. Một bà lão run rẩy ôm chặt đứa cháu nhỏ vào lòng, đôi mắt cầu xin vô vọng.
Lục Trường Sinh không chút do dự. "Tiêu Hạo, bảo vệ họ!" Hắn đẩy Tiêu Hạo về phía trước, đồng thời vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực điểm. Cửu Thiên Linh Châu trong tay hắn bỗng phát ra một luồng ánh sáng thuần khiết chói lọi, không chói chang như mặt trời, mà dịu nhẹ như ánh trăng rằm, bao trùm lấy đám thôn dân và Tiêu Hạo, tạo thành một màn chắn linh khí trong suốt, vững chắc. Màn chắn này không chỉ ngăn cản sự xâm thực của tà khí mà còn làm giảm bớt sự sợ hãi trong lòng những người vô tội. Hắn đối mặt với nhóm tu sĩ tà hóa, đôi mắt đen láy vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá và một nỗi xót xa khôn tả. Hắn không muốn đổ máu, nhưng hắn cũng sẽ không lùi bước khi sinh linh vô tội đang gặp nguy hiểm. Con đường tu hành của hắn không chỉ là sự chiêm nghiệm, mà còn là hành động, là sự bảo vệ Đạo.
Trận chiến bùng nổ trong Cổ Thành Phế Tích với một tốc độ chóng mặt. Những tên Ma Binh, với đôi mắt đỏ ngầu và tiếng gầm gừ khát máu, lao vào màn chắn linh khí của Lục Trường Sinh như những con thiêu thân lao vào lửa. Vũ khí thô sơ của chúng va vào màn chắn phát ra những tiếng "loảng xoảng" chói tai, nhưng không thể xuyên thủng. Tà khí cuồn cuộn từ cơ thể chúng bốc lên như khói đen, cố gắng ăn mòn lớp bảo vệ, nhưng lại bị ánh sáng thuần khiết từ Cửu Thiên Linh Châu làm tan rã.
"Trường Sinh! Chúng quá đông! Chúng không còn là người nữa rồi!" Tiêu Hạo gầm lên. Hắn đứng vững phía sau màn chắn, dùng phi kiếm chém bay những tên Ma Binh cố gắng vòng qua, hoặc ném ra những tấm phù lục nổ tung, tạo thành những vụ nổ linh lực nhỏ, đẩy lùi chúng. Hắn căng thẳng, lo lắng cho những người vô tội đang co ro phía sau lưng mình, và hơn hết là cho Lục Trường Sinh, người đang đứng mũi chịu sào. Hắn biết Lục Trường Sinh không thích giết chóc, nhưng đối mặt với những kẻ đã hoàn toàn biến chất này, liệu có còn lựa chọn nào khác?
Lục Trường Sinh, đối mặt với Ma Sát Tiểu Đội Trưởng và hàng chục tên Ma Binh, không dùng bất kỳ chiêu thức tấn công nào mang tính sát thương. Thay vào đó, hắn vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực điểm, đôi tay hắn lướt đi trong không trung, thi triển những ấn quyết phức tạp, cổ xưa. Mỗi ấn quyết xuất ra, Cửu Thiên Linh Châu trên tay hắn lại phát ra một luồng ánh sáng chói lọi hơn, không phải ánh sáng hủy diệt, mà là ánh sáng thanh tẩy. Những luồng sáng này tụ lại thành những vòng xoáy linh khí cổ xưa, bao phủ lấy các tu sĩ tà hóa.
Khi ánh sáng thanh tẩy chạm vào những tên Ma Binh, tà khí trên người chúng bốc lên nghi ngút như khói đen, phát ra những tiếng "xèo xèo" ghê rợn, tựa như da thịt đang bị thiêu đốt. Chúng gào thét trong đau đớn, thân thể co giật dữ dội. Lục Trường Sinh nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của chúng, cố gắng tìm kiếm một tia lý trí cuối cùng, một tàn dư của bản ngã trước khi bị tà khí nuốt chửng. Hắn cảm nhận được sự giằng xé bên trong chúng, một cuộc chiến âm thầm giữa bản chất thuần khiết từng có và sự biến chất tàn bạo của tà khí. Tuy nhiên, tà khí đã ăn quá sâu, việc hóa giải cực kỳ khó khăn. Mỗi khi Lục Trường Sinh thanh tẩy được một phần, chúng lại vùng vẫy dữ dội hơn, tà khí từ cơ thể chúng bùng phát mạnh mẽ hơn, như một lời nhắc nhở về 'vết nứt nguyên thủy' mà hắn đã thấy trong ký ức Vạn Cổ Khai Thiên.
