Cửu thiên linh giới - Chương 851: Đạo Vô Cùng Cực: Bình Minh Của Linh Giới Hoang Tàn
Hư Không Chi Hải, nơi vô tận hỗn độn và trật tự giao tranh không ngừng, vẫn cứ thế vô thanh vô tức mà tồn tại, không màng đến những sinh linh nhỏ bé đang vật lộn với định mệnh trong Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu. Lục Trường Sinh, một bóng hình cô độc đến lạ lùng giữa biển sao vĩnh cửu, lẳng lặng lướt đi trên một mảnh vỡ không gian trôi nổi, tựa hồ một chiếc lá khô bị cuốn vào dòng xoáy vũ trụ. Thân ảnh hắn hơi gầy, ẩn chứa một sự dẻo dai khó tả, như một cây cổ thụ đã trải qua vạn kiếp phong sương, không dễ dàng bị lung lay. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc, nhưng sâu thẳm trong đó là cả một biển chân lý đang cuộn trào. Bộ đạo bào vải thô màu xám, đơn giản đến mức hòa tan vào nền vũ trụ bao la, không chút hoa văn cầu kỳ, chỉ toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường của một lữ khách tu hành.
Hắn quay đầu nhìn lại, Cửu Thiên Linh Giới, giờ đây chỉ còn là một chấm sáng xanh biếc, thu nhỏ dần trong tầm mắt, như một viên ngọc quý giữa biển vũ trụ bao la. Khoảnh khắc ấy, không còn là những ánh lửa chiến tranh rực cháy, không còn là tiếng gào thét của tử vong, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng ấy không mang ý nghĩa của bình yên, mà là một sự tĩnh lặng của kiệt quệ, của những vết sẹo hằn sâu vào da thịt thế giới. Hắn cảm nhận được, từ cái chấm xanh biếc xa xăm kia, một luồng linh khí yếu ớt đang tỏa ra, xen lẫn những vệt tà khí mờ ảo, như những vết thương chưa lành, đang âm ỉ nhức nhối.
Tiếng gió hú xuyên không gian, mang theo âm thanh của những mảnh vỡ tinh tú va chạm vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hùng vĩ của sự hủy diệt và kiến tạo. Không khí ở đây lạnh lẽo đến tận xương tủy, nhưng Lục Trường Sinh không hề cảm thấy. Tâm hắn đã tĩnh, ý chí hắn đã kiên, tựa hồ một bàn thạch vững chãi giữa muôn trùng sóng gió. Hắn nhớ về những lời tạm biệt không thành lời, những ánh mắt trao gửi đầy hy vọng và lo lắng. Mộc Thanh Y, với ánh mắt sâu thẳm như bầu trời đêm, tựa như muốn cùng hắn bước đi vạn dặm. Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, những người bằng hữu đã cùng hắn trải qua bao sinh tử, giờ đây đang gánh vác trọng trách tái thiết Cửu Thiên Linh Giới theo cách của họ, với triết lý "Đạo Của Cân Bằng" làm nền tảng. Hắn biết, họ sẽ xây dựng lại những gì đã mất, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, vững chắc và phồn thịnh.
Nhưng con đường của hắn, lại không phải là con đường kiến tạo từ tro tàn, mà là con đường chữa lành từ tận căn nguyên.
"Cửu Thiên Linh Giới... đã trở lại, nhưng không còn như xưa." Lục Trường Sinh thầm thì trong nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm hồn, hòa vào tiếng gió vũ trụ. Hắn cảm nhận rõ rệt sự suy yếu của linh mạch, sự biến chất của thiên địa. Đại chiến đã qua đi, nhưng hậu quả của nó thì vẫn còn đó, không chỉ là những vết thương vật lý, mà là sự bào mòn sâu sắc vào linh hồn của thế giới. Linh khí đã bị hút cạn, những dòng mạch địa đã bị đứt gãy, và quan trọng hơn, một lượng lớn tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh vẫn còn vương vãi, bám víu vào từng ngóc ngách của Cửu Thiên Linh Giới, như những bóng ma dai dẳng của quá khứ.
