Cửu thiên linh giới - Chương 812: Tâm Ma Cổ Kiếp: Huyễn Ảnh Vạn Cổ
Trong khoảnh khắc các đồng hữu của Lục Trường Sinh còn đang dõi theo tia sáng xanh biếc cô độc giữa biển tà khí cuồng bạo, cố gắng truyền đi một niềm tin vô thanh rằng hắn không hề đơn độc, thì bên trong Cửu Thiên Linh Châu, Lục Trường Sinh đang chìm sâu vào một cuộc chiến khác, một trận chiến không tiếng động, không hình hài, nhưng khốc liệt hơn bất kỳ cuộc đối đầu nào từng có. Hắn không còn nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm của Tiêu Hạo, hay tiếng thì thầm đầy suy tư của Bách Lý Trần, càng không cảm nhận được ánh mắt tràn đầy lo âu của Mộc Thanh Y hay sự chiêm nghiệm thâm thúy của Thanh Liên Nữ Đế. Tất cả thế giới bên ngoài đã bị cuốn trôi, nhường chỗ cho một thực tại méo mó, nơi linh hồn và đạo tâm hắn đang phải đối mặt với một thử thách tận cùng.
Lục Trường Sinh là một điểm sáng xanh biếc nhỏ bé, mong manh, nhưng kiên cường đến lạ lùng, cô độc giữa biển tà khí đen kịt và đỏ máu cuồn cuộn. Đây không phải là một không gian vật lý, mà là U Minh Cổ Địa – một tầng sâu thẳm trong Cửu Thiên Linh Châu, nơi tà khí nguyên thủy từ Vạn Cổ Khai Thiên đã thấm đẫm, hòa quyện thành một hỗn nguyên không thể phân tách. Xung quanh hắn, những luồng khí tức u ám xoáy vặn không ngừng, chúng mang theo mùi tử khí đặc quánh, mùi lưu huỳnh nồng nặc và cảm giác ngột ngạt của sự mục rữa tinh thần, như thể chính thời gian và sự sống cũng đang bị bào mòn. Không gian này không có kiến trúc, không có hình thù cụ thể, chỉ là một dòng chảy vĩnh hằng của sự hủy diệt, một bức tranh trừu tượng của hỗn loạn và hư vô.
Tiếng gào thét từ Vạn Cổ Khai Thiên vang vọng không ngừng trong tâm trí hắn, không phải âm thanh vật lý mà là một cảm giác hỗn loạn nguyên thủy, một áp lực tinh thần vô hình nhưng đủ sức xé toạc linh hồn phàm nhân. Đó là tiếng gầm của các vì sao tan vỡ, tiếng rên rỉ của những vũ trụ mới sinh bị nuốt chửng, tiếng thét của những sinh linh đầu tiên bị nhấn chìm trong biển hư vô. Mọi thứ dường như muốn đồng hóa hắn, muốn hòa tan ánh sáng đạo tâm yếu ớt của hắn vào dòng chảy vĩnh hằng của sự hỗn loạn ấy. Lục Trường Sinh nhắm mắt, toàn thân chìm trong sự tập trung cao độ, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển đến cực hạn. Mỗi mạch máu, mỗi tế bào trong cơ thể hắn, dù chỉ là ý niệm trong không gian tâm giới này, đều đang rung động theo một nhịp điệu cổ xưa, kiên trì giữ vững tia sáng của đạo tâm.
Ánh sáng xanh biếc bao quanh hắn lúc mạnh lúc yếu, biểu thị sự giằng co dữ dội giữa đạo tâm vững như bàn thạch của hắn và tà khí nguyên thủy đang cố gắng xuyên phá. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương, không phải cái lạnh của băng giá, mà là cái lạnh của sự tuyệt vọng, của sự cô đơn vô tận mà Vạn Cổ Khai Thiên đã trải qua. Tà khí không chỉ tấn công bằng sức mạnh hủy diệt, mà còn bằng những hạt giống nghi ngờ, những câu hỏi không lời về ý nghĩa của sự tồn tại, về giá trị của chính nghĩa giữa một vũ trụ vô thường. Hắn biết, đây là cuộc chiến không chỉ để thanh tẩy Cửu Thiên Linh Châu, mà còn để giữ vững bản ngã, để khẳng định con đường mà hắn đã chọn.
