Cửu thiên linh giới - Chương 819: Cực Hạn Thanh Tẩy: Nguồn Gốc Linh Châu
Bầu không khí trong Huyết Ảnh Cung đổ nát dần trở nên trong lành hơn, tiếng gió rít vẫn còn, nhưng đã không còn mang theo sự ai oán, mà như một khúc ca trầm bổng của sự thay đổi. Ánh sáng từ Cửu Thiên Linh Châu không ngừng lan tỏa, xua tan bóng tối và gieo mầm hy vọng vào một tương lai không còn bị tà khí xâm chiếm, nơi Cửu Thiên Linh Giới có thể một lần nữa cất tiếng thở dài, nhẹ nhõm. Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, như một pho tượng cổ kính, trầm mặc giữa đống hoang tàn, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa hy vọng đã bừng cháy, soi sáng con đường phía trước.
***
Lục Trường Sinh vẫn duy trì tư thế tịnh tọa, đôi mắt đen láy khẽ khép hờ, đắm chìm vào cõi vô biên của ý niệm. Xung quanh hắn, Huyết Ảnh Cung, một thời là biểu tượng của tà ác và quyền lực, giờ chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn. Những cột đá đen sẫm mang họa tiết đầu lâu, xương chéo vỡ vụn, những vòm cung gothic u ám đổ nát, tiếng gió rít qua những khe hở như tiếng thở dài của một thời đại đã qua. Dù vậy, một số tàn tích vẫn đứng sừng sững, mang vẻ thê lương, như những chứng nhân câm lặng cho cuộc chiến vừa kết thúc. Cửu Thiên Linh Châu lơ lửng trước mặt hắn, phát ra ánh sáng ngũ sắc mãnh liệt, rọi chiếu khuôn mặt thanh tú, điềm tĩnh của Lục Trường Sinh, để lộ từng đường nét kiên nghị. Ánh sáng ấy, một mặt xua đi sự u ám, lạnh lẽo, một mặt lại như đang đối chọi với một thế lực vô hình, một dòng chảy tà khí cuối cùng, tinh túy và dai dẳng, đang cố gắng bám víu vào cốt lõi của Linh Châu.
Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng từng sợi tà khí, chúng như những rễ độc ăn sâu vào tận cùng bản nguyên của Linh Châu, không dễ dàng bị thanh tẩy. Chúng không còn là những dòng khí hỗn loạn, bạo liệt như ban đầu, mà là những tia âm u, nhỏ bé, len lỏi vào từng khe hở, từng mạch nhỏ, tựa như một phần không thể tách rời của chính Linh Châu. Mỗi khi tà khí ấy phản công, một luồng áp lực vô hình lại đâm thẳng vào tâm thức Lục Trường Sinh, gây ra những cơn đau nhói, tựa như có hàng vạn mũi kim châm vào linh hồn hắn. Ánh sáng ngũ sắc của Linh Châu cũng vì thế mà chớp tắt, dao động liên hồi, tựa như một trái tim đang phải gắng sức đập giữa giông bão. Tuy nhiên, đạo tâm của Lục Trường Sinh vững như bàn thạch, không hề lay chuyển. Hắn thấu hiểu rằng đây là một cuộc chiến dai dẳng, không chỉ là thanh tẩy vật chất mà còn là gột rửa linh hồn của một bảo vật đã bị ô nhiễm quá lâu.
"Dai dẳng thật... Đây là bản nguyên của tà niệm Ma Quân, bám rễ sâu vào linh mạch thế giới. Hắn không chỉ muốn hủy diệt, mà còn muốn biến đổi bản chất của tất thảy," Lục Trường Sinh khẽ nhủ trong thần niệm, giọng nói trầm lắng, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Nhưng đạo của ta, không phải để hủy diệt, mà để chuyển hóa. Tà khí cũng là một dạng năng lượng, chỉ là bị bóp méo, sai lệch. Nếu có thể dẫn dắt, tịnh hóa, nó sẽ trở về với bản nguyên của thiên địa."
