Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 785: Cửu Thiên Huyết Triều: Thức Tỉnh Tuyệt Vọng

**CHƯƠNG 785: Cửu Thiên Huyết Triều: Thức Tỉnh Tuyệt Vọng**

Lời cười khẩy của Ma Quân Huyết Ảnh còn vương vọng trong không gian, mang theo sự châm biếm và ngạo mạn tột cùng, thì đột nhiên, cả đại điện Huyết Ảnh Cung chấn động dữ dội. Không phải là sự rung lắc thông thường, mà là một cảm giác như toàn bộ kết cấu không gian đang bị xé rách, vặn xoắn dưới một áp lực vô hình. Từ trung tâm điện, nơi Cửu Thiên Linh Châu tà hóa đang lơ lửng, một luồng ánh sáng đỏ thẫm bỗng bùng phát, dữ dội hơn bất kỳ tia sáng nào trước đó. Nó không còn là ánh sáng đơn thuần, mà là một dòng xoáy tà khí đen đặc, cuồn cuộn như thủy triều dâng, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và tử khí lạnh lẽo đến thấu xương.

Làn sóng tà khí ấy không chỉ quét qua Huyết Ảnh Cung, mà còn vọt thẳng lên trên, xuyên thủng trần điện, xuyên qua các tầng không gian của Ma Uyên, xé toạc lớp màng ngăn cách giữa Ma Giới và Linh Giới. Các cột sáng tà khí khổng lồ, đỏ như máu tươi, đen như mực đặc, từ Linh Châu bắn thẳng lên trời cao, nhuộm đỏ cả bầu không, tạo thành những vết nứt kinh hoàng trên tầng trời Cửu Thiên Linh Giới. Những vết nứt ấy không phải là khe hở vật lý, mà là sự rạn vỡ của kết cấu linh khí, của đạo lý tự nhiên, như thể thế giới đang bị xé toạc ra từng mảnh. Tiếng gió rít gào thét ghê rợn, không phải từ gió trời, mà là từ sự giằng xé của không gian, của linh hồn vạn vật đang bị tà khí xâm thực. Mùi lưu huỳnh khét lẹt hòa lẫn với mùi thảo dược tà ác, tạo thành một hỗn hợp kinh tởm, khiến người ta chỉ hít một hơi cũng cảm thấy linh hồn mình như bị ô uế. Không khí trở nên nặng nề đến nghẹt thở, mỗi hơi thở đều như hít vào ngàn cân sắt thép, đè nén lên ngũ tạng lục phủ.

Tiêu Hạo là người đầu tiên không chịu nổi. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể mình như một con đê bị vỡ, bị làn sóng tà khí cuồng bạo kia nuốt chửng không thương tiếc. Hắn ho sù sụ, một ngụm máu tươi trào ra khỏi khóe miệng, thân hình loạng choạng ngã khuỵu xuống. Đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Hắn cố gắng vận chuyển linh lực để chống cự, nhưng mọi cố gắng đều vô ích. Linh khí trong đan điền hắn không ngừng bị tà khí bên ngoài ăn mòn, biến chất, hóa thành những dòng năng lượng hỗn loạn, đau đớn.

"Không... không thể nào... Linh khí... đang bị nuốt chửng... ta... không chịu nổi nữa..." Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt, như tiếng rên rỉ của một con thú bị thương nặng. Những ảo ảnh về sự hủy diệt, về những linh mạch khô cạn, những sinh linh gào thét lại ùa về, chân thực và tàn khốc hơn bao giờ hết, đe dọa nuốt chửng cả ý chí của hắn. Hắn đã từng chiến đấu với Ma Tông, đã từng chứng kiến sự tàn bạo của tà khí, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được một thứ sức mạnh hủy diệt toàn diện đến thế này. Đây không còn là cuộc chiến giữa hai phe, mà là sự hủy diệt của một thế giới.

Bách Lý Trần cũng không khá hơn. Kiếm đạo của hắn vốn sắc bén, ngạo nghễ, nhưng giờ đây như một thanh kiếm rỉ sét, đang bị tà khí ăn mòn từng chút một. Hắn rên rỉ, hai tay siết chặt thanh kiếm cổ, cố gắng giữ vững kiếm ý trong tâm. Kiếm quang quanh thân hắn yếu ớt lấp lánh, rồi tắt ngúm, không thể chống lại áp lực kinh khủng của tà khí. Khí chất ngạo nghễ thường ngày của hắn bị đè bẹp dưới làn sóng hủy diệt. Hắn cảm thấy kiếm tâm của mình như đang bị hàng ngàn lưỡi kiếm tà ác đâm xuyên, mỗi nhát đều mang theo sự tuyệt vọng và mục nát.