Trong sâu thẳm tâm thức, Lục Trường Sinh tự nhủ, giọng nói đó vang vọng như một lời thề khắc sâu vào cốt tủy: “Đạo của ta... không thể lay chuyển.” Lời nói đó không phải là một sự khẳng định mạnh mẽ, mà là một sự cam kết trầm tĩnh, một niềm tin không thể lung lay. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, đã chứng kiến quá nhiều sự đổi thay của nhân thế và tiên giới, nhưng đạo tâm của hắn, được tôi luyện qua Tàn Pháp Cổ Đạo, vẫn như một ngọn đèn dầu trước bão tố, không bao giờ tắt. Hắn không tìm cách chống lại hoàn toàn sự hỗn loạn, vì hắn hiểu rằng hỗn loạn cũng là một phần của khởi nguyên, một phần của vòng luân hồi vũ trụ. Điều hắn cần làm là giữ cho mình không bị đồng hóa, không bị cuốn trôi, để có thể tìm thấy sinh cơ giữa sự hủy diệt, tìm thấy trật tự giữa sự hỗn mang. Cửu Thiên Linh Châu, trong tâm khảm hắn, không chỉ là một bảo vật, mà là một tấm gương phản chiếu bản chất của vũ trụ, nơi sinh và diệt, trật tự và hỗn loạn cùng tồn tại. Và hắn, Lục Trường Sinh, đang cố gắng tìm thấy con đường của riêng mình giữa những đối cực ấy.
Linh Châu vẫn đang run rẩy, những dòng xoáy tà khí như những con mãng xà khổng lồ cố gắng siết chặt lấy điểm sáng xanh biếc ấy, muốn nghiền nát nó thành hư vô. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của những sinh linh từng bị tà khí thôn phệ, những tiếng kêu cứu vô vọng bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ của không gian tâm giới. Mùi mục nát tinh thần càng lúc càng nồng, như muốn ăn mòn ý chí của hắn. Nhưng Lục Trường Sinh không lùi bước. Hắn biết, con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của hắn, không phải là con đường của bạo lực, của trấn áp, mà là con đường của sự kiên trì, của sự thấu hiểu, của sự dung hòa. Hắn đang thanh lọc, không phải bằng cách tiêu diệt, mà bằng cách cảm hóa, bằng cách đưa sự thanh tịnh vào giữa tâm bão tà khí. Dù Vạn Cổ Khai Thiên có hỗn loạn, nhưng cũng có sinh cơ. Hắn tin vào điều đó, một niềm tin vững chắc như bàn thạch, một niềm tin đã được Tàn Pháp Cổ Đạo tôi luyện qua bao kiếp luân hồi.
***
Từ khối tà khí cuồn cuộn đang giằng co với tia sáng xanh biếc của Lục Trường Sinh, một hình ảnh khổng lồ, uy áp và đầy tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh dần hiện ra. Hắn không phải là một thực thể vật lý, mà là một hóa thân của ý chí tà ác, một tàn dư của tư tưởng đã bị Lục Trường Sinh đánh bại, giờ đây được khuếch đại bởi tà khí nguyên thủy từ Cửu Thiên Linh Châu. Dáng người cao lớn, vạm vỡ, thường ẩn mình trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, giờ đây hiện ra rõ nét hơn, nhưng vẫn mang vẻ hư ảo, như một bóng ma khổng lồ được tạo nên từ khói đen và huyết quang. Khuôn mặt gầy gò, xương xẩu, đầy những vết sẹo hoặc hoa văn xăm trổ kỳ dị, giờ đây càng thêm vặn vẹo trong một nụ cười ghê rợn, mang đầy vẻ chế giễu và thù hận. Đôi mắt đỏ ngầu như máu, không hề có đồng tử, nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, như muốn xuyên thấu tận linh hồn hắn. Khí tức u ám, lạnh lẽo bao trùm, dù chỉ là một ảo ảnh, nhưng vẫn khiến không gian tâm giới trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như thể mùi tử khí và lưu huỳnh đang bốc lên dữ dội.