Hắn đã rời đi không một lời từ biệt chính thức, không một lễ nghi tiễn đưa. Hắn chỉ lặng lẽ cất bước, như một hạt bụi giữa vạn vật, nhưng lại mang trong mình một đạo tâm kiên cố như bàn thạch. Cửu Thiên Linh Giới đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường của sự đoàn kết và cân bằng. Nhưng con đường của Lục Trường Sinh lại là một hành trình khác, một hành trình vô tận, không có điểm dừng, không có giới hạn. Hắn không còn là anh hùng của một thế giới, mà là một lữ khách trên con đường Đạo Vô Tận.
"Họ sẽ xây dựng lại những gì đã mất. Còn ta, ta sẽ chữa lành những gì đã bị tổn thương tận gốc rễ." Hắn tự nói với chính mình, ánh mắt xa xăm quét qua cái chấm xanh biếc đang dần lớn hơn trong tầm nhìn. Hắn biết, công việc của hắn sẽ âm thầm hơn, ít được chú ý hơn, nhưng lại không kém phần quan trọng. Nó là sự bổ sung hoàn hảo cho công cuộc tái thiết mà những người khác đang thực hiện. Một thế giới có thể được xây dựng lại về mặt vật chất, nhưng nếu linh hồn của nó vẫn còn mục rữa, thì sự phồn thịnh ấy cũng chỉ là tạm thời. Con đường của Lục Trường Sinh là con đường của sự phục hồi, của việc tái tạo sự sống, của việc khơi thông những dòng chảy linh khí đã bị tắc nghẽn, và thanh tẩy những tà khí đã ăn sâu vào thiên địa. Đó là một con đường đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn, một đạo tâm vững như bàn thạch, và một niềm tin sắt đá vào bản chất tự phục hồi của vạn vật. Hắn không tìm kiếm quyền lực, không tranh giành danh vọng, chỉ đơn thuần là đi hết con đường mà hắn đã chọn, con đường của Đạo.
Hư Không Chi Hải dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho bầu khí quyển của Cửu Thiên Linh Giới. Ánh sáng dần trở nên quen thuộc hơn, dù vẫn còn chút mờ ảo, yếu ớt. Cái lạnh lẽo thấu xương của hư không cũng dần tan biến, thay vào đó là một luồng khí khô cằn, nặng nề, mang theo mùi của bụi bặm và tro tàn. Lục Trường Sinh chậm rãi xuyên qua tầng khí quyển, đôi mắt trầm tư quét khắp Cửu Thiên Linh Giới, cảm nhận sự suy kiệt của linh khí. Hắn nhìn thấy những vùng đất từng rực rỡ linh quang giờ đây xám xịt, bị bao phủ bởi những vệt tà khí mờ ảo như vết sẹo khổng lồ trên da thịt của một sinh linh khổng lồ. Không còn sự cuồng loạn của chiến tranh, chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc, một sự kiệt quệ sâu sắc đang bủa vây khắp nơi. Đó không phải là một sự hủy diệt hoàn toàn, mà là một sự tàn phá dai dẳng, một sự ăn mòn âm thầm. Hắn biết, con đường của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, sẽ bắt đầu từ chính nơi đây, từ những vết sẹo sâu thẳm này, từng bước một, chậm rãi nhưng vững chắc.
Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng gay gắt xuống một vùng đất hoang tàn, nơi từng là một đô thị sầm uất, nay chỉ còn là Cổ Thành Phế Tích. Ánh nắng chói chang không thể xua đi cái vẻ u ám, chết chóc bao trùm nơi đây, mà ngược lại, càng khắc họa rõ nét hơn sự tàn phá khủng khiếp của đại chiến. Lục Trường Sinh hạ xuống giữa những đống đổ nát, không một tiếng động. Dáng người hắn nhỏ bé giữa biển gạch đá vỡ vụn, nhưng khí chất lại thanh thoát, kiên định.