"Vẫn còn... một tia hy vọng... Tà khí này... nó đang cố gắng bóp méo cả bản nguyên..." Lục Trường Sinh thở dốc, tập trung cao độ. Hắn nhìn Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, kẻ đang gầm gừ, đôi mắt đỏ như máu toát ra sát khí nồng nặc. Trong khoảnh khắc, khi luồng ánh sáng thanh tẩy của hắn bao phủ lấy tên tiểu đội trưởng, Lục Trường Sinh dường như thấy một bóng dáng mờ nhạt của một tu sĩ chính đạo kiêu hùng, với khí phách bất khuất, bị tà khí nuốt chửng. Đó là một ký ức đau buồn, một mảnh vỡ của bản ngã đang bị chôn vùi. Tia lý trí ấy lóe lên trong đôi mắt hắn ta, rồi lại vụt tắt, bị nhấn chìm bởi cơn điên loạn của tà khí. Sự phản kháng dữ dội của tên tiểu đội trưởng cho thấy tà khí không chỉ là một năng lượng vô tri, mà nó có 'ý thức' hoặc 'bản năng' tự vệ, liên kết chặt chẽ với 'vết nứt nguyên thủy' từ Vạn Cổ Khai Thiên.
"Đạo tâm vững như bàn thạch... vạn pháp bất xâm..." Lục Trường Sinh lẩm bẩm, không phải tự nói với mình, mà là nhắc nhở về bản chất của con đường hắn đang đi. Hắn biết, mục tiêu của tà khí không chỉ là hủy diệt thể xác, mà là ăn mòn linh hồn, bóp méo đạo tâm. Nếu hắn để bản thân bị cuốn vào cơn thịnh nộ và sát phạt, hắn cũng sẽ không khác gì những kẻ đã bị biến chất này. Hắn phải giữ vững tâm trí, kiên định với phương pháp của mình.
Tiêu Hạo chứng kiến Lục Trường Sinh đang vất vả, lòng hắn như lửa đốt. Hắn không hiểu rõ những triết lý cao siêu hay những bí mật cổ xưa mà Lục Trường Sinh đang đối mặt, nhưng hắn hiểu được sự nguy hiểm cận kề. "Ta sẽ giúp huynh!" Hắn gầm lên, dùng một tấm phù lục nổ tung, đẩy lùi vài tên Ma Binh đang áp sát màn chắn, đồng thời kích hoạt một trận pháp nhỏ, tạo ra những luồng linh hỏa vây quanh, ngăn cản chúng tiến lại gần hơn.
Lục Trường Sinh gật đầu, môi mím chặt. Hắn tung ra một chuỗi ấn quyết mạnh mẽ hơn, Cửu Thiên Linh Châu trên tay phát ra ánh sáng chói lọi đến cực điểm, tạo thành một luồng sáng thanh tẩy hình xoáy ốc khổng lồ bao trùm lấy Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Tà khí trên người hắn ta bốc lên nghi ngút như một ngọn lửa đen, hắn ta gào thét một tiếng dài thê lương, không còn là tiếng người, mà là tiếng kêu của một dã thú bị thương, đau đớn tột độ. Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt đỏ ngầu của hắn ta dường như lóe lên một tia lý trí, một sự tuyệt vọng sâu thẳm, rồi lại vụt tắt trong ánh sáng thanh tẩy. Hắn ta không bị tiêu diệt, mà bị đẩy lùi, cơ thể co giật dữ dội, tà khí bị suy yếu đi rất nhiều, nhưng vẫn không hoàn toàn bị thanh tẩy.
Lục Trường Sinh cảm thấy một sự suy yếu trong linh hải. Việc hóa giải tà khí đã ăn sâu vào bản nguyên không chỉ tốn linh lực, mà còn tốn cả tâm lực. Hắn hiểu rằng, mức độ tàn phá của tà khí không chỉ dừng lại ở thể xác mà còn ăn mòn linh hồn và đạo tâm, cho thấy việc thanh tẩy Cửu Thiên Linh Châu sẽ khó khăn hơn nhiều so với dự kiến, có thể đòi hỏi một phương pháp hoàn toàn mới hoặc sự hy sinh lớn. Nhưng hắn không hối hận. Nhìn những người dân vô tội đang co ro phía sau Tiêu Hạo, Lục Trường Sinh biết, con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng và đám Ma Binh tuy bị đẩy lùi, nhưng chúng không chết. Tà khí trong chúng vẫn còn, và chúng sẽ nhanh chóng phục hồi. Tuy nhiên, luồng ánh sáng thanh tẩy của Lục Trường Sinh đã tạo ra một khoảng trống an toàn tạm thời, một cơ hội quý giá để họ thoát hiểm. Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt hắn ngập tràn sự lo lắng, nhưng cũng đầy tin tưởng.
"Đi thôi, Tiêu Hạo. Chúng ta phải tìm một nơi an toàn hơn cho những người này. Và ta cần thêm thời gian để chiêm nghiệm về những gì vừa xảy ra. Những 'vết nứt nguyên thủy' này còn sâu sắc hơn ta tưởng." Lục Trường Sinh trầm giọng nói, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, nơi tà khí vẫn cuồn cuộn không ngừng. Hắn biết, đây chỉ là một trong vô số cuộc chạm trán. Con đường phía trước vẫn còn dài, và những thử thách còn gian nan gấp bội.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.