Cửu thiên linh giới - Chương 820: Linh Châu Thức Tỉnh: Tái Tạo Cửu Thiên Chi Nguyên
Lục Trường Sinh đưa tay ra, Cửu Thiên Linh Châu từ từ hạ xuống, đậu vào lòng bàn tay hắn. Linh Châu giờ đây trong suốt như pha lê, phát ra ánh sáng ôn hòa, không hề chói mắt. Bên trong nó, những linh mạch nhỏ đang dần hiện rõ, như những mạch máu li ti của một cơ thể sống đang chờ được truyền sinh khí. Chúng không phải là những đường vân cố định, mà là những dòng chảy năng lượng mờ ảo, uyển chuyển, liên tục biến đổi, phản ánh sự sống động và tiềm năng vô hạn của Linh Châu. Đây là bản nguyên của Cửu Thiên Linh Giới, một khởi đầu mới, một tia hy vọng rực rỡ.
Sự tinh túy và dai dẳng của tà khí Ma Quân Huyết Ảnh đã bị đẩy lùi, nhưng Lục Trường Sinh hiểu rằng, mặc dù hắn đã bị đánh bại, tà niệm và tư tưởng của hắn vẫn có thể còn tồn tại đâu đó, chờ đợi cơ hội trỗi dậy. Con đường tu hành không bao giờ có điểm dừng, và việc thanh tẩy Linh Châu chỉ là một bước đầu trong cuộc trường chinh vĩ đại hơn: phục hồi toàn bộ linh mạch của Cửu Thiên Linh Giới. Cửu Thiên Linh Châu, sau khi được thanh tẩy hoàn toàn, sẽ trở thành một công cụ mạnh mẽ chưa từng có trong tay Lục Trường Sinh. Năng lực của nó có thể thu hút sự chú ý của Tiên Quân Dao Quang hoặc các thế lực siêu việt khác muốn duy trì trật tự, tạo ra những xung đột tiềm tàng trong tương lai. Nhưng ngay lúc này, Lục Trường Sinh chỉ cảm nhận được sự bình yên và một trách nhiệm to lớn đè nặng trên vai.
Hắn ngắm nhìn Cửu Thiên Linh Châu trong lòng bàn tay, cảm nhận từng nhịp đập của sự sống đang hồi sinh bên trong nó. Hắn biết rằng, với bảo vật này, với Tàn Pháp Cổ Đạo đã đạt đến cảnh giới tinh diệu, và với đạo tâm kiên cố của mình, hắn đã sẵn sàng cho hành trình tiếp theo. Hành trình chữa lành một thế giới, từng bước một, từng linh mạch một. Con đường còn dài, nhưng ánh sáng đã rực rỡ hơn bao giờ hết, và Lục Trường Sinh, với tất cả sự trầm tĩnh và quyết tâm, đã sẵn sàng để bước đi.
***
Bình minh đã rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ mây, chiếu rọi xuống tàn tích Huyết Ảnh Cung, giờ đã được gột rửa sạch sẽ. Không còn âm u, lạnh lẽo, nơi đây mang một vẻ thanh tịnh đến lạ, như một ngôi đền cổ vừa được khai quật sau ngàn năm phong ấn, lộ ra những đường nét kiến trúc tuy đổ nát nhưng vẫn uy nghi. Mùi ẩm mốc, tanh nồng của máu và tà khí đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là hương thơm dịu nhẹ của linh khí thuần khiết, thoang thoảng như mùi của đất trời sau cơn mưa, hay hương hoa linh lan tỏa trong gió sớm. Trên một pháp đài đơn sơ, được tạo thành từ những khối đá tảng còn nguyên vẹn, Lục Trường Sinh khoanh chân tịnh tọa. Khuôn mặt hắn thanh tú, đôi mắt đen láy nhắm nghiền, hàng mi dài khẽ rung động theo từng nhịp thở đều đặn. Dáng người hơi gầy, khoác lên mình bộ đạo bào vải thô màu xám, nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó tả, như một cây tùng bách vững chãi giữa phong ba bão táp.
