Cửu thiên linh giới - Chương 802: Đại Phản Công: Dồn Ma Quân vào Tuyệt Lộ
Cảm giác như thời gian ngừng trôi trong khoảnh khắc, rồi đột ngột vỡ òa thành một dòng chảy cuồn cuộn. Huyết Ảnh Cung, vốn là hang ổ của tà ma, nay như một con quái vật bị thương nặng, giãy giụa trong thống khổ. Tà khí cuồn cuộn vẫn còn đó, nhuộm đỏ không gian bằng một thứ ánh sáng ghê rợn, nhưng giờ đây, nó đã không còn là bức tường thành vững chắc, mà giống như một lớp vỏ ngoài đang dần mục ruỗng.
Sự suy yếu đột ngột của Ma Ảnh Cổ Thần, cùng với luồng linh lực thanh tịnh như suối nguồn chảy qua, đã thổi bùng lên một ngọn lửa cuồng nhiệt trong hàng ngũ Liên Minh Chính Đạo. Những tu sĩ vừa trải qua khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng, giờ đây lại cảm thấy linh lực trong cơ thể như được tiếp thêm sức sống, đạo tâm như được gột rửa. Họ không còn là những kẻ gục ngã, mà là những chiến binh vừa được thức tỉnh từ cơn mê. Tiếng reo hò chiến thắng chưa kịp cất lên, nhưng ý chí chiến đấu đã dâng cao như thủy triều.
Trên tiền tuyến, Mộc Thanh Y, với thanh kiếm cổ tỏa ra linh quang chói lọi, dẫn đầu đội hình Tiên Môn. Nàng tung ra những chiêu kiếm sắc bén, mỗi nhát chém đều mang theo sự phẫn nộ và quyết tâm, xé tan từng khối tà khí đen đặc. Mái tóc đen nhánh của nàng tung bay trong gió, đôi mắt phượng ánh lên sự kiên định chưa từng thấy. Khí thế của nàng như một ngọn hải đăng, chiếu rọi vào bóng tối và dẫn lối cho những chiến sĩ xung quanh.
“Tiến lên! Tà ma đã suy yếu, không thể chống cự! Tiêu diệt chúng!” Giọng nàng sắc bén, vang vọng khắp chiến trường, mang theo sức mạnh của một bậc chỉ huy. Các tu sĩ Tiên Môn, được tiếp thêm sức mạnh từ luồng linh lực thanh tịnh và lời hiệu triệu của Mộc Thanh Y, lao vào như vũ bão. Pháp bảo bay lượn, thần thông biến hóa, mỗi người đều dốc cạn sức lực, không cho Ma Binh một chút cơ hội nào để phản kháng.
Bên cạnh nàng, Long Tộc Thái Tử, thân rồng khổng lồ như một ngọn núi vàng óng, xuyên phá đội hình Ma Binh như chẻ tre. Đôi mắt vàng kim của hắn rực sáng, ánh lên sự phẫn nộ cùng cực. Hắn gầm lên một tiếng long ngâm vang vọng, chấn động cả Huyết Ảnh Cung, xé rách mây đen trên cao, mang theo âm hưởng của quyền uy và sự bùng nổ của sức mạnh vô biên: “Long Tộc ta, không bao giờ cúi đầu trước tà ác!” Hắn phun ra từng luồng long tức rực lửa, thiêu đốt vô số Ma Binh thành tro bụi, long trảo vung lên, xé nát những con quái vật tà ác cố gắng cản đường. Sự dũng mãnh của hắn là nguồn cảm hứng to lớn cho các chiến binh xung quanh, khiến họ quên đi mọi sợ hãi, chỉ còn lại ý chí chiến đấu sắt đá.
