Cửu thiên linh giới - Chương 813: Chân Đạo Vô Ngại: Khẳng Định Giữa Nguyên Thủy
Sự tĩnh lặng bao trùm lấy Lục Trường Sinh, chỉ còn tiếng suối chảy róc rách nhẹ nhàng từ sâu thẳm đạo tâm của hắn, một âm thanh của sự bình an và thanh tịnh. Khối tà khí nguyên thủy cuồn cuộn xung quanh đã bị đẩy lùi một cách rõ rệt, không gian tâm giới không còn là một biển đen đỏ hỗn loạn hoàn toàn, mà một vùng không gian thanh tịnh hơn đã xuất hiện xung quanh hắn, tựa như một ốc đảo yên bình giữa cơn bão. Chiến thắng nội tâm vừa qua đã củng cố đạo tâm Lục Trường Sinh, giúp hắn chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn trong việc thanh tẩy hoàn toàn Cửu Thiên Linh Châu và đối mặt với những bí mật sâu xa hơn của nó. Việc hắn thấu hiểu bản chất của hỗn loạn nguyên thủy từ Vạn Cổ Khai Thiên không chỉ giúp đẩy lùi Ma Quân Huyết Ảnh, mà còn mang lại cho hắn những nhận thức mới về vũ trụ, một sự khai sáng về sự cân bằng giữa sinh và diệt, có thể ảnh hưởng đến con đường tu hành sau này. Hắn đã chạm đến một phần của sự khởi nguyên, không phải bằng cách chiến đấu, mà bằng cách thấu hiểu và dung hòa. Mặc dù ảo ảnh Ma Quân bị đánh bại, tà khí và tư tưởng của hắn vẫn còn dai dẳng, ngụ ý rằng cuộc chiến chống lại tà đạo sẽ còn kéo dài, và có thể xuất hiện dưới nhiều hình thức khác. Tuy nhiên, Lục Trường Sinh đã chứng minh rằng, ngay cả trước khởi nguyên của hỗn loạn, một đạo tâm vững vàng vẫn có thể tìm thấy con đường của riêng mình, để rồi tiếp tục bước đi trên hành trình vạn kiếp bất hối.
Trong không gian vô định của Cửu Thiên Linh Châu, Lục Trường Sinh vẫn ngồi xếp bằng giữa vầng sáng trắng tinh khiết lấp lánh như hàng tỷ vì sao. Ánh sáng xanh biếc từ Tàn Pháp Cổ Đạo bao phủ quanh hắn, tạo thành một kết giới vững chắc, không chỉ bảo hộ mà còn là cầu nối giữa ý thức hắn và linh nguyên của Linh Châu. Hắn nhắm mắt, không phải vì muốn nghỉ ngơi, mà để tập trung toàn bộ giác quan vào việc cảm nhận. Sự thanh tịnh sâu thẳm của Linh Châu lúc này là một dòng chảy êm đềm, không còn những cơn sóng dữ dội của tà khí hỗn loạn. Mùi tử khí và lưu huỳnh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một hương thơm thanh khiết lạ lùng, tựa như mùi sương sớm đọng trên lá trà ngàn năm, hay hương của những đóa sen trắng vừa hé nở nơi thượng giới. Nó không nồng nàn mà nhẹ nhàng, tinh tế, len lỏi vào từng tế bào, mang đến cảm giác an lạc đến lạ.
Hắn lắng nghe. Không còn tiếng gào thét của Vạn Cổ Khai Thiên, cũng không còn tiếng cười khẩy đầy ác ý của Ma Quân. Thay vào đó là một âm thanh trầm bổng, uyển chuyển, như tiếng linh khí ngân nga trong mạch đất, hay tiếng chuông cổ vọng từ xa xăm vạn cổ, không rõ từ đâu đến, cũng chẳng rõ về đâu đi. Âm thanh ấy không phải là sự hỗn loạn, mà là nhịp điệu của sự hình thành, sự tuần hoàn, của cái đang sinh ra và cái đang biến mất. Mỗi nhịp điệu như một sợi tơ vô hình, dệt nên tấm thảm vũ trụ, và Lục Trường Sinh, bằng Tàn Pháp Cổ Đạo, đang cố gắng chạm vào từng sợi tơ ấy, để thấu hiểu bản chất của chúng.