Cửu Thiên Linh Châu lơ lửng trước ngực hắn, xoay tròn chậm rãi. Ánh sáng ngũ sắc từ Linh Châu không còn chói lóa, mà dịu dàng như vầng hào quang của nhật nguyệt, hòa quyện vào không gian, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Mỗi một vòng xoay, Linh Châu lại phát ra một tiếng ngân nga rất khẽ, tựa như hơi thở của đại địa, hay tiếng vọng từ thẳm sâu vũ trụ. Âm thanh ấy tuy nhỏ bé nhưng lại mang sức mạnh trấn an lòng người, khiến vạn vật xung quanh dường như cũng chìm vào trạng thái tĩnh lặng, hòa cùng nhịp điệu thiêng liêng.
Lục Trường Sinh nhập định ngày càng sâu. Từng sợi ý thức của hắn, tinh tế như tơ nhện, từ từ thoát ly khỏi thể xác, hòa nhập vào ánh sáng Linh Châu. Ánh sáng bao phủ lấy hắn, dệt thành một cái kén lấp lánh, trong suốt, như thể hắn đang tan biến vào hư vô, chỉ còn lại một khối ý niệm thuần túy. Hắn cảm nhận được sự mở rộng vô hạn của không gian, sự phai nhạt của thời gian. Giờ đây, hắn không còn là Lục Trường Sinh của thế gian phàm trần, mà là một phần của dòng chảy nguyên thủy, kết nối với bản nguyên của Cửu Thiên Linh Giới.
"Đây là... bản nguyên của Cửu Thiên Linh Giới sao?" Một tiếng thì thầm nội tâm vang vọng trong ý thức hắn, không thành lời nhưng lại mang sức nặng của ngàn vạn suy tư. Hắn cảm nhận được sự mênh mông không cùng, cái bao la của thế giới, nhưng đồng thời cũng là sự mong manh đến tột cùng của nó. Giống như một cái cây đại thụ cổ kính, tuy rễ cắm sâu vào lòng đất, vươn cao lên trời xanh, nhưng một vết nứt nhỏ trên thân cây cũng có thể khiến nó suy yếu dần, rồi đổ gãy. Linh mạch của Cửu Thiên Linh Giới chính là mạch sống ấy, là huyết quản của cả một vũ trụ. Từng dòng chảy linh khí, từng nút thắt, từng điểm giao thoa đều là một phần không thể thiếu, và một sự tổn thương dù nhỏ cũng đủ để gây ra hậu quả khôn lường. Lục Trường Sinh không chỉ cảm nhận, mà còn nhìn thấy. Trong tầm nhìn ý thức của hắn, Cửu Thiên Linh Giới hiện ra không phải là những cảnh vật quen thuộc, mà là một mạng lưới khổng lồ, phức tạp của các dòng năng lượng, các chuỗi linh mạch đan xen vào nhau, tỏa sáng rực rỡ như một dải thiên hà thu nhỏ. Hắn cảm nhận được áp lực của linh khí dồi dào, sự ấm áp của sinh mệnh, nhưng cũng là cái lạnh lẽo của những vùng đất chết, những điểm tắc nghẽn, những vết thương không thể lành. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, nhưng đứng trước cảnh tượng vĩ đại và mong manh này, hắn không khỏi dâng lên một cảm giác trách nhiệm vô hạn. Con đường tu hành của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, không phải vì xưng bá hay thống trị, mà là vì bảo vệ cái bản nguyên mà hắn đang chiêm nghiệm đây.
***
Tầm nhìn của Lục Trường Sinh dần trở nên rõ ràng hơn, vượt qua cả giới hạn của thời gian và không gian. Hắn như được đưa về thời khắc Vạn Cổ Khai Thiên, khi Cửu Thiên Linh Giới còn là một khối hỗn độn nguyên sơ, chưa có hình hài. Từng dòng linh khí nguyên thủy, thuần khiết như nước đầu nguồn, từ từ ngưng tụ, tạo nên những dòng chảy uốn lượn, mềm mại như những con rồng khổng lồ đang thức giấc. Chúng vặn mình, giao thoa, tạo thành một mạng lưới phức tạp, rực rỡ sắc màu, là xương sống, là huyết mạch của thế giới. Hắn thấy những ngọn núi linh khí khổng lồ dần hình thành, những dòng sông tinh hoa tuôn chảy bất tận, những vùng đất linh thiêng được bồi đắp từ năng lượng nguyên thủy. Tất cả đều tràn đầy sức sống, một vẻ đẹp hùng vĩ và nguyên thủy đến mức khiến tâm hồn hắn rung động. Âm thanh của thời khắc khai thiên lập địa như một bản giao hưởng vĩ đại, tiếng sấm sét khai mở càn khôn, tiếng gió gào thét định hình vũ trụ, rồi dần chuyển thành tiếng ngân nga của vạn vật khi thế giới dần ổn định. Mùi hương của linh khí nguyên thủy, tinh khiết, ngập tràn trong không gian, mang theo một sự an bình và trật tự tuyệt đối.