Hắn nhắm chặt mắt, ngưng tụ toàn bộ linh lực và đạo tâm vào một điểm duy nhất. Quanh hắn, từng luồng linh khí thuần khiết cuồn cuộn dâng lên, kết thành một kết ấn phức tạp, huyền ảo. Đó không phải là một kết ấn mang tính công kích, mà là một pháp trận dẫn dắt, một đạo đồ tịnh hóa. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận hành điên cuồng, không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ, sâu sắc. Từ mỗi lỗ chân lông, mỗi kinh mạch, từng luồng khí tức cổ xưa, mang theo bản nguyên của thiên địa, dâng trào, bao bọc lấy Cửu Thiên Linh Châu.
Những luồng khí tức ấy không va chạm trực diện với tà khí, mà nhẹ nhàng bao phủ, từ từ thẩm thấu. Chúng như những dòng nước mát lành, len lỏi vào từng ngóc ngách của Linh Châu, tìm kiếm và vỗ về những sợi tà khí đang bám víu. Đây là một cuộc đấu trí, một cuộc chiến của ý chí và bản nguyên. Tàn khí của Ma Quân, dù yếu ớt, vẫn cố gắng phản kháng, tạo ra những ảo ảnh ghê rợn, những lời thì thầm đầy oán độc trong tâm thức Lục Trường Sinh. Hắn thấy những khung cảnh chiến tranh tàn khốc, những sinh linh gào thét trong tuyệt vọng, những linh hồn bị xé nát bởi tà khí. Ma Quân muốn gieo rắc sự sợ hãi, sự nghi ngờ vào con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn.
Nhưng Lục Trường Sinh không để tâm. Đạo tâm hắn như mặt hồ phẳng lặng, không chút gợn sóng. Hắn biết rằng đây chỉ là những tàn dư của Ma Quân Huyết Ảnh, một kẻ đã chọn con đường tận diệt để đạt được mục đích. Con đường đó, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể bền vững. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," Lục Trường Sinh suy ngẫm. "Tà khí này, cũng là một phần của sự mất cân bằng. Nhiệm vụ của ta, không phải là tiêu diệt hoàn toàn, mà là đưa chúng trở về quỹ đạo."
Hắn vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo đến cảnh giới tinh diệu. Không còn là những động tác mạnh mẽ, mà là những dòng chảy uyển chuyển, nhẹ nhàng. Từng sợi khí tức cổ xưa len lỏi, không phá hủy cấu trúc của tà khí, mà từ từ phân giải, hòa tan chúng vào bản nguyên thuần khiết của thiên địa. Quá trình này chậm rãi, vô cùng chậm rãi, nhưng lại hiệu quả đến kinh ngạc. Những sợi tà khí, ban đầu kháng cự dữ dội, dần dần trở nên yếu ớt. Chúng không biến mất hoàn toàn, mà được chuyển hóa, trở thành những dòng năng lượng vô định hình, không còn mang theo sự ô uế hay tà độc.
Trên bề mặt Cửu Thiên Linh Châu, ánh sáng ngũ sắc trở nên ổn định hơn, và từ sâu bên trong, một luồng sáng trắng tinh khiết bắt đầu bừng lên, tựa như một viên ngọc quý đang từ từ lộ rõ vẻ đẹp tiềm ẩn của mình. Mùi tử khí, mùi lưu huỳnh còn sót lại trong Huyết Ảnh Cung dần bị thay thế bởi một mùi hương dịu nhẹ, trong lành, của linh khí tinh khiết. Tiếng gió rít vẫn còn, nhưng âm điệu đã khác, không còn thê lương mà như một khúc ca của sự tái sinh. Lục Trường Sinh biết, đây là giai đoạn cuối cùng, quan trọng nhất. Hắn cần phải đẩy mạnh quá trình thanh tẩy, không cho tà khí một cơ hội nào để trỗi dậy lần nữa. Sự tập trung của hắn đạt đến đỉnh điểm, toàn bộ ý chí và linh hồn đều hòa làm một với Cửu Thiên Linh Châu, với Tàn Pháp Cổ Đạo, với nhiệm vụ thiêng liêng mà hắn đang gánh vác.
