Cửu thiên linh giới - Chương 783: Lời Thề Giữa Ma Khí: Đồng Lòng Phá Thiên Kiếp
Một tiếng nổ lớn đến rung chuyển cả Huyết Ảnh Cung vang lên, như tiếng sấm sét giữa đêm trường, xé toạc màn đêm tĩnh mịch và đánh thức vô số linh hồn tà ác đang ẩn mình. Kết giới Huyết Ma, vốn tưởng chừng bất khả xâm phạm, giờ đây như một tấm lụa huyết sắc bị xé toạc, để lộ một kẽ hở đầy ma khí cuồn cuộn. Những sợi tơ máu đỏ tươi đứt đoạn, tóe ra những tia tà khí nồng nặc, mang theo mùi tanh tưởi của máu tươi và lưu huỳnh cháy khét, len lỏi vào từng ngóc ngách của không khí, làm căng cứng lồng ngực những kẻ hít phải. Sức phản phệ từ kết giới cực kỳ mạnh mẽ, Bách Lý Trần bị đẩy lùi vài bước, máu tươi trào ra khóe miệng, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề dao động. Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, mở ra con đường cho Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh không chút chần chừ, lách mình qua kẽ hở vừa được tạo ra. Hắn cảm nhận được luồng tà khí nồng đậm hơn gấp trăm lần so với bên ngoài, như một bàn tay vô hình đang cố bóp nghẹt mọi linh khí thanh tịnh. Toàn bộ Huyết Ảnh Cung giờ đây đã trở thành một tổ ong bị chọc giận, những ngọn đèn ma thuật xanh lục lập lòe, chuyển sang màu đỏ rực như máu, báo hiệu sự xâm nhập. Tiếng còi báo động chói tai vang lên khắp nơi, không ngừng khuấy động sự yên tĩnh, xen lẫn với tiếng gầm gừ phẫn nộ của vô số Ma Binh đang tụ tập.
Ngay khi Lục Trường Sinh vừa đặt chân vào bên trong, một luồng ma khí đen kịt, lạnh lẽo và hùng hậu như bão tố quét qua, khiến cả hắn và Bách Lý Trần đều cảm thấy linh lực trong cơ thể chao đảo, như muốn bị phong bế. Không khí xung quanh đột ngột đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở, mang theo một áp lực vô hình nhưng cực kỳ mãnh liệt, tựa như một ngọn núi tà ác đang đè nặng lên tâm trí. Từ màn sương ma khí cuồn cuộn, một thân ảnh đồ sộ, cao lớn vượt xa người thường, chậm rãi hiện ra.
Hắc Vương.
Đó là một cường giả Ma Tông, toàn thân bao phủ trong hắc khí lượn lờ như những con rắn độc, khiến hình dáng hắn trở nên mờ ảo, chỉ có đôi mắt đỏ rực như máu là nổi bật, phát ra tia sáng chết chóc xuyên thấu bóng đêm. Giọng nói của hắn trầm đục, khàn khàn, nhưng mang theo một uy lực kinh người, như tiếng sấm nổ vang vọng trong đại điện trống rỗng.
"Những con kiến bé nhỏ dám chui vào hang rồng?" Hắc Vương cất tiếng, mỗi từ ngữ thốt ra đều mang theo sự khinh thường tột độ, "Ta sẽ bóp nát các ngươi!"
Sát khí mãnh liệt từ Hắc Vương ập tới, khiến Bách Lý Trần phải lùi thêm một bước, kiếm ý trong người hắn tự động bùng nổ, tạo thành một lá chắn vô hình. Hắn siết chặt thanh kiếm cổ trong tay, ánh mắt lạnh lùng đối diện với Ma Vương, không hề né tránh. Đối với một kiếm tu, đối diện với hiểm nguy là bản năng, là cơ hội để mài dũa đạo tâm. Hắn cảm thấy một sự phấn khích khó tả đang dâng trào trong huyết quản, một khát khao được đối đầu với cường địch.
Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, đôi mắt đen láy trầm tĩnh quan sát Hắc Vương. Hắn cảm nhận rõ ràng sức mạnh áp đảo của đối phương, một thực lực mà nếu đối đầu trực diện, cả ba người họ sẽ khó lòng sống sót. Con đường tu hành của hắn là tránh xa sự đối đầu bằng sức mạnh thuần túy, mà dựa vào trí tuệ, sự thấu hiểu cổ pháp và đạo tâm vững bền. Hắn biết, đây không phải nơi có thể giao chiến. Hắn hít sâu một hơi, linh khí trong cơ thể vận chuyển theo Tàn Pháp Cổ Đạo, lập tức làm dịu đi sự chấn động từ luồng tà khí xung quanh. Tâm hắn như mặt hồ phẳng lặng, không chút gợn sóng dù bão tố đang gào thét quanh mình.
Hắn quay đầu lại, nhìn về phía Tiêu Hạo đang bị bao vây bởi một đám Ma Binh và Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Tiêu Hạo vẫn đang liều mình dùng các bùa chú và pháp trận nhỏ để cầm chân kẻ địch, nhưng rõ ràng là hắn đang gặp khó khăn. Khuôn mặt Tiêu Hạo tái nhợt, mồ hôi lấm tấm, nhưng đôi mắt láu lỉnh vẫn không ngừng tìm kiếm cơ hội. Hắn nhìn thấy Lục Trường Sinh và Bách Lý Trần đã xuyên qua kết giới, một tia hy vọng lóe lên trong lòng, nhưng ngay lập tức bị sự lo lắng thay thế. Hắc Vương đã xuất hiện.
Lục Trường Sinh nhanh chóng phân tích các luồng ma khí trong không gian, cảm nhận sự chấn động của pháp trận báo động và cả địa hình phức tạp của Huyết Ảnh Cung. Hắn nhận ra, sự xuất hiện của Hắc Vương không chỉ là một sự trùng hợp, mà là một phần trong mạng lưới phòng thủ tinh vi của Ma Quân Huyết Ảnh, cho thấy còn vô số cường giả khác đang ẩn mình. Đây là một cái bẫy lớn, được thiết kế để nghiền nát bất kỳ kẻ xâm nhập nào.
Hắn truyền thần niệm cho Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, giọng nói trầm ổn, dứt khoát nhưng cũng đầy sức nặng: *“Đây không phải nơi có thể đối đầu trực diện. Hắn quá mạnh. Chúng ta cần một lối thoát, và cũng cần một lối đi sâu hơn vào bên trong. Theo ta, đừng chần chừ.”*
Tiêu Hạo, dù đang căng thẳng đối phó với Ma Binh, vẫn kịp nhận được thần niệm của Lục Trường Sinh. Hắn thở dốc, một tia sợ hãi thoáng qua trong đôi mắt, nhưng nhanh chóng lấy lại sự quyết đoán. Hắn biết, Lục Trường Sinh sẽ không bao giờ dẫn họ vào chỗ chết vô ích. *“Lục huynh, huynh có kế sách gì không? Không thể chết nhảm ở đây được!”* Hắn đáp lại bằng thần niệm, giọng nói tuy có chút run rẩy nhưng vẫn giữ được sự hoạt bát thường ngày.
Hắc Vương không cho họ thêm thời gian để suy nghĩ. Hắn gầm lên một tiếng, tung ra một đòn ma khí thăm dò, một chưởng ấn hắc sắc khổng lồ mang theo khí tức tử vong, lao thẳng về phía Lục Trường Sinh và Bách Lý Trần. Chưởng ấn xé toạc không khí, tạo ra một cơn lốc ma khí rít gào, ép cả hai phải lùi lại. Đất đá dưới chân nứt toác, phù văn tà ác trên tường Huyết Ảnh Cung lóe lên rồi vụt tắt, như đang run rẩy trước uy lực của Hắc Vương. Mùi lưu huỳnh và máu tanh càng thêm nồng nặc.
Lục Trường Sinh không trực tiếp đối đầu, mà khẽ nghiêng người, linh lực vận chuyển theo một quỹ đạo tinh vi, tránh thoát khỏi luồng chưởng phong hung hãn. Hắn không chỉ trốn tránh, mà còn lợi dụng luồng ma khí cuộn xoáy để che khuất tầm nhìn của Hắc Vương trong chốc lát. Hắn biết rõ, đối đầu trực diện với cường giả như Hắc Vương lúc này là vô nghĩa, thậm chí còn là tự sát. Kế hoạch của hắn không phải là chiến đấu, mà là xuyên phá, là lợi dụng sơ hở, là dùng trí tuệ để hóa giải sức mạnh.