Ma Quân Huyết Ảnh không tấn công bằng lực lượng, mà bằng những lời thì thầm đầy mê hoặc, đe dọa, và những viễn cảnh bóp méo từ thời Vạn Cổ Khai Thiên. Giọng nói của hắn trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp, nhưng cũng đầy vẻ xảo quyệt, cố gắng gieo rắc sự nghi ngờ vào đạo tâm của Lục Trường Sinh.
"Ngươi còn cố chấp làm gì? Con đường của ngươi quá chậm chạp, yếu ớt," ảo ảnh Ma Quân lên tiếng, giọng nói như tiếng côn trùng rỉ rả từ địa ngục, "Nhìn kìa, Vạn Cổ Khai Thiên là hỗn loạn, là hủy diệt, là sức mạnh nguyên thủy! Ngươi muốn thanh tẩy nó? Ngươi muốn chống lại bản chất của vũ trụ sao? Ngươi là một hạt cát giữa sa mạc vô tận, muốn thay đổi dòng chảy của thời gian?"
Ma Quân Huyết Ảnh vung tay, không gian tâm giới xung quanh Lục Trường Sinh bỗng chốc biến đổi. Những viễn cảnh giả dối hiện ra, không phải là thực tại, mà là những hình ảnh được tà khí và ý chí của Ma Quân bóp méo, nhằm phá hủy niềm tin của hắn. Hắn thấy những thế lực chính đạo mà mình từng tin tưởng sụp đổ, những tông môn hùng mạnh bị tà khí thôn phệ, những đạo hữu mà hắn trân trọng gục ngã trong tuyệt vọng. Tất cả đều chìm trong biển lửa và hỗn loạn, trong khi những kẻ đi theo tà đạo lại trở nên hùng mạnh, thống trị. Mùi tử khí nồng nặc hơn bao giờ hết, kèm theo tiếng khóc than của hàng vạn sinh linh, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng.
"Hãy quy phục, hãy hòa mình vào hỗn loạn, ngươi sẽ có sức mạnh tối thượng!" Ma Quân Huyết Ảnh tiếp tục dụ dỗ, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khát máu. "Ngươi có thể trở thành chủ nhân của Vạn Cổ Khai Thiên, không phải kẻ nô lệ của nó! Ngươi có thể tái tạo thế giới này theo ý muốn của mình, không phải là một kẻ vá víu những vết nứt! Sức mạnh đó... là thứ mà con đường 'chậm rãi' của ngươi không bao giờ có thể chạm tới!"
Ảo ảnh Ma Quân tạo ra một cơn bão tà khí xoáy vặn quanh Lục Trường Sinh, không phải để tấn công vật lý, mà để nhấn chìm hắn trong sự ngột ngạt của sự hỗn loạn. Hắn muốn Lục Trường Sinh cảm nhận được sự vô nghĩa của cuộc chiến, sự yếu đuối của chính nghĩa, và sự hùng vĩ của hỗn loạn nguyên thủy. Hắn muốn gieo vào tâm trí Lục Trường Sinh một câu hỏi hóc búa: Liệu có đáng để chống lại một dòng chảy không thể cưỡng lại của vũ trụ, hay chấp nhận nó để đạt được sức mạnh tối thượng?
"Đạo tâm của ngươi rồi cũng sẽ tan vỡ. Ngươi đã thấy sự tuyệt vọng của thế giới, sự yếu đuối của chính nghĩa. Ngươi sẽ không thể thay đổi được gì!" Ma Quân Huyết Ảnh cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ châm biếm sâu cay. "Ngươi cho rằng Tàn Pháp Cổ Đạo có thể cứu rỗi thế giới? Ngươi cho rằng sự kiên trì của phàm nhân có thể đối chọi với ý chí của vũ trụ? Ngươi chỉ là một kẻ lừa dối chính mình, Lục Trường Sinh! Sự cô độc của ngươi, sự yếu ớt của ngươi, rồi sẽ nuốt chửng ngươi trong biển hỗn loạn này!"