***
Trong tâm thức sâu thẳm của Lục Trường Sinh, nơi không gian và thời gian bị bóp méo, hắn đã tiến vào cốt lõi của Cửu Thiên Linh Châu. Ban đầu, nơi đây là một cảnh tượng hỗn loạn, một vực thẳm của tà niệm và oán khí. Những bóng đen khổng lồ, mang theo hình hài vặn vẹo của sự tuyệt vọng và hỗn loạn từ Ma Quân Huyết Ảnh, gào thét xung quanh hắn. Chúng không có hình dạng cố định, lúc là ngọn núi tà khí, lúc là đại dương máu đen, lúc lại hóa thành vô số gương mặt méo mó, thống khổ. Chúng lao vào Lục Trường Sinh, không ngừng cố gắng ăn mòn đạo tâm hắn, gợi lại những nghi ngờ sâu thẳm nhất, những yếu đuối thầm kín nhất mà mỗi phàm nhân đều mang trong mình.
"Ngươi không thể! Sức mạnh này... là một phần của quy luật hủy diệt! Ngươi chỉ là một kẻ yếu đuối cố chấp, một hạt bụi nhỏ trong dòng chảy vĩnh cửu của tà niệm!" Một trong những bóng đen gầm thét, âm thanh ấy như hàng ngàn giọng nói cùng hòa quyện, xuyên thẳng vào tâm can Lục Trường Sinh, mang theo sự căm phẫn và ngạo mạn tột cùng của Ma Quân Huyết Ảnh. "Ngươi tưởng mình có thể thay đổi được gì sao? Thiên địa tuần hoàn, hưng vong có số. Ta chỉ là đẩy nhanh quá trình mà thôi! Ngươi muốn nghịch thiên cải mệnh, chỉ là tự chuốc lấy diệt vong!"
Những bóng đen khác cũng vọng lên, thì thầm những lời lẽ chua chát, gieo rắc sự tuyệt vọng: "Thế giới này đã mục nát, linh mạch đã khô cạn, sinh linh đã tha hóa. Ngươi muốn cứu vãn điều gì? Chẳng phải tất thảy đều đã đến hồi kết sao? Vô ích! Tất cả chỉ là vô ích!"
Nhưng Lục Trường Sinh không hề lùi bước. Đôi mắt trong tâm thức hắn vẫn sáng tỏ, không chút sợ hãi hay dao động. Hắn đứng vững giữa bão tố tà niệm, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi. Hắn nhìn thấu bản chất của những lời lẽ ấy: đó là sự tuyệt vọng, là nỗi sợ hãi của chính Ma Quân khi đối mặt với sự bất lực của bản thân trước quy luật của thiên địa, nên hắn chọn cách hủy diệt.
"Quy luật của trời đất không chỉ có hủy diệt. Nó còn có sinh sôi, có cân bằng," Lục Trường Sinh đáp lại trong thần niệm, giọng nói bình tĩnh, vang vọng như tiếng chuông chùa giữa đêm trường. "Đạo của ta, là thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu. Chính vì vậy, nó mới bền vững. Hủy diệt chỉ là một phần của chu kỳ, nhưng không phải là kết thúc. Sau tàn phá, ắt có tái sinh. Sau hỗn loạn, ắt có trật tự."
Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh bạo lực, mà bằng đạo tâm kiên cố của mình. Hắn dùng đạo tâm làm kiếm, một thanh kiếm vô hình nhưng sắc bén hơn bất kỳ thần binh lợi khí nào. Khi đạo tâm kiếm vung lên, những bóng đen tà niệm không bị chém thành từng mảnh, mà như bị một luồng ánh sáng tinh khiết xuyên qua, khiến chúng tan chảy, biến dạng. Chúng không biến mất hoàn toàn, mà được chuyển hóa, từ những hình hài ghê rợn trở thành những dòng năng lượng màu xám, dần dần hòa tan vào không gian xung quanh.
Cùng lúc đó, từ sâu thẳm trong cốt lõi Linh Châu, những dòng chảy linh khí nguyên thủy bắt đầu cuộn trào. Chúng không bạo liệt, không hung hãn, mà ôn hòa, tinh khiết. Đây là bản nguyên của Cửu Thiên Linh Giới, là linh hồn của thế giới, bị phong ấn và ô nhiễm quá lâu. Những dòng linh khí này không ngừng tịnh hóa và đẩy lùi những dấu vết tà ác còn sót lại, như dòng suối trong vắt rửa trôi bùn đất.