"Cửu Thiên Linh Châu... cội nguồn của linh khí. Nhưng không chỉ là linh khí." Hắn thầm nhủ trong tâm thức. "Nó là một ký ức sống, một mảnh vỡ của khởi nguyên." Hắn cảm nhận được những luồng thông tin cổ xưa, không phải là những hình ảnh hay âm thanh rõ ràng, mà là những rung động, những ý niệm thuần túy đang trỗi dậy từ tận sâu thẳm của nó. Chúng tựa như những dòng chảy ngầm, ẩn mình dưới lớp vỏ yên bình, chờ đợi một tâm hồn đủ thanh tịnh để đón nhận. Những dòng chảy này không mang theo ác ý hay sự công kích, chúng chỉ đơn thuần là sự tồn tại, là những mảnh vỡ của một quá khứ quá đỗi vĩ đại và xa xưa, giờ đây đang dần hé mở trước mắt hắn.
Lục Trường Sinh từ từ mở rộng cảm giác của mình, không dùng ý thức để phân tích hay phán đoán, mà chỉ đơn thuần là tiếp nhận. Hắn thả lỏng tâm trí, để Tàn Pháp Cổ Đạo tự động vận chuyển, trở thành một chiếc thuyền nhỏ trôi theo dòng sông ý niệm vô tận. Từng chút một, hắn cảm thấy mình đang hòa mình vào Linh Châu, không phải là xâm nhập, mà là dung hợp. Làn da hắn không còn cảm giác lạnh lẽo của không gian vô định, thay vào đó là sự ấm áp nhẹ nhàng, như thể hắn đang được bao bọc trong một bào thai linh khí nguyên thủy. Sự rung động của linh khí không còn là lực đẩy mà là một lời mời gọi, một sự cộng hưởng. Hắn cảm nhận được những mạch ngầm của Linh Châu đang dần được khôi phục, những dòng linh nguyên đang chảy xiết hơn, thanh khiết hơn, tựa như một dòng sông bị ô nhiễm nay đã được gột rửa, dần tìm lại được vẻ đẹp nguyên sơ của mình.
Trong trạng thái ấy, Lục Trường Sinh chợt nhận ra, bản chất của Cửu Thiên Linh Châu không chỉ là một bảo vật, một cội nguồn linh khí. Nó là một thực thể sống, một chứng nhân của thời gian, mang trong mình toàn bộ ký ức và triết lý của Vạn Cổ Khai Thiên. Nó không chỉ chứa đựng tà khí, mà còn chứa đựng cả sự sinh sôi, sự hình thành, sự phát triển của vạn vật. Tà khí mà Ma Quân Huyết Ảnh đã lợi dụng chỉ là một phần nhỏ, một khía cạnh tiêu cực của khởi nguyên hỗn loạn, bị cường hóa và bóp méo bởi lòng tham và sự hủy diệt. Nhưng bản chất thực sự của Linh Châu, của khởi nguyên, lại là sự cân bằng, sự vô hạn của tiềm năng.
"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Lục Trường Sinh lẩm bẩm, âm thanh chỉ vang vọng trong tâm thức hắn. Hắn nghĩ về Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ đã cố gắng lợi dụng sức mạnh nguyên thủy để đạt được sự bá đạo, nhưng cuối cùng lại bị chính sự bá đạo đó nhấn chìm. Hắn nghĩ về bản thân mình, một phàm nhân xuất thân từ sơn thôn hẻo lánh, với linh căn tạp và tư chất bình thường, nhưng lại chọn con đường tu hành chậm rãi, vững chắc. Hắn không truy cầu sức mạnh tức thời, không mong muốn bá chủ thiên hạ, chỉ muốn thấu hiểu bản chất của đạo, muốn giữ vững bản tâm giữa đại thế biến thiên.