Những viễn cảnh tiếp tục hiện ra, giờ đây chúng tập trung vào chính Lục Trường Sinh. Hắn thấy mình già nua, cô độc, tu vi vẫn dậm chân tại chỗ, trong khi thế giới vẫn chìm trong tà khí, không hề có chút thay đổi nào từ nỗ lực của hắn. Hắn thấy mình thất bại, bị lãng quên, trở thành một trò cười cho thiên hạ. Ma Quân Huyết Ảnh muốn hắn tuyệt vọng, muốn hắn nghi ngờ mọi thứ hắn từng tin tưởng, muốn hắn từ bỏ con đường của mình, để rồi Ma Quân có thể thôn phệ linh hồn hắn, hòa tan hắn vào tà khí. Hắn cố gắng phá vỡ đạo tâm vững như bàn thạch của Lục Trường Sinh, không phải bằng sức mạnh mà bằng cách lung lay niềm tin, làm xói mòn ý chí. Hắn tin rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, nhưng tâm người là khó đoán, và đó là nơi dễ bị tổn thương nhất.
***
Đối diện với những cám dỗ và sự tuyệt vọng tột cùng mà ảo ảnh Ma Quân Huyết Ảnh gieo rắc, Lục Trường Sinh vẫn đứng vững. Dù bao quanh hắn là bi��n tà khí đen đỏ cuồn cuộn, là tiếng gào thét của Vạn Cổ Khai Thiên, là những viễn cảnh giả dối về sự sụp đổ và hư vô, nhưng đôi mắt hắn, dù đang nhắm nghiền trong không gian tâm giới này, vẫn ánh lên vẻ kiên định không gì lay chuyển. Ánh sáng xanh biếc từ đạo tâm của hắn không hề suy yếu, mà ngược lại, dần trở nên rực rỡ hơn, như một ngọn hải đăng cô độc giữa đêm đen vô tận. Hắn không tranh cãi, không giải thích, không hề phát ra một lời nói nào để đối đáp với những lời mê hoặc hay đe dọa của Ma Quân. Hắn chỉ đơn thuần vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, để ánh sáng xanh biếc từ đạo tâm bùng cháy mạnh mẽ. Đó không phải là một sự bùng nổ hung hãn, mà là một sự lan tỏa nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức mạnh không thể ngăn cản, một sự kiên trì, bền bỉ đến khó tin, và một sự thấu hiểu sâu sắc về con đường mình đã chọn.
Trong sâu thẳm tâm thức, Lục Trường Sinh thầm nhủ, từng lời như khắc vào hư không, như một lời đáp trả vô thanh nhưng đầy uy lực: "Đạo của ta, không phải là chiến thắng hỗn loạn, mà là giữ vững bản ngã giữa hỗn loạn. Vạn Cổ Khai Thiên có hỗn loạn, nhưng cũng có sinh cơ. Ma Quân, ngươi chỉ thấy một nửa." Hắn hiểu rằng, vũ trụ này vốn dĩ là một sự pha trộn của đối lập, của âm và dương, của sinh và diệt, của trật tự và hỗn loạn. Ma Quân chỉ nhìn thấy sự hủy diệt, sự tàn khốc, và cố gắng biến nó thành con đường tuyệt đối. Nhưng Lục Trường Sinh lại thấy được cả sự tái sinh, sự kiến tạo, và tiềm năng vô hạn của sự sống ngay trong lòng hỗn loạn.