Thế nhưng, vẻ đẹp hoàn mỹ ấy không kéo dài. Xen kẽ vào những dòng linh mạch rực rỡ, những vết đen loang lổ bắt đầu xuất hiện, như những vết mực thâm độc trên một bức tranh thủy mặc tinh xảo. Ban đầu chỉ là những đốm nhỏ, rồi chúng dần lan rộng, ăn mòn, biến dạng các dòng chảy linh khí. Những điểm tắc nghẽn xuất hiện, như những khối u ác tính, chặn đứng sự luân chuyển của sinh khí. Đây chính là dấu vết của tà khí Ma Quân Huyết Ảnh, những vết sẹo khó lành đã thấm sâu vào tận bản nguyên của thế giới, như một lời nhắc nhở về sự hủy diệt mà hắn đã gieo rắc. Những vùng linh mạch trước đây từng rực rỡ nay trở nên xám xịt, khô cằn, thậm chí là phát ra những tiếng kêu than yếu ớt, thảm thiết, như tiếng rên rỉ của một sinh linh đang hấp hối.
"Mỗi vết nứt, mỗi điểm tắc nghẽn... là một tiếng kêu than của linh mạch," Lục Trường Sinh cảm nhận sâu sắc sự đau đớn của thế giới. Tâm trí hắn rung động dữ dội, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi đồng cảm sâu sắc với sự thống khổ của vạn vật. Tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là năng lượng hủy diệt, nó còn là một thứ tư tưởng, một loại "bệnh" đã ăn sâu vào cấu trúc căn bản của Cửu Thiên Linh Giới. Đẩy lùi nó không thể chỉ dựa vào sức mạnh thuần túy, mà cần một phương pháp tinh tế hơn, một sự hiểu biết về bản chất của sự sống và cái chết, của sự hình thành và hủy diệt.
Hắn tập trung ý chí, điều động sức mạnh của Tàn Pháp Cổ Đạo. Cửu Thiên Linh Châu trong lòng bàn tay hắn bỗng phát ra một luồng thanh quang mạnh mẽ, nhưng không hề dữ dội. Thanh quang ấy không mang theo sự hủy diệt, mà là sự thanh lọc, sự hồi quy. Nó như một con dao mổ tinh xảo, nhẹ nhàng chạm vào từng vết đen, từng điểm tắc nghẽn. Tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh, dù đã bị đẩy lùi ở cấp độ vật chất, vẫn còn dai dẳng bám víu vào linh mạch cốt lõi. Chúng chống cự một cách xảo quyệt, biến đổi hình dạng, cố gắng hòa mình vào linh khí nguyên thủy để che giấu sự tồn tại của mình. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh không cho phép điều đó. Hắn không chiến đấu, không đối kháng bằng vũ lực. Hắn "hiểu" tà khí, "phân tích" chúng, và rồi "chuyển hóa" chúng.
