Cửu thiên linh giới - Chương 784: Vòng Xoáy Tà Khí: Chạm Đến Trái Tim Ma Quân
Tiếng gầm thét thịnh nộ của Hắc Vương như xé nát không gian, cuộn theo luồng ma khí hủy diệt lao thẳng vào màn khói mù linh khí dày đặc mà Lục Trường Sinh đã tạo ra. Nhưng ba cái bóng nhỏ bé đã biến mất, như những hạt bụi trong cơn bão dữ dội. Lục Trường Sinh không chút do dự, dẫn Tiêu Hạo và Bách Lý Trần lao vào lối đi hiểm trở nhất, một con đường ngoằn ngoèo, tối tăm, ẩn mình sâu trong lòng Huyết Ảnh Cung, nơi mà ngay cả Ma Tông cường giả cũng phải e dè.
Mùi máu tanh, tử khí nồng nặc xộc vào mũi, hòa lẫn với thứ mùi lưu huỳnh gắt gao và cả một chút hương ozon lạnh lẽo, hệt như không khí trước một trận đại hồng thủy. Lối đi này không phải là hành lang bình thường, nó được đục khoét sâu vào lòng đất, vách đá ẩm ướt rịn ra những giọt chất lỏng màu đen quánh, trông như nhựa đường. Những tiếng gió rít ghê rợn luồn lách qua các khe đá, đôi khi hóa thành tiếng rên rỉ than khóc yếu ớt, lúc lại là tiếng cười khẩy của những linh hồn bị giam cầm, không ngừng gặm nhấm ý chí của kẻ lữ hành. Không gian bị bóp méo bởi ma khí quá mức nồng đậm, ánh sáng yếu ớt từ phù lục của Tiêu Hạo cũng trở nên xanh lục ma quái, nhấp nháy đầy vẻ bất an.
Màn sương mù linh khí do Lục Trường Sinh tạo ra không tiêu tan mà càng lúc càng đặc quánh, nuốt chửng tầm nhìn và cố gắng xâm nhập vào linh hồn họ. Nó không chỉ là sương, mà là một thực thể sống, một làn sóng tà khí có ý thức, muốn xé toạc mọi thứ. Tiêu Hạo liên tục tung ra các trận pháp ảo ảnh nhỏ, biến hóa khôn lường, cố gắng che mắt Hắc Vương đang đuổi sát phía sau. Tuy nhiên, mỗi khi một ảo ảnh hiện lên, nó lại nhanh chóng bị luồng tà khí đỏ thẫm từ phía sau ăn mòn, tan rã như băng tuyết gặp lửa nóng. Sức mạnh của Hắc Vương thật sự đáng sợ, hắn không chỉ đuổi theo bằng tốc độ mà còn dùng ma khí để cảm ứng vị trí, khiến mỗi bước chân của ba người đều như đang nhảy múa trên lưỡi dao.
“Ma khí này… nó không phải là sương mù bình thường!” Tiêu Hạo thở hổn hển, cơ mặt co giật vì căng thẳng. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang bị thứ khí tức âm hàn này xâm thực, linh lực trong đan điền như bị bóp nghẹt, không thể vận chuyển trôi chảy. “Nó như có ý thức, muốn nuốt chửng ta! Những ảo ảnh ta tạo ra đều bị nó xé nát! Chúng ta không thể kéo dài như thế này được!” Đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ ánh lên vẻ hoảng sợ. Hắn đã từng đối mặt với vô số hiểm nguy, nhưng chưa bao giờ cảm thấy bất lực đến vậy trước một loại sức mạnh vô hình mà hữu hình như thế này. Tiếng thì thầm yếu ớt của những linh hồn trong gió như đang gọi tên hắn, hứa hẹn một sự giải thoát khỏi nỗi sợ hãi, nhưng đó cũng là cái bẫy trí mạng.