Không xa đó, Bách Lý Trần, tựa như một thanh kiếm rời khỏi vỏ, khí chất sắc bén của hắn như muốn xuyên thủng cả bầu trời. Hắn không nói nhiều, chỉ chuyên tâm vào kiếm đạo. Kiếm trận do hắn dẫn dắt, với hàng trăm tu sĩ kiếm tu tạo thành, mỗi đường kiếm đều tinh giản và uy lực, tạo thành một lưới kiếm quang dày đặc, không tỳ vết. Kiếm khí ngút trời, như hàng vạn tia chớp giáng xuống, chặt đứt mọi tà niệm, đánh tan từng lớp Ma Binh đang hoảng loạn. Hắn không cần lời nói, chỉ cần hành động, và mỗi đường kiếm của hắn là một minh chứng hùng hồn cho đạo kiếm của mình – kiên cường, bất khuất, và không bao giờ lùi bước trước tà ma. Ánh mắt lạnh lùng của hắn thoáng liếc về phía Lục Trường Sinh, nơi luồng linh lực thanh tịnh vẫn còn thoang thoảng, thầm công nhận sự độc đáo và hiệu quả phi thường của con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn.
Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng, cưỡi trên con chiến mã trắng như tuyết, tay vung đại đao nặng ngàn cân, dẫn đầu binh đoàn phàm nhân tinh nhuệ. Mỗi nhát chém của hắn đều mang theo sức mạnh khai sơn phá thạch, khiến đất trời rung chuyển. Hắn gầm lên những tiếng hô vang dội, uy lực như mãnh hổ xuống núi, khiến Ma Binh run rẩy mà lùi bước. “Kẻ dám xâm phạm lãnh thổ của ta, chết không toàn thây!” Lời nói của hắn không chỉ là sự đe dọa, mà là lời thề son sắt, là minh chứng cho sự chính trực và quyết tâm bảo vệ chúng sinh. Binh đoàn của hắn, dù không có linh lực hùng hậu như tu sĩ, nhưng với ý chí sắt đá và sự dũng mãnh vô song, đã tạo thành một bức tường thép, quét sạch mọi chướng ngại vật trên đường.
Chiến trường Huyết Ảnh Cung giờ đây chứng kiến một cục diện hoàn toàn đảo ngược. Ma Binh, vốn đã tháo chạy từ lúc Ma Ảnh Cổ Thần suy yếu, nay càng thêm tan rã. Chúng gào thét trong tuyệt vọng, bỏ chạy tứ tán, không còn chút ý chí chiến đấu nào. Những đợt phản công của Liên Minh Chính Đạo như những cơn sóng thần, cuốn trôi mọi thứ trên đường đi. Linh quang rực rỡ và tà khí cuồn cuộn va chạm nhau, nhưng giờ đây, cán cân đã nghiêng hẳn về phía chính đạo. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh và tử khí vẫn còn nồng nặc, nhưng đã bắt đầu hòa lẫn với mùi linh khí thanh tẩy, mùi ozon nhẹ nhàng sau những đợt thần thông bùng nổ, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ, báo hiệu sự kết thúc của một kỷ nguyên tà ác.
Giữa sự hỗn loạn và khốc liệt đó, Lục Trường Sinh vẫn tĩnh tọa. Khuôn mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, mồ hôi ướt đẫm y phục, nhưng đôi mắt đen láy vẫn kiên định, không một chút dao động. Hắn đang hấp thu linh khí xung quanh, chậm rãi khôi phục sức lực, từng chút một, theo nhịp điệu của Tàn Pháp Cổ Đạo. Luồng linh lực thanh tịnh của hắn vẫn còn phảng phất trong không khí, như một làn gió mát lành xoa dịu những vết thương của chiến trường. Dù kiệt sức, nhưng đạo tâm hắn vững như bàn thạch, không hề lung lay. Hắn không tham gia vào cuộc chiến trực diện, nhưng ánh mắt hắn vẫn dõi theo Ma Quân Huyết Ảnh, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất trong tà khí của kẻ thù. Hắn biết, trận chiến chưa thực sự kết thúc cho đến khi Ma Quân bị tiêu diệt hoàn toàn, hoặc ít nhất là bị phong ấn vĩnh viễn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, và con đường đó, ngay cả khi chiến thắng đã gần kề, vẫn đòi hỏi sự cảnh giác tối đa.