Lục Trường Sinh cảm nhận được sự kết nối mãnh liệt với những dòng linh khí nguyên thủy này. Hắn thấy được bản chất của Cửu Thiên Linh Châu không chỉ là một bảo vật, mà là một phần linh hồn của thế giới, chứa đựng sự khởi nguồn và vận mệnh của nó. Trong những dòng chảy linh khí ấy, hắn thoáng thấy những hình ảnh mờ ảo, cổ xưa: những tinh cầu mới hình thành, những dòng sông linh khí cuộn chảy khắp thiên địa, những sinh linh đầu tiên của Cửu Thiên Linh Giới thức tỉnh. Đó là những ký ức của Linh Châu, những dấu vết của Vạn Cổ Khai Thiên, hé lộ một lịch sử mà ngay cả những cường giả cổ xưa nhất cũng không thể chạm tới. Những hình ảnh này không chỉ là quá khứ, mà còn là chìa khóa để Lục Trường Sinh hiểu sâu hơn về cơ chế vận hành của Cửu Thiên Linh Giới, và cả nguồn gốc sâu xa của Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đang tu luyện. Tàn Pháp Cổ Đạo, hóa ra, không chỉ là một công pháp, mà là một phần của bản nguyên vũ trụ, một phương thức để hòa hợp với thiên địa.
Tàn Pháp Cổ Đạo phát huy uy lực tối th��ợng, không phải để cường ép, mà để dẫn dắt, để hòa tan. Nó không đối kháng trực tiếp, mà nhẹ nhàng bao bọc, từng chút một thanh lọc, từng chút một chuyển hóa. Những dòng linh khí nguyên thủy từ Linh Châu, được dẫn dắt bởi Tàn Pháp Cổ Đạo, bắt đầu tái tạo không gian trong tâm thức Lục Trường Sinh. Từ chỗ hỗn loạn, nơi đây dần trở nên trong suốt, rộng lớn, với những dòng linh khí ngũ sắc cuộn chảy. Ánh sáng từ đỏ máu và đen tối chuyển dần sang ngũ sắc rực rỡ, rồi hóa thành một màu trắng tinh khiết, vô tận, thỉnh thoảng hiện lên những hình ảnh mờ ảo của các hành tinh, thiên thể xa xôi. Tiếng gầm thét của tà niệm đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là tiếng ngân nga du dương của thiên địa, tiếng linh mạch hồi sinh, như một khúc ca giao hưởng của sự sống và cân bằng. Lục Trường Sinh biết, hắn đã hoàn thành việc thanh tẩy cốt lõi của Cửu Thiên Linh Châu.
***
Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối, kéo dài như vạn cổ, nhưng lại chỉ thoáng qua trong dòng chảy thời gian thực, Cửu Thiên Linh Châu lơ lửng giữa đống đổ nát của Huyết Ảnh Cung bỗng bùng lên một luồng sáng chói lọi, nhưng không hề gây khó chịu cho mắt. Ánh sáng đó không còn là ánh ngũ sắc hỗn tạp mà là một màu trắng tinh khiết, thuần túy, tựa như ánh bình minh đầu tiên của vũ trụ. Luồng sáng ấy lan tỏa khắp Huyết Ảnh Cung, xua tan mọi tàn dư tà khí, khiến cả không gian như được gột rửa. Những khối đá đen sẫm mang họa tiết đầu lâu, xương chéo, sau khi bị ánh sáng này bao phủ, dần mất đi vẻ u ám, lộ ra những vân đá tự nhiên ẩn dưới lớp tà khí, thậm chí có những mảng rêu phong xanh non bắt đầu mọc lên trên bề mặt chúng. Tiếng ngân nga của Cửu Thiên Linh Châu trở nên rõ ràng và du dương hơn bao giờ hết, lan tỏa khắp Huyết Ảnh Cung, khiến những tàn tích xung quanh dường như cũng được thanh tẩy một phần, không còn mang nặng vẻ chết chóc.
