Cửu thiên linh giới - Chương 814: Cội Nguồn Tà Hóa: Đoạn Tuyệt Nguyên Lý
Lục Trường Sinh vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực hạn, không phải để tạo ra sức mạnh hủy diệt, mà để dẫn dắt linh khí thanh tẩy của Linh Châu, đưa nó trở về trạng thái nguyên bản nhất, thuần khiết nhất. Những dòng linh khí tinh khiết, được Lục Trường Sinh dẫn dắt, bắt đầu chảy ngược trở lại vào các mạch ngầm của Linh Châu, như những dòng suối hồi sinh đang tưới tắm cho một vùng đất khô cằn. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa Linh Châu và toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, những mạch linh khí khổng lồ bắt đầu được khôi phục, lan tỏa ra khắp Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu, mang theo hy vọng về một thời đại mới.
Cảm giác lạnh lẽo ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự bình yên và thanh thản tuyệt đối. Hắn cảm thấy mình như một cây cổ thụ vững chãi, cắm rễ sâu vào lòng đất, vươn mình lên trời cao, đón nhận tinh hoa của vũ trụ. Sự thấu hiểu Vạn Cổ Khai Thiên đã mang lại cho hắn một sự đột phá trong Tàn Pháp Cổ Đạo, một nhận thức mới về bản chất vũ trụ, không phải là sự gia tăng đột biến về tu vi, mà là sự mở rộng vô hạn về đạo tâm và tầm nhìn. Hắn giờ đây có thể nhìn thấy sự cân bằng tinh tế giữa sinh và diệt, giữa trật tự và hỗn loạn, giữa cái hữu hình và cái vô hình.
Việc thanh tẩy Cửu Thiên Linh Châu không chỉ loại bỏ tà khí, mà còn 'khôi phục' nó về một trạng thái thuần khiết hơn, có thể kích hoạt những khả năng tiềm ẩn hoặc mối liên hệ sâu sắc hơn với Tiên Quân Dao Quang, người đã tạo ra nó. Lục Trường Sinh chưa biết những khả năng đó là gì, nhưng hắn cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn, cổ xưa, đang dần thức tỉnh trong lòng Linh Châu, một thứ gì đó vượt xa sự hiểu biết hiện tại của hắn.
Sự kiên định của Lục Trường Sinh trong khoảnh khắc này sẽ là nền tảng vững chắc cho những thử thách lớn hơn khi hắn đối mặt với tàn dư của Ma Quân hoặc sự can thiệp của Tiên Quân Dao Quang. Hắn đã không trở thành một anh hùng xưng bá, cũng không trở thành một kẻ bất tử cô độc. Hắn chỉ là Lục Trường Sinh, một tu sĩ có đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, người đã tìm thấy chân lý của mình giữa khởi nguyên hỗn loạn, và sẽ tiếp tục bước đi trên con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Cửu Thiên Linh Châu dưới sự dẫn dắt của hắn, giờ đây phát ra một luồng sáng xanh biếc rực rỡ, chiếu rọi khắp không gian, báo hiệu một sự khởi đầu mới, một chân đạo vô ngại giữa vạn vật.
***
Giữa trung tâm Cửu Thiên Linh Châu, nơi ánh sáng xanh biếc vẫn còn luân chuyển như những dòng sông linh khí vô tận, Lục Trường Sinh vẫn tĩnh tọa. Xung quanh hắn, không khí tinh khiết đến mức gần như vô hình, đôi khi thoang thoảng mùi hương ngọc quý và những đóa hoa linh hiếm có mà người phàm chưa từng được chiêm ngưỡng. Cả không gian mang một vẻ thiêng liêng, siêu thoát, tịch mịch nhưng lại ẩn chứa một uy áp vô hình, như sự hiện diện của một vị thần đang ngủ say. Ánh sáng trắng tinh khiết, đôi khi điểm xuyết những vệt cầu vồng rực rỡ, chiếu rọi mọi ngóc ngách, khiến mọi vật trở nên trong suốt, lung linh. Nhiệt độ nơi đây lạnh lẽo đến tận xương tủy, nhưng không gây chút khó chịu nào, trái lại, nó mang đến cảm giác thanh lọc, gột rửa mọi tạp niệm, như thể từng tế bào trong cơ thể cũng đang được tắm trong suối nguồn linh khí nguyên thủy. Trong không gian này, khái niệm thời gian dường như đã biến mất, chỉ còn lại sự vĩnh cửu, sự vô hạn của linh khí và sự tĩnh lặng của đạo.