"Theo ta!" Lục Trường Sinh khẽ nói, rồi lách mình vào một hành lang phụ tối tăm, nơi ma khí dường như cũng dày đặc hơn, nhưng lại có vẻ ít được chú ý hơn bởi các pháp trận báo động chính. Bách Lý Trần không chút do dự, theo sát phía sau. Hắn tin tưởng Lục Trường Sinh, không phải vì Lục Trường Sinh mạnh hơn hắn, mà vì Lục Trường Sinh có một cái nhìn sâu sắc và một trí tuệ mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào khác. Thanh kiếm cổ trong tay hắn ngân lên một tiếng, như một lời đáp trả không lời cho sự tin tưởng đó.
Tiêu Hạo thấy hai người đã rút lui, cũng lập tức tung ra một bùa chú hỏa cầu lớn, tạo ra một vụ nổ nhỏ để làm rối loạn tầm nhìn của đám Ma Binh, sau đó nhanh nhẹn lách mình theo con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn. Hắn không quan tâm đến việc mình đang đối mặt với nguy hiểm thế nào, trong tâm trí hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất: không thể để Lục huynh một mình. Dù sao cũng đã vào đây rồi, không thể quay đầu!
Hắc Vương gầm lên một tiếng phẫn nộ, chưởng ấn ma khí vừa rồi đã đánh trúng vách tường, khiến cả Huyết Ảnh Cung rung chuyển, nhưng lại không chạm tới được hai kẻ xâm nhập nhỏ bé. Hắn cảm nhận được sự quỷ dị trong cách di chuyển của Lục Trường Sinh, không phải là tốc độ đơn thuần, mà là một sự hòa nhập vào không gian, một sự thấu hiểu các luồng linh khí và ma khí xung quanh. Hắn nheo đôi mắt đỏ ngầu, sát khí cuồn cuộn theo sau. "Đừng hòng thoát!" Hắn thét lên, rồi lao tới, thân hình đồ sộ của hắn như một bóng ma khổng lồ xé toạc màn sương ma khí, truy đuổi theo ba kẻ xâm nhập. Con đường phía trước của nhóm Lục Trường Sinh là một vực sâu không đáy, nhưng đạo tâm kiên định của hắn, và sự đồng lòng của đồng đội, sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối.
***
Nhóm Lục Trường Sinh di chuyển nhanh chóng qua một hành lang bí mật, nơi kiến trúc của Huyết Ảnh Cung trở nên kỳ dị và hiểm độc hơn. Những bức tường đá xám lạnh lẽo được khắc đầy phù văn tà ác màu đỏ máu, phát ra ánh sáng lập lòe như những con mắt quỷ đang theo dõi. Không khí ở đây càng lạnh lẽo hơn, mang theo mùi ẩm mốc của đá cổ và một thứ mùi ngai ngái khó tả, như mùi của những thảo dược tà ác đang phân hủy. Tiếng gió rít ghê rợn từ đâu đó vọng lại, cùng với tiếng bước chân nặng nề và dồn dập của Hắc Vương đang truy đuổi phía sau, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Lục Trường Sinh dẫn đầu, đôi mắt đen láy của hắn tập trung cao độ, không ngừng cảm nhận các luồng linh khí và ma khí trong không gian. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp tu luyện, mà còn là một con đường để thấu hiểu vạn vật, để cảm nhận những dao động nhỏ nhất trong đạo lý của trời đất, ngay cả khi đó là tà đạo. Hắn như một chiếc lá khô trôi trên dòng nước xiết, không chống cự mà thuận theo, nhưng lại biết rõ hướng đi của mình. Hắn đôi khi dừng lại một thoáng, khẽ nhíu mày, rồi lại chỉ đường cho hai người kia tránh né một cạm bẫy tà khí vô hình, hoặc một ảo ảnh ma quái đang chờ chực nuốt chửng linh hồn. Những cạm bẫy này được bố trí cực kỳ tinh vi, ẩn mình trong các tầng năng lượng hỗn loạn, nếu không phải là Lục Trường Sinh với Tàn Pháp Cổ Đạo, bất kỳ tu sĩ nào khác cũng sẽ dễ dàng mắc phải.