***
Khi quân đoàn Ma Binh cuối cùng cũng bị đẩy lùi và thảm bại, chỉ còn lại những tàn dư đang cố gắng tháo chạy trong vô vọng, các cường giả Liên Minh Chính Đạo đã dồn Ma Quân Huyết Ảnh vào giữa sân chính của Huyết Ảnh Cung. Nơi đây, kiến trúc gothic u ám vẫn sừng sững, nhưng giờ đây đã nhuốm màu đổ nát và tang thương. Những cột đá đen sẫm mang hình thù quỷ dị bị đánh nát, những tượng đầu lâu khô khốc bị nghiền thành bụi. Âm thanh pháp khí va chạm kịch liệt vẫn không ngừng vang vọng, tiếng gầm thét tuyệt vọng của Ma Quân hòa cùng tiếng nổ lớn của các đòn tấn công, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh và tà khí đậm đặc hòa lẫn với mùi linh khí cháy khét, một hỗn hợp khó chịu, ngột ngạt. Bầu không khí căng thẳng đến tột độ, áp lực khủng khiếp đè nặng lên mọi sinh linh nơi đây. Trên cao, mây đen vẫn cuồn cuộn, nhưng thỉnh thoảng đã có những tia sét xẹt ngang, chiếu sáng cảnh tượng hỗn loạn. Tà quang đỏ đen của Ma Quân và linh quang rực rỡ của Liên Minh va chạm nhau, tạo ra những luồng sáng chói lòa, cứ thế bùng nổ rồi tắt lịm, liên tục không ngừng.
Ma Quân Huyết Ảnh, giờ đây chỉ còn là một khối tà khí rách nát, thân thể hắn không còn vẻ uy nghi như trước. Bộ áo choàng đen rách tả tơi, để lộ những mảng da thịt xám xịt đầy vết nứt. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn như hai đốm lửa ma quái, chứa đựng sự điên cuồng và căm hận tột độ. Huyết Ma Đao trong tay hắn vẫn tỏa ra sát khí kinh người, nhưng thứ sát khí đó đã yếu ớt hơn nhiều, không còn khả năng uy hiếp quần hùng. Hắn đứng đó, như một con thú bị thương, bị dồn vào đường cùng, nhưng vẫn hung hãn và nguy hiểm.
Thanh Liên Nữ Đế, mặc y phục xanh ngọc bích trang nghiêm, phất trần trong tay khẽ phẩy, từng luồng linh quang màu lục bảo tuôn trào, phong tỏa không gian xung quanh Ma Quân. Nàng nhìn hắn với ánh mắt kiên định, không chút nhân nhượng. “Ma Quân, ngươi đã hết thời rồi! Đầu hàng đi, còn không thì chỉ có con đường chết!” Giọng nàng thanh thoát nhưng chứa đựng uy lực không thể kháng cự, như một lời phán quyết cuối cùng.
Ma Quân Huyết Ảnh cười khẩy một tiếng ghê rợn, tiếng cười như tiếng móng tay cào vào ván gỗ, khiến người nghe phải rùng mình. “Đầu hàng? Ha ha ha! Các ngươi nghĩ có thể thắng ta sao? Ngây thơ! Ta sẽ trở lại, và khi đó, Cửu Thiên Linh Giới sẽ hoàn toàn chìm trong biển máu!” Hắn gầm lên những lời nguyền rủa, đôi mắt đỏ ngầu quét qua từng gương mặt đối thủ, dừng lại lâu nhất ở Lục Trường Sinh đang ở phía xa, như muốn nuốt chửng. Một luồng ý chí hận thù mãnh liệt, sắc lạnh như lưỡi dao, xuyên thẳng vào tâm trí Lục Trường Sinh, khiến hắn thoáng rùng mình.