Lục Trường Sinh nhắm mắt, toàn thân bao phủ bởi một vầng sáng xanh dịu nhẹ, chính là ánh sáng từ Tàn Pháp Cổ Đạo và đạo tâm hắn đang cộng hưởng với Linh Châu. Mặc dù Linh Châu giờ đây đã trong suốt, tinh khiết đến mức không còn một chút tà khí nào của Ma Quân Huyết Ảnh, hắn vẫn cảm nhận được một sự bất thường khó tả. Đó không phải là tà khí, cũng không phải là dư âm của hỗn loạn. Nó là một cái gì đó sâu xa hơn, một 'lỗ hổng' tinh vi, một vết nứt vô hình trong cấu trúc nguyên thủy của Linh Châu, ngăn cản nó đạt tới sự hoàn mỹ tuyệt đối mà vốn dĩ nó phải có. Giống như một bản nhạc giao hưởng hùng tráng, dù đã được tấu lên hoàn hảo, vẫn có một nốt nhạc sai lệch rất nhỏ, chỉ những thính giả tinh tường nhất mới có thể nhận ra.
Hắn dùng linh thức dò xét, từng chút một, len lỏi vào sâu bên trong cấu trúc của Linh Châu. Cảm giác này giống như đang khám phá một thế giới vi mô, nơi các nguyên tử và hạt vật chất cơ bản vận hành theo những quy luật tinh tế nhất. Mỗi tầng năng lượng, mỗi sợi linh mạch đều được kiểm tra cẩn trọng, không bỏ sót một chi tiết nào. Lục Trường Sinh biết rằng, Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là kẻ lợi dụng, là chất xúc tác cho sự biến chất, chứ không phải là người tạo ra 'vết nứt' này. Vết nứt này phải tồn tại từ rất lâu, có lẽ từ chính thời điểm Cửu Thiên Linh Châu được hình thành.
"Đây không phải là tà khí," Lục Trường Sinh lẩm bẩm trong tâm thức, giọng nói vang vọng trong không gian nội tại thanh tịnh của chính hắn, "mà là... một sự bất toàn nguyên thủy. Nguồn gốc của mọi sự sai lệch." Hắn cảm nhận được sự tồn tại của một tầng kết giới vô hình, không phải là kết giới phòng ngự hay phong ấn, mà là một 'kết giới tà linh' theo một cách khác. Nó không phải là tà linh có ý thức, mà là một nguyên lý, một quy tắc vận hành đã bị sai lệch, một sự mất cân bằng cố hữu ăn sâu vào nền tảng của Linh Châu. Sự mất cân bằng này đã tạo ra một khe hở, một điểm yếu chết người, chờ đợi một thế lực đủ mạnh để khai thác và biến chất. Ma Quân Huyết Ảnh chính là thế lực đó.
Cảm giác trôi nổi trong hư vô, Lục Trường Sinh đưa tay chạm nhẹ vào trung tâm của Cửu Thiên Linh Châu. Bề mặt nó mát lạnh, mịn màng như ngọc, nhưng khi linh thức hắn xuyên qua, nó không còn là một vật thể hữu hình. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ linh thức và đạo tâm của hắn không còn chỉ đơn thuần là dò xét, mà hoàn toàn dung nhập vào đó, hòa làm một với Linh Châu. Hắn quyết tâm thấu hiểu cội nguồn cuối cùng của sự tà hóa này, không phải để hủy diệt nó, mà để điều chỉnh, để đưa nó trở về trạng thái nguyên bản, chân chính nhất. Đây là một hành trình đi ngược dòng thời gian, vào sâu thẳm của sự khởi nguyên, một cuộc đối thoại không lời với chính bản chất của vũ trụ. Hắn lắng nghe tiếng vọng của sự hình thành, cố gắng phân biệt đâu là tiếng ngân nga của sự khai sinh thuần khiết, đâu là tiếng gào thét của sự sai lệch đã nảy mầm.