Từng bước chân của hắn khẽ khàng lướ qua những con đường nứt toác, những mảnh gạch vụn vương vãi, những khung xương vô danh nằm rải rác. Chúng không còn giữ được hình hài trọn vẹn, chỉ là những mảnh vụn trắng bệch, lẫn lộn trong đất đá và bụi bặm, như một lời nhắc nhở đau lòng về sự tàn khốc của chiến tranh. Tiếng gió hú qua những khung cửa sổ trống hoác, mang theo tiếng đổ vỡ của gạch đá, tiếng chim chóc hoang dã bay lượn trên nền trời xám xịt, tạo nên một bản nhạc buồn thảm của sự tàn lụi. Mùi đất cũ, bụi bặm, rêu phong ẩm ướt từ những bức tường đổ nát hòa quyện với một mùi vị khó chịu, tanh tưởi của tà khí, lẩn khuất trong từng ngóc ngách, khiến không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt.
Hắn nhẹ nhàng chạm tay vào một cột đá đổ, từng là một phần của kiến trúc cổ kính, giờ đây bị ăn mòn bởi thời gian và tà khí. Bề mặt cột đá thô ráp, lạnh lẽo. Dưới lòng bàn tay hắn, một luồng linh khí cạn kiệt, bị biến chất, trỗi dậy. Nó yếu ớt, mỏng manh, tựa hồ một ngọn đèn dầu sắp cạn, chỉ chực tắt lịm. Cùng lúc đó, một luồng tà khí mỏng manh, đen đúa, như một sợi khói độc, len lỏi từ phiến đá, cố gắng xâm nhập vào cơ thể hắn. Nó mang theo sự căm hờn, sự tuyệt vọng và những tàn dư của Ma Quân Huyết Ảnh, muốn ăn mòn sinh lực của Lục Trường Sinh.
Tuy nhiên, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, không cần hắn phải cố ý điều khiển. Một luồng linh khí tinh khiết, cổ xưa, chậm rãi nhưng vững chắc, bao bọc lấy linh hồn và thể phách hắn. Luồng tà khí kia vừa chạm vào, lập tức bị hóa giải, tan biến vào hư vô, không để lại dấu vết. Sự phòng ngự này không hề hung hãn, không hề phô trương, mà chỉ là một sự kiên định tĩnh lặng, một sự thanh tẩy nhẹ nhàng. Đó chính là bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo: không đối kháng trực diện, mà là hóa giải, là chuyển hóa, là khôi phục bản nguyên.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt sự mục ruỗng từ căn nguyên của thế giới này. Không phải chỉ là vết thương thể xác, những đổ nát chồng chất, mà là sự ô nhiễm sâu sắc vào linh mạch, vào khí vận của Cửu Thiên Linh Giới. Những vùng đất từng tràn đầy linh khí, giờ đây chỉ còn là những mảng màu xám xịt, cây cỏ úa tàn, đất đai cằn cỗi. Ánh nắng gắt của buổi trưa chiếu xuống, chỉ làm lộ rõ hơn sự khốc liệt của cảnh tượng. Hắn mở mắt, ánh mắt trầm tư quét qua những ngôi nhà hoang tàn, những con đường im lìm.
"Không phải chỉ là vết thương thể xác, mà là sự mục ruỗng từ căn nguyên." Hắn thầm thì trong nội tâm. "Bao nhiêu sinh linh đã ngã xuống, bao nhiêu linh khí đã bị hủy hoại... đây mới là thử thách thực sự." Lời nói không mang chút oán thán hay than vãn, chỉ là một sự chiêm nghiệm sâu sắc về thực tại. Hắn không thể tái tạo linh khí bằng cách hấp thụ ồ ạt, cũng không thể tiêu diệt tà khí bằng vũ lực như các cường giả khác. Con đường của hắn là một con đường khác biệt, một con đường của sự cân bằng và chữa lành.