Mộc Thanh Y, kiếm quang sắc bén, xé toạc tà khí đang bao quanh Ma Quân. “Nói nhiều vô ích! Hôm nay, ngươi phải đền tội!” Nàng không chút do dự, tung ra một chiêu kiếm Phượng Vũ Cửu Thiên, hàng vạn kiếm ảnh hóa thành hình chim phượng hoàng lửa, lao thẳng vào Ma Quân.
Long Tộc Thái Tử cũng không kém cạnh, long trảo vung lên, long tức gào thét, tấn công từ một phía khác. Bách Lý Trần kết kiếm ấn, hàng trăm kiếm tu cùng lúc tung ra Kiếm Thập Tam của mình, tạo thành một cơn bão kiếm khí nhấn chìm Ma Quân. Bạch Hổ Tướng Quân dẫn đầu binh đoàn, từ xa ném ra những viên Thiên Lôi Tử, tạo ra những tiếng nổ vang trời, làm rung chuyển mặt đất.
Các cường giả Liên Minh phối hợp tấn công ăn ý, tạo thành một vòng vây chặt chẽ, không chừa một kẽ hở nào. Ma Quân Huyết Ảnh bị dồn vào thế bí, hắn điên cuồng chống trả, mỗi đòn đánh đều mang theo sự tuyệt vọng và ý chí tự hủy. Huyết Ma Đao vung lên, tạo ra những vệt sáng đỏ đen xé rách không gian, cố gắng phá vỡ vòng vây. Hắn gào thét, tà khí từ cơ thể bùng nổ dữ dội, nhưng đã không còn uy lực như trước, nhanh chóng bị linh quang của chính đạo áp chế và đẩy lùi. Hắn cố gắng phá vỡ vòng vây nhưng bị đẩy lùi không ngừng, thân thể rách nát càng thêm tan tành.
Lúc này, Lục Trường Sinh chậm rãi đứng dậy. Mặc dù vẫn còn kiệt sức, nhưng linh khí đã được khôi phục phần nào. Hắn không vội vã tham gia vào vòng chiến, mà chậm rãi bước tới, từng bước chân vững chãi như đang đo lường từng tấc đất trên chiến trường khốc liệt. Đôi mắt hắn sắc bén, quan sát từng động thái của Ma Quân, cảm nhận sự hỗn loạn trong tà khí của hắn. Hắn biết Ma Quân đang chuẩn bị một điều gì đó, một chiêu cuối cùng, không phải để chiến thắng, mà để thoát thân. Luồng ý chí hận thù mà Ma Quân vừa ph��ng tới đã xác nhận linh cảm đó của hắn. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Nhưng tà tâm của Ma Quân, dưới sự quan sát của Tàn Pháp Cổ Đạo, lại trở nên rõ ràng một cách đáng sợ.
***
Không khí bỗng trở nên căng thẳng đến tột độ. Dù các cường giả Liên Minh Chính Đạo đang dồn Ma Quân Huyết Ảnh vào chân tường, nhưng một cảm giác nguy hiểm tiềm ẩn, một nỗi bất an vô hình vẫn len lỏi trong tâm trí mọi người. Tiếng pháp khí cuối cùng va chạm vang lên chói tai, như một hồi chuông báo tử, nhưng đó không phải là tiếng chuông dành cho Ma Quân Huyết Ảnh.
Ma Quân, trong khoảnh khắc đó, bỗng nhiên ngừng chống trả. Hắn đứng thẳng người, đôi mắt đỏ ngầu quét qua Lục Trường Sinh một lần nữa, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà dị, đầy vẻ thách thức và hận thù. Hắn gầm lên một tiếng, không phải tiếng gào thét tuyệt vọng, mà là một tiếng gầm vang vọng, mang theo sự điên cuồng và quyết liệt. Thân thể hắn, vốn đã rách nát, giờ đây như hòa tan vào Huyết Ma Đao, khiến thanh đao vốn đã tà ác, bỗng trở nên đỏ sẫm như máu tươi, và phát ra một thứ ánh sáng đen tối chói lòa.