Bách Lý Trần không nói nhiều, nhưng ánh mắt kiên định của hắn vẫn không hề suy suyển, dù cho hơi thở cũng đã trở nên dồn dập. Hắn vung thanh kiếm cổ trong tay, kiếm quang sắc bén như một tia chớp bạc, cố gắng xé toạc màn đêm và những luồng ma khí đang lao đến. Kiếm ý của hắn là sự tinh túy của chính đạo, nhưng trong môi trường này, nó như một ngọn nến le lói giữa cơn bão. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương không ngừng đè nén, áp lực kinh khủng khiến hắn có cảm giác như đang gánh vác cả một ngọn núi trên vai. Linh lực của hắn cũng đang bị ăn mòn từng chút một, nhưng hắn vẫn nghiến răng, không cho phép bản thân gục ngã. “Không thể lùi! Phải tiến thôi!” Hắn gằn giọng, mỗi chữ như được nén lại từ ý chí sắt đá. “Lục Trường Sinh, ngươi có chắc đường này không? Ma khí ở đây nồng đậm đến mức… dường như có thể biến cả người thành tro bụi!”
Lục Trường Sinh bước đi điềm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước chân đều vững vàng như được đo ni đóng giày. Hắn không nói nhiều, chỉ tập trung vào việc vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Công pháp cổ xưa này không giúp hắn tăng cường tu vi nhanh chóng, nhưng nó lại có khả năng cảm ứng và phân tích vạn vật một cách tinh vi nhất. Trong làn sương mù ma quái này, hắn không nhìn bằng mắt, mà cảm nhận bằng Đạo. Từng luồng tà khí, từng dao động nhỏ nhất trong không gian đều được hắn thấu hiểu, như những sợi tơ vô hình đang dệt nên một tấm bản đồ phức tạp. Trái ngược với sự hoảng loạn của Tiêu Hạo và sự căng thẳng của Bách Lý Trần, Lục Trường Sinh vẫn giữ được sự bình thản đến khó tin. Khuôn mặt thanh tú của hắn không hề biểu lộ cảm xúc, đôi mắt đen láy chỉ ánh lên một tia trầm tư sâu sắc.
“Tin ta.” Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói trầm ổn, vang vọng trong không gian u ám, mang một sức mạnh trấn an lạ thường. “Nơi tà khí dày đặc nhất, chính là cánh cửa dẫn đến nguồn cơn. Chúng ta không thể tránh né, chỉ có thể xuyên qua. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm.” Hắn không giải thích nhiều, bởi hắn biết, trong thời khắc sinh tử này, lời nói hoa mỹ vô nghĩa. Chỉ có sự tin tưởng tuyệt đối vào nhau và vào con đường đã chọn mới là kim chỉ nam. Hắn cảm nhận được sự dao động tinh vi của Cửu Thiên Linh Châu tà hóa, nó không phải ở những nơi ma khí yếu ớt, mà chính là nơi tà khí cuồng bạo nhất, nơi sức mạnh của Ma Quân được tập trung cao độ nhất. Hắn biết, con đường này tuy hiểm nguy, nhưng là con đường duy nhất dẫn đến mục tiêu.
Ba người tiếp tục lao đi như điên trong màn sương mù ma quái, né tránh những luồng ma khí như roi quật và những ảo ảnh ghê rợn mà Tiêu Hạo không thể hoàn toàn ngăn chặn. Hắc Vương gầm lên giận dữ phía sau, tiếng gầm của hắn như tiếng sấm rền, khiến cả lối đi rung chuyển dữ dội. Đá vụn liên tục đổ xuống từ trần hang động, những phù văn tà ác khắc trên vách đá bùng sáng đỏ rực rồi vỡ vụn, như không thể chịu đựng được sự cuồng bạo của ma khí. Hắn biết, ba con kiến nhỏ bé này đang cố gắng lợi dụng địa hình hiểm trở để thoát thân, nhưng hắn không thể để chúng thành công. Hắn là Hắc Vương, một trong Thập Đại Ma Tướng dưới trướng Ma Quân Huyết Ảnh, chưa bao giờ để con mồi thoát khỏi tay. Hắn thề sẽ biến chúng thành một phần của Huyết Ảnh Cung.