Giờ đây, trước ngưỡng cửa của những bí mật nguyên thủy, Lục Trường Sinh cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Hắn không sợ hãi, không choáng ngợp, mà chỉ cảm thấy tò mò và khao khát thấu hiểu. Ánh sáng xanh biếc từ Tàn Pháp Cổ Đạo quanh hắn bỗng trở nên rực rỡ hơn một chút, không phải là bùng nổ, mà là một sự tỏa sáng nội tại, như một ngọn đèn soi rọi vào vực sâu thăm thẳm của quá khứ. Hắn đã sẵn sàng để 'đọc' những thông điệp ẩn chứa trong Cửu Thiên Linh Châu, để đối mặt với những 'dư âm' của Vạn Cổ Khai Thiên, không phải để chiến đấu, mà để chiêm nghiệm, để học hỏi, và để củng cố thêm con đường của riêng mình. Hắn biết, đây sẽ là một hành trình không chỉ của linh lực, mà còn của trí tuệ và đạo tâm. Sự thanh tịnh tuyệt đối trong Linh Châu lúc này là một lời mời gọi, một cánh cửa mở ra thế giới của khởi nguyên, nơi mà Lục Trường Sinh sắp sửa đặt chân vào, với một đạo tâm vững như bàn thạch.
Trong tâm thức sâu thẳm, Lục Trường Sinh cảm thấy mình đang trôi nổi trong một dòng xoáy vô tận của thời gian và không gian. Không có ranh giới, không có điểm dừng, chỉ có sự vận động không ngừng của các nguyên tố sơ khai. Hắn không còn là chính mình, mà là một điểm quan sát, một ý niệm thuần túy, chứng kiến những cảnh tượng kỳ vĩ đến mức không thể dùng ngôn ngữ phàm tục để diễn tả. Đây chính là những "dư âm" của Vạn Cổ Khai Thiên, những mảnh ghép rời rạc nhưng đầy sức sống của thời đại khởi nguyên vũ trụ, được lưu giữ trong Cửu Thiên Linh Châu.
Trước mắt hắn, những hạt bụi vũ trụ lấp lánh, từ từ ngưng tụ lại, tạo thành những tinh vân rực rỡ sắc màu, rồi dần dần hình thành nên những hành tinh khổng lồ, những ngôi sao chói lòa. Chúng quay cuồng trong vũ trụ bao la, va chạm, sáp nhập, rồi lại tan rã, để rồi tái sinh theo một trật tự mới. Hắn thấy những ngọn núi lửa phun trào dung nham đỏ rực, xé toạc màn đêm vũ trụ, tạo nên những dải thiên thạch lấp lánh. Hắn thấy những dòng sông băng vĩ đại trôi nổi giữa các vì sao, mang theo sinh khí nguyên thủy đến những vùng đất mới. Âm thanh của sự hình thành, của sự va chạm, của sự sống và cái chết vang vọng khắp không gian tâm thức, không phải là tiếng ồn ào hỗn loạn, mà là một bản giao hưởng hùng tráng của tạo hóa, vừa dữ dội lại vừa vô cùng hài hòa.
Sau đó, những hình ảnh về sự xuất hiện của các chủng tộc đầu tiên bắt đầu hiện rõ. Hắn thấy những sinh linh khổng lồ, thân hình làm từ đá và lửa, bước đi nặng nề trên những hành tinh còn non trẻ. Hắn thấy những thực thể ánh sáng, thuần túy và siêu việt, lướt qua giữa các thiên hà, gieo mầm sự sống và trí tuệ. Hắn thấy những tộc rồng uốn lượn giữa các vì sao, những phượng hoàng rực lửa bay lượn trên những đỉnh núi cao nhất, những thần thú cổ xưa ẩn mình trong các chiều không gian khác nhau. Mỗi chủng tộc mang một đặc tính riêng, một con đường tu hành riêng, một triết lý sống riêng, tất cả đều hùng vĩ và đầy triết lý, không có đúng sai, chỉ có sự đa dạng vô biên.