“Lục Trường Sinh... ngươi hãy chờ đó! Đây chưa phải là kết thúc!” Giọng nói của hắn, giờ đây không còn phát ra từ thân xác, mà từ chính Huyết Ma Đao, mang theo âm hưởng của vạn quỷ gào thét, xuyên thẳng vào tâm trí Lục Trường Sinh.
Cùng lúc đó, một luồng tà khí kinh hoàng bùng nổ từ Huyết Ma Đao, không phải để tấn công, mà để xé toạc không gian. Các cường giả Liên Minh giật mình, cố gắng phản ứng, nhưng đã quá muộn. Một khe nứt màu đen xám, méo mó và bất ổn, đột ngột xuất hiện sau một bức tường đá lớn của Huyết Ảnh Cung – nơi vốn là một cánh cổng hư không tạm thời được ẩn giấu kỹ lưỡng bằng tà thuật. Vệt sáng đen tối xé ngang không gian, nuốt chửng thân ảnh Ma Quân và Huyết Ma Đao vào bên trong.
Mộc Thanh Y, Thanh Liên Nữ Đế, Long Tộc Thái Tử và Bách Lý Trần đồng loạt bùng nổ linh lực, phóng ra những đòn tấn công mạnh nhất, cố gắng phong tỏa cánh cổng. Nhưng tất cả chỉ đánh trúng tàn ảnh của Ma Quân, và những luồng linh lực hùng mạnh ấy chỉ làm cho khe nứt hư không rung chuyển thêm một chút trước khi hoàn toàn đóng lại, trả lại không gian yên tĩnh đến đáng sợ. Mùi tà khí đậm đặc, mùi máu tươi, mùi ozon từ không gian bị xé rách vẫn còn vương vấn, khiến bầu không khí càng thêm nặng nề.
Các cường giả Liên Minh Chính Đạo đứng đó, sững sờ. Chiến thắng đã ở ngay trước mắt, vậy mà kẻ thù lại trốn thoát một cách khó tin. Vẻ mặt họ hiện lên sự phẫn nộ và tiếc nuối tột cùng.
Lục Trường Sinh là người duy nhất không thể hiện sự bất ngờ quá lớn. Hắn đã cảm nhận được điều này từ trước, thông qua luồng ý chí hận thù mà Ma Quân đã phóng tới. Hắn biết, ngay từ khoảnh khắc Ma Quân Huyết Ảnh kích hoạt Huyết Tế Linh Châu, hắn đã tính toán đến đường lui này. Đây không phải là sự hèn nhát, mà là sự tàn độc đến cùng cực của kẻ đã sống quá lâu trong bóng tối, luôn tính toán mọi đường đi nước bước.
Hắn thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm vì trận đại chiến đã kết thúc, nhưng cũng đầy ưu tư. Ánh mắt hắn đăm chiêu nhìn vào hư không nơi cánh cổng vừa biến mất. Mây đen trên cao đã bắt đầu tan đi một chút, để lộ những mảng trời xanh yếu ớt, nhưng không khí vẫn nặng nề, như mang theo một lời hứa hẹn về một mối hiểm họa chưa được giải quyết. Ma Quân Huyết Ảnh đã thoát thân, nhưng không phải toàn bộ. Một phần tinh thần, một phần ý chí hận thù của hắn đã thoát đi, gieo mầm cho tương lai. Con đường tu hành không bao giờ có điểm dừng, và ngay cả khi chiến thắng đã đến, những thách thức mới vẫn sẽ xuất hiện.
Lục Trường Sinh biết, dù Liên Minh Chính Đạo đã giành được chiến thắng vang dội trong trận chiến này, nhưng đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài hơn. Tà khí và tư tưởng của Ma Quân vẫn còn dai dẳng đâu đó, và thế giới này sẽ cần thời gian để phục hồi. Con đường của hắn, con đường của sự thanh tẩy và cân bằng, vẫn còn rất dài. Hắn cảm nhận rõ ràng sự mệt mỏi ăn sâu vào tận xương tủy, nhưng đạo tâm hắn vẫn kiên cố, không hề lung lay. Đạo của hắn, chưa hề kết thúc.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.