Lục Trường Sinh cảm thấy một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ kinh khủng đang đè nén lên toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Đó không chỉ là ma khí của Huyết Ảnh Cung, mà còn là một thứ gì đó lớn lao hơn, cổ xưa hơn, đang thức tỉnh và bao trùm. Linh lực trong cơ thể hắn cũng bị ảnh hưởng, vận chuyển chậm chạp hơn, nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn kiên trì chống lại. Công pháp này không giúp hắn mạnh mẽ hơn đối thủ, nhưng nó giúp hắn giữ vững bản thân, không bị ngoại lực làm cho lung lay. Hắn cảm thấy buồn nôn, như thể toàn bộ thế giới đang mục rữa từ bên trong, nhưng hắn biết, đó chỉ là ảo giác do tà khí gây ra, một cuộc tấn công vào đạo tâm.
"Lục Trường Sinh, ta... ta không chịu nổi nữa!" Tiêu Hạo đột nhiên khuỵu gối, ôm lấy đầu. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo trong đau đớn. "Ta thấy... ta thấy cha mẹ ta đang bị nuốt chửng bởi ma khí! Ta thấy linh mạch cạn kiệt, sinh linh hóa thành tro bụi! Dừng lại đi! Dừng lại!" Những hình ảnh ghê rợn liên tục hiện lên trong tâm trí hắn, không phải ảo ảnh của hắn, mà là ảo ảnh của tà khí, của Ma Quân Huyết Ảnh, nhằm làm suy sụp ý chí của hắn. Những tiếng rên rỉ than khóc trong gió giờ đây hóa thành những lời trách móc, những tiếng thét tuyệt vọng của hàng vạn sinh linh đang bị hủy diệt, chúng gặm nhấm tâm trí Tiêu Hạo, khiến hắn gần như phát điên.
Bách Lý Trần cũng không khá hơn là bao. Kiếm quang trên thanh kiếm cổ của hắn giờ đây chỉ còn mờ nhạt như đốm lửa sắp tàn trong đêm tối. Hắn run rẩy, cả cơ thể như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. "Sức mạnh này... quá kinh khủng. Đây không phải là thứ chúng ta có thể đối đầu..." Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ tuyệt vọng. Hắn thấy mình đang đứng trên một ngọn núi xương trắng, dưới chân là biển máu, và trên bầu trời là một đôi mắt đỏ rực như máu đang nhìn xuống, lạnh lẽo và vô cảm. Đó là cái chết, là sự hủy diệt mà hắn đã từng khinh thường, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng đến vậy. Tuyệt vọng và sợ hãi bủa vây hắn, nhưng hắn vẫn cố gắng siết chặt thanh kiếm, đó là niềm tin cuối cùng của hắn.
Lục Trường Sinh dừng lại, đứng giữa hai đồng đội đang quằn quại. Hắn không nói nhiều lời hoa mỹ, chỉ đơn giản là vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực hạn. Một vầng sáng dịu nhẹ, không chói chang nhưng lại kiên cố như bàn thạch, tỏa ra từ cơ thể hắn, bao bọc lấy cả ba người. Vầng sáng ấy không phải là ánh sáng của linh lực thông thường, mà là ánh sáng của Đạo, của sự kiên định, của ý chí bất diệt. Những tiếng rên rỉ, những ảo ảnh ghê rợn dường như bị vầng sáng này đẩy lùi, không thể xâm nhập sâu hơn. Áp lực vô hình cũng giảm đi đáng kể.
Hắc Vương gầm lên thị uy phía sau. Hắn cảm nhận được sức mạnh của Lục Trường Sinh không hề mạnh mẽ, nhưng lại có khả năng chống lại sự ăn mòn của tà khí một cách kỳ lạ. Vầng sáng đó như một bức tường vô hình, ngăn cản ma khí của hắn tiếp cận ba kẻ xâm nhập. Hắn càng tức giận, càng tung ra những đợt tấn công mạnh hơn, nhưng vô ích. Vầng sáng dịu nhẹ ấy vẫn vững chãi, không hề suy suyển.