Hắn chứng kiến những cuộc đại chiến định hình vũ trụ, không phải là những trận chiến của cá nhân, mà là những cuộc xung đột của các nguyên tắc, của các ý niệm. Có kẻ truy cầu sức mạnh bá đạo, muốn thống trị vạn giới bằng vũ lực tuyệt đối, thân thể to lớn như tinh cầu, một quyền có thể xé nát hư không. Có kẻ tìm kiếm sự bất tử, nghiên cứu những phép tắc của sinh tử luân hồi, cố gắng vượt thoát khỏi vòng quay của tạo hóa, ánh mắt chứa đựng sự trường tồn vĩnh cửu. Có kẻ dung hợp với thiên địa, hòa mình vào vạn vật, trở thành một phần của vũ trụ, thân thể hóa thành sông núi, tinh tú, mỗi hơi thở là một luồng linh khí mới. Tất cả những con đường ấy đều thể hiện một sự vĩ đại không tưởng, một sự quyết tâm tột cùng, và một sức mạnh khiến Lục Trường Sinh không khỏi thán phục.
Trong tâm thức, những tiếng vọng vô hình bắt đầu vang lên, không phải là lời nói, mà là những câu hỏi thuần túy, trực tiếp chạm đến đạo tâm hắn: "Đạo là gì? Phải chăng là sức mạnh vô biên để thống trị vạn vật? Hay là sự bất tử trường tồn cùng vũ trụ?" "Sức mạnh nằm ở đâu? Trong quyền năng hủy diệt hay trong khả năng kiến tạo?" "Con đường của ngươi, cái gọi là 'Tàn Pháp Cổ Đạo', liệu có phải là chân lý giữa vô vàn đạo lộ hùng vĩ này? Liệu nó có thể thay đổi vận mệnh của một đại thế đang biến động?" "Ngươi là ai giữa vạn vật này? Một phàm nhân nhỏ bé, liệu có thể đứng vững trước những chân lý vĩ đại của khởi nguyên?"
Những câu hỏi ấy không mang theo ác ý, không phải là sự cám dỗ, mà chỉ là những lời chất vấn thuần túy, những hạt giống hoài nghi gieo vào sâu thẳm tâm hồn. Lục Trường Sinh không hề hoảng sợ hay dao động. Hắn vẫn giữ vững tâm thần, quan sát và chiêm nghiệm mà không để bị cuốn vào cảm xúc hay ý niệm của những cảnh tượng đó. Tàn Pháp Cổ Đạo, tựa như một ngọn hải đăng giữa biển cả mênh mông, vẫn tự động vận chuyển, tỏa ra ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ, giúp hắn duy trì sự thanh tỉnh. Ánh sáng ấy không cố gắng xua đuổi hay bác bỏ những cảnh tượng vĩ đại kia, mà chỉ đơn thuần là bảo vệ sự nguyên vẹn của đạo tâm hắn, như một tấm màn ngăn cách giữa bản ngã và dòng chảy vô tận của quá khứ.
Hắn thầm nghĩ: "Đạo không phải là một con đường duy nhất, cũng không phải là một đích đến cố định. Đạo là sự lựa chọn, là hành trình." Hắn thấy những kẻ truy cầu sức mạnh bá đạo, cuối cùng cũng bị sức mạnh đó hủy diệt hoặc biến chất. Hắn thấy những kẻ tìm kiếm sự bất tử, cuối cùng cũng trở thành những tồn tại cô độc, bị thời gian lãng quên. Hắn thấy những kẻ hòa mình vào thiên địa, dù đạt được sự vĩnh hằng, nhưng lại mất đi bản ngã cá nhân. Mỗi con đường đều có cái giá của nó, và không có con đường nào là hoàn hảo tuyệt đối.
"Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn thầm khẳng định. Con đường của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, không hứa hẹn sức mạnh tức thời hay sự bất tử. Nó chỉ hứa hẹn sự kiên định, sự thấu hiểu bản ngã, và khả năng đứng vững giữa mọi biến cố. Hắn không cố gắng trở thành một vị thần sáng tạo vũ trụ hay một vị vua thống trị các vì sao. Hắn chỉ muốn trở thành Lục Trường Sinh, một tu sĩ chân chính, đi hết con đường mình đã chọn, thấu hiểu vạn vật bằng chính tâm hồn mình.