Thanh quang bùng nổ, không phải bằng tiếng nổ long trời lở đất, mà bằng một sự lan tỏa lặng lẽ nhưng kiên định. Tại mỗi điểm tà hóa, thanh quang và tà khí va chạm, tạo thành những vòng xoáy năng lượng. Tà khí cố gắng phản phệ, tung ra những luồng năng lượng hỗn loạn, mang theo những hình ảnh ghê rợn, những ảo ảnh của sự hủy diệt. Lục Trường Sinh vẫn giữ vững đạo tâm, không hề nao núng. Hắn để cho những ảo ảnh đó lướt qua ý thức mình, không chấp niệm, không sợ hãi. Hắn biết rằng, đó là những tàn dư cuối cùng của Ma Quân Huyết Ảnh, cố gắng gieo rắc sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Từng chút một, từng sợi tà khí nhỏ nhất bị thanh quang bóc tách, hòa tan. Chúng không biến mất hoàn toàn, mà được chuyển hóa thành những hạt năng lượng trung tính, rồi dần dần được hấp thu trở lại vào linh mạch, như một phần của chu trình tự nhiên. Quá trình này đòi hỏi sự tỉ mỉ đến từng chi tiết, sự kiên nhẫn vô hạn. Bất kỳ sai sót nhỏ nào cũng có thể khiến linh mạch vốn đã mong manh trở nên tổn thương nặng nề hơn. Lục Trường Sinh cảm nhận được áp lực khổng lồ, cảm giác cô độc khi phải gánh vác trách nhiệm này. Không ai có thể giúp hắn trong cảnh giới ý thức này, không ai có thể hiểu được sự phức tạp và mong manh của linh mạch cốt lõi như hắn. Nhưng đạo tâm của hắn đã tôi luyện qua bao thăng trầm, vững chắc như bàn thạch. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn tin vào sự tự phục hồi của thế giới, chỉ cần hắn gỡ bỏ những chướng ngại, khơi thông những dòng chảy.
Dần dần, những vết đen loang lổ bắt đầu co lại, phai mờ. Những điểm tắc nghẽn từ từ được giải tỏa. Những dòng linh mạch trước đây xám xịt nay dần lấy lại sắc màu rực rỡ nguyên thủy. Tiếng kêu than yếu ớt của linh mạch dần biến mất, thay vào đó là tiếng ngân nga nhẹ nhàng, khỏe khoắn, như tiếng thở phào nhẹ nhõm của một sinh linh vừa thoát khỏi cơn bạo bệnh. Thanh quang của Cửu Thiên Linh Châu và Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ thanh lọc, mà còn "tái tạo", "định hình" lại cấu trúc linh mạch, đưa chúng trở về trạng thái cân bằng và trật tự vốn có.
***
Cùng lúc đó, khắp Cửu Thiên Linh Giới, từ những đỉnh Tiên Môn cao vút ẩn hiện trong mây, đến những hang sâu Ma Uyên tưởng chừng đã vĩnh viễn bị tà khí xâm chiếm, một luồng sinh khí mạnh mẽ đến khó tin bắt đầu lan tỏa. Nó không phải là một làn sóng linh lực hung hãn, mà là một làn gió ấm áp, nhẹ nhàng, mang theo sự sống và hy vọng. Những cây cối, hoa cỏ tưởng chừng đã héo úa, tàn lụi vì thiếu linh khí, nay bỗng nhiên đâm chồi nảy lộc. Lá xanh mơn mởn hiện ra, nụ hoa hé nở, tươi tắn và tràn đầy sức sống. Dòng sông khô cạn ở những vùng đất hoang vu, nay bỗng nhiên có những dòng nước trong vắt từ lòng đất trào lên, chảy tràn, khúc ca róc rách của nước như một bản nhạc mừng reo.
Các tu sĩ khắp nơi, dù đang bế quan luyện công hay hành tẩu giang hồ, đều cảm nhận được sự thay đổi kỳ diệu này. Linh khí trong không khí trở nên tinh khiết hơn bao giờ hết, dễ dàng hấp thu vào kinh mạch, mang lại cảm giác sảng khoái, nhẹ nhõm đến tận xương tủy. Những người có tu vi cao thâm, đặc biệt là các Trưởng lão của những tông môn lớn, ngước nhìn lên bầu trời, đôi mắt đầy vẻ kinh ngạc và xen lẫn mừng rỡ. Họ biết, đây là dấu hiệu không thể chối cãi: linh mạch cốt lõi của Cửu Thiên Linh Giới đã được tái sinh.
Trong Huyết Ảnh Cung, Lục Trường Sinh khẽ thở phào một hơi dài. Một tiếng thở đầy nhẹ nhõm, nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi và mãn nguyện sâu sắc. "Cuối cùng... cũng đã thành công," hắn thầm nhủ, ý thức dần thoát khỏi cảnh giới nguyên thủy, trở về với thân xác. Hắn mở mắt. Đôi mắt đen láy giờ đây không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà lấp lánh một tia sáng, tựa như ánh bình minh vừa chiếu rọi vào tận đáy hồ sâu thẳm.