Lục Trường Sinh ngồi thiền ngay tại chỗ, hai tay kết ấn, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển không ngừng. Hắn nhắm mắt lại, nhưng tâm trí hắn lại mở rộng ra, cảm nhận toàn bộ những gì đang diễn ra. Hắn cảm nhận được sự bao trùm của Cửu Thiên Linh Châu tà hóa lên toàn bộ thế giới. Đó không chỉ là ma khí, mà là một sự tuyệt vọng, một nỗi đau đớn đến cùng cực của linh giới. Hắn thấy những linh mạch khô cạn, những dòng sông linh khí bị nhiễm bẩn, những sinh linh đang quằn quại trong đau đớn. Nỗi tuyệt vọng ấy không phải của riêng Tiêu Hạo hay Bách Lý Trần, mà là của toàn bộ chính đạo, của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.
“Đạo tâm bất diệt!” Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói trầm ổn, từng chữ như găm vào tâm trí của Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, xua tan đi những ảo ảnh và nỗi sợ hãi. “Chúng ta ở đây để thay đổi điều đó! Hãy tin vào chính mình, tin vào con đường chúng ta đã chọn! Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận! Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.”
Những lời nói của Lục Trường Sinh không phải là một pháp thuật cường đại, nhưng nó lại có sức mạnh hơn bất kỳ pháp thuật nào. Nó đánh thức niềm tin sâu thẳm trong lòng Tiêu Hạo và Bách Lý Trần.
Tiêu Hạo dần dần bình tĩnh trở lại, ảo ảnh trong đầu hắn tan biến, thay vào đó là hình ảnh Lục Trường Sinh đang ngồi thiền, tỏa ra vầng sáng dịu nhẹ. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh linh lực đang hỗn loạn trong cơ thể. Hắn nhìn vào Lục Trường Sinh, đôi mắt đã dần lấy lại sự trong trẻo vốn có. "Phải! Ta đã đặt cược sinh mạng mình vào huynh, làm sao có thể gục ngã tại đây được!" Hắn cắn môi, dùng hết sức lực còn lại để duy trì ý chí.
Bách Lý Trần cũng vậy, kiếm quang trên thanh kiếm cổ của hắn dù vẫn mờ nhạt nhưng đã không còn run rẩy. Hắn nhìn vào Lục Trường Sinh, rồi nhìn xuống thanh kiếm trong tay. Kiếm của hắn, đạo của hắn, đều vì mục tiêu này. Hắn nhớ lại lời thề của mình, lời thề sẽ cùng Lục Trường Sinh đi đến cùng. "Đúng vậy... Đạo tâm bất diệt! Kiếm của ta sẽ không bao giờ khuất phục trước tà ma!" Hắn đứng thẳng người, dù cơ thể vẫn còn run rẩy vì kiệt sức, nhưng khí thế kiếm tu trên người hắn đã dần trở lại, như một thanh kiếm sắc bén dù bị phong trần vẫn không mất đi bản chất.
Sự kiên định của Lục Trường Sinh, sức mạnh của Tàn Pháp Cổ Đạo đã tạo ra một lá chắn tâm linh và linh lực vững chắc, không chỉ bảo vệ thể xác mà còn bảo vệ cả tâm trí của hai người đồng đội. Hắc Vương gầm lên một tiếng cuối cùng, hắn không thể vượt qua bức tường vô hình này, đành phải dừng lại, đứng nhìn ba kẻ xâm nhập đang dần thoát khỏi tầm với của hắn. Hắn biết, chúng đang tiến sâu vào vùng tà khí trọng yếu nhất, nơi mà ngay cả hắn cũng không dám tùy tiện xông vào. Hắn đành phải chờ đợi, và chuẩn bị một cái bẫy lớn hơn.