"Kiếm đạo của ta... đang bị ăn mòn... đây... đây là thiên kiếp thật sự..." Hắn gằn từng chữ, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, đôi mắt lạnh lùng thường ngày giờ đây thoáng qua một tia sợ hãi. Hắn đã từng nghĩ kiếm đạo của mình có thể phá vạn pháp, nhưng trước mặt làn sóng tà khí vô tận này, kiếm đạo của hắn chẳng khác gì một ngọn nến lay lắt trước bão tố. Sức mạnh của Ma Quân Huyết Ảnh và Cửu Thiên Linh Châu tà hóa đã vượt xa mọi giới hạn mà hắn từng biết, vượt qua cả những truyền thuyết về thiên kiếp trong sách cổ. Đây không phải là sức mạnh để tranh giành thắng bại, mà là sức mạnh để định đoạt sự tồn vong của cả một thế giới.

Ma Quân Huyết Ảnh đứng đó, dáng người cao lớn, vạm vỡ, áo choàng đen phất phơ trong làn sóng tà khí cuồng bạo, không hề bị ảnh hưởng chút nào. Đôi mắt đỏ ngầu như máu của hắn ánh lên sự hả hê tột độ, khóe môi gầy gò, xương xẩu nở một nụ cười ghê rợn, lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn. Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của hắn vang vọng khắp đại điện, như tiếng chuông tử thần từ địa ngục vọng về, mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp đến tận xương tủy. "Cảm nhận đi, sự tuyệt vọng và diệt vong! Đây là sức mạnh chân chính mà các ngươi đã cố ngăn cản! Cửu Thiên Linh Giới này, sẽ hóa thành biển máu của ta!"

Lục Trường Sinh đứng thẳng, thân hình hơi gầy nhưng vững chãi như một ngọn núi đá. Đôi mắt đen láy của hắn trầm tĩnh đến lạ lùng, không hề có một chút dao động hay sợ hãi nào, ngay cả khi Tiêu Hạo và Bách Lý Trần đã ngã xuống bên cạnh. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, một luồng khí tức cổ xưa, bình dị nhưng kiên cố lan tỏa ra, hình thành một vòng bảo hộ mỏng manh quanh thân hắn. Vòng bảo hộ này không hề rực rỡ hào quang, không hề mang theo sức mạnh kinh thiên động địa, nhưng lại vững như bàn thạch, như một mầm non xanh biếc kiên cường vươn lên giữa dòng nước lũ tà khí. Mùi máu tanh và tử khí không thể xuyên qua nó, áp lực kinh hồn của tà khí cũng không thể đè bẹp hắn.

Tuy nhiên, nội tâm Lục Trường Sinh lại đang trải qua một cuộc chiến dữ dội. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa Cửu Thiên Linh Châu tà hóa và toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Linh Châu không chỉ là một pháp bảo bị tà hóa, mà nó còn là trái tim của thế giới này, là nguồn cội của mọi linh mạch. Khi Linh Châu bị tà hóa đạt đến đỉnh điểm, nó không đơn thuần là giải phóng tà khí, mà là biến đổi hoàn toàn linh khí của thế giới, biến mọi sinh linh thành tà vật, biến mọi vùng đất thành tử địa. Hắn cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng của Linh Giới, như một sinh linh khổng lồ đang giãy giụa trong cơn hấp hối. Cảm giác tuyệt vọng của vô số sinh linh, từ phàm nhân đến tu sĩ, từ cây cỏ đến linh thú, như một dòng thác lũ đổ ập vào tâm trí hắn, cố gắng nuốt chửng đạo tâm kiên cố của hắn.

Hắn nhắm mắt lại, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là để tập trung hơn vào cảm nhận. Hắn không thể để nó kết thúc như thế này. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng nếu thế giới này sụp đổ, nếu vạn vật hữu linh đều bị hủy diệt, thì con đường đó còn ý nghĩa gì nữa? Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển ngày càng mạnh mẽ, không phải để tăng cường sức mạnh, mà để ổn định đạo tâm, để chống lại phản phệ, để giữ cho tâm hồn hắn trong sạch, không bị tà khí và tuyệt vọng xâm nhiễm. Nó như một dòng suối trong trẻo giữa biển máu, một ngọn lửa nhỏ nhoi giữa đêm tối vô tận. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán, nhưng đạo tâm của Lục Trường Sinh giờ đây vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn biết, đây không chỉ là cuộc chiến của thể xác, mà là cuộc chiến của ý chí, của đạo tâm.