Trong tầm nhìn ý thức của hắn, linh mạch cốt lõi của Cửu Thiên Linh Giới bừng sáng rực rỡ. Những vết đen cuối cùng của tà khí đã bị đẩy lùi hoàn toàn, không còn một chút dấu vết nào. Thay vào đó là những dòng chảy linh khí mới, mạnh mẽ, ổn định và hài hòa, bắt đầu luân chuyển khắp Cửu Thiên Linh Giới, tái lập trật tự vốn có. Đó không chỉ là sự phục hồi, mà còn là một sự "thức tỉnh" của bản nguyên thế giới, một sự trở về với vẻ đẹp và sức sống nguyên thủy, thậm chí còn rực rỡ hơn trước. Tiếng ngân nga của linh khí giờ đây vang vọng khắp nơi, không chỉ là hơi thở của đại địa mà còn là tiếng reo mừng của vạn vật.
Cửu Thiên Linh Châu từ từ thu lại ánh sáng rực rỡ, trở về trạng thái yên bình, lơ lửng trước ngực Lục Trường Sinh. Nó vẫn trong suốt như pha lê, nhưng bên trong nó, hình ảnh của Cửu Thiên Linh Giới đã được phục hồi, rực rỡ hơn bao giờ hết, như một bức tranh thu nhỏ của sự sống động. Những linh mạch bên trong Linh Châu giờ đây không chỉ là đường vân, mà là những dòng chảy ánh sáng liên tục, hài hòa, phản ánh sự sống động của toàn bộ thế giới.
Lục Trường Sinh đứng dậy. Động tác của hắn uyển chuyển, nhẹ nhàng. Hắn nhìn ra ngoài, bầu trời đã trong xanh trở lại, những đám mây trắng lững lờ trôi, và ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu rọi xuống thế gian. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với Cửu Thiên Linh Giới ở cấp độ bản nguyên, như thể hắn đã trở thành một phần của nó, và nó cũng là một phần của hắn. Sự kết nối này có thể ban cho hắn những "linh cảm" hoặc tri thức cổ xưa về các sự kiện trong quá khứ, về những "nguyên lý sai lệch" đã gieo mầm tai họa từ Vạn Cổ Khai Thiên, và thậm chí là những điềm báo về tương lai.
Tuy nhiên, hắn cũng hiểu rằng, mặc dù linh mạch cốt lõi đã được phục hồi, nhưng đây chỉ là bước khởi đầu. Quá trình phục hồi toàn diện Cửu Thiên Linh Giới sẽ còn rất dài. Những "hậu quả" nhỏ hơn của tà khí và sự hỗn loạn vẫn còn tồn tại, ẩn mình trong từng góc khuất của thế giới, chờ đợi những thách thức mới. Ma Quân Huyết Ảnh đã bị đánh bại, nhưng tà niệm và tư tưởng của hắn, như một hạt giống độc, vẫn có thể ngủ yên đâu đó, chờ đợi thời cơ trỗi dậy.
Việc Cửu Thiên Linh Châu trở về trạng thái thuần khiết nguyên thủy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chắc chắn sẽ không tránh khỏi sự chú ý. Có thể là Tiên Quân Dao Quang, người duy trì trật tự vũ trụ, sẽ can thiệp để tìm hiểu nguyên nhân của sự thay đổi vĩ đại này, hoặc các thế lực siêu việt khác sẽ nhìn nhận Lục Trường Sinh với một con mắt khác. Nhưng những điều đó, Lục Trường Sinh sẽ không vội nghĩ đến.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận luồng linh khí tinh khiết tràn ngập cơ thể. Đạo của hắn không phải là bá đạo, không phải là vô địch. Đạo của hắn là thuận theo tự nhiên, là lắng nghe bản nguyên, là chữa lành và bảo vệ. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và ngay lúc này, con đường ấy vừa mới mở ra một chương mới, tràn đầy hy vọng và những thử thách vẫn còn đang chờ đợi. Lục Trường Sinh, với đạo tâm kiên cố và ánh mắt thâm sâu, đã sẵn sàng bước tiếp.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.