Dưới sự dẫn dắt của Lục Trường Sinh, nhóm cuối cùng cũng vượt qua được tầng sương mù ma quái dày đặc nhất. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương và áp lực đè nén dần dần dịu đi, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến rợn người. Ánh sáng xanh lục ma quái cũng biến mất, nhường chỗ cho một thứ ánh sáng đỏ thẫm kinh hoàng bao trùm lấy không gian.
Trước mắt họ là một sảnh đường rộng lớn đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối, được kiến tạo từ những vật liệu đen tối và xương cốt kỳ dị. Những cột đá khổng lồ được chạm khắc hình thù quái dị của những sinh vật ma quỷ, vươn cao tận mái vòm, nơi những luồng tà khí cuồn cuộn như những con rồng đen không ngừng uốn lượn. Sàn nhà lát đá đen bóng loáng như gương, phản chiếu ánh sáng đỏ thẫm rợn người, khiến không gian càng thêm âm u và huyền bí. Mùi tử khí nồng nặc đến mức muốn nôn mửa, hòa lẫn với mùi máu tanh và lưu huỳnh, tạo thành một hợp chất khó chịu đến cực điểm. Tiếng gió rít ghê rợn đã không còn, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc, chỉ thỉnh thoảng có tiếng "ngân" trầm đục, như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ nào đó, khiến tim người ta phải thắt lại.
Ở trung tâm sảnh đường, một khối cầu khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng đỏ thẫm kinh hoàng. Nó không phải là một khối cầu bình thường, mà là Cửu Thiên Linh Châu, ngọn nguồn của linh khí Cửu Thiên Linh Giới, nhưng giờ đây nó đã hoàn toàn bị tà hóa. Từng luồng tà khí đen kịt, mang theo những luồng điện đỏ rực, cuộn trào từ nó, xuyên qua các khe nứt, lan tỏa ra khắp Huyết Ảnh Cung, và xa hơn nữa, ra khắp Cửu Thiên Linh Giới. Ba người cảm nhận được sự hủy diệt đang diễn ra từng phút một, một cơn bão tà khí đang nuốt chửng mọi sự sống, đẩy liên minh chính đạo vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Cảm giác tuyệt vọng, đau đớn mà Lục Trường Sinh đã cảm nhận được từ trước, giờ đây bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một tiếng kêu than thảm thiết của cả một thế giới đang hấp hối.
“Cửu Thiên Linh Châu… nó đã bị tà hóa đến mức này!” Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói run rẩy. Đôi mắt hắn mở to, tràn ngập sự kinh hoàng. Hắn đã từng nghe về sự tà hóa của Linh Châu, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được nó lại khủng khiếp đến nhường này. Ánh sáng đỏ thẫm từ Linh Châu như muốn xuyên thấu linh hồn hắn, khiến hắn cảm thấy toàn thân lạnh lẽo. Những ảo ảnh về sự diệt vong lại ùa về, nhưng lần này, chúng chân thực đến mức không thể phân biệt được thật giả. Hắn biết, đây không còn là ảo ảnh nữa, mà là hiện thực tàn khốc đang diễn ra.
Bách Lý Trần siết chặt thanh kiếm trong tay, kiếm quang giờ đây đã trở nên sắc bén hơn bao giờ hết, như muốn xé tan màn đêm đỏ thẫm. Hắn nhìn chằm chằm vào khối cầu khổng lồ kia, rồi chuyển ánh mắt sang một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen, chậm rãi bước ra từ phía sau khối cầu. Khí tức của kẻ này không hề có dấu hiệu của sự sống, mà chỉ là một sự u ám, lạnh lẽo đến tận xương tủy, như một vực thẳm không đáy. Toàn thân hắn bao phủ trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu như máu, nhìn thẳng vào ba kẻ xâm nhập. Khuôn mặt gầy gò, xương xẩu, đầy những vết sẹo hoặc hoa văn xăm trổ kỳ dị. Trên môi hắn, một nụ cười ghê rợn từ từ nở ra, như thể hắn đang nhìn thấy những con mồi sắp chết.