Không khí hoàn toàn trong lành, mang theo một mùi hương dịu nhẹ của linh khí tinh khiết, như mùi của đất trời sau cơn mưa, hay mùi của hoa lá chớm nở. Bầu không khí trở nên thanh tịnh, trang nghiêm, đầy hy vọng, một sự tương phản hoàn toàn với vẻ âm u, lạnh lẽo ban đầu. Trên cao, mây đen đã dần tan, một tia nắng ấm áp hiếm hoi bắt đầu xuyên qua những đám mây còn sót lại, chiếu rọi xuống Lục Trường Sinh, người vẫn đang tịnh tọa giữa trung tâm Huyết Ảnh Cung.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm như vũ trụ, nhưng lại tràn đầy bình yên và một quyết tâm mới. Hắn cảm nhận được một sự kết nối mãnh liệt với Cửu Thiên Linh Châu, một sự kết nối không chỉ từ linh lực mà còn từ linh hồn. Linh Châu giờ đây không còn là một vật bị ô nhiễm, một bảo vật đang chờ được thanh tẩy, mà là một phần linh hồn của Cửu Thiên Linh Giới, đã được hồi phục hoàn toàn, hòa làm một với ý chí của hắn. Nó không còn là một công cụ, mà là một sinh mệnh, một người bạn đồng hành.
Lục Trường Sinh khẽ thở ra một hơi dài, lồng ngực hắn cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy mãn nguyện nhưng cũng ẩn chứa sự chiêm nghiệm sâu sắc, hiện trên khóe môi hắn. "Cuối cùng... cũng đã về với bản nguyên," hắn thì thầm, giọng nói khẽ khàng, như thể sợ làm vỡ tan khoảnh khắc thiêng liêng này. Hắn đứng dậy, động tác uyển chuyển, nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi. Hắn đưa tay ra, Cửu Thiên Linh Châu từ từ hạ xuống, đậu vào lòng bàn tay hắn.
Linh Châu giờ đây trong suốt như pha lê, phát ra ánh sáng ôn hòa, không hề chói mắt. Bên trong nó, những linh mạch nhỏ đang dần hiện rõ, như những mạch máu li ti của một cơ thể sống đang chờ được truyền sinh khí. Chúng không phải là những đường vân cố định, mà là những dòng chảy năng lượng mờ ảo, uyển chuyển, liên tục biến đổi, phản ánh sự sống động và tiềm năng vô hạn của Linh Châu. Đây là bản nguyên của Cửu Thiên Linh Giới, một khởi đầu mới, một tia hy vọng rực rỡ.
Sự tinh túy và dai dẳng của tà khí Ma Quân Huyết Ảnh đã bị đẩy lùi, nhưng Lục Trường Sinh hiểu rằng, mặc dù hắn đã bị đánh bại, tà niệm và tư tưởng của hắn vẫn có thể còn tồn tại đâu đó, chờ đợi cơ hội trỗi dậy. Con đường tu hành không bao giờ có điểm dừng, và việc thanh tẩy Linh Châu chỉ là một bước đầu trong cuộc trường chinh vĩ đại hơn: phục hồi toàn bộ linh mạch của Cửu Thiên Linh Giới. Cửu Thiên Linh Châu, sau khi được thanh tẩy hoàn toàn, sẽ trở thành một công cụ mạnh mẽ chưa từng có trong tay Lục Trường Sinh. Năng lực của nó có thể thu hút sự chú ý của Tiên Quân Dao Quang hoặc các thế lực siêu việt khác muốn duy trì trật tự, tạo ra những xung đột tiềm tàng trong tương lai. Nhưng ngay lúc này, Lục Trường Sinh chỉ cảm nhận được sự bình yên và một trách nhiệm to lớn đè nặng trên vai.
Hắn ngắm nhìn Cửu Thiên Linh Châu trong lòng bàn tay, cảm nhận từng nhịp đập của sự sống đang hồi sinh bên trong nó. Hắn biết rằng, với bảo vật này, với Tàn Pháp Cổ Đạo đã đạt đến cảnh giới tinh diệu, và với đạo tâm kiên cố của mình, hắn đã sẵn sàng cho hành trình tiếp theo. Hành trình chữa lành một thế giới, từng bước một, từng linh mạch một. Con đường còn dài, nhưng ánh sáng đã rực rỡ hơn bao giờ hết, và Lục Trường Sinh, với tất cả sự trầm tĩnh và quyết tâm, đã sẵn sàng để bước đi.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.