Những cảnh tượng vĩ đại của Vạn Cổ Khai Thiên dần lắng xuống, như những con sóng dữ dội đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Lục Trường Sinh cảm thấy một sự trưởng thành nội tâm sâu sắc. Hắn đã đối mặt với sự vĩ đại của khởi nguyên, với những câu hỏi triết lý sâu sắc nhất về tu hành và sự tồn tại. Và hắn đã tìm thấy câu trả lời, không phải trong sự bác bỏ hay chấp nhận, mà trong sự khẳng định bản thân. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Câu nói ấy không phải là một lời biện minh, mà là một chân lý mà hắn đã tự mình chiêm nghiệm và chứng thực. Sự bình yên trở lại, sâu sắc hơn, vững chắc hơn, như thể đạo tâm hắn đã được tôi luyện qua lò lửa của khởi nguyên, trở nên kiên cố như bàn thạch, vạn pháp bất xâm.
Sau khi chiêm nghiệm những 'dư âm' hùng vĩ của Vạn Cổ Khai Thiên, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Ánh nhìn của hắn không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà thay vào đó là sự kiên định rực rỡ, một ngọn lửa ý chí bùng cháy trong đôi mắt đen láy. Hắn đã tìm thấy câu trả lời cho những câu hỏi vô hình, những lời chất vấn sâu sắc từ thời nguyên thủy. Không phải là một câu trả lời bằng ngôn ngữ, mà là một sự khẳng định vững chắc trong sâu thẳm đạo tâm, một sự thấu hiểu chân lý đã thấm nhuần vào từng tế bào.
Không gian vô định của Cửu Thiên Linh Châu lúc này đã hoàn toàn chuyển mình. Ánh sáng trắng tinh khiết vẫn lấp lánh như hàng tỷ vì sao, nhưng giờ đây, những dải cầu vồng mờ ảo bắt đầu xuất hiện, uốn lượn uyển chuyển giữa không trung, mang theo vẻ đẹp huyền ảo và sự sống động. Những dải cầu vồng ấy không phải là ảo ảnh, mà là biểu hiện của linh khí nguyên thủy đang được phục hồi, từng sợi linh nguyên tinh khiết kết nối với nhau, tạo nên một mạng lưới năng lượng sống động. Mùi hương thanh khiết tuyệt đối, tựa như hương ngọc quý, thoang thoảng khắp nơi, mang theo cảm giác sảng khoái và an lạc. Tiếng linh khí ngân nga không còn là một âm thanh xa xăm, mà trở nên rõ ràng hơn, như hàng triệu tiếng chuông gió nhỏ bé cùng hòa tấu, tạo thành một bản nhạc du dương, êm ái, một bản giao hưởng của sự sống mới.
Ánh sáng xanh biếc từ Tàn Pháp Cổ Đạo bùng lên mạnh mẽ chưa từng có. Nó không còn chỉ là một lớp bảo hộ quanh Lục Trường Sinh, mà lan tỏa ra khắp không gian Cửu Thiên Linh Châu như những mạch máu của sự sống. Từng tia sáng xanh như những dòng suối trong vắt, len lỏi vào từng ngóc ngách, thanh tẩy những tàn dư cuối cùng của hỗn loạn và tà khí nguyên thủy. Những vết đen mờ nhạt, những sợi khói độc hại còn sót lại sau cuộc chiến với Ma Quân Huyết Ảnh, đều bị ánh sáng xanh này nuốt chửng, tan biến vào hư vô, không để lại dấu vết.
Cửu Thiên Linh Châu rung động nhẹ nhàng, không phải là sự chấn động của một trận chiến, mà là nhịp đập của một trái tim đang hồi sinh. Sự rung động ấy rất đỗi nhẹ nhàng, như đang 'thở' một cách thanh thản sau một giấc ngủ dài. Mỗi nhịp đập của Linh Châu đều cộng hưởng với đạo tâm của Lục Trường Sinh, tạo thành một sự liên kết sâu sắc, một sự giao cảm vượt trên mọi ngôn ngữ. Hắn cảm thấy Linh Châu đang 'nói chuyện' với hắn, không phải bằng lời, mà bằng những dòng năng lượng thuần túy, bằng những rung động của sự biết ơn và sự tái sinh.