***
Trong linh thức, Lục Trường Sinh thấy mình đứng giữa một không gian trừu tượng, vô định hình, nơi không có khái niệm vật chất hay thời gian cụ thể. Nơi đây, các nguyên lý vũ trụ được hình thành, nơi vạn vật bắt đầu từ hư vô mà thành hình. Hắn nghe thấy tiếng vọng của sự hình thành vũ trụ, không phải là âm thanh chói tai, mà là một bản hòa tấu trầm hùng của các tần số năng lượng, tiếng nứt vỡ của các nguyên tố sơ khai đang kết tinh, tiếng ngân nga của linh khí nguyên thủy đang cuộn trào. Không có mùi cụ thể, hoặc đúng hơn, là mùi của 'hư vô' và 'nguyên tố' sơ khai, một thứ hương vị của sự khởi nguyên, tinh khiết đến mức không thể diễn tả. Bầu không khí vừa hỗn loạn vừa có trật tự, mang tính triết lý sâu sắc, đầy uy áp của thời gian Vạn Cổ Khai Thiên, nơi mọi khái niệm về sinh tồn và hủy diệt đều được định hình. Ánh sáng nơi đây luân chuyển không ngừng, từ tối tăm của hỗn độn nguyên thủy đến rực rỡ của sự khai sinh vạn vật, tạo nên một khung cảnh siêu thực, vượt xa mọi tưởng tượng.
Lục Trường Sinh nhận ra, 'kết giới tà linh' mà hắn cảm nhận được không phải là một thực thể hay một phong ấn ma quỷ như hắn từng đối mặt. Nó là một 'lỗi' hay 'khiếm khuyết' cố hữu trong quá trình sinh ra Cửu Thiên Linh Giới, một điểm yếu mà Ma Quân Huyết Ảnh đã lợi dụng để gieo rắc tà khí và khống chế. Đó là một 'nguyên lý tà hóa' ẩn sâu trong bản chất của vạn vật, một sự sai lệch trong bản chất cân bằng vốn có của vũ trụ. Hắn cảm nhận được rằng, ngay từ thuở ban sơ, khi các nguyên lý được thiết lập, đã có một sự nghiêng lệch nhỏ, một vết rạn nứt vô hình trong bức tranh hoàn hảo của tạo hóa. Vết rạn nứt ấy, theo thời gian, đã phát triển thành một con đường tiềm tàng cho sự mất cân bằng, cho phép tà ác nảy mầm. Nó giống như một hạt mầm ẩn sâu trong đất, chờ đợi điều kiện thích hợp để nảy nở.
"Thì ra... gốc rễ của tà ác không phải là hủy diệt," Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói của hắn vang vọng trong hư vô vô tận, không mang theo âm sắc vật lý mà là một dạng rung động của ý niệm, "mà là sự sai lệch của nguyên lý cân bằng. Ma Quân chỉ là kẻ khơi mào cho vết nứt này." Hắn hiểu rằng, sự tồn tại của tà ác không chỉ đơn thuần là ý chí của một cá nhân hay một thế lực, mà còn là kết quả của một sự mất cân bằng sâu xa hơn, một 'nguyên lý' đã bị lệch lạc từ thuở khai thiên lập địa. Ma Quân Huyết Ảnh, dù tàn bạo đến mấy, cũng chỉ là một sản phẩm, một biểu hiện của sự sai lệch đó, không phải là nguyên nhân gốc rễ.
Đạo tâm Lục Trường Sinh vững như bàn thạch, nhưng tâm trí hắn không ngừng phân tích, chiêm nghiệm. Hắn không bị cuốn vào sự phức tạp của các nguyên lý Vạn Cổ Khai Thiên, không để sự hùng vĩ của khởi nguyên làm lung lay ý chí. Thay vào đó, hắn tập trung vào việc tìm ra cách 'điều hòa' sự sai lệch này. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển, không phải để tạo ra sức mạnh hủy diệt để chống lại 'nguyên lý' đó, mà để 'hiểu' nó, để 'thấu triệt' bản chất của nó. Hắn cảm nhận Tàn Pháp Cổ Đạo như một dòng chảy linh khí nguyên thủy, một sợi chỉ vàng kết nối các mảnh vỡ của chân lý, cố gắng tái lập trật tự.