Hắn nhận ra, sự phục hồi của thế giới này không thể chỉ dựa vào sức mạnh hay quyền lực, hay những phép thuật thần thông chấn động thiên địa. Nó cần một sự chữa lành từ bên trong, từ tận linh mạch của nó, từ những hạt giống sự sống còn sót lại. Giống như một vết thương nhiễm trùng, không thể chỉ dùng thuốc giảm đau bên ngoài, mà phải thanh trùng từ bên trong, loại bỏ mủ độc, rồi từ từ bồi bổ để cơ thể tự phục hồi.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, hắn hình dung lại bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo – sự kiên trì, bền vững, không vội vàng, không tham lam. Nó không phải là một công pháp giúp tăng cường tu vi nhanh chóng, mà là một phương pháp để ổn định đạo tâm, chống lại mọi phản phệ, mọi biến động. Từng bước chân hắn đi qua Cổ Thành Phế Tích, hắn không chỉ nhìn thấy sự hoang tàn, mà còn cảm nhận được sự khao khát sống sót, sự cố gắng vươn lên của những mầm xanh yếu ớt đang cố gắng mọc lên giữa khe đá.
Hắn biết, con đường này sẽ cô độc, sẽ dài lâu, nhưng hắn tin, đó là con đường chân chính nhất để cứu vãn thế giới. "Đ��i thế biến thiên, bản tâm bất biến." Câu nói này vang vọng trong tâm trí hắn, càng củng cố thêm ý chí. Hắn không chạy theo tốc độ, không chạy theo sức mạnh, mà chỉ đơn thuần là đi hết con đường đã chọn, giữ vững bản tâm giữa đại thế biến thiên. Và con đường ấy, bắt đầu từ việc đối mặt với sự mục ruỗng tận căn nguyên này, với sự kiên định của một người tu sĩ hiểu rõ ý nghĩa của "tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn."
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Những tia nắng cuối ngày yếu ớt rải lên những đổ nát, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa bi thương. Lục Trường Sinh rời khỏi Cổ Thành Phế Tích, tìm đến một U Cốc gần đó. Nơi này, dù cũng không tránh khỏi ảnh hưởng của chiến tranh, nhưng vẫn còn giữ được chút màu xanh của sự sống. Những thân cây cằn cỗi, những bụi cỏ dại, dù bị tà khí xâm nhiễm, vẫn cố gắng bám trụ vào đất đá, vươn lên đón ánh sáng.
Hắn ngồi xuống bên một dòng suối cạn, nơi nước chỉ còn róc rách yếu ớt, mang theo mùi ẩm của đất và rêu phong. Không khí mát mẻ hơn một chút, làn gió nhẹ lướt qua, mang theo tiếng lá cây xào xạc, tựa hồ đang kể lại những câu chuyện cổ xưa. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại. Trong tâm trí, hắn hình dung lại bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo – sự kiên trì, bền vững, không vội vàng, không tham lam, không đối kháng, chỉ là thuận theo tự nhiên, dẫn dắt và khôi phục.
Hắn không thể tái tạo linh khí hay tiêu diệt tà khí bằng vũ lực, bởi đó không phải là Đạo của hắn. Đạo của hắn là sự cân bằng, là sự chuyển hóa, là sự thức tỉnh. Hắn có thể dẫn dắt, thanh lọc, và khơi dậy tiềm năng phục hồi vốn có của thiên địa. Giống như một dòng nước chảy xiết có thể cuốn trôi mọi thứ, nhưng một dòng nước chảy âm thầm lại có thể thấm đẫm vào lòng đất, nuôi dưỡng sự sống. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn chính là dòng nước âm thầm ấy, chậm rãi mà bền bỉ.