Ánh sáng xanh biếc từ Lục Trường Sinh bùng nổ, không phải là một vụ nổ bạo liệt xé toạc không gian, mà là một sự lan tỏa uyển chuyển, mềm mại như dòng suối chảy, nhưng lại mang theo một sức mạnh thanh tẩy vô song. Mùi tử khí và lưu huỳnh đang dày đặc bỗng dần tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác thanh tịnh, như hương trầm thoang thoảng sau cơn mưa. Sự ấm áp và vững chãi từ đạo tâm của hắn lan tỏa, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo thấu xương mà tà khí mang lại.
"Sức mạnh không phải là tất cả. Đạo tâm mới là cốt lõi," Lục Trường Sinh tiếp tục thầm nhủ, ý chí hắn kiên cố như vạn pháp bất xâm. Hắn đã hiểu rằng, Ma Quân Huyết Ảnh, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ là một kẻ nô lệ của sức mạnh, bị cuốn vào vòng xoáy của sự hủy diệt mà không thể thoát ra. Kẻ đó chỉ thấy được cái vỏ bọc bên ngoài của quyền năng, mà không thấu hiểu được bản chất của đạo. Con đường của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, không hề hứa hẹn sức mạnh tức thời, nhưng lại tôi luyện đạo tâm, giúp hắn đứng vững giữa đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.
Ánh sáng xanh biếc ấy đẩy lùi ảo ảnh Ma Quân Huyết Ảnh một cách từ tốn nhưng không thể cưỡng lại. Hình thái của Ma Quân, dù uy nghi đến mấy, cũng bắt đầu tan rã, hòa vào dòng tà khí nguyên thủy. Tiếng cười khẩy của hắn biến thành một tiếng gầm gừ thất vọng, rồi dần chìm vào im lặng. Ma Quân đã dùng mọi chiêu trò để lung lay đạo tâm Lục Trường Sinh, nhưng hắn đã thất bại. Ý chí tà ác của hắn, dù mạnh mẽ và xảo quyệt đến đâu, cũng không thể xuyên thủng lớp phòng ngự vững chắc được tạo nên bởi niềm tin và sự kiên trì.
Khối tà khí nguyên thủy cuồn cuộn xung quanh cũng bị đẩy lùi một cách rõ rệt. Không gian tâm giới không còn là một biển đen đỏ hỗn loạn hoàn toàn, mà một vùng không gian thanh tịnh hơn đã xuất hiện xung quanh Lục Trường Sinh, như một ốc đảo yên bình giữa cơn bão. Cảm giác thanh thoát bao trùm lấy hắn, như thể gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ, nhưng hắn biết, đây mới chỉ là một chiến thắng nội tâm, một bước tiến trên con đường dài. Sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn tiếng suối chảy róc rách nhẹ nhàng từ sâu thẳm đạo tâm của hắn, một âm thanh của sự bình an và thanh tịnh.
Chiến thắng nội tâm này củng cố đạo tâm Lục Trường Sinh, giúp hắn chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn trong việc thanh tẩy hoàn toàn Cửu Thiên Linh Châu và đối mặt với những bí mật sâu xa hơn của nó. Việc Lục Trường Sinh 'thấu hiểu' bản chất của hỗn loạn nguyên thủy từ Vạn Cổ Khai Thiên không chỉ giúp hắn đẩy lùi Ma Quân, mà còn mang lại cho hắn những nhận thức mới về vũ trụ, một sự khai sáng về sự cân bằng giữa sinh và diệt, có thể ảnh hưởng đến con đường tu hành sau này của hắn. Hắn đã chạm đến một phần của sự khởi nguyên, không phải bằng cách chiến đấu, mà bằng cách thấu hiểu và dung hòa. Mặc dù ảo ảnh Ma Quân bị đánh bại, tà khí và tư tưởng của hắn vẫn còn dai dẳng, ngụ ý rằng cuộc chiến chống lại tà đạo sẽ còn kéo dài, và có thể xuất hiện dưới nhiều hình thức khác. Tuy nhiên, Lục Trường Sinh đã chứng minh rằng, ngay cả trước khởi nguyên của hỗn loạn, một đạo tâm vững vàng vẫn có thể tìm thấy con đường của riêng mình, để rồi tiếp tục bước đi trên hành trình vạn kiếp bất hối.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.