Hắn đưa ý thức của mình đi sâu hơn nữa, vào tận cùng của 'nguyên lý sai lệch' ấy. Nó không có hình dạng, không có màu sắc, chỉ là một cảm giác về sự bất hòa, một sự gợn sóng nhỏ trong dòng chảy hoàn hảo của Đạo. Lục Trường Sinh biết rằng, nếu dùng sức mạnh để trấn áp, có thể sẽ tạo ra phản ứng dữ dội hơn, hoặc chỉ đẩy nó vào sâu hơn, chờ đợi cơ hội bùng phát trở lại. Con đường của hắn là 'điều hòa', là 'sửa chữa' từ bên trong, không phải là 'tiêu diệt' từ bên ngoài.
"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," Lục Trường Sinh khắc ghi trong tâm khảm. Hắn dùng đạo tâm của mình làm nền tảng, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo làm phương tiện, từng chút một, nhẹ nhàng, từ tốn, tác động vào 'nguyên lý sai lệch' đó. Hắn không cố gắng thay đổi bản chất của nó, mà là 'uốn nắn' nó, đưa nó trở về quỹ đạo cân bằng. Đây là một quá trình vô cùng tinh vi, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối và sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vũ trụ. Mỗi lần hắn tác động, một luồng năng lượng nhỏ từ Tàn Pháp Cổ Đạo lại len lỏi vào, như một giọt nước tinh khiết nhỏ vào một dòng suối ô nhiễm, từ từ gột rửa và làm trong sạch dòng chảy.
Quá trình này kéo dài, không biết là bao lâu trong không gian vô định hình đó. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình, từng sợi linh hồn mình đang hòa quyện với các nguyên lý vũ trụ, trở thành một phần của sự điều chỉnh vĩ đại này. Sự thấu hiểu của Lục Trường Sinh về các 'nguyên lý' vũ trụ từ Vạn Cổ Khai Thiên ngày càng sâu sắc. Hắn nhìn thấy không chỉ sự sai lệch, mà cả lý do cho sự sai lệch đó, và cách mà nó có thể được khắc phục mà không phá vỡ toàn bộ cấu trúc. Đây không phải là một cuộc chiến, mà là một cuộc 'phẫu thuật' tinh thần, một sự tái cân bằng của tạo hóa.
***
Trong Cửu Thiên Linh Châu, không gian nội tại đã được thanh tẩy hoàn toàn. Tầng kết giới vô hình, cái 'nguyên lý sai lệch' ăn sâu vào cốt lõi của nó, giờ đây đã tan biến hoàn toàn, không để lại một gợn sóng, một dấu vết nhỏ nhất của sự bất hòa. Cửu Thiên Linh Châu rung động dữ dội, không phải là sự chấn động của một trận chiến hay sự hủy diệt, mà là sự bùng nổ của năng lượng nguyên thủy thuần khiết, của sự giải thoát và tái sinh. Sau đó, nó bùng nổ ánh sáng ngũ sắc rực rỡ, lan tỏa ra xung quanh, bao trùm toàn bộ không gian, nhưng không hề chói mắt, mà lại dịu dàng và ấm áp, như một lời chào mừng đến sự hoàn mỹ. Linh Châu giờ đây trở nên trong suốt hơn bao giờ hết, tinh khiết đến mức gần như không thể nhận ra, hoàn mỹ trong từng chi tiết, như một viên ngọc vô giá vừa được gột rửa mọi bụi trần.
Lục Trường Sinh cảm thấy một luồng năng lượng nguyên thủy thuần khiết, một dòng chảy của chân lý vũ trụ, cuồn cuộn đổ vào cơ thể hắn. Đó không phải là linh khí dùng để tăng cường tu vi đơn thuần, mà là một dòng chảy của sự thấu hiểu, của Đạo. Đạo tâm hắn như được gột rửa, tẩy luyện, trở nên trong sáng và kiên cố hơn bao giờ hết, đạt đến một cảnh giới mới của sự thấu hiểu và hòa hợp với thiên địa. Hắn cảm thấy mình đã trở thành một phần của Linh Châu, và Linh Châu là một phần của hắn, một sự kết nối sâu sắc vượt qua mọi giới hạn của vật chất và linh hồn.