Tiêu Hạo chạy theo sau Lục Trường Sinh, vừa thở hổn hển vừa liên tục sử dụng các bùa chú và pháp trận nhỏ. Hắn không có năng lực cảm nhận tinh vi như Lục Trường Sinh, nhưng khả năng ứng biến và sự nhanh nhẹn của hắn lại vô cùng hữu ích. Hắn tung ra những bùa chú ảo ảnh để che giấu dấu vết của họ, tạo ra những tiếng động giả để đánh lạc hướng Ma Binh đang tuần tra, hoặc bắn ra những tia linh quang nhỏ để kích hoạt một số bẫy phụ, làm chậm bước chân của Hắc Vương. Mỗi khi một cạm bẫy được kích hoạt, một tiếng nổ nhỏ vang lên, hoặc một tia sáng đỏ rực lóe lên trong bóng tối, Tiêu Hạo lại thở phào nhẹ nhõm.
"Lục huynh, huynh cứ nói, ta sẽ làm theo. Dù sao cũng đã vào đây rồi, không thể quay đầu!" Tiêu Hạo nói, giọng hắn tuy có vẻ dí dỏm nhưng ẩn chứa sự kiên quyết. Hắn biết rõ sự nguy hiểm, nhưng cũng hiểu rằng, một khi đã tin tưởng Lục Trường Sinh, thì phải tin tưởng đến cùng. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và con đường này, hắn đã chọn đi cùng Lục Trường Sinh.
Bách Lý Trần là người cuối cùng, tay luôn siết chặt thanh kiếm cổ. Khí chất ngạo nghễ của hắn giờ đây không còn là sự kiêu ngạo vô căn cứ, mà đã biến thành sự cảnh giác tột độ và một ý chí chiến đấu sắt đá. Hắn cảm nhận rõ ràng luồng sát khí của Hắc Vương đang áp sát từ phía sau, như một lưỡi hái tử thần. Hắn sẵn sàng rút kiếm đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào, bảo vệ đồng đội. "Tên Hắc Vương đó... hắn đang áp sát. Chúng ta không thể chạy mãi được," Bách Lý Trần nói, giọng hắn ngắn gọn và dứt khoát, nhưng ẩn chứa sự lo lắng. Hắn là một kiếm tu, bản năng của hắn là đối đầu, nhưng hắn cũng hiểu được sự chênh lệch về lực lượng.
Lục Trường Sinh nghe thấy lời Bách Lý Trần, ánh mắt hắn vẫn tập trung vào phía trước, nhưng khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười nhạt. "Chúng ta không chạy, Bách Lý huynh. Chúng ta đang dẫn dụ. Đây là con đường duy nhất để tiến sâu mà không phải hy sinh vô ích. Tin ta."
Lời nói của Lục Trường Sinh như một liều thuốc trấn an. Cả Tiêu Hạo và Bách Lý Trần đều hiểu rằng, Lục Trường Sinh không phải là một người liều lĩnh. Mọi hành động của hắn đều có sự tính toán kỹ lưỡng, dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc về đạo lý và linh giới. Họ đã chứng kiến điều đó quá nhiều lần. Con đường mà Lục Trường Sinh chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Hắc Vương từ phía sau lao tới, tốc độ của hắn cực kỳ kinh hoàng, thân hình đồ sộ nhưng lại linh hoạt đến bất ngờ. Hắn phá tan những ảo ảnh mà Tiêu Hạo tạo ra một cách dễ dàng, như một cơn bão quét qua những chiếc lá khô. Hắn gầm lên một tiếng, một luồng hắc khí mạnh mẽ hơn cuồn cuộn lao về phía nhóm Lục Trường Sinh, mang theo mùi tử khí nồng nặc, như muốn nuốt chửng mọi thứ. Hắn không chỉ truy đuổi bằng tốc độ, mà còn bằng một loại linh lực tà ác đặc biệt, tạo ra áp lực tâm lý cực lớn, khiến linh hồn của kẻ địch run rẩy.
Tiêu Hạo cảm nhận được luồng khí tức tử vong đó đang đến gần, hắn không chút chần chừ, lấy ra một lá bùa chú cực hiếm mà hắn đã cất giữ bấy lâu nay. "Huyễn Ảnh Độn Tàng!" Hắn hét lên, tung lá bùa chú ra. Lá bùa hóa thành một luồng ánh sáng xanh biếc, bùng nổ thành một trận pháp ảo ảnh lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều so với những gì hắn đã dùng trước đó. Trận pháp này không chỉ tạo ra vô số ảo ảnh của họ, mà còn che giấu đi luồng khí tức chân thật, khiến Hắc Vương khó lòng phân biệt.