Qua tầm nhìn của Lục Trường Sinh, và qua sự cộng hưởng của Cửu Thiên Linh Châu tà hóa với linh mạch toàn giới, một cảnh tượng kinh hoàng hơn cả địa ngục hiện ra. Nó không phải là một hình ảnh cụ thể, mà là một cảm giác bao trùm, một sự thật không thể chối cãi: Cửu Thiên Linh Giới đang đứng trên bờ vực hủy diệt thực sự. Toàn bộ các linh mạch lớn của thế giới, những huyết quản nuôi dưỡng sự sống, đang bị bẻ cong một cách thô bạo, cạn kiệt năng lượng, hoặc đáng sợ hơn, biến chất hoàn toàn thành những ma mạch đen kịt, phun trào tà khí. Những ngọn núi linh thiêng giờ đây hóa thành những khối đá chết chóc, những dòng sông linh khí cuồn cuộn giờ đây chảy xiết những dòng nước đen ngòm, mang theo mùi máu tanh và tử khí.

Các tông môn, thành trì chính đạo từng uy nghi lẫm liệt, giờ đây bị tà khí xâm thực, vỡ vụn. Tường thành nứt toác, điện ngọc sụp đổ, linh trận bị phá hủy từng lớp một. Từ sâu thẳm trong tâm trí, Lục Trường Sinh nghe thấy những âm thanh đau đớn của vô số sinh linh, tiếng gào thét thảm thiết của các tu sĩ chính đạo khi linh lực trong cơ thể họ bị tà khí nuốt chửng, biến thành sức mạnh của Ma Quân. Tiếng khóc than của phàm nhân, tiếng gầm gừ tuyệt vọng của linh thú, tiếng kêu răng rắc của cây cổ thụ khi bị biến thành ma mộc – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự diệt vong, khiến bất cứ ai nghe thấy cũng phải tuyệt vọng đến tột cùng.

Cảm giác tuyệt vọng ấy không chỉ là của riêng Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, mà nó bao trùm toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, như thể toàn bộ thế giới đang chìm dần vào một vực sâu không đáy, không có lối thoát. Hắn cảm nhận được sự bất lực của Mộc Thanh Y, người từng kiên cường như băng tuyết, giờ đây đang cố gắng duy trì một pháo đài cuối cùng của chính đạo nhưng linh lực đang cạn kiệt. Hắn cảm nhận được sự bàng hoàng của Thanh Liên Nữ Đế, người từng thanh tao thoát tục, giờ đây đang nhìn những đóa sen linh thiêng của mình bị tà khí biến thành những bông hoa máu. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ vô vọng của Long Tộc Thái Tử, khi huyết mạch rồng thiêng bị tà khí xâm nhiễm, và sự đau đớn của Bạch Hổ Tướng Quân, khi những con hổ chiến hùng mạnh của mình gục ngã dưới ma khí.

Dù đang chiến đấu anh dũng ở khắp các chiến trường, dù đã dốc hết sức lực để bảo vệ những gì còn lại, nhưng tất cả bọn họ đều dần cảm nhận được sự bất lực. Những tia hy vọng le lói, những chiến thắng nhỏ nhoi mà họ đã giành được trước đó, giờ đây bị dập tắt không thương tiếc bởi làn sóng tà khí vô tận, bởi sự bùng nổ toàn diện của Cửu Thiên Linh Châu tà hóa. Ma Quân Huyết Ảnh đã nói đúng, đây là một đại thế, một làn sóng hủy diệt không thể ngăn cản.

Lục Trường Sinh đứng đó, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, tập trung vào Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận chuyển trong cơ thể. Hắn không cho phép cảnh tượng hủy diệt này, cảm giác tuyệt vọng này lung lay đạo tâm của mình. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đây không phải là lúc để tuyệt vọng, mà là lúc để tìm kiếm con đường. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của hắn, không phải là con đường xưng bá hay thống trị, mà là con đường giữ vững đạo tâm, tìm kiếm chân lý giữa hỗn loạn. Và giờ đây, chân lý đó có lẽ nằm ở việc hóa giải sự hủy diệt này.