Không khí nơi đây giờ tràn ngập một sự thanh bình tuyệt đối, trang nghiêm mà không nặng nề. Hương ngọc quý và hoa linh hiếm có trở nên nồng đậm hơn, tinh khiết hơn, lan tỏa khắp nơi, như một bản giao hưởng của mùi hương thần thánh. Linh khí dồi dào đến mức có thể hóa thành sương mù, bồng bềnh lượn lờ, mang theo năng lượng chữa lành và tái tạo. Tiếng rung động nhẹ nhàng của Linh Châu, tiếng ngân nga của sự chữa lành, hòa quyện với tiếng gió vút xuyên không gian, tạo nên một bản nhạc an lành, hùng vĩ.
"Chân đạo vô ngại, vạn vật đồng nhất. Cội nguồn đã được khôi phục," Lục Trường Sinh cảm thán, lòng hắn tràn đầy sự an lạc và một loại viên mãn chưa từng có. Hắn hiểu rằng, sự mất cân bằng nguyên thủy đã được điều chỉnh, không phải bị xóa bỏ, mà là được đưa về đúng vị trí của nó trong chuỗi vận hành của vạn vật. Điều này có nghĩa là Cửu Thiên Linh Châu giờ đây đã được thanh tẩy hoàn toàn, không còn bất kỳ điểm yếu nào có thể bị tà ác lợi dụng.
Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây sâu thẳm như vũ trụ, không còn vẻ trầm tư hay điềm tĩnh thường thấy, mà thay vào đó là một sự bao dung vô hạn, một sự thấu hiểu về cội nguồn và vận hành của thiên địa. Hắn nhìn thấy không chỉ cái hữu hình, mà cả cái vô hình, không chỉ cái hiện tại, mà cả cái quá khứ xa xăm của Vạn Cổ Khai Thiên. Đó là một sự giác ngộ, một sự nâng cao toàn diện về đạo tâm và tầm nhìn.
Hắn buông tay khỏi Linh Châu. Không còn sự tiếp xúc vật lý, nhưng hắn vẫn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc như thể Linh Châu là một phần của chính hắn, một phần mở rộng của linh hồn và ý chí. Sự thanh tẩy hoàn toàn Cửu Thiên Linh Châu không chỉ đơn thuần là loại bỏ tà khí, mà còn kích hoạt một sự kiện lớn hơn. Linh Châu giờ đây dường như đang "thức tỉnh" hoàn toàn, những khả năng tiềm ẩn của nó bắt đầu bộc lộ. Lục Trường Sinh cảm nhận được một luồng năng lượng vô cùng cổ xưa, hùng vĩ đang trỗi dậy từ sâu thẳm của Linh Châu, một sự liên kết sâu sắc hơn với Tiên Quân Dao Quang, người đã tạo ra nó, như thể một cánh cửa mới vừa được mở ra.
Sự thấu hiểu của Lục Trường Sinh về các 'nguyên lý' vũ trụ từ Vạn Cổ Khai Thiên chắc chắn sẽ là nền tảng cho những đột phá tu vi tiếp theo của hắn, không phải là sự gia tăng sức mạnh đột ngột, mà là sự tinh luyện và mở rộng của đạo lý. Vai trò của hắn trong việc tái thiết Cửu Thiên Linh Giới sau đại chiến giờ đây không chỉ dừng lại ở việc chống tà, mà còn là người bảo vệ và tái cân bằng các nguyên lý vũ trụ. Mặc dù cội nguồn tà hóa trong Linh Châu đã bị loại bỏ, Lục Trường Sinh biết rằng 'nguyên lý sai lệch' đó vẫn tồn tại đâu đó trong vũ trụ rộng lớn, nó chỉ bị điều chỉnh ở đây, không phải bị xóa sổ hoàn toàn. Điều này ngụ ý rằng những thách thức mới liên quan đến sự mất cân bằng sẽ tái xuất hiện trong tương lai, và con đường tu hành của hắn, một con đường không bao giờ có điểm dừng, sẽ còn phải đối mặt với nhiều biến cố.
Lục Trường Sinh đứng dậy, vươn vai, cảm thấy nhẹ nhõm và tràn đầy năng lượng. Hắn không có ý định xưng bá hay thống trị, chỉ là một tu sĩ đã tìm thấy chân lý của mình, một người đã góp phần vào sự cân bằng của vũ trụ. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình tại đây, và giờ là lúc để bước tiếp, để đối mặt với những gì đang chờ đợi bên ngoài Linh Châu, nơi Cửu Thiên Linh Giới đang chờ được tái sinh.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.