“Ma Quân Huyết Ảnh! Ngươi là kẻ đứng sau tất cả!” Bách Lý Trần gằn giọng, thanh kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, một luồng kiếm ý sắc bén như mũi tên lao thẳng vào Ma Quân. Hắn đã từng đối mặt với vô số kẻ thù, nhưng chưa bao giờ có một kẻ nào khiến hắn căm ghét đến vậy. Kẻ này chính là nguồn cơn của mọi tai ương, là kẻ đã đẩy Cửu Thiên Linh Giới vào bờ vực diệt vong.
Ma Quân Huyết Ảnh không hề né tránh, luồng kiếm ý của Bách Lý Trần như chạm vào một bức tường vô hình, tan biến ngay lập tức. Hắn đưa tay vuốt nhẹ cằm, đôi mắt đỏ ngầu lướt qua ba người, dừng lại lâu hơn một chút ở Lục Trường Sinh. Giọng nói trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp vang vọng khắp sảnh đường, như tiếng chuông từ địa ngục vọng về. “Các ngươi đã đến, những con kiến nhỏ bé. Nhưng sự gan dạ của các ngươi sẽ chỉ là một phần của sự hủy diệt này. Ngươi là Lục Trường Sinh phải không? Kẻ mang trong mình cái gọi là Tàn Pháp Cổ Đạo? Ngươi nghĩ rằng một con đường chậm rãi, mục nát như thế có thể chống lại đại thế sao? Thật nực cười!” Hắn cười khẩy, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng, đầy vẻ châm biếm và tự tin vào sức mạnh hủy diệt của mình. “Chỉ có hủy diệt mới mang lại trật tự mới! Các ngươi rồi sẽ hiểu, sự tuyệt vọng này là không thể tránh khỏi.”
Ba người đứng thẳng, đối mặt với Ma Quân Huyết Ảnh. Khí tức của hắn mạnh đến mức không thể tin nổi, như một ngọn núi lửa đang phun trào, nhưng lại lạnh lẽo như băng. Lục Trường Sinh vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận sự kết nối giữa Cửu Thiên Linh Châu và Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn biết, chính Ma Quân là kẻ đã tà hóa Linh Châu, biến nó thành vũ khí hủy diệt. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh vô cùng lớn, nhưng cũng vô cùng hỗn loạn, đang cuộn trào bên trong Linh Châu, chờ đợi một khoảnh khắc nào đó để bùng nổ hoàn toàn, nuốt chửng toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.
Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, mặc dù đối mặt với kẻ thù mạnh nhất, nhưng ánh mắt của họ đã không còn sự sợ hãi. Họ đã tin tưởng vào Lục Trường Sinh, và họ sẽ chiến đấu đến cùng. Tiêu Hạo hít một hơi thật sâu, bắt đầu vận chuyển linh lực, chuẩn bị cho những trận pháp ảo ảnh mạnh nhất của mình. Bách Lý Trần siết chặt thanh kiếm, kiếm ý bùng nổ, sẵn sàng đối mặt với tử thần. Con đường của họ đã đến hồi kết, và họ sẽ không hối hận.
Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào Ma Quân Huyết Ảnh, đôi mắt đen láy không hề nao núng. Hắn biết, trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu. Sức mạnh của Tàn Pháp Cổ Đạo trong việc chống lại tà khí và tâm ma sẽ là chìa khóa để hóa giải Cửu Thiên Linh Châu. Sự bao trùm của tà khí lên toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới và cảm giác tuyệt vọng của chính đạo báo hiệu cho một sự kiện lớn hơn đang đến gần, một đỉnh điểm của cuộc khủng hoảng. Ma Quân Huyết Ảnh đã xuất hiện trực tiếp, thiết lập một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi, một trận chiến mà số phận của Cửu Thiên Linh Giới sẽ được định đoạt.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.