"Đạo của ta, không nằm ở sự vĩ đại hay sức mạnh hủy diệt, mà nằm ở sự kiên định, bền bỉ, và thuận theo tự nhiên." Lục Trường Sinh lẩm bẩm trong tâm trí, từng lời như khắc sâu vào linh hồn hắn, trở thành một phần không thể tách rời của bản ngã. "Đó là chính đạo của ta, không thể bị lay chuyển bởi bất kỳ sự vĩ đại nào từ Vạn Cổ Khai Thiên, cũng không thể bị lung lay bởi bất kỳ hỗn loạn nào của đại thế." Hắn đã nhận ra rằng, dù những con đường của các cường giả nguyên thủy có hùng vĩ đến đâu, chúng cũng chỉ là những lựa chọn cá nhân, những biểu hiện của đạo. Con đường của hắn, dù có vẻ nhỏ bé và chậm rãi, nhưng lại là con đường phù hợp nhất với bản thân hắn, là chân lý mà hắn đã tự mình tìm thấy.
Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực hạn, không phải để tạo ra sức mạnh hủy diệt, mà để dẫn dắt linh khí thanh tẩy của Linh Châu, đưa nó trở về trạng thái nguyên bản nhất, thuần khiết nhất. Những dòng linh khí tinh khiết, được Lục Trường Sinh dẫn dắt, bắt đầu chảy ngược trở lại vào các mạch ngầm của Linh Châu, như những dòng suối hồi sinh đang tưới tắm cho một vùng đất khô cằn. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa Linh Châu và toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, những mạch linh khí khổng lồ bắt đầu được khôi phục, lan tỏa ra khắp Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu, mang theo hy vọng về một thời đại mới.
Cảm giác lạnh lẽo ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự bình yên và thanh thản tuyệt đối. Hắn cảm thấy mình như một cây cổ thụ vững chãi, cắm rễ sâu vào lòng đất, vươn mình lên trời cao, đón nhận tinh hoa của vũ trụ. Sự thấu hiểu Vạn Cổ Khai Thiên đã mang lại cho hắn một sự đột phá trong Tàn Pháp Cổ Đạo, một nhận thức mới về bản chất vũ trụ, không phải là sự gia tăng đột biến về tu vi, mà là sự mở rộng vô hạn về đạo tâm và tầm nhìn. Hắn giờ đây có thể nhìn thấy sự cân bằng tinh tế giữa sinh và diệt, giữa trật tự và hỗn loạn, giữa cái hữu hình và cái vô hình.
Việc thanh tẩy Cửu Thiên Linh Châu không chỉ loại bỏ tà khí, mà còn 'khôi phục' nó về một trạng thái thuần khiết hơn, có thể kích hoạt những khả năng tiềm ẩn hoặc mối liên hệ sâu sắc hơn với Tiên Quân Dao Quang, người đã tạo ra nó. Lục Trường Sinh chưa biết những khả năng đó là gì, nhưng hắn cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn, cổ xưa, đang dần thức tỉnh trong lòng Linh Châu, một thứ gì đó vượt xa sự hiểu biết hiện tại của hắn.
Sự kiên định của Lục Trường Sinh trong khoảnh khắc này sẽ là nền tảng vững chắc cho những thử thách lớn hơn khi hắn đối mặt với tàn dư của Ma Quân hoặc sự can thiệp của Tiên Quân Dao Quang. Hắn đã không trở thành một anh hùng xưng bá, cũng không trở thành một kẻ bất tử cô độc. Hắn chỉ là Lục Trường Sinh, một tu sĩ có đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, người đã tìm thấy chân lý của mình giữa khởi nguyên hỗn loạn, và sẽ tiếp tục bước đi trên con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Cửu Thiên Linh Châu dưới sự dẫn dắt của hắn, giờ đây phát ra một luồng sáng xanh biếc rực rỡ, chiếu rọi khắp không gian, báo hiệu một sự khởi đầu mới, một chân đạo vô ngại giữa vạn vật.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.