Hắc Vương bị trận pháp này làm chậm lại một chút. Hắn nheo mắt đỏ ngầu, gầm lên một tiếng phẫn nộ, tung một đòn chưởng ấn phá tan ảo ảnh. Nhưng trong khoảnh khắc trì hoãn đó, Lục Trường Sinh đã dẫn hai người tiến sâu hơn vào một con đường khác, một con đường dường như dẫn vào lòng đất, nơi ma khí càng thêm nồng đậm và lạnh lẽo.
Lục Trường Sinh biết, trận pháp của Tiêu Hạo chỉ có thể cầm chân Hắc Vương trong chốc lát. Cái giá phải trả cho việc đột nhập Huyết Ảnh Cung này là vô cùng lớn, nhưng hắn không thể dừng lại. Cửu Thiên Linh Châu đang ở rất gần, và tà khí từ nó đang cuồn cuộn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn vẫn chưa sử dụng toàn bộ kiến thức về Tàn Pháp Cổ Đạo, cho thấy hắn còn có những át chủ bài để đối phó với những tình huống nguy cấp hơn.
***
Không gian bỗng trở nên tối tăm hơn nữa, chỉ còn những phù văn tà ác trên tường phát ra ánh sáng đỏ máu lập lòe, hắt lên những cái bóng méo mó, ghê rợn. Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc đến mức muốn xé toạc màng phổi, hòa lẫn với thứ mùi gỉ sét của sắt thép cổ xưa. Tiếng bước chân của Hắc Vương giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn, những tiếng động dồn dập, nặng nề, như tiếng trống trận đang thúc giục tử thần. Toàn bộ hành lang rung chuyển nhẹ, báo hiệu sự cuồng nộ của một cường giả Ma Tông đang đến rất gần.
Nhóm Lục Trường Sinh đến một ngã ba đường bí mật, sâu hơn vào trong Huyết Ảnh Cung. Cả ba lối đi đều tối tăm, nhưng một trong số đó lại phát ra một luồng tà khí đặc biệt nồng đậm, như thể đó là trái tim của tà ma. Lục Trường Sinh dừng lại, đôi mắt hắn quét qua ba lối đi, rồi nhìn về phía sau. Hắc Vương đã phá vỡ ảo ảnh của Tiêu Hạo và đang lao đến với tốc độ kinh hoàng, thân hình đồ sộ của hắn gần như lấp đầy cả hành lang. Sát khí của Hắc Vương bao trùm, khiến không gian dường như ngưng đọng, linh lực trong cơ thể Lục Trường Sinh và đồng đội bị đè nén đến mức khó thở.
Đây là khoảnh khắc quyết định. Lục Trường Sinh quay sang nhìn Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, ánh mắt trầm tĩnh nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt ấy như muốn hỏi: Các ngươi có tin ta không? Các ngươi có sẵn lòng đi đến cùng không?
Tiêu Hạo nhìn lại Lục Trường Sinh. Khuôn mặt hắn tuy vẫn còn nét mệt mỏi và chút căng thẳng, nhưng đôi mắt đã không còn chút do dự hay sợ hãi. Hắn đã đi cùng Lục Trường Sinh qua bao nhiêu hiểm nguy, chứng kiến bao nhiêu kỳ tích. Hắn biết, Lục Trường Sinh không phải là một người chỉ biết nói suông. Con đường của Lục Trường Sinh có thể khác biệt, nhưng nó luôn vững chắc.
Bách Lý Trần đứng thẳng người, khí thế kiếm tu trên người hắn bùng nổ, như một thanh kiếm sắc bén sẵn sàng xuyên phá mọi thứ. Hắn rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng xuống đất, nhưng ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. Hắn đã thề sẽ đi theo Lục Trường Sinh, và hắn sẽ giữ lời. Sự kiêu ngạo của hắn giờ đây đã được tôi luyện thành một sự kiên cường, một ý chí không thể lay chuyển.
Hắc Vương gầm lên giận dữ, giọng nói vang vọng như tiếng dã thú hoang dã. "Các ngươi sẽ không thoát được! Chết hết cho ta!" Hắn tung một chưởng ma khí kinh thiên, toàn bộ hành lang rung chuyển dữ dội, đá vụn đổ xuống từ trần nhà, những phù văn tà ác trên tường bùng sáng rồi vỡ vụn.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lục Trường Sinh vẫn bình tĩnh đến lạ. Hắn không nói nhiều lời hoa mỹ, chỉ đơn giản là nhắc nhở họ về mục tiêu cuối cùng. "Cửu Thiên Linh Châu là mục tiêu của chúng ta. Dù có phải trả giá thế nào, chúng ta cũng phải đến đó. Các ngươi có cùng ta không?"