Ma Quân Huyết Ảnh quan sát Lục Trường Sinh, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia hứng thú pha lẫn khinh miệt. Hắn đã thấy vô số cường giả gục ngã trước sức mạnh của Cửu Thiên Linh Châu tà hóa, thấy vô số đạo tâm tan vỡ trước làn sóng tuyệt vọng. Nhưng kẻ phàm nhân với linh căn tạp này, kẻ mang cái gọi là Tàn Pháp Cổ Đạo ấy, lại vẫn đứng vững. Sự kiên định của Lục Trường Sinh là một sự châm chọc, một sự thách thức đối với hắn.

"Ngươi vẫn có thể đứng vững sao, Lục Trường Sinh?" Ma Quân Huyết Ảnh cất tiếng, giọng nói mang theo một sự thích thú tàn nhẫn. "Nhưng đạo tâm của ngươi, kiên cố đến đâu? Sức mạnh của Tàn Pháp Cổ Đạo của ngươi, có thể chống lại sự hủy diệt của toàn bộ Linh Giới sao? Ngươi nhìn xem, thế giới này đang bị nuốt chửng. Tất cả những kẻ cao ngạo kia, những Tiên Quân, Nữ Đế, Thái Tử... tất cả đều đang vùng vẫy trong vô vọng. Ngươi nghĩ ngươi có thể làm gì khác biệt?" Hắn vung tay, một luồng tà khí đen đặc bắn thẳng về phía Lục Trường Sinh, không phải để tấn công chí mạng, mà để thử thách, để nghiền nát ý chí của hắn.

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt đen láy như vực sâu thăm thẳm, không hề có chút sợ hãi hay nao núng. Hắn không né tránh, mà để luồng tà khí kia chạm vào vòng bảo hộ của Tàn Pháp Cổ Đạo. Vòng bảo hộ khẽ rung lên, nhưng không hề vỡ vụn. Luồng tà khí mạnh mẽ ấy như chạm vào một bức tường vô hình, bị phân tán và hóa giải một phần, không thể xuyên thủng phòng ngự của hắn. Điều này chứng tỏ, Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh, dù không hùng vĩ, nhưng lại là thứ duy nhất có thể chống lại tà khí và sự tuyệt vọng. Nó chính là chìa khóa để hóa giải Cửu Thiên Linh Châu.

Ma Quân Huyết Ảnh nhíu mày, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên sự kinh ngạc hiếm hoi. Hắn không ngờ một công pháp cổ xưa, bị coi là tàn phế, lại có thể chống lại sức mạnh tà khí của hắn đến mức này. Sự hủy diệt và tuyệt vọng bao trùm toàn bộ linh giới cho thấy đây là lúc cần một sự can thiệp từ bên ngoài hoặc một giải pháp vượt ngoài sức tưởng tượng của chính đạo. Có lẽ, giải pháp đó không phải là sức mạnh của Tiên Quân Dao Quang, hay bất kỳ cường giả nào khác, mà là một con đường khác, một con đường mà Lục Trường Sinh đang đi.

Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào Ma Quân Huyết Ảnh, đôi môi khẽ mấp máy, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng, không hề bị áp lực của tà khí lấn át. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao, Ma Quân Huyết Ảnh? Ngươi nghĩ rằng sự hủy diệt này là không thể tránh khỏi sao?" Hắn không trả lời trực tiếp câu hỏi của Ma Quân, mà lại đặt ngược lại một câu hỏi khác, ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa. Ma Quân Huyết Ảnh tự tin vào chiến thắng, nhưng sự kiên định của Lục Trường Sinh cho thấy hắn vẫn còn một quân bài chưa lật, một con đường chưa từng được ai nghĩ đến.

Bên cạnh hắn, Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, dù vẫn còn vật vã với tà khí, nhưng khi nghe những lời của Lục Trường Sinh, trong lòng họ bỗng dấy lên một tia hy vọng mỏng manh. Nó không phải là hy vọng vào một sức mạnh thần kỳ, mà là hy vọng vào sự kiên định của đạo tâm, vào con đường khác biệt mà Lục Trường Sinh đã chọn. Trong khoảnh khắc đó, giữa biển tà khí cuồng bạo, giữa sự tuyệt vọng bao trùm, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên cường đã lóe lên, báo hiệu một trận chiến thực sự, không chỉ là của sức mạnh, mà là của ý chí, của niềm tin, và của con đường tu hành.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free