"Đạo của ta không phải là hùng vĩ chấn động, mà là âm thầm chảy xiết, hóa giải mọi bất tịnh." Lục Trường Sinh thầm thì trong nội tâm. Hắn chiêm nghiệm về hành trình đã qua, về những con đường khác nhau mà tu sĩ lựa chọn. Có người chọn con đường tốc độ, mong cầu sức mạnh nhanh chóng để xưng bá thiên hạ. Có người chọn con đường quyền lực, muốn khống chế vạn vật. Nhưng hắn, Lục Trường Sinh, lại chọn con đường của sự bền vững, của sự cân bằng, của sự hòa hợp. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Câu nói ấy đã theo hắn từ thuở còn là một phàm nhân, giờ đây càng trở nên sâu sắc hơn.
Hắn biết, con đường này sẽ cô độc. Sẽ không có những tiếng reo hò ca tụng, không có những ánh hào quang chói lọi. Sẽ chỉ có hắn, đơn độc đối mặt với quy mô khổng lồ của sự hoang tàn, của những tàn dư tà khí, của những vết sẹo hằn sâu vào linh hồn thế giới. Đôi khi, một thoáng nghi ngờ có thể len lỏi: liệu phương pháp chậm rãi của mình có đủ để tạo ra sự khác biệt hay không? Liệu một hạt nước nhỏ bé có thể làm xanh lại cả một sa mạc?
Nhưng rồi, đạo tâm hắn lại vững như bàn thạch. Niềm tin vào Tàn Pháp Cổ Đạo, vào bản chất tự phục hồi của vạn vật, đã ăn sâu vào cốt tủy hắn. Chữa lành một thế giới, không phải là một trận chiến chóng vánh, mà là một hành trình tu hành vô tận. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu, và một ý chí không gì lay chuyển được. Hắn không phải là kẻ cứu thế độc tôn, mà là một phần của quá trình phục hồi tự nhiên, một người dẫn dắt, một người khơi gợi.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt kiên định, không chút dao động. Hoàng hôn đã gần tắt, những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời. Hắn đặt bàn tay phải lên mặt đất cằn cỗi bên dòng suối cạn. Khẽ vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, không hề phô trương, không hề tạo ra bất kỳ chấn động nào. Một luồng linh khí cực kỳ nhỏ bé, tinh khiết và cổ xưa, như một sợi chỉ vàng óng ánh, từ lòng bàn tay hắn thẩm thấu vào đất. Nó không vội vã, không ào ạt, mà từ từ, nhẹ nhàng lan tỏa, như một giọt sương thấm vào đất khô hạn, như một hạt giống đang âm thầm nảy mầm.
Luồng linh khí ấy không chỉ đơn thuần là phục hồi, mà còn mang theo ý chí của sự cân bằng, của sự sống. Nó bắt đầu thanh tẩy những tà khí ẩn sâu trong đất, chuyển hóa chúng thành một dạng năng lượng vô hại, hoặc thậm chí là dưỡng chất cho sự sống mới. Nó khơi thông những mạch địa nhỏ bé đã bị tắc nghẽn, và đánh thức những tiềm năng phục hồi vốn có của thiên địa, thứ mà chính Cửu Thiên Linh Giới đã lãng quên trong cơn bão chiến tranh và tranh giành quyền lực.
Hắn sẽ bắt đầu từ đây, từ vùng đất hoang tàn này, từ dòng suối cạn này, từng bước một. Một hành động nhỏ bé, không ai chứng kiến, không ai biết đến, nhưng lại là sự khởi đầu của một hành trình vĩ đại, một hành trình chữa lành toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành không bao giờ kết thúc, và Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo, giữa vô số tinh hà, vô tận chân lý. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới, không phải là sự phụ thuộc vào một anh hùng, mà là sự tự phục hồi, tự đứng vững trên nền tảng của Đạo Của Cân Bằng.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.