Lời nói của hắn không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời mời, một lời thỉnh cầu sự đồng lòng.
Tiêu Hạo không chút chần chừ, ánh mắt kiên quyết. "Sống chết có nhau! Huynh đi đâu, ta theo đó!" Hắn nói, giọng nói tuy có chút khản đặc vì căng thẳng nhưng lại vô cùng dứt khoát. Hắn đã đặt cược sinh mạng mình vào Lục Trường Sinh, và hắn sẽ không hối hận.
Bách Lý Trần không nói nhiều, hắn chỉ siết chặt thanh kiếm trong tay, mũi kiếm khẽ rung lên, một luồng kiếm ý sắc bén bùng nổ, xé tan áp lực ma khí xung quanh. "Kiếm của ta, đạo của ta, đều vì mục tiêu này! Tiến lên!" Hắn nói, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách. Đây là lời thề không nói thành lời, một lời thề sẽ cùng nhau đối mặt với vận mệnh, dù có phải hy sinh tất cả. Đạo tâm vững như bàn thạch của họ đã được tôi luyện qua bao thử thách, và giờ đây, nó đang tỏa sáng rực rỡ nhất.
Lục Trường Sinh gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Hắn không còn lo lắng cho đồng đội nữa, vì hắn biết, họ đã hoàn toàn tin tưởng vào hắn, tin tưởng vào con đường hắn đã chọn. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn chỉ tay về một trong ba lối đi, đó là con đường hiểm trở nhất, nơi tà khí nồng đậm nhất, nhưng cũng là con đường mà hắn cảm nhận được sự dao động tinh vi nhất, có thể dẫn thẳng tới Chân Linh của Cửu Thiên Linh Châu.
Hắn đồng thời kích hoạt một phù lục cổ mà hắn đã chuẩn bị từ trước, một lá bùa bằng ngọc xanh lam cổ kính, được khắc những phù văn đã bị lãng quên từ lâu. Phù lục bùng sáng, tạo ra một màn khói mù linh khí dày đặc, màu trắng đục, không phải là khói thông thường mà là sự hỗn loạn của linh khí và ma khí, che khuất tầm nhìn của Hắc Vương trong chốc lát.
"Đi!" Lục Trường Sinh hét lên, rồi không chút chần chừ, lao vào lối đi hiểm trở đó. Tiêu Hạo và Bách Lý Trần theo sát phía sau, ba cái bóng nhỏ bé nhưng kiên cường lao vào màn sương mù, tiến sâu vào lòng Huyết Ảnh Cung.
Hắc Vương gầm lên giận dữ. Hắn đã bị qua mặt một lần nữa. Hắn lao vào màn khói mù, tung chưởng phá tan nó, nhưng ba kẻ xâm nhập đã biến mất. Hắn cảm nhận được luồng khí tức của chúng đang tiến sâu vào con đường tà ác nhất, nơi mà ngay cả Ma Tông cường giả cũng phải cẩn trọng. Việc Hắc Vương xuất hiện ở đây cho thấy Ma Quân Huyết Ảnh đã bố trí các cường giả chủ chốt để bảo vệ Huyết Ảnh Cung, báo hiệu những trận chiến khó khăn hơn với các tay sai khác của Ma Quân. Nhưng Lục Trường Sinh, với kế hoạch không chỉ là thoát khỏi Hắc Vương mà còn là dẫn dụ hoặc lợi dụng hắn để tiến sâu hơn, đã thành công trong bước đầu tiên. Hắn để lại phía sau một không gian rung chuyển và đầy sát khí, với tiếng gầm thét thịnh nộ của Hắc Vương vang vọng khắp Huyết Ảnh Cung, báo hiệu một cuộc truy đuổi không ngừng nghỉ. Sự đồng lòng và lời thề không nói thành lời của bộ ba sẽ là nền tảng cho những thử thách lớn hơn phía trước, và có thể sẽ phải đối mặt với những hy sinh mà ngay cả Lục Trường Sinh cũng không